Giang Nam Hồn Cô Nương | Tiên hiệp | Hoàn thành
Trước Khi Trọng Sinh Đạo Lữ Không Uống Thuốc là một trong những câu chuyện do Giang Nam Hồn Cô Nương sáng tác, phải nói đến phong cách sáng tác mới lạ, đặc sắc, dễ dàng lôi cuốn người đọc đi sâu vào tìm hiểu. Cũng như những tình huống buồn cười, có chút phi lý nhưng chính sự phi lý đó khiến cho độc giả dễ chịu thư giãn. Truyện kể về Thời Bạc Y, y vốn là bang chủ của Hợp Hoan tông cao cao tại thượng, vô địch thần võ. Nhưng chẳng có ai hoàn hảo, y cũng vậy, đại khái là y có một thói quen xấu đến nay vẫn chưa có thuốc chữa chính là sau khi tỉnh dậy liền mất hết trí nhớ. Kẻ kỳ quái như Thời Bạc Y cứ ngỡ sẽ sống dở chết dở nhưng không, y sống rất tốt và khỏe như vâm. Bởi vì bên cạnh y luôn có một người bạn, chính là Hạ Hàm Tử luôn luôn kề sát bên cạnh, bảo vệ y, một bước cũng không dám rời. Cho nên mỗi ngày trong Hợp Hoan tông người ta luôn phải tập quen với cảnh tượng quen thuộc, đó chính là đều đặn xuất hiện cảnh tượng tông chủ câu dẫn Hạ tiên sinh. Các đệ tử tỏ vẻ cảm thán, sức mạnh của tình yêu đúng là vĩ đại, tông chủ tuy không nhớ Hạ tiên sinh nhưng vẫn có thể câu dẫn người này.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Thân Đồ Thử Phi | Tiên hiệp | Hoàn thành
Trọng Sinh Chi Trứ Ma kể về hai con người, một Tiểu Thạch Đầu xấu xí, và Trọng Đạo Nam dịu dàng, mang theo một nỗi sầu. Hắn từng kể với y về một câu chuyện, cũng từ tảng đá thành yêu, nhưng kết cục lại bi thảm vì đáng lý ra... tảng đá ấy không nên gặp gỡ người trong lòng.Ở kiếp trước, y có thể từ bỏ tất cả cũng chỉ để nhập ma giới vì người. Đến kiếp hiện tại cũng vì người mà trở nên mê muội. Trọng Đạo Nam đã từng là một tu chân giả ưu tú nhất, mọi người đều phải ngưỡng mộ, và ai cũng đặt kỳ vọng vào y. Trở thành một thần giả đi trên đỉnh cao của tu chân. Nhưng Trọng Đạo Nam cứ thế mà đi vào con đường ma giới, từ bỏ tiên căn chỉ vì một "tảng đá", đồ sát thiên hạ, ngược lý dòng nhân quả. Trọng Đạo Nam sống lại, tìm kiếm tảng đá ngốc trước lúc mà nó xuất hiện, nâng niu nó trong lòng bàn tay, bên cạnh hàng ngày, một bằng hữu, một tình yêu mãnh liệt. Sau đó, y nuôi nấng nó... Chỉ vì Trọng Đạo Nam tìm thấy Tiểu Thạch Đầu quá sớm, nên y phải nuôi nó từng ngày, cho dù có thay đổi thời không, Tiểu Thạch Đầu cũng vẫn là một tảng đá ngốc nghếch.
21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Anh Tuyết Dực | Trọng sinh | Hoàn thành
Tình yêu lúc nào cũng vậy, giống như một liều thuốc độc, chỉ có trái tim của đối phương là liều thuốc giải duy nhất. Cái này quả nhiên là không hề sai. Yêu là cảm giác như thế nào? Bất chấp ánh nhìn của mọi người, giống như con thiêu thân lao vào hố lửa, cuồng si, tham vọng, không cách nào có thể dứt ra được. Tuổi tác? Chênh lệch có làm sao? Phụ tử? Yêu nhau có gì là sai trái? Yêu mà phải lắng nghe miệng lưỡi của người đời, đó mới là thứ tình cảm không xứng đáng.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Mạc Chu | Trọng sinh | Hoàn thành
Hỏi thế gian tình là gì, mà sao ai cũng phải chìm trong đau khổ? Trao trọn vẹn trái tim cho một người, liệu có nghĩa lý gì hay không? Chung thủy, tại sao lại khó khăn đến vậy? Cứ ngỡ cả đời này sẽ bên nhau, vậy mà thời gian cũng có thể làm phai mờ đi hết thảy. Giá như không gặp nhau thì sẽ không yêu, lại càng không đau như bây giờ.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Tử Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ xa xưa lưu truyền, nếu giết chín trăm chín mươi chín người liền có thể đắc đạo, hơn nữa có thể làm môn hạ của Đông hải long cung, trở thành long tử long nữ. Nàng bây giờ mang thân hình của một con rắn nhỏ và mộng ước có thể biến thành hình người trong cho đẹp đẽ.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Suzanne Collins | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Katniss Everdeen an toàn trở về nhà sau chiến thắng tại cuộc đấu Trò chơi sinh tử lần thứ 74 được tổ chức thường niên cùng Peeta Mellark. Chiến thắng này đồng nghĩa với việc họ phải bỏ lại gia đình và bạn bè phía sau để lên đường tham gia "Chuyến đi của những người chiến thắng" cùng các quận khác. Trong quá trình đó, Katniss cảm nhận thấy một cuộc nổi loạn sắp diễn ra, nhưng Capitol vẫn nắm quyền quyển soát khi Tổng thống Snow chuẩn bị cho Trò chơi sinh tử lần thứ 75 (The Quarter Quell) - cuộc đấu sẽ thay đổi Panem mãi mãi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Luna Huang | Ngôn tình | Hoàn thành
Phí Hảo Lân chớp chớp đôi mắt nhỏ nhìn tiểu nữ hài bên cạnh mình. Hắn ngồi dậy dụi dụi mắt xong lại vui vẻ đưa tay nhỏ véo nhẹ hai bên gò má hồng hào mũm mĩm của tiểu nữ hài. Bị đánh thức như vậy nàng cũng không còn tâm trạng tiếp tục ngủ nữa. Nàng ngồi dậy dùng tâm trạng muốn giết người trừng mắt tên tiểu đệ đệ phá phách trước mặt mình. Phí Hảo Lân cười hì hì đưa tay nhỏ véo gương mặt của tiểu tỷ tỷ mình nói: “Nương bảo phải cười mới đẹp, ngươi không được cau mày nha.Phí Hảo Nguyệt hung hăng hất tay hắn ra còn chưa kịp mắng đã thấy phụ nhân kia bước vào cười nói: “Tỉnh rồi sao? Mau rửa mặt rồi qua đây dùng bữa sáng thôi.” Phí Hảo Nguyệt nhìn phụ nhân vừa bước vào đôi mắt khép hờ nói không nên lời. Phận nàng thật khổ mà, xuyên qua đã đành lại còn làm một tiểu hài tử nữa chứ.Nói gì thì nói nàng cũng đã học đại tam rồi chứ đâu phải nhỏ nhắn gì. Mà xem, nàng có một thân nương chừng hai mươi hai tuổi còn nhỏ hơn nàng một tuổi nữa a, lại nói một tiểu đệ đệ cùng tuổi tuy luôn miệng gọi nàng cực kỳ thân mật, thực chất chính là xem nàng như muội muội mà đối đãi. Mà chuyện này cũng không tính đi, rõ ràng nàng đã học đến đại tứ rồi a, vậy mà xuyên đến đây một chữ cũng không biết. Chữ hoàn toàn khác xa với chữ mà nàng học ở hiện đại. Nàng biết nàng xuyên đến một thế giới không thuộc về trái đất rồi.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Mộc Sắc Lưu Khế | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [ABO] Anh Không Phải Ghét Omega Nhất Sao? của tác giả Mộc Sắc Lưu Khế. Trước khi về chung một nhà,Tần Thu nổi giận hỏi Nam Viên: “CMN, chẳng phải anh từng nói anh ghét nhất Omega???”Nam Viên nhíu mày: "Em không phải nói mình là Beta sao?"Tần Thu: "Tôi mẹ nó không phải vì anh nói.....Ngô!"Một lúc sau, Nam Viên buông Tần Thu bị hôn đến hít thở đến không thông ra, cười đến cảnh xuân sáng lạn: "Em thử nói thêm câu thô tục nữa xem?!"Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tôi Bỏ Chạy Sau Khi Ngược Bốn Tên Tra Công hay Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Và Tình Địch HE
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Độc Bá Giang Sơn | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [ABO] Vị Nhà Tôi Hôm Nay Có Chút Lạ của tác giả Độc Bá Giang Sơn. Câu chuyện về hai Alpha độc thân vạn năm cuối cùng cũng thoát ế.- > "Thẳng bẻ cong", tổng tài ngốc bạch ngọt x giáo viên nhà trẻ không dễ chọc dịu dàng thiếu tình yêuThiết lập thế giới ABO, song A, sắp xếp ngầm.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam hay Sau Khi Thoả Thuận Kết Hôn Tôi Muốn Ly Hôn Cũng Không Được.
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
| Ngôn tình | Hoàn thành
"Người tiếp theo, Thẩm Quân Sơn!" Tạ Tương không tự chủ được mà thở gấp, người xếp hàng phía trên đã đi vào cổng, tiếp theo chính là cô rồi. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn không tránh khỏi có chút căng thẳng. "Phù, bình tĩnh nào!" Tạ Tương nhủ thầm trong lòng. "Người tiếp theo, Tạ Lương Thần!" "Có!" Gần như là vô thức, Tạ Tương trả lời một cách dõng dạc, những học viên khác đang chờ ở hành lang cũng nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ.Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống, vò vò mái tóc vừa mới cắt ngắn của mình một cách thiếu tự nhiên, cầm tờ giấy kiểm tra sức khỏe của mình, bước thật nhanh về phía phòng y tế. Một tiếng "bịch" vang lên, Tạ Tương va phải người vừa mới bước ra từ trong phòng y tế, tờ giấy khám sức khỏe rơi xuống đất. "Xin lỗi!" Tạ Tương liên tục nói xin lỗi người đó. Thẩm Quân Sơn khom người xuống nhặt tờ kiểm tra sức khỏe lên, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt đánh giá.Người đứng trước mặt thấp hơn anh một cái đầu, làn da rất trắng, thân hình gầy gò, cái cổ mảnh mai đến mức dường như chỉ cần mạnh tay một chút là có thể bẻ gãy, nhìn kỹ mới thấy trên móng tay có vệt màu hồng nhạt, rõ ràng là trước đây từng sơn móng tay, nhưng đã dùng bấm cắt đi. Mới có mấy năm mà học viện quân sự Liệt Hỏa đã xuống cấp đến mức độ này, ngay cả kẻ có tố chất thế này mà cũng có thể thông qua bài kiểm tra nhập học sao?
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Viên Viên Hựu | Teen | Hoàn thành
Một ngày đẹp trời, tại thành phố S, giữa dòng người đông đúc, một cô gái xinh xắn khoác tay mami và xách theo một chiếc vali cỡ vừa,đang rất háo hức vẫy một chiếc xe taxi đến sân bay. Và đây không ai khác chính là nữ chính của chúng ta Hàn Ngọc Hy. Cô đang rất vui vẻ vì papa và mami của cô đã đồng ý cho cô đi chơi một mình mà không có họ sau một ngày cô nài nỉ sắp gãy lưỡi.Đến sân bay, cô lưu luyến chào pa&ma và lên máy bay. Đúng 9h sáng máy bay hạ cánh xuống thành phố A. Cô sung sướng hét lên ' A A A, thành phố A tôi đến rồi đây'. Rồi cô lên taxi và đến khách sạn Thiên Minh, nơi mà cô đã đặt phòng trước. Đến đây cô lấy phòng và nghỉ ngơi định sẽ đi tham quan vào lúc 3h chiều. Nghĩ rồi cô nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ.Trời chạng vạng tối, cô mở mắt và bật dậy y như cái lò xo. Xem đồng hồ '' trời ơi 6.30 rồi sao không ai gọi mình dậy cơ chứ. À mà khoan ba mẹ có ở đây đâu mình đi chơi mà =.=. Ai ui mình đãng trí quá đi à. Aida mới 20 cái xuân xanh mà đã như này rồi. Hiuhiu, y như Linh Linh nói, không sai xíu nào. Thôi ăn xong đi ngắm cảnh đêm cũng được ''.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Victoria Holt | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sống nhờ tình yêu thương của họ hàng, hàng xóm. Chưa từng hiểu được ý nghĩa của hai chữ "cha mẹ", càng chưa từng được gọi hai tiếng này. Nhìn người ta có cha có mẹ, nàng đương nhiên ghen tị đối kị. Nhưng từ khi nàng sinh ra đã đâu có mẹ có cha như bọn họ. Có ghen tị cũng đâu có làm được gì. Nhiều khi mong ước có được sự quan tâm của mẹ mỗi khi ốm nặng, sự đùm bọc bảo vệ của người cha mỗi khi bị bạn bè bắt nạt. Nhưng dường như ước mơ này đối với nàng quá xa vời, nó chính là một ngọn núi cao chót vót, còn nàng lại không thể đưa tay ra với lấy.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Lý Thảo Nhã | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng loạn, nhưng để chứng tỏ cho Tú Nhi thấy mình không sao, tôi đứng dậy ngay! Trời đất quay cuồng, còn Tú Nhi càng lợi hại hơn. Nó biết thuật phân thân ư, có đến ba Tú Nhi?! Hừ, có lẽ tôi nên lượng sức mình mà uống, sao lại uống nhiều như vậy chứ, xui thật! Nhưng các bạn có biết người hôm nay cùng uống rượu với tôi là ai không? Là mấy bạn nam học học cấp 3 rất nổi tiếng, vì tôi rất vui, hơn nữa sức khoẻ đang rất tốt, nên cứ uống liên tục, say đến bộ dạng như thế này! Nhưng, tôi không bị xui xẻo vô ích.“Này, đi đâu? Tớ gọi taxi giúp cậu!” Chỉ nói là gọi giúp xe thôi? Chắc chắn là tôi tự trả tiền xe, rồi ngày mai, lại còn phải trả thù lao phục vụ cho nó nữa?! Đây là sự thật không thể thay đổi … Không để ý đến tiếng gọi của Tú Nhi, tôi đi về hướng nhà mình. Không bao lâu, tôi dã cách Tú Nhi một đoạn xa, đã hơn 12 giờ đêm rồi. Ôi, nếu không tỉnh rượu ngay, tôi có thể mất mạng. Ông bố tôi chắc là còn ngồi trên ghế nệm đợi, hơn nữa, còn liên tục nhìn đồng hồ treo tường. Quỳ xuống xin tha thứ? Hay là giả vờ xỉu? Uống rượu quá nhiều làm tim ngừng đập? Bố nhìn xác tôi, buồn một chút,sau đó, đem đi chôn. Trời ạ… nghĩ đến những chuyện thê thảm này, tôi rùng mình, nổi da gà.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Nguyễn Nhật Ánh | Teen | Hoàn thành
Tiểu Li lại gật đầu, nhưng lần này nó không dám nhe răng ra cười nữa. Nó cười với tôi bằng mắt. Bữa đó, tôi về nhà với một tâm trạng đầy phấn khởi. Suốt buổi tối, tôi nằm loay hoay nghĩ ngợi, xem thử ngoài chuyện "dụ ăn" tôi còn có thể bắt nạt Tiểu Li chuyện gì nữa. Tôi nghĩ miên man đủ thứ, thứ nào cũng hấp dẫn, và sung sướng kết luận: con gái ngu thấy mồ! Nhưng đó là kết luận hồi nhỏ. Bây giờ tôi rút ra một kết luận khác, kém phấn khởi hơn: con gái càng lớn càng khôn, con trai càng lớn càng ngu! Chính vì vậy mà bây giờ làm quen với một đứa con gái, đối với tôi là chuyện khó tày trời. Với Việt An, chẳng hạn. Lớp tôi có tất cả bốn mươi mống, trong đó hết ba phần tư là con trai. Con gái chỉ có một nhóm lèo tèo, ngồi túm tụm ở hai bàn trên. ý mình là "của hiếm", tụi con gái kiêu căng, hợm hĩnh tợn! Suốt ngày, tụi nó chỉ chụm đầu vào với nhau trò chuyện thì thầm rồi cười rúc ra rúc rích, chả thèm để ý đến bọn con trai chúng tôi lấy một chút. Trong số tụi nó, con nhỏ Việt An là "làm cao" nhất. Việt An đẹp nhất lớp tôi. Điều đó ai cũng thừa nhận. Chính Việt An... cũng thừa nhận điều đó cho nên nó càng tỏ ra "lạnh lùng, băng giá" trước những cặp mắt ngưỡng mộ của tụi tôi. Mỗi lần tụi con trai tìm cách bắt chuyện với nó, nó đều trả lời đàng hoàng. Nhưng ngôn ngữ của nó là một thứ ngôn ngữ khách sáo, lịch sự, đúng mực, không bộc lộ một tí tình cảm nào. Vì vậy, không đứa nào trong bọn tôi dám "giỡn mặt" với nó.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Second_angel Nguyệt Thiên | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô gái nhỏ dùng chút lực tàn ngăn cản những hành động sai trái của người đàn ông. nhưng liệu cô có đủ khả năng thoát khỏi sức mạnh của người đàn ông chưa qá 27 tuổi này? Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má người hầu gái....những giọt nước mắt bất lực Sáng hôm sau... Trong khuông mặt bơ phờ..người đàn ông hoảng hốt trước những gì mình đã làm tối qua.. ngước nhìn đôi mắt đỏ hoe của người hầu gái...anh quá đổi xấu hổ trước những gì mình đã làm..những lời xin lổi quá muộn màng: "tôi...tôi..tôi xin lổi..tôi tưởng cô là Mẫn Mẫn..tôi.. ". "Tuệ Nhi tự biết thân phận tự hỏi k dám trèo cao..chuyện tối qua...Nhi mong là nó chỉ là cơn say...xin cậu chủ..đừng nhắc tới nữa..Tuệ Nhi thấy rất thẹn với cha mẹ.. "cô hầu gái đôi mắt đỏ hoe..rưng rưng mà nói... làm s chấp nhận đc..khi thân phận 2 ng qá cách biệt.. 1 cô hầu gái..nào dám trèo cao.. "tôi xin lổi...tôi..sẽ chịu trách nhiệm.. Tuệ Nhi k đòi hỏi cậu chủ phải chịu trách nhiệm...chắc chán lão gia sẽ k chấp nhận chuyện này...1 giấc mơ...Tuệ Nhi chỉ xin cậu từ nay đừng nhắc đến chuyện này nữa..tôi biết trong lòng cậu chỉ có Mẫn tiểu thư... ". "cô ấy...đã k cần tôi nữa..cái cô ấy cần là quyền lực và địa vị...những thứ đó..tôi có thể cho cô ấy..cớ sao..cớ sao cô ấy k từ bỏ những tham vọng của mình...cớ sao????"
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Miêu Lôi Đặc | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mãi Ái của tác giả Miêu Lôi Đặc. Mặc dù lần đầu chạm mặt không mấy hài hoà nhưng Hoàng Phủ Lãng ỷ vào môt thân võ nghệ, nhanh chóng trói buộc tay chân mềm yếu của tiểu thiếu gia kiaĐã vậy còn thuận tiện chặn miệng không cho người ta la lên, miệng đối miệng, tiểu thiếu gia không tiền đồ, cũng bị mê hoặc, cả người đều mềm mại ra.Chỉ đích danh muốn thuê hắn làm bảo tiêu, hừ! Đùa giỡn? Ai đùa ai còn chưa biết đâu!Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Thì Ra Tui Đáng Yêu Đến Vậy hay Huyền Học Đại Sư Lại Đang Nỗ Lực Chia Tay.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Cheery_kul | Ngôn tình | Hoàn thành
Nothing Gonna Change My Love For You là tên của một bài hát, là một lời tỏ tình dễ thương dành cho một tình yêu cao cả và tươi đẹp. Nó vào trường chưa lâu mà giờ đây hầu như ai cũng biết nó. Đáng lẽ nó không trở thành như bây giờ. chỉ tại cái quá khứ đáng nguyền rủa của nó: sau khi mẹ nó mất lúc nó 5 tuổi thì ba nó cũng hắt hủi nó, nó được ông quản gia chăm lo cho đến tận bây giờ, từ đó nó ghét con trai; Còn lúc đi học thì bạn bè luôn xa lánh nó, gọi nó là một đứa lập dị vì không có cả cha lẫn mẹ, họ không chơi với nó, cô lập nó, đã có lần nó bị mời phụ huynh vì đánh bạn trong lớp... từ đó, nó hình thành nhân cách ấy, mang bộ mặt bất cần ấy cho đến bây giờ.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Sherry134 | Đam mỹ | Hoàn thành
Lần thứ hai Dương Lạc gặp Thẩm Hàm là trong phòng trưng bày khoa học tự nhiên của thư viện. Thẩm Hàm nhờ viên quản lí tìm hộ gì đó, hình như đã tìm rất lâu, giọng nói của chị gái kia mang theo chút bất nhẫn. Thẩm Hàm lại tốt tính, cứ giải thích với chị ta mãi. Bình thường Dương Lạc không thích qua lại nhiều với giảng viên. Tình huống kiểu này cùng lắm cũng chỉ nhìn thêm mấy lần rồi cầm sách mình tìm, định rời đi. Bỗng nhiên chị gái kia giở giọng oán trách rất to: “Anh cứ như thế thì bao giờ mới tìm được đây? Còn để người khác làm việc nữa không? Bên kia tôi còn bận nhiều lắm đấy!”Thẩm Hàm đặt nhẹ mẫu vật trên tay lên bàn: “Ừ nhỉ, tôi quên mất đấy. So với người mù thì, người không hiểu thuật ngữ chuyên ngành làm việc càng khó khăn hơn. Thật ngại quá.”Giọng nói chẳng mang tức giận hay khiêu khích, nghe như thể đang lẩm bẩm một mình. Vẻ mặt chị gái kia không khỏi tức giận, ngượng nghịu bỏ đi. Dương Lạc ở bên cạnh nhìn, mỉm cười tán dương, sau đó đi tới: “Thầy Thẩm, thầy muốn tìm gì. Em tìm giúp thầy là được.”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Khả Anh Đỗ | Bách hợp | Hoàn thành
Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Nhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58