Tranh Sủng Đoạt Giang Sơn

Lệ Tiêu | Cung đấu | Hoàn thành

Tháng sáu, tiết trời nóng bức. Ánh mặt trời chói chang phản chiếu vào mái ngói lưu ly trên đỉnh cung điện, phát ra những luồng sáng lóng lánh đến chói mắt. Một khắc trước, Dục Tú Cung đã bắt đầu duyệt tuyển, Hạ Vân Tự từ Thượng Phục Cục đến đây, đi tiếp hơn ba mươi trượng nữa mới đến cổng cung Dục Tú. Tỳ nữ bên cạnh hơi sốt ruột, không ngừng thúc giục: “Nương tử, mau lên, e là trễ rồi đó.” Hạ Vân Tự lại không vội, chân vẫn ung dung không có vẻ gì là tăng tốc. Hôm nay trời nóng quá, dù đi chậm rãi thế này, lại có gió nhẹ phất phơ mà vẫn lấm tấm mồ hôi, nếu đi nhanh hơn thì xong hết ba mươi trượng chắc người đã mồ hôi mô kê đầm đìa, phấn son cũng nhòe ra hết, làm sao mà trúng tuyển.Một lát sau, đoàn người đến trước cổng Dục Tú Cung. Cánh cổng màu đỏ thẫm đóng kín. Ngoài cổng có một cô nương xinh xắn đang nói gì đó với hoạn quan gác cổng. Nàng ta đã sốt ruột đến nỗi mặt đỏ bừng nhưng vẫn không dám lớn tiếng, cố trấn tĩnh và khép nép cầu xin: “Công công, tôi xin ngài… Tôi thật sự không cố ý đến muộn, ngài cho tôi vào đi. Bất luận có trúng tuyển hay không tôi cũng tặng ngài năm trăm lượng bạc.”Hoạn quan kia vui vẻ lắng nghe, không hề chế giễu nàng ta mà chỉ vào cánh cổng sau lưng mình, bảo: “Nương tử à, cô đừng làm khó tôi nữa. Trong cung có quy định ngày đại tuyển, cánh cổng Dục Tú Cung một khi đã đóng lại thì phải đợi kết thúc mới được mở ra. Tôi mà cho cô vào, chưa lấy được năm trăm lượng bạc đó thì đã bị loạn côn đánh chết.” Trong lúc nói chuyện, hắn liếc thấy cách đó không xa có mấy người đang đi về phía này bèn nghĩ thầm trong bụng năm nay sao lại có nhiều người đến muộn thế. Nhưng khi nhìn rõ thì hắn bỗng giật mình.

35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Chuyên Sủng Nô Tâm

Tân Kì | Ngôn tình | Hoàn thành

Thế nhưng, một thiếu nữ xinh đẹp thuần khiết, tính tình thật thà ngoan ngoãn, sau khi bước vào Lăng gia lại bị nhị công tử của Lăng gia Lăng Vũ Dương dày vò chà đạp, từ thể xác đến tâm hồn gần như bị héo úa. Mà hắn, tâm can của nam nhân Lăng Vũ Dương này thật sâu rộng vô biên. Đôi mắt sâu không đáy, mày kiếm vô tình, vì căn bản là không ai nhìn ra được trên mặt luôn tươi cười sang sảng này rốt cuộc là ẩn chứa ý nghĩ đen tối gì.Hắn ra sức dày vò, khiến Tinh Nhi phải phục tùng hắn, cũng đơn giản vì nàng là người duy nhất có thể châm lên dục vọng của hắn. Một kẻ ra sức dày xéo, một người ngày một hao mòn, liệu rằng cuộc rượt đuổi tình yêu này sẽ đi về đâu ?Và cho đến khi sắp mất đi rồi, thì Lăng Vũ Dương mới nhận ra tình cảm thật sự của mình với cô gái nhỏ kia. Phải chăng là vì hắn quá yêu nên mới có dục vọng chiếm giữ ? Và liệu rằng, sau tất cả những đau khổ mà hắn đã khiến nàng phải gánh chịu, thì nàng có còn toàn tâm toàn ý quay đầu lai nhìn hắn hay không ? Mời các bạn cùng đón đọc Chuyện Sủng Nô Tâm để có câu trả lời.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Thiên Chấp Chuyên Sủng

Phù Dao | Ngược | Hoàn thành

Truyện Thiên Chấp Chuyên Sủng là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh cuộc đời và chuyện tình của hai nhân vật đồng tính. Kỳ Phong lần đầu tiên gặp Kỷ Vân Phàm thì liền mê đắm vì khí chất và năng lực nổi bật của cậu. Chính vì vậy, Kỷ Vân Phàm không thể hiểu được vì sao Kỷ Phong lại phải giấu diếm bản thân là sinh viên mà làm tiếp viên nam trong câu lạc bộ, tiếp rượu nói cười chỉ vì tiền. Cho đến khi hắn hiểu được Kỳ Phong làm vậy vì muốn thực hiện tâm nguyện cuối cùng của chị gái đang bị bệnh nặng, từ thâm tâm Kỷ Vân Phàm tràn đầy thương tiếc và đau lòng.

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Bà Xã: Tôi Sủng Nịnh Em Cả Đời

@seunghyunttop | Ngôn tình | Hoàn thành

Từ ngay lần đầu tiên gặp mặt lúc cả hai nhà đang bàn chuyện kết hôn của anh chị, Hạ Phong Thần đã cảm thấy cô gái nhỏ trước mặt mình thật đáng yêu nhưng ngặt nỗi yêu lại không dễ.  Sau vài lần tiếp xúc thân mật hơn thì anh đã xác định anh " yêu " cô gái nhỏ có tên Lucas Diệu Nhi này mất rồi aaa.Trời cao ban phước, cả hai cá cược với nhau chơi trò chơi. Anh hùng hồn nói rằng: " Lucas Diệu Nhi nếu em thua á, thì em phải chấp nhận làm người phụ nữ của tôi. Vậy mà Lucas Diệu Nhi thua thật, nên cô mới chấp nhận làm bạn gái của cái tên Phong Thần cực kì đáng ghét này!  Nghĩ lại xem vì cái lý do nào anh lại là yêu cô được chứ? Tính tình thì cực kì bướng bỉnh, không bao giờ nghe lời ai hết. Đặc biệt lại còn nói hơi nhiều, vậy mà anh vẫn yêu, yêu đến điên cuồng?Vậy mà đúng bốn năm sau, chính xác là Hạ Phong Thần đã buông ra lời cay đắng nói với cô: " Chúng ta chia tay.. "  Lúc đó Diệu Nhi đã từng nghĩ sẽ hỏi ý anh về chuyện hôn nhân của cả hai ở tương lai, không ngờ thành như vậy..  " Hạ Phong Thần, anh nói xem, khiến cho tôi yêu anh nhiều như vậy, làm tôi có nhiều hi vọng về mối quan hệ này.. Rồi rốt cuộc mọi thứ diễn ra như vậy? Coi như tôi xin anh, làm ơn đừng đi! "

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Dạ Yến

Lâm Quang Hi | Sắc | Hoàn thành

“Thưa cậu, mợ Cả mời cậu đến Từ đường một chuyến.”. Nha hoàn Ly Nhi thân mang trang phục màu quả mơ, tóc tết hai bím vội vàng chạy vào Lê viên (vườn lê), thưa chuyện với người đang hát khúc trong đình chính. Lê viên này cũng không giống như chỗ nghe hát bên ngoài, mà là một khu vườn hẻo lánh trong đại trạch Thẩm gia. Vốn không gọi là Lê viên, nơi này là vì Thẩm Chính Hoành muốn lấy lòng người vợ thứ tư của mình mới đặc biệt sai người tu sửa, cho nên đến cái tên Lê viên này cũng là vì để mợ Tư vui lòng mà mới đặt như vậy.Ly Nhi thở hổn hển nhìn người trong đình đang chuyên tâm hát khúc, đợi một lúc không thấy y có động tĩnh gì, đành phải thúc giục: “Thưa cậu! Mợ Cả cho mời, cậu đừng chậm trễ nữa, mau đi trước đi ạ!” Vừa dứt lời, chỉ thấy người kia xoay người lại, giữa những ngón tay thon dài đang kẹp một nhành ngọc lan tao nhã, trong sóng mắt minh châu phảng phất lưu chuyển xinh đẹp tuyệt trần. Trên gương mặt y có vệt sáng phản chiếu, trên đầu mũ phượng nạm đầy châu ngọc, thân mang một bộ phục trang đỏ thẫm. Khăn quàng trên vai thêu công tinh xảo, phượng hoàng cùng mây tía trên tà váy rực rỡ chiếu rọi, đây là hóa trang của tân nương.

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Tu Tiên Không Bằng Yêu Đương

Linh Huyễn Tân Long | Khoa huyễn | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tu Tiên Không Bằng Yêu Đương của tác giả Linh Huyễn Tân Long. Lương châu phồn hoa, mấy chiếc xe ngựa chậm rãi chạy vào trong thành, thu hút vô số ánh nhìn.Đèn hoa lúc này mới lên, sắc trời dần tối, đồ đằng màu son trên xe ngựa lóe lên tia sáng mờ mờ, một con Thương Long cuộn mình nhảy vào giang hải —— người có chút hiểu biết lập tức nhận ra, đây là xe của Thẩm thị chốn Giang Nam.Không một người dám tiến lên.Đoàn xe đi không nhanh không chậm, đi về hướng sâu trong thành.“Ây, ngày Luận đạo đến rồi sao?” Đưa mắt trông theo đoàn xe rời đi, trên tửu lâu có người bắt đầu xì xào to nhỏ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tu La Khuynh Thành hay Hướng Dẫn Dưỡng Thai Của Tiên Tôn Bạch Thỏ

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Trời Sinh Một Cặp: Cực Phẩm Yêu Nghiệt

Vi Vi | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Trời Sinh Một Cặp: Cực Phẩm Yêu Nghiệt của tác giả Vi Vi. Vì sơ xuất trong khi hoán đổi cô dâu mà tự biến mình trở thành vợ của Tổng giám đốc Lục thị, người đàn ông mang lời đồn sát vợ.Lục Vỹ Thần là Tổng giám đốc của tập đoàn Lục Thị. Không chỉ là một thương nhân trong lĩnh vực kinh tế tài chính, còn là một ông lớn trong lĩnh vực công nghệ sản xuất vũ khí và tường lửa bảo mật. Tính tình lạnh lùng, tàn nhẫn, dễ giận nhưng không dễ hòa.---"Để giữ em ở bên cạnh mình, tôi có thể nuông chiều em đến vô tận. Nhưng nếu em muốn rời khỏi tôi, tôi sẽ không ngại mà hành hạ em. Tôi cho em lựa chọn, để tôi sủng em hoặc để tôi dày vò em. Đương nhiên em không có con đường nào để thoát thân cả."Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cha Tổng Tài: Mẹ Và Bảo Bảo Trở Về Rồi! hay Điện Chủ Ở Rể.

14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Ông Xã Ngỗ Ngược

Trương Huệ | Ngôn tình | Hoàn thành

- "Tiền hồi môn là một tỉ, gả cô ấy cho con..." Tên biến thái đó đang đứng trước mặt cả nhà tôi dõng dạc tuyên bố. Tôi uất nghẹn nhìn hắn, không một chút chấp thuận. Hắn lập tức quay đi, bỏ mặc tôi đứng như kẻ ngớ ngẩn.. Chỉ còn hy vọng vào mẹ, mẹ chắc chắn không tuyệt tình đến như vậy. Tôi trưng bộ mặt đáng thương quay sang nhìn mẹ, nhưng chưa kịp nói gì thì đã lấy mẹ nhẩm tính gì đó. Kiên nhẫn chờ một lát thì mẹ nói. Mẹ tôi: "Tuyệt đối không được..."

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Lao Nhanh Trên Đại Đạo Tìm Đường Chết

Dương Chu | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Lao Nhanh Trên Đại Đạo Tìm Đường Chết của tác giả Dương Chu. Việc của hắn chính là phải bảo hộ tốt những đối tượng được chỉ định công lược, còn phải hy sinh hết thảy vì họ, kể cả sinh mạng.Giang Vô Ngôn:…Hệ thống: Ồ, không phải kí chủ muốn chết à? Lại đây, để tôi giúp cậu, chết bằng cách cực kì quang minh chính đại, hiên ngang lẫm liệt, anh dũng hy sinh, chết bằng những kiểu đa dạng nhất, thế nào, sung sướng không!Giang Vô Ngôn vốn dĩ cho rằng thuận theo tự nhiên chết là chết thôi, mỗi lần đều sẽ bất tri bất giác mà trở nên thân thiết quá mức với đối tượng công lược, lại không thể hiểu được phát sinh quan hệ với họ.Giang Vô Ngôn: shit, để tôi chết đi, tôi muốn chết một lần thôi.Thẩm Ly: Để anh đi cùng em.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể tìm đọc thêm Những Ngày Xưa Năm Ấy hay Phong Diệp Nhất Thu

14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Người Trước Mắt

Tạp Yến | Ngược | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Người Trước Mắt của tác giả Tạp Yến. Ngô Vũ mang theo vài món đồ đi vào phòng khách liền thấy Lý Minh Khê từ trên lầu đi xuống, hắn nhìn người kia chỉ có kiện áo sơ mi trắng, tóc tai ngổn ngang, khuy áo trước ngực không cài lộ ra rõ ràng mấy cái dấu hồng hồng. Gương mặt xinh đẹp nháy mắt kinh ngạc, Lý Minh Khê theo bản năng kéo lại áo sơ mi, sau đó lễ phép đi tới gọi một tiếng "Vũ ca". Sắc mặt Ngô Vũ lạnh nhạt, trong lòng lập tức lôi Phương Sùng Viễn ra mắng một trận từ đầu tới đuôi, ngoài mặt sóng lớn không sợ, hỏi, "Tài xế ở bên ngoài? Cần tôi đưa cậu về không?" Lý Minh Khê vội vã xua tay, "Không cần không cần, cảm ơn anh, tài xế ở bên ngoài là được rồi." "Cũng được, cậu đi ra cửa sau, nhớ che mặt, vạn nhất đừng để bị chụp được." "Vâng, cảm ơn anh, vậy tôi đi trước." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ta Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo của cùng tác giả.

18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Từng Chút Một Yêu Thương Em

Tư Không Vũ Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Từng Chút Một Yêu Thương Em của tác giả Tư Không Vũ Tịch. "Quân Kỳ. Con đứng lại đó. Đứng lại."Bà Thẩm vừa nhìn thấy Quân Kỳ bước vào nhà liền gọi lớn tên anh. Bà đã ngồi đây chờ đứa con trai này lâu lắm rồi."Con đi đâu giờ này mới về? Lớn đến chừng này rồi mà vẫn không chịu lo yên bề gia thất gì đi? Con nhìn xem thử những đứa cùng trang lứa như con người ta có vợ có con, cho mẹ có cháu bồng rồi. Còn con thì sao? Suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, gái gú không đàng hoàng. Rồi chừng nào con mới dẫn một cô gái về đây cho mẹ xem mắt hả?""Mẹ à."Thẩm Quân Kỳ nghe mẹ mình ca bài ca mua thuở thì cảm thấy rất đau đầu."Con mới có hai mươi chín tuổi thôi, có cần phải lập gia đình sớm thế không cơ chứ?""Anh còn dám mở mồm ra nói mình hai mươi chín tuổi?"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành Nghiện hay Nuông Chiều Riêng Em.

23.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Chú Ơi! Lên Giường Nào

Pưn Pưn Chan | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Chú Ơi! Lên Giường Nào của tác giả Pưn Pưn Chan. Tôi... Trót yêu thầm bạn thân của bố. Bố tôi hơn mẹ tôi hai tuổi, tôi nghe ông bà kể lại, bố tôi gặp gỡ và thương mẹ tôi từ nhỏ nên hai người cưới nhau rất sớm.Ngày tôi cất tiếng khóc đầu tiên chào đời mẹ tôi chỉ mới mười tám tuổi.Bố tôi có một người anh em thân thiết, tuy không phải là ruột thịt nhưng đó là anh em vào sinh ra tử với bố tôi.Chú ấy đã ngoài ba mươi rồi mà vẫn chưa cưới vợ, chú thường xuyên sang nhà tôi chơi. Tôi thích chú từ hồi tôi còn bé tí, thích nhiều đến mức mà ở trường có bao nhiêu người theo đuổi tôi cũng từ chối hết, vì trái tim nhỏ bé của tôi đã dành cho một mình chú rồi.Tuy chú đã lớn tuổi nhưng chú còn trẻ và phong độ lắm! Ở chú toát lên một vẻ đẹp chững chạc khiến cho tôi si mê.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bựa Nhân Sát Vách của cùng  tác giả.

41.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Lạc Tích

Tiểu Bạch | Đô thị | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Lạc Tích của tác giả Tiểu Bạch. Màn đêm buông xuống, ngẩng đầu nhìn phía trăng lưỡi liềm treo cao chân trời, gió tây gào thét, mang theo vài phần lạnh lẽo và ngột ngạt, để cả một sa mạc đầy rẫy hơi thở không có sinh khí, tiện tay nắm lên cát vàng bên cạnh, nhìn theo nó không ngừng từ bên trong khe hở chảy ra, không khỏi nắm chặt thêm. "Thủ Bị, ngài làm sao ở chỗ này, mau trở về thôi, Tướng quân triệu ngài." Một thanh âm cắt đứt tâm tư. "Được, vậy thì trở về." Dứt lời, đứng dậy phủi cát đất một cái, quay người đi đến phía doanh trướng."Mạt tướng tham kiến tướng quân." Bạch Lạc Tích đi vào trướng chính. "Điện hạ không cần đa lễ." Lưu tướng quân nâng dậy Bạch Lạc Tích. "Không biết tướng quân tìm ta có chuyện gì?" Lưu tướng quân không nói gì, mà là cầm lấy mật thư trên bàn đưa tới, Bạch Lạc Tích nhìn một lát, đem thư âm thầm cất vào trong ngực. Sáu năm lẻ mười tháng, thời gian trôi qua thật nhanh, từ khi đi tới nơi này thì cũng không từng thấy người kia nữa, bây giờ một phong mật thư. "Nếu như không có chuyện gì khác, mạt tướng xin được cáo lui trước." Bạch Lạc Tích gật đầu. "Điện hạ trở về nghỉ ngơi sớm chút, sáng mai thánh chỉ chắc thì đến rồi."Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tiên Đế Trùng Sinh và Chiến Thần Ở Rể.

33.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Thế Giới Thu Nhỏ Của Tổng Tài Ác Ma

An Băng | Ngôn tình | Hoàn thành

Cô rất sợ..từ nhỏ đến giờ cô luôn được sống trong yêu thương chiều chuộng chưa bao giờ cô nghĩ sẽ có một ngày cô bị bắt cóc như hôm nay...ở đây chỉ toàn người lạ..bọn họ lại rất thô bạo chẳng ai dịu dàng nhẹ nhàng như người làm ở nhà cô. nước mắt ứa tràn gương mặt baby xinh đẹp chảy dài xuống chiếc cổ thon dài mịn màng ướt đẫm chiếc áo sơ mi.."thả tôi ra sao lại bắt tôi huhu thả tôi ra đi". Những người ở đây coi như không nghe thấy cô nói cũng làm lơ bộ dạng như trẻ lên ba đang khóc đòi mẹ của cô..càng bơ cô càng khiến cô thấy sợ hãi tủi thân vì cô rất sợ ở một mình càng sợ hơn khi ở trong bóng tối..hai cổ tay cô xoay đi xoay lại đến nỗi sưng tấy đỏ chói... "các người chuẩn bị 8 tỷ đến để chuộc cô con gái nhỏ của các người đi..tôi cho các người 2 tiếng đồng hồ..địa chỉ tôi sẽ nhắc sau".

9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Vợ À, Anh Sai Rồi!

Mie리 | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! của tác giả Mie리.  Ánh nắng len lỏi vào căn phòng màu trắng thuần khiết, rọi qua khung cửa sổ, trong căn phòng có một cô gái đẹp tựa thiên thần đang say giấc ngủ, do có ánh nắng nên làm khung cảnh trong căn phòng này thật lung linh, cô gái khẽ động đậy người, ngồi dậy dụi dụi mắt, vươn vai một cái rồi mỉm cười. Cô bước vào làm vệ sinh cá nhân rồi mở cửa phòng mình bước ra ngoài, đi xuống nhà cô đã ngửi thấy hương thơm của thức ăn, mùi này làm bụng coi réo lên, cô lên tiếng:" Con chào cha, con chào mẹ " " Chào con, con gái yêu " - Thước Lam Vi nở nụ cười hiền dịu nhìn cô con gái. " Chào con " - Lục Đắc Thành lên tiếng nhưng mắt vẫn chăm chăm đọc báo " Ủa mẹ, anh trai con đâu rồi? - "Ngó quanh nhà vẫn không thấy bóng dáng anh trai cô đâu bèn hỏi mẹ. " Anh con nó đi công tác rồi " " Vâng "" Thôi, chúng ta vào ăn nào " - Lục Đắc Thành để tờ báo xuống bàn rồi đứng dậy. " Dạ "Thế là họ cùng bước vào bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rã, bỗng mẹ cô nhắc đến:" Tiểu Nhi à, ta muốn nói với con một việc" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nông Kiều Có Phúc và Trùng Sinh Chi Thương Lam.

19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Bạn Gì Đó Ơi, Chúng Ta Là Vợ Chồng Hả?

HẠC GIẤY | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bạn Gì Đó Ơi, Chúng Ta Là Vợ Chồng Hả? của tác giả Hạc Giấy. Đó là một ngày trời mưa tầm tả, mây đen không biết từ đâu mà kéo về nhiều đến như vậy. Bảo Vy bước từ xe buýt xuống, cô bung chiếc dù tròn xoe trên đầu, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời. “Mây cả Thế Giới này hôm nay kéo về đây ủng hộ cho Phương Bảo Vy ly hôn có phải không? Ông Trời, cuối cùng người cũng đã nghe được ước nguyện của con rồi. Dù hơi muộn nhưng thôi kệ.”Nàng mạnh mẽ, nàng tràn trề nhiệt huyết tiến về phía văn phòng Luật sư để lấy quyết định ly hôn. Vì nàng mang quốc tịch Việt Nam, còn hắn lại mang quốc tịch Mĩ cho nên chuyện ly hôn này cứ nhì nhằng và trải qua nhiều thời gian tiến hành gửi hồ sơ đi đi lại lại khiến nàng mất hết kiên nhẫn, tệ hơn là tạo điều kiện cho đối phương giở trò.Nhưng cuối cùng, nàng đã đợi được ngày đó rồi. Nàng thấy hạnh phúc thật vô biên, cầu vồng ở khắp mọi nơi. Dù bây giờ trên đầu nàng là mưa to vây kín thì nàng cũng không sợ.“Vèo! Xoẹt! Két!” Ba âm thanh đinh tai nhanh chóng truyền ra khiến Bào Vy chưa kịp định hình thì nước dưới đường nhanh chóng bắn lên người cô. Chiếc áo khoác màu da sáng nhanh chóng bị mấy vệt đen tô điểm. Từ trên chiếc xe, hai kẻ không ra gì ngạo mạn bước xuống. Người đàn ông mặc âu phục màu da sáng chỉnh tề. Cổ áo đeo một cái khăn choàng cao cấp. Đầu chải keo bóng loáng.  Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Mưa Bóng Mây và Từ Trên Trời Rơi Xuống Trăm Triệu Vì Sao.

53.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Tổng Tài Bá Đạo: Ép Phải Yêu

Tữ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Bá Đạo: Ép Phải Yêu của tác giả Tữ Vũ. Toà nhà cổ kính vang lên những tiếng bước chân gấp gáp. Bạc Nhược vừa tăng tốc chạy vừa xoay người nhìn đám người đang đuổi theo mình ở phía sau, khoảng cách gần như gang tấc. Hô hấp của Bạc Nhược ngày một khó khăn, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Bạc Nhược vừa xoay người vừa chạy nên không để ý trước mặt đã xuất hiện một người đàn ông, gương mặt lạnh lẽo lãnh khốc. Rầm ! Cả người Bạc Nhược va vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông. Người kia thuận thế kéo cô vào lòng rồi đưa tay ra hiệu cho đám người phía sau dừng bước.“ Năm năm không gặp, thân thủ kém đi rất nhiều ”. Người kia khẽ cười, giọng nói bất giác trở nên ấm áp. Lời kia lọt vào tai, cơ thể Bạc Nhược cơ hồ vì lạnh mà run lên, lời nói rõ ràng là ấm áp. Cô không cần ngẩng đầu cũng biết, kẻ kia chính là Vô Kỵ, người đàn ông mà năm năm nay cô chạy trốn, mà cũng là người đàn ông cả đời này cô hận nhất. Thanh âm Bạc Nhược khẽ run, giọng nói yếu ớt cất lên. “ Anh rốt cuộc muốn gì ? ”. Toà nhà cổ kính này rất tối, ánh sáng từ bên ngoài chỉ đủ chiếu sáng một góc trên gương mặt của Vô Kỵ, thế nên Bạc Nhược nhìn không ra tâm tư của anh. “ Em ! ”.

15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Tận Cùng Của Tình Yêu

Nga Trần (Trái Tim Pha Lê) | Ngôn tình | Hoàn thành

Nếu trong cuộc đời có gọi yêu đơn phương là tình yêu đi nữa, cũng không ai vỗ tay bằng một bàn tay, đi trên đường chỉ với một chiếc dép. Tình yêu của Huyền Sương trước giờ luôn là đường một chiều, cô và chồng là hai đường thẳng song song, dù ở cạnh nhau cũng không bao giờ gặp được nhau. Thế mà dù phải chịu cô đơn lẻ bóng, cô vẫn âm thầm bên anh, dịu dàng chăm sóc anh trọn nghĩa của một người vợ. Cho đến một ngày, biến cố xảy đến, cô hóa điên loạn khi mất đi đứa con còn chưa tượng hình "nếu anh lựa chọn rời bỏ, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì chúng ta vốn dĩ là hai đường thẳng song song. Em không còn là cô bé ngốc nghếch ngày xưa, mà anh cũng không còn là anh của ban đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước....không thuộc về nhau".Cả thanh xuân của em dành chờ đợi anh. Từng ngày lặng lẽ trôi qua, chờ đợi trong mòn mỏi, cố chấp mà chờ đợi... một người không thương mình. Khách sạn 5 sao Legend: Huyền Sương trong bộ váy cưới lộng lẫy, xinh tươi như nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Cô bẽn lẽn đứng bên Huy Phong, trong tim dâng lên cảm xúc rộn rã hạnh phúc. Ánh mắt người đàn ông đen nháy sâu thẳm phẳng lặng, gương mặt bình thản không lộ cảm xúc buồn vui. Anh đứng bên cô như pho tượng không nói cười, thỉnh thoảng gật đầu chào họ hàng, trái ngược nét rạng rỡ của cô dâu. Bà Tường Vy nhìn con gái, nhìn tới con rể thở dài. Biết sao được, con gái bà yêu hắn, yêu suốt 15 năm đằng đẵng, còn hắn thì....hi vọng lấy nhau về rồi, hắn sẽ biết yêu thương con gái của bà hơn.

8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15

Muốn Cùng Anh Già Đi

June | Ngôn tình | Hoàn thành

Trong căn phòng tối, tràn ngập mùi ân ái. Gã đàn ông đang áp sát trên người phụ nữ. Anh ta chuyển động một cách máy móc và đôi mắt trống rỗng. Dường như, người đàn ông này đang cố hoàn thành một nhiệm vụ. Ngoài cảm giác sinh lý ra, anh không hề còn bất kỳ một cảm xúc nào khác nữa. Hổ Tình đang nắm chặt lấy ga giường, cô cố gắng cắn chặt răng ngăn cho tiếng rên không trào ra khỏi miệng.Chuyển động của người đàn ông nhanh dần, cuối cùng, Hổ Tình không thể nhẫn nhịn hơn nữa. Dù đã cố ép bản thân nhưng không thể làm chủ được hơi thở gấp gáp…Kỳ Thiệu Xuyên nhăn mày, động tác của anh đã tăng tiến mạnh hơn, hai tay anh bám vào eo của Hồ Tình để có đà tiến sâu hơn. Kỳ Thiệu Xuyên chỉ mong có thể sớm kết thúc chuyện hoang đường này.Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu thẳng vào mặt Kỳ Thiệu Xuyên làm lộ rõ vẻ mặt thiếu kiên nhẫn và lạnh lùng của anh. Hổ Tình đột nhiên run rẩy. Tiếng chuông này không chỉ Kỳ Thiệu Xuyên mà cả Hồ Tình cũng rất quen thuộc. Có một chút mong đợi, Hổ Tình trèo lên người Kỳ Thiệu Xuyên, dịu dàng ôm cổ, nhè nhàng thì thầm: “ Anh… anh có thể… không nghe máy được không?” Kỳ Thiệu Xuyên do dự vài giây, đứng lên tự tách mình khỏi người của Hổ Tình. Một cảm giác trống rỗng đến bất ngờ ùa tới khiến cho cô cảm giác như đang chìm trong cái lạnh buốt của mùa đông.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15

Thật Ra Thì Em Không Dễ Thương

Tử Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành

Mùa hè năm ấy, Mạch Manh Manh hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học, vừa vặn biết mình trúng tuyển vào đại học J tốt nhất ở thành phố J. Sau khi biết mình đã trúng tuyển, liền đi xem thử nơi mình sẽ sống trong bốn năm tiếp theo. Gần nhà cô không có xe buýt đi thẳng đến thành phố J, phải chuyển xe. Ở trạm xe có rất nhiều người đứng chờ, nhiều đến mức khiến Mạch Manh Manh gần như cảm thấy mình sẽ bị ép chết, bỏ mạng lại nơi này.Khi xe buýt chở đầy người chậm rãi chạy tới thì Manh Manh vô cùng khiếp sợ. Quá nhiều người rồi, hoàn toàn không có chỗ để chen lên, muốn cũng không có. Bên cạnh có người kêu la "Chuyến tiếp theo cũng nhiều người như vậy" "Chen chết rồi." "Nhường một chút". Nóng. Người ở phía sau không ngừng chen lên trước, Mạch Manh Manh rơi vào cảnh tiến lùi đều khó. Thật vất vả mượn sức của những người xung quanh chen lên xe buýt, chen lấn đi về phía cuối xe, liền nghe thấy tài xế nói "Không thể lên tiếp nữa.". Còn chưa kịp đứng vững, xe buýt liền khởi động. Dưới ảnh hưởng của quán tính, Mạch Manh Manh ngã về phía trước, vươn tay nắm lấy vạt áo người khác theo bản năng, cánh tay được người khác đỡ một chút sau đó liền buông ra.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15