Diệp Hoài Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bạch Nguyệt Quang Của Bạo Quân Tàn Độc của tác giả Diệp Hoài Tuyết. Khi thế sự khó lường, con bướm vỗ cánh lại xảy ra bao biến đổi, cuối cùng họ có thể ở bên nhau chăng?Luân hồi bao lần, duyên kiếp của họ có thể hoá giải hết thảy? Tình cảm này liệu có nở hoa kết trái?Linh hồn Vân Mặc xuyên vào trong một kịch bản cổ trang sắp chuyển thể thành phim.Bi ai chính là, Vân Mặc xuyên vào một gã thái giám có thân phận cực kì phức tạp, cả gan che mắt hoàng quyền, nữ phẫn nam trang!Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Đau Đến Mấy Vẫn Yêu hay Thần Xách Góc Váy Giúp Quận Chúa.
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Bắc Nam | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng của tác giả Bắc Nam. Sau đó cậu nghe được có người đứng bên cạnh mình, có vẻ như đang đọc một câu điếu văn.Thẩm Nhược Trăn mở mắt nằm trên giường bệnh cao cấp ở thế kỷ 21, bên cạnh giường là một người đàn ông lạ mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng.Thẩm Nhược Trăn: “Anh là ai?”Hạng Minh Chương: “Không nhớ ra tôi nữa rồi?”Thẩm Nhược Trăn: “Tôi không quen anh.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Diễn Viên Lấn Sân hay Tâm Nhãn của cùng tác giả.
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Tằng Loan Phụ Tuyết | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đừng Sợ! Anh Bảo Kê Cưng! của tác giả Tằng Loan Phụ Tuyết. Nhà giàu mới nổi Khúc Thuận lần thứ 30 thất bại trong việc chen chân vào giới thượng lưu. Cậu quyết không bỏ cuộc mà gạ một bé học sinh đáng yêu ngây thơ trong sáng để học đòi theo giới thượng lưu, ngờ đâu lầm đường lạc lối hốt nhầm con nhà giàu hàng real.Phúc hắc, cool ngầu, con nhà giàu công x Ngớ ngẩn, cưng chồng, siêu may mắn, nhà giàu mới nổi thụ.Khúc Thuận: “Bé cưng, có muốn chơi trò bao dưỡng hông?”Nội tâm Thiệu Huân: Tên dở hơi này đâu ra vậy…Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Mượn Hôn hay Tranh Đoạt Mỹ Nhân.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Bạn đang đọc truyện Là Tôi Đã Giết Cô Ấy của tác giả Mặc Dữ. Cảnh sát Lương Hi vừa từ thành phố đến vùng nông thôn này, cô cố chấp cho rằng không phải cô gái kia tự sát, quyết định vi phạm chỉ đạo của đồn trưởng mà điều tra vụ án này.Chồng của cô gái tâm thần là một người què, gã phủ nhận việc mình giết hại vợ, cũng nói cho Lương Hi một sự thật kinh người: Đứa bé trong bụng vợ không phải của gã.Lương Hi lần theo manh mối này mà tiếp tục điều tra, và rồi, cô biết được rất nhiều chuyện mà cô gái này không muốn người khác biết.Người chết hai mươi mốt tuổi, đã từng hoạt bát, rộng rãi, là người duy nhất có hy vọng thi đậu vào đại học trọng điểm của trường trung học trấn Lương Vân.Nếu yêu thích thể loại đô thị, bạn có thể đọc thêm Người Xấu hay Hóa Ra Anh Là Chàng Trai Năm Ấy.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hồ Vân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảy Năm Một Đóa Lan Tiên của tác giả Hồ Vân. Một cô gái thế nào mới làm anh lay động? Cô ta phải là người có cá tính đặc biệt thế nào mới sở hữu được trái tim anh?Người khác nhìn vào, Tuệ Anh chỉ là một cô gái bình thường, không xinh đẹp nổi bật, không hoạt bát rộn rã. Cô là một cô gái dũng cảm, thiện lành tốt bụng, một người có trái tim nhân hậu, qua chừng ấy năm chưa hề bị thay đổi.Đối với mọi người cô không đặc biệt, đối với anh, cô lại là người đặc biệt duy nhất.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện Thụy Du Thiên Miên của cùng tác giả.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Snowday | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã của tác giả Snowday. Nhưng anh cũng chỉ dám để nó tồn tại ở đó mà thôi, chưa từng dám thổ lộ,Anh chưa bao giờ nghĩ, có một ngày, em lại nói với anh, “Vừa nhìn thấy anh, trái tim em đã đập rộn rã.”Đây là câu nói ngọt ngào nhất mà anh từng nghe thấy.Vậy nên… “Mong em hãy luôn duy trì nó nhé.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Không Hề Đáng Yêu hay Không Ngờ Thầy Giáo Là Chồng Em.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Cam Thảo Sài Hồ | Sủng | Hoàn thành
Cho dù Đinh Đinh có khóc lóc ồn ào như thế nào đi nữa, ba mẹ vẫn rời đi rồi. Đinh Đinh là một con chuột đồng nho nhỏ, là đứa con duy nhất của chuột ba và chuột mẹ. Chuột ba và chuột mẹ vẫn còn rất trẻ, năm nay là lần đầu tiên sinh con. Những năm gần đây thảo nguyên bị con người từng bước xâm chiếm, thức ăn có thể tìm được thì ngày càng ít đi, vậy nên chuột mẹ chỉ sinh một đứa con.Lúc mới sinh ra Đinh Đinh vừa nhỏ vừa yếu, không lớn hơn hạt đậu phộng được bao nhiêu. Nhưng mà chuột ba và chuột mẹ đều vô cùng quan tâm và chăm sóc con của chúng, theo Đinh Đinh lớn lên từng ngày, thân thể nó cũng càng ngày càng tốt, đôi mắt đen bóng sáng ngời, da lông là màu vàng nhạt xinh đẹp.Chuột ba và chuột mẹ rất rất yêu thương Đinh Đinh, chúng muốn được mãi mãi ở bên cạnh nó. Nhưng mà thân là chuột đồng trách nhiệm lại ngăn cản chúng nó làm như vậy. Mặc dù Đinh Đinh vẫn còn nhỏ, nhưng cũng đã đến tuổi phải rời đi ba mẹ. Chia ly rất là đau khổ, nhưng mà chỉ có như vậy thì Đinh Đinh mới có thể được rèn luyện đầy đủ, trở thành một con chuột đồng khỏe mạnh và gan dạ.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Sơ Tán Ngân Hà | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tiểu hồ ly Hồ Tiểu Bì sau khi đã vượt qua khảo hạch, trang bị kiến thức, tài nghệ toàn thân, như nguyệnn được xuống núi. Mục đích xuống núi là gì? Chính là dùng trù nghệ của bản thân khiến nhân loại nể trọng, tiếp theo chính là đi tìm bạn đời a. Hiện giờ hắn chính là đầu bếp nổi tiếng nhất ở một khách sạn năm sao...Vậy mà lại có một người dám nói đồ ăn của hắn có vấn đề!? Nàyyyy, dù đây là một người soái đến mức mù mắt người, nhưng cũng không thể bịa đặt, nhạo báng đồ ăn hắn làm ra nha.Hồ Tiểu Bì sợ hãi: Vấn đề ở đâu? Nam nhân: Mùi vị. Hồ Tiểu Bì khóc: Không thể. Nam nhân: Không tin? Đến nhà ta, ta cho ngươi tâm phục khẩu phục. CP: Tay nghề nhất lưu* thần bếp hồ ly thụ PK bá đạo nam thần luật sư công. (*nhất lưu一流:bậc nhất) Một cuộc thi về trù nghệ cùng tài hùng biện. Tag: Yêu sâu sắc, Chế phục tình duyên, Mỹ thực, Ngọt văn
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành
Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Gần đây tôi có một việc phiền lòng, tôi đã yêu một người đàn ông. Tuy rằng tôi cũng là một tên đàn ông, nhưng đây không phải vấn đề chính của việc này. Dẫu sao chuyện tôi yêu đàn ông cả thành phố đều biết, bởi vì bạn trai tôi là Triệu công tử, cháu trai Thị trưởng, là con trai của Triệu tứ gia máu mặt nhất vùng, em trai của vợ Đại soái Hoắc quân phiệt. Mà vấn đề là ở chỗ, người đàn ông mà tôi yêu lại không phải Triệu công tử.Ôi, phụ nữ, tên cưng là lả lơi ong bướm. Ôi, đàn ông, tên của cưng chính là bướm ong lơi lả! Tôi nâng quyển sách, đắm mình vào sầu bi, sự sầu bi vô tận. Cả thế gian giờ đang ca tụng tự do yêu đương, nhưng sẽ chẳng có ai khen tôi “vong ân phụ nghĩa” đâu. Nhưng nếu tình yêu lẫn với quá nhiều ân nghĩa, thì khó có thể đơn thuần được. Mà quan trọng là tôi cũng khó có thể nghĩ đơn thuần được cơ, chứ Triệu công tử thì rất đơn thuần. Lúc tôi tan cửa nát nhà, gã rất đơn thuần chứa chấp tôi để có người đi học cùng gã, học với gã đến mười tám, cùng học trường Tây nhưng tôi ra được trường còn gã thì tạch tốt nghiệp, sau đấy thì gã “ngủ” tôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hà Tằng Hữu Mạnh | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm giờ chiều, mặt trời đang xuống núi, ngoài cửa sổ là một mảnh màu đỏ rực. Trên hành lang kí túc xá không ngừng vang lên tiếng đóng cửa "ruỳnh ruỳnh". Kiều Hạ dậy rất sớm, giữa trưa đã tỉnh lại nhưng không rời giường mà cuộn người trong chăn ấm áp và ôm một con thỏ bông to đùng, cầm điện thoại lướt weibo.Trong thời gian nghỉ đông, cô nhàn rỗi đến nhàm chán nên đã lấy đại một bút danh viết một đoản ngọt văn đăng trên weibo, không dài lắm chỉ tầm 150000 chữ. Viết xong quyển ngọt văn đầu tiên, cô còn kiếm được một ít tiền tiêu vặt. Kiều Hạ cực kì thỏa mãn, nhưng về phía độc giả thì lại không hài lòng. Nguyên nhân là vì cô viết rất rất rất trong sáng.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Lưu Thủy Thủy | Đam mỹ | Hoàn thành
Đại học C là trường âm nhạc số một số hai toàn quốc, không biết bao nhiêu người cố gắng cũng không thể có được một suất. Thi đại học chỉ chênh lệch một điểm thôi là bạn đã lỡ cơ hội học tập tại đại học C rồi. Chu Chu đứng trước cánh cửa trang nghiêm tráng lệ của đại học C, nhịn không được nhỏ giọng nói thầm một câu, “Thật tốt”. Bên cạnh không ít đàn anh, đàn chị đón tiếp sinh viên mới, giơ cao tấm biển Hội học sinh, lớn tiếng gọi Chu Chu, “Em trai, có cần giúp đỡ gì không? Biết khoa em đi hướng nào chưa? Bọn anh có thể đưa em tới ký túc xá, có cơ hội nhớ đến thăm Hội học sinh của bọn anh nhé.” Đàn anh đại học C nhiệt tình khó từ chối, nhanh chóng đến trước mặt Chu Chu, sau đó giành lấy hành lý từ tay Chu Chu, mạnh mẽ đưa cậu vào trong.Bị kéo cho lảo đảo, Chu Chu ôm lấy cái túi lắc đầu, “Em không phải là học sinh của trường các anh.” Âm thanh phát ra to lạ thường, dường như không thể nghe được âm lượng của chính mình. Vị đàn anh ban nãy giành túi hành lý bị dọa lùi về sau một bước, ngại ngùng gãi gãi đầu, “Hả? Không phải…không phải là học sinh trường anh sao.” Mang theo hành lý, rõ ràng là tới báo danh, nhưng không phải là trường C. Đàn anh nhìn về phía đối diện, là Học viện dành cho người câm điếc. Là trường học duy nhất bên cạnh trường C. Quả nhiên, đàn em đó cầm theo hành lý, đi về phía cổng đối diện.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
| Đam mỹ | Hoàn thành
Thân là một Alpha cường tráng, hắn nghiễm nhiên thành một vị côn đồ ở cao trung*. Vì là Alpha, cho nên nhân nhượng một Omega là chuyện quá bình thường, quá quá bình thường...Mọi phương diện đều ưu tú như hắn, tuyệt đối không thể bị một Omega nhu nhược, mềm mại, chỉ biết khóc chít chít thu phục được... Đúng vậy!!! Tuyệt đối không!!!! Nhưng mà, Omega thật là đáng yêu quá điiii (Cao trung: trung học phổ thông) Mãi đến tận cuối cùng hiện thực sẽ dạy dỗ hắn làm người như thế nào!Đứng trang X, quỳ truy thê! Tin tức tố của thụ là mùi vị mật đào, tin tức tố của công là mùi vị trà hoa lài, hợp lại chính là trà hoa lài vị mật đào. Song khiết, song phương thầm mến. Cp chính: Không tìm đường chết sẽ chết côn đồ công VS thân mềm da trắng mỹ nhân thụ. Cp phụ: Lãnh đạm vô tình muộn tao S công VS tự ti tin tức tố mùi vị sầu riêng thụ.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Sơn U Đại Khả Ái | Đam mỹ | Hoàn thành
Lâm Gia và Khương Xá cùng nhau lớn lên ở cô nhi viện. Có lẽ vì một người giường trên một người giường dưới, nên quan hệ cả hai khá hoà hợp. Cô nhi viện tuy đông, nhưng không khỏi cảm giác cô đơn của những đứa trẻ thiếu đi hơi ấm gia đình. Khi mà nhà nhà sum vầy, vui vẻ nói cười, cô nhi viện lại tối đen. Ngoại trừ Khương Xá và hai cô bé ra ngoài chưa quay lại thì bọn trẻ trong phòng đều đã đi ngủ.Lâm Gia người lạnh như băng trốn ở trong chăn không dám ngủ, tim đập bình bịch. Hôm nay viện trưởng dẫn theo mấy người mặc âu phục mang giày da đến, dì quản lý bảo bọn họ đều là những người có tiếng tăm, căn dặn lũ trẻ phải nghe lời, nếu không sẽ bị trách phạt.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chẩm Thượng Cô Noãn | Sủng | Hoàn thành
Trình Cẩm cuối cùng cũng bước vào đại sảnh vàng* đó, nơi Chương Phồn ước mơ bao ngày. Y mặc bộ diễn phục vô giá, bước chân run rẩy nhè nhẹ, gương mặt như tiên xuất trần, trên mặt điểm chu sa, điểm xuyết thêm chút diêm dúa. Một đường bồng bềnh đi xuống, ca xướng lên, thẳng đến lúc bay lên như cánh diều, giành được từng tràng, từng tràng vỗ tay phía dưới. Chương Phồn ngồi hàng ghế vip, hắn biết ánh mắt của Trình Cẩm chưa từng rời khỏi người hắn, hắn cũng tìm kiếm vợ mình, trong lúc bàng hoàng, hắn như đứng trên sân khấu, múa cùng vị tiên tử kia, mỹ nhân cảnh đẹp, tuyệt đại tao nhã.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Ngã Ái Cật Sơn Trúc | Ngôn tình | Hoàn thành
Cảm giác bị biến thành thú cưng của các minh tinh là như thế nào? Một lời khó nói hết!!! Chỉ có thể cảm thán: Tinh vòng thật loạn a! Ấy, vậy khi bị biến thành chó chăn cừu thì sao? Cố Vân Thanh: Hừm! Bình thường! Lão nương biến biết bao lần, chỉ là một con chó thi có khó giề. Nhưng tên sen xúc phân lại là một con gà bệnh thì làm sao? Cố Vân Thanh tỏ vẻ: "Đương nhiên là yêu quý sen, bảo vệ sen, che chở sen dưới cánh chim của tôi!" Trình Dịch: "...Tôi là tổng tài bá đạo rồi, cảm ơn!" Nam nữ chính lấy nhầm hàng loạt kịch bản truyện. Một câu chuyện ngọt ngào, siêu sủng, tất nhiên là nữ chính cưng chiều nam chính! Nữ chính nhiều lần biến thành thú cưng của các minh tinh, hiểu rõ tất cả các quy tắc ngầm trong giới giải trí. Nếu bạn thích thú cưng và thích câu chuyện về "Sen & Boss" thì đừng bỏ qua bộ truyện này~ Những tình huống đáng yêu cũng không kém phần "dở khóc dở cười" đang chào đón bạn.
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Đan Nghi | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi mọi người rời khỏi phòng, Nguyệt Băng Linh mới từ từ suy nghĩ kĩ lại. Cô rõ ràng đã chết khi đỡ mũi tên cho phun hoàng do thích khách bắn ra nên đã bị một tiễn xuyên tim rồi sao, đây là nơi nào, cô còn sống ư. Nhưng mọi thứ ở đây quá khác biệt với đất nước của cô, căn phòng này cũng không phải tẩm cung của cô, chuyện gì đã xảy ra. Lúc này một cơn đau đầu bỗng ập đến, một loạt những hình ảnh thân quen lần lượt hiện ra trong đầu cô. Hóa ra chủ nhân thân xác này tên là Thượng Quan Băng Linh, là con gái của cặp vợ chồng kia và cũng là em gái của 3 chàng trai kia. Băng Linh cô sinh ra đã là đích công chúa của Chu Linh quốc, công chúa cao quý nhất cũng là công chúa được cưng chiều nhất hoàng thất Chu Linh. Thân phận tôn quý vô ngần, từ nhỏ đã được tập luyện rất nhiều cho dù là võ công, hay là cầm kỳ thi họa đều là nhất. Từ năm 14 tuổi đã có được danh hiệu " thiên hạ đệ nhất tài nữ" và danh hiệu đệ nhất mỹ nhân vang danh khắp chốn. Hiên tại xuyên qua nơi này đã là ngàn năm sau, mọi thứ vô cùng xa lạ, cô lại có tính cảnh giác cao, nếu cô tỉnh lại ở một nơi xa lạ, nhìn thấy những người xa lạ ở canh mình thì cô đã động thủ rồi nhưng không vì cô thấy họ có bề ngoài y hệt như người thân của cô ở Chu Linh quốc, chỉ trừ vị phu nhân kia có nét đẹp phương Tây nhưng những đường nét đó đích xác là của mẫu hậu cô. Sau khi rõ ràng mọi chuyện, cô rất thắc mắc không biết gương mặt này có giống với gương mặt của cô kiếp trước không.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Dayandog | Ngôn tình | Hoàn thành
Gần giữa trưa, điện thoại Lương Xuân Vũ vang lên, ông chủ cũ Thái Kế Thành gọi. “Tiểu Xuân, hôm nay cuối tuần em có đi làm không? Có thời gian không? Bên anh mới có mấy cái xe tới mà lại có mấy người vừa nghỉ, nay làm không hết việc!” Lương Xuân Vũ túm một nhúm tóc trên đầu mình, nhìn đồng hồ “Đợi em ăn cơm trưa xong rồi qua” Thái Kế Thành vội vàng la lên “Đừng! Anh đã gọi cơm hộp rồi, cho em thêm một phần, em cứ tới đây là được!”“Biết rồi, em đến ngay, cúp máy nhé” Cô thu dọn sơ qua rồi xách túi xuống lầu đi đón xe buýt. Lúc rảnh rỗi chờ xe tới, Lương Xuân Vũ lấy di động mở nhạc, đeo tai nghe lên. Lát sau, xe bus số 50 từ từ ngừng lại. Đây là con đường chính tới trung tâm thành phố, giữa trưa đứng bóng, người trên xe không nhiều cũng không ít. Ghế đều có người ngồi, Lương Xuân Vũ nắm tay vịn đứng trên xe. Cô lên xe là trạm dừng, khoảng cách xe buýt ngừng giữa các trạm rất gần, mấy trạm tiếp theo đều có người lục tục đi lên.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tuyết Lê (Lê Tuyết) | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiếng nói chuyện cười đùa nửa đêm ở gian nhà ngoài vẫn vang lên không có dấu hiệu dừng lại khiến cho tôi trằn trọc không thể nào ngủ nổi. Tôi lăn hết bên này sang bên khác, nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ sáng, cơn buồn ngủ vì những động tĩnh ầm ầm ngoài kia cứ thế bị xua tan, muốn tiếp tục là điều chẳng thể.Tôi thở dài nhìn trần nhà mờ mờ ánh điện, mắt chớp chớp mấy cái rồi chống tay ngồi dậy, ngả đầu vào thành giường nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Từ ngày tôi lấy chồng cho đến nay, hầu như ngày nào cũng phải chịu đựng cái cảnh như này đến khuya khoắt, thậm chí có hôm là gần sáng cuộc chơi mới dừng lại.Ban đầu tôi không quen, tôi đề nghị với mẹ chồng và bố chồng không nên ầm ĩ giữa đêm như vậy bởi vì vợ chồng tôi sáng còn phải dậy đi làm. Ngưỡng tưởng họ sẽ thấu hiểu đồng cảm cho hoàn cảnh đó, ai ngờ đâu họ nghe tôi nói xong thì mặt sưng mày xỉa, ra vào bóng gió lườm nguýt. Thậm chí đến Tuấn - chồng của tôi cũng vì không muốn bố mẹ buồn mà nạt tôi, nghiêm giọng nói tôi hỗn, trong khi đến chính bản thân anh ta có đêm cũng làu bàu chửi bới vì khó ngủ.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trang Buby | Ngôn tình | Hoàn thành
Xuân về rộn khắp muôn nơi, tại khuôn viên phía Đông thành phố, biệt thự nhà họ Đặng lộng lẫy nằm bên con suối nhỏ trong suốt quanh co, từng thảm cỏ xanh mượt trải dài... giữa sân vườn. kiều thanh, chúng ta chia tay đi! tại sao lại chia tay, chúng ta đang rất tốt đẹp mà. anh sắp lấy vợ.. Câu nói của anh khiến cô chết lặng,cô rơi nước mắt, đôi bàn chân tựa như chẳng thể nào bước được nữa..Anh trêu em đúng không Dũng? Anh trêu em phải không? ( cô hét lên). Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô rồi thở dài, anh nhấn mạnh từng chữ. anh.. phải..lấy..vợ. lấy người môn đăng hộ đối với anh, lấy một cô gái tiểu thư đài các cao xa chứ chẳng thể nào là một cô gái quán bar như em phải không? anh...?? Cô đưa bàn bám vào hai bả vai anh rồi xoay người anh lại, hai ánh mắt chạm vào nhau, nhấn mạnh từng từ mộtĐặng Đình Dũng, nếu như ngày hôm nay, anh nhìn vào mắt em và nói, anh đã hết yêu Vương Kiều Thanh này, thì em chấp nhận buông tay, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.. Kiều Thanh? Em biết là anh không làm được vậy mà.. vậy tại sao chúng ta lại chia tay khi vẫn còn yêu?? Tại sao?? Nói rồi cô ôm anh thật chặt, nước mắt cô rơi liên hồi.. Anh biết là chúng ta không thể xa nhau được mà, làm sao chúng ta có thể sống thiếu hơi nhau được phải không? Huống hồ anh đâu yêu cô gái đó, tại sao anh lại đồng ý lấy cô ta.. đây đâu phải Dũng mà em quen?
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22