Lại Quỷ Đại Nhân | Sắc | Hoàn thành
Thầy Trương là giáo viên chủ nhiệm ở trường cấp ba XX, nhậm chức đã sáu năm. Thầy Lý muộn hơn hắn hai năm, nhậm chức giáo viên Vật lý đã bốn năm, kiêm giáo viên phụ trách một năm, năm nay là năm thứ hai làm giáo viên phụ trách. Hai vị thầy giáo thông đồng vào cái năm thầy Lý lên làm giáo viên phụ trách, đại khái là giáo viên phụ trách và giáo viên chủ nhiệm phải tiếp xúc với nhau nhiều hơn bình thường, thầy Trương nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng (*), quyết đoán duỗi vuốt sói. (*) nghĩa bóng là gần gũi người có thế lực nên được hưởng lợi lộc trước, có thể tự suy ra nghĩa ngữ cảnh nhé ^^
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lưu Ly Đại Tiên Tiên | Võng du | Hoàn thành
Truyện Võng Du Chi Sư Phụ Nhĩ Thú Ngã Ma là tựa truyện mới lạ, thú vị thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể về câu chuyện tình yêu của hai nam nhân vật chính đồng tính trong truyện. Lâm Mặc Trạch là một người thích chơi game và vào một hôm buồn chán hắn đã chạy lên đảo Huyền Vũ đánh thần thú trong game của mình. Chính ở nơi này, hắn đã gặp được người trong mộng của mình và người đó cũng đang xem hắn đánh thần thú. Điều này khiến hắn hết sức cảm thấy vui và hạnh phúc. Hai người họ đã chính thức vô tình gặp nhau bên ngoài và tiếp xúc nói chuyện cùng nhau. ]
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Dạ Lan Yêu Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khoảng cách thi đại học tối tăm đã qua một thời gian, không có gì để làm, Tiêu Phong chơi điên rồi, trực tiếp ngâm cả người mình trên máy tính. Hắn thoả mãn say mê tiểu thuyết, trong thời gian này có thể nói là đọc vô số tiểu thuyết. Thế nên tạo thành một hậu quả không thể nào tốt. Hắn – Tiêu Phong, tiểu thuyết, thiếu nghiêm trọng! Cái này đối với một người mê tiểu thuyết mà nói thật sự rất không xong. "Tiểu muội, em có tiểu thuyết nào hay giới thiệu cho anh xem hơm? Anh đói tiểu thuyết!" Tiêu Phong trên bàn cơm hỏi em gái đối diện."Ăn cơm của con đi! Tiêu Phong, em gái con còn chưa thi cuối kỳ" Mẹ Tiêu Phong ở trong nhà bếp quát. "Lão ca anh đây là dụ dỗ em đi xem tiểu thuyết! Thành tích em không tốt cũng tìm anh!" Tiêu Hinh Nhan bất mãn nói, đối với người tại thời gian ôn thi gian khổ, loại hành vi này của lão ca khiến cô hâm mộ ghen tị hận! "Không phải em vài ngày nữa được giải phóng rồi sao, anh bây giờ đói tiểu thuyết đây này!" Tiêu Phong cười hì hì buồn rầu, cái loại cảm giác bản thân được giải phóng, người khác còn ở giữa bể khổ thật thích, Tiêu Phong không phúc hậu suy nghĩ."Keng!" Mẹ Tiêu Phong đem một mâm đồ ăn đặt lên bàn, đột nhiên dùng khẩu khí ôn nhu cười hì hì với Tiêu Phong nói :"Con đã nhàn nhã như vậy, vậy vài ngày nữa mẹ để con báo ban vật lý, hứng thú không? Đỡ phải con lại cận thị thêm." "Mẹ! Ngài đây là bất công đó!" Tiêu Phong hét lớn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Yên Chi Đằng | Trọng sinh | Hoàn thành
Hắn biết mình là một tên không ra gì. Lăn lộn trong xã hội bao lâu nay, luôn luôn cô độc, phải khiến bản thân mạnh mẽ tàn bạo, phải hung hăng hiếu chiến... Mặc dù hắn đã quen rồi, nhưng có một người anh em kề vai sát cánh, Sài Lập Tân thật sự rất cảm kích. Hắn cuối cùng chết trong biển lửa. Trước khi ra đi, hắn cảm thấy cả đời này thật sự có lỗi với Hứa Tấn Giang, người anh em tốt của hắn.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hữu Mặc | Dị giới | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc của tác giả Hữu Mặc. "Anh Chu, hôm nay về sớm một chút đi." Tiểu Lý thu dọn đạo cụ thúc giục. Chu Bách Triết xoa xoa bắp thịt đau nhức, có chút mệt mỏi mỉm cười nói: "Ừ, thế anh về trước." Tiểu Lý gật đầu, sâu trong con ngươi không khỏi có chút đồng tình. Chu Bách Triết có trụ cột công phu, hơn nữa mặt mũi cũng không tệ, tính cách cũng rất tốt, hoàn toàn có tiềm chất nổi tiếng.Thế nhưng đáng tiếc lại đắc tội một vị thiếu gia con ông cháu cha nào đó, đối phương tuyên bố đóng băng Chu Bách Triết, trừ phi Chu Bách Triết nguyện ý cầu xin, sau đó tự tắm rửa sạch sẽ leo lên giường thì chuyện này mới kết thúc. Thế nhưng Chu Bách Triết kiên quyết không đồng ý, vì thế hôm nay Chu Bách Triết vì cùng đường mà chọn lựa làm thế thân trong một đoàn phim nhỏ, giữ vững ngạo khí của mình.Người ta muốn đóng băng cậu thì cậu liền ở lì trong giới giải trí, Chu Bách Triết muốn xem thử xem mình có thể vượt qua gian khó này hay không! Chẳng qua mấy ngày nay vị kia tựa hồ nhìn chằm chằm Chu Bách Triết không tha, bất kể làm việc gì cũng có người tới quấy rối. Trên đường về nhà, Chu Bách Triết xoa xoa cánh tay, hôm nay lúc thay nam 3 diễn vài cảnh đánh nhau khó trên dây cáp treo vô tình bị một thế thân khác đánh trúng lưng, tổn thương bắp thịt, đến bây giờ vẫn còn đau. Ngoài ra bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản hay Lạn Kha Kì Duyên.
27.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Nhân Hải Trung | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bởi yêu khắc cốt ghi tâm mà cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm bận mới đổi được một lần gặp mặt ở kiếp này. Trong cái sát na nhỏ bé của thời gian quy định cả đời người, nàng đã gặp sư phụ. Chàng là người thầy người cha nuôi nàng khôn lớn, dạy nàng biết đọc biết viết, biết yêu thương lương thiện hiền lành. Chàng cho nàng hết thảy ấm áp, bảo bọc bao dung. Nàng là mảnh ngọc khiết, mảnh ngọc thần sáng hơn cả ánh trăng, Nguyệt Nguyệt, ngọc truyền quốc, mất ngọc là mất quốc, mất nàng sinh mệnh cũng chẳng còn.Nàng, là chàng nhặt về nuôi từ nhỏ, lấy danh phận sư đồ ! Tuổi thơ của nàng, rất đẹp! Nàng sống trong sự yêu thương, bảo bọc và đầy bao dung của chàng! Một đứa trẻ phải chăm sóc cho một đứa trẻ, là chuyện cỡ nào khó khăn, vất vả, nhưng chàng làm được, mà còn làm rất tốt! Chàng không những nuôi nàng lớn khôn, mà còn dạy dỗ nàng thành một cô gái tuyệt vời, biết yêu thương, trân trọng người khác! Năm nàng 8 tuổi, chàng rời núi tòng quân theo ý nguyện của cha mình! Chàng hứa chàng sẽ về thăm nàng, nhưng lời hứa ấy kéo dài những 8 năm!
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành
Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Littlebunny | Đam mỹ | Hoàn thành
Thẩm Di Hòa choàng tỉnh giấc, cậu cảm thấy không khỏe chút nào. Đã lâu lắm rồi cậu không nhớ đến Trạch Dương. Trong mơ hắn thấy Trạch Dương nói với hắn: - Em muốn phụ tôi? Em nghĩ em được cái quyền đó? Tôi.... Đáng tiếc cậu không thể nghe hết câu bởi vì ngay khi đó bản thân đã bỏ chạy. Thẩm Di Hòa sợ khi mình ở lại thì sẽ bị Trạch Dương đánh. Y vốn dĩ là một kẻ thích sử dụng nắm đấm hơn nói chuyện bằng lời. Sau đó thì trái với những gì cậu nghĩ, Trạch Dương không tìm cậu gây phiền toái. Mỗi ngày lên trường hắn đều lo lắng. Rồi dần dần cậu nhận ra Trạch Dương không còn đến trường, cũng như không đến nhà trọ tìm cậu. Đến khi Thẩm Di Hòa ra trường cũng không còn gặp lại Trạch Dương. Y hoàn toàn biến mất khỏi quỹ đạo sống của Thẩm Di Hòa.Đã năm năm trôi qua kể từ lần chia tay. Thẩm Di Hòa một hai năm đầu còn nhớ Trạch Dương, nhưng sau đó thì cuộc sống xô đẩy làm mờ đi hình ảnh của anh. Mấy ngày gần đây rõ ràng không có bất cứ điều gì gợi nhớ đến Trạch Dương. Có lẽ một điều không tốt sắp xảy ra? Thẩm Di Hòa chợt rùng mình. Mọi ngày đều có thể tồi tệ chứ hôm nay thì không thể. Công ty này cậu làm chính thức mới có hai tháng mà đã thay chủ. Hôm nay chủ mới sẽ đưa ra quyết định những nhân viên nào được giữ lại. Thẩm Di Hòa chỉ là một người thích sống nhàn hạ, công ty đang rất tốt và cậu không muốn ra đường chút nào.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Diệp Lạc Giang Hồ | Linh dị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Quỷ Phu Trời Cho của tác giả Diệp Lạc Giang Hồ. Mười tám năm sau, Lâm Trường Tư một vị sinh viên bình thường, được Lâm Trang đến cửa cầu hôn, không thể không thực hiện lời hứa năm xưa, ký kết minh hôn với cái xác khô trăm năm……Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ta Ở Lãnh Cung Trồng Trọt hay Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Công A, một mét tám, chân thon dài, có cơ ngực, có tuyến nhân ngư cùng tiêu chuẩn cơ bụng rõ ràng, có thể nói là hormone mạnh mẽ, thế nhưng, buộc phải làm 0 vì tình yêu. Bạn lữ của công A tên gọi tắt là công B. AB là thanh mai đã ở bên nhau từ hồi học sinh, từ khi còn đọc sách đến khi công tác, đã gần mười năm tình cảm, có thể nói là trung trinh không thay đổi. Trong giới cơ lão hỗn loạn này, là sự tình thập phần hiếm thấy. Cơ lão là giới đồng tính á mấy bạn!!Hơn là hai người bọn họ nguyên bản đều là 1, lại còn có thể cùng nhau qua nhiều năm như vậy. ngẫm lại liền cảm thấy khó thể tin nổi. Cho nên, các ngày hội tụ trong tuần, các bằng hữu là tiểu thụ luôn lấy bọn họ ra đùa giỡn, nói: "Hai người các ngươi có hơi quá đáng, vốn là trong giới đang tăng nhiều thịt, các ngươi còn muốn tuốt cho lẫn nhau, làm cho tỷ muội chúng ta không có một chút tin cậy." Nói những điều như vậy, cơ hồ mỗi lần có tiệc đều sẽ có người nhắc tới.Công A mỗi lần nghe đều là thờ ơ cười cười. Thế nhưng công B nghe nhiều hơn, tâm lý khó tránh khỏi cũng có chút dao động. Dù sao hắn và A cùng nhau đều sắp mười năm, lúc trước tình cảm nồng nàn, cũng đã bị sinh hoạt vụn vặt làm cho hao mòn đến bình thường như nước. Nói nữa, mười năm cùng giường cùng gối, đối với thân thể lẫn nhau đã quen biết không thể quen thuộc hơn nữa, nơi nào có nốt ruồi, nơi nào có vết sẹo, đều rõ rõ ràng ràng.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành
Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hộp cơm trưa bị ném mạnh đi kèm theo tiếng chửi mắng. Lạc Miểu đang ngồi chồm hổm dưới đất buộc dây giày cho người nọ, không hề nghĩ tới đối phương sẽ nổi điên đến vậy nên bất ngờ bị hộp cơm bằng kim loại đập vào trán, da của cậu vừa trắng vừa mỏng, ngay lập tức bị sưng lên. Cơm nắm trong hộp rơi xuống đất văng tung toé, mỗi chỗ một ít. Tiết Tử Dục liếc mắt nhìn Lạc Miểu, hừ lạnh "Làm sao? Được phó đạo diễn coi trọng rồi nên ngẩng mặt lên trời? Dám cho tôi ăn cơm nguội?!!"Lạc Miểu đeo khẩu trang che hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn màu nâu đặc biệt ngoan ngoãn, bỗng dưng bị ném trúng khiến cậu có chút choáng váng, vành mắt hơi đỏ lên, cố gắng giải thích: "Hôm qua anh nói thời tiết gần đây quá khô, ăn cơm nóng không vô, muốn ăn sushi, đoàn phim không có thứ này nên sáng sớm tôi tự làm cơm nắm..." Cậu không dám đắc tội với Tiết Tử Dục, Tiết Tử Dục là tiểu thịt tươi được công ty nâng đỡ, trong khi đó cậu chỉ là trợ lý sinh hoạt nhỏ bé, thậm chí còn không có hợp đồng lao động chính thức. Lương của cậu cũng phụ thuộc vào người khác, nếu như bị đuổi việc chỉ sợ cơm cũng không có mà ăn.Cậu còn chưa nói hết câu đã bị Tiết Tử Dục đạp một cái vào ngực, Lạc Miểu vừa té đập mông xuống đất lại nghe Tiết Tử Dục mắng "Giỏi lắm, bây giờ đến tôi cũng dám cãi lại? Cướp được đất diễn của tôi nên cậu đang rất đắc ý đúng không?"
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hùng Miêu Đại Hiệp | Đam mỹ | Hoàn thành
Năm nay Tiểu thiếu gia của vòng giải trí Bắc Kinh đã 20 tuổi, cậu rất thích một người, người đó không phải là ngôi sao lớn, cũng chẳng phải ông vua màn ảnh, mà đó là một thần tượng vô danh ở tuyến 18. Theo GG, vòng giải trí gồm vòng Bắc Kinh, vòng Thượng Hải, và vòng Hồng Kông. Tiểu thần tượng lớn hơn Tiểu thiếu gia 4 tuổi. Không thể nào mà anh không có cơ hội nổi tiếng, chỉ riêng gương mặt ấy đã hấp dẫn vô số tầm mắt, còn cả dáng người 1m88 và cơ bụng 8 múi, ông trời đã cho anh năng lực kiếm cơm bằng vẻ ngoài.Thế nhưng… mấy năm nay Tiểu thần tượng không nổi cũng chẳng chìm, thậm chí đầy rẫy anti fan. Việc thế này là do ba năm trước, anh đã đánh tên Ảnh đế muốn dùng quy tắc ngầm với anh tại trường quay. Đại ảnh đế ấy là ai? Kĩ năng diễn xuất của hắn làm người ta phục sát đất, mới tuổi ba lăm đã lập nhiều thành tựu, có địa vị độc nhất trong ngành giải trí. Những người mới vào nghề đều mong ước được dính lấy hắn, ai thấy hắn cũng khom lưng cúi đầu nói chào anh Tần.Thế mà, Tiểu thần tượng chả thèm ngó ngàng tới vị Ảnh đế kia, không chỉ khinh thường mà còn xông lên đánh người, Ảnh đế làm sao nuốt trôi cơn tức ấy được? Thế là lập tức bãi công bỏ đi. Đạo diễn là hạng gió chiều nào theo chiều nấy, đùi nào to thì ôm, Ảnh đế không trêu được, chẳng lẽ không làm gì được người mới á? Thế là hắn ta vội vã phất tay đuổi Tiểu thần tượng đi, hơn nữa hắn ta còn đăng bài phủi sạch quan hệ: Người mới tự cao đánh Ảnh đế tại studio.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Dịch Diệp Tử | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Toàn Tinh Tế Đều Biết Tôi Là Tra Nam Của Hoàng Đế Bệ Hạ của tác giả Dịch Diệp Tử. Vừa mới thanh tỉnh, Cố Thâm lại ngay lập tức tiến vào thời kỳ động dục, ngây thơ không hiểu chuyện, dựa vào một mùi hương mà mình thích, lại tùy tiện để người ta cắn cổ mình.Sau đó vì quá thoải mái, lại biến thành nguyên hình, lâm vào giấc ngủ.Thời điểm tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn bóng dáng người kia. Cố Thâm cảm thấy cậu đã bị bỏ rơi, nhưng là một nhân sâm kiên cường, cậu cố gắng che giấu thân phận, hòa nhập với xã hội, kết quả lúc sắp nổi tiếng thì lại gặp được tra nam ngày ấy.Ngày hôm đó Hoàng đế bệ hạ tới trường quân đội thị sát, tất cả mọi người đều nhận ra trên người của Cố Thâm có mùi của hắn.Cố Thâm liền tỏ vẻ: "Tôi không có, tôi không biết, tôi không quen."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sau Khi Trở Thành Lốp Xe Dự Phòng, Cả Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Thích Ta hay Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi của cùng tác giả.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Công Tử Hằng | Đam mỹ | Hoàn thành
Tình yêu vốn dĩ rất khó hiểu, khiến người ta càng muốn tìm hiểu lại bất giác lún vào thật sâu. Cậu không hiểu, ở anh có điểm đặc biệt gì hấp dẫn ánh mắt của cậu, lại càng không biết, từ khi nào, cậu đã luôn nghĩ về anh. Cậu chỉ là một người bình thường, có trái tim, có yêu thương. Nào ai nghĩ tới, nhân duyên của cậu lại trắc trở như vậy. Có yêu, nhưng lại không thể tiến bước. Nỗi đau đớn như xé da cắt thịt đó, có mấy ai thấu hiểu?
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Gia Cát Huyên Chi | Ngược | Hoàn thành
Truyện Cẩn Thận Tổng Giám Bắt Người của Gia Cát Huyên Chi là một trong những tác phẩm thành công thuộc thể loại đam mỹ. Nội dung xoay quanh cặp đôi hài hước Lục Phi và Hạ Chí Anh (còn được gọi là Lugi) . Lục Phi gặp Lugi trong một lần tình cờ tới quán bar khi đó Lugi đang làm nhân viên phục vụ sinh tại đó. Ấy chẳng phải là cái tên Uông Tinh Vệ mặt điểu nhờ mình bung ô ở buổi tuyển dụng đó xao? Thế giới này thật nhỏ bé a. Nhìn thấy đứa nhỏ bị bạn mình chuốc thuốc, Lục Phi lo lắng tiến vào phòng ngủ, ai ngờ lại bị thằng nhỏ đè ra thượng. Nếu có thể cùng mỹ thiếu niên trên giường hắn đương nhiên sẽ không cự tuyệt, nhưng mà điều kiện tiên quyết là hắn thao người khác... mẹ nó, không phải người khác thao hắn. Lục Phi không phục, hơn nữa mối thù này không trả, hai chữ Lục Phi từ sau tốt nhất nên đọc ngược lại. (Lugi: Phi Lục? Cũng không tồi, quả nhiên nên đọc ngược lại. Lục Phi: Con mẹ nó, cậu biến! ) Với nội dung lãng mạn, đan xen vô số những tình huống hài hước, thú vị, xoay quanh mối tình ngọt ngào của cặp đôi tưởng chừng oan gia không đội trời chung, lại có thể thành công nắm tay nhau về chung một nhà. Truyện hứa hẹn sẽ mang đến cho bạn đọc vô vàn trải nghiệm cảm xúc thú vị, là một tác phẩm đam mỹ hay mà bạn không nên bỏ lỡ. Mời các bạn cùng đón đọc.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thủ Trưởng Tỉnh Tứ Xuyên | Xuyên không | Hoàn thành
Kim Thái Hanh muốn làm cái gì, tôi đều không muốn phản kháng. Nợ cậu nhiều lắm, nên tôi nhất định sẽ trả, cho dù là… Dùng thân thể… Tay cậu bỗng nhiên dừng ở bên hông của tôi, sau đó càng nắm càng chặt, tựa hồ tại phát tiết. “Phác Trí Mân cậu làm sao lại đê tiện như vậy!” Kim Thái Hanh đột nhiên quát, sau đó buông lỏng tôi ra. Đúng, tôi chính là đê tiện, tôi hiện tại đã đê tiện đến có thể mặc cậu đùa bỡn … Kim Thái Hanh chán ghét liếc tôi một cái, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon bên cạnh. Tôi tự giễu cười, không nhúc nhích. “Quỳ xuống.” Kim Thái Hanh dùng khẩu khí lạnh như băng ra lệnh cho tôi.Tôi sững sờ, cố nén nước mắt, quỳ xuống. Ở trong mắt cậu ấy, tôi chẳng là cái thá gì. Nếu như lúc trước tôi không có làm chuyện như vậy, cậu ấy cũng sẽ không như thế hận tôi… Tôi vẫn nhớ rõ ràng bộ dáng cậu xông vào lúc đó. Đối mặt tôi, cậu hai mắt phức tạp có chút không biết làm sao, cuối cùng, cậu rống lên một tiếng, hướng tôi la lên: “Phác Trí Mân cậu tại sao lại làm như vậy! Cậu nói đi! Cậu nói cho tôi nghe!” Hai mắt của cậu bên trong tất cả đều là nước mắt, tôi cũng muốn khóc, nhưng là lại không thể khóc.“Như những gì cậu nhìn thấy.” Tôi chỉ có thể lạnh lùng đáp lại. Cậu như là thú hoang mất khống chế, đem tôi gắt gao ôm lấy, kêu khóc tôi đang gạt cậu. Tôi cũng rất muốn nói cho cậu a… Thái Hanh… Toàn bộ chuyện này không phải là thật…
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tô Du Bính | Khoa huyễn | Hoàn thành
Ningya thân thương, đứa con ta yêu quý nhất: Đây là bức thư thứ ba cha viết cho con, hoặc cũng là bức cuối cùng. Bão cát Đông Côi Mạc đã xâm lấn mất một phần năm quốc thổ, nhưng vẫn chưa ngừng bước. Thời gian tới ra sao rất khó đoán trước. May mắn là đại ma pháp sư Timothy đã chiêu mộ một đoàn hai mươi ma pháp sư đến biên cảnh, biết đâu sẽ có được tin tốt lành.Những gì cha viết bên trên mẫu thân của con, vương hậu của ta vốn định giấu con. Bà nghe nói sau khi con rời Langzan, bệnh trạng khi tái phát của chú ngữ trên người con đã thuyên giảm đôi chút thì vui mừng vô cùng, muốn con ở lại Học viện Ma pháp St. Paders không phải trở về nữa. Nhưng cha nghĩ rằng con đã thành niên, có quyền tự quyết định tương lai của mình. Là một người đàn ông, gánh vác trách nhiệm cũng là quang vinh. Con là con của cha và mẫu thân con, cũng là Vương tử của Langzan, có đầy đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để hạ quyết định vận mệnh của mình.Nếu nghe theo lời mẫu thân con, Gucci mang theo châu báu đủ để mua một hòn đảo nhỏ ở phía nam của Đế quốc Kanding, để con sung túc cả đời. Dòng họ You để cho con truyền thừa đến đời đời. Đây cũng là tâm nguyện của cha.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mộng Thiên Hàng | Xuyên không | Hoàn thành
Đầu tiên, bổn hệ thống trân trọng giới thiệu, bổn hệ thống tên hoàn chỉnh là Hệ thống vạn nhân mê. Giải thích một chút, vạn nhân mê là gì?Chính là mọi người đều yêu, đều thích, trai hay gái, già hay trẻ, giàu hay nghèo,... người khắp thiên hạ đều thích, dù có là Ma vương hận kí chủ thấu xương, tình địch có bệnh căm ghét kí chủ, bạn tốt lục trà biểu thích đâm sau lưng, phú ông bệnh dại một lời không hợp liền nhốt kí chủ vào phòng nhỏ… Diệp Thiều An: Hả?Hệ thống 001: Kí chủ thân ái, hoan nghênh quang lâm hệ thống vạn nhân mê, mục tiêu của chúng ta là “Vị diện vạn nhân mê, người người đều yêu ta”, ở trong đây, đương nhiên bao gồm một ít nhân vật không tốt đẹp như vậy … Diệp Thiều An: Ha ha. Hệ thống 001: Vì trở thành một vạn nhân mê hợp lệ, kí chủ thân ái cố lên, nhất định phải đem độ thiện cảm xoát đến một trăm nhá.Diệp Thiều An:… Chỉ là việc nhỏ, sao có thể làm phiền bản tọa? Độ kiếp thất bại, Diệp Thiều An đã chuẩn bị cho việc hồn phi phách tán, không ngờ trong giây phút sống còn, bị một sinh vật tên “hệ thống vạn nhân mê” quấn lấy, từ đây, bước trên con đường “Vị diện vạn nhân mê, người người đều yêu ta” không lối về… Đã từng có một đại ma vương biến thái nói: “Ngươi muốn chết như thế nào nhỉ? Ta cứ không cho ngươi chết sảng khoái đấy.” Sau đó, đại ma vương biến thái nói: “Ngươi muốn cho ta chết như thế nào? Ta đều nghe theo ngươi.”
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hoang Xuyên Đại | Sủng | Hoàn thành
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?” Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59