Đào Hố Chôn Đường | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hai Mươi Ba Tháng Năm của tác giả Đào Hố Chôn Đường. “Giang Dũ, thật ra em cũng rất thích rất thích anh.”Sau show diễn thời trang, cô gái phương Đông trở nên nổi tiếng khắp thế giới.Chỉ là, đi cùng với nó là những quá khứ không ai biết.“Sau này, em sẽ không bao giờ đến Nam Dương nữa.”“Thị trấn ven biển đẹp nhất kia, em không dám về nữa.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ qua Nước Mắt Của Mưa hay Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám.
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Luna Huang | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng chính là công chúa Nhạc quốc Nhạc Xích Vũ năm nay mười bảy tuổi đã sống ở Lãnh cung được ba năm rồi. Xuân hạ thu đông đi qua trong mắt nàng cũng chỉ là một màu ảm đạm, trên mặt nàng cũng chưa từng xuất hiện qua nụ cười nào. Tóc đen dài được xõa dài tùy ý thả rối bù vì không có lược chải cũng là do đã ba năm chỉ có tắm bằng nước mưa. Cả người nàng cũng như đám mùn bên ngoài sân trong Lãnh cung vậy, đều là bốc lên người hôi thối khiến người không muốn đến gần, thậm chí cách xa từ ngàn dậm.Dưới đôi mày liễu thanh tú chính là đôi mắt trong trẻo tinh khôi tràn đầy sức sống lại như mặt nước ngày xuân. Hàng mi dày cong vuốt bên trên tạo cho người có cảm giác hệt như đôi bướm đậu trên mặt hồ vậy. Sống mũi cao cao, hai phiến môi nhỏ nhắn nhưng vì kham khổ cũng là có chút tái nhợt khô cằn nức nẻ. Chỉ là đám mụn nước đầy mặt kia khiến cho không người nguyện ý nhìn thẳng nàng nàng dù chỉ một mắt, nên không ai sẽ còn có tâm tư nhã hứng mà phân tích những điểm đẹp trên của nàng. Trên mặt lại xuất hiện vô số mục nước lớn nhỏ mọc chi chít ở phần trán cùng hai bên mặt khiến cho người nhìn không ra dung.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Người phụ nữ bước vào bên trong, nhẹ nhàng tháo khăn che đầu vào áo choàng, lộ ra một thân hình tuyệt mỹ với dung nhan thách thức với thời gian. Người phụ nữ ấy tròn mắt nhìn xung quanh như cố gắng dùng những hình ảnh cũ chắp vá lại nơi đây. Từng cái chạm tay nhẹ như mang từng dòng hồi ức quay về. Đôi mắt đen láy và sâu thẳm dường như đã bắt đầu ươn ướt. Rồi người phụ nữ ấy bắt đầu đi tìm, tìm một thứ nào đó không rõ. Bà ta gần như lục tung cả nơi này lên, thi thoảng ho sù sụ vì đám bụi rồi lại kiên nhẫn tìm tiếp.Cuối cùng thì, bà ta vẫn không thể tìm thấy nó, một sợi dây thắt trên đầu người Ai Cập, một sợi dây mà giống hệt với cái mà con trai bà ta đã làm mất cách đây không lâu tại kinh thành Hitaito. Cho dù không đẹp và mới như cái cũ, cũng không đi theo bên mình nhiều năm tháng, không phải là vật đối phương từng đeo, nhưng đối với bà ta vật giống vật xem như bù đắp phần nào, xem như bà ta vẫn có thể thấy đâu đó bóng dáng của người ấy...Vậy mà, bà ta vẫn không tìm được, sợi dây đó dường như là độc nhất vô nhị...Trời bên ngoài đã quá trưa, người phụ nữ nọ vội vã bỏ sợi dây đó rồi khoác áo lại như cũ và trở về phòng trọ với con trai mình. Ngay khi bà vừa đi qua khỏi ngõ hẻm đó, thì lập tức có một đoàn người cưỡi ngựa như bay về phía căn nhà hoang đó. Người dân chỉ còn biết lắc đầu mà thắc mắc vì sao đột nhiên hôm nay lại có quá nhiều người tò mò mà dấn thân vào chỗ nguy hiểm như vậy.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
ZicZac_Cindy | Ngôn tình | Hoàn thành
Sáng hôm sau, nó đi ra đường để thay đổi không khí. Đi mãi đi mãi mà vẫn không biết đi đâu, cuối cùng nhận ra là bị lạc đường lúc nào không biết. Nó vò đầu bứt tai, mấy hôm nay nó lơ đãng quá, lúc nào cũng nghĩ đi đâu đâu. Chợt nhớ ra nó có cầm hồ sơ theo. Thôi thì đã lạc rồi, tiện thể đi xin việc luôn cũng được. Đi được một đoạn nữa, nó va phải một người, quay lại định xin lỗi thì chả thấy người đấy đâu. Thấy hình như, cái người nó vừa va phải có làm rơi cái gì đó. Hóa ra đó là một cái card visit kèm theo một tờ giấy. Mở ra, cái chữ đầu tiên đập vào mắt nó "Tuyển Nhân Viên". Nó chết đuối như vớ được cọc, lần theo chỉ dẫn trong tờ giấy nó tìm đến công ty đang tuyển nhân viên.Nộp hồ sơ xong xuôi, nó nhớ ra tên công ty là Steven. Vội hỏi cô tiếp tân. "À, cô cho tôi hỏi, giám đốc công ty tên gì ạ?"." Steven." Nó hơi giật mình khi nghe đến cái tên Steven. Chẳng nhẽ bố nó mở công ty làm ăn riêng mà không cho 3 anh em nó biết? Chết rồi, thế thì không thể xin việc ở đây được. Nó vội vàng rút lại hồ sơ và ra đứng chờ thang máy. Trời đất, thang máy đang sửa chữa. Thế là nó lại phải cuốc thang bộ mà đi xuống. ........ Rầm....... Sao hôm nay xui thế không biết, đụng phải người ta hai lần...
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nguyễn Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành
Hắn yêu cô từ cái nhìn đầu tiên khi thấy cô gái nhỏ nhắn đầy cá tính ấy đang đỡ người phụ nữ quý phái - mẹ anh dậy, không ngớt lời hỏi han bà. Từ hôm đó, hắn luôn tìm hiểu và dõi theo cô mỗi lúc rảnh. Sau hai tuần không thể chịu đựng hắn quyết định vào trường Thiên Phong làm giáo viên thể dục để gần cô hơn. Cứ thế càng ngày hắn càng yêu cô, rồi đến ngày sinh nhật thứ 18 của cô cũng là sinh nhật cuối cùng thời cấp ba hắn đã cho người lên kế hoạch, và ngay tối hôm đó sinh nhật 18 cũng là đêm cô mất đi giọt máu trong trắng gìn giữ 18 năm... Kết quả là 1 tháng sau Tiểu Hà phát hiện mình đã chậm mất 1 tuần, lại hay buồn ngủ, buồn nôn và cực thèm đồ chua...Hiện tại hắn rất vui, vui vì được làm bố, và vui vì...sức mạnh của mình! Nhưng Tiểu Hà mới bước qua tuổi 18 thôi, còn cả một tương lai phía trước, sao có thể vì hắn mà bỏ lỡ được. Hắn biết Hà còn muốn chơi đùa nên hắn không muốn vì đứa nhỏ mà ảnh hưởng đến tương lai của Tiểu Hà. Sau buổi gặp mặt hôm ở phòng làm việc của hắn, cô không còn đến trường nữa, không nhắn tin hỏi bài hay nhõng nhẹo với hắn nữa.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ nhỏ thân thể Khương Linh Lung đã không tốt, thời điểm phụ mẫu còn sống còn quản nàng, không cho ra cửa chơi, đặc biệt là mùa đông, cửa phòng cũng không cho ra, bởi vì mỗi lần trúng gió, nàng sẽ bị bệnh nặng. Khi còn nhỏ bị quản vô cùng chặt, mỗi ngày mở mắt ra nhìn đâu cũng chỉ thấy bốn bức tường, vậy nên nàng luôn khao khát có được tự do. Sau này, phụ thân mẫu thân lần lượt tạ thế, Tôn ma ma thay thế họ chiếu cố nàng. Vốn tưởng nếu Tôn ma ma quản thì sẽ dễ thở hơn chút, nào biết Tôn ma ma còn lợi hại hơn cả mẫu thân, không chỉ ngày mưa gió không cho ra cửa, ngay cả trời nắng cũng không cho ra. Tôn ma ma sẽ nói: "Tiểu thư trời sinh băng cơ ngọc cốt [1], đừng ra nắng, sẽ khiến làn da đen đi." Hôm qua Tôn ma ma có chút việc, bên ngoài tuyết rơi lớn, không lâu sau, tuyết đã kết một tầng dày trên mặt đất. Khương Linh Lung đứng xem bên cạnh cửa sổ. Trên mặt đất, trên nóc nhà, trên nhánh cây, tất cả đều là tuyết trắng, trong mắt chỉ toàn màu trắng, đẹp tới mức lòng chỉ muốn hướng ra ngoài. Khương Linh Lung thừa dịp Tôn ma ma không có ở đây, chạy ra khỏi viện nghịch tuyết. Mai Hương cũng khuyên nàng, nhưng không lay chuyển được, sau đó còn cùng nàng chơi ném tuyết. Khương Linh Lung vốn định chơi một lát liền vào nhà, nhưng nàng rất vui, còn ở trên nền tuyết lăn lộn. Kết quả vui quá hóa buồn, buổi tối liền phát sốt.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mộc Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành
Trì Diệp lại gặp ác mộng. Đã nhiều năm rồi chưa ngủ mơ, thế nhưng cơn ác mộng này bắt đầu giày vò cô, kể cả sau khi tỉnh dậy vẫn không quên được, làm tâm trạng cô tồi tệ suốt cả ngày. Trong giấc mơ, mẹ đau lòng la hét muốn ly dị, vẻ mặt đắc ý vặn vẹo của Vệ Chân Chân, chỉ có giọng nói dịu dàng của anh Tiểu Quang, chồng chất lên nhau. Có lẽ là do chuyển tới nơi ở mới nên gặp ác mộng. Trì Diệp rời giường rót một cốc nước, nhét sách vở lung tung vào cặp rồi kéo khóa, đeo cặp đi học. Vào giữa tháng chín, tuy lịch âm đã là mùa thu, nhiệt độ cao ở Hải Thành vẫn không giảm sút, đi trên đường còn nghe thấy tiếng ve gọi hè. Lớp 10 trường Thập Tứ đã khai giảng được hơn nửa tháng, các bạn học đã trải qua hết cảm giác mới mẻ, dần quen nhau hơn. Lúc tan học, các học sinh lười biếng, ngồi túm năm tụm ba trong lớp tán gẫu. Trì Diệp rất sợ trời nóng, phòng lớp 1 lại không có điều hòa, thời tiết này rất mệt mỏi, cô bèn lấy chai coca cola đá mua buổi sáng đắp lên má để hạ nhiệt.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Từ khi cánh của đột ngột bị mở, Asisu cảm thấy một luồng gió lạnh tạt xuyên qua người, những câu nói của hắn càng làm cho nàng đau lòng: anh của ta, chứ không phải của chúng ta. Nhưng thôi câu nói ấy còn chưa là gì so với những lời nói dao găm và hành động tổn thương nàng trước đây, nàng bèn đứng lên hô một tiếng: "Ari vào trang điểm cho ta". Một cô nô tỳ nhang chóng đi vào, nhìn Asisu mà trong ánh mắt vừa toát lên vẻ đau lòng, vừa toát lên vẻ kính sùng. Rất nhanh, Ari bắt tay trang điểm cho Asisu. Asisu biết, nàng vốn dĩ còn giữ được mạng sống và còn ngồi ngay trong căn phòng đế vương (nơi vốn dĩ nàng ở trước đây) thế này, đều là nhờ vào thân thế của nàng. Nàng biết rõ, Menfuisư rất muốn tống nàng đi để tránh làm hại Carol của hắn, tránh làm phiền hắn, tránh khỏi hắn bị thần dân ghét vạ lây, và vì nàng từng phản bội Ai Cập, theo phe Babylon. Nhưng vì nàng là nữ hoàng, không thể như dân thường muốn xử là xử. Bây giờ, Babylon tuy gởi nàng về một thời gian vì lí do đưa ra: giúp hoàng đế Ai cập nhận mặt Nebanon - người con thất lạc của tiên đế, nhưng trên danh nghĩa Ragashu chưa tuyến bố bỏ nàng, tức nàng vẫn là hoàng phi Babylon, nếu đụng đến nàng, Babylon sẽ có lí do khởi binh tấn công Ai Cập, dù Ragashu không phải vì nàng mà tấn công, nhưng cơ hội có lí do thuyết phục dân như vậy, lại thêm thù tháp Babel, thì chắc chắn là chiến tranh sẽ xảy ra.Lúc này, Asisu lại trở về quê Cha đất tổ với cương vị khách quý đến từ Babylon, nực cười và trớ trêu thật. Nhà mình, mình trở về nhưng lại làm khách, lại còn bị chủ nhà xua đuổi ngầm. Nàng chỉ nhếch miệng, cười cho số phận của mình. Ari chẳng lấy làm lạ, chủ nhân của cô vốn dĩ suy tư nhiều, lại chẳng còn cười, dù có cũng chỉ nhếch mép như bây giờ. Asisu dặn Ari chỉ trang điểm nhẹ nhàng, không cần lộng lẫy như trước kia, Ari lấy làm lạ, nhưng chỉ âm thầm nghe theo. Asisu nghĩ, nàng còn quyến rũ ai mà trang điểm lộng với chả lẫy.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tình Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Em đảo lộn toàn bộ thế giới, chỉ vì muốn tìm bóng hình của anh. — Trương Ái Linh. Chẳng bao lâu sau, những lời này chính là tín ngưỡng của Mễ Kiều. Cô rốt cuộc cũng hiểu được tình yêu khắc cốt ghi tâm là gì, chỉ có những ai đã từng trải qua mới lĩnh hội được những điều viết trong [Trương Ái Linh văn tập]. Hiện tại, vật đổi sao dời, khi đọc lại những câu này, Mễ Kiều vẫn cảm thấy tê tái cõi lòng.Đã là cuối thu, gió đêm se lạnh, trong đại sảnh rộng lớn của sân bay, nhiệt độ không khí càng thấp. Mễ Kiều hít một hơi thật sâu để làm giảm bớt cái lạnh trong không khí, chân cô mang một đôi giày da cao gót nhập khẩu từ Italy, phối hợp với quần bò Violet cùng áo voan tay dài hồng nhạt đơn giản, mái tóc xoăn dài màu nâu được xoã tùy ý, trên cái mũi cao tinh xảo đeo một chiếc kính mát lớn. Thực may mắn, dọc đường không có ai nhận ra cô chính là ngôi sao đang nổi của công ty Thiên Ảnh. Trước tiên cô mở nguồn điện thoại di động, không đến ba mươi giây, tiếng chuông đặc biệt liền vang lên. Mễ Kiều nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của một bé gái trên màn hình di động, bao nhiêu mệt nhọc do liên tục ngồi máy bay mười mấy tiếng đều tan thành mây khói.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hạ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đùng một cái chiến tranh xảy tới, Hoàng đế Đại Phù mới lên ngôi dã tâm mở rộng bờ cõi tấn công đến Đại Mạc, cha ta bị bắt đi lính đánh giặc. Lúc đánh đến Nham Thành, cha ta đã lên tới chức tướng quân đứng đầu bạch quân Dã Kỳ, tin thắng lợi vừa về thấu kinh là lúc ta ra đời. Nhưng đợi cha ta khải hoàn trở về không phải là người phụ nữ ông yêu bên cạnh đứa con nhỏ mà chỉ có ruộng vườn tiêu điều, cờ trắng treo trước cửa phất phơ trong gió và người vợ mỉm cười nằm im trong áo quan lạnh ngắt, vậy mà ông không khóc.Thế nhưng khi đón lấy ta từ tay người họ hàng ông lại òa khóc ngon lành, hồi đó chưa có trí nhớ nên ta không biết bộ dáng ông khóc ra sao, càng lớn lên lại càng không cơ hội thấy nữa. Nhưng ta chắc lúc đó ông xấu lắm, đến nỗi mà ta được bế cũng khóc theo, cảnh tượng lúc ấy trông buồn cười vô cùng, Bàng thúc – một thuộc hạ cùng chiến đấu với cha – kể lại cho ta như vậy. Ngày chôn mẹ, cha ta đã bứt một cành hoa đào nhuốm đầy tuyết trắng đặt trên mộ bà vì hồi trước bà thích nhất là kéo tay ông đạp lên tuyết trong sân ngắm hoa đào nở. Nhưng từ đấy về sau ta chẳng còn thấy ông ngắm hoa đào nữa, cả trời tuyết xuân ông cũng chê phiền rồi, ta lúc đó còn nhỏ nên suy nghĩ đơn giản cứ tưởng ông không còn yêu mẹ ta nữa, bây giờ mới biết là ông sợ nhìn cảnh sẽ nhớ người rồi lại đau lòng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiết Phiến Công Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiều Tích ngồi trên ghế salon trong phòng khách, đầu hơi hơi cúi xuống, thế nhưng hai vai lại cứng ngắc, thắt lưng thì thắng tắp. Bố Kiều là một quân nhân nghiêm túc, cứng nhắc, đối với dáng dấp điệu bộ của con gái yêu cầu rất nghiêm khắc. Từ nhở đến lớn, chỉ cần ở trong phạm vi tầm mắt của bố, vai cô không thể rũ xuống, lưng cũng không thể khom. Bây giờ, dù bố Kiều đã mất, thói quen của ông tạo thành cho con gái vẫn được giữ lại. Bên cạnh đột nhiên có một người đi tới. Là Minh Uyển. Minh Uyển năm nay 14 tuổi, nhỏ hơn Kiều Tích 1 tuổi, đang học sơ tam (*). Kiều Tích từ nhỏ đã rất thích động vật nhỏ, lúc này đột nhiên thấy con Samoyed xinh đẹp kia thì trái tim liền mềm mại ngay lập tức. Cô giơ tay vuốt vuốt chân của nó, cười đến hai mắt cong cong, để lộ ra một chiếc răng nanh, "Bambi, chào em nhé!" Giới thiệu Bambi cho Kiều Tích xong, Minh Uyển liền lôi kéo cô đi thăm quan căn nhà này từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài một vòng. Nhà của Minh gia chính là một biệt thự nhỏ 3 tầng, thím Lưu bảo mẫu ở tầng 1, tầng 2 là hai anh em Minh gia, vợ chồng Minh Tuần thì ở tầng 3.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mộng Yểm | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng sinh ra trong cung cấm, mang dòng máu cao quý của vua cha, dù rằng tư tưởng đời xưa là trọng nam khinh nữ nhưng với thân phận của nàng, ngày tháng trôi qua ít nhất cũng không đến mức khổ sở. Vậy mà dù cơm ăn áo mặc không phải lo, hằng ngày nàng vẫn phải nhận sự công kích về tinh thần ngày này qua tháng khác. Mẹ của nàng chỉ là một tiệp dư nho nhỏ, đáng lí ra vòng tranh đấu quyền lực sớm đã chẳng đến lượt bà, hơn nữa thánh thượng lại không đem lòng sủng ái, sinh ra chỉ được một nàng công chúa nho nhỏ, nếu như không có tai biến xảy ra thì bà có thể an ổn bình yên trôi qua ngày, đợi đến khi nàng được gả ra ngoài, cùng phu quân của mình một đời hạnh phúc. Thế nhưng mà đã là số mệnh thì chẳng thể tránh được, dù rằng hoàng thượng đã lâu rất lâu chưa từng bước chân vào tẩm cung của mẹ nàng, vậy mà vẫn có thể treo lên đầu bà bốn chữ làm loạn hậu cung để dồn người phụ nữ ấy vào đường chết. Nàng là công chúa, nhưng vốn dĩ yếu đuối nhu nhược, trong giờ phút này cũng phải trở nên cứng rắn, cố gắng lôi kéo lại một tia hy vọng sống cho người mà mình thương nhất. Ngờ đâu thoát được hang hùm lại vào miệng cọp, tự thân nàng khiến cho mình rơi vào cảnh bị người ta lợi dụng, biến thánh quân cờ. Chỉ là quân cờ là nàng, vì sao trái tim lại vì người ta mà thổn thức.
28.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ta Không Phải Thiên Sứ Của Ngươi | Ngôn tình | Hoàn thành
Diễm Lâm nàng cũng không nghĩ rằng mình lại có cơ duyên xảo hợp như vậy, giữa hàng trăm, hàng ngàn người thành tâm lễ Phật, nàng lại được người nhìn trúng, cuộc sống của nàng trước đây thật ra cũng không đến nỗi chật vật, chỉ là không tài nào phất lên được. Cùng với bạn thân của mình mở một cửa hiệu bán quần áo nho nhỏ, mặc dù tiệm không có mấy người qua lại nhưng cũng chẳng đến mức phải lo bữa đói bữa no, ai ngờ đâu vài ngày hôm đó, khi vừa đi lễ chùa về lại có mấy kẻ chạy vào quán của nàng đánh ghen, chính nàng cũng không hiểu là chuyện gì đang diễn ra, chỉ thấy bạn mình bị người ta hô hào bắt nạt, cửa hàng thì bị đập phá, trong lúc hỗn loạn như thế, chẳng hiểu sao linh hồn lại thoát khỏi thể xác, gặp được Kim Đồng dẫn đường sang một kiếp về sau. Lần này tỉnh dậy, nàng trở thành vị tiểu thư không may chết yểu, đời này có thể coi như ăn mặc không phải nghĩ ngợi, lại thêm bản thân khỏe mạnh, ngày ngày trôi qua cũng không đến nỗi nào. Nhưng số kiếp đã định, nàng cũng không thể sống mãi ung dung như thế, kiểu gì cũng phải biết đến cái khổ, cái buồn của nhân gian. Kết duyên cùng tinh quân, chấm dứt những gì mình từng nợ.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mộ Tư Tại Viễn Đạo | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cho Tôi Mượn Mười Năm của tác giả Mộ Tư Tại Viễn Đạo. [Chị muốn ly hôn.]Sau khi Thẩm Tư nhận được tin nhắn này, lập tức ngồi sững sờ trên ghế."Tổng biên tập, tổng biên tập...""Hả?""Địch Vân vừa gọi điện thoại, nói muốn mời cô lên chương trình phỏng vấn của cô ấy."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hạ Luyến Tương Phùng hay Em Là Thanh Khống Sao của cùng tác giả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Diệp Tiểu Lam | Ngôn tình | Hoàn thành
Thiếu gia nhà họ Phương vốn là một người chỉ thích bay nhảy ở bên ngoài, hắn yêu sự tự do, chính vì thế mới tìm hết nước hết cái để xin đi du học ở nước ngoài. Thế nhưng mà thực không ngờ, hắn chỉ về nhà nghỉ ngơi có ít lâu lại bị cha của hắn ném cho một rắc rối to đùng. Đó là hắn đã được hứa hôn với tiểu thư nhà họ Lục ở bên kia từ tấm bé, chỉ đợi ngày thành hôn. Thời đại nào rồi mà vẫn còn chuyện chỉ phúc vi hôn cho con trẻ, đã thế cả hai người còn chưa từng gặp mặt nhau, không rõ hai bên tính cách như nào, làm sao có thể trở thành vợ chồng? Hắn chính là tìm cách phản đối quyết liệt, nhưng khổ nỗi tính cha hắn không phải là dễ dàng thay đổi, thậm chí thiếu gia họ Phương còn bị phạt cấm túc trong phòng. Tiểu thư nhà họ Lục thì cũng có cảm xúc y chang khi nhận được tin báo mình sẽ gả cho một anh chàng nào đó họ Phương. Nhưng thật không ngờ rằng, đột ngột hắn ta lại xuất hiện trước mặt cô để bày tỏ thành ý, cố gắng lấy lòng cô bằng mọi cách. Nhờ công của anh ta mà phòng làm việc của cô lúc nào cũng ngập tràn hoa tươi, đồng nghiệp bao giờ cũng được hưởng ké quà tặng gì đó. Chính bản thân cô cũng có lúc thấy mình liêu xiêu rồi, nhưng lại phát hiện ra hình như mọi chuyện không hề đơn giản như thế. Liệu anh ta có thực đối với cô thâm tình? Hay chỉ là một màn giả ý phong lưu?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Phỉ Phỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Để hiểu cách xài một món đồ vật ta cần có sổ hướng dẫn, để hiểu một người ta cần phải có thời gian. Chung quy cả hai thứ đều cần thời gian nhưng con người thì hao cả tâm lẫn sức, huống hồ gì có người bỏ cả đời cũng chẳng thể hiểu nổi một người mà. Trong câu chuyện này chính là cặp đôi oan gia luôn tạo cho nhau những oan nghiệp hài hước, nhưng lại không nói mà rằng, lòng cũng hướng về người kia không hay biết.Câu chuyện nói đến vị Đằng công tử, một kẻ chỉ biết tự cao tự đại, tưởng mình đẹp trai giàu có thì nàng sẽ để mắt đến sao? Xin thưa, nàng chính là không thèm buồn liếc mắt huống hồ gì là để ý. Không những vậy hắn còn sỉ nhục nàng, ném tranh cuộn được họa chân dung nàng xuống đất, đó là hành vi vô cùng thô lỗ. Mặc hắn hoàn mỹ đến cỡ nào, là mẫu hình tình nhân lý tưởng của bao nhiêu cô nương nàng chính là không cần biết. Chẳng may tên nào đó nói với cha nàng hắn rất giàu, nên liền bán con gái mình ngay, nhưng là thật xui cho hắn để lấy nàng ba hồn bảy vía cũng chẳng còn.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Một lời nói, hóa ra là lời ly biệt. Chia cách thiên địa, phải chăng là quá nhẫn tâm? Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, người liệu có thấy hay không. Nàng cũng có trái tim mà! Nhưng tại sao lại hờ hững như thế? Nàng lẽ ra không nên làm tổn thương hắn, lẽ ra phải nghe tấm chân tình của hắn! Nhưng hiện tại thì sao? Hối hận, dường như đã quá muộn màng, hắn không trở về nữa, cơ thể của hắn đã lạnh ngắt trên nền đất rồi!
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Lệ Ưu Đàm | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Sổ Tay Trùng Sinh là tựa truyện hay, dí dỏm và độc đáo thuộc thể loại ngôn tình. Trong tình yêu thường thì con gái lại rất cố chấp, mặc dù biết trước có thể tương lai đen tối vẫn nhắm mắt lao theo. Ở kiếp trước cô đã không nhận ra được tình cảm mình nên đã vuột mất anh chính vì thế bây giờ cô được cơ hội sống lại lần nữa nên Đồng Đồng quyết định sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của mình sẽ không để vuột mất người kia - người đàn ông từ khi còn bé đã đem cô nâng niu ở trong lòng. Hai người vốn là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên tại đại viện quân khu, có lẽ vì vẫn luôn xem anh là anh trai mà cô không thể nhìn thấu phần tình cảm sâu đậm anh dành cho mình.
28.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tống Thanh Thanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bách Kiến Tề và Tô Y Nguyên, phải chăng gặp gỡ nhau chính là duyên phận? Tô Y Nguyên được coi là viên ngọc quý của nhà họ Tô, nâng trên tay sợ rớt ngậm trong miện sợ tan, vô cùng được nâng niu và trân trọng. Cô sống trên đời này đã được hai mươi tư năm, ấy vậy mà ngay cả đến một mảnh tình vắt vai cũng không có.
5.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Tùy Phong Thanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Lăng Ngạo Tuyết nàng bởi vì vẻ ngoài quá mức xuất sắc vậy nên cực kì hay bị các nam sinh bám dính lấy, hàng ngày không biết bao nhiêu người cứ thế lũ lượt tiến lên muốn làm thân, thực khiến nàng rất bất đắc dĩ. Riêng việc xử lý đám người đó cũng đã mất bao nhiêu thời gian của nàng, cũng may rằng càng ngày số người lẽo đẽo đi theo phía sau Tuyết cô nương của chúng ta càng ngày càng ít. Lý do hả, không phải độ hot của nàng đang giảm, mà là vì đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, Lăng Ngạo Tuyết nhìn thì có vẻ mảnh mai yểu điệu, nhưng thực chất chính là một người rất bạo lực, làm cho nàng cảm thấy phiền toái chỉ có nước bị đánh thành đầu heo, thế nên số các nam sinh mạnh mẽ muốn dán lấy cũng ít đi trông thấy. Nàng là tiểu công chúa của tập đoàn Lăng thị, lại còn là người thừa kế duy nhất, vậy nên trách nghiệm trên vai rất lớn, mặc dù cuộc sống sung túc đủ đầy như bây giờ sẽ khiến rất nhiều người hâm mộ, chỉ là nàng lại không mong muốn điều ấy, thứ mà nàng cần, chỉ đơn giản là sự tự do tự tại mà thôi. Vô tình một ngày nàng xuyên qua về thế giới cổ đại, ở nơi này nàng mang một thân phận khác, không phải là cô nàng Ngạo Tuyết được nam sinh theo đuổi hàng đàn, mà là một tiểu cung phi địa vị thấp kém của hoàng đế. Vậy mà chẳng thể ngờ rằng, tiểu cung phi ngày đó lại được hoàng đế ân sủng, rồi tiếp theo hàng loạt những người đòi sống đòi chết bám lấy nàng xuất hiện. Chẳng biết nên gọi đây là phúc đức hay bất hạnh của nàng đây.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28