Phạm Kiều Trang | Ngôn tình | Hoàn thành
"Con Thiên đâu, rót nước mang ra đây." Tôi đang lúi húi nấu nướng trong bếp, nghe tiếng mẹ chồng gọi thì vội vàng lau tay vào tạp dề rồi rót hai cốc nước mang ra ngoài phòng khách. Tôi cứ nghĩ hôm nay bạn của mẹ chồng đến chơi, nhưng lúc ra đến nơi mới thấy người đến chẳng phải ai xa lạ mà là Nguyệt - em gái mưa của chồng tôi… Nụ cười đang nở sẵn trên môi tôi bỗng chốc cứng ngắc. "Con mời mẹ uống nước ạ, mời Nguyệt." Mẹ chồng tôi đang tươi cười xem tạp chí với Nguyệt, nghe thấy giọng tôi thì bỗng nhiên trở nên khó chịu, bà nói: "Gớm, nhờ chị rót cho cốc nước mà mặt chị như đưa đám thế kia thì ai dám uống. Cái Nguyệt lâu lâu mới đến chơi chứ có gì mà chị phải tỏ ra như thế nhỉ? Không rót được thì thôi, để đó tôi rót.""Không ạ. Con đang bị đau bụng chứ không có ý gì cả đâu ạ." " Tôi còn lạ gì chị nữa, chị lâu nay vẫn ghen tức với Nguyệt vì nó quen thân với nhà này nên lần nào nó đến chị chẳng viện cớ khó chịu với nó. Tôi bảo chị này, bây giờ chị lấy thằng Phong rồi nhưng nó ngoài vợ thì còn phải có thêm mối quan hệ khác. Đàn bà thì đừng có nhỏ mọn ích kỷ, phải khôn phải khéo vào thì mới giữ được chồng. Chứ suốt ngày ghen ăn tức ở thì sớm muộn nó cũng mệt mỏi rồi đi kiếm người khác thôi."
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Jonas Jonasson | Khác | Hoàn thành
Thứ Hai, ngày 2.5.2005. Cụ Allan Karlsson tần ngần đứng ở đường ranh giới bằng hoa păngxê chạy dọc bên hông Nhà Già. Cụ mặc một chiếc áo khoác màu nâu, quần âu đồng màu và xỏ đôi dép đi trong nhà cũng màu nâu. Ở tuổi của cụ thì hiếm ai còn chưng diện được. Cụ vừa trốn khỏi bữa tiệc sinh nhật của mình, cũng chả mấy ai làm thế ở tuổi đó, đơn giản vì ai mà sống được đến chừng ấy tuổi.Cụ Allan đắn đo liệu có nên chịu rắc rối bò lại qua cửa sổ để lấy mũ và giày dép của mình, nhưng khi sờ thấy dù sao cái ví vẫn yên vị ở túi bên trong thì cụ hài lòng. Hơn nữa, Xơ Alice đã nhiều lần chứng tỏ rằng mình có giác quan thứ sáu (cụ giấu chai vodka của mình vào chỗ nào Xơ cũng tìm thấy), và biết đâu Xơ đang sục sạo đâu đây vì đánh hơi được cái gì ám muội vừa xảy ra? Tốt nhất là đi được thì cứ đi, cụ Allan nghĩ và nhấc cái đầu gối ọp ẹp bước ra khỏi đường ranh giới. Cụ nhớ được là trong ví mình có vài tờ một trăm crown, thế là tốt rồi vì chắc chắn ra ngoài thì phải tiêu tiền.Thế là, cụ quay đầu nhìn lại Nhà Già, nơi mà chỉ vài phút trước, cụ đã nghĩ rằng nó sẽ là chỗ cư trú cuối cùng của mình trên trái đất. Rồi cụ tự nhủ mình có thể chết vào dịp khác, ở một nơi nào khác. Thế là Ông già Trăm tuổi lên đường trong đôi dép-nước tiểu (vì ở tuổi già, đàn ông hiếm khi đái quá mũi giày mình). Đầu tiên băng qua một công viên rồi men theo cánh đồng trống, nơi thỉnh thoảng có họp chợ ở vùng quê yên ả này...
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Dye1002 | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên sườn núi Lô Soây Tông, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra. Trên nền đất lạnh lẽo, thiếu nữ kiều diễm với bộ tứ thân lộng lẫy đang ôm lấy ngực, thở gấp từng hồi. Những dải lụa hồng quấn quanh đôi tay nuột nà rũ rượi trên đất, vướng mắc trên những cành cây xơ xác. Khóe môi đỏ hồng rỉ máu."Ban cơ, nàng là vợ ta, nàng phải cùng ta nhìn về một hướng". Giọng của gã đàn ông ấy cất lên, thật lạnh lùng, thật nghiêm nghị. Trong giọng nói của hắn không hề vương chút xót thương nào. Dù rằng nàng vừa mới hạ sinh cho hắn hai đứa trẻ, vẫn chưa được nghỉ ngơi, dù rằng chính hắn đã đánh nàng trọng thương như thế này." Phong quân, ta là vợ chàng, nhưng ta cũng là thuộc hạ của Hùng Vương."" Đừng ngu muội nữa, nếu nàng không cùng ta trung thành với An Dương Vương, ta sẽ bắt đi hai con." Ban Cơ lau máu trên môi, đôi mắt tuyệt đẹp cong cong, tựa như vầng trăng khuyết. Nụ cười của nàng vẫn mê người như vậy, dù phu quân của nàng đã nhẫn tâm ra tay với nàng, nhưng ánh mắt nàng không hề chất chứa thù hận. "Phong quân, Ban Cơ sống là thuộc hạ của Hùng Vương, chết vẫn sẽ tôn thờ Hùng Vương". "Khốn khiếp! Phong Thần rít giọng. Bộ trang phục Tày đơn sắc của ngài dường như trở nên tối tăm hơn. Mái tóc đen dài vờn bay trong gió, gió, phải rồi, gió đang mạnh dần lên."
63.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Phù Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Trâu Nhạn giật mình, chần chừ ngồi dậy, hít thở sâu ba lần xốc lại tinh thần rồi mới ra mở cửa. Ngoài cửa là một đại ca tầm ba mươi mặc đạo bào màu xanh tro, tuấn tú xuất trần, hắn mỉm cười nói với nàng: "Liêu sư muội, sư phụ gọi muội đến Trúc Khúc U phố." Trân Nhạn: Liêu sư muội? Sư phụ? Trúc Khúc U phố? Cái gì thế này, nếu nàng xuyên không thật, vì sao không có trí nhớ đính kèm, vì sao không có hướng dẫn tân thủ hả hả? Ặc! Muốn chết! "Ừm... Sư huynh ạ?" Trâu Nhạn hỏi dò.Đại huynh vô cùng hiền hòa nói: "Sư muội khẩn trương hả? Đừng sợ, sư phụ chỉ muốn dặn dò muội một vài lời thôi, đến nhanh nhé." hắn nói xong rồi chuẩn bị cáo từ, Trâu Nhạn vội vàng gọi với lại. Đại huynh thắc mắc quay đầu lại, Trâu Nhạn kiên trì hỏi: "Sư huynh có thể dẫn muội qua đó được không?" Ngay cả bản đồ cũng không có, không có người dẫn đường thì nàng đến đó kiểu gì?! Đại huynh cũng không lấy làm lạ, tốt bụng dẫn đường cho nàng. "Liêu sư muội, muội đừng lo lắng quá, Thanh Cốc Thiên chúng ta cũng không như mấy nơi khác, không cần để tâm mấy cái này." Trâu Nhạn ra vẻ lắng nghe đi đằng sau, thỉnh thoảng gật đầu hưởng ứng, thật ra trong lòng đầy nghi vấn. Đờ mờ cái gì đây, chẳng hiểu gì cả!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hương Tiểu Mạch | Đam mỹ | Hoàn thành
Mạnh Tiểu Bắc sinh tại thung lũng phía Tây núi Kỳ Sơn, tỉnh Thiểm Tây. Lúc cậu sinh, trời đã nhá nhem tối, ráng chiều nhuốm đỏ cả sườn núi phủ dày những lớp đất sét vàng được bồi đắp nên từ vạn năm qua, những em bé vội vàng lùa dê trở về, tiếng dân ca thê lương văng vẳng vang vọng khắp triền núi hòa cùng tiếng động cơ ầm ầm rền rĩ không dứt, phía xa chân trời lóe lên từng dải lụa ánh sáng chói đỏ rực rỡ. Chiều tối ấy, mẹ cậu vẫn đang trực ca, ở trong phòng trực máy ngay tại cửa nhà xưởng nghe nốt cuộc điện thoại cuối cùng, bàn tay cầm máy nặng nề, bụng đau nhói, thì thào nói: “Chết mất thôi, chẳng lẽ sắp sinh rồi sao.”Người đang điện phía đầu kia là người thị trấn, cao giọng quát: “Hả, cô bảo gì cơ? Cô có phải người phụ trách không?… Đây là chỉ thị của cấp trên, ngay lập tức sẽ có người được cử đến xưởng kiểm tra tình hình công việc, liên quan tới chỉ tiêu sinh viên của bên trên. Tìm người phụ trách lại đây ngay cho tôi!…” “Vâng, ông chờ cho một chút ạ.” Mã Bảo Thuần chuyển cuộc gọi sang máy nội bộ rồi buông điện thoại xuống, gắng gượng đứng dậy, tự đỡ lấy người, cố nhích vài bước đến sân, vịn vào cây đại thụ, cố sức kêu lên: “Trưởng ban, cấp trên vừa điện đến, bảo tìm phó ban, e rằng có việc gấp, ông xem xem giùm tôi với.”
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Điền Phản | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngày mới ở trường đại học S luôn bắt đầu từ canteen. Trong phòng rửa bát phát ra những tiếng leng keng do bát va vào bồn, thảo nào trường lại sắp phải thay bồn mới, những bác gái rửa bát này đều quá mạnh tay, như kiểu hận không thể cầm bát đĩa đập hết ra.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Bạo Táo Đích Bàng Giải | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm phút sau. Tần Đại thiếu ôm con gái về phòng họp, ra lệnh “Các cậu họp hành thì nói nhỏ thôi, làm con gái tôi thức giấc là các cậu ăn đòn.” Vì thế một đám người lớn, tự giác nhỏ giọng xuống dỗ công chúa nhỏ Uyển Uyển ngủ say. Bốn giờ rưỡi chiều, nay đã là học sinh tiểu học, Phi Phi đạp xe đạp từ trường ra chạy thẳng đến Đế Đô Hào Đình, dừng trước cửa tòa văn phòng.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Sunness | Ngôn tình | Hoàn thành
Mọi gia đình hạnh phúc đều có chung niềm hạnh phúc, nhưng mỗi gia đình bất hạnh lại mang một nỗi bất hạnh riêng” – “Mắt bão” chính là câu chuyện cảm động về cặp vợ chồng trẻ mang nỗi bất hạnh đặc biệt như thế. Mắt bão có cốt truyện khá ổn: nam nữ chính đều không bình thường. Nam thì tâm thần phân liệt di truyền, vợ con bị kẻ xấu bắt, hàng ngày xem đi xem lại clip vợ bị tra khảo đánh đập để tìm ra manh mối mà bất lực. Nữ thì trầm cảm nặng, sau đó bị bắt cóc, tra tấn dã man nên chấn thương nặng về tâm lý.Trải qua bao khổ đau mất mát và ám ảnh tâm lý, họ vẫn bên nhau bền chặt, quyết không buông rời. Không chỉ là khúc ca cảm động về tình cảm gia đình, Mắt bão còn khiến người đọc trăn trở về ranh giới giữa Thiện và Ác, giữa Trắng và Đen, đồng thời đề cao chính nghĩa, sự khoan hồng thứ tha đối với những con người biết ăn năn hối cải, và lòng cảm thông nhân ái với những số phận khốn khổ bị đẩy vào bước đường cùng. Dù có những khoảnh khắc day dứt xót xa đến ám ảnh, nhưng câu chuyện vẫn đẹp nao lòng, bởi bao phủ lên tất thảy những đau thương kia chính là tình cảm con người thiêng liêng nhất.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Quỳnh In Seoul | Đô thị | Hoàn thành
Để mà hỏi "Seoul như thế nào nhỉ?", hay là "Đi Seoul có gì?" thì quả thật chỉ có thể trả lời rằng "Hãy đến và yêu Seoul như yêu một chàng....mắt híp". Bạn hiền có bao giờ ở nhà mộng tưởng, nếu cặp kè với một anh chàng Hàn Quốc như-trong-phim thì sẽ như thế nào không? Seoul không chỉ là một thành phố, mà đó chắc chắn là một anh chàng! Một anh chàng ăn mặc rất sành điệu, có chút khó đoán nhưng cực kì galant, đã thế lại hay nói ngọt, điểm cộng rất lớn của "chàng" là chàng có đến cả tỉ thứ ngon lành và xinh đẹp, khiến bạn yêu một lần rồi là cứ muốn yêu mãi chẳng ngừng, chẳng muốn về, chẳng muốn yêu ai khác nữa!
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lục Xu | Ngôn tình | Hoàn thành
Trái tim Dương Tử Hân bỗng yên tĩnh trở lại, đôi mắt cô hơi rủ xuống, rơi trên bàn tay anh đang kéo người mình, động tác đơn giản nhưng có ma lực thần kỳ, xoa dịu tâm trạng nóng nảy của cô. Một chút tức giận, một chút không cam lòng. Còn nhớ, anh và cô từng nắm tay nhau, bọn họ cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau đi dạo trong hoa viên của tiểu khu, cùng nhau ngồi một chỗ để ngắm trăng.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Tát Không Không | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên đường cái, một đôi nam nữ đang kích động tranh cãi nhau kịch liệt. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh và cô ta thật không có gì! Nam ôm lấy đầu, hướng về phía trời cao gầm thét. Em không tin! Em không tin! Em không tin! Nữ hai tay bịt chặt lỗ tai, vẻ mặt thê lương. Cô ta rõ ràng vừa gọi điện cho anh đấy thôi! Anh còn dám nói hai người không có gì?! Làm sao anh có thể đối với em như thế, đồ tàn nhẫn! thật tàn nhẫn!
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Tô Cảnh Nhàn | Đô thị | Hoàn thành
Cúp điện thoại, Từ Lạc Dương bị Trịnh Đông nói đến mức trong lòng hơi lung lay, cậu cố ý chạy tới phòng vệ sinh soi gương, cảm thấy yên tâm rồi mới trở về xịt nước hoa tiếp. Cậu đoán chắc muỗi trong phòng này lâu rồi chưa được hút máu, tự dưng không thù không oán, hôm qua nguyên một buổi tối liền để lại một chuỗi nốt muỗi cắn trên bắp chân mình, ngứa đến mức cậu muốn cắn lại luôn. Vì mất tập trung, nên nước hoa xịt hơi nhiều, rơi hết trên sàn nhà. Sáng mai Thích Trường An đến rồi. Từ Lạc Dương tự dưng hơi hồi hộp.Vừa hồi hộp một cái là hồi hộp đến tận nửa đêm luôn. Từ Lạc Dương nằm trên giường đơn lăn qua lộn lại không ngủ được, đếm cừu cũng đếm đến một ngàn ba, còn kéo chân thêm hai mươi lần, hít đất tám mươi cái, đổ một thân mồ hôi, không ngờ càng ngày càng tỉnh táo. Mệt tâm quá! Tới phòng tắm tắm rửa, Từ Lạc Dương thay một cái T-shirt màu trắng và quần đùi màu đen đi ra, cậu ngồi trên sô pha chậm rì rì lau tóc, rồi mở thêm một bộ phim nữa. Haiz, đêm rất dài, dù sao cũng phải tìm chút chuyện để làm chứ! Chờ nhạc dạo vang lên, cậu mới phát hiện hóa ra mình lại mở 《Bão tuyết》—— bộ phim đầu tiên của Thích Trường An. Mặc dù đã xem rất nhiều lần rồi, nhưng mà đã mở trúng thì chính là duyên phận, Từ Lạc Dương quyết định xem luôn.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Y Nhân Khuê Khuê | Ngôn tình | Hoàn thành
Nước xanh bì bõm, mái chèo khua nhẹ giữa những vụn băng, róc rách rạch qua mặt nước. Trong làn sương trắng mịt mù, chợt thấy một chiếc thuyền dần xuất hiện. Đi qua núi đồi băng qua dãy cao, con thuyền nhẹ trôi dọc theo bờ nước, đi qua hồ Huyền Vũ, đến nhánh sông vào Bắc Kiến Nghiệp, tới khi trời sáng thì rẽ vào đường thủy xung quanh thành Kiến Nghiệp —— ngày xuân đã đến, băng tuyết hòa tan, tiết trời dần ấm, nhị nữ La thị sắp vào thành.
30.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ô Thiến | Ngôn tình | Hoàn thành
Đời người con gái có rất nhiều rủi ro nếu lấy đúng người thì hạnh phúc còn lấy sai người thì bất hạnh. Cũng giống như trong suy nghĩ của Tô Diệp cảm thấy về việc đi xem mắt thật ra giống như đứng đợi xe buýt vậy. Người cô đợi thì trì trệ không thấy, người cô không muốn chờ thì đến liên tục. Vất vả lắm chờ được một người, tốn hết sức của chín trâu hai hổ để chen lấn, thì bỗng phát hiện hóa ra đây chỉ là xe buýt đưa đón. Tô Diệp băn khoăn, rốt cuộc mình cần phải đi bao nhiêu lần nữa mới có thể được gả đây, 36 lần hay 63 lần?Chuyện như vậy nhiều vô số kể, thẳng đến khi năm nhất tiểu học, Tống gia chuyển nhà đi, Tô Diệp mới được giải thoát. Không bao lâu, Tô gia cũng rời tứ hợp viện, hai nhà tuy thỉnh thoảng vẫn qua lại với nhau, nhưng hầu như bọn họ đều phải đi học, lại không học cùng trường, cơ hội gặp mặt cũng ít. Đôi khi nghe được chuyện từ cha mẹ biết, Tống Minh Viễn vẫn khó trị, thành tích học tập không tốt, miễn cưỡng lên cấp ba, sau đó thi trường quân đội, sau khi tốt nghiệp được phân vào bộ đội, không nghĩ tới bây giờ cũng đang ở Bắc Kinh, lại còn mở một công ty!
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Truyện Thiên Quỹ là tựa truyện hay, mới lạ và đặc sắc thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện kể về giấc mơ lạ của chàng trai đồng tính Kiều Mịch. Trong mơ anh đuổi theo một bóng dáng cường tráng cao lớn đi vào trong một toa xe, đây là một chiếc xe lửa, bọn họ ngồi rải rác bên trong giống như có thể tùy ý lựa chọn chỗ ngồi, trong tiếng xình xịch vang lên, xe lửa dọc theo đường ray xuyên thẳng vào bầu trời đêm tối đen như bị vẩy mực, dẫn anh rời khỏi thế giới đang khiến anh vạn kiếp không phục này.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Khuyết Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Lại phải đến tận gần một giờ sáng thì chị mới ngủ, tôi cẩn thận bước ra khỏi phòng của chị, đóng cửa lại, khẽ xoa nhẹ lên huyệt thái dương rồi quay về phòng lấy quần áo, chuẩn bị tắm rửa đi ngủ. Nhưng vừa mở cửa phòng tắm, tôi chợt giật mình: “Anh… anh rể?” Anh rể Hướng Thiên Phi là một luật sư nổi tiếng trong nước, những vụ kiện anh ấy nhận không có vụ nào là không cãi thắng, thế nên khách hàng tìm đến anh ấy rất nhiều, nhưng thu nhập cao sẽ đi kèm với sự bận rộn, anh ấy thường đến tận mười một mười hai giờ đêm mới về đến nhà.Năm nay anh chỉ mới ba mươi tuổi, nhưng sự nghiệp đã rất thành đạt, có nhà có xe, mà không phải chỉ một hai cái, vóc dáng cao ráo, đẹp trai hấp dẫn, có học thức, có khí chất, là một chàng trai tốt mà bất kì cô gái nào cũng muốn lấy, bao gồm cả tôi. Nhưng người có được may mắn ấy đương nhiên chính là chị gái tôi, Uông Ngọc Minh. Anh rể lúc này cũng đang định đi tắm, anh đã cởi áo, để lộ nửa thân trên, làn da của anh rất trắng nhưng vô cùng rắn rỏi, cơ ngực cơ bụng săn chắc, tôi chỉ mới nhìn thoáng qua mà đã cảm thấy mặt nóng bừng, vội vàng quay người đi: “Em… em xin lỗi, em không biết anh ở trong này…”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Nhất Trản Dạ Đăng | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xuân Hạ Thu Đông của tác giả Nhất Trản Dạ Đăng. Sau khi Thi Từ tan lớp thì nhận được WeChat của Thi Hải liên tục oanh tạc. - --- chị ơi chị à! Có ở đó không có ở đó không? Tiểu khả ái của chị xuất hiện nè! - --- rầm rầm rầm, tiểu khả ái của chị đến gõ cửa đây! - --- chị à, chị gái xinh đẹp nhất trên toàn thế giới có ở đó không, nhìn thấy tin nhắn của em mau trả lời đi. Phía dưới là một sticker hài hước khoe đáng yêu. Thực sự là quá xốc nổi! Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại như: Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất hay Sẽ Không Yêu Cậu Nữa
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Công Đảng Nhục Khống | Sắc | Hoàn thành
Tâm tư bị đoán trúng, hoàng thượng khó chịu trừng mắt nhìn tổng quản thái gián, hừ mạnh một tiếng, đem người đều cho lui ra ngoài, bản thân ngồi trên long ỷ hạ hỏa, không lâu sau bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhè nhẹ, hoàng đế cuống quýt cầm tấu chương trên bàn làm bộ phê duyệt, hằng giọng cho người tiến vào. Tiểu Lạc công công trong miệng Lý công công tiến vào, tiểu thái giám phía ngoài liền đóng cửa lại. Tiểu Lạc công công tướng mạo trắng nõn, cho dù cũng mặc cung phục của thái giám, cũng có thể lộ ra khác những người còn lại. Cử chỉ cung kính ầm trên tay bưng chung đặt trên ngự án (bàn dài của vua), “Bệ hạ, đây là bát canh mát lạnh, đặt bên trong khối băng một canh giờ, khí trời nóng khiến hỏa khí của bệ hạ nổi lớn, uống chút để giảm bớt thời tiết nóng đi!”Vẫn luôn dùng dư quang liếc trộm hoàng đế của y, bệ hạ thả xuống sổ xếp, dửng dưng như không lật nắp, một luồng khí lạnh phả vào mặt, hỏa khí vừa rồi cũng lui đi vài lần. Cũng không biết bát canh kia có tác gì, hoàng thượng đón lấy lại có thêm kiên nhẫn, không bởi vì chuyện vặt trong tấu chương mà nổi giận, chỉ là ánh mắt không khống chế được nhìn một chút người đang quỳ gối bên chân đang xoa bóp cho hắn, đôi tay thon dài trắng nõn đè lên cái đùi lớn cùng tỏa ra từng trận nhiệt, hỏa khí giảm đi lại từ nơi thống hận dưới đáy kia truyền khắp toàn thân.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Kim Thập Tứ Thoa | Đam mỹ | Hoàn thành
Sao nữ Tống Tinh Tinh chết rồi. Nam diễn viên từng được ghép CP với cô, Uông Tư Niên, là người duy nhất chứng kiến, cũng là người báo án. Uông Tư Niên, 27 tuổi, vào giới đã bảy, tám năm, trong những năm đầu chỉ là mẫu quần áo, trong làng giải trí chỉ thuộc tuýp tầm thường. Nhưng mà người đuổi không kịp vận, không biết vì sao đột nhiên bạo hỏa, lắc người đã biến thành ngôi sao "hot" nhất hiện nay.Ngôi sao thường ngày không ai với được hiện giờ đang ngoan ngoãn ngồi trong phòng thẩm vấn ở cục thành phố, vì lẽ đó bên ngoài phòng có không ít cảnh sát, ngay cả phó cục trưởng Trương Đại Xuân ngày thường có gặp cũng có mặt. Người phụ trách án cũng họ Uông, gọi Uông Hải Đông, đã qua năm mươi tuổi, nét mặt già nua khắc khổ, ánh mắt sắc bén như dao. Uông Tư Niên bị đôi mắt này nhìn chăm chú đến rất không thoải mái, biết mình bị coi là đối tượng tình nghi, nhưng vẫn giữ vững bề ngoài đẹp trai, khí tràng cứng rắn. Uông Tư Niên là người khó tính, khó hầu hạ, nổi danh cả trong giới lẫn ngoài giới. Phàm là người đã từng tiếp xúc qua đều có chung nhận thức, ảnh đế gì chứ, ảnh đế có bệnh thì có, đàn ông dung mạo đẹp đẽ thì có gì giỏi?
7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
chanbaek92er | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma full (đã hoàn thành) của tác giả chanbaek92er. Lam Tư Duệ năm nay vừa tròn 23 tuổi, đang là sinh viên ngành Y của Đại học Bắc Kinh. Cô tuy nhan sắc không quá nổi bật như hoa khôi trong trường nhưng vẻ đẹp của cô phải nói là thuần khiết vô cùng khiến bao nhiêu chàng trai si mê. Cha mất sớm nên cô sống với mẹ. Mẹ cô vì bươn chải để lo cho cuộc sống, lại để nuôi cô ăn học nên vất vả rất nhiều, xương cốt, cơ thể bà cũng vì vậy mà yếu đi rất nhiều. Chính vì vậy, cô có một mong muốn là sau này phải trở thành 1 bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho mẹ. Tư Duệ đang ngồi nghe giảng thì chuông điện thoại reo lên, là số của dì Trương hàng xóm, cô vội nhấc máy lên nghe : "Alo dì Trương? Dì gọi con có chuyện gì vậy? " Dì Trương ở đầu dây bên kia giọng điệu gấp gáp, nói :"Tư Duệ à? Mẹ con đột nhiên bị ngất xỉu, bây giờ đang trên đường tới bệnh viện. Con tới ngay nhé." "Sao cơ? Mẹ con....? Con tới ngay đây." Tư Duệ vội vội vàng vàng thu dọn sách vở, xin phép giảng viên rồi ra về. Cô sốt ruột đứng đợi xe bus mãi mà không được, đành phải bắt taxi. Cuộc sống vất vả và thiếu thốn nhiều, để trụ được trong thành phố này, cô ngoài giờ học còn đi làm nhân viên bán hàng ở siêu thị để kiếm thêm thu nhập, giúp đỡ mẹ phần nào. Ngay cả ăn tiêu cũng phải chi li từng chút một. Vừa tới cổng bệnh viện, Tư Duệ đã vội vã chạy thục mạng vào phòng cấp cứu. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không và Chồng Trước Ra Lệnh Truy Bắt: Phúc Hắc Boss Ngốc Manh Thê.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28