Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Trên vai, trên lưng đều được dịt những tảng bông vô cùng cẩu thả, còn có thể thấy vết máu nhỏ tràn ra. Phạm Thái gần như chết lặng, trong phút chốc chỉ có thể đứng đó, nhìn. Cậu và Văn Diệp, là bạn cùng phòng. Cậu chọn nơi này, vì ở đây vốn là một khu ký túc xá tư nhân, phòng có hai giường đôi, rộng rãi và thoải mái hơn ký túc của trường nhiều. Thẳng thắn thì đương nhiên dành cho con nhà có điều kiện. Ngày đi đăng ký nhận phòng, nhìn người con trai trước mặt còn tưởng mình gặp được diễn viên điện ảnh nào. Mái tóc nhuộm nửa vàng, cao hơn cậu một cái đầu. Đôi mắt lạnh như gương.Văn Diệp hơn cậu một tuổi, nhưng lại học chung, đều là sinh viên năm nhất. Cậu cứ tưởng do Văn Diệp thi trượt một năm hay đại loại thế, nhưng khi hỏi Văn Diệp lại chỉ cười bảo xưa học tiểu học bị đúp. Thở dài một hơi, lặng lẽ cất chiếc cặp sách, bê từ trong tủ ra một chiếc hộp lớn. Bước tới gần giường.Cậu ghét mùi thuốc, vậy mà, từ cái ngày ở chung với kẻ này. Cậu lại thành một y tá bất đắc dĩ, từ băng bó cho tới sát trùng , đều chẳng ai dạy mà thành thạo. Văn Diệp đang mơ màng ngủ. Vết thương trên lưng như bị thứ gì đó mát lạnh mà xót tới giật nảy cả người.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Chân trước chân sau Sơn Trúc đã đứng phắt dậy, vơ thêm một bộ quần áo thường ngày, Sơn Trúc huýt một hơi sáo dài, một con Husky nâu trắng khá lớn lập tức chạy tới, đôi tai dựng thẳng vểnh lên theo bước chân của Sơn Trúc chạy về phía chiếc xe số đã được " độ " lại, chuyên đi đường núi. Chú Husky này tên " Meo ", được Sơn Trúc nuôi 5 năm, sau khi cậu lên Sài Gòn học thì không mang theo được nữa, nhưng Meo cực kỳ nhớ chủ, mỗi khi cậu có dịp về, nó liền quấn quýt không thôi. Và đương nhiên, chỉ cần một cái đánh tay liền có thể hiểu được ý cậu, leo lên đằng sau chiếc yên xe ngồi vững vàng.Một người chở một chó này men theo đường núi cũng là cảnh mà người làm công trên những đồi café của gia đình ông Kiến sầu hè năm nào cũng thấy. Riết thành quen thuộc. Ngoài sở hữu nhiều hecta sầu riêng, nhà cậu còn có hàng chục quả đồi chuyên trồng café. Xen kẽ những quả đồi đó, có rất nhiều con suối nhỏ, trong đó có suối Lan.Sơn Trúc thích nhất, chính là dòng suối này, ban đầu nó vốn không có tên, bởi lẽ chỉ là một con suối vô cùng bình thường trong số hàng trăm những dòng chảy nhỏ ở Đắc Nông này, Và cũng bởi vì lần đầu tiên khi cậu được anh ba đưa tới đây lội suối, ngâm tắm, thấy được một nhánh lan rừng màu vàng chẳng biết tên, thế nên cậu liền gọi nó là suối Lan. Lúc ấy cậu mới học lớp 3. Sơn Trúc vô thức ngâm mình dưới dòng suối mà câu lên miệng cười. Kết quả thật tệ, Hôm đó anh của cậu, Sơn Tùng – Ý chỉ cây tùng trên núi, bị ba cậu đánh đòn một trận thảm hại, bởi lẽ ba cậu cho rằng đưa một cái thân yếu ớt của cậu ra suối ngâm là một điều không tưởng.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Hắn nhìn đồng bạn giục. Hai người như gặp phải ma đuổi quỷ rượt, lập tức phóng lên ngựa cho ngựa quay đầu chạy mất. Bỏ lại cái xác. Một lát nữa nơi đây sẽ rơi rớt một vài khúc xương người, cũng có thể không còn sót một tí gì vì bọn sói lang sẽ làm sạch hết. Màu sắc ánh tà dương lúc bấy giờ trở thành đỏ ửng, gió vù vù thổi mạnh.
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Cửu Lộ Phi Hương | Ngôn tình | Hoàn thành
Thấy Kỷ Vân Hòa phản ứng như vậy, Giang Vi Nghiên lập tức nộ khí xung thiên, đặt cái bát trên tay xuống, bước hai bước dài đến bên cửa sổ, vươn tay muốn đóng cửa sổ lại, nhưng lúc nàng ta sắp đem cửa sổ đóng lại, một cánh tay từ phía dưới đưa lên, chầm chậm chống đỡ khung cửa sổ. Cư nhiên lại kẻ bệnh tật ốm yếu Kỷ Vân Hòa kia, vươn tay chặn cửa sổ, không cho nàng ta đóng lại.
30.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Thanh Sơn Ngọa Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Triều Dương công chúa mở to mắt, trừng tấm rèm thêu trăm con ngàn cháu trên nóc giường trong một lúc, hai mắt rơi lệ, nước mắt thấm vào bao gối thêu uyên ương rồi biến mất tăm, "Lục Cửu tướng quân vừa chết thì ta đã biết, một tia hy vọng cuối cùng cũng mất rồi.”. "Ngọc Loan, ngươi nghe được tin này từ đâu, có chính xác không?” Ngọc Khê vội vàng truy hỏi. Ngọc Loan cắn răng, bỗng chốc đỏ mắt, quay đầu nói: “Dụ dỗ ra được từ trong miệng đại tổng quản.” Bàn tay gầy gò chỉ còn da bọc xương của Triều Dương công chúa nắm lấy cổ tay Ngọc Loan, lửa giận tuôn ra từ hai tròng mắt, “Em?!”Ngọc Loan nức nở nói: "Nô tỳ không thể trơ mắt nhìn công chúa bệnh chết, nô tỳ vốn chỉ muốn cầu xin hắn mời đại phu cho công chúa.” Triều Dương công chúa buông lỏng tay ra, dùng hết khí lực nâng nửa người mình lên, ôm Ngọc Loan vào trong lòng, “Quản Vượng kia là cái thứ gì, ta thà chết ngay lập tức cũng không muốn hắn làm nhục em. Em làm vậy là đánh vào mặt ta, nha đầu ngu xuẩn.” Ngọc Loan ôm Triều Dương công chúa gào khóc, Ngọc Khê che miệng đè nén tiếng nức nở. Lúc đó, lại có hai nha đầu tiến vào, đều mang sắc mặt kinh hoảng, trong đó có một nha đầu khóc nói: "không xong rồi, phò mã dẫn theo người hướng đến chỗ này của chúng ta, nô tỳ thấy khí thế kia, lai giả bất thiện (1). Công chúa, chúng ta phải làm sao đây.”
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tôn Thử Tiêu Miêu | Xuyên không | Hoàn thành
Câu chuyện với cách viết hài hước và vô cùng thú vị vậy nên cốt truyện cũng vô cùng lôi cuốn và nhiều tình tiết gây cười. Sơ lược như sau: Hôm nay nghe nói các ca ca bảo rằng Hoàng thượng vừa phong danh cho một con Ngự miêu một chức vụ lớn. Mà như vậy không phải là thứ đó muốn vượt mặt chúng ta hay sao!? Thật là không thể chấp nhận!
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Mộc Thanh Yên Linh | Đam mỹ | Hoàn thành
Cảnh Hiên từ khi còn trong bụng mẹ đã không có cha. Sau khi ra đời được mấy năm, mẹ cậu vì sức khỏe không tốt mà mất, để lại cậu một mình trên thế gian. Chính vì thế mà giai đoạn mẹ trở bệnh nặng cậu mỗi ngày chỉ có thể dùng hạng mục huấn luyện cực đại để mê hoặc bản thân, thậm chí có lúc đại ca trong tổ chức của Cảnh Hiên đã đích thân đến sân huấn luyện đem chính mình toàn thân đau nhức để đưa cậu về ký túc xá. Ngày mẹ sắp mất tinh thần Cảnh Hiên đặc biệt rất tốt, bất quá cũng chỉ là hồi quang phản chiếu chỉ để mẹ an tâm mà ra đi .
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Dạ Liễm Hàn | Xuyên không | Hoàn thành
Ở trong mắt tất cả mọi người thì y là thiếu niên anh tuấn mới vừa mười chín tuổi đầu. Không chỉ có vậy, y là Nam hiệp giang hồ thịnh truyền. Y là Tứ phẩm hộ vệ trẻ nhất trong triều.Y là thiếu gia của Giang Nam Vô song Triển gia.Y có tổ tiên là Kính Uyên hầu được triều đình khâm phong.Y là như vậy. Là một người phong độ đến vậy, tài giỏi đến vậy.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tây Hoàng | Xuyên không | Hoàn thành
Ngay từ những phút giây mở đầu câu chuyện, người đọc chắc chắn sẽ phải cảm thấy vô cùng đáng yêu bởi cặp đôi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường này. Bạch Ngọc Đường vốn là một tài xế taxi. Một ngày đẹp trời nọ, Triển Chiêu vì cần đi xe nên đã đón xe của Bạch Ngọc Đường. Ai lại ngờ rằng anh tài xế taxi này tổ lái kinh khủng khiến cậu cảm thấy khiếp đảm và tưởng tên tài xế nào cũng khùng điên như thế này.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Bất năng phát nha đích chủng tử | Đam mỹ | Hoàn thành
Chàng là người tiên cá sống ở đại dương Single, sống trong lòng đại dương bao la và rộng lớn, nơi mà có ít người qua lại và chẳng con người nào biết đến sự tồn tại của tiên cá dưới đại dương này. Nàng là một nàng tiên cá sống ở đại dương Forever, nơi mà có vô số người đến đây thăm quan và ngắm cảnh, nơi nguy hiểm mà rất dễ nếu như con người phát hiện ra tiên cá sống ở đây.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Trường Qua Nhất Họa | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện này đọc kiểu nhẹ nhàng, manh manh, hệ chữa khỏi đọc mà không phải lo lắng nhảy đâu ra một tập đoàn cực phẩm, truyện có khá nhiều cặp đôi ngoài cặp đôi chính, cả câu chuyện không có quá nhiều cao trào nhưng lại hút được độc giả đọc đến trang cuối nhờ một tập đoàn yêu tinh dễ thương, nói chung theo kiểu chết vì đẹp chết vì manh vừa đọc vừa tưởng tượng gã mèo kiêu ngạo luôn tự xưng trẫm và coi kẻ đầy tớ nuôi mình như gã quan phụ trách lương thực, hay em chuột bay xù xù moe moe ngây ngô nhưng không ngu dốt, sẵn sàng đập bẹp mấy thằng não tàn, truyện mà để phân tích cái này hợp lí cái kia vô lý thì out ngay vòng gửi xe, nhưng đọc để thư giãn thì cũng khá.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Miên Thanh Túc Vũ | Sắc | Hoàn thành
Cảm xúc khi yêu, chỉ có những người đang yêu mới hiểu được. Nó giống như là vùng đất khô cằn được tưới tiêu khiến cho nó bừng lên sức sống. Quen nhau là do vô tình, đến bên đời nhau chính là do số mệnh. Trời cao an bài cho một đôi uyên ương, đáp lại chính là sự đắm say mặn nồng trong tình yêu.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Biên Tưởng | Sắc | Hoàn thành
Truyện kể về một cuộc tình thời cổ đại giữa hai người đàn ông với nhau, một thụ là giáo chủ một công là kê điên. Hắn là một giáo chủ được người người biết tới và kính trọng, trong một lần bị kẻ thù đến vây quanh và khiến hắn chạy vào trong rừng và bị rơi xuống vực. Rất may mắn là có một người đi qua và cứu vớt hắn, nhưng lại là một kẻ điên.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Lạc Tân | Xuyên không | Hoàn thành
Xuyên qua thời không, gặp gỡ chân mệnh thiên tử, liệu có thể nào hay không? Cứ ngỡ đó là điều phi lý, cực kì không chân thực, vậy mà chỉ sau một cái chớp mắt, mọi thứ đều thay đổi, cho dù không muốn tin cũng phải gật đầu mà nói tin!
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Liễu Mộc Đào | Đam mỹ | Hoàn thành
Đúng là sống chết có số, nhưng ông trời nào chính tay ra tay để đoạt mạng, mà phải có một người khác thay ông làm điều đó. Hắn lại được xem là ác ma, xem là quỷ dữ bởi lẽ mạng sống trong tay hắn vốn tựa như cỏ rác, dường như không có cảm xúc thương hại. Kiếm Lưu Vân không lưu lại thương cảm chỉ có sự lạnh lùng và những gì hắn cần chính là máu cùng mạng người. Hắn chính là Thẩm Tu Vân, là một thích khách bởi vì hắn đã từng giết rất nhiều người, cho dù kẻ hắn giết là người lạ hay quen, có tiếng hay vô danh cũng vậy. Trong mắt hắn họ chính là món hàng để kiếm ra tiền. Người ta bảo hắn chẳng khác nào Quỷ Vô Thường, lấy mạng người, Thẩm Tu Vân cho ngươi chết vào canh ba, không ai dám giữ ngươi tới canh năm. Đến khi hắn nằm xuống cũng chẳng có chút gì lưu luyến, và từ lâu đã định trước một cái chết cô độc. Chẳng qua đến phút cuối cùng lại có đôi môi ai đó áp lên môi hắn, người đó chính là Thất hoàng tử đương triều hàng ngày cùng hắn uống trà đối ẩm.
32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Bảo Đường Đường | Sủng | Hoàn thành
Mẹ anh công và mẹ anh thụ là bạn thân của nhau, nhà anh công giàu nứt đổ đá vách thì nhà anh thụ lại nghèo rớt mồng tơi. Vì hai người mẹ là bạn thân nên anh công và anh thụ cũng là bạn thân của nhau từ bé đến lớn, mặc chung với nhau cùng một chiếc quần mà lớn lên. Họ làm bạn thân của nhau từ tiểu học, cấp hai, cấp ba hay đại học họ vẫn làm bạn thân của nhau. Vì quá thân nên anh thụ đã trót có tình cảm với anh thụ và tỏ tình với anh công, nhưng anh công không đồng ý và muốn kiếm một cô gái bánh bèo để yêu, để cưới. Anh thụ từ đấy đau lòng mà tránh mặt anh công. Trong lúc chiến tranh lạnh thì có một cậu học sinh mới chuyển đến. Cậu học sinh mới này luôn bám vào anh thụ không rời, khiến cho anh công mắt lửa té khói, ghen ăn tức ở. Anh công từ đấy mà nhận ra rằng mình cũng có tình cảm với anh thụ và từ đấy mà anh công và anh thụ yêu nhau. Nhưng tình yêu của họ không được chấp nhận khi ba anh công biết chuyện, bắt anh không được quen với anh thụ nữa và phải cưới một cô gái về làm vợ. Không những thế, mẹ cô ta và cô ta còn đến ném anh thụ xấp tiền để rời đi. Anh thụ đau lòng mà rời xa anh công bảy năm. Thì bảy năm sau anh công gặp anh thụ khi đang trên đường thấy anh thụ đang bị người khác xâm hại. Mẹ anh thụ đã chết vì bệnh ung thư, bố anh công vì đau lòng cái chết của mẹ anh thụ nên đã không cấm cản chuyện yêu nhau của hai người nữa, đã vậy còn tổ chức một đám ước vô cùng linh đình cho hai người và từ đó họ sống hạnh phúc.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Ngạo Thiên | Tiên hiệp | Hoàn thành
Võ Mạch Đại Lục, đây là nơi võ giả tung hoành, toàn bộ đại lục vô cùng rộng lớn, không ai biết Võ Mạch Đại Lục lớn đến mức nào, họ chỉ biết nơi này có Nhân tộc, Yêu tộc và Ma tộc tàn bạo độc ác. Bây giờ là giữa mùa thu, khắp nơi lá cây vàng yếu cũng theo gió mà rơi, khí trời mát mẻ, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
72.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Miên Hoa Đoàn Tử | Sắc | Hoàn thành
Sau khi tan học, di động trong túi Tần Duyệt rung một chút, có tin nhắn đến, Tần Duyệt không để ý, tiếp tục giải đề trắc nghiệm lần trước cho học sinh, nói xong đề, Tần Duyệt chiếm dụng vài phần thời gian ra chơi, mắt thấy bọn học sinh phía dưới đều đã một bộ không có tinh thần nghe giảng bài, Tần Duyệt dứt khoát không miễn cưỡng, tuyên bố tan học liền thu thập đồ vật trở lại văn phòng. Ngồi trước bàn làm việc, lúc này Tần Duyệt mới nhớ lấy di động ra xem tin nhắn vừa rồi, y mở màn hình, phát hiện quả nhiên là gia hỏa kia gửi tới, Tần Duyệt bấm mở, một hình ảnh chói mắt lập tức hiện ra, làm y tức khắc xấu hổ buồn bực đỏ mặt lên, khoá nhanh màn hình, lại quay đầu nhìn, phát hiện xung quanh không có ánh mắt khả nghi mới nhẹ nhàng thở ra.Chuyện trong nháy mắt như thế, trán Tần Duyệt toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Là Tôn Xán Tình gửi tới, ảnh chụp nam nhân mắt bị che lại, mặc sơ mi trắng nhăn nhúm, vạt áo mở, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn tinh tế, hai chân nam nhân không biết xấu hổ mở ra, hạ thân đỏ bừng sưng to, cao cao nhếch lên, từ lỗ nhỏ chảy ra dịch nhầy trong suốt làm ướt hành thân hơn phân nửa, huyệt động phía sau ngậm một cây dương v*t giả thô to. Tay nam nhân nhéo hai đầu v* đùa bỡn chính mình, đầy mặt đỏ bừng, biểu tình phóng đãng, khẽ nhếch môi phát ra rên rỉ mê người, bộ dáng tao lãng đến cực điểm. Ảnh chụp người nam nhân này, chính là Tần Duyệt.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Sau lưng Tuấn Kiệt là một cửa hàng bán kem, thật ra là chiếc xe bán kem di động là đúng nhất. Chiếc xe màu hồng, bán nhiều loại kem ốc quế với các mùi khác nhau. Chủ cửa hàng kem mini này là bác Năm, bác năm nay khoảng chừng sáu mươi tuổi. Vỉa hè mà bác đứng bán, hiện đang thuộc quyền sở hữu của trung tâm thương mại V, nhưng vì Tuấn Kiệt cho phép nên bác mới được bán ở đây.Nhiều người bán hàng khác thấy vậy liền đẩy xe vào, nhưng họ không ngờ lại bị một nhóm bảo vệ mời đi. Bác Năm bỗng nhiên trở thành độc quyền và người mua kem của bác lúc nào cũng đông nghịt. Vì không có bàn ghế nên bác Năm chỉ bán mua mang về, hoặc là mang ra các dãy ghế đá màu đen của trung tâm thương mại để ngồi thưởng thức.Tuấn Kiệt quen bác Năm cách đây rất lâu rồi, vì thương xót cho tình cảnh của bác nên anh mới giúp đỡ. Trải qua bao nhiêu năm, mỗi lần anh tới ăn kem thì chả bao giờ bác Năm chịu lấy tiền. Tuấn Kiệt biết rõ nguyên do vì sao nhưng anh không thích điều đó chút nào. Nếu không phải vì kem của bác ngon thì anh đã bỏ đi mất dép từ lâu rồi.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Liên Liên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đúng! Chính là anh ấy! Chính là chàng trai có khuôn mặt đẹp trai, dáng người cao ráo, cử chỉ tao nhã...... Trừ anh ấy ra, không còn ai khác đủ tư cách làm người yêu của cô! “Bạn trai lý tưởng trong mắt con chính là anh ấy!" Tá Đằng Hồng Diệp vừa tròn mười bảy tuổi, ánh mắt cô lấp lánh ánh sáng, hướng về màn hình máy tính thốt lên, giọng nói vô cùng hưng phấn, giống như vừa tìm được bảo vật quý hiếm. “Cưng à! Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, con gái con đứa thì nói chuyện phải nho nhã một chút chứ!." Lâm Nghi Trinh từ trong phòng bước ra, nghe tiếng con gái hô to gọi nhỏ, chân mày nhíu lại tỏ vẻ không vui.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33