Trúc Dĩ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khó Dỗ Dành full (đã hoàn thành) của tác giả Trúc Dĩ. Vì có chứng bệnh ám ảnh cưỡng chế, cô cố gắng chống mí mắt xem cho xong phim. Làng chữ kết thúc vừa xuất hiện, Ôn Dĩ Phàm thậm chí còn có cảm giác như được giải thoát. Cô nhắm mắt, suy nghĩ trong nháy mắt trở nên mù mịt. Lúc cô sắp rơi vào giấc ngủ, bất chợt, cửa phòng bị cốc cốc gõ vài cái. Bịch một tiếng.Ôn Dĩ Phàm lập tức mở mắt ra. Men theo ánh trăng chiếu qua khe hở của rèm cửa sổ, cô nhìn về phía cửa phòng. Từ bên ngoài, có thể nghe được rõ ràng tiếng đàn ông say rượu đục ngầu vọng lại, cùng với tiếng lảo đảo chân nam đá chân xiêu. Sau đó là tiếng cửa bị mở ra rồi đóng lại. Lại có tiếng động nho nhỏ, cô nhìn chằm chằm vào cửa mấy giây. Cho đến lúc hoàn toàn an tĩnh lại, Ôn Dĩ Phàm mới buông lỏng tinh thần. Cô mím môi, tự dưng cảm thấy giận dữ. Tuần này cũng mấy lần rồi.Một khi cơn buồn ngủ bị cắt ngang, Ôn Dĩ Phàm rất khó ngủ lại. Cô trở mình, lại nhắm mắt lần nữa, nhàm chán nhớ lại bộ phim vừa xem. Ôi, đây mà là phim kinh dị sao ? Loại phim này mà có thể hù dọa được ai sao? Đang lúc mơ mơ màng màng, Ôn Dĩ Phàm trong đầu mơ hồ hiện lên hình ảnh khuôn mặt quỷ trong phim. Ba giây sau, cô chợt bò dậy, bật đèn ở đầu giường. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Bí Ẩn Đôi Long Phượng và Xuyên Sách: Tôi Bị Nam Chính Cao Lãnh Coi Trọng Rồi.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Pugongying | Ngôn tình | Hoàn thành
Reng…Reng…Reng.. Với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, An Nhiên lười biếng lăn một vòng trên giường, định ngủ tiếp thì tiếng chuông điện thoại reo lên, miễn cưỡng nhấn phím nhận cuộc gọi, giọng cô uể oải: A lô!.. Cô nương, chưa ngủ dậy nữa hả?- Giọng nhỏ Minh bên kia sang sảng khiến An Nhiên muốn tỉnh ngủ. Đang định ngủ tiếp thì bị ai kia phá đám nè, có chuyện gì mà gọi sớm zậy bà. Dậy đi cà phê zới tui nè, tiện thể có chuyện muốn nói với bà đó. Nhanh lên, nửa tiếng nữa tui qua chỗ bà đó nha.Nửa tiếng, sao mà kịp.. nè… Chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã tắt máy, “trời ơi, điên quá đi, chủ nhật của mình” miệng vừa lầm bầm An Nhiên vừa đẩy chiếc chăn ra khỏi người ngồi dậy Hà Minh đúng là con nhỏ đúng giờ, 30 phút sau đã nghe tiếng xe của nhỏ ở ngoài cổng, An Nhiên cũng đã chuẩn bị xong, cô mặc chiếc quần cộc với áo thun, chân mang đôi giày lười đã “có tuổi”, cô nhẹ nhàng ngồi sau xe của Hà Minh: Có chuyện gì mà hôm nay gọi tui sớm vậy hả? Có biết hôm qua tui ngủ trễ lắm hông?Nghe cái giọng phụng phịu pha chút giận dỗi của An Nhiên, Hà Minh bật cười: Trời ơi, bà giống bà cô già lắm rồi đó, chủ nhật tuần nào cũng ngủ nguyên ngày hông chán sao? Hôm nay tui nhất định phải lôi bà ra ngoài đó, chứ hông để bà chết già ở nhà tui thấy cắn rứt lắm. Tào lao quá nha- An Nhiên véo nhẹ vào hông Hà Minh khiến cô nàng kêu oai oái- Thôi thôi, đau, tai nạn bây giờ.- Đừng có xạo, nhéo vậy là còn nhẹ đó, diễn sâu quá đi.Sau câu nó đó cả hai cùng bật cười giòn giã. Hà Minh dừng xe ở quán café quen thuộc của hai người, như thường lệ An Nhiên gọi một ly cà phê sữa đá cũng không quên gọi cho Hà Minh một ly sinh tố xoài, đồ uống khoái khẩu của Hà Minh.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Bắt đầu là sự nóng lạnh thất thường của thời tiết, khiến giấc ngủ chập chờn càng trở nên khó khăn hơn. Rồi thì đến những... bản tin dự báo thời tiết. Thế là, có thể đợt rét cuối cùng trong mùa tràn về. Rét nàng Bân. Hồi bé, đến khoảng cuối mùa xuân, khi ngồi trong phòng ấm, bên ánh đèn vàng, nghe gió thổi hun hút ngoài hiên, bao giờ mẹ tôi cũng chép miệng: “Thế là rét nàng Bân đã về. Sớm hơn thì đã chả hỏng mùa hoa xoài, hoa vải”. Rồi bao giờ mẹ cũng ngâm nga: “Nàng Bân may áo cho chồng/ May ba tháng ròng chưa được ống tay...” và không quên câu nạt: “Mấy đứa con gái chúng mày, không biết đan lát thêu thùa nội trợ thì cũng đến ế chồng, bố mẹ chả làm trận rét cuối mùa được như cho con gái nhà trời đâu”. Nghe thế, lũ chúng tôi đều rụt cổ lại, cười le lưỡi.Sau đợt gió mùa mạnh mẽ chóng đến chóng đi, thể nào ra ngoài ngõ cũng thấy hoa xoan tím, hoa gạo đỏ rụng bời bời, chúng tôi tha hồ nhặt chơi đồ hàng. Lại nghe bà hàng xóm đã già, rất già than thở: “Bao giờ cho đến tháng ba/ Hoa gạo rụng xuống bà già cất chăn”. Vì là đợt rét “em út”, nên ai cũng mong nó đến sớm, để kết thúc mùa rét, để thời tiết giao mùa chỉ còn là se se, và đón một mùa mới về. Còn với người già, cứ một mùa rét qua đi là thấy nhẹ lòng. Sức già được bao nhiêu mà chống chịu với giá buốt, mưa phùn. Một mùa qua đi, cũng như thêm một tuổi trời.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Bạn đang đọc truyện Thiêu của tác giả Sơ Đảo. Tôi luôn cho rằng phụ nữ khoác hờ chiếc áo sơ mi rất quyến rũ, dừng trên người Lam Sơn thì dục vọng này càng mãnh liệt hơn.Chị ấy mặc chiếc áo sơ mi đen cúc cởi hơn nửa, áo lót là loại ren màu đen kinh điển, trước khi tan làm tôi đã thấy nó ở trên cuốn tạp chí mới nhất tháng này, giá là hai trăm linh năm, đô la.Đậu xanh, tôi nhớ lúc tôi nhìn đến giá tiền còn mắng một câu, đứa nào mua nó đúng là loại ngu tuyệt đỉnh. . Truyện Phương TâyNhưng khi Lam Sơn mặc chiếc áo ngực đen đó, tôi mới nhận ra tôi chính là đứa ngu kia.Nếu yêu thích những câu chuyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Yêu Phi, Ngươi Quá Càn Rỡ! hay Công Chúa Của Ta Trọng Sinh.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Minh Nguyệt Thính Phong | Đô thị | Hoàn thành
Hứa Tâm An là một cô gái bán nến. Cửa tiệm này vốn do cha cô kinh doanh, tuy từ nhỏ cô đã quản lý việc trong tiệm nhưng chỉ là phụ việc mà thôi. Sở thích của cô là đọc sách, cô áo ước mở một tiệm cà phê sách. Tuy nhiên, mỗi khi cô lên tiếng đề nghị “Tiệm nến khó kinh doanh lắm, hay chúng ta đổi sang tiệm cà phê sách đi” thì cha cô liền nói sẽ đánh chết cô, bởi vậy cô đành ngậm ngùi cho qua.Một ngày nọ, một chàng trai mái tóc màu nâu đỏ, sống mũi rất cao, đôi mắt sáng ngời mang đến cho người khác cảm giác rất dễ chịu, xuất hiện trong tiệm của cô. Phong cách nói chuyện kì quái, một hai đòi cô bán cho nên tự sát, còn tự xưng là thần Tất Phương.Tất Phương là Thần Hỏa Mộc trong thần thoại, nhưng mỗi phiên bản thần thoại lại mô tả khác nhau. Đa phần đều nói Tất phương giống sếu đầu đỏ, toàn thân xanh biếc xen những vằn đỏ. Hứa Tâm An nhìn mái tóc của chàng trai đối diện, một màu đỏ rực, trông cũng ra dáng lắm, có điều nếu anh ta đeo thêm một cái mặt nạ chim thì trông sẽ càng giống hơn. Truyền thuyết kể rằng Tất Phương là dấu hiệu của hỏa hoạn, cũng có truyền thuyết khi Hoàng Đế xuất trận chinh chiến với Quỷ Yêu, Giao Long điều khiển chiến xa, còn Tất Phương thì theo bên cạnh. Được rồi, là Tất Phương hay Hỏa Mộc, thì trước tiên cũng phải vào làm công ở tiệm của cô rồi hãy nghĩ tới chuyện càng quấy…
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Cần Thái Hương Kiền | Đam mỹ | Hoàn thành
Hắn mặc dù nghe lời người ta can ngăn nhưng rốt cuộc vẫn là đem cậu về nuôi nấng, dù sao cậu cũng chỉ là một đứa trẻ hết sức đáng thương, mất đi cả cha lẫn mẹ còn bị gán thêm cái danh sao chổi lên người, phải biết rằng nếu để cho cậu tự mình trưởng thành thì chắc chắn sẽ không thể nào có được một cuộc sống ấm no hạnh phúc như bao chúng bạn cùng trang lứa. Cũng là vì một phút hắn mềm lòng dẫn đến nuôi lớn một tiểu thụ luôn luôn nghĩ cách quấn lấy mình.Cậu cứ tưởng rằng mình là con ruột của ba ba, thế nhưng dường như ngoài mối quan hệ cùng huyết thống đó ra thì họ chẳng còn lại gì cả, ai đời là ba con với nhau mà hắn lúc nào cũng giữ thái độ rất xa cách, chưa từng ôn nhu ôm cậu hay là có sự tiếp xúc gần gũi, thân mật với cậu. Tiếp sau đó chính là hắn quá trẻ, ai mà ngờ được ông chú nhìn như thanh niên thế này vậy mà lại có một đứa con sắp đến tuổi trưởng thành chứ. Cậu rất nhiều lần muốn kéo gần khoảng cách giữa mình với ba ba thế nhưng giữa họ như có một bức tường vô hình chắn ở giữa. Nhưng rồi cũng sẽ có ngày cậu gỡ ra được rào chắn đó thôi, cậu tin tưởng thế.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tĩnh Ngôn | Đam mỹ | Hoàn thành
Hắn là ai? Người ta chỉ biết hắn với cái danh Phượng hậu, là người vừa có tài văn chương, lại vừa giỏi về võ thuật, thật xứng với câu văn võ song toàn. Hắn nơi triều chính thì đưa ra các quyết sách đúng đắn, am hiểu lòng người, giúp cho đế vương không phải lo nghĩ gì nhiều về chính sự, còn khi đứng ở nơi chiến trường, hắn cũng chính là một chiến binh dũng mãnh hơn người, bày mưu nghĩ kế, bình định man tộc… Một người nam nhân như vậy, đặt ở nơi nào cũng có thể tỏa ra thứ ánh sáng chói mắt thế nhưng hắn lại cam chịu bị xóa danh trong sử sách, vậy là vì sao?Vẻ ngoài của hắn tuy có nét mềm mại nhưng lại không toát lên cái yểu điệu như nữ tử, ngũ quan anh tuấn, cũng là ngọc trong cát sỏi. Từ cổ chí kim chưa từng có một người nào như vậy, đã là một nam nhân được phong hậu thì chớ, vậy mà ngay kể cả bách tính hay quan quân đều hết sức sùng kính hắn, không hề có một ai buông ra lời nhục mà hay tuyên truyền tiếng thị phi. Đây là câu truyện truyền kì về tình yêu của đế vương và một chàng nam tử , đây là điển tích về một triều đại không biết đến suy tàn, đây là nét bút đã nhòa về một con người bị xóa đi trong lịch sử. Mời các bạn đón đọc.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Hạ Quảng Hàn | Ngôn tình | Hoàn thành
Nữ chính chắc chắn xinh đẹp, lại vô cùng láu cá tinh ranh. Thông minh vô đối. Da thịt trắng noãn hồng nhuận, đại khái mới chỉ mười sáu tuổi, mặt mày nheo nheo, cười cười, miệng chúm chím nhẹ nhàng mím lại, dường như có chuyện gì đắc ý. Tuy không phải thiên hương quốc sắc, lại làm cho người ta thấy mà không thích nàng cũng khó.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Từ Cùng Mặc Tẫn | Đam mỹ | Hoàn thành
Quả thật, Sở Chu vẫn không hiểu, không hiểu một người như Tăng Kế – một người vĩ đại xuất chúng như vậy, như thế nào ở buổi vũ hội lại nhìn trúng hắn- một quản lý của công ty nhỏ, thành tích thường thường, bộ dạng cũng bình thường chẳng có gì nổi bật nốt. Đặt hai người ở cạnh nhau để so sánh là đã thấy sự khập khễnh hiện lên rõ nét. Sở Chu vẫn luôn nghiên cứu bản thân mình, nhiều năm như vậy cũng không thể nhìn ra bản thân có cái gì tốt, có cái gì đáng chú trọng, vậy mà tại sao người nọ lại chịu ở cùng hắn lâu như thế? Thi thoảng hắn cũng có lúc nghĩ đến nếu như chưa từng cùng người kia gần gũi thì tốt rồi, nếu chưa từng gần gũi, cũng không biết đến lo lắng hay sợ hãi, sau này khi tách ra cũng sẽ không cảm thấy trống trải và khó khăn. Nhưng đúng là ở đời cái gì cũng có thể xảy ra, điều mà hắn chưa từng tưởng tượng tới lại có ngày trở thành sự thật, là người kia muốn hắn, là người kia giữ hắn lại, là người kia yêu hắn, thương hắn, cho hắn bình yên. "Trên đời này thực sự đến cuối cùng, chân thành sẽ được hồi đáp? Nhẹ nhàng hô khẩu khí, Sở Chu vẫn là không thể tin được. Tăng Kế thật sự nguyện ý bỏ qua mọi chuyện, rộng mở chính mình sao? Y là người cố chấp lại chấp nhất. Chính là nhìn thấy người trong lòng cười vui vẻ tự nhiên như vậy, Sở Chu cũng đành phải thả lỏng những lo âu trong lòng, nắm thật chặt cánh tay. Nghĩ nhiều như vậy làm gì, nếu tới tay, liền không thể tùy ý thả chạy. Nói cái gì đừng diễn quá nhập tâm, cả đời này, tôi chỉ diễn cùng cậu..."
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Hủ Mộc Điêu Dã | Trọng sinh | Hoàn thành
Đường Học Cẩn xưa nay không tin số mệnh, nhưng số phận luôn thích đả kích những kẻ không tin nó, đáng tiếc số phận có thể bẻ cong lưng cậu lại bẻ không được tín niệm ấy, cậu vẫn tin chắc rằng nhân định thắng thiên. Vâng theo tín niệm như vậy, cho dù từ nhỏ Đường Học Cẩn luôn phải chịu đựng những chuyện hoàn toàn có thể ép hỏng tinh thần một đứa trẻ như bị thằng em nhỏ hơn mình sáu tuổi ăn hiếp, còn có thái độ không nóng không lạnh và sự bất công của cha mẹ, nhưng Đường Học Cẩn vẫn tự tin trưởng thành, cố gắng và trả giá nhiều gấp mười lần những người khác. Chỉ là không ngờ số mạng thực sự đen đủi như vậy. Cậu bị bức chết dưới sự nhẫn tâm của cha mẹ, vì hành vi của bọn họ, cuộc đời cậu vẻn vẹn chỉ tới ngưỡng cửa ba mươi, đã vĩnh viễn dừng lại trước cái ngày giấc mộng thành sự thật. Cho tới lúc chết cậu vẫn không hiểu, vì sao cậu và Đường Học Quân đều là cha mẹ sinh, đãi ngộ lại khác biệt đến vậy, vì cậu là Cả sao? Hổ độc còn không ăn thịt con, nhưng cha mẹ ruột của cậu lại chỉ vì hai mươi vạn, mà vứt bỏ con mình. Đường Học Cẩn chết rất oan, cũng chết không cam lòng. Lại rất bất ngờ khi cậu được trọng sinh lần nữa, nhưng trong cái may cũng có cái rủi là về giai đoạn trước giải phóng.Thiết kế vòng tay, giao dịch chứng khoán, kinh doanh tiệm cơm, Đường Học Cẩn làm đến phong sinh thủy khởi hữu thanh hữu sắc. Sau khi sống lại, Đường Học Cẩn thề, nhất định phải sống ra một cuộc đời khác. Bất quá, ai có thể giải thích tình huống trước mắt là gì! Lục Quân Thần ôn nhu cười nói: "Tiểu Cẩn, sau này anh thương em." Đường Học Cẩn: "..."
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Lâm Tử Tự | Đô thị | Hoàn thành
Một thế giới mà người và yêu cùng tồn tại. Yêu từ các loài động vật biến hóa thành, cũng có thể loài vật và con người cùng giúp nhau biến hóa. Bọn họ sinh sống trong xã hội con người, cũng có tình cảm hỉ, nộ, ái, ố giống như con người. Nhân ngư trong các loài yêu, lại là sự tồn tại đặc biệt. Vì giá bán của bọn họ ở chợ đen phi thường đắt đỏ, nên thường xuyên bị con người truy bắt. Hoàng tử nhân ngư Lộ Địch An vì tránh bị con người phát hiện hành tung, nhiều năm qua chỉ có thể sống nơi biển sâu không có ánh mặt trời, vừa tịch mịch vừa cô đơn.Truyền thuyết tiếng hát của nhân ngư cực kỳ tuyệt vời, nhưng chỉ người định mệnh mới có thể nghe được, Lộ Địch An lại không nghĩ rằng, bị tiếng hát của mình thu hút, cư nhiên lại là một con người tuấn mỹ, không chỉ như vậy, đối phương còn là một nam nhân…Là một nam tử trưởng thành, khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tóc đen, tóc mái che khuất nửa vầng trán, đôi mắt nâu của nam tử trong suốt giống như ngôi sao, sóng mắt lưu chuyển, dường như có tinh quang chớp động, bất quá biểu tình anh luôn lười biếng, đem tinh quang trong mắt che khuất hết nửa. Lãnh Tinh Hồn, chủ nhân của bệnh viện sủng vật này, cuộc sống nhàn rỗi, lại vô tình gặp được Lộ Địch An, cũng từ đó mà nhân duyên giữa thế giới kì dị này.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Ngụy Tiểu Ngũ | Đô thị | Hoàn thành
Cát Tiểu Thiên vốn dĩ là một nhân viên nhỏ trong công ty của Diêu Diệu. Cậu là một chàng trai hiền lành nếu như không nói là nhút nhát, cuộc sống tẻ nhạt cô độc bó buộc với công việc văn phòng. Trong mắt của Cát Tiểu Thiên thì Diêu Diệu chính là một nhân vật nguy hiểm, lúc ẩn lúc hiện, tâm tình không thể nào đón được. Ánh mắt luôn ẩn dật vẻ dọa người. Tiểu Thiên chỉ hận không thể cách càng xa tổng tài ra càng tốt.Còn Diêu tổng Diêu Diệu, thì theo đánh giá của mọi người, tuy rằng chẳng phải thiện nam tín nữ gì, nhưng bất kể năng lực hay nhân phẩm, đều chưa từng nghe qua bất kỳ tin tức tiêu cực nào. Chỉ biết rằng, Diêu Diệu luôn dành cho Tiểu Thiên một ánh mắt rất là tình.Hai người, vốn như hai đường thẳng song song chẳng bao giờ có cùng giao điểm, lại có thể chạm mặt nhau ở nơi tận cùng, đó chính là bến đỗ tình yêu. Một người vì cô độc mà thà chết giữ lấy. Còn một người vì biết nếu không ở bên cạnh, người kia sẽ vì cô độc mà chết nên ráo riết trân trọng ở bên. Căn bản lý trí đã hoàn toàn bị đánh bại dưới một khát vọng ôn nhu. Kết quả phát hiện con người bề ngoài như vô dục vô cầu không chút rung động kia lại có thật nhiều hấp dẫn mà cả đời này một khi đã bị cuốn vào bể tình đó, thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ rời xa.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Quá Mẫn Quý Tiết | Đô thị | Hoàn thành
Cậu bị ép phải rời khỏi thành phố này. Người phụ đó chẳng hiểu đã cảm thấy như thế nào khi mà tự tay đặt máy camera nơi đầu giường trong phòng ngủ của chính mình, rồi tự nhìn xem những thước phim nóng bỏng trần trụi trên chính cái nơi mà mình vẫn nằm hằng đêm với chồng. Chẳng biết chị ta có đau khổ nhiều lắm không, chỉ biết rằng khi đưa cái usb chứa đoạn phim đó cho cậu chị ta rất bình tĩnh, bình tĩnh như chẳng hề có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy.Từ đó yêu cầu được đưa ra, cậu chỉ cần ở bên một ai đó, sống vui vẻ một chút, hạnh phúc một chút thì đời này của cậu coi như là thân bại danh liệt, ngay cả cái tiếng nhà giáo ưu tú của ba mẹ cậu cũng không giữ được, đã thế còn làm ảnh hưởng đến gia đình của chị gái cùng đứa cháu họ mà cậu vô cùng yêu mến, vậy là cậu lên đường đến một thành phố xa lạ ở phía Bắc, nơi mà cậu sẽ gặp được anh sau này.Anh chỉ là một người khách hàng, một kẻ lạ qua đường không hơn, cậu đến nơi này cũng chỉ là tạm thời, sẽ sớm rời đi nhanh nhất có thể, thế nhưng cuối cùng vì anh lại chẳng nỡ. Chuyện tình của họ rồi sẽ đi về đâu, còn những điều gì chờ đón ở phía trước, mời các bạn cùng theo dõi truyện.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
K.GREEN | Trinh thám | Hoàn thành
Hắn là một kẻ có tâm lý gần như bị biến dạng. Người ta có thể coi hắn là một sát thủ liên hoàn máu lạnh và độc ác, hắn không từ thủ đoạn để giết người, hắn vui thích với việc nếm trải cảm giác vờn đuổi con mồi cũng như khiến cho con mồi của hắn phải lâm vào ngõ cụt, hắn thèm thuồng việc tham gia vào cuộc truy đuổi những kẻ phạm tội khác, lấy việc giết người để làm một trò chơi tiêu khiển. Đôi tay của hắn nhuộm màu máu đỏ, nhưng hắn chưa từng lấy đi dù chỉ là một sợi dây sinh mạng vô tội dù nhỏ nhất, thế nhưng chẳng có ai nghĩ hắn là người tốt, chỉ vì trên người hắn khoác lên không phải là một bộ quân phục bóng loáng, và tâm hồn hắn chẳng biết từ bao giờ cũng đã bị cháy đen.Anh là một người đặc vụ giỏi, luôn luôn làm tốt nhiệm vụ được giao. Người ta lấy anh làm tấm gương khi mà anh vung lưỡi dao của mình lên thanh trừng những kẻ ác. Cùng một công việc, cùng một cuộc săn đuổi, chỉ là đứng ở hai phía khác nhau vậy nên họ nhận được sự đối xử khác nhau. Một người thì không ngớt những lời khen tặng, một kẻ thì không ngừng bị vùi dập, bị ruồng bỏ. Ấy thế mà cuối cùng, sau bao lần cùng giúp đỡ nhau, họ dần dần đều bị đối phương thu hút, và trong trái tim của họ ngọn lửa của thứ tình yêu man dại bắt đầu bùng cháy lên.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Được sinh ra trong sự ngóng chờ của cả gia đình, thế nhưng khi biết cậu mang trên mình thứ dị tật của cơ thể thì ba của cậu lập tức bỏ đi ngay, người đàn ông đó cuối cùng vẫn là không thể chấp nhận được. Cậu đã từng rất cô đơn, lúc nào cũng phải giả trang rằng mình lạnh lùng, mình cao quý đối với người khác, cậu có lẽ chỉ sợ nếu như thân thiết với ai đó một chút thì khi họ biết rằng mình không bình thường sẽ lại ra đi thôi, vậy nên cứ cố gắng sống trong lớp vỏ bọc đó là được. Thành tích học tập của cậu từ trước đến nay đều không hề tệ, mà phải nói là quá tốt đến mức độ vừa chuyển sang trường mới, hồ sơ thủ tục còn chưa xong liền được đưa vào lớp ngay.Lý do mà cậu phải chuyển đi sao? Chính là bởi cậu muốn tìm thấy một người, người mà cậu không tài nào buông bỏ được. Phải nói là rất may khi cậu có thể được học cùng lớp với người ấy, lại ngồi ngay bên cạnh, ngày hôm đó khi biết hắn vẫn có một chút ấn tượng với chính mình cậu liền vui sướng. Vậy mà những tưởng tượng tốt đẹp liền bị thay thế bởi sự sợ hãi, cậu để cho hắn bắt gặp hình ảnh đáng xấu hổ của mình, nhưng rồi mọi chuyện cũng được giải quyết, hắn chính là đã bắt đầu có cảm giác với cậu rồi, vậy nên từ sau lần đó mới không ngừng dây dưa quấn lấy cậu.
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Kim Bính | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta nói, một khi đã yêu ai, bao nhiêu khuyết điểm của người mình yêu cũng sẽ trở thành ưu điểm, tốt đẹp hơn bao giờ hết. Đem cái này áp dụng vào suy nghĩ của Chu Tiêu quả nhiên là không sai biệt lắm. Nhưng ai bảo khi yêu, con người ta thường mù quáng và không xác định được đúng hay sai?
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06
Lôi Ân Na | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Hắn vốn chỉ mong có một cuộc sống tình yêu từ ngày này qua ngày khác, chẳng cần biết đến những phân tranh hay đau khổ vạn kiếp, nhưng ông trời lại không cho hắn được như ý nguyện lại để hắn gặp phải yêu nữ này, chẳng rõ nguyên nhân mà cứ thế bị quấn vào vòng thị phi chẳng rõ đúng sai.Đối với những lời nói đường mật như tán tỉnh lả lơi của nàng chung quy hắn vẫn ứng phó được. Dù biết rõ dưới khuôn mặt và nụ cười tươi đến vô tội của nàng là một tâm tư giảo hoạt như hồ ly tinh nhưng vẫn không chịu nổi cám dỗ của sắc đẹp hấp dẫn đến một lòng đều quy phục nàng, dâng tặng cho nàng. Quẳng lại một đống chính sự, mặc kệ chung quanh để truy tìm hình bóng của nàng, thấy nàng bị tập kích rơi xuống núi liền không để ý đến an nguy của bản thân mà ra tay ứng cứu. Vậy mà cuối cùng một tấm chân tình đổ xuống chỉ đổi được lấy sự lừa gạt của nàng.Tựa như con thú bị nàng vây nhốt trong cái bẫy mỹ nhân đẹp đẽ, hắn yêu nàng, yêu đến tính mạng cũng không thiết, nhưng hắn cũng hận nàng, hận nàng đến mức chỉ muốn khiến cho cả đời này của nàng là đau khổ, là ngục tù không thể tìm thấy lối thoát ra. Mời các bạn cùng theo dõi truyện.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06
A Tục | Ngôn tình | Hoàn thành
Mẹ nuôi của cô phá sản, cách cứu vãn duy nhất lúc này là gả cô cho tổng giám đốc tập đoàn YD. Vậy là cô sắp sửa lên xe hoa, sắp sửa được làm cô dâu, được mặc chiếc váy cưới trắng tinh lộng lẫy; nhưng trên mặt cô hiện rõ một nỗi buồn. Cô sắp lên xe hoa với người cô chưa từng gặp, chưa từng biết. Cô cứ ngỡ là hạnh phúc đã nằm trong tầm tay mình, thế nhưng mẹ nuôi cô đã không đủ sức để cứu vãn công ty của mình. Mang ơn mẹ đã nuôi nấng cô lớn lên và trưởng thành như hiện tại, vì báo ân cô đành nhắm mắt đưa chân, chấp nhận hôn nhân ép buộc, hôn nhân vì quyền lợi. Cô giống như một món hàng đang được bán giao qua hình thức của một đám cưới long trọng.
22.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06
Tiếu Mị Mị | Đam mỹ | Hoàn thành
Dương Hạo thích đàn ông, hắn đi theo Vương Tuấn cũng đã hơn sáu năm, gần được bảy năm rồi. Đứa nhỏ Đô Đô của hắn năm nay cũng đã được năm tuổi rưỡi, cuối năm nay là có thể vào lớp 1. Đàn ông sinh con là chuyện hoàn toàn không thể tưởng tượng được. Đến ngay cả hắn cũng không rõ vì cái gì mà mình, một đại nam nhân cư nhiên có thể mang thai, đã thế lại có thể đem đứa nhỏ sinh ra.Dương Hạo lúc đầu là trợ lý của Vương Tuấn. Khi đó, hắn vừa tốt nghiệp, một chân bước vào xã hội liền gặp được Vương Tuấn. Vương Tuấn nói y đối với Dương Hạo nhất kiến chung tình. Sau đó Vương Tuấn liền mãnh liệt theo đuổi, sau một năm hai người liền xác lập quan hệ, sau đó sinh ra Đô Đô.Dương Hạo vẫn cảm thấy tình cảm giữa hắn và Vương Tuấn tốt lắm. Hắn yêu Vương Tuấn, hắn vẫn luôn nghĩ, Vương Tuấn cũng như vậy, thương hắn cùng đứa nhỏ của bọn họ. Nhưng hôm nay nhìn khuôn mặt của người đàn ông từ trên xe Vương Tuấn bước xuống kia, hắn mới hiểu được, thì ra chính mình chỉ là một vật phẩm thay thế mà thôi.Bởi vì người đàn ông kia cùng hắn có chút giống nhau. Hai người đứng cùng nhau, vừa nhìn thấy sẽ nhận sai người. Có lẽ Vương Tuấn cảm thấy được chính mình lớn lên có chút giống người kia, cho nên lúc trước mới nói cái gì mà nhất kiến chung tình. Hiện tại Dương Hạo hiểu được, Vương Tuấn quả thật chung tình, chẳng qua người y chung tình không phải là mình.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06
Hường Nguyễn | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh và cô đã ở bên nhau 6 năm. Nhưng lúc anh buồn, anh gục ngã người bên cạnh anh luôn là cô. Nhưng cái mà cô nhận được sau sáu năm chỉ là thiệp cưới của anh và người chị gái sinh đôi của cô. Anh nói rằng yêu cô là do nhầm lẫn bởi vì người anh yêu luôn luôn là chị cô. Mẹ anh yêu quý cô mà ghét bỏ chị gái cô và anh bên nhau, anh nghĩ do cô đứng sau. Đứa con mà anh và chị gái cô có anh nghĩ là do cô giết.Bên nhau 6 năm nhưng cuối cùng anh cũng không hiểu gì về cô. Cô hận người đàn ông đó, hận bản thân đã ngốc nghếch tin vào tình yêu của anh. Bên nhau những sáu năm, anh cuối cùng vẫn không hiểu gì về cô. Đêm mưa hôm đó, để trả thù cho cái thai trong bụng chị gái cô, anh tự mình lái xe đâm chết cô.Anh không biết rằng cái thai đó không phải của anh. Anh không biết rằng người năm đó cứu anh khỏi ngọn lửa chính là cô. Đưa cô đến bệnh viện, anh nhẫn tâm ép cô đóng dấu vào đơn hiến tủy. Đáng lẽ cô có thể được cứu.. Mời các bạn cùng đón đọc Sợ Yêu!
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:06