Nổi Đau Tình Yêu

Trần Thị Thanh Du | Ngôn tình | Hoàn thành

Từ xưa đến giờ, Hỷ Trân không bao giờ chịu thua lý một ai, và cả người nhà của cô cũng vậy. Mãi hăng say cãi, khi thắng được bà chị Hữu Trân, cũng là lúc đến giờ đi học. Hỷ Trân rất ngại đi trễ, cho dù cô có ngang bướng đến đâu. Cuống quít lên, Hỷ Trân lái xe như không nhìn đường. Đến khi vào cổng trung tâm, cô lại quên lấy thẻ xe. Báo hại người giữ xe phải hét lên. Cầm được thẻ xe trong tay, Hỷ Trân lại cấm đầu chạy. Hành lang các lớp học lại vắng lặng. Hỷ Trân cảm nhận được, hình như chỉ còn một mình cô ở ngoài.Gấp rút, Hỷ Trân va vào một người đang đi cùng chiều với mình, làm mọi thứ trên tay anh ta văng cả xuống nền gạch. Hỷ Trân càng lúng túng hơn, khi trước mặt cô là một người thanh niên cao lớn và đẹp trai. Một lời chào và cách giới thiệu nhẹ nhàng của anh, Hỷ Trân còn nhớ rất rõ. Anh tên là Từ Nam, hai chín tuổi, gia đình sống ở Sài Gòn... Thêm một kỷ niệm làm cô không quên, là anh còn tìm chỗ ngồi cho cô. Trong giờ học, anh thường nhìn về phía cô với cặp mắt dịu dàng. Lần đầu tiên trong đời, trái tim bướng bỉnh của Hỷ Trân cảm nhận được sự dịu dàng của người khác phái. Anh Từ Nam, giản dị và hoà đồng. Hỷ Trân không còn sự ngăn cách của thầy trò. Cô mạnh dạn hỏi bài hay trò chuyện với anh ngoài giờ học.

10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Đao Phong Dữ Thi Hành

Tuân Dư Nhận | Khoa huyễn | Hoàn thành

Tây nguyên năm 6013, tại một thành nhỏ sát vùng biên giới Đế quốc Gerundnan, học viện Hoftas. “Vincente, cậu lại đang viết thơ đấy à” Bạn chí cốt của tôi, Odessa Stanley đang đứng ở điểm đón gió của đài thiên văn. Cậu ta mím chặt môi, khom người điều khiển máy móc đo đạc kim loại nào đó, mắt nhìn thẳng.Đài thiên văn là tên gọi mà tôi và Ode đặt, tên thật của nó dài dòng mà phức tạp lắm. Đây là một nơi hoang vu, thân lầu gác lại cứ nhô lên cao, thích hợp để viễn vọng. Hiếm có người tới thăm nguyên nhân phần lớn là mọi người chưa phát hiện ra công dụng của nó. Lầu gác bỏ không như vầy trong Hoftas phải nói là cực nhiều.Ánh nắng mặt trời đầu hạ không nóng, rất nhẹ dịu không vượt quá đầu gối tôi, nhấn nhá lủi đến mắt cá chân. “Ode này, cái loại học cứu ma pháp như cậu còn lâu mới có thể cảm nhận được vẻ đẹp của thơ ca—— mà tớ thì sẽ không dễ dàng từ bỏ nó đâu” Tôi lật sang trang quyển vở trong tay, đường vân bóng mây di chuyển trên nét chữ của tôi.

14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Đổi Mệnh

Yêu Tinh Zombie | Ngôn tình | Hoàn thành

Tại một ngôi nhà bị bỏ hoang, có hai đứa bé 4 tuổi bị bắt cóc. Đám người bắt cóc thấy chúng còn nhỏ nên chẳng buồn canh giữ, cũng chẳng thèm trói chúng mà đem bỏ hẳn ở một góc trong nhà, còn bọn chúng thì ngồi phía trước kê bàn để cờ bạc. Vì địa hình hiểm trở, đây là một ngọn núi khá cao, xung quanh cây cối um tùm, bọn chúng tin chắc sẽ không ai tìm ra chỗ này, chúng đang đợi chỉ thị từ Đại ca, định phen này kiếm về một số vốn lớn.

10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Kinh Thánh Của Một Người

Cao Hành Kiện | Đô thị | Hoàn thành

Nhà anh ở Bắc Kinh bị cảnh sát lục soát niêm phong, nơi ấy đã lưu giữ một tấm ảnh chụp chung cả gia đình mà người cha quá cố còn để lại, đó là tấm hình đầy đủ nhất các thành viên trong đại tộc. Lúc ấy ông nội anh còn sống, đầu bạc phơ, vì bị trúng gió không thể nói năng gì nữa, nằm trên một chiếc ghế xoay. Anh là con cả, cháu đích tôn, là đứa trẻ duy nhất trong tấm ảnh, đứng chen giữa ông bà nội, mặc quần hở đáy, bày cả chim ra ngoài, nhưng trên đầu lại đội mũ calô kiểu Mỹ.Đó là cái thời kháng chiến tám năm vừa chấm dứt và một cuộc nội chiến khác sắp bắt đầu, tấm ảnh được chụp trước cổng tròn trong hoa viên, nở rộ cúc vàng hoàng kim và mào gà đỏ tím, ánh nắng một ngày cuối hạ còn vô cùng rực rỡ chiếu rọi khắp thế gian. Những gì gọi là kí ức của anh về hoa viên là như vậy, tấm ảnh bị dính nước đã ngả sang màu vàng xám. Cảnh phông của tấm ảnh là tòa lầu hai tầng kiểu Anh quốc nằm phía sau cổng tròn, dưới có hành lang vòng, trên có lan can và cả đại gia đình anh đã sống ở nơi ấy. Anh nhớ số người trong tấm ảnh là mười ba, một con số không lấy gì làm may mắn cho lắm, có cha mẹ anh, đầy đủ các cô, chú và một người thím. Ngoại trừ cô cả đang ở Mỹ và anh ra, toàn bộ những người trong ảnh, cùng tòa lầu phía sau cổng tròn ấy đều đã bị xóa hết dấu vết trên thế gian này.

9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Phế Đô

Giả Bình Ao | Ngôn tình | Hoàn thành

Năm một ngàn chín trăm tám mươi, ở thành Tây kinh xảy ra một chuyện lạ. Có hai anh bạn chí thân, một hôm buồn quá mới đi tưởng niệm Đường Quý Phi Dương Ngọc Hoàn. Thấy nhiều khách du lịch ai cũng bốc theo một nắm đất mộ xách theo người, thắc mắc lắm, hỏi ra mới biết, Quý Phi là người đẹp tuyệt thế, lấy đất này rắc vào chậu hoa, hoa cũng sẽ tươi đẹp vô cùng. Hai anh bạn cũng bới rất nhiều, gói vào áo mang về, đựng vào một cái chậu sành đen cất giữ đã lâu năm, chờ có giống hoa tốt sẽ gieo hạt. Nào ngờ mấy ngày sau tự nhiên trong chậu hoa mọc lên một cái chồi xanh, chỉ trong một tháng đã biến thành một khóm cây tươi tốt. Nhưng cây này đặc biệt lắm, không ai biết là loài gì. Bê đến chùa Dựng Hoàng trong thành hỏi người thợ già trồng hoa, người thợ già cũng không biết. Vừa may có đại sư Trí Tường đi qua, liền xin ý kiến đại sư. Đại sư cũng lắc đầu. Một trong hai anh bạn lại hỏi: "Thường nghe Đại sư biết xem bói đoán số. Xin đại sư bói xem cây hoa này về sau nở mấy nhánh?". Đại sư bảo một anh khác nói ra một chữ, anh ấy đang cầm cái kéo của người trồng hoa trong tay, buột mồm nói ra chữ "Nhĩ". Đại sư bảo: "Hoa sẽ là hoa lạ, nở ra bốn nhánh, nhưng chẳng được bao lâu sẽ bị các anh làm hại".

18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26

Chú Không Thể Nhẫn

Tô Oản | Ngôn tình | Hoàn thành

Mục Nhạc một mình đứng ở phòng khách, nhìn căn nhà an tĩnh không một bóng người, hơi hơi nhíu mày -- đều đi ra ngoài? Từ khi cha mẹ chuyển đến nơi này, ngày đêm quả thật là trôi qua ngày càng nhàn nhã, ra ngoài cũng là chuyện thường có. Mục Nhạc chỉ đứng tại chỗ một lát, rất nhanh liền không hề nghĩ nhiều, nhấc chân lên lầu đi về phía phòng mình. Nhưng mà Mục Nhạc vừa mới bước lên lầu hai, bên dưới chân, bước chân có chút bị hỗn độn.Anh thấy một con mèo. Một con mèo đen. Đầu con mèo không lớn lắm, chiều cao thoạt nhìn còn không bằng cánh tay anh, cả người đều là màu đen lúng liếng, chỉ có từ cổ đến bụng kia cùng bốn bàn móng vuốt là màu tuyết trắng. Bình tĩnh xem xét, tuy rằng không phải giống mèo gì quý hiếm, nhưng đây thật sự là một con mèo xinh đẹp -- đặc biệt là hiện tại nó đang ngồi xổm trên mặt đất, lộ ra vùng ngực cùng bụng tuyết trắng, hơi hơi ngửa đầu, một đôi mắt sáng dường như có chút khiếp người. Nhưng tại sao trong nhà lại có mèo?

13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần

Y Nhân Khuê Khuê | Ngôn tình | Hoàn thành

Nước xanh bì bõm, mái chèo khua nhẹ giữa những vụn băng, róc rách rạch qua mặt nước. Trong làn sương trắng mịt mù, chợt thấy một chiếc thuyền dần xuất hiện. Đi qua núi đồi băng qua dãy cao, con thuyền nhẹ trôi dọc theo bờ nước, đi qua hồ Huyền Vũ, đến nhánh sông vào Bắc Kiến Nghiệp, tới khi trời sáng thì rẽ vào đường thủy xung quanh thành Kiến Nghiệp —— ngày xuân đã đến, băng tuyết hòa tan, tiết trời dần ấm, nhị nữ La thị sắp vào thành.

30.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Nữ Phụ Độc Ác Yêu Tiền Như Mạng

Tê Nha | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Nữ Phụ Độc Ác Yêu Tiền Như Mạng của tác giả Tê Nha. Tôi là một nữ phụ trong tiểu thuyết ngôn tình đoàn sủng, ngọt ngào trong đó, là một công cụ hình người để tô điểm cho nữ chính, nổi bật nữ chính.Chồng tôi là nam phụ si tình, một lòng một dạ vì nữ chính, lặng lẽ yêu và bảo hộ cô ấyEm chồng tôi là bạn trai cũ cặn bã của nữ chính.Anh chồng tôi là nam chính tổng tài bá đạo đỉnh cấp.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Đối Mặt - Asisu hay Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo.

3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Chồng Yêu Là Quỷ

Lam Lâm | Ngôn tình | Hoàn thành

Hôm qua, tôi tới nhà bạn trai để gặp phụ huynh, nhà anh ấy rất nhỏ, chỉ có hai căn phòng. Đến tối, sau khi mẹ anh ấy sắp xếp chăn đệm xong, bà ấy hỏi tôi có thể ngủ cùng với Vương Văn được không. Vương Văn là tên của bạn trai tôi, tôi do dự một lát rồi đồng ý. Dù sao nhà anh ấy cũng chỉ có hai phòng, nếu tôi không ngủ với Vương Văn thì sẽ phải ngủ với mẹ anh ấy, so ra thì ngủ với Vương Văn sẽ thoải mái hơn đôi chút. Đây là lần đầu tiên tôi ngủ chung với Vương Văn, cũng là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật vượt quá cái nắm tay và ôm nhau. Buổi tối, cả hai đều rất kích động, anh ấy bảo tôi nhắm mắt lại, đôi môi mát lạnh hôn lên môi tôi nhẹ nhàng. Bình thường thì trông Vương Văn rất rụt rè, ấy thế mà kỹ thuật hôn lại rất cao siêu, chẳng mấy chốc cả người tôi đã bị anh ấy làm nóng ran lên. 

193.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Vương Hoài Phong và Quý Văn Cảnh

Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành

Vương Hoài Phong yêu Quý Văn Cảnh. Quý Văn Cảnh yêu Vương Hoài Phong. Điều này, ai ai cũng biết, cả thế giới đều biết. Câu chuyện của họ ngọt ngào như viên kẹo đường, ăn mãi cũng không thấy chán. Đối với Vương Hoài Phong, được yêu Quý Văn Cảnh là một điều cực kỳ hạnh phúc. Hắn coi Quý Văn Cảnh như là cả bầu trời của mình, là nơi để hắn cả đời này đều tìm đến. Nếu như có ai hỏi hắn, ở Quý Văn Cảnh có điều gì đặc biệt, tại sao hắn lại yêu? Yêu chính là yêu, đâu cần biết lí do, đâu cần biết đúng sai, biết trước sau? Cho dù trời đất biến đổi, hắn vẫn yêu, không có gì đổi thay. Thật đúng cho câu nói: giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Sẽ Hỏng Mất, Nhẹ Chút

Ô Mông Tiểu Yến | Sắc | Hoàn thành

Thế giới xung quanh cậu thật là phức tạp mà! Có rất nhiều bí mật cần được khai thác một cách triệt để, nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Bắt đầu từ đâu? Có nên tìm hiểu sâu kĩ hơn một chút hay không? Việc đầu tiên, rõ ràng ba là ba của cậu, mẹ và ba là vợ chồng. Nhưng mà, tại sao mẹ lại gọi ba của cậu hay nói cách khác là chồng của mẹ bằng ba? Điều này thật là khả nghi mà! Hay là...hay là... 

16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Chỉ Nam Công Lược Nữ Chính

Cốc Vũ Công Tử | Bách hợp | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Chỉ Nam Công Lược Nữ Chính của tác giả Cốc Vũ Công Tử. Tác giả nói cho nàng chỉ có nàng thuận lợi sống đến nữ chính tu luyện thành thần thời điểm mới có thể trở về đến trong cuộc sống hiện thực. Nhưng làm tại trong tiểu thuyết các loại bị ngược, cuối cùng còn bị nam chính giết chết nữ phụ, Tiền Thanh biểu thị, sinh tồn thật là khó, ta nhất định phải ôm chặt nữ chính đùi.Thế nhưng là -- nữ chính ngươi như thế bệnh kiều cùng băng sơn thiết lập không hợp lý a uy!!!Nữ chính: Sư tỷ, ngươi nhưng... Thích ta?Tiền Thanh (bất đắc dĩ mặt): Sư tỷ đương nhiên "Nhất" thích ngươi...Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Mê Luyến Theo Bản Năng hay Kế Hoạch Thức Tỉnh Nhân Vật Phản Diện.

17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Sự Lựa Chọn Của Trái Tim

Lê Minh Hoàng | Đam mỹ | Hoàn thành

Truyện Sự Lựa Chọn Của Trái Tim là tựa truyện hay, mới lạ và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Đây là một câu chuyện tình của chính tác giả, những lời tâm sự, cảm xúc tác giả xin gói gọn vào trong tác phẩm này. Một câu chuyện tình của hai nhân vật đồng tính vô cùng lãng mạn nhưng cũng không kém phần chua xót. Cả hai người họ phải đánh đổi, hi sinh mọi thứ để bảo vệ tình yêu này. Lê Minh Hoàng- cái tên nghe cũng có vẻ nam tính nhưng thực chất lại trái ngược với tính cách thật trong con người này. Nhiều người cứ ngỡ anh là con gái, sở dĩ anh có một làn da trắng mịn, nét mặt xinh xắn và phúc hậu. Ngay từ những năm cấp 3, anh đã tự cảm thấy mình có những suy nghĩ và bên trong không bình thường như những người bạn nam sinh khác.

4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Thừa Tướng Gia Thuần Phục Lão Công ( Tướng Gia Tuần Phu)

Ti Trúc Vô Âm | Cung đấu | Hoàn thành

Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Phục Hợp

Dạ Thanh | Sắc | Hoàn thành

Lý Trạch Việt chính là tín ngưỡng ở trong lòng của Lý Văn Hạo. Lý Văn Hạo nhỏ hơn Lý Trạch Việt ba tuổi, hơn nữa lại còn có chút hơi ngốc khiến cho Lý Trạch Việt phát bực. Cho dù ca ca Lý Trạch Việt có mắng đến đau cả họng, Lý Văn Hạo cũng vẫn sẽ cười ngây ngô. Thật không thể nào hiểu được, tại sao cậu lại có thể si ngốc đến anh trai của mình như thế. Trong lòng cậu, đối với mọi việc mà ca ca làm, bất cứ cái gì sai cũng đều thành đúng. Chỉ có thể nói cậu quá ngốc, ngốc hết cả phần thiên hạ mất rồi! Bất quá, cậu mặc kệ!

3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27

Trở Về Năm 1981

Tú Cẩm | Tiên hiệp | Hoàn thành

Hôm đó tôi và mấy thực tập sinh cùng phòng lủi qua phòng kế bên tán gẫu với nhau, vừa khéo gặp lúc viện Kiểm sát đưa hồ sơ tới. Mà lần này người đưa hồ sơ không phải ai khác, chính là ông anh họ Lưu Hạo Duy của tôi. Gần đây cả thành phố đang xôn xao vì vụ án 23/5, do đó tôi cũng không kìm được lòng tò mò mà hỏi mượn anh tập hồ sơ xem qua một chút. Vừa mới lật trang đầu tiên, thực tập sinh Tiểu Hoàng bên cạnh tôi đã thốt lên bằng giọng hết sức kinh ngạc: "Không ngờ lại là một anh chàng điển trai!"Khi tôi cúi xuống nhìn, trong lòng cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Thường ngày nhìn thấy đám phần tử bất hảo có bộ dạng xấu xa hung ác đã nhiều, nay đột nhiên thấy một khuôn mặt trắng trẻo điển trai như thế, trong thời gian ngắn thật đúng là không thích ứng nổi.Người đàn ông trên bức ảnh trông còn trẻ hơn tuổi thực, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, hết sức dễ nhìn, hơn nữa còn có vẻ phong độ của thành phần trí thức. Càng hiếm có hơn là đôi mắt anh ta rất có thần, tràn đầy chính khí, dù có nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng tới gã hung thủ trong vụ án giết người ngày Hai mươi ba tháng Năm.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28

[Harry Potter/TomHar] Turn Back The Clock

Băng Hô | Xuyên không | Hoàn thành

Cậu nhất định đang gặp ác mộng. Một cậu nhóc cả người bẩn thỉu đang ngồi trên mặt đất, cậu mặc một bộ quần áo rộng thùng thích cũ kỹ đã phai màu, trên mặt mang một chiếc kính mắt lỗi thời che khuất cả nửa khuôn mặt, và một vết sẹo xấu xí nằm trên trán. Cậu bé chậm rãi bò lên, dùng ánh mắt không thể tin mà nhìn chằm chằm vào tay mình, hết nhắm vào lại mở ra, mở ra lại nhắm lại, lặp đi lặp lại thật nhiều lần. Đây không phải là một cơn ác mộng. Vậy tại sao mình lại ở chỗ này. Mà lại còn mang dáng vẻ của một đứa nhóc, trời biết, đã mười năm cậu không còn mặc mấy cái đồ ngớ ngần như vậy nữa, tuy rằng bộ đồ này trông có vẻ hơi quen quen, cậu bé quan sát một hồi và có thể xác định được rằng, đó là đồ của cậu vài chục năm trước! Loại quần áo rộng thùng thình, in hình mấy con sóc trong phim hoạt hình, bên mé người còn vài cái túm lông tròn tròn, thậm chí cậu còn nhớ như in rằng trên ống tay áo đó còn có một góc bị rách nữa.Đây là quần áo trong quá khứ của cậu, lúc cậu còn khoảng mười tuổi. Điều đó thật khiến cho người khác khó tin tưởng, chẳng lẽ cậu trở lại quá khứ? Dù sao thì cậu cũng có thể xác định rằng cái đầu và vết thẹo này chắc chắn là thuộc về bản thân cậu. Vết thẹo, cái vết thẹo chết tiệt, cậu bé phát ra một tiếng chửi thề xen lẫn sự tức giận, cuối cùng cậu đã nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.

5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28

Bao Dưỡng Em Đi

Nhiễm Thanh Nhan | Đam mỹ | Hoàn thành

Làm người, ai cũng được phép mơ ước viển vông, cho dù điều đó liệu rằng có trở thành sự thật hay không. Làm gì có ai mà không mơ ước tương lai mình sẽ trở thành tỉ phú, trở nên thật giàu có và được nhiều người ngưỡng mộ? Nhưng đâu phải ai cũng may mắn như ai. Lâm Hoa cậu cũng có cái ước mơ viển vông đó, khiến cho cậu muốn cười ra nước mắt.

9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28

Trước Kia Có Một Đôi Kẻ Thù

Tạp Liệt Phu Tư Cơ | Trọng sinh | Hoàn thành

Mười tuổi vào tông môn, mười một tuổi Trúc Cơ, mười tám tuổi liền đi vào Kim Đan, có thể nói trăm năm khó gặp thiên tài. Khi đó hắn độc lãnh phong tao, phong cảnh vô hạn, hưởng thụ sơn chủ yêu thích, đồng môn tôn trọng, bạn cùng lứa tuổi cực kỳ hâm mộ, vô luận đi đến nơi nào đều là sáng chói nhất một người. Cho đến khi Minh Trạm xuất hiện. Minh Trạm mười ba tuổi vào tông môn, mấy tháng sau thành công Trúc Cơ, mới vừa qua mười tám tuổi liền kết đan, thậm chí bị sơn chủ phá lệ thu làm quan môn đệ tử, cướp đi vị trí mà Sở Mộ Nhiễm tha thiết ước mơ. Hắn ban đêm xông vào cơ thất nơi sơn chủ tu luyện hỏi vì sao thu Minh Trạm lại không thu hắn, sơn chủ chỉ nhìn hắn lắc đầu, vì thế hắn giận dữ rời đi.Từ đó về sau tất cả đều thay đổi, hắn luôn cảm giác có người ở sau lưng khe khẽ nói nhỏ, hắn nỗ lực khắc chế, hắn tự nói với mình: Cho dù hắn không bằng Minh Trạm, hắn như cũ là thiên tài, không cần vì ngôn luận của mấy kẻ tầm thường mà hao tổn tinh thần, nhưng ngày qua ngày, hắn trơ mắt nhìn những lời khen ngợi đã từng thuộc về hắn đều bị Minh Trạm cướp đi, trong lòng rốt cuộc nổi lên gợn sóng. Hắn luôn luôn kiêu ngạo thì sao có thể cam lòng nhận thua, bắt đầu không biết ngày đêm tu hành, tu vi lại bắt đầu dừng bước không tiến. Nho nhỏ gợn sóng chậm rãi thành bọt sóng, cuối cùng trở thành sóng dữ, hắn một bên khắp nơi làm khó dễ Minh Trạm, một bên điên cuồng tu hành, ai ngờ một bước đi sai bị tẩu hỏa nhập ma, cũng may sơn chủ kịp thời phát hiện, vì bảo vệ tánh mạng đã hủy đi toàn thân tu vi của hắn.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28

A Nông

Bàn Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành

Trong lúc chỉ huy ở Washington đang bàn về kế hoạch tác chiến. Các lực lượng của quân Giải phóng đã tấn công khắp nơi trong lúc quân đội Việt Nam Cộng hòa đang chuẩn tập kết chuẩn bị tấn công.Giống như một con thú nhỏ bị thương dùng hết sức lực toàn thân phát ra một tiếng gào rống cuối cùng, vừa nhỏ yếu lại vừa đáng thương, mặc cho ai cũng không thể nhẫn tâm mặc kệ sống chết được. Hắn xem như là hy vọng cuối cùng của nàng thì phải? Lục Thung ngồi xổm xuống. Trên mặt thiếu nữ loang lổ vết máu, làn da tuyết trắng gầy yếu, giống như chú chó con trước kia hắn từng nuôi, chỉ là còn chưa kịp nuôi lớn, đã bị bóp chết.Hắn còn nhớ rõ cặp mắt đen nhánh kia luôn tỏa sáng, đặc biệt đáng yêu. Hắn cố sức kéo dài thời gian sống của nó, nhưng cặp mắt đó vẫn chậm rãi mất đi ánh sáng, không còn sinh khí, ngay cả kêu rên cũng chưa kịp thì đã chết. Quá đáng thương, sinh mệnh yếu ớt như vậy. Tay Lục Thung dừng trên cổ thiếu nữ. Tay hắn thon dài trắng nõn, tựa như tác phẩm nghệ thuật tốt nhất. Rất nhiều người nói, đôi tay này cầm dao giải phẫu, chạm vào máu chạm vào ruột rất đáng tiếc, lẽ ra nên dùng đánh đàn dương cầm. Hắn nghe xong cũng chỉ cười cười không nói gì, thầm nghĩ, đàn dương cầm nào có hàm xúc như khi phẫu thuật. Lòng bàn tay lạnh lẽo chạm vào da thịt ấm áp, Lục Thung giống bị phỏng một chút, nhưng không có thu hồi tay, nhẹ nhàng vuốt ve hai lần, sau đó bế thốc thiếu nữ lên, đi về hướng nhà của hắn.

7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28