Ninh Chiêu Chiêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Giang Đông Ôm Trăng Sáng của tác giả Ninh Chiêu Chiêu. “Đã hỏi thăm rõ ràng chưa?” Ninh Yên Nhiên nghiêng đầu kẹp điện thoại, một tay vặn nắp cây son, bĩu môi trước gương nhìn trái nhìn phải, không hài lòng lắm chớp chớp mắt, khẽ hất mái tóc dài, có chút hờ hững tuỳ ý. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Hỏi thăm kỹ rồi, 30 tuổi đầu hói, du học về, ghét nhất là con gái cổ hủ, tình sử lại chẳng có bao nhiêu, cho nên mình nghĩ chắc là do ngoại hình có chút xấu.” Cô gái bên kia nói đến một nửa lại nở nụ cười, “Quá lợi hại, làm sao mà mẹ cậu lại có thể tìm cho cậu một đối tượng xem mắt như vậy chứ?” Ninh Yên Nhiên chớp mắt mỉm cười, không hề phúc hậu nghĩ: xem ra mẹ cô cũng chưa gặp qua người này, chưa biết chừng là nhìn ảnh chụp thời còn trẻ của anh trai đầu hói này nên bị lừa rồi. Nếu yêu thích thể loại này, thì còn có những truyện rất hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Bí Ẩn Đôi Long Phượng và Hôn Nhân Cao Cấp: Vợ Ngọt Ngào Đến Tận Xương Tủy.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Vi Bàn Giới Đích Tiểu Cự Tinh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ba Lê Và Giày Bóng Rổ của tác giả Vi Bàn Giới Đích Tiểu Cự Tinh. Trong phòng tập ba lê sáng rực rỡ, những cơn gió nhẹ thổi tung rèm cửa sổ. Những ngày cuối hè vừa qua, phảng phất trong không khí một chút hương thu cùng mùi hoa nhài tây nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng ở ngoài cửa sổ vang lên một vài tiếng cười đùa của đám trẻ con. Những cái âm thanh đó chợt vang lên như tiếng chuông bạc truyền vào trong phòng tập, khiến cho sự yên tĩnh trong phòng bị phá vỡ, mang lại một chút hơi thở của cuộc sống.Bóng đèn dây tóc trên đỉnh đầu thắp sáng cả phòng tập. Trước tấm gương lớn, Vân Khê nhón chân nhẹ nhàng xoay tròn. Cô nhảy lên, bộ đồ tập màu đen tôn lên tấm lưng thẳng tinh tế, mồ hôi từ trên trán nhỏ xuống, thậm chí có một vài giọt trượt vào mắt cô. Hai bàn chân như được lên dây cót, không ngừng xoay tròn liên tục trên sàn nhà trơn bóng. Âm hưởng du dương của bản nhạc khi thì êm dịu khi thì cao trào, tay và chân chuyển động theo bản nhạc cho đến những nốt cuối cùng.Sau khi luyện tập, Vân Khê ngồi xuống sàn phòng tập, cô thả lỏng chân mình, sau đó dựa vào tường đem chân kéo ra thành hình chữ “mã”, đôi chân mịn màng trông thật lưu loát mà thanh tao, cô nâng cổ lên, duyên dáng như một con thiên nga xinh đẹp. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện vô cùng hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người Thương và Nợ Âm Khó Thoát.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Thị Đường Bất Khuyết Diêm | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trình Độ Dụ Người Như Thế Này Vừa Đủ của tác giả Thị Đường Bất Khuyết Diêm. Sau khi kết thúc, đầu tóc cậu rũ rượi vẫn còn ướt nước cùng chiếc áo ngủ khoác hờ hững trên người, Tô Quyết như vẫn như trước kia đốt một điếu thuốc, mở điện thoại ra đứng ở ban công trả lời tin nhắn. Chẳng qua chỉ là những câu hỏi vu vơ hôm nay bên kia ăn gì, đi đâu chơi, chỉ toàn là những câu hỏi không đau, không ngứa. Nhưng Tô Quyết dường như không biết mệt mà trả lời bên kia, khi nhận được tin nhắn trả lời của bên kia, khóe miệng nhếch lên một đường cong đẹp mắt.Người trong điện thoại là một sự tồn tại khác biệt của Tô Quyết, và là sự tồn tại duy nhất không thể thay đổi. Điểm này Lục Kim Uyên rất rõ ràng. Ngoài ra, hắn không thích Tô Quyết hút thuốc, nhưng hắn không có tư cách nói với Tô Quyết, và hắn cũng không đủ tư cách để đưa ra bất kỳ hình thức kỷ luật nào đối với Tô Quyết. Hai người chỉ là bạn tình mà thôi."Phải về rồi?" Tô Quyết chú ý tới Lục Kim Uyên đang từ phòng vệ sinh đi ra, tiện tay dập tắt điếu thuốc trong tay mình. Lục Kim Uyên không thích cậu hút thuốc, điểm ấy cậu biết rõ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng quên đọc những truyện khác như Rốt Cuộc Là Ai Cắn Tôi và Xử Lý Vạn Nhân Mê Một Trăm Loại Phương Pháp.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Thủy Hóa Bối | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vô Vi Nhất Niệm của tác giả Thủy Hóa Bối. Đi ra khỏi căn hộ của cô ả kia khi đã quá 11 giờ, Tần Cửu châm điếu thuốc xua đi cái rét xuân đậu trên người. Mới phà được một hơi, điện thoại đằng túi sau đã rung. Ngó tên hiển thị ghi Đại Bân, cậu ấn nút nhận máy. “A Cửu, tới Space Oddity không?” Tần Cửu bước tới cạnh thùng rác, ngó mấy đầu lọc nằm chèo queo trong lõm gạt tàn trên nắp thùng. Một cái trong số ấy còn dính vết son đỏ tươi. Khạc khói mù khỏi miệng, cậu nói: “Không được, tớ mới xong chuyện…”Đầu kia, Đại Bân vứt lại câu đã biết rồi cúp phựt. Tần Cửu ngó cái điện thoại. Nội thành của 11 giờ khá yên ắng, con đường cái chỉ lác đác bóng xe qua, tầng lớp làm công ăn lương cực nhọc cả ngày trời cần một giấc ngủ tử tế. Cũng thấm mệt, cậu nghiền đầu thuốc vào lõm gạt tàn, mày díu sâu đắn đo nên gọi xe hay tìm đám bạn lông bông trong phố xin tá túc một đêm. “Tiểu Cửu… Tiểu Cửu…”Tiếng gọi vọng từ đằng sau lưng. Cậu ngoảnh đầu, thấy là cô ả kia khoác áo lông chồn, trong vẫn nguyên cái váy ngủ tơ tằm ban nãy, xỏ vội đôi dép đã chạy ra. Tóc cô ta xõa xượi, đôi tay ôm trước đầu, đang chạy về phía cậu. Gương mặt có ráng đỏ không biết vì sự ban nãy, hay vì thở gấp mà ló dạng. Bên cạnh đó, còn có những truyện cùng thể loại khá hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra và Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Hồ Dữu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Yêu Cũ Thấy Tôi Ăn Lẩu Một Mình của tác giả Hồ Dữu. Tiêu chuẩn đánh giá một nhà hàng lẩu của Diệp Dương là nước chấm có vừa miệng hay không. Với cô, nước chấm là linh hồn của món lẩu. Diệp Dương kiên quyết không bao giờ ghé lại một nhà hàng lẩu không biết tự pha nước chấm tới lần thứ hai. Nước tương vừng của “Lộc Minh Yến” vị vừa êm, vừa mang cái cốt thuần chất, lại thơm nức. Dầu vừng, dầu tỏi cũng thơm ngon. Trộn cả hai lại, rắc thêm vài cọng rau thơm, mấy nhúm hành lá, Diệp Dương có thể ăn vã nửa bát. Vậy nên mỗi lần người ta chỉ lấy một bát, còn cô phải hai tay hai bát. Người ta lấy hai bát, cô phải ăn sạch bốn bát. Diệp Dương tay phải bưng một bát, tay trái bưng một bát trở về bàn. Chợt cô lại liếc thấy có đôi nam nữ trẻ tuổi đang bước vào quán. Vốn cô cũng không để ý lắm, nhưng rất nhanh sau đó đã phát hiện ra có gì đó không ổn. Diệp Dương quay đầu lại để xác nhận, chưa đầy hai phút đã nhận ra, trái tim cô chợt hẫng. Cô vội dời ánh nhìn đi. Mắt nhìn thẳng, cô trở về bàn mình.Diệp Dương từng tưởng tượng ra cảnh hội ngộ với người yêu cũ. Họ sẽ gặp nhau ở quán cà phê, ở rạp chiếu phim, ở hiệu sách, ở nhà hát, hay ở công viên… Ở những nơi thơ như trong phim. Khi ấy cả hai đều đã là những con người trưởng thành, bao dung, vô tình gặp lại nhau cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Đầu tiên họ sẽ ngạc nhiên, rồi chào hỏi trò chuyện, tâng bốc khen ngợi nhau. Nếu có thời gian họ sẽ tìm chỗ để uống ly cà phê, nói về chuyện năm đó, kể cho nhau nghe chuyện của mình về sau. Còn nếu không có thời gian thì hai người hai hướng, không bao giờ gặp lại nữa. Nếu yêu thích thể loại này, bạn cũng nên đọc thêm các truyện như Hoa Hồng Của Lương Hiện hay Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Sơ Hòa 初禾 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ở Nơi Ấm Áp Nhất Chờ Anh của tác giả Sơ Hòa. Lúc chuông điện thoại vang lên, Tứ Nguyệt đang nấu cháo hạt sen tuyết lê trong bếp. Cô ngâm nga một giai điện đơn giản, cúi đầu đứng bên bếp lò, mái tóc dài tới eo được tết chéo qua một bên, lộ chiếc cổ thon dài mượt mà. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, chiếu thẳng vào mọi ngóc ngách bên trong phòng, vô cùng ấm áp.Tiếng chuông vang lên không ngừng nhưng giống như không làm ảnh hưởng tới Tứ Nguyệt, cô vẫn đứng canh giữ bên bếp lò. Cho đến khi cháo trong nồi sôi lên, bốc khói thì lúc này cô mới nhỏ lửa một chút, lại bệ rửa chén rửa tay rồi mới đi lên phòng khách. Vừa mới bắt điện thoại thì đã có một giọng nói nhẹ nhàng ở đầu bên kia vang lên, “Chị Tứ Nguyệt!” Tứ Nguyệt mím môi, giọng nói nhàn nhàn mang theo ý cười, “Là Vi Vi sao?”“Là em!” Giọng nói của Vi Vi trở nên nhanh hơn, “Chị Tứ Nguyệt, đồi hoa mộc lan ở sau núi Thần Sơn đã nở, chúng ta cùng đi xem nhé?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn và Bí Ẩn Đôi Long Phượng.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Hải Tiên Bì Bì Tương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nam Sinh Xinh Đẹp Biến Thành Mèo Nhà Tôi của tác giả Hải Tiên Bì Bì Tương. Chung Khởi cảm thấy rất không thích hợp, không được tự nhiên nhún nhún vai, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau, tất cả mọi người đang chăm chú đọc sách, cũng không có gì khác thường. Thế nhưng, cô thật sự cảm thấy có người đang ngó chừng cô, cảm giác đó vô cùng đáng sợ, cô luôn cảm thấy sẽ có người đột nhiên nhảy ra, gắt gao dùng sức che miệng của mình, kéo cô đến trong hẻm nhỏ, ăn sống nuốt tươi cô.Trong phòng học sáng tỏ ấm áp, Chung Khởi sợ run cả người, không cẩn thận đụng phải chồng sách giáo khoa chất thật cao, những quyển sách kia ào ào rơi xuống, khiến tất cả mọi người nhìn lại. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương và Tại Hạ Không Phải Là Nữ.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Thích Em, Bởi Vì Em Là Em của tác giả Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết. Duyên phận của Đường Thi và Tống Từ bắt nguồn từ ngày đầu tiên nhập học ở trường cấp ba, Tống Từ đưa thư thông báo trúng tuyển cho giáo viên, giáo viên nhìn qua, rồi cười ra tiếng, “Tống Từ? Đường Thi Tống Từ [1], nhóm tên này thật hay, lỗ mãng hỏi một câu, em có phải còn có một người chị hoặc là anh, tên là Đường Thi?”Đường Thi Tống Từ: là thuật ngữ kết hợp giữa thơ Đường và từ Tống. Thơ Đường và từ Tống là hai viên ngọc trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà Đường được gọi là thời đại của thơ, nhà Tống được gọi là thời đại của từ. Từ cũng là một loại thơ, nhưng khác với thơ ở chỗ nó có quan hệ với âm nhạc. Kiểu trêu chọc này từ nhỏ đến lớn Tống Từ đã gặp phải vô số lần, vừa định nói đùa để dời đề tài này đi, thì sau lưng có người đặt thư thông báo trúng tuyển “pa” một tiếng lên bàn.“Em là Đường Thi, nhưng mẹ em không có con trai lớn như vậy.” Sau lưng truyền đến một giọng nữ trong trẻo. Tống Từ quay đầu, nhìn thấy Đường Thi đứng phía sau mình. Lúc đó cô mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai, vành mũ rộng che hơn nửa gương mặt, cô ngẩng đầu nhìn Tống Từ, cong môi khẽ cười một tiếng, “Vẻ mặt này là sao, sẽ không thật sự cho rằng tôi là chị gái thất lạc nhiều năm của cậu đó chứ?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ và Tuyệt Thế Thần Y: Nghịch Thiên Ma Phi.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Tiễu Tiễu Đôn Nhục | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Beta Đã Cắn Câu của tác giả Tiễu Tiễu Đôn Nhục. Toàn bộ quá trình không vượt quá ba giây, sạch sẽ lưu loát, nhìn một phát là biết dân bắt cóc chuyên nghiệp. Thật sự thô bạo không nói nên lời, Kỳ Dịch tức giận mắng trong lòng, sợ tới mức hai chân đều run rẩy. Nghiêng nghiêng ngả ngả bị đưa tới một nơi xa lạ, bao trên đầu được kéo ra, một mảnh trống trải rơi vào mắt. Một căn phòng trống, một hàng người vạm vỡ, mang kính râm, âu phục và giày da, tất cả đều chứng minh ta đây chính là xã hội đen.Một nam nhân ngồi trên ghế gỗ hoa lê, hai chân bắt chéo, nét mặt cao ngạo. Kỳ Dịch không đợi nam nhân mở miệng, đã quỳ xuống trước.“Đại ca, em sai rồi, em sai rồi!” Nam nhân có chút bất ngờ, nhướng mày nói: “Sai chỗ nào?” “Thẻ ngân hàng của em từ tài khoản đến số dư đều không tới nổi bốn số 0, đại ca bắt cóc em cũng vô dụng!” Kỳ Dịch kêu rên, “Hơn nữa con người em trên không có mẹ già, dưới không có trẻ nhỏ, bảo đảm không có ai chịu chuộc đâu huhu!”Nam nhân: “……”Kỳ Dịch: “Hơn nữa với gương mặt này của em, dù có đi bán mình thì cũng không bằng một phần ghế dựa của ngài!” Nam nhân ngắt lời: “Tôi không thiếu tiền.” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tài Nghệ Không Bằng Người và Phượng Giá.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Tử Thiếu Ngôn | Ngôn tình | Hoàn thành
Trung tâm đào tạo nghiệp vụ Trường Cát, một trong bốn hãng hàng không lớn nhất thành Bắc, 16 tiếp viên hàng không vừa mới vượt qua khảo hạch lên hạng nhất đang được thực hành buổi huấn luyện lần đầu tiên trước khi bay. 16 tiếp viên mặc đồng phục màu lam đứng thành hai hàng, La Xán Xán đứng ở ngoài cùng bên phải hàng thứ hai. Chiều cao của các cô gái này không cách biệt nhau lắm, nhưng La Xán Xán lại cao hơn 15 người còn lại một chút.Giáo viên đang nói đến tác phong phục vụ của một tiếp viên phục vụ khoang hạng nhất cần phải có. La Xán Xán và mọi người đều vểnh tai lên nghe. “Ở khoang hạng nhất, phải gọi họ của hành khách, trên mặt lúc nào cũng phải nở nụ cười. Hành khách vừa lên máy bay là phải chủ động chào đón, giúp bọn họ treo áo khoác. Tư thế đứng và ngồi xuống đều phải tao nhã, không nên lộ bất kì hành vi bất kính nào với họ. Các cô cậu không những là phi hành đoàn trưởng, là những người hoạt động trong khoang, là tiếp viên, mà lại còn là những người tiếp viên đầy tài năng mới có thể là tiếp viên của khoang hạng nhất này, chứ không phải là loại người lộn xộn. Đây được coi là vết xe đổ.” Giọng giáo viên vừa vang lên, một người đứng bên cạnh La Xán Xán đã nhỏ giọng nói với cô: “Này, cô ấy nói vết xe đổ, cậu có biết rốt cuộc là ai đã gây ra chuyện không?”
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Quỳnh Phi | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần của tác giả Quỳnh Phi. Chịu trách nhiệm làm trưởng ban văn nghệ của đại học lần này là Trang Uẩn và đàn em cùng khoa, cô đàn em nhỏ vừa mới lên chức đã lập tức nhận được nhiệm vụ đầu tiên, chuẩn bị cho bữa dạ tiệc Trung Thu. Trang Uẩn dạo qua hội học sinh năm nhất, năm hai, bởi vì cũng có chút kinh nghiệm đối với phương diện này, thế là nhanh chóng bị cô đàn em kéo tới nghĩ kế cùng.Ra khỏi văn phòng ban văn nghệ, Trang Uẩn đang đi trên hành lang thì nghe được tiếng đàn dương cầm. Anh biết bên cạnh văn phòng có một phòng học kia vẫn luôn bị bỏ trống, hơn nữa còn có một cái đàn dương cầm, nhưng khi phóng tầm mắt nhìn qua ban quản lý đều là những ông tướng thô lỗ, huýt sáo thì còn có thể, chứ đánh đàn dương cầm thì vốn không có khả năng.Trang Uẩn ngây người trong hội học sinh hai năm, vẫn thường xuyên đi đưa văn kiện đến ban văn nghệ bên này, nhưng chưa từng nghe thấy tiếng đàn dương cầm vang lên trong phòng bên cạnh. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân và Nhân Sinh Từ Dò Mìn Bắt Đầu.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Y Nha Dữu Tử Trà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà. Xe ngựa của Đại Hùng Quốc lung lay đi trên đường. Tạ Yên Nhiên ngồi bên trong cả ngày, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ. Tạ Yên Nhiên đỡ mũ phượng trên đầu, thở dài, nhẹ nhàng vén rèm lên dò hỏi Tiểu Hà xem còn bao lâu mới đến nơi. “Nào, tiểu thư. Muội vừa mới hỏi bọn họ, không đến một ngày nữa. Tiểu thư, người kiên trì một chút.” Tạ Yên Nhiên mệt mỏi gật gật đầu, buông rèm, lại đưa tay chỉnh lại mũ phượng có chút nặng trên đầu.“Không ngờ trên đường đi hòa thân phải luôn mặc hỉ phục, thật là mệt.” Tạ Yên Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, lại thở dài, ngả người về sau, hơi dựa vào vách xe ngựa. Mấy người hầu đi theo bên ngoài xe nhỏ giọng nói chuyện với nhau, những người này có người hầu của Hoàng Đạo Quốc, cũng có hộ vệ từ Đại Hùng Quốc. Tạ Yên Nhiên lúc này không có tâm trạng để ý họ là người nước nào, trong đầu chỉ nghĩ về trận tàn sát nửa tháng trước. Tạ Yên Nhiên thật ra vẫn luôn cảm thấy Hạ Băng có chút quái quái, nhưng nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do không hợp khí hậu. Cho nên khi nàng đang ở trong cung giúp Lạc Phi Phi sửa sang hỉ phục, nghe tin thợ săn quốc tấn công, không thể không thừa nhận, cả người nàng đều có chút luống cuống. “Hoàng Thượng, Vương gia đã xuất binh đi ngăn cản.” Nghe thị vệ tiến vào thông cáo như vậy, Tạ Yên Nhiên đang hoảng loạn cũng hồi phục đôi chút. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Hoa Hồng Của Lương Hiện và Quái Phi Thiên Hạ.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Thắm Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hôn Nhân Trong Thù Hận của tác giả Thắm Lê. "Lại mang thai sao?" Hạ Vũ Yến ngồi ngơ ngác trên ghế sofa, sờ cái bụng nhỏ, lẩm bẩm 1 mình. Kết hôn đã 1 năm rồi, đây là lần thứ 3 cô mang thai. 2 đứa con trước, cô vị chồng của mình_Lục Nghệ Văn ép buộc cô phá thai bằng cách tàn nhẫn nhất. Hạ Vũ Yến cười đau khổ 1 tiếng, nhìn vào giấy thoả thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên định. Đứa con này có thể sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi. Nếu mất đi đứa con này nữa thì kiếp này có thể cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ.Cô phải bảo vệ nó, dù cho cô sẽ phải trả bằng mọi giá.... Rắc! Cửa phòng ngủ mở ra, thân hình cao lớn của Lục Nghệ Văn từ ngoài bước vào. Hạ Vũ Yến vội vã đứng dậy, khuôn mặt không son phấn ấy bỗng chốc trở nên trắng bệch: "Lục Nghệ Văn, giấy thoả thuận ly hôn tôi đã ký rồi. Từ bây giờ trở đi, giữa tôi và anh đã không còn bất cứ mối quan hệ nào nữa". Giọng cô trầm ngâm, bàn tay đặt bên người nắm chặt 1 cách căng thẳng.Động tác của Lục Nghệ Văn hơi dừng lại, ngước đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô: "Cô muốn ly hôn sao?" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tôi Là Thầy Khai Quang và Người Hầu! Anh Yêu Em.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
HẠC GIẤY | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chị Vợ Anh Yêu Em (Bản Mới) của tác giả HẠC GIẤY. Cuộc đời luôn thay đổi, họa phúc vốn liền kể. Những tưởng sau khi rời khỏi Los Angeles thì Tinh Vân sẽ có cuộc sống thanh tịnh cả đời nhưng số phận trớ trêu lại để cô lần nữa bị cột chặt vào hắn trong cuộc rượt đuổi ái tình. Từ lần gặp mặt vào lễ tình nhân trước tại nhà hàng Riverside, đã hai mùa Valentine nữa trôi qua, họ vẫn chưa từng gặp lại nhau. Đoàn Nam Phong một lần lại một lần để vụt mất Tinh Vân trên đường đời tập nập. Tinh Vân một lần lại một lần tăng thêm hiểu lầm với Đoàn Nam Phong. Mặc dù nhiều năm trôi qua nhưng cô vẫn không hiểu được tình cảm của anh. Tại sao anh luôn đối tốt với cô nhưng mỗi lần có Lưu Uyển Linh xuất hiện thì anh lại chỉ nhìn thấy cô ấy? Ngược lại Đoàn Nam Phong cũng không hiểu được vì sao lúc trái tim anh hướng về Tinh Vân thì cô lại chọn ở bên cạnh Hoàng Gia Khiêm? Cứ như vậy, mỗi người đều đuổi theo suy nghĩ của riêng mình mà quên mất nhìn về phía đối phương để thấy họ đang chờ đợi mình. Dần dần cả hai cũng tập cách sống không nghĩ về đối phương nữa, cũng không buồn tìm kiếm tin tức về nhau. Không yêu, không hận, thời gian dần khiến mỗi người tự trưởng thành để hiểu thất tình cũng không phải là tận thế. Sau khi chia tay trong lòng mỗi người giờ đây còn lại là một khoảng trống khiến họ trở nên thâm trầm hơn trước cuộc đời xô bồ tấp nập. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cầu Xin Các Người Cho Con Đường Sống và Ta Với Sư Môn Không Hợp.
174.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Roxie | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Không Yêu Tôi! của tác giả Roxie. Đó là lần cuối cùng đôi bạn thân gọi tên nhau như vậy, nhưng trớ trêu thay lại ở trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đồng Huệ - cô ấy vốn là một sinh viên ưu tú xuất sắc của khoa sân khấu điện ảnh trường Đại Học XX thuộc thành phố A. Gia cảnh giàu có, xinh đẹp và thân thiện. Lần đầu tiên Đường Nhã - cô sinh viên nghèo gặp Đồng Huệ là khi cô đang đi lên thành phố thì bị trộm giật mất túi xách, trong đó có chứa vô số đồ quan trọng.Lúc ấy Đồng Huệ nhìn thấy liền dồn theo hắn qua năm con phố để lấy lại cho cô, cảm động trước sự nhiệt tình của Đồng Huệ khi không ngại đối phương là người xa lạ mà xả thân giúp đỡ. Đồng Huệ trở về thở dốc nhưng cô vẫn nhoẻn nụ cười nhìn cô, Đường Nhã rút trong cặp ra một chai nước lọc, cười nói: “Tên đó chắc hẳn sốc lắm, vì có người đuổi theo hắn tận năm con phố... Cho hỏi vị “đại hiệp” này tên gì? Có số điện thoại liên lạc không để “tại hạ” có thể mời “đại hiệp” đi uống nước khi có cơ hội!”Đồng Huệ uống nước ừng ực, ngồi xuống bên vệ đường cầm điện thoại lên bấm: “ Được thôi! Cô em đây có lòng thì “chị đây “ cũng có dạ, đọc số đi, để tôi nháy máy cho!” - Đồng Huệ hào sảng nói. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ta Với Sư Môn Không Hợp và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Điềm Mộc Từ | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhặt Được Một Chú Cún Con Mông Vểnh của tác giả Điềm Mộc Từ. Rời xa thành phố lớn nhộn nhịp, Kim Mậu đi công tác ở nơi khác. Ngày mưa tắc đường nên tài xế đành lái đường vòng chạy thẳng ra ngoại ô, còn Kim Mậu thì ngồi trong xe mở điện thoại xem những tin tức sốt dẻo gần đây. Đột nhiên tài xế phanh gấp một cái! “Có chuyện gì vậy?” Kim Mậu đẩy gọng kính, thong dong hỏi.Trái ngược với sự bình tĩnh của anh, giọng điệu của tài xế có chút thấp thỏm: “Thiếu gia, hình như vừa rồi có một cái bóng, tôi… tôi không thấy rõ, tôi… hình như tôi tông phải cái gì rồi.” Tài xế lo rằng mình không cẩn thận đâm phải trẻ nhỏ, vội vàng xuống xe thì thấy hóa ra là một chú Corgi. Trời mưa rất lớn, một con Corgi bỗng nhiên băng qua đường cái, chân thì ngắn người thì nhỏ, tài xế căn bản không kịp phanh nên tông luôn vào nó.Thằng nhóc bị đâm không nhẹ, ngã trên mặt đất không nhúc nhích nổi, một chân cũng bị thương chảy máu. May là không phải đụng trúng trẻ con, việc cũng không phức tạp như vậy nữa. Tài xế nam vốn định tự mình xử lý song Kim Mậu lại bước xuống xe. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Kiều Nữ Lâm Gia và Bí Mật Thức Tỉnh.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lâm Tát | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trái Tim Người Câm của tác giả Lâm Tát. Hồi nhỏ Trần Thiên Dương vô cùng đáng yêu. Hai má cậu phúng phính, miệng chúm chím, mắt to tròn đen lay láy, trông chẳng khác nào một bé búp bê được làm bằng ngọc, bế ra ngoài ai cũng yêu. Vì có đứa con xinh xắn mà cả nhà họ Trần cứ vui như tết. Nhưng Trần Thiên Dương lên mấy tuổi vẫn không biết nói. Sau khi dẫn cậu đến bệnh viện một chuyến thì nhà họ Trần chẳng còn hay dẫn cậu ra ngoài chơi nữa.Sau đó, ba mẹ Trần Thiên Dương ra ngoài làm việc, cũng hiếm khi trở lại. Trần Thiên Dương không khóc không quấy, ngoan ngoãn ở nhà với ông bà ông bà. Cậu mặc chiếc quần yếm nhỏ, thấy ai chơi với mình thì ngoác miệng cười toe, để lộ chiếc lúm đồng tiền xinh xinh bên má trái. Trần Thiên Dương chạy lon ton theo bước chân ông bà như một cái đuôi, không nghe thấy tiếng người khác thở dài, từ từ lớn lên trong thế giới lặng câm của cậu.Năm Trần Thiên Dương mười bảy tuổi, cuộc sống bình lặng và yên tĩnh của cậu bỗng nhiên biến động. Ông nội nằm viện, bà nội đưa Trần Thiên Dương đến chỗ ba mẹ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy và Minh Thương Dễ Tránh, Thầm Thích Khó Phòng.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
reeree_vn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Và Mạng Hạ Gục Đều Là Của Em của tác giả reeree_vn. Quán cà phê. "Hai ly Latte." Trước quầy là một cô gái với mái tóc đen dài, tóc mái thưa lơ thơ trước trán, khuôn mặt được trang điểm kĩ càng, dưới mắt còn vẽ một trái tim nhỏ xinh. Cô không đeo lens, nhưng đôi mắt lại rất sáng, chiếc mũi nhỏ cao thẳng, dáng môi hình chữ M xinh đẹp, sắc hồng nhạt của màu son làm tăng thêm vẻ xinh xắn đáng yêu của cô. Giống như búp bê vậy.Nếu như không phải cô đang mặc trên người một chiếc quần bò siêu dài rộng, lại còn rách mấy chỗ. "Chào em, quán bọn anh đang có chương trình gọi một món nước thêm mười tệ sẽ được tùy chọn một món đồ ngọt trên này, em xem xem có muốn tham gia chương trình này không?" nam phục vụ nhìn chằm chằm vào cô, trong lòng thầm nghĩ xem làm thế nào để có được số điện thoại của người trước mặt. "Không tham gia." "Cực kì có lời luôn đấy, những món ngọt này của bên bọn anh nếu gọi riêng thì đều là ba mươi hai tệ một phần đó."Mục Vãn Vãn khẽ nhíu mày, lặp lại lần nữa: "Không tham gia." "Không thì thế này," phục vụ nở một nụ cười tự xem là hút hồn, "Bên bọn anh còn có một hoạt động hạn giờ, chỉ cần viết cảm nghĩ về quán và cách thức liên lạc là có thể nhận được một phần đồ ngọt miễn phí." Hoạt động này đương nhiên là giả rồi, anh sẵn lòng bỏ ra ba mươi hai tệ mua số điện thoại của cô. Mục Vãn Vãn nhìn chằm chằm vào anh ta, một lúc sau, bật cười: "Được thôi, đưa giấy cho tôi." Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi và Bí Mật Thức Tỉnh.
28.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
An Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vì Em Mà Tương Tư của tác giả An Ngọc. Một tiếng súng đinh tai nhức óc vang lên. Trong vô thức, cậu đưa hai tay lên bịt tai lại, giọt lệ bất chợt dâng trào ra khỏi khóe mắt. Cậu thực sự sợ hãi, muốn la thật to, lại càng muốn thoát khỏi nơi đây nhưng không được. Giờ phút này, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, tâm trí non nớt của đứa bé nhỏ tuổi này không thể nào chống đỡ nổi. Cậu nhắm mắt, ngất lịm đi. Trước khi trời đất trở nên mịt mờ, cậu vẫn còn khắc sâu vào trong đáy mắt hình ảnh ba mẹ mình cả người đẫm máu, từ từ ngã xuống... Khiêm Dạ Hiên sực tỉnh giữa đêm khuya. Kí ức của năm đó dường như hoàn toàn không thể xóa mờ trong trí nhớ của anh. Anh đưa tay lau đi vầng trán đẫm mồ hôi, xoay người bước xuống giường. Khiêm Dạ Hiên châm một điếu thuốc, mở cửa đi ra ngoài ban công, tựa tay lên lan can lạnh lẽo, đưa mắt nhìn ra xa. Ánh đèn mập mờ phía đằng xa kia làm anh bình tâm hơn đôi chút. Khiêm Dạ Hiên đưa tay vuốt mái tóc ngắn màu hung đỏ của mình, rít một hơi thuốc lá. Làn khói trắng mờ ảo bao trùm lấy gương mặt thanh tú mà sắc sảo của anh. Có lẽ, đêm nay lại thức trắng nữa rồi… Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh và Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Lam Mân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời của tác giả Lam Mân. Cô có một tuổi thơ giống như mọi người bình thường. Cô có cha mẹ, gia đình cô không quá khá giả, một tổ ấm chỉ có 3 ngườ. Họ luôn mang đến cho cô hạnh phúc, mang đến hơi ấm , họ luôn bao bọc cô, nhưng khi cô lên 5, vì một lần cô đòi mẹ đi chơi ở công viên mà khôbg may có người giết nhầm mẹ cô, khiến cô bị người ba đã từng hết mực yêu thương căm ghét . Nhưng rồi đến năm cô 16 tuổi.1 tháng trước hôm sinh nhật tuổi 16 của cô : Cô đang đi học về trên con hẻm như mọi ngày, khác lạ là hôm nay trời tối lại không bật điện , nhưng vì tối nay trăng sáng. Cô đang đi thì bị một cái gì đó ngáng chân, ngã xuống, lúc cô quay thì lại nhìn thì là một người đàn ông. Ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn, ngũ quan của hắn thật tuyệt vời, sống mũi cao, lông mi dài, lông mày như được dập khuôn, đôi mắt màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt hắn luôn toát ra vẻ lạnh lùng. Nhưng hắn đang thở gấp và tay giữ chỗ gần ngực. Cô nhìn xuống chỗ hắn đang giữ chặt liền nói : \- Anh làm sao mà bị chảy máu nhiều như vậy? Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chuyện Tình Của Tổng Tài và Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55