Anh Thích Em, Bởi Vì Em Là Em

Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Anh Thích Em, Bởi Vì Em Là Em của tác giả Tam Nguyệt Đào Hoa Tuyết. Duyên phận của Đường Thi và Tống Từ bắt nguồn từ ngày đầu tiên nhập học ở trường cấp ba, Tống Từ đưa thư thông báo trúng tuyển cho giáo viên, giáo viên nhìn qua, rồi cười ra tiếng, “Tống Từ? Đường Thi Tống Từ [1], nhóm tên này thật hay, lỗ mãng hỏi một câu, em có phải còn có một người chị hoặc là anh, tên là Đường Thi?”Đường Thi Tống Từ: là thuật ngữ kết hợp giữa thơ Đường và từ Tống. Thơ Đường và từ Tống là hai viên ngọc trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà Đường được gọi là thời đại của thơ, nhà Tống được gọi là thời đại của từ. Từ cũng là một loại thơ, nhưng khác với thơ ở chỗ nó có quan hệ với âm nhạc. Kiểu trêu chọc này từ nhỏ đến lớn Tống Từ đã gặp phải vô số lần, vừa định nói đùa để dời đề tài này đi, thì sau lưng có người đặt thư thông báo trúng tuyển “pa” một tiếng lên bàn.“Em là Đường Thi, nhưng mẹ em không có con trai lớn như vậy.” Sau lưng truyền đến một giọng nữ trong trẻo. Tống Từ quay đầu, nhìn thấy Đường Thi đứng phía sau mình. Lúc đó cô mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai, vành mũ rộng che hơn nửa gương mặt, cô ngẩng đầu nhìn Tống Từ, cong môi khẽ cười một tiếng, “Vẻ mặt này là sao, sẽ không thật sự cho rằng tôi là chị gái thất lạc nhiều năm của cậu đó chứ?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ và Tuyệt Thế Thần Y: Nghịch Thiên Ma Phi.

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Mùa Thứ Năm

Sung Tùng | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Mùa Thứ Năm của tác giả Sung Tùng. Thời tiết tốt. Thẩm Nhiên Phi chạy xe đến nhà bạn tụ họp ăn chơi. Sau hai tuần mưa dầm mưa dề cuối cùng cũng được ngày trời quang mây tạnh, nhấn chốt trong xe, mui xe từ từ mở ra. Hắn không định tắt máy lạnh trong xe, thế là gió trời cùng gió máy lạnh vù vù thổi, mang một kiểu thoải mái lạ lẫm. Người đi đường ở xa nghe tiếng động cơ xe phải tránh sang để nhường đường cho hắn, còn hắn thì chỉ đang nghĩ xem đêm nay ăn chơi thế nào cho đỡ chán.Quần áo đẹp đẽ với xe thể thao cao cấp, từ chân đến đầu hoàn toàn không có chỗ để soi. Không hẳn là do quá nhàm chán, chỉ là muốn tìm thêm chút kích thích. “Đến rồi.” Người anh em chơi từ nhỏ đến lớn vỗ vỗ vai hắn, “Nhanh đỗ xe ở trong hoa viên, hôm nay có rất nhiều người đẹp tai tiếng đến góp vui đấy.” “Lại là một đám ngực to.” Thẩm Nhiên Phi bày ra bộ dáng mất hứng, khóe miệng lại hơi cong lên, “Lúc nào thì gu của mày mới có thể đổi?” “Có gì không tốt à?” Tần Lập Văn cười đểu giả, “Tao thích kiểu đấy đấy, đặc biệt là lúc lên giường.”Thẩm Nhiên Phi lắc đầu, trên mặt viết mấy chữ “Mày hết thuốc chữa rồi”, đạp ga, xông thẳng vào gara. Tần Lập Vân đứng đằng sau che miệng, nhìn chiếc xe thể thao quen đường thuộc lối chạy một đường đến gara, rồi cũng từ từ đi theo. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Em Không Giống Ảnh Chụp và Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con.

7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Beta Đã Cắn Câu

Tiễu Tiễu Đôn Nhục | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Beta Đã Cắn Câu của tác giả Tiễu Tiễu Đôn Nhục. Toàn bộ quá trình không vượt quá ba giây, sạch sẽ lưu loát, nhìn một phát là biết dân bắt cóc chuyên nghiệp. Thật sự thô bạo không nói nên lời, Kỳ Dịch tức giận mắng trong lòng, sợ tới mức hai chân đều run rẩy. Nghiêng nghiêng ngả ngả bị đưa tới một nơi xa lạ, bao trên đầu được kéo ra, một mảnh trống trải rơi vào mắt. Một căn phòng trống, một hàng người vạm vỡ, mang kính râm, âu phục và giày da, tất cả đều chứng minh ta đây chính là xã hội đen.Một nam nhân ngồi trên ghế gỗ hoa lê, hai chân bắt chéo, nét mặt cao ngạo. Kỳ Dịch không đợi nam nhân mở miệng, đã quỳ xuống trước.“Đại ca, em sai rồi, em sai rồi!” Nam nhân có chút bất ngờ, nhướng mày nói: “Sai chỗ nào?” “Thẻ ngân hàng của em từ tài khoản đến số dư đều không tới nổi bốn số 0, đại ca bắt cóc em cũng vô dụng!” Kỳ Dịch kêu rên, “Hơn nữa con người em trên không có mẹ già, dưới không có trẻ nhỏ, bảo đảm không có ai chịu chuộc đâu huhu!”Nam nhân: “……”Kỳ Dịch: “Hơn nữa với gương mặt này của em, dù có đi bán mình thì cũng không bằng một phần ghế dựa của ngài!” Nam nhân ngắt lời: “Tôi không thiếu tiền.” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tài Nghệ Không Bằng Người và Phượng Giá.

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Sâu Không Lường Được

WY Tử Mạch | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sâu Không Lường Được của tác giả Wy Tử Mạch. Biệt thự Long gia. Tầng hầm. Trong căn phòng mờ tối tràn ngập hương vị ngọt ngào của chất dẫn dụ. Một Omega phát tình cả người trần trụi, nằm xụi lơ trên mặt đất, thân thể trắng nõn như tuyết, vết roi đỏ tươi phủ chằng chịt khắp cơ thể, lộ ra hương vị tình dục thối nát. Omega rơi vào dục vọng giống như một mẫu thú phát xuân, tiếng rên rỉ không kìm được tràn ra từ cuống họng. Cậu ngọ nguậy cơ thể, lẳng lơ cọ vào tấm thảm len dưới thân, ánh mắt nóng bỏng nhìn người đàn ông ngồi ở trên cao. Hai chân Long Dục bắt chéo, biếng nhác ngồi trên chiếc ghế màu đỏ sậm, tay cầm roi da màu đen, đôi mắt hẹp dài khinh khỉnh nhìn Omega dưới chân đang phát ra tín hiệu giao phối với hắn. “Chủ nhân, em không chịu nổi, thật sự không chịu nổi…” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Bạch Quả Chi Đồng Nhân Thiếu Niên Ca Hành và Thiếp Chờ Hoa Bỉ Ngạn.

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Tài Nghệ Không Bằng Người

Đào Thiên Tuế | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tài Nghệ Không Bằng Người của tác giả Đào Thiên Tuế. Khi đó Cửu An vừa mới bắt đầu tẩy trắng, loạn trong giặt ngoài, ánh đao bóng kiếm. Cửu gia muốn tìm một vài bảo tiêu chuyên nghiệp cho người thừa kế của mình, để con nuôi đích thân đến chọn người.Mười mấy năm trước, Biên Dĩ Thu đang ở vào độ tuổi sung mãn nhất của đời người, tài năng, khí phách hiển lộ hết ra ngoài. Mặc dù đã đi theo Cửu gia học cách làm ăn mấy năm, thế nhưng vẫn không thể che đi khí chất ngoan lệ, bá đạo của dân anh chị. Hắn xuất thân từ giang hồ, tay đã nhúng chàm, lòng dạ hiểm độc, hung ác, và không sợ chết. Theo quan niệm của hắn thì, bảo tiêu thích hợp cho chú Cửu hay là Mai phu nhân hơn, chứ hắn không cần.Nhưng lời của Cửu gia nói ra chính là thánh chỉ, không thể trái lệnh, vã lại, làm như thế thì chú cũng có thể an tâm hơn một chút. Vì vậy nên Biên Dĩ Thu làm cho có lệ mà chọn đại một nhóc con trông có vẻ bình thường và nhỏ nhất. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ngộ Không Chuyển Thế và Hệ Thống Từ Yêu Thần Ký Bắt Đầu.

3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Bên Người

Thử Uyên | Đam mỹ | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bên Người của tác giả Thử Uyên. Ngồi một lúc rồi đi thôi, tôi nghĩ vây. Lúc bình thường y nói chuyện toàn ghim đầy ẩn ý, hôm nay gương mặt lại thấy dịu dàng hẳn mấy phần, cầm ly rượu bạch ngọc chậm rãi đi kính rượu từng người. Tuy nói là y mời rượu nhưng cũng nào có ai dám rót rượu y, nhưng dù sao khách cũng đông đảo nên rượu vào bụng cũng không phải ít. Tôi ngẩng đầu lên nhìn vị tân lang này, y ngửa đầu uống rượu, ánh mắt nghiêng sang một bên đúng lúc chạm mắt với tôi.Dáng vẻ này lập tức khắc sâu vào tâm can của tôi. Có lẽ do uống chút rượu nên ánh mắt y trở nên ướt át hồng thấu, không giống những khi y tranh cãi kịch liệt với tôi trên triều. Trái tim tôi khẽ thình thịch, vội nghiêng đầu sang chỗ khác không dám liếc y thêm nữa. Tân khách rộn rộn ràng ràng, tiệc hỉ ầm ĩ, vậy mà cũng chả khuấy động nổi đến trái tim tôi. Tôi mới chỉ thất thần một lúc thôi mà y đã chú ý tới, bước đến trước mặt tôi.Y hỏi: “Sao hôm nay Trình đại nhân nhìn có vẻ mất hứng thế? Sắc mặt này là sao đây?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tướng Quân Của Trẫm Chạy Rồi và Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về.

11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Đợi Em Trở Về Sẽ Nói Yêu Em

Tử Thiếu Ngôn | Ngôn tình | Hoàn thành

Trung tâm đào tạo nghiệp vụ Trường Cát, một trong bốn hãng hàng không lớn nhất thành Bắc, 16 tiếp viên hàng không vừa mới vượt qua khảo hạch lên hạng nhất đang được thực hành buổi huấn luyện lần đầu tiên trước khi bay. 16 tiếp viên mặc đồng phục màu lam đứng thành hai hàng, La Xán Xán đứng ở ngoài cùng bên phải hàng thứ hai. Chiều cao của các cô gái này không cách biệt nhau lắm, nhưng La Xán Xán lại cao hơn 15 người còn lại một chút.Giáo viên đang nói đến tác phong phục vụ của một tiếp viên phục vụ khoang hạng nhất cần phải có. La Xán Xán và mọi người đều vểnh tai lên nghe. “Ở khoang hạng nhất, phải gọi họ của hành khách, trên mặt lúc nào cũng phải nở nụ cười. Hành khách vừa lên máy bay là phải chủ động chào đón, giúp bọn họ treo áo khoác. Tư thế đứng và ngồi xuống đều phải tao nhã, không nên lộ bất kì hành vi bất kính nào với họ. Các cô cậu không những là phi hành đoàn trưởng, là những người hoạt động trong khoang, là tiếp viên, mà lại còn là những người tiếp viên đầy tài năng mới có thể là tiếp viên của khoang hạng nhất này, chứ không phải là loại người lộn xộn. Đây được coi là vết xe đổ.” Giọng giáo viên vừa vang lên, một người đứng bên cạnh La Xán Xán đã nhỏ giọng nói với cô: “Này, cô ấy nói vết xe đổ, cậu có biết rốt cuộc là ai đã gây ra chuyện không?”

12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Dưới Ánh Hoa Đăng

Y Nha Dữu Tử Trà | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà. Xe ngựa của Đại Hùng Quốc lung lay đi trên đường. Tạ Yên Nhiên ngồi bên trong cả ngày, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ. Tạ Yên Nhiên đỡ mũ phượng trên đầu, thở dài, nhẹ nhàng vén rèm lên dò hỏi Tiểu Hà xem còn bao lâu mới đến nơi. “Nào, tiểu thư. Muội vừa mới hỏi bọn họ, không đến một ngày nữa. Tiểu thư, người kiên trì một chút.” Tạ Yên Nhiên mệt mỏi gật gật đầu, buông rèm, lại đưa tay chỉnh lại mũ phượng có chút nặng trên đầu.“Không ngờ trên đường đi hòa thân phải luôn mặc hỉ phục, thật là mệt.” Tạ Yên Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, lại thở dài, ngả người về sau, hơi dựa vào vách xe ngựa. Mấy người hầu đi theo bên ngoài xe nhỏ giọng nói chuyện với nhau, những người này có người hầu của Hoàng Đạo Quốc, cũng có hộ vệ từ Đại Hùng Quốc. Tạ Yên Nhiên lúc này không có tâm trạng để ý họ là người nước nào, trong đầu chỉ nghĩ về trận tàn sát nửa tháng trước. Tạ Yên Nhiên thật ra vẫn luôn cảm thấy Hạ Băng có chút quái quái, nhưng nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do không hợp khí hậu. Cho nên khi nàng đang ở trong cung giúp Lạc Phi Phi sửa sang hỉ phục, nghe tin thợ săn quốc tấn công, không thể không thừa nhận, cả người nàng đều có chút luống cuống. “Hoàng Thượng, Vương gia đã xuất binh đi ngăn cản.” Nghe thị vệ tiến vào thông cáo như vậy, Tạ Yên Nhiên đang hoảng loạn cũng hồi phục đôi chút. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Hoa Hồng Của Lương Hiện và Quái Phi Thiên Hạ.

3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Trái Tim Người Câm

Lâm Tát | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Trái Tim Người Câm của tác giả Lâm Tát. Hồi nhỏ Trần Thiên Dương vô cùng đáng yêu. Hai má cậu phúng phính, miệng chúm chím, mắt to tròn đen lay láy, trông chẳng khác nào một bé búp bê được làm bằng ngọc, bế ra ngoài ai cũng yêu. Vì có đứa con xinh xắn mà cả nhà họ Trần cứ vui như tết. Nhưng Trần Thiên Dương lên mấy tuổi vẫn không biết nói. Sau khi dẫn cậu đến bệnh viện một chuyến thì nhà họ Trần chẳng còn hay dẫn cậu ra ngoài chơi nữa.Sau đó, ba mẹ Trần Thiên Dương ra ngoài làm việc, cũng hiếm khi trở lại. Trần Thiên Dương không khóc không quấy, ngoan ngoãn ở nhà với ông bà ông bà. Cậu mặc chiếc quần yếm nhỏ, thấy ai chơi với mình thì ngoác miệng cười toe, để lộ chiếc lúm đồng tiền xinh xinh bên má trái. Trần Thiên Dương chạy lon ton theo bước chân ông bà như một cái đuôi, không nghe thấy tiếng người khác thở dài, từ từ lớn lên trong thế giới lặng câm của cậu.Năm Trần Thiên Dương mười bảy tuổi, cuộc sống bình lặng và yên tĩnh của cậu bỗng nhiên biến động. Ông nội nằm viện, bà nội đưa Trần Thiên Dương đến chỗ ba mẹ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy và Minh Thương Dễ Tránh, Thầm Thích Khó Phòng.

6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Em Thả Thính Anh Đi

Khúc Tiểu Khúc | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Em Thả Thính Anh Đi của tác giả Khúc Tiểu Khúc. Màn đêm vừa buông xuống, ngọn đèn dầu khẽ động. Đại sảnh của lầu một, đồng hồ kiểu Âu để trong góc, kim phút "tích" một tiếng vang nhỏ. Qua 7 giờ. Quầy bánh ngọt kiểu Âu, cô gái mặc đồng phục nhân viên đưa hộp bánh trong tay cho khách, đồng thời lộ ra một nụ cười mềm mại. "Hoan nghênh lần sau lại đến." Nữ khác hàng lông mi chải chuốt liếc nhìn Đinh Cửu Cửu phía sau quầy một cái, mặt không chút cảm xúc vươn tay ra.Đúng lúc này, một loạt âm thanh vang lên. Nữ khách hàng sửng sốt, ngay sau đó quay lại lấy di động. Chỉ là khi vừa thấy rõ tên người gọi tới, biểu cảm kinh hỉ trên mặt cô ấy lập tức đông cứng lại. Tiếng chuông vang lên mấy chục giây. Những khách hàng khác trong tiệm tò mò nhìn lại, một nhân viên phục vụ ở quầy cũng dán bên người Đinh Cửu Cửu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mình dám cam đoan, đại tiểu thư này đang chờ điện thoại của bạn trai, kết quả không phải."Đinh Cửu Cửu nghe vậy, ấn đường non mịn khẽ nhíu. Người phục vụ kia cũng không để ý việc Đinh Cửu Cửu không trả lời, tự nhỏ giọng hơn. "Ban nãy mình thấy cô ấy đứng bên dưới chờ gần nửa giờ. Một đại mỹ nhân nũng nịu như vậy, mình nhìn cũng đau lòng, không biết vị bạn trai kia nghĩ như thế nào?" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu và Gia, Khẩu Vị Quá Nặng.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54

Chúng Ta Có Thể Đi Cùng Nhau Không?

Huỳnh Huỳnh12 | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Chúng Ta Có Thể Đi Cùng Nhau Không? của tác giả Huỳnh Huỳnh12. Anh mắng một câu xong đi thẳng một mạch lên lớp.Anh ấy là Vương Bá Hy, năm nay học lớp 12a1. Chàng trai này là người rất đẹp trai, có lẽ nam cả trường này không ai dám khẳng định đẹp hơn, anh lại là lớp trưởng học cực giỏi luôn đứng đầu toàn trường với thành tích học tập đáng nể, gia thế vững vàng khi có bố là chủ tịch Tập đoàn Thương mại MaViTa lớn mạnh.Với một người phải nói là xuất sắc như vậy mà cô lại cứ đâm đầu vào,cô cứ như thế thì sớm muộn cũng sẽ bị các vị tiểu thư nhà giàu thích anh tẩn cho no đòn mất thôi. Cô là Võ Tường Vy, học lớp 10a5. Cô chẳng có gì gọi là nổi bật xinh không xinh, xấu không xấu, cao cũng không, thành tích học tập không quá nổi bật nhưng cũng không hẳn là chìm, nó cứ lên đênh trên mặt nước vậy đó. Xét về gia cảnh thì vô cùng vô cùng bình thường cha thì làm nhà thầu thi công còn mẹ thì là thợ may, cuộc sống của gia đình cô đủ ăn đủ mặc và có dư một chút. Người con gái như cô thì ngoài xã hội đầy người như cô. Mọi thứ giữa hai người quá sức chênh lệch nhưng cô vẫn theo đuổi anh ta mặc cho anh ta mắng chửi chán ghét mình.Cô bước chân vào lớp, đặt balo xuống ghế thì nằm dài trên bàn thở dài. Cô bạn học bàn trên quay xuống trò chuyện với cô, cô bạn ấy tên là Thắm. Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sắc Yêu Ngọt Ngào và Chưa Đủ.

10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Anh Trai Động Phòng Nào

Mèo Lười | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Anh Trai Động Phòng Nào của tác giả Mèo Lười. "Anh trai! Sau này lớn lên, Ân Ân nhất định sẽ lấy anh trai làm chồng!" Một cô bé khoảng tầm 10 tuổi gì đó nói với một chàng trai anh tuấn đang đứng ở trước mặt. "Tại sao lại muốn lấy anh làm chồng?" "Vì Ân Ân rất thích anh trai, Ân Ân muốn sau này anh trai chỉ được là của Ân Ân mà thôi". Nhưng kết quả cô bé chỉ nghe thấy Lăng Tĩnh Thiên cười khẽ, anh đưa bàn tay vò lấy quả đầu của cô cất giọng trầm thấp lên. "Hai chúng ta là anh em, cho nên chúng ta không thể lấy nhau được!"Nghe vậy cô bé liền phản bác. "Nhưng chúng ta đâu có phải là anh em ruột đâu?" "Như thế cũng không được" "Tại sao lại không được chứ? Rõ ràng là cô Lâm nói sau này lớn lên em có thể lấy anh trai được mà!" "Ân Ân phải đi hỏi cô Lâm lại mới được!" Lăng Tĩnh Thiên nhìn cô đang lạch bạch chạy ra khỏi phòng, bàn tay đang cầm bút cũng ngưng lại. Anh cười trừ lắc đầu, rõ ràng tư tưởng như thế cũng chỉ có người lớn truyền lại cho cô bé mà thôi... Ân Ân!Cô tên là Lăng Mạt Ân, đã tròn 10 tuổi rồi. Quả thật như cô nói, cô chỉ là một đứa con nuôi, năm lúc 9 tuổi cô được Lăng Viễn nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi về. Ở trại trẻ, cô không có bạn, nhiều lúc lại còn bị bắt nạt. Cho nên cô chỉ có thể tự chơi một mình, ngồi im lặng ở một chỗ nhìn các bạn khác chơi đùa. Bất ngờ cô lại được Lăng gia nhận nuôi. Lần đầu tiên cô thấy Lăng Tĩnh Thiên, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời đó của anh cứ như soi chiếu trong tâm hồn của cô. Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Biến Yêu Thành Cưới và Miêu Ái Xuyên Không.

13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Mị Tình - Phi Yên

Phi Yên | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Mị Tình - Phi Yên của tác giả Phi Yên.  Mộc Lan Vi Trường nổi tiếng với cánh đồng cỏ đẹp xanh mơn mởn và nhiều loại động vật quý hiếm, xưa kia nơi này từng được vua Khang Hy nhà Thanh chọn làm bãi săn. Nơi đây được mệnh danh là nơi khởi nguồn của những con sông, là điểm bắt đầu của những đám mây, là thế giới của những loài hoa và cây cối quý hiếm, độc lạ.Giữa cái lạnh nhè nhẹ của mùa thu, một đoàn người áo đen đứng xếp thành hai hàng, tác phong chỉnh tề, nghiêm trang không một chút lơ là. Cả thấy đều hướng mắt nhìn về chiếc máy bay đang từ từ hạ cánh giữa vòm trời xanh ngắt. Sắc mặt ai nấy đều trông có vẻ nghiêm trọng như rằng chẳng dám hít thở sâu vì sợ phật lòng ai đó.Bước ra khỏi cánh cửa máy bay là một người đàn ông nghiêm nghị trong bộ vest đen, theo sau là người đàn ông cao lớn tuổi ngoài tầm ba mươi, khuôn mặt tuấn dật, đường nét như tạc tượng, khí thế tỏa ra bức người. Bề ngoài nổi bật của anh cùng sắc mặt quá đỗi lạnh lùng tạo cho người khác cảm giác rằng anh rất khó gần. Người đàn ông đứng đầu đoàn tiếp đón nhanh chân đi đến cúi người, trưng cầu bộ mặt nịnh nọt. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Trùng Sinh Chi Thương Lam và Bánh Răng.

16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Nhiên Nhiên Ngốc, Tôi Thương Em

Nguyễn TThùy Trang | Ngôn tình | Hoàn thành

Nhiên Nhiên Ngốc, Tôi Thương Em Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Trong sáng lúc đầu về sau mới sủng nha mn, tại n9na9 đang còn đi học mà?..............Có những lúc sự giao động đến và đi thật nhanh! nhưng cảm súc mà nó mang lại thật sự rất sâu, đó chính là mối tình ngây thơ, trong sáng tuổi học trò. Ở trong mắt Nhiên Nhiên thì Thẩm Mặc là một chàng trai xinh đẹp nhất trần đời mà cô từng gặp , giây phút chạm mặt cô đã bị ánh mắt anh làm cho điên đảo thần hồn . Thẩm Mặc trong một lần nhặt được một quyển nhật kí của cô mới biết ra sự việc . " Cô bé , để xem tôi sử lí em thế nào đây " ? ? Truyện siêu ngọt, sủng................. Mình biết là lần đầu viết truyện nên đang còn non tay và mắc rất nhiều lỗi . Nhưng vẫn mong trong quá trình đọc nếu có sai sót gì thì mọi người chỉ ra cho mình với nha, cứ ném đá mạnh vào để mình sây biệt thựÁnh nắng chiều nóng ran hắt vào phòng học hiện rõ lên những vệt sáng tối. Những đàn ve thi nhau kêu ngoài cửa sổ cũng làm tròn bổn phận của mình.Lá cây thổi rì rào bên cạnh cửa sổ cũng đủ làm cho con người ta buồn ngủ dữ dội.Nhiên Nhiên im lặng ngồi giữa ranh giới giữa sáng và tối của bàn học. Ánh nắng chiều chiếu lên tỏa mấy sợi tóc mai trên trán cô,  thành sắc màu lấp lánh. Từng tiết học căng thẳng trôi qua cô chỉ thấy nhàm chán.Cô nheo mắt, lông mi vừa đen vừa dài khiến ai nhìn vào cũng bị sự thu hút nào đó kéo vào bên trong.Ở cô toát lên một vẻ đẹp thuần khiết tinh khôi của một cô cậu học trò. Sống mũi thanh cao tao nhã, cùng với đôi môi ửng hồng tự nhiên  tạo nên một khuôn mặt sáng sủa, xinh đẹp trước mắt người nhìn.Ở trong mắt Nhiên Nhiên thì Thẩm Mặc chính là chàng trai đẹp nhất trần đời mà cô từng gặp.Cho tới giờ cô vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên mà cô và Thẩm Mặc gặp nhau, khi đó Thẩm Mặc vừa mới chuyển tới trường học Nhiên Nhiên.Thiếu niên có đôi chân dài thẳng tắp, mặc bộ đồng phục màu trắng làn da trắng nõn. Thần sắc có chút lạnh lùng, làm cho con người ta phải điên đảo. Cậu đứng trên mục giảng nhàn nhạt mở miệng." Thẩm Mặc  "Giây phút ấy Nhiên Nhiên nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc thời gian như ngừng trôi. Hai chữ kia như vang vọng trong tai cô.Trái tim cô từ lúc đó mãnh liệt đập thình thịnh, đây có lẽ là ' tiếng sét ái tình ' chăng ? Kể từ lúc đó niềm vui lớn nhất của Nhiên Nhiên chính là nhìn trộm Thẩm Mặc.Thẩm Mặc ngồi cách Nhiên Nhiên hai ghế mỗi ngày cô đều nhìn chằm chằm vào gáy của cậu, trong lòng không khỏi lão đảo quả nhiên là người mình thích .Giây phút chạm mặt nhau cô đã yêu anh luôn rồi, nét đẹp đó của anh thật sự làm cho ai cũng phải mê mẩn đến điên cuồng. Ngay cả cái gáy cũng đẹp như vậy, cô không biết có phải là do ánh mắt của mình quá nồng cháy hay không.

26.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Theo Đuổi Mẹ Xin Xếp Hàng

Bút Thượng | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Theo Đuổi Mẹ Xin Xếp Hàng của tác giả Bút Thượng. Trời đêm âm u, tịch mịch. Gió cuồn cuộn rít gào quanh trấn nhỏ. “Bụp.” Đèn phòng khám bỗng nhiên vụt tắt, Mạt Hân Vũ nhìn ra ngoài cửa kính, khắp các con đường đều chìm trong bóng tối đen kịt, giơ tay cũng chẳng thấy được năm ngón. “Lại mất điện…mỗi lần giúp cô ấy trực ban là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt cả.” Mạt Hân Vũ nhỏ giọng cằn nhằn, cúi người mò mẫm lấy nến dưới ngăn tủ ra đốt, gió lạnh từ khe cửa lùa vào làm ánh sáng yếu ớt của ngọn nến không ngừng lay động.Cô đến bên cửa kính chuẩn bị khép cửa lại rồi nằm xuống giường bệnh nghỉ ngơi, vừa mới giơ tay ra định đóng cửa lại thì một bóng đen cao lớn đột ngột xông vào. Nói là xông vào chẳng bằng nói là ngã vào. Mạt Hân Vũ giật mình, hét lên một tiếng rồi cũng ngã ra đất theo cái bóng đen đó.“A…” Cô lơ mơ đẩy người đang nằm trên người mình ra, định nhấc chân đi thắp nến nhìn cho rõ người vừa tới, người đang nằm trên mặt đất kia chợt phát ra tiếng rên khe khẽ đầy đau đớn. “Ưm…”Là giọng đàn ông. “Này, anh không sao chứ?” Mạt Hân Vũ nương theo ánh sáng lờ mờ chạm vào cánh tay anh ta. Người anh ta rất nóng! Giống như người bệnh đang bị sốt cao! Mạt Hân Vũ run lên, vội vàng đỡ lấy vai người đàn ông đó dìu anh ta đứng dậy. “Tôi dìu anh lên giường nằm rồi sẽ đi lấy thuốc hạ sốt cho anh.” “Đừng đi…” Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Vận Mệnh Thế Gia và Nhặt Tiểu Nha Hoàn Làm Vương Phi.

8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Sợi Dây Chuyền Định Mệnh

Ruby Joy | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sợi Dây Chuyền Định Mệnh của tác giả Ruby Joy. Tần Đình Danh và Đỗ Huệ Di từng là thanh mai trúc mã chỉ vì chìa khóa kho báu của Trương gia mà ba anh đã sát hại gia đình cô khiến cho anh và cô trở thành kẻ thù. Cô được Mộ gia nhận nuôi, đến khi lớn lên thì xin vào công ty của Tần Đình Danh làm trợ lý riêng, nhưng mục đích của cô là làm Tần Đình Danh si mê mình, khiến công ty Tần gia phá sản và giết chết Tần Hải. Song, kế hoạch lại bị gián đoạn vì cô không ngờ chính mình lại rơi vào trò đùa tình ái mà bản thân cô vẽ nên. Cô buộc phải kìm lòng gạt bỏ tình cảm cá nhân để trả món nợ máu. Được một thời gian thì Tần Đình Danh biết được sự thật của Huệ Di, nhưng anh vẫn chọn cách im lặng cố gắng bù đắp cho cô, còn cô cứ theo kế hoạch tiến hành. Ám sát b anh không thành cô lặng lẽ rời đi để tìm cách khôi phục Trương gia và thanh toán món nợ năm xưa. Liệu Huệ Di có vì lửa hận thù mà vứt đi tình cảm của mình để tiếp tục vòng luẩn quẩn thù hận, và liệu cô có chịu buông bỏ khi Tần Đình Dùng dùng chính cái mạng của mình để đền tội? Mời bạn đọc theo dõi tiếp bộ truyện “Sợi dây chuyền định mệnh” của mình nhé. Nhân vật chính Tần Đình Danh: Chủ tịch tập đoàn Tần thị, người thừa kế Tần gia một trong năm thế lực hùng mạnh nhất trong giới hắc đạo là người lạnh lùng, tàn nhẫn, thâm sâu khó lường. Cuộc đời của anh bỗng chốc thay đổi khi cô xuất hiện khiến cho anh trở nên dễ gần, ấm áp hơn. Đỗ Huệ Di/Trương Ái Kỳ: Hậu duệ cuối cùng của Trương gia, được Đỗ gia nuôi dưỡng, . Sau khi Đỗ gia bị tiêu diệt, cô được Mộ gia nhận nuôi. Mang trong mình hai mối thù giết cha diệt tộc, vừa của gia đình máu mủ vừa của gia đình cha nuôi, cô lên kế hoạch trả thù cho mình. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc và Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh.

19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Hot Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!

fairy_galaxies | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Hot Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!! của tác giả fairy_galaxies. “AAAAAAAA!!!”- Cả căn phòng như rung chuyển, mà độ rung của nó phải tính bằng… richter. Tôi- Nguyễn Hoàng Linh Đan, học viên năm nhất Học viện Royal chẳng nhẽ ngay thứ 2 đầu tiên đã đi học muộn thế này sao? Còn nhớ ngày nhập trường hôm đó…  Nguyễn Hoàng Linh Đan!!! Em có nghe tôi nói gì không đó?Dạ, tại trường mình to và đẹp quá, nên em…- Tôi, lúc đó đang đứng ngẩn ngơ trước tấm biển ” HỌC VIỆN ROYAL” đẹp như mơ án ngữ ngay ngắn bên cạnh cánh cổng to oành sơn màu xanh rêu cổ kính. Mới nhìn qua, chắc ai cũng nghĩ nó phải có thâm niên cả trăm năm là ít ấy chứ, thế mà tôi thì lại chẳng biết nó “mọc” ra ở đây khi nào.Cái trường Đại học kiểu này tôi tưởng chỉ có trong mấy quyển truyện mà tôi hay đọc cho bọn nhỏ gần nhà nghe thôi chứ. Một ngôi trường dành cho quý tộc, trường của con nhà giàu … Ôi, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đau đầu rồi. Nhà tôi không nghèo nhưng cũng chẳng giàu có gì, sao mẹ tôi lại cứ nằng nặc bắt tôi phải vào đây học cơ chứ, tiền học mỗi tháng đến cả nghìn $ ấy. Hic… nếu mẹ có thừa tiền sao không cho đứa con nghèo khó đáng thương này đi??? Không nói nhiều, bây giờ em đi theo tôi lên phòng hiệu trưởng trình diện, sau đó tôi sẽ dẫn em lên phòng kí túc xá! Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Sư Phụ Ta Cùng Ngươi Phi Thăng và Hắc Hóa Đi Bạn Gái Cũ.

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Em Là Người Thứ Tư, Lại Là Người Đầu Tiên

Lâm Đan | Ngôn tình | Hoàn thành

Em Là Người Thứ Tư, Lại Là Người Đầu Tiên Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát. Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau. Cô phân vân không biết có nên xả thân làm anh hùng không, lỡ bọn chúng có súng thì sao?Tại thành phố A, ở một quán ăn nhỏ trong góc hẻm“Lam Lam, hai phần súp cua ở bàn 2, thêm mười xiên thịt nướng ở bàn 7, ba phần trà Long Đỉnh ở bàn 6,...” - chú Sỹ chủ quán hối hả."Vâng vâng vâng" - Phỉ Phùng Lam đổ mồ hôi, giọng còn gấp gáp hơn.Hôm nay quán đông hơn thường ngày.Quần quật đến tận tối mới xong, người Phỉ Phùng Lam gần như ướt đẫm, trán lấm tấm mồ hôi, trông vô cùng tội nghiệp.Chú Sỹ thấy bộ dạng của cô lúc này, giọng xót thương: “Lam Lam, hôm nay cháu làm việc rất tốt. Này, cầm lấy.” - chú chìa tay đưa Phỉ Phùng Lam mười mấy đồng.Cô bĩu môi, miễn cưỡng cầm lấy: “Chú đừng nói là gộp tiền thưởng với cả của hồi môn cho cháu đấy nhé”\*\* *Ý của Phỉ Phùng Lam là tiền chú cho “quá nhiều*”Chú Sỹ cười ha hả: “Yên tâm, đợi đến lúc Lam Lam nhà ra xuất giá, chú sẽ bán cả quán này làm của hồi môn cho cháu luôn.” Chú nói vậy chẳng khác nào trêu cô cả đời không lấy được chồng.Cô tháo tạp dề, không thèm nói chuyện với chú nữa, cười mỉm chi rồi cầm túi xách ra về.Mười mấy tệ này thì làm gì đây? Cô đột nhiên thấy cổ họng mình hơi khô, liền nghĩ đến chiếc máy bán hàng tự động ở đầu con hẻm kế bên, nhất định phải mua một chai trà hoa cúc lạnh uống cho đã khát.Cô cười khoái chí tung tăng đến con hẻm. Vừa mua được một lon trà hoa cúc lạnh khoái khẩu, đột nhiên cô nghe thấy những âm thanh bất thường, nghe như là tiếng ẩu đả. Lòng cô thầm lo sợ, phải chăng là bọn xã hội đen đến đây “giải quyết” con nợ? Cô thường nghe nhiều vụ đánh nhau ở con hẻm này, thậm chí chém nhau, xả súng,... Đây là một con hẻm khá nhỏ hẹp, tối tăm, nhưng càng đi sâu thì càng rộng. Là một chỗ cực thì thích hợp để xử lý lẫn nhau.

15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Mùa Xuân Đến Muộn

Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm) | Ngôn tình | Hoàn thành

Quang cảnh lúc 5 giờ sáng vẫn còn chưa rõ ràng. Ánh sáng đèn hắt xuống dưới mặt bàn gỗ màu nâu, chiếu sáng một góc. Trong ngõ nhỏ nghe được loáng thoáng tiếng nói chuyện, thêm cả tiếng chó sủa. Sống lưng Úc Hỉ thẳng tắp ngồi ở trước bàn, cánh tay đè lên trên tập đề thi. Bên cạnh đặt một cốc cafe, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Là loại cafe hòa tan, 1 tệ 1 gói, có thể gượng ép ngăn lại vài phần buồn ngủ, cũng không biết là do trong lòng tự cho là như vậy hay là loại cafe này thật sự có tác dụng.Cô giơ tay vén một góc của rèm cửa sổ, nhìn xuyên qua kính thủy tinh, phía xa xa là bầu trời u tối giống như được bao trùm bằng một dải lụa nhung màu đen. Úc Hỉ nhìn một lúc mới bỏ rèm cửa sổ xuống. Cầm lên cây bút mực màu đen tiếp tục hoàn thành tập đề thi Tiếng Anh còn đang dang dở. Làm xong một tờ đề thi Tiếng Anh thì ngoài cửa sổ trời cũng đã bắt đầu hửng sáng. Trong phòng khách có tiếng bước chân không rõ ràng.Bước chân tiến gần đến cửa phòng thì dừng lại. Liễu Hương Đông đẩy cửa ra thấy Úc Hỉ đang ngồi trước bàn chăm chỉ học bài. Trong lòng bà vui vẻ nhưng cũng lo lắng sợ con gái sức khỏe yếu không chịu được, bà dặn dò: "Trong nồi có cháo, lát nữa con nhớ ăn đấy nhé, mẹ đi trước đây." Liễu Hương Đông làm việc tại một siêu thị lớn ở gần nhà, mỗi ngày đều phải có mặt ở chỗ làm trước 8 giờ, ông chủ rất nghiêm khắc, cũng may chỉ cần ngồi vài trạm xe bus là đã đến nơi. Úc Hỉ gật đầu: "Vâng. Mẹ, buổi tối con phải ra ngoài một chuyến, hôm nay là sinh nhật của Ôn Thiền."

12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55

Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi

Ngu Di Sinh | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi của tác giả Ngu Di Sinh. Lâm Hòa đứng trước cửa sắt cũ, đổ mồ hôi lạnh trên trán, sắc mặt cậu trắng bệch, ánh mắt hoảng sợ, tay cầm chìa khóa run rẩy không ngừng, cả người như hỏng mất. "Cộp cộp cộp cộp." Trên cầu thang yên tĩnh chợt phát ra tiếng bước chân, thân thể Lâm Hòa đông cứng, sau đó cả người run lập cập như con thỏ bị hoảng sợ vậy. Đến rồi đến rồi, cuối cùng hắn cũng đến rồi.Lâm Hòa gấp gáp nhét chìa khóa vào ổ khóa cửa như điên vậy, trên trán đổ mồ hôi ròng ròng, trong lòng liên tục cầu xin trời cao phù hộ, cuối cùng, với tiếng "Két", cánh cửa mở ra. Lâm Hòa vội vàng chạy vào trong, một mạch đóng khóa cửa, sau đó dựa lưng vào cửa, thở hổn hển, cảm giác tim mình như muốn nhảy ra ngoài. Tiếng bước chân ngoài cửa dần đến gần, Lâm Hòa lại căng thẳng, sắc mặt của cậu phờ phạc, sợ đến mức sắp khóc.Tiếng bước chân ngày càng gần, âm thanh đó giống như tra tấn tinh thần cậu vậy, giày vò cậu gần như muốn chết, ngay lúc cậu sắp chịu không nổi, thì tiếng bước chân đi xa dần, nghe giống như đang đi lên lầu. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Daddy...Đừng Đâm Con.. và Ông Xã Alpha Vạn Người Mê Của Tôi.

4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55