Tuanminhnguyen | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nước Mỹ, New York, Queen khu. Bên trong một căn nhà khá cũ kỹ, nằm trên ghế sô pha một cái thiếu niên khoảng 18 tuổi mở mắt ra nhìn xung quanh. Xa lạ trần nhà, xa lạ hoàn cảnh, ta đây là xuyên qua sao. Thiếu niên thở ra một hơi, sau đó ngồi dậy hoạt động tay chân. Làm một cái xem qua không biết bao nhiêu bộ tiểu thuyết xuyên qua, hắn đối với xuyên việt chuyện này có nhất định giữ vững tâm lý.Hắn tên là Lý Việt, là một cái người châu á phổ thông thanh niên, đang ngồi chơi game thì bị điện giật, sau khi mở mắt dậy liền nhìn phát hiện mình ở đây. " Đau!! " Đột nhiên Lý Việt cảm thấy đầu như muốn nổ tung, ôm lấy đầu ngồi xuống. Không biết qua bao lâu, Lý Việt mới dần dần bình phục lại.
65.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nàng Bun | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó, con nhỏ mồ côi, vừa tròn ba tuổi, khi vừa đủ hiểu mình là đứa trẻ không được cha mẹ yêu thương, bị vứt bỏ vào tay những con người vì tình thương hay kế sinh nhai mà nuôi dưỡng một bầy trẻ cũng như nó, thì nó đã được nhà họ Trần – chủ nhân của tập đoàn kim hoàn lớn nhất thành phố này đem về nuôi nấng. Nhà họ Trần giàu có cỡ nào? Hẳn là bất cứ ai nghe đến chuỗi cửa hàng trang sức nổi tiếng Trần Kim hoành tráng long lanh lóng lánh trên các dãy phố trung tâm thành phố là đều có thể hiểu được khối tài sản khổng lồ mà họ sở hữu.Ấy thế mà, đối với tôi tớ trong nhà, xem ra họ cũng chẳng được ăn sung mặc sướng hơn người ở nhà khác là bao, mà có khi lại còn chẳng bằng ấy chứ. Bằng chứng minh họa rõ nét nhất ấy à, cứ nhìn vào con bé Út tí hon được nhà họ Trần đem về nuôi lúc ba tuổi kia kìa. Ơn giời giờ nó cũng lên tám rồi, cái mặt thì xinh xắn đáo để, đôi mắt tròn xoe xoe, cái mũi cao thanh tú xinh xinh là. Kể mà cho nó ăn ngon mặc đẹp có khi nó được lên bìa tạp chí trẻ em không chừng. Thế nhưng nhờ công lao nuôi nấng của nhà họ Trần mà nó gầy lắm, gầy giơ cả xương, cái má trẻ con lẽ ra phải phinh phính hồng hồng thì nó lại cứ phẳng lì, không tóp teo lại cho là may rồi. Âu cũng là nhờ lòng thương của mấy cô mấy bác giúp việc vốn cũng chẳng có nhiều mà cho nó ăn.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nàng Bun | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày mồng tám tháng ba hẳn là một ngày đáng để chờ đợi đối với nhiều cô gái. Nhưng, với một cô gái không quá xinh xẻo như Vân, liệu Vân có chờ đợi ngày này như bao chị bao em? Phạm Thanh Vân, năm nay mười sáu tuổi, là nữ sinh học lực khá, xếp hạng hai mươi lăm trên tổng số ba mươi chín bạn của lớp 10A2, trường THPT Võ Thị Sáu.Suốt mười sáu năm Vân sống, chưa bao giờ Vân nhận được bất kỳ một món quà riêng từ bạn trai nào vào ngày này, ấy vậy mà năm nào Vân cũng háo ha háo hức, hồi hộp trông đợi, biết đâu, biết đâu sẽ có một chàng trai nào đó thầm thích Vân, sẽ lấy hết can đảm để thổ lộ tình cảm với Vân vào cái ngày mà cơ hội nhận được cái gật đầu là rất lớn này thì sao?Năm nay cũng vậy, Vân đã hồi hộp tô điểm chút son, mái tóc mềm buông xõa cài thêm chiếc kẹp nơ hoa điệu đà, đến lớp thật sớm để ngồi… chờ.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Thanhthanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bà tránh ra! Tránh ra... Nhanh lên.... Tiếng ông Ưng hét lên trong đêm tối. Tôi xin ông đấy, ông có còn tính người nữa không ông Ưng ơi? Bà Ưng đau đớn thể xác, bây giờ lại đau đớn cả tinh thần khi mà ông Ưng bỗng nhiên nổi lên cái tính "thú vật". Gọi là thú vật quả không sai, đời thủa nào bố đẻ đòi ngủ với con gái bao giờ??? Bà đứng không nổi quỳ không xong bởi da bị bỏng, căng rát, chỉ cần cử động là toàn thân bà cảm giác như có ngàn mũi kim đâm vào da thịt, đau đớn vô cùng.Ông Ưng không quan tâm đến sự đau đớn của vợ mình mà hung hăng gạt tay bà ra, trợn mắt giận dữ: Mày có tránh ra không con kia? Tao đang khó chịu đấy nhé, không cút ra tao đạp cho một đạp bây giờ? Từ bao giờ cái loại mày đòi lên tiếng cãi lại lời tao vậy hả?? Bà Ưng nước mắt lưng tròng, mấy ngày nay rồi bà chưa chợp mắt được tí nào cũng là bởi buổi sáng hôm trước bà đi tôi vôi thuê cho người ta. Nhà nghèo, bữa sáng ông Ưng không cho nấu cơm, bà nhịn ăn sáng rồi đi làm, đến nửa buổi, đói quá hoa mắt nên trượt chân ngã xuống hố vôi đang tôi. Phúc lớn mạng lớn là hố vôi đó còn chưa nóng đỉnh điểm, xung quanh có người cùng làm nên kịp thời cứu được bà lên ngay. Nhưng từ gối chân trở xuống bỏng nặng, theo lý thì phải nằm viện để điều trị nhưng ông Ưng không đồng ý. Nói là tốn kém viện phí, mấy đồng lương hưu của ông không đủ để trang trải... Sơ cứu qua loa bà Ưng đòi con gái đưa về nhà...
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trang Buby | Ngôn tình | Hoàn thành
Xuân về rộn khắp muôn nơi, tại khuôn viên phía Đông thành phố, biệt thự nhà họ Đặng lộng lẫy nằm bên con suối nhỏ trong suốt quanh co, từng thảm cỏ xanh mượt trải dài... giữa sân vườn. kiều thanh, chúng ta chia tay đi! tại sao lại chia tay, chúng ta đang rất tốt đẹp mà. anh sắp lấy vợ.. Câu nói của anh khiến cô chết lặng,cô rơi nước mắt, đôi bàn chân tựa như chẳng thể nào bước được nữa..Anh trêu em đúng không Dũng? Anh trêu em phải không? ( cô hét lên). Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô rồi thở dài, anh nhấn mạnh từng chữ. anh.. phải..lấy..vợ. lấy người môn đăng hộ đối với anh, lấy một cô gái tiểu thư đài các cao xa chứ chẳng thể nào là một cô gái quán bar như em phải không? anh...?? Cô đưa bàn bám vào hai bả vai anh rồi xoay người anh lại, hai ánh mắt chạm vào nhau, nhấn mạnh từng từ mộtĐặng Đình Dũng, nếu như ngày hôm nay, anh nhìn vào mắt em và nói, anh đã hết yêu Vương Kiều Thanh này, thì em chấp nhận buông tay, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.. Kiều Thanh? Em biết là anh không làm được vậy mà.. vậy tại sao chúng ta lại chia tay khi vẫn còn yêu?? Tại sao?? Nói rồi cô ôm anh thật chặt, nước mắt cô rơi liên hồi.. Anh biết là chúng ta không thể xa nhau được mà, làm sao chúng ta có thể sống thiếu hơi nhau được phải không? Huống hồ anh đâu yêu cô gái đó, tại sao anh lại đồng ý lấy cô ta.. đây đâu phải Dũng mà em quen?
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trucxinh0505 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thanh Xuân Của Chúng Tôi của tác giả Trucxinh0505. Ngày 01 tháng 04 năm 2002.Khắp mọi nẻo đường đều rân rang tiếng ve gọi hè, hàng phượng vĩ nằm dọc con đường số 4 đã chớm điểm vài bông thưa. Đi dạo cùng mấy thằng bạn, Bảo cảm thán.- Ôi, mùa hè đã tới rồi...Bảo than thầm, ba người bạn thân cười phá lên ngặt ngẽo. Nhật hích vào vai bạn trêu trọc.- Nói gì đây khi anh chuẩn bị bước qua tuổi 18 mà chưa một mảnh tình vắt vai hả?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Tình Yêu Của Hoàng Hậu Xixi của cùng tác giả.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nữ Vương Bất Tại Gia | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Mẹ Kế Nữ Chủ của tác giả Nữ Vương Bất Tại Gia.Dựa theo thiết lập, sau này nàng trở thành hồi môn của nữ chính Hoắc Nghênh Vân, sau đó dụ dỗ cô gia. Mặc dù nhất thời cô gia mê luyến nhan sắc của nàng, nhưng đến cuối cùng vẫn yêu nữ chính Hoắc Nghênh Vân.Vượt qua sự quyến rũ của nàng, tình cảm của nam nữ chính thăng hoa, mà nàng là nữ phụ muốn quyến rũ nam chính lại bị đày đến am sống cả đời.Thông qua giấc mộng mà Hương Vũ thấy được kịch bản, nàng hoảng hốt đứng dưới giàn nho, siết chặt khăn tay, không! Ta không muốn quyến rũ cô gia.Ở dưới giàn nho, nam nhân mặc áo bào tím đội quan ngọc nheo mắt lại, giọng nói khàn khàn: Vậy nàng muốn quyến rũ ai?Gương mặt xinh đẹp của Hương Vũ trắng bệch, giọng nói run rẩy lùi lại, lại bị nam nhân siết chặt eo nhỏ, giam cầm dưới giàn nho.Lúc nam nhân cúi đầu, giàn nho xanh khẽ run run, Hương Vũ vô cùng sợ hãi, nắm chặt lấy bờ vai vững chắc của hắn.Nàng không muốn quyến rũ vị hôn phu của nữ chính, lại không cẩn thận làm mẹ kế nữ chính.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tiểu Giai Nhân Khuynh Thành của cùng tác giả.
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Cam nhỏ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mẹ Kế Không Dễ Làm của tác giả Cam nhỏ. hật Hạ hai mươi lăm tuổi, cô đang là nhân viên ngân hàng, cả ngày làm bạn với những con số đến nỗi nằm mơ cũng thấy tiền. Căn bệnh đau nửa đầu cũng từ đó mà ra. Mẹ cô có mỗi đứa con gái nên cuống cuồng tìm cách, đông y, tây y đều bắt cô uống hết, không biết do trúng thuốc hay tự khỏi mà chẳng thấy đau nữa. Hai hôm nay lại bắt đầu trở chứng chuyển qua đau ngực.Sau khi qua tai mẹ cô thì căn bệnh đã được đẩy lên một tầm cao mới là triệu chứng của ung thư vú. Bà ấy nhất quyết bắt cô đi khám. "Ngày mai mẹ đi với con, không thể chủ quan được. Con gái con lứa còn chưa cưới chồng mà mắc bệnh này thì cạp đất thôi con à." Nhật Hạ thấy buồn cười nhưng sau khi nghe mẹ cô giảng đạo một hồi thì khuôn mặt méo mó. "Con đi một mình được rồi, mẹ đừng lo quá."Thứ bảy được nghỉ nhưng vẫn phải dậy sớm, Nhật Hạ ăn sáng xong đến bệnh viện, ngay từ cổng đã thấy xe dựng kín chỗ, cô loay hoay mãi chưa tìm được chỗ để xe. Nhật Hạ ngó nghiêng, ở phía làn dành cho xe ô tô vẫn còn trống, một chiếc xe máy nhét vào chắc không ảnh hưởng gì. Cô hí hửng chạy tới. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm và Dục Vọng Đen Tối.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
| Sắc | Hoàn thành
Đã yêu nhau thì còn ngại gì mà không bày tỏ, nếu tình yêu của kẻ trưởng thành thiếu đi tình dục chẳng khác nào ly nước lã uống đỡ khát chứ không có mùi vị, như chiếc bánh ngọt mà thiếu mất đường sữa vậy. Truyện chẳng có gì ngoài H+ cũng chẳng dư dả gì ngoài H+ cho nên một người yếu lòng tuyệt nhiên không nên xem, sẽ tổn thọ, rất tổn thọ đấy.Chuyện kể về hắn và y bọn họ là phụ tử, chẳng qua là dâm một chút, hai người cùng có cảm tình với nhau, từ một chút nhỏ cho đến lớn, họ dùng cả khoảng thời gian bên cạnh nhau cũng chỉ để hâm nóng tình yêu này. Có chút sai lệch với luân hồi đạo lý, nhưng hắn nguyện lòng y cũng đem hắn vào lòng, an an mà sủng nịnh, hảo hảo chăm sóc. Đến khi cả hai có tình cảm lớn hơn, họ bắt đầu tập tành chuyện người lớn, giang sơn dù có quay lưng chống đối, thì họ vẫn luôn ở bên cạnh nhau, trao cho đối phương thứ ngọt ngào nhất trong tình yêu này chính là sự khoái lạc từ dục vọng, cơ thể dấy lên từng xúc cảm và nhịp điệu yêu thương nồng đậm.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nguyên Viện | Ngôn tình | Hoàn thành
Thương Nguyệt quốc, ở phía nam, bốn phía đều là biển. Nhưng binh lực của Thương Nguyệt quốc cũng không cho phép khinh thường. Nghe đồn, Thương Nguyệt quốc xưa nay lấy nữ hoàng trị quốc. Nữ hoàng Thương Nguyệt đương nhiệm năm ấy mười hai, vẫn còn là một đứa nhỏ, bên người có ba vị huynh tỉ trợ giúp, nay đến tuổi kết hôn, đang chuẩn bị chọn một ý trung nhân.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Truyện Nữ Hoàng Của Hắc Đạo là một tựa truyện khá độc đáo, đặc sắc thuộc thể loại truyện teen. Truyện xoay quanh chuyện tình yêu của 2 tên trùm ở Hắc và Bạch đạo. Lâm Gia Kỳ [Ryn]: 17 tuổi, cao 1m78. Tam tiểu thư họ Lâm đứng đầu thế giới về đào tạo, huấn luyện vệ sĩ, sát thủ, ngoài ra còn về trang sức, xưa giờ là kẻ ngang tàng đến độc ác, lạnh lùng như băng ngàn năm. Sở hữu khuôn mặt vạn người mê. Thân hình chuẩn siêu mẫu. Là kẻ xử sự bằng lí trí và nguyên tắc. Chính là Lão Đại của bang Hắc Long đứng đầu hắc đạo.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tinh Hồng | Ngôn tình | Hoàn thành
Tên khác: Dục Hỏa Khó Nhịn
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hàn Huyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu đau nhức, mắt muốn mở ra cũng không nổi rồi. Lộ Khiết thử cố gắng một chút ai ngờ lại thành công. Cô ngồi dậy vươn vai một chút! Vừa mở mắt ra, trời ơi, đây là đâu vậy? Toàn là những đồ vật của thời cổ đại! Mình vừa đi chơi với bạn cơ mà! Tại sao bây giờ lại ở cái nơi quái quỷ này. Chắc chắn là mình đi lộn phim trường cổ trang nào rồi! Cô đứng dậy quan sát xung quanh thấy bên ngoài cô người, cô nhón chân nhẹ nhàng đi qua đó. Cô mở cửa ra rồi nói:"Cho tôi hỏi, đây là phim trường nào vậy? Phim trường của mấy người hiện đại đến mức không có máy quay và ekip luôn hả? Siêu thế!"Cô gái bên ngoài cửa đột nhiên nhảy cẩng lên vui mừng oà khóc:"Thái tử phi! Rốt cuộc người cũng tỉnh rồi! Huhu...Người đau chỗ nào không...Nhã Thị đó, ra tay cũng quá đáng lắm! Hại người ra nông nỗi này....!" Lộ Khiết cười ha hả nói:"Trời ơi, cô ở đâu mà diễn hay thế! Diễn viên mới hả? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô? Mà cô diễn cũng đạt ghê luôn á! Bây giờ tôi chỉ muốn đi ra khỏi chỗ này, cô làm ơn chỉ đường giúp tôi cái! Diễn vậy đủ rồi á!"Mặt của cô nô tỳ hoang mang, diễn viên gì chứ, thái tử phi não bị úng nước hay sao vậy trời. Cô ta khóc to hơn:"Hạ Tâm...Hạ Tâm thấy thái tử phi...thái tử phi có cần nô tỳ đi tìm đại phu không ạ? Nô tỳ biết, biết thái y là người của thái tử, không nên tin tưởng...Ông ta không biết đã làm gì với thái tử phi...bây giờ người quên mất nô tỳ....huhu!l
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Duy Đao Bách Tích | Ngôn tình | Hoàn thành
Lâm Trí, học vị thạc sĩ, đang học tiến sĩ. Đêm ngày đảo lộn, lấy cà phê thay cơm, làm việc nghỉ ngơi không có quy luật, bất ngờ ra đi trong đêm chạy deadline bản thảo luận văn tiến sĩ, lúc ấy mới hai mươi tư tuổi. Tiến sĩ vật lý Lâm Trí mất sớm ở tuổi hai tư phát hiện mình đã sống lại, quay ngược về năm 1924, trong một ngôi nhà thư hương môn đệ ở Thiệu Hưng, ngoài kinh hãi ra thì có phần… mừng rỡ khôn xiết.
30.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Mộ Dung Yên Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Ba tháng trước, Thế tông hoàng đế Nạp Lan Hiến Vân thông cáo khắp các quận huyện “Tuyển vương phi cho hoàng thái tử”. Hàng trăm quan lại chỉ cần trong nhà có nữ nhi trên mười tuổi, từ muội muội, con gái, cháu gái đều tự tiến cử, đi cùng ta còn có hàng trăm thiên kim của danh gia quan lại. Tất cả các nàng ấy đều được Tổng quản thái giám – Lý Thọ công công thu xếp ở lại trong Đông cung. Còn những người bậc trung như ta được xếp tận “Lan Lâm Uyển”, nơi đây chỉ có 8 sương phòng đối diện nhau mà ởChúng ta tại nơi này trong suốt mười ngày mà học tập lễ nghi cung đình, sau đó sẽ được đưa đi yến kiến thái tử điện hạ để tuyển chọn ra một thái tử phi và hai thứ phi. Số còn lại không được chọn sẽ được chuyển tới Sương Tâm điện để ba vị vương gia tuyển chọn, những ai không được chọn sẽ phải làm cung nữ, đây chính là quy củ của Kỳ quốcĐây là lý do khiến nhiều bậc phụ mẫu vẫn không muốn đưa con mình vào cung tuyển phi. Đến cuối cùng, ta vẫn bước chân vào con đường tuyển phi này, chấp nhận từ bỏ tất cả chỉ vì khao khát được tự do. Không ngờ hôm nay có ngày được bước chân vào cung đình nguy nga tráng lệ, nhưng trong tâm vẫn không có gì là quá hạnh phúc như tưởng tượng
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Từ Từ Đồ Chi | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Viên Tiên Sinh Luôn Không Vui của tác giả Từ Từ Đồ Chi là câu chuyện vui nhộn và hài hước. Viên tiên sinh luôn yêu đơn phương rất nhiều lần nhưng đều bị thất bại. Trịnh tiên sinh cao 1m86, thích các cô nàng da trắng ngực to đã hơn 30 năm, không cẩn thận yêu phải Viên tiên sinh da nâu ngực phẳng, đã vậy còn cao tới 1m89, từ đó về sau không thể không cùng giày độn đế làm bạn, ngày ngày sống chung hòa thuận.Cả hai vị tiên sinh đều sinh ra mê gái nhưng kết quả lại là đến với nhau, khi kết quả chẳng có con ma nữ nào thèm rước, có lẽ do tiêu chí của cả hai vị tiên sinh trên quá cao. Hay do duyên số đã bắt họ không thể yêu một nữ nhân, chỉ có thể thuộc về nhau. Nhưng cũng tốt, cả hai thuộc về nhau, thêm sắc màu cho cuộc sống nhàm chán trải qua bao nhiêu năm. Chính đối phương còn lại, đã làm cho người kia trở nên độc nhất vô nhị. Không cần xinh xắn, ngực to, không cần mông to đỏng đảnh. Chỉ cần có tiểu cúc hàng đêm rạo rực đã đủ lắm rồi.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lý Truyện Ngôn | Xuyên không | Hoàn thành
Đứng ở trước mặt cậu âm dương quái khí là Đào Hân, oan gia trong nghề, họ vẫn luôn ngứa mắt đối phương. Bây giờ cậu nghỉ việc rồi, tên đó đến đây hẳn là muốn leo lên đầu cậu đây mà. Lê Hạo nhịn không được chửi thầm chết tiệt. Tuy rằng rất muốn một đấm đánh nát cái mũi giả của người đối diện. Nhưng đánh người thì phải bồi thường, cậu chỉ còn cách nhịn xuống. Nhìn bên cạnh, mới phát hiện phía sau Đào Hân là một thanh niên đứng khúm núm. Thanh niên cao gầy, cộng thêm mi thanh mục tú, cũng được xem là dễ nhìn. Đáng tiếc chỉ biết khúm núm sau tên này, bộ dáng như con chim cút, hỏng cả hình tượng.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Đinh Hán Bạch vuốt cằm nhận lời an ủi, không tỏ ý kiến nữa. Hắn muốn đi, không phải do yêu thương công việc gì cả, mà là Phúc Kiến có một hiện vật nổi trên biển, hắn cảm thấy rất hứng thú, chỉ đơn thuần là muốn thỏa mãn lòng riêng mà thôi. Thời gian tan tầm vừa điểm, Đinh Hán Bạch xách túi chạy lấy người, cưỡi chiếc xe đạp sườn ngang cỡ lớn, không nóng vội cũng chẳng hoảng loạn, chầm chậm thong thả về nhà. Mùa hè ngày dài, ngày nào về đến nhà cũng chưa tới giờ cơm, còn phải nghe mẹ càm ràm suốt, chi bằng giết thời gian trên phố xá tấp nập còn hơn.Đạp được nửa đường thì hắn bẻ tay lái, rẽ vào đại lộ Nghênh Xuân rồi tăng tốc, làn gió thổi áo sơ mi bay phấp phới, khi lái qua một tiệm cơm lâu đời trong thành phố mới thắng xe lại. Đinh Hán Bạch xuống xe mua một suất cánh gà chiên bơ, treo lên tay lái, lúc rời đi thì chậm rãi ngoái đầu nhìn thoáng qua "Ngọc Tiêu Ký" đối diện. Cửa hiệu chạm khắc ngọc lâu đời nổi danh nhất thành phố, ngày nào trước cửa cũng có thể giăng lưới bắt chim, mà không chỉ có một cửa hàng thôi đâu, tổng cộng có những ba cái. Đinh Hán Bạch hít mùi cánh gà đạp xe về nhà, khi đạp đến phố Sát Nhi thì bắt gặp một bóng dáng. Bóng dáng ấy thanh lệ và yểu điệu, mái tóc dài phủ xương hồ điệp, vai ngang chân thẳng, chiếc váy dài màu trắng điểm thêm chút mát mẻ cho ngày hè chói chang này.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trang Sơ | Đam mỹ | Hoàn thành
Ui, mẹ mày chứ mày ở bẩn như chó. Tí mà không dọn xong cái phòng này thì tao đuổi!""Vâng vâng thưa chị." Mụ chủ nhà gắt gỏng quát Ngọc Hưng chán chê một hồi khiến cậu nhức hết cả tai. Thật chứ con mụ này như kiểu ghi thù với cậu từ kiếp trước rồi. Chỉ là cậu hơi nhây cái khoản trả tiền thuê nhà cho mụ ý thôi mà... Đủng đỉnh đủng đỉnh dọn cái bãi rác trước cửa nhà cho xong, Ngọc Hưng lại lăng xăng chạy ra quán tạp hóa mua mấy gói mì Hảo Hảo. "Còn 3 gói thôi mua luôn đi, chị bán mày 10 nghìn."Ngọc Hưng nhét tay vào túi quần mò mẫm một hồi thì lòi ra ba tờ tiền nan nát. "Ẹc, em đem có 9 nghìn thôi. Khất 1 nghìn nhá?" Bà chị ngán ngẩm nhìn cậu, cuối cùng tặc lưỡi cho qua bán luôn. Cái thằng Hưng này hôm nào lĩnh lương thì tiêu pha như đại gia mới nổi mà ngày thường thì y hệt bang chủ cái bang. Mà nó có thằng bạn giàu ra phết, mà lúc thiếu thốn chả bao giờ thấy nó vay thằng đó đồng nào mới lạ. Haizzz đời sinh viên.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Văn Đao | Linh dị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dùng Cái Chết Để Rời Đi của tác giả Văn Đao. Buổi sáng mùa đông phủ đầy sương mù, quanh thành phố thỉnh thoảng còn xuất hiện vài làn khói trắng rất dễ thấy, chúng tựa như những vận động viên chạy phía trước đua nhau về đích. Trên một tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố có một cậu thanh niên đang đứng đó, gương mặt của cậu thanh niên rất trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, người đó tựa như tuyết trên đất, vừa trắng vừa lạnh vừa yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi cũng có thể tan biến.Thanh niên nhìn về nơi xa, biểu cảm của cậu tĩnh lặng như nước, nhưng ánh mắt lại tản ra một thứ cảm xúc cố chấp nóng rực, tựa như đang làm một nghi thức trang trọng về phía người nào đó hoặc thứ gì đó.“Đi.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ra Đi Bằng Cái Chết của cùng tác giả.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22