Thập Thế | Xuyên không | Hoàn thành
Chuyện kể về thời đại của Triều Tiên Vương, dưới sự thống trị của Nguyên triều, Triều Tiêu Vương ở lúc thiếu niên đã từ trong nhà của các vương công đại thần chọn lựa mười mấy mỹ thiếu niên vào cung bồi dưỡng, huấn luyện bọn họ trở thành thị vệ bên cạnh mình. Kỳ thật Vương lúc đó đã phát hiện chính mình chỉ thích nam nhân, cho nên đã lập ra kế hoạch huấn luyện mĩ thiếu niên.Trong số đó có một thiếu niên kêu Hồng Lân, lúc Vương hỏi mọi người như thế nào mới được xem là trung thành, tất cả mọi người đều trả lời nào là vì Vương mở mang bờ cõi, vì Vương bảo vệ quốc gia…Chỉ có Hồng Lân là trả lời có thể vì Vương mà chết. Vì thế thiếu niên Vương đối với thiếu niên này lập tức chú ý, mang hắn theo bên người bồi dưỡng, chậm rãi trở thành tình nhân của mình.Vương cưới Nguyên triều công chúa, đây là một cuộc hôn nhân chính trị, chính là Vương hậu không ngờ lại là thật lòng kính yêu Vương. Nhưng là Vương đối nữ nhân thật sự không thể cái gì cái gì (XXOO), chính là vấn đề hậu tự ngày càng nghiêm trọng, Nguyên triều liên tục tạo áp lực, rất nhiều đại thần tỏ ý muốn đưa cháu của Vương lên ngôi. Vì thế Vương dưới tình huống không biết làm thế nào lại nghĩ ra một chủ ý hoang đường, chính là để ái nhân của mình, Hồng Lân, cùng với Vương hậu sinh một đứa nhỏ. Kỳ thật ý định ban đầu của Vương chính là muốn có một đứa con của ái nhân. Hắn chính là nói: nghĩ muốn có một đứa nhỏ ôn nhu giống Hồng Lân. Hồng Lân liền nghĩ “Được thôi, hoàng thượng muốn bao nhiêu thái tử thì ta sẽ đẻ bấy nhiêu đứa con”.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Phong Lộng | Đam mỹ | Hoàn thành
Đời là gì? Phải chăng chính là một chuỗi những ngày cay đắng? Sống trên đời, tại sao thứ nhận được luôn là những nỗi khổ đau điên cuồng? Người ta có thể yêu, nhưng tại sao cậu lại không thể? Cả một đời dây dưa với bảy nam nhân, cuối cùng cái kết cục nhận lại chỉ là những điều cay đắng. Hóa ra, thế giới này không tươi đẹp thật sự như người ta vẫn thường hay miêu tả. Hóa ra, trên thế giới này, có thể kiếm tìm được một nơi yên bình quả nhiên là không hề dễ dàng gì. Ranh giới giữa yêu thương và lòng thù hận chỉ cách nhau rất gần, rất gần. Có đôi khi ta lầm tưởng đó là hận, nhưng khi cảm nhận được một điều gì đó, ta lại phát hiện ra điều này: hóa ra, đó là tình yêu thương. Yêu thương và yêu thương, nó giống như đóa hoa thơm nở rộ. Nhưng có hoa nào mà có thể tươi mãi đây? Tình yêu cũng như vậy, rồi sẽ có lúc nó từ màu đỏ nhuốm thành một màu vàng au. Tình yêu tựa như những cánh hoa, rụng dần, rụng dần, rồi cuối cùng chỉ còn lại những nỗi chua xót nơi đáy lòng. Khép lại cánh cửa của tình yêu thương, người lại phá vỡ nó ra một lần nữa. Người bước đến, phải chăng là để bù đắp, hay lại là báo thù?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Sầm Khương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mười Năm Sau Khi Tôi Chết của tác giả Sầm Khương. Tôi từng tưởng tượng, khi mạng sống tôi tới tuổi chiều tà thì nên khắc mộ chí thế nào, tro cốt nên rải ra biển lớn hay nên chôn ở vùng núi có hoa hướng dương.Nhưng mà cái chết đến một cách đột ngột không kịp chuẩn bị, thậm chí tôi còn không nhận biết được nguy hiểm đang đến, tiếng va chạm dữ dội của kim loại bỗng vang lên, trời đất quay cuồng.Rất nhanh sau đó, tôi ngã vào vũng máu, đầu vỡ toang, máu me dính đầy mặt.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Kiếm Ủng Minh Nguyệt hay Người Là Sao Sáng Giữa Nhân Gian.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành
Giang Thâm húp một thìa cháo, hàm hồ nói câu “Không đâu”, Đàm Linh Linh quay đầu cầm hộp Bách Tước Linh mình thường dùng, mở nắp quẹt một ít bóp mặt cho con trai. Hai người chỉnh đốn xong thì chuẩn bị ra ngoài, Đàm Linh Linh mang rất nhiều đồ ăn, Giang Thâm đi theo xách giúp một nửa, trong trấn có tuyến xe vào trong thành, ba khối tiền một người, tính toán tiền vốn, bớt đi đồ cần tặng thì vẫn có lời. Đàm Linh Linh dặn dò con trai đừng ngủ gà ngủ gật trên xe nếu không sẽ đè nát măng, xuống xe thì mua một bao kẹo sữa Thỏ Trắng nhét vào túi áo bông của Giang Thâm.“Lát nữa mà chán quá thì cứ ngậm ăn.” Đàm Linh Linh đi tới con phố trước mặt, phía Bắc xa xa chính là cung văn hóa lớn nhất thành phố, “Đi vào chớ có chạy lung tung, hiểu chưa?” Đầu lưỡi Giang Thâm cuốn lấy viên kẹo, nở nụ cười tươi, “Hiểu rồi ạ.”Cung văn hóa thành phố thật sự rất náo nhiệt, đối với một Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chỉ có thể chạy trong bùn lầy lần đầu tiên vào xem thì cảm thấy rất mới lạ, Đàm Linh Linh không biết có bản lĩnh gì mà có thể đưa đồ ăn cho những giáo viên cố định trong đây, chạy một vòng từ trên xuống dưới, mắt Giang Thâm cũng choáng luôn rồi.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Diễm Tuyết Tuyết | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Võ Lâm Đại Hội nửa tháng sau, mười tám tháng năm, Phi Ưng Bảo cử hành. Nguyên bản võ lâm đại hội vốn là ba năm tổ chức một lần, dành cho các vị võ lâm nhân tài có cơ hội xuất hiện thi triển tài nghệ, tuyển ra người mới kiệt xuất cho ngôi vị Minh Chủ. Sau khi Tần Chính kế nhiệm chức Minh Chủ, nhân sĩ võ lâm các phái liền chủ trương Võ Lâm Đại Hội từ ba năm một lần sửa thành một năm một lần. Tần Minh Chủ đương nhiên không đồng ý, phụ trách mời dự họp võ lâm đại hội là nhiệm vụ của Minh Chủ, một năm một lần, phiền toái chết được.Thế nhưng Tần phủ Đại chủ tử Ngụy Kỳ Nhi lại không phản đối, định ra quy củ: chỉ có đánh bại một trong bảy vị chủ tử của Tần phủ mới có tư cách khiêu chiến Minh Chủ để lấy Minh Chủ vị. Hai năm trước là do Nhị chủ tử Triển Quần Ngạo, Thất chủ tử Nam Cung Kiệt trấn trạm, có thể nói chỉ cần một người đã đủ hộ giữ quan ải vạn người không sợ. Tần lão gia được dịp nhàn hạ, dành hết thời gian thưởng ngoạn chim chóc.Nhưng năm nay lại có thay đổi, nghe nói Tứ chủ tử Tư Đồ Sĩ Thần không thể tham dự đại hội võ lâm lần này, tức là nhân sĩ các phái có thể trực tiếp khiêu chiến với Minh Chủ.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trang Sơ | Đam mỹ | Hoàn thành
Ui, mẹ mày chứ mày ở bẩn như chó. Tí mà không dọn xong cái phòng này thì tao đuổi!""Vâng vâng thưa chị." Mụ chủ nhà gắt gỏng quát Ngọc Hưng chán chê một hồi khiến cậu nhức hết cả tai. Thật chứ con mụ này như kiểu ghi thù với cậu từ kiếp trước rồi. Chỉ là cậu hơi nhây cái khoản trả tiền thuê nhà cho mụ ý thôi mà... Đủng đỉnh đủng đỉnh dọn cái bãi rác trước cửa nhà cho xong, Ngọc Hưng lại lăng xăng chạy ra quán tạp hóa mua mấy gói mì Hảo Hảo. "Còn 3 gói thôi mua luôn đi, chị bán mày 10 nghìn."Ngọc Hưng nhét tay vào túi quần mò mẫm một hồi thì lòi ra ba tờ tiền nan nát. "Ẹc, em đem có 9 nghìn thôi. Khất 1 nghìn nhá?" Bà chị ngán ngẩm nhìn cậu, cuối cùng tặc lưỡi cho qua bán luôn. Cái thằng Hưng này hôm nào lĩnh lương thì tiêu pha như đại gia mới nổi mà ngày thường thì y hệt bang chủ cái bang. Mà nó có thằng bạn giàu ra phết, mà lúc thiếu thốn chả bao giờ thấy nó vay thằng đó đồng nào mới lạ. Haizzz đời sinh viên.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tô Áng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thị Lang Đại Nhân, Đừng Chạy của tác giả Tô Áng. Nhưng hôn quân vẫn đắm chìm tửu sắc, tận tình hưởng lạc.Ca ca của Ninh Sơ Nhị lập chí khởi nghĩa, muốn lật đổ đương kim hoàng thượng, thế nên mượn cớ đi vân du tứ hải,Nàng có trượng phu là trọng thần trong triều, nhưng nàng không biết làm sao để vẹn toàn đôi đường, đành phải nghĩ cách hòa li với trượng phu, chỉ mong vạn nhất kế hoạch không thành, gia đình nàng sẽ không làm liên lụy đến gia đình chàngPhu thê hòa li sau lại làm quan cùng triều, phu quân trước dùng mọi cách trêu đùa đến tột cùng là muốn trả thù, hay là muốn nối lại tiền duyên? Cổ có Hoa Mộc Lan thay phụ tòng quân, nay có Ninh tiểu thư thay huynh làm quan! Vợ trước chồng trước làm quan cùng triều, đại sự không ổn! Muốn tái hôn? Hỏi qua hiện tượng thiên văn đã rồi nói tiếp!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Xứng Lứa Vừa Đôi hay Nô Tì, Cử Án Kỳ Môi của cùng tác giả.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Chocolate A Hoa Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chầm Chậm của tác giả Chocolate A Hoa Điềm. Ngày biết bạn gái cũ của Chu Kỳ bị ung thư vốn là ngày chúng tôi lên kế hoạch để đi du lịch kỷ niệm một năm ngày cưới.Tôi đang sắp xếp hành lý, quay đầu hỏi ý kiến của Chu Kỳ: "Anh có muốn cầm cái cà vạt màu xanh đậm kia đi không?"Mà anh đứng im tại chỗ nhìn chằm chằm vào màn hình di dộng, dường như đã đánh mất giác quan."Chu Kỳ?"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Toái Kinh Hoa hay Cùng Nam Thần Xuyên Không Thành Nữ Phụ của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Thời Tinh Thảo | Ngôn tình | Hoàn thành
"Thành quý nhân, chắc là ngươi đã quên, lúc trước Hoàng Thượng đối với ta, cũng là tốt như vậy." Dư phi nhìn khuôn mặt tinh tế của nữ nhân trước mặt, đánh trả từng câu từng chữ. Thành quý nhân nhoẻn miệng cười, khom lưng tiến gần lại nàng: "Vậy thì đã sao, ít nhất hiện tại, ngươi là tù nhân." Nàng ta cong môi đắc ý cười, tiếng cười sắc bén truyền từ nhà giam ra bên ngoài, có chút thấm người."Tốt, cảnh này coi như qua." Trương đạo ngồi một bên vô cùng hài lòng nhìn màn hình, hắn cười tủm tỉm với Đồng Bắc Bắc, cũng chính là người đóng vai Thành quý nhân vẫy vẫy tay: "Bắc Bắc lại đây một chút, cho cô xem lại cảnh vừa rồi." Đồng Bắc Bắc từ bên trong đi ra, đi đến bên cạnh đạo diễn, vội vàng đáp: "Được." Cô vừa đi qua, đạo diễn liền vỗ bả vai nàng, tỏ vẻ an ủi: "Vừa rồi biểu hiện không tồi." Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nở nụ cười với đạo diễn, cô biết chính mình biểu hiện không tệ.Đồng Bắc Bắc lăn lộn trong giới giải trí đã được bảy năm, cô chưa từng học đại học, từ nhỏ đã là một cô nhi, tốt nghiệp xong cao trung (*) thì đi làm kiếm tiền, quay đầu liền cắm rễ vào giới giải trí, từ lúc bắt đầu diễn, cô từng chút cân nhắc kỹ thuật của chính mình, thẳng cho đến vị trí hôm nay.
25.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Tiểu Đan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Duyên Chi Mộng của tác giả Tiểu Đan. Nàng cùng với Thái tử Mạc Thiên Phong kết duyên cùng nhau, nhưng họ lại mang thù hận riêng khiến cho tình cảm dần nhen nhóm của họ cũng bị đè ép vào tận trong lòng, đối mặt nhau với bằng sự thăm dò, áp lực, giả dối….Cuối cùng, chính sự gò ép và chà đạp chốn hậu cung đã giết chết nữ nhân mà chàng yêu, còn chàng thì sống trong đau khổ cả đời."Nguyện không nhuốm hồng trần thị phiNhưng kiếp duyên này sao có thể chối bỏ?Thôi thì nguyện bên chàng, kiếp này không quay đầu lại.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Tam Sinh Ái Mộ của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Năm nay tôi lên lớp tám. Như vậy là tôi sắp sửa trở thành người lớn rồi . Oai thiệt là oai ! Tôi không nói dóc đâu . Chính thầy Dân, giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi nói như thế. Năm ngoái chúng tôi không học thầy Dân. Các anh chị lớp trên người thì bảo thầy Dân khó, kẻ thì nói thầy Dân dễ, không biết đường nào mà tin. Nhưng hôm khai trường, ngay lần gặp đầu tiên, tôi thấy thầy không có vẻ gì là "hắc" cả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Thần Vụ Quang | Ngôn tình | Hoàn thành
Trở về nhà trọ, vừa mở cửa, Hứa Lương Cầm liền trợn mắt nhìn, phòng này cô và Tô Hiểu Vũ cùng thuê, cũng là tác giả viết truyện, cùng nhau ở một năm rưỡi, ở chung cũng không tệ, đều không giấu nhau chuyện gì. Sau đó Tô Hiểu Vũ cho một tên con trai là Ngô Thừa Long đến thuê một phòng nhỏ, mới đầu cô cứ nghĩ đó là bạn trai Tô Hiểu Vũ, sau mới phát hiện hóa ra không phải. thật ra cũng chẳng ngạc nhiên gì, chủ yếu là lúc Ngô Thừa Long có một cô em họ, cô quen cô ta lúc đi làm từ thiện nhưng bọn cô chẳng ưa gì nhau. Từ khi Ngô Thừa Long đến trọ thì lúc Trần Trần Mĩ Nhạc vui, buồn, giận hờn gì đều xả lên người cô.“Xem mắt về rồi sao, nhìn dáng vẻ của cô này, chắc là lại thất bại rồi chứ gì”. Trần Trần Mĩ Nhạc đắc ý nhìn dáng vẻ của Hứa Lương Cầm, liền cười hỏi. “Tôi không đi xem mắt, cô tới đây làm gì?” Hứa Lương Cầm cũng chẳng quan tâm Trần Mĩ Nhạc, liền ngồi xuống ghế sô pha nhỏ. Gia đình nhà Trần Mĩ Nhạc có năm cửa hàng bán lẻ đang cho thuê, cho nên đại tiểu thư này cũng chẳng cần phải đi làm, tiền cho thuê thôi cũng đủ dùng. “anh họ tôi ở đây nên đến chứ sao, chẳng qua cũng muốn xem gái ế 6 năm đi xem mắt thế nào. Tôi nói Hứa Lương Cầm này, chị lớn tuổi như thế, vừa béo lại chẳng xinh xắn gì, cao có 1m6, còn cận thị, theo tôi thì chị nên chọn đối tượng đã ly hôn đi, làm mẹ kế có gì không tốt đâu”. Trần Mĩ Nhạc đắc ý cười
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nhất Chỉ Đại Sa Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Thành phố Lâm Sơn vừa mới có một cơn mưa lớn, dường như trút đi hết cái nóng còn sót lại của mùa hè. Trong tiểu khu Cẩm Giang, mới vừa mua một túi táo trở về, Lâm Lê đã nhìn thấy nữ nghệ sĩ nhà mình đang ngồi ở sô pha ăn khoai tây chiên. Thứ khoai tây chiên này lượng calo cao! Nữ nghệ sĩ bình thường sẽ chạm vào sao! Lâm Lê tức giận đi qua ném túi táo lên trên bàn, cô gân cổ lên rống: "Mạnh Thử Hàn em còn muốn tẩy trắng hay không! Em nhìn xem hiện tại trên mạng đều đem em bôi đen thành dáng vẻ này, em không thể kiềm chế chính mình một chút sao?". "Nếu em mập lên một chút, chị biết tiêu đề hot search Weibo sẽ đăng như thế nào mà —— nữ minh tinh họ Mạnh không biết tự ái, người mang lục giáp!"Người phụ nữ ngồi trên sô pha rốt cục cũng có chút phản ứng, cô nhếch môi cười rộ lên, cũng không quản Lâm Lê đến tột cùng mới vừa nói cái gì, cô gọi Lâm Lê đến ngồi trên sô pha. "Lê tỷ, hiện tại còn chưa mập lên mà đã như thế này rồi." Cô đem điện thoại đưa qua,Lâm Lê rũ mắt liền thấy. Lâm Lê nhấp vào, ảnh chụp bên dưới đúng thật là Mạnh Thử Hàn, bởi vì mấy ngày trước quay 《 thanh cốt 》 rơi xuống nước mà phát sốt cho nên lúc này mới đi bệnh viện. "Những người này nhàn rỗi quá rồi phải không, em phát sốt đến thế còn có thể nói là phá thai?" Lâm Lê tức giận đến vểnh râu trừng mắt, chỉ thiếu chút nữa đem người đăng bài cách màn hình bắt tới hành hung cho một trận.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Jonas Jonasson | Khác | Hoàn thành
Thứ Hai, ngày 2.5.2005. Cụ Allan Karlsson tần ngần đứng ở đường ranh giới bằng hoa păngxê chạy dọc bên hông Nhà Già. Cụ mặc một chiếc áo khoác màu nâu, quần âu đồng màu và xỏ đôi dép đi trong nhà cũng màu nâu. Ở tuổi của cụ thì hiếm ai còn chưng diện được. Cụ vừa trốn khỏi bữa tiệc sinh nhật của mình, cũng chả mấy ai làm thế ở tuổi đó, đơn giản vì ai mà sống được đến chừng ấy tuổi.Cụ Allan đắn đo liệu có nên chịu rắc rối bò lại qua cửa sổ để lấy mũ và giày dép của mình, nhưng khi sờ thấy dù sao cái ví vẫn yên vị ở túi bên trong thì cụ hài lòng. Hơn nữa, Xơ Alice đã nhiều lần chứng tỏ rằng mình có giác quan thứ sáu (cụ giấu chai vodka của mình vào chỗ nào Xơ cũng tìm thấy), và biết đâu Xơ đang sục sạo đâu đây vì đánh hơi được cái gì ám muội vừa xảy ra? Tốt nhất là đi được thì cứ đi, cụ Allan nghĩ và nhấc cái đầu gối ọp ẹp bước ra khỏi đường ranh giới. Cụ nhớ được là trong ví mình có vài tờ một trăm crown, thế là tốt rồi vì chắc chắn ra ngoài thì phải tiêu tiền.Thế là, cụ quay đầu nhìn lại Nhà Già, nơi mà chỉ vài phút trước, cụ đã nghĩ rằng nó sẽ là chỗ cư trú cuối cùng của mình trên trái đất. Rồi cụ tự nhủ mình có thể chết vào dịp khác, ở một nơi nào khác. Thế là Ông già Trăm tuổi lên đường trong đôi dép-nước tiểu (vì ở tuổi già, đàn ông hiếm khi đái quá mũi giày mình). Đầu tiên băng qua một công viên rồi men theo cánh đồng trống, nơi thỉnh thoảng có họp chợ ở vùng quê yên ả này...
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Hương Tiểu Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Mạnh Tiểu Bắc sinh tại thung lũng phía Tây núi Kỳ Sơn, tỉnh Thiểm Tây. Lúc cậu sinh, trời đã nhá nhem tối, ráng chiều nhuốm đỏ cả sườn núi phủ dày những lớp đất sét vàng được bồi đắp nên từ vạn năm qua, những em bé vội vàng lùa dê trở về, tiếng dân ca thê lương văng vẳng vang vọng khắp triền núi hòa cùng tiếng động cơ ầm ầm rền rĩ không dứt, phía xa chân trời lóe lên từng dải lụa ánh sáng chói đỏ rực rỡ. Chiều tối ấy, mẹ cậu vẫn đang trực ca, ở trong phòng trực máy ngay tại cửa nhà xưởng nghe nốt cuộc điện thoại cuối cùng, bàn tay cầm máy nặng nề, bụng đau nhói, thì thào nói: “Chết mất thôi, chẳng lẽ sắp sinh rồi sao.”Người đang điện phía đầu kia là người thị trấn, cao giọng quát: “Hả, cô bảo gì cơ? Cô có phải người phụ trách không?… Đây là chỉ thị của cấp trên, ngay lập tức sẽ có người được cử đến xưởng kiểm tra tình hình công việc, liên quan tới chỉ tiêu sinh viên của bên trên. Tìm người phụ trách lại đây ngay cho tôi!…” “Vâng, ông chờ cho một chút ạ.” Mã Bảo Thuần chuyển cuộc gọi sang máy nội bộ rồi buông điện thoại xuống, gắng gượng đứng dậy, tự đỡ lấy người, cố nhích vài bước đến sân, vịn vào cây đại thụ, cố sức kêu lên: “Trưởng ban, cấp trên vừa điện đến, bảo tìm phó ban, e rằng có việc gấp, ông xem xem giùm tôi với.”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lữ Thiên Dật | Đam mỹ | Hoàn thành
Sáng hôm sau, trong thành phố trời đổ tuyết lớn. Tô Bạch tỉnh lại trong lòng Lâm Tiêu, dụi dụi hai mắt, nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ cảm thấy mừng rỡ. Thiên địa đều phủ một mảnh màu trắng dịu dàng. Lâm Tiêu trượt tay xuống dưới eo Tô Bạch, ân cần nói: đau không? Có mỏi không? Tô Bạch khẽ động, nhớ tới chuyện đêm hôm qua, trên má lập trức tràn ra một mảnh hồng hồng: cũng tàm tạm, chỉ là rất mỏi…bất quá không ảnh hưởng gì đến hành động. Lâm Tiêu để Tô Bạch nằm xuống, nhẹ nhàng xoa eo cho cậu.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Diệp Lạc Vô Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Làm bác sĩ đã lâu, chứng kiến nhiều bệnh nhân đến rồi đi nên tôi dần học được cách lãng quên, mà cho dù có nhớ người đó sâu sắc thế nào thì cũng học được cách không nhớ nữa. Tuy nhiên, cách đây ba tháng, khi lại đi ngang qua phòng bệnh VIP 3305 của khoa Xương khớp, tôi vẫn không kìm chế được mà nhớ đến Lâm Vũ Dương, nhớ đến lần đầu tiên gặp cậu ta, lúc cậu ta đang cắm cúi tập trung tinh thần làm bài ôn thi đại học.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Dr. Mèo Hoang | Ngôn tình | Hoàn thành
Sở Tâm Lam, một cô gái với vóc dáng không phải quá nhỏ bé nhưng vì khá ốm cho nên thoạt nhìn có cảm giác vô cùng yếu ớt, đứng trên cầu nhìn mặt hồ yên lặng đang trôi dưới tầm mắt của mình, tay cô còn đang cầm một lon bia, đây là lần đầu tiên cô có thể uống hết một lon bia như vậy, trước đây cô đều cảm thấy thứ nước này vô cùng đắng nhưng hôm nay lại uống như thể không hề có một chút cảm xúc nào, không giấu diếm sự mệt mỏi thở hơi dài, trong đầu vang vọng những lời nói."Cô chỉ là một người làm thuê tại đây mà thôi, cô có tư cách gì quản thúc con trai ta! Chỉ làm bẩn có 1 chút đã la làng, tiền ta có thể mua hết cửa hàng này của cô biết không? Con nhỏ hỗn xược!" – Hình ảnh người phụ nữ quý phái, mắt trợn to hung hăng chỉ trích Sở Tâm Lam, cô chỉ biết cúi đầu, luôn miệng nói xin lỗi. Chuyện Sở Tâm Lam là nhân viên của một shop quần áo trong trung tâm thương mại lớn, có một vị khách đến xem quần áo dẫn theo đứa nhỏ, đứa nhỏ tay bị dính kem muốn chùi vào quần áo bị Tâm Lam phát hiện, hét to ngăn cản, vì bị bất ngờ nên đứa nhỏ ngưng ngay hành động nhưng sau đó nó lại khóc thét lên. Người phụ nữ không cần biết rõ nguyên nhân cứ như vậy chỉ trích cô. Sở Tâm Lam đã phải cúi đầu nhận lỗi nghe mọi sự chỉ trích một cách vô lý để giữ lại công việc này nhưng người phụ nữ đó không muốn buông tha cho cô, bà ta nói nếu như cô không bị đuổi việc thì bà ta sẽ không để yên chuyện này. Để làm vui lòng khách hàng có thể Bạch Kim cửa hàng đã chấp nhận đuổi việc Tâm Lam ngay lập tức để mọi chuyện không trở nên ồn ào hơn..
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Một người thanh niên với mái tóc dài màu bạc đang nhìn chăm chú vào chiếc gương lớn trước mặt. Lúc này, từ đằng sau một người đàn ông bước đến ôm lấy cậu thanh niên từ đằng sau: "Mer, đang nhìn gì đấy?" Người thanh niên – Merlin, thần của giới Phép Thuật – nhéo vào cái tay đang không an phận đang sờ hong anh. Người đàn ông mỉm cười, nhưng không lấy tay ra. Merlin không để ý đến anh, lại nhìn vào gương: "Đứa trẻ này có một năng lực thật đáng sợ."Người đàn ông cũng nhìn vào gương. Trong gương, một bé trai khoảng 12, 13 tuổi đang đứng, trước mặt cậu là một bé gái với một đôi cánh dơi khổng lồ sau lưng và những chiếc móng vuốt sắc nhọn. Bé gái đang dùng những chiếc vuốt của mình cắt người đàn ông trước mặt ra thành nhiều mảnh, rồi lấy đi ba cái bánh ngô trong túi ông ta. Bé chạy đến trước mặt bé trai, đưa bánh ngô cho cậu rồi biến thành một tấm giấy nhỏ cỡ lá bài chui vào túi áo cậu. Trái Đất năm 20XX, bầu trời xuất hiện dải hồng quang trải dài khắp thế giới. Ba ngày sau, mạt thế giáng lâm. Sơ kỳ mạt thế, nhân loại chật vật cố gắng sống sót. Ở thời kỳ này, con người vẫn còn giữ lại được đạo đức của mình. Nhưng, 20 năm sau, trung kỳ mạt thế. Thức ăn khan hiếm, tang thi, động thực vật biến dị lan tràn, vì sống sót con người đã quyết định vứt bỏ đi một phần đạo đức, tính người ít ỏi còn sót lại.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Diễm Quỳnh | Khác | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Phía Sau Tan Vỡ của tác giả Diễm Quỳnh. Lương Tú Trân, con gái duy nhất của tập đoàn Lương thị giờ đây đã trở thành một phạm nhân mang tội danh không thể rửa sạch và sự trong trắng của người con gái đã không còn.Những điều xảy ra trong cuộc đời Lương Tú Trân tưởng chừng như đã nhấn chìm cô vào hố sâu tuyệt vọng. Một bông hoa hồng chưa nở đã tàn thì điều nhẫn tâm hơn cả là người khiến cô trở thành bộ dạng thảm hại như bây giờ chính là người cô yêu nhất, người chồng sắp cưới của cô – Chu Đức Tấn.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngược Đãi Vợ Hờ hay Thế Thân Vợ Nhỏ của cùng tác giả.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27