Vương Khiết Băng (Yu) | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Dâu Gả Thay: Lão Đại, Anh Nhẹ Chút của tác giả Vương Khiết Băng (Yu). Không giống như em gái Lâm Tuệ Y, từ khi cô ấy được sinh ra thì đã mang lại không biết bao nhiêu may mắn cho Lâm gia, cha mẹ yêu thương, họ hàng cũng a dua nịnh hót, không chỉ vậy mà còn có một mối tình đẹp như mơ với thanh mai trúc mã - Lâu Hàn Nghi.... Nhưng cô thì chẳng có gì cả...Còn anh từ nhỏ không thích kinh doanh nhưng anh yêu quyền thế, sau khi tranh cãi với gia đình một trận lớn thì anh đã rời khỏi nhà họ Cảnh, nhưng anh đa mưu túc trí, rời khỏi Cảnh gia nhưng vẫn làm nên nghiệp lớn. Một mình dựng lên một bang phái tên là Long Nhuệ. Là bang phái mạnh nhất hắc đạo.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ông Xã Thần Bí: Nhân Vật Lớn Không Thấy Mặt hay Boss Vô Sỉ: Sở Thiếu Cuồng Thê của cùng tác giả.
21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Cá Koi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hóa Ra Anh Là Chàng Trai Năm Ấy của tác giả Cá Koi. “Phịch!”“Phịch!”Mấy chục chiếc xe Benz phi tới từ một hướng.Chúng đã chặn đứng lối ra của sân bay quốc tế Đông Hải.Hàng trăm người đàn ông cao to vạm vỡ mặc vest đen bước xuống xe, tản ra thành hai hàng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Mặc Thiếu Gia, Anh Đã Bị Bắt của cùng tác giả.
188.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chiêu Tài Tiến Bảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mê Vợ Không Lối Về full (đã hoàn thành) của tác giả Chiêu Tài Tiến Bảo. Độ ấm từ sau lưng chậm rãi vây quanh, hô hấp nóng bỏng ở bên tai: “Sợ không?”. Hơi thở xa lạ quanh quẩn bên tai khiến người ta lạnh lẽo đến không dám lên tiếng. Lâm Tử Lạp như cảm giác được người đàn ông hơi khựng lại, sau đó lại vang lên giọng nói của anh: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.” Cô căng thẳng siết chặt hai tay, lắc đầu: “Tôi không hối hận…” Cô đang ở trong thời kỳ xinh đẹp nhất, nhưng…Một đêm này đau đớn mà dài lâu… Cuối cùng nửa đêm về sáng người đàn ông đứng dậy đi vào phòng tắm, Lâm Tử Lạp mới kéo thân thể mệt mỏi, mặc đồ ra khỏi phòng. Dưới lầu khách sạn có người phụ nữ trung niên giới thiệu công việc này cho cô đang đứng đó, thấy Lâm Tử Lạp đi tới, bà ta đưa cho cô một cái túi màu đen: “Đây là tiền thù lao của cô. Bầu trời vẫn chưa sáng khiến hành lang rất im lặng, dưới đất trước phòng phẫu thuật để hai cái cáng cứu thương, vì không đóng tiền nên không được đưa vào phòng phẫu thuật. Lâm Tử Lạp nhìn mà đau lòng không thôi, nức nở nói: “Tôi có tiền, mau cứu mẹ và em trai tôi đi…” Cô nghẹn ngào đưa tiền trong tay cho bác sĩ, bác sĩ nhìn thoáng qua, đưa cho y tá kiểm kê, sau đó mới kêu nhân viên đưa người bị thương vào trong phòng phẫu thuật. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nam Phụ Làm Ấm Giường Cho Em và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu.
370.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Đam Nhĩ Man Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Tuỳ Diên ở trong phòng ngủ hoàn thành xong ảnh chụp nội y, tin nhắn của Bàng Sơ Sơ vừa lúc tới. "Tớ đến dưới lầu rồi, bà chủ." "Xuống ngay đây, cho tớ một phút." Cô trả lời xong, in ảnh ra, nhét vào phong bì rồi bỏ vào trong túi xách, sau đó đi ra ngoài. Vào tháng ba, gió ở phía trong khuôn viên trường của thành phố S thổi qua đầy ẩm ướt đầy hơi thở mùa xuân, ánh mặt trời sáng sớm, tầng mây nhẹ bay lượn trên bầu trời, tràn đầy sự ôn nhu của mùa xuân.Chiếc xe Maserati màu xanh ngọc của Tuỳ Diên đậu ở trong gara trường học, sau khi thắt dây an toàn, Bàng Sơ Sơ click mở phần mềm điện thoại, đưa tới trước mặt cô, "Chính là bệnh viện này, tớ để ý lâu rồi, gần đây bọn họ vừa lúc có hoạt động, rẻ hơn được nửa giá lận." Tuỳ Diên nhìn thoáng qua, mở bản đồ trên điện thoại ra, tiếng nói trầm thấp của người đàn ông từ trong xe vang lên."Phòng khám nha khoa Ngạo Lư?.....Tớ cũng có nghe nói qua, có phải là của người Anh mở không?" Nói xong lại theo bản năng xoa quay hàm, lúc nuốt nước miếng càng cảm thấy khó chịu. "Giá ở bệnh viện này một giây cũng lấy được cái mạng già của tớ mà, dù sao tớ cũng chỉ đi tham khảo thôi, xem phương án trị liệu của bọn họ là gì, không được thì lại tìm phòng khám nha khoa rẻ khác làm.....Cậu sao vậy, bị sâu răng sao?""Không biết có phải ăn nhiều đồ nóng không, hôm đó cùng các cậu ăn lẩu Trùng Khánh xong thì luôn ẩn ẩn đau."
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trúc Dĩ | Ngôn tình | Hoàn thành
Cây ngô đồng bên đường đã rụng sạch lá, trên cành cây đầy tuyết khiến nó trĩu xuống. Tuyết trắng phủ kín đường, hằn lên những vết xe đi qua. An Nhu đi ra từ tiệm thuốc, cô kéo chiếc cổ áo rộng thùng thình lên cao hơn một chút rồi quay người băng qua đường lớn, đi vào khu chung cư Thủy Ngạn Hoa Thành. Căn hộ này là quà thành niên cha An tặng cô bốn năm trước khi cô đậu đại học. Chủ yếu là ông lo cô con gái vốn đã được nuông chiều từ bé không chịu nổi chỗ ở trong trường đại học. Chẳng qua An Nhu lười bôn ba giữa trường học và nhà nên quyết định ở luôn trong trường.Sau khi tốt nghiệp An Nhu không về nhà mà tiếp tục ở lại Bạc thành. Cũng bởi vậy mà cuối cùng cô cũng nhớ tới căn phòng bị cô bỏ quên tận bốn năm này. Lúc cô tỉnh lại thì trời đã tối đen như mực. Cô kéo mành ra, nơi nơi rực rỡ ánh đèn tạo thành một nguồn sáng duy nhất. An Nhu cảm thấy cổ họng cô vừa khô vừa khó chịu, nuốt nước miếng đã đau rồi. Cô ho lên sù sụ, đầu óc quay cuồng, đi ra phòng khách uống tận mấy ngụm nước. An Nhu ôm khuôn mặt đang nóng bừng của mình rồi cầm điện thoại nhìn thoáng qua. Trong phòng tối như mực, ánh sáng từ điện thoại phản ra làm cô hơi chói mắt
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
An Tựu | Ngôn tình | Hoàn thành
Thấy bạn mình phản ứng như vậy, Tiêu Quả Quả rất vừa lòng, nhảy nhót tới chỗ Tống Kiếm Hà - cô bạn cùng phòng kiêm tác giả tiểu thuyết trên mạng, "Nhị Nha, cậu đã khỏe chưa? Tiểu Vi gọi điện tới giục 2 lần rồi đấy!" Tống Kiêm Hà ngẩng mặt lên khỏi laptop, cả người trông như một u hồn, đến cả giọng nói cũng trở nên mơ hồ kì lạ, "Các cậu đi chơi đi, mình không đi đâu, 1 tiếng nữa là tới 12h rồi, mình còn 3000 chữ nữa cần viết... Tròn Tròn à, đừng có nhảy nhót, ký túc xá của chúng mình đã cũ đến độ sắp trở thành di vật khảo cổ rồi, mỗi lần cậu bật lên bật xuống như con thỏ, đều khiến mình sợ khu nhà này sẽ tan tành mây khói trong khi cậu vẫn còn đang cười nói đấy..."Khóe miệng Tiêu Quả Quả giật giật, "Làm ơn lần sau chê mình cũng đừng ví dụ đáng sợ như thế? Còn nữa, đừng, gọi, mình, là, Tròn, Tròn!". Vũ hội hóa trang đã sớm bắt đầu, lúc này ở cửa vào chỉ còn lại người của Hội Học Sinh. Hôm nay Thẩm Nham mặc quần trắng, áo trắng, tóc dài đen như mực, mặt mũi trắng trẻo như ngọc, nhìn bộ dáng ngọc thụ lâm phóng đó, 2 con mắt hình trái tim của Tiêu Quả Quả sắp bắn ra ngoài tới nơi rồi. đang hưng phấn vẫy gọi, lại nhìn thấy anh ta đột nhiên giữ chặt tay một nữ sinh, sau đó hai người bắt đầu cãi vã. Hử? Nữ sinh kia...... Hình như là Diệp Vi......
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tiểu Điệp | Ngôn tình | Hoàn thành
Cho người chuẩn bị đầy đủ quà cáp cùng hành lý, một nhà bốn người liền ăn vận đơn giản cùng cưỡi ngựa tới Chi Phấn Lâu. Trên đường đi tràn ngập tiếng cười, hai đứa con cũng rất ngoan và biết nghe lời, không hề chạy lung tung vì thấy những thứ mới lạ mà triệt để nắm chặt hai tay Thiên Điệp. Phong Thừa Vũ tuy tức tối vì bị ra rìa nhưng vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt. Hắn âm thầm chờ đợi đến ngày lũ ôn con này lớn, hắn sẽ tống bọn chúng đi xa xa một tí học tập này nọ, tuyệt không cho trở về phá hư tình cảm của hắn cùng nương tử.
5.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
♡Ŧเểų ๖ۣۜVũ ℳเêų ℳเêų ♡ | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi ăn trưa xong mọi người đi về phía dưới lăng mộ, riêng Tịch Dao đi vòng xuống phía bên trái để chụp ảnh thì cô vô tình nhấn vào 1 cơ quan bí mật, cánh cửa mở ra một căn phòng được trang trí vô cùng đẹp đẽ và bắt mắt theo phong cách Ai Cập cổ đại, bước vào sâu trong căn phòng cô phát hiện được một cỗ quan tài Ai Cập cổ xưa, trên nắp quan tài khắc hình 1 cô gái trẻ, cô đưa tay lau đi những vết bụi trên nắp quan tài thì bỗng nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng phát ra từ mắt của cổ quan tài kia, cô bị ánh sáng đó làm chói mắt nên lấy tay che mắt lại, khi cô mở mắt ra thì thấy mình đang nằm ở một nơi khá là mát mẻ, lại xen kẽ những ánh nắng ấm áp, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì phía sau cô phát ra 1 giọng nói.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Miên Miên Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Hành lang bệnh viện vô cùng hỗn loạn, đặc biệt là y tá tầng 7, ngay cả quyển sách rớt trên mặt đất cũng không có ai để ý, vài người dẫm qua trang giấy chạy xuống dưới tầng, vẻ mặt mỗi người đều khẩn trương. Tiểu Lâm, bệnh nhân phòng 710 đâu? Hàng lang khu nội trú tần 7, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng từ trong phòng bệnh 710 đi ra, duỗi tay ngăn lại y tá đi qua hỏi. Ở đằng kia a! Bác sĩ Phó anh mau xem, người nằm bò treo trên đèn chùm chính là bệnh nhân phòng 710!
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Đan Nghi | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi mọi người rời khỏi phòng, Nguyệt Băng Linh mới từ từ suy nghĩ kĩ lại. Cô rõ ràng đã chết khi đỡ mũi tên cho phun hoàng do thích khách bắn ra nên đã bị một tiễn xuyên tim rồi sao, đây là nơi nào, cô còn sống ư. Nhưng mọi thứ ở đây quá khác biệt với đất nước của cô, căn phòng này cũng không phải tẩm cung của cô, chuyện gì đã xảy ra. Lúc này một cơn đau đầu bỗng ập đến, một loạt những hình ảnh thân quen lần lượt hiện ra trong đầu cô. Hóa ra chủ nhân thân xác này tên là Thượng Quan Băng Linh, là con gái của cặp vợ chồng kia và cũng là em gái của 3 chàng trai kia. Băng Linh cô sinh ra đã là đích công chúa của Chu Linh quốc, công chúa cao quý nhất cũng là công chúa được cưng chiều nhất hoàng thất Chu Linh. Thân phận tôn quý vô ngần, từ nhỏ đã được tập luyện rất nhiều cho dù là võ công, hay là cầm kỳ thi họa đều là nhất. Từ năm 14 tuổi đã có được danh hiệu " thiên hạ đệ nhất tài nữ" và danh hiệu đệ nhất mỹ nhân vang danh khắp chốn. Hiên tại xuyên qua nơi này đã là ngàn năm sau, mọi thứ vô cùng xa lạ, cô lại có tính cảnh giác cao, nếu cô tỉnh lại ở một nơi xa lạ, nhìn thấy những người xa lạ ở canh mình thì cô đã động thủ rồi nhưng không vì cô thấy họ có bề ngoài y hệt như người thân của cô ở Chu Linh quốc, chỉ trừ vị phu nhân kia có nét đẹp phương Tây nhưng những đường nét đó đích xác là của mẫu hậu cô. Sau khi rõ ràng mọi chuyện, cô rất thắc mắc không biết gương mặt này có giống với gương mặt của cô kiếp trước không.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Bát Nguyệt Tẫn Hoan | Ngôn tình | Hoàn thành
Cứ mỗi đêm, Nam Sơn sẽ xuyên vào những đồ vật của người cô quen biết trong vòng hai tiếng đồng hồ. Vừa bắt đầu đã gặp tình huống trớ trêu, cô biết được bạn trai mình đang ngoại tình khi xuyên vào... chiếc điện thoại của anh ta. Khi đó, Nam Sơn quyết định chơi xỏ hắn bằng cách khiến chiếc điện thoại tự tắt nguồn, sau đó giả vờ tự nhắn tin cho bản thân, "tạo" nên một cuộc hẹn "tay ba" đầy bất ngờ giữa cô, gã bạn trai và ả bồ nhí của anh ta, sau đó nhân cơ hội "nện" cho tên bạn trai lăng nhăng một trận khó quên.Hậu quả của sự kiện này chính là việc Nam Sơn bị đuổi việc, vì ả bồ nhí lại chính là em họ của sếp.... Mọi việc bắt đầu trở nên rắc rối với những diễn biến bất ngờ, những vụ án đan xen suốt truyện góp phần gắn kết các nhân vật lại với nhau trong những hoàn cảnh vô cùng éo le... Nữ chính cũng đủ xui xẻo khi biến thành đủ thứ từ USB, dao găm, đèn bàn, thậm chí là... bao cao su. Nội dung hài hước, văn phong gọn gàng, độ dài vừa phải, tình tiết cũng phá án tréo ngoe và cũng không phi lý.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhật Linh, nhanh lên nào, mọi người đều tụ tập đông đủ dưới cổng trường rồi đấy, chậm trễ tí là không được đâu. Nghe Hà giục như vậy, tôi vẫn từ tốn thu dọn dồ dùng trên bàn bỏ vào trong ba lô, xong xuôi mới ngẩng lên nhìn nó, đứa bạn duy nhất thân với tôi từ khi vào lớp 10 đến bây giờ là thi tốt nghiệp, lắc đầu từ chối, nhẹ giọng. Cậu đi đi, mình không đi đâu, mình phải về quê rồi.Nói xong tôi chẳng đợi Hà nói thêm câu gì nữa khoác cặp lên balo chạy ù đi ra bên ngoài, đôi mắt không ngừng lo lắng nhìn vào chiếc đồng hồ cũ kĩ đeo trên tay mà gần như muốn ứa lệ. Bây giờ đã 11 giờ kém 5 phút rồi, nếu tôi không nhanh thêm tí nữa có lẽ sẽ không bắt kịp chuyến xe để về quê trong ngày hôm nay, lúc ấy tôi lại phải đợi thêm mất mấy ngày nữa mới có chuyến khác, khi ấy tôi lại phải mất thêm một khoản phí sinh hoạt hế mấy trăm nghìn nữa, thật sự rất lãng phí.Thật ra không phải chỉ có mỗi chuyến xe buýt này đi về tỉnh của tôi, nhưng lại là phương tiện phù hợp với tôi nhất vì tôi chỉ có đủ tiền để đi nó, chứ máy bay với taxi thì có lẽ tôi chẳng bao giờ dám mơ ước tới. Tôi vốn dĩ sinh ra và lớn lên ở huyện miền núi nghèo Tương Tây, một thôn bản cô lập trong miền núi sâu tách biệt với đô thị nhộn nhịp xa hoa lộng lẫy, quanh năm suốt tháng chỉ bán mặt cho những ruộng bậc thang, cho những vùng đất đồi trơ tróc chẳng thể canh tác trồng cây ăn quả, chẳng thể trồng được cái gì ngoài mấy củ sắn, bắp ngô.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nàng Bun | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó, con nhỏ mồ côi, vừa tròn ba tuổi, khi vừa đủ hiểu mình là đứa trẻ không được cha mẹ yêu thương, bị vứt bỏ vào tay những con người vì tình thương hay kế sinh nhai mà nuôi dưỡng một bầy trẻ cũng như nó, thì nó đã được nhà họ Trần – chủ nhân của tập đoàn kim hoàn lớn nhất thành phố này đem về nuôi nấng. Nhà họ Trần giàu có cỡ nào? Hẳn là bất cứ ai nghe đến chuỗi cửa hàng trang sức nổi tiếng Trần Kim hoành tráng long lanh lóng lánh trên các dãy phố trung tâm thành phố là đều có thể hiểu được khối tài sản khổng lồ mà họ sở hữu.Ấy thế mà, đối với tôi tớ trong nhà, xem ra họ cũng chẳng được ăn sung mặc sướng hơn người ở nhà khác là bao, mà có khi lại còn chẳng bằng ấy chứ. Bằng chứng minh họa rõ nét nhất ấy à, cứ nhìn vào con bé Út tí hon được nhà họ Trần đem về nuôi lúc ba tuổi kia kìa. Ơn giời giờ nó cũng lên tám rồi, cái mặt thì xinh xắn đáo để, đôi mắt tròn xoe xoe, cái mũi cao thanh tú xinh xinh là. Kể mà cho nó ăn ngon mặc đẹp có khi nó được lên bìa tạp chí trẻ em không chừng. Thế nhưng nhờ công lao nuôi nấng của nhà họ Trần mà nó gầy lắm, gầy giơ cả xương, cái má trẻ con lẽ ra phải phinh phính hồng hồng thì nó lại cứ phẳng lì, không tóp teo lại cho là may rồi. Âu cũng là nhờ lòng thương của mấy cô mấy bác giúp việc vốn cũng chẳng có nhiều mà cho nó ăn.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngã Phật từ bi, nhưng có những tội ác, tội nghiệt nặng đến mức trời đất không thể dung tha, dù có sám hối cũng không đạt được tha thứ... Năm tội nặng nhất trong kiếp người chính là: "Giết cha, giết mẹ, giết A La Hán, làm Thân Đức Phật chảy máu và chia rẽ tăng đoàn. Người phạm phải một trong những tội này phải chịu đày đoạ trong cõi Địa Ngục gần như là vô tận, không lối thoát. Tuy nhiên, một vị cao tăng có nói:"Đức Phật từ bi, ngài có thể rộng lượng mà tha thứ kể cả khi có kẻ giết mình. Cho nên có quan niệm cho rằng tội ác thứ 3 phải là: Giết con." Một đứa trẻ phải mất 300 năm nhân duyên mới được đầu thai làm kiếp người. Và nó phải có một sợi dây Tiền Kiếp với người mẹ, người cha đã tạo ra nó. Khoảng thời gian 300 năm có khi còn lâu hơn rất nhiều. Nhưng....Nhân Duyên đó dường như đôi khi lại biến thành Nghiệt Duyên vì chúng bị chối bỏ bởi chính Người Mẹ của mình. Linh hồn của những đứa trẻ chưa kịp ra đời đã bị Giết Chết, bị Bỏ Rơi nơi bãi rác, nơi gầm cầu sẽ ra sao...!? Liệu rằng những bậc sinh thành sẽ phải chịu nhân quả, báo ứng như thế nào sau hành động của mình. Hãy cùng đọc Nghiệp Báo Hài Nhi để cảm nhận.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Bắc Đằng | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Nữ Hoàng Tuyển Phu của tác giả Bắc Đằng là một truyện đặc sắc thuộc thể loại Xuyên Không. Truyện kể về nàng có thân phận là nữ tổng giám đốc của tập đoàn Hàn Thị. Nhưng lại có cơ hội xuyên không về thời cổ đại vào xác của công chúa Hàn quốc, nữ hoàng tương lai.
36.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hàn Huyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu đau nhức, mắt muốn mở ra cũng không nổi rồi. Lộ Khiết thử cố gắng một chút ai ngờ lại thành công. Cô ngồi dậy vươn vai một chút! Vừa mở mắt ra, trời ơi, đây là đâu vậy? Toàn là những đồ vật của thời cổ đại! Mình vừa đi chơi với bạn cơ mà! Tại sao bây giờ lại ở cái nơi quái quỷ này. Chắc chắn là mình đi lộn phim trường cổ trang nào rồi! Cô đứng dậy quan sát xung quanh thấy bên ngoài cô người, cô nhón chân nhẹ nhàng đi qua đó. Cô mở cửa ra rồi nói:"Cho tôi hỏi, đây là phim trường nào vậy? Phim trường của mấy người hiện đại đến mức không có máy quay và ekip luôn hả? Siêu thế!"Cô gái bên ngoài cửa đột nhiên nhảy cẩng lên vui mừng oà khóc:"Thái tử phi! Rốt cuộc người cũng tỉnh rồi! Huhu...Người đau chỗ nào không...Nhã Thị đó, ra tay cũng quá đáng lắm! Hại người ra nông nỗi này....!" Lộ Khiết cười ha hả nói:"Trời ơi, cô ở đâu mà diễn hay thế! Diễn viên mới hả? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô? Mà cô diễn cũng đạt ghê luôn á! Bây giờ tôi chỉ muốn đi ra khỏi chỗ này, cô làm ơn chỉ đường giúp tôi cái! Diễn vậy đủ rồi á!"Mặt của cô nô tỳ hoang mang, diễn viên gì chứ, thái tử phi não bị úng nước hay sao vậy trời. Cô ta khóc to hơn:"Hạ Tâm...Hạ Tâm thấy thái tử phi...thái tử phi có cần nô tỳ đi tìm đại phu không ạ? Nô tỳ biết, biết thái y là người của thái tử, không nên tin tưởng...Ông ta không biết đã làm gì với thái tử phi...bây giờ người quên mất nô tỳ....huhu!l
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Mộ Dung Yên Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Ba tháng trước, Thế tông hoàng đế Nạp Lan Hiến Vân thông cáo khắp các quận huyện “Tuyển vương phi cho hoàng thái tử”. Hàng trăm quan lại chỉ cần trong nhà có nữ nhi trên mười tuổi, từ muội muội, con gái, cháu gái đều tự tiến cử, đi cùng ta còn có hàng trăm thiên kim của danh gia quan lại. Tất cả các nàng ấy đều được Tổng quản thái giám – Lý Thọ công công thu xếp ở lại trong Đông cung. Còn những người bậc trung như ta được xếp tận “Lan Lâm Uyển”, nơi đây chỉ có 8 sương phòng đối diện nhau mà ởChúng ta tại nơi này trong suốt mười ngày mà học tập lễ nghi cung đình, sau đó sẽ được đưa đi yến kiến thái tử điện hạ để tuyển chọn ra một thái tử phi và hai thứ phi. Số còn lại không được chọn sẽ được chuyển tới Sương Tâm điện để ba vị vương gia tuyển chọn, những ai không được chọn sẽ phải làm cung nữ, đây chính là quy củ của Kỳ quốcĐây là lý do khiến nhiều bậc phụ mẫu vẫn không muốn đưa con mình vào cung tuyển phi. Đến cuối cùng, ta vẫn bước chân vào con đường tuyển phi này, chấp nhận từ bỏ tất cả chỉ vì khao khát được tự do. Không ngờ hôm nay có ngày được bước chân vào cung đình nguy nga tráng lệ, nhưng trong tâm vẫn không có gì là quá hạnh phúc như tưởng tượng
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lượng Nhược Tinh Thần | Ngôn tình | Hoàn thành
Nam tử da thịt trắng tinh như băng, mặt mày như vẽ, ngũ quan tinh xảo. Đuôi mắt điểm viên nốt ruồi càng làm hắn trông quyến rũ động lòng người. Hắn cúi đầu, khuôn mặt ưu thương mở miệng: “Lục trà tự nhiên là nguyện ý chờ ngài, chỉ là hôn nhân đại sự, lệnh của cha mẹ, lời của mai mối, họ có bắt ép ta gả người khác, ta cũng không dám chống lại, chỉ mong ngài có thể sớm một chút trở về, chớ để Lục Trà phải gả làm người khác phu lang”.Nữ tử vẻ mặt khổ sỡ: “Nếu thân phận của ta phú quý thì tốt rồi, chúng ta liền môn đăng hộ đối, ai cũng không thể ngăn cản chúng ta cùng một chỗ”. Nữ tử hàn huyên vài câu, nam tử bi thương đối đáp. Sau đó liền mang hành trang, từ từ rời đi. Chờ nữ tử đi xa, nam tử vẻ mặt u buồn liền hóa thành khinh miệt. Hắn nâng lên ngón tay trắng nõn, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt, sau đó xoay người ngồi ở trên ghế đá, cầm lấy chén trà, nhẹ uống một hớp. “Nữ nhân khóc sướt mướt như thế thật đúng là đáng ghét.” Hắn cười lạnh. Thư đồng Tử Y đứng bên cạnh có chút buồn bực: “Công tử, vậy ngươi vì sao phải hao hết tâm tư đi nịnh nọt nàng? Nàng vừa không có tiền lại không có nhan sắc, chỉ biết vài câu thi từ, ngươi thế nhưng vì nàng mà cự tuyệt Tiền tiểu thư bày tỏ, Tử Y thật sự là không hiểu.”
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Diệp Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Mặc Viên ôm hủ tro cốt ngẩn người nhớ lại. Từ lúc xuyên tới thời đại không hề có trong lịch sử này, vào thân thể này thì phụ thân Mặc Thân và mẫu thân Vũ thị đã chăm sóc nàng mười năm, nàng sớm coi họ như phụ mẫu ruột thịt của mình mà đối đãi. Kiếp trước nàng là cô nhi nên kiếp này nàng càng trân trọng hơn tình thương của họ. Phụ mẫu nàng rất yêu nhau, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn muốn cùng nhau một chỗ. Đó điển hình cho câu nói “một kiếp một đôi người”. Tự hỏi bản thân liệu mình có thể có được một tình yêu vĩnh cửu như vậy hay không????. Sau khi ăn điểm tâm, trả phòng Mặc Viên tiếp tục lên đường. Đứng dậy vươn vai một cái, nàng bước ra khỏi quán trọ. Cảm giác dưới chân có cái gì cộm cộm, Mặc Viên giở chân lên, đập vào mắt là miếng ngọc bội lan hoa màu tím.Nàng có biết miếng ngọc này nha. Nó chẳng phải của cái vị siêu cấp đại soái ca ngồi bàn đối diện sao? Lúc hắn đi từ trên lầu xuống nàng đã nhìn thấy miếng ngọc hết sức bắt mắt này cùng gương mặt yêu nghiệt hại nước hại dân của tên đó. Ngoài miệng hoa mĩ vậy thôi chứ trong lòng nàng đã ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn. Đang lúc Mặc Viên còn đang âm thầm oán trách cộng rủa xả thì một giọng nói trầm trầm mang phần lạnh lùng vang lên: "Có việc gì?"
32.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Đóm Hóa Lệnh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn của tác giả Đóm Hoả Lệnh. Nhưng rồi anh lại bất cẩn ném luôn trái tim mình vào trong đấy cùng với Phù Dung.Yêu – Hận đan xen. Rốt cuộc là yêu hay là hận?“Từ Ngưng Viên, tôi hy vọng khoảng thời gian sau, nếu anh có nhớ lại khoảnh khắc ngày hôm nay... sẽ không cảm thấy hối hận.”“Bởi vì dù cho anh có hối hận. Tôi cũng không bao giờ tha thứ cho anh!”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Cô Dâu Thế Thân Hoa Phù Dung của cùng tác giả.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22