Tôn Thử Tiêu Miêu | Xuyên không | Hoàn thành
Câu chuyện với cách viết hài hước và vô cùng thú vị vậy nên cốt truyện cũng vô cùng lôi cuốn và nhiều tình tiết gây cười. Sơ lược như sau: Hôm nay nghe nói các ca ca bảo rằng Hoàng thượng vừa phong danh cho một con Ngự miêu một chức vụ lớn. Mà như vậy không phải là thứ đó muốn vượt mặt chúng ta hay sao!? Thật là không thể chấp nhận!
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Chân trước chân sau Sơn Trúc đã đứng phắt dậy, vơ thêm một bộ quần áo thường ngày, Sơn Trúc huýt một hơi sáo dài, một con Husky nâu trắng khá lớn lập tức chạy tới, đôi tai dựng thẳng vểnh lên theo bước chân của Sơn Trúc chạy về phía chiếc xe số đã được " độ " lại, chuyên đi đường núi. Chú Husky này tên " Meo ", được Sơn Trúc nuôi 5 năm, sau khi cậu lên Sài Gòn học thì không mang theo được nữa, nhưng Meo cực kỳ nhớ chủ, mỗi khi cậu có dịp về, nó liền quấn quýt không thôi. Và đương nhiên, chỉ cần một cái đánh tay liền có thể hiểu được ý cậu, leo lên đằng sau chiếc yên xe ngồi vững vàng.Một người chở một chó này men theo đường núi cũng là cảnh mà người làm công trên những đồi café của gia đình ông Kiến sầu hè năm nào cũng thấy. Riết thành quen thuộc. Ngoài sở hữu nhiều hecta sầu riêng, nhà cậu còn có hàng chục quả đồi chuyên trồng café. Xen kẽ những quả đồi đó, có rất nhiều con suối nhỏ, trong đó có suối Lan.Sơn Trúc thích nhất, chính là dòng suối này, ban đầu nó vốn không có tên, bởi lẽ chỉ là một con suối vô cùng bình thường trong số hàng trăm những dòng chảy nhỏ ở Đắc Nông này, Và cũng bởi vì lần đầu tiên khi cậu được anh ba đưa tới đây lội suối, ngâm tắm, thấy được một nhánh lan rừng màu vàng chẳng biết tên, thế nên cậu liền gọi nó là suối Lan. Lúc ấy cậu mới học lớp 3. Sơn Trúc vô thức ngâm mình dưới dòng suối mà câu lên miệng cười. Kết quả thật tệ, Hôm đó anh của cậu, Sơn Tùng – Ý chỉ cây tùng trên núi, bị ba cậu đánh đòn một trận thảm hại, bởi lẽ ba cậu cho rằng đưa một cái thân yếu ớt của cậu ra suối ngâm là một điều không tưởng.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Thanh Hoài | Ngôn tình | Hoàn thành
Vợ Ơi! Động Phòng Nào! Là tựa truyện ngôn tình, cực sủng đan xen nhiều tình huống vô cùng hài hước. Anh là tổng giám đốc của cô, thật sự anh là một con sói nham hiểm nhưng lúc nào cũng tỏ ra vẻ vô hại, như con cừu non đáng yêu. Còn cô thì là thỏ trắng ngây thơ, trong sáng chính hiệu. Khỏi phải nói, cũng sẽ có ngày thỏ trắng bị sói gian manh ăn sạch.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Hoài Thượng | Cung đấu | Hoàn thành
Phượng Hoàng Đồ Đằng là truyện hay thuộc thể loại đam mỹ, cổ trang cung đình, cường công cường thụ, nhất công nhất thụ…
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Giai Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Mơ Tưởng Em Ấy Cũng Vô Dụng là tựa truyện hay, thú vị và đặc sắc thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể về cuộc sống hằng ngày và chuyện tình của chàng thiếu gia tên Tô Thành. Hắn là người đứng đầu trong danh sách thừa kế nhà họ Tô. Tô Thành cuồng ngạo, chưa từng sợ bất kì thứ gì trên đời nhưng đến khi gặp phải một người có tên là Đồ Du Du. Đồ Du Du là thầy giáo của hắn, thế nhưng chẳng bao giờ hắn gọi y là thầy giáo cả mà lúc nào cũng tỏ vẻ đối đầu với y.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:31
Đỗ Mạo Thái | Sủng | Hoàn thành
Truyện Độc Chung thuộc thể loại đam mỹ, cổ đại, xen kẽ nhiều tình tiết vô cùng ngọt ngào. Câu chuyện kể về Phương Tố, từ nhỏ y sinh ra đã yếu, không làm được việc đồng áng, nhưng chắc chắn không thể nói chưa làm được gì cho cái nhà này. Cho gà ăn, quét sân rửa bát, thậm chí thêu thùa may vá, những việc chỉ có con gái mới làm y cũng làm, chỉ để giúp đỡ gia đình, để bản thân bớt bị chỉ trích – cho dù trên thực tế, y mới là con trai cả nhà họ Phương.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Cỏ | Xuyên không | Hoàn thành
Truyện Người Đặc Biệt là tựa truyện hay, thú vị và ấn tượng thuộc thể loại đam mỹ. Tưởng chừng như đã có được hạnh phúc bất ngờ khi cậu chỉ là một nhân viên vệ sinh tại công ty của anh mà anh lại là tổng tài. Câu chuyện kể về chuyện tình ngọt ngào, lãng mạn nhưng không kém phần hài hước của cặp đôi đồng tính. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch khi mục đích thật sự anh yêu hắn là vì hắn có thể cứu người anh yêu thật sự. Hoa Vĩnh Ân, năm nay vừa tròn hai mươi lăm tuổi, là trẻ mồ côi từ thuở mới lọt lòng, mọi người còn đặt cho hắn một cái biệt danh rất bình dị nữa, đó là Ân Mù.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:30
Nhất Cá Mễ Bính | Sủng | Hoàn thành
Phó Học Nham đi đến vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Thẩm Lâm chuẩn bị cà phê xong bưng qua, lại cúi người đặt cà phê lên bàn, Phó Học Nham cười nói cảm ơn với anh, Thẩm Lâm gật nhẹ đầu, lúc xoay người tay có phần không khống chế được run lên. Đây có lẽ là lần cách Phó Học Nham gần nhất trong đời anh. Thẩm Lâm đã quên mình bắt đầu thích Phó Học Nham từ khi nào, có lẽ là hồi cấp ba, có lẽ nhỏ hơn.Phó Học Nham đã xuất sắc từ bé, tính cách tốt, mặt mày anh tuấn, rất nhiều bạn bè, khi lên trung học cũng đã là nam thần trong lòng đám con gái. Thẩm Lâm không học cùng lớp với hắn, chỉ có thể nhìn xa xa, ban đầu anh chỉ ghen tị với Phó Học Nham, ghen tị hắn cởi mở nhiệt tình, ghen tị hắn có rất nhiều bạn, dần dần không biết loại ghen tị này sao lại biến thành thích. Anh vụng trộm để ý Phó Học Nham, biết được sở thích của hắn, biết được ưu điểm sở trường của hắn. Anh lén lút ngồi vào chỗ của Phó Học Nham, lén đi qua con đường nhỏ Phó Học Nham thường đi, lén ở một góc viết tên của Phó Học Nham, dùng toàn bộ thanh xuân tuổi trẻ để yêu, không giữ lại chút nào đưa hết cho Phó Học Nham. Nhưng cho đến khi tốt nghiệp, Phó Học Nham cũng chưa từng biết anh.Lần nữa nhìn thấy Phó Học Nham, vẫn là buổi sáng như cũ, hắn nhìn hơi mệt mỏi, vành mắt cà vạt cũng không thắt ngay ngăn, hắn vẫn chào hỏi Thẩm Lâm như lần trước: “Ông chủ, một ly cà phê, gì cũng được, đắng một chút,” Nói xong lại đi đến chỗ ngồi cũ bên cửa sổ, Thẩm Lâm nhìn hắn một lát, vẫn theo ý hắn pha một ly cà phê, lúc anh bưng qua muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng không nói ra.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Khốn Ỷ Nguy Lâu | Đam mỹ | Hoàn thành
Trong quán rượu, tiếng ca hát ầm trời. Lương Huy đưa một điếu thuốc, mời mọc: "Hút không?" Sở Dật phất phất tay: "Không hút." "Cai thuốc thật à?" Lương Huy tặc lưỡi, "Cậu trước đây hút dữ lắm." "Thật sao?" Sở Dật cầm ly rượu lên uống một hớp, "Tôi không nhớ rõ." Ba năm trước hắn bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh, bác sĩ nói có thể sẽ phải trở thành người thực vật vĩnh viễn. Không ngờ ba năm sau, hắn tỉnh lại như một kỳ tích. Nhờ tập luyện, thân thể hắn khôi phục khá tốt, di chứng duy nhất chính là hắn mất trí nhớ.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Huyền Tran99 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trói Em Mãi Không Buông của tác giả Huyền Tran99. Trời đã về khuya, khung cảnh đường phố trở lên vắng vẻ vô cùng.Mọi người, mọi vật đều đã chìm vào giấc ngủ từ rất lâu rồi. Ấy vậy mà, trong màn đêm khuya hui hắt ấy lại khẽ vang lên một thứ âm thanh nghe thật êm tai. Một giọng đọc trong trẻo, ngọt ngào của người con gái đang tuổi đôi mươi.Người con gái ấy ngồi vắt chân trên một chiếc ghế khá cao. Tay nâng niu, tỉ mẩm lật dở từng trang sách, miệng khẽ lẩm bẩm tự đọc sách cho mình nghe.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện ngôn tình hay khác như: Đệ Nhất Kiếm Thần hay Nhất Thai Tam Bảo: Anh Chồng Trúc Mã Đừng Tìm Tôi.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29
Thảo Nê Mị | Ngôn tình | Hoàn thành
Mặc dù đã là đầu thu, nhưng trời vẫn nắng gắt như giữa mùa hè. Hơn mười giờ, Lâm Ngải vào phòng tắm tắm rửa, chuẩn bị ngủ. Đùng đùng đùng, cửa chống trộm rung lên ầm ầm, Lâm Ngải vừa mới tắm rửa xong, bọc khăn tắm, để mặc mái tóc vẫn còn nhỏ nước đi ra mở cửa. "Ai vậy?" Ai ngờ cô vừa mở cửa ra, đã bị dí súng vào đầu, một bàn tay to lập tức bưng kín tiếng hét hoảng sợ của cô. "Không muốn chết thì câm miệng!" Trong bóng đêm thấp thoáng nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo đen với khuôn mặt lạnh lùng âm ngoan.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Nguyệt Hạ Tang | Khoa huyễn | Hoàn thành
Đây là tình cảnh mà bất cứ người địa cầu nào chứng kiến đều sẽ bị dọa vỡ mật: đứng trong chiến hạm vũ trụ đại biểu cho công nghệ cao nhất vũ trụ, xuyên qua hộ giáp chiến đấu hợp kim mật độ cao có thể thay đổi màu sắc tùy theo bối cảnh, vị chiến sĩ đang lười biếng dùng chân sau gãi xong lỗ tai rồi lại gãi cái bụng, chính là một con khủng long.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Mạch Bách Tang | Linh dị | Hoàn thành
Người ta có quan niệm rằng, cho dù âm dương cách biệt, nhưng vẫn có thể đến được với nhau, cùng nhau kết hôm, cùng nhau sinh con đẻ cái. Điều này rất nhanh sau đó đã được chứng thực. Thiếu gia nhà họ Trần đã đột tử từ lâu, nhưng linh nồm vẫn còn vấn vương nơi trần thế. Mặc dù vậy, Trần công tử vẫn muốn cưới vợ, hơn nữa vợ còn là nam nhân, là người trần thế. Ân, chính là không có gì sai biệt. Mà người vợ này, lại bị đem đi lừa cưới Trần công tử: Khúc Tiểu Duẫn.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ô Mông Tiểu Yến | Sắc | Hoàn thành
Thế giới xung quanh cậu thật là phức tạp mà! Có rất nhiều bí mật cần được khai thác một cách triệt để, nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Bắt đầu từ đâu? Có nên tìm hiểu sâu kĩ hơn một chút hay không? Việc đầu tiên, rõ ràng ba là ba của cậu, mẹ và ba là vợ chồng. Nhưng mà, tại sao mẹ lại gọi ba của cậu hay nói cách khác là chồng của mẹ bằng ba? Điều này thật là khả nghi mà! Hay là...hay là...
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mộ Nghĩa | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu tháng 6, sau giờ ngọ trong không khí ẩn ẩn toát ra sự khô nóng. Máy bay vững vàng đáp xuống sân bay T thị. Sau khi xuống máy bay, Khương Dao lấy hành lý ra, đi về phía cửa ra. Chung quanh đều tiếng động lớn, cô nhìn tới nhìn lui thấy được gương mặt vui vẻ, nghe lại tiếng địa phương quen thuộc, tâm của cô dần dần kiên định. Ở trường đại học học 5 năm, cô đều là ở Birmingham vượt qua. Bởi vì thành tích nổi trội xuất sắc, cô lấy được bằng tốt nghiệp, thuận lợi về nước. Cô đi xuyên qua đám người, bộ mặt thanh tú, mặt mày tinh thuần, tuy không phải dung mạo đẹp xuất sắc, nhưng mang chất dịu dàng, khiến người cho những người qua đường quay lại nhìn cô. Bởi vì cổ tay phải của cô đang bị thương, nên giờ phút này cô chỉ có thể sử dụng tay trái đẩy cái vali hành lý lớn. Cô không đi vội, chỉ chuyên chú vào đường đi trước mắt, cũng không nhìn xung quanh. Bởi vì, không có ai sẽ tới đón cô. Bạn thân Hác Bội Bội của cô đang làm giáo viên ngữ văn ở trường sơ trung bây giờ đang tham gia huấn luyện ở trên tỉnh. Còn cha Khương, mẹ Khương biết cô trở lại nhưng bây giờ cha của cô bị trúng gió nên phải ngồi trên xe lăn. Cô có rất ít bạn thân, còn về phần những người bạn bình thường khác hẳn là còn không biết tin tức cô về nước.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Khốn Ỷ Nguy Lâu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Trương Triệu Huyền hắc hắc cười gượng hai tiếng, uống cạn trà trong chén, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Càng mưa càng lớn. Trong làn mưa bụi, có thể mơ hồ thấy được một bóng người chậm rãi đi từ góc đường. Người nọ một thân bạch y, trong tay cầm chiếc ô thanh sắc, đến gần hơn, mới thấy rõ dung mạo y – mi mắt thanh tú, môi mỏng khẽ cười, nhìn có vẻ văn nhã, dáng dấp vô cùng tuấn tú. Trương Triệu Huyền nhàn rỗi đến buồn chán, liền ngồi dựa lên cửa sổ, mắt thấy người nọ từng bước đi tới, đưa mắt nhìn giữa cơn mưa trắng xóa. Ánh mắt gặp nhau trong giây lát, tròng mắt màu mực tựa như phản chiếu hình ảnh mưa phùn, thủy quang trong trẻo. Trương Triệu Huyền ngẩn ngơ, chẳng biết tai sao, trong lòng lại thấy rạo rực, hô hấp hỗn loạn.Nam tử bạch y kia tiếp tục đi về phía trước, bước hai bước rồi bỗng dưng dừng lại, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại nhìn y phục ẩm ướt của mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, xoay người bước vào quán trà. “Một bình trà nóng.” Giọng y nhẹ nhàng mềm mại, mang theo thanh âm riêng của người Giang Nam, thật êm tai. Vừa đóng ô lại, vừa chọn chỗ ngồi xuống, những giọt nước lay động, rơi xuống.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Buổi chiều, trời xanh mấy trắng. Hoa hải tươi đẹp, mặt cỏ xanh mượt, khắp nơi phủ thêm một màu xanh. Bên người cô có người đàn ông không gây một tiếng động nào bầu bạn, hắn nằm ở trên cỏ, gối lên đùi của cô nhắm mắt dưỡng thần, mà cô cũng thật nhẹ nhàng vuốt tóc của hắn, trong lòng tắc tràn đầy hạnh phúc. “Bố, mẹ, mau tới đây chơi cùng Niệm Niệm.” Cách đó không xa, một bé trai tầm ba bốn tuổi đang đuổi bướm gọi lại.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Thị Kim | Ngôn tình | Hoàn thành
Sáu giờ rưỡi sáng sớm, Mạc Phỉ bị đánh thức bởi tiếng điện thoại. Anh mê mang nhìn tên người hiện trên màn hình, nheo mắt lại, hơi ngẩn ra. Người này đã ở nước ngoài hai năm, bận tới mức như biến thành người ẩn hình luôn rồi, tết âm lịch gọi điện mười lần thì có tám lần không thèm nghe máy, thế mà hôm nay mới sáng tinh mơ đã chủ động gọi điện tới, nhất định là có chuyện gấp hoặc xảy ra chuyện gì đó rồi. Vội nhận điện thoại, nghe thấy giọng nói thanh lãnh quen thuộc: "Tôi nhớ là lần trước cậu bảo rằng, sau khi chia tay bạn gái rồi lại quay lại với nhau?" Giọng nói tuy hơi khàn, nhưng ngữ khí vẫn bình tĩnh trấn định như trước kia, không giống như đã xảy ra chuyện gì. Mạc Phỉ thở phào một hơi, nói: "Đúng vậy, sao thế?"
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Huyền Chip | Khác | Hoàn thành
Tháng 5 năm 2010, tôi đang ở Malaysia làm một công việc mà ai cũng nghĩ là công việc trong mơ. Quả thực, công việc, đồng nghiệp, môi trường làm việc, tất cả đều rất tốt, chỉ một vấn đề là tôi và sếp thường bất đồng ý kiến với nhau. Một lần quá mệt mỏi, tôi quyết định đi sang Brunei chơi cho khuây khỏa. Lúc đó, ý định đi một chuyến lâu thật lâu đã bắt đầu nhen nhóm, nhưng tôi không biết sẽ đi như thế nào. Tôi tính nếu bây giờ tôi nghỉ việc, lĩnh lương khoảng $1500 chắc cũng đủ đi vài tháng, có máy tính rồi từ từ kiếm việc gì đó làm online. Nhưng tôi quên mất là laptop tôi đang dùng là của công ty, nghỉ việc thì tôi cũng không còn máy. Thế là tôi đành ngậm ngùi bò tiền mua một cái netbook nhỏ nhỏ, cấu hình yếu yếu nhưng đủ để viết và lướt web. Máy ảnh tôi bị mất trước đó mấy tháng nên cũng phải mua máy mới. Nhoằng cái, số tiền của tôi chỉ còn lại khoảng $700, $800. Tôi tặc lưỡi, thôi đi bừa, cùng lắm là hết tiền lại về Malaysia. Tôi đặt vé khứ hồi vì thực sự tôi vẫn không dám nghĩ là mình sẽ đi học. Phòng trọ tôi cũng không trả chủ nhà mà vẫn để đồ đạc ở đấy, tin chắc chắn rằng mình sẽ quay lại Malaysia.Khi còn “la liếm” với dân công nghệ, tôi có quen Preetam Rai – nổi tiếng trong giới vì ở đâu cũng có mặt. Sinh ra ở ́n Độ, sống và làm việc ở Singapore, Preetam đi khắp các nước châu Á tham gia đủ các thể loại hội thảo công nghệ. Anh thỉnh thoảng hay bảo tôi: “Này, tổ chức cái gì ở Việt Nam đi để anh có cớ qua”. Khi nghe tôi kể lể, anh tặc lưỡi: “Đi đi, không đặt lắ. Dùng CouchSurfing(1) thì khỏi mất tiền ở khách sạn”.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Bắc Khuynh | Ngôn tình | Hoàn thành
Sắc trời có chút âm trầm, tầng mây bị ép tới cực thấp, vẫn còn quang cảnh của sáng sớm, khi ánh nắng còn chưa rõ ràng. Niệm Tưởng ngồi trên ghế dài của bệnh viện, khẩn trương đến mức tim trong lồng ngực cũng đập nhanh từng trận vang dội. Một tay cô áp lên má phải, nhịn không được chuyên chú nhìn về phía cửa nha khoa đối diện. Tuy rằng khoảng cách có chút xa, nhìn thấy gì cũng không rõ ràng, nhưng cái này cũng không gây trở ngại cô đối với bệnh nhân đang tiếp thu trị liệu, sâu sắc đồng cảm.Cô đã ở chỗ này chờ gần nửa giờ. Ngay lúc cô cho rằng hôm nay không biết sẽ chờ đến bao giờ, rốt cuộc lúc đang ôm răng đau than thở, cô thoáng chốc nghe thấy có người kêu tên của mình. Sửng sốt một chút, ngay lúc tên của mình được đọc lại lần thứ hai, lần sau rõ ràng hơn lần trước, cô nhanh chóng nhổm dậy đi vào. Quy cách của gian phòng cũng không nhỏ, được tấm kính dầy mờ chỉnh tề ngăn cách hình thành từng gian phòng nhỏ độc lập. Ngoài Niệm Tưởng vẫn đang hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm bác sĩ đang trị liệu cho bệnh nhân, bên trong một phòng nhỏ khác còn có một vị bác sĩ cùng hộ sĩ. Hẳn là vừa kết thúc trị liệu cho bệnh nhân, anh còn mang khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt. Trong tay đang cầm giấy khám mà cô đăng ký, chuyên chú nhìn cái gì.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25