Kim86 | Ngôn tình | Hoàn thành
"Thánh chỉ đến…" Giọng the thé của An công công bên cạnh hoàng đế vang lên. Chờ các chủ tử của phủ Thượng thư quỳ xuống thì ông mới đọc: " Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, nay trẫm được biết đích nữ Quý Bích U của Thượng thư bộ lễ Quý Sinh tài sắc vẹn toàn nên trẫm phong nàng là nhất phẩm quận chúa cùng trẫm phân ưu, nay thế quân Đại Sở thế như chẻ tre, trẫm lệnh cho quận chúa làm sứ giả hòa thân, ba ngày sau lên đường, khâm thử."Sau khi nghe xong cả phủ Thượng thư có khiếp sợ, đau lòng và có cả vui sướng khi người gặp họa như phu nhân của Quý thuợng thư và thứ tỷ của Bích U. Thứ tỷ của Bích U là Gia Linh cười trào phúng và nói: " Chúc mừng muội muội – Hừ, để xem sau này ngươi còn là đích nữ cao quý nữa không, sứ giả hòa thân đấy, nói dễ nghe một chút là con cờ cho tướng quân của địch tiêu khiển, còn nói khó nghe thì chính là quân kỹ đó, ha ha. "Nhìn nàng ta cười mà Đào Sương thật tức giận nhưng không biết làm sao vì nàng chỉ là một nha hoàn nho nhỏ thôi. "Muội cũng chúc mừng tỷ, vì từ nay tỷ sẽ là đích nữ của phủ thượng thư" Bích U nói xong thì quay về khuê phòng của mình, sở dĩ nàng nói vậy vì nàng biết nàng ta mơ ước địa vị đích tiểu thư này từ lâu mà nhiều lần bày cớ hãm hại nàng nhưng nàng không sợ nàng ta đâu, nhưng mà lần này thì đúng là kiếp nạn của nàng, nàng chỉ mong phụ thân bớt đau lòng thôi.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Thượng Quan Hạo Nguyệt | Tiên hiệp | Hoàn thành
Thế gian có nói: Thiên Đế có chín người con, đại thái tử là tù ngưu Hoàng Long hóa thân thành, tướng mạo đẹp đẽ, am hiểu âm luật, quả thực là ăn chơi trác táng thành tính, khiến cho Cửu Trọng Thiên không được yên bình. Ngày đó thiên cẩu ăn mặt trời, lại nhìn thấy ánh lửa ngút trời, nhân gian đồn đại: Là đại thái tử quyết định trời quá tối, liền lật đổ đài lửa của Hỏa Thần Chúc Dung, đốt một nửa Nam Thiên Môn.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Đêm, hơi lạnh. Mục Sở Sở cứ đứng yên lặng ở cửa phòng bệnh, vẻ mặt không buồn không vui. Trần Kính Đông đứng ở trước mặt cô, đôi mắt cực rét lạnh nhìn cô, mũi phát ra tiếng hừ lạnh khiến cho người ta sợ hãi: "Độc phụ này, cô biết rõ Liễu Liễu đã có thai, cô còn muốn đẩy cô ấy, cô có biết, cô đẩy cô ấy, cũng giết chết con của tôi..." Mục Sở Sở nghe xong chỉ khẽ cười một tiếng, chỉ là cười cực cứng nhắc, cười cực cô độc... Cô biết, Trần Kính Đông hận cô, không, là hận chết cô. Có lẽ y nằm mơ cũng muốn cô chết đi.Cô chiếm vị trí vốn nên thuộc về một người phụ nữ khác, người phụ nữ đó tên là Tần Liễu Liễu, Trần Kính Đông nói, đó là tình cảm chân thành của y. Tình cảm chân thành? Mục Sở Sở cảm thấy vô cùng nực cười, ở trong sơn động đó, Trần Kính Đông từng nói rõ, người y muốn kết hôn là cô. Nhưng mới qua bao lâu, cô ở trong lòng y, đã chẳng còn là gì nữa, chỉ là một độc phụ đê tiện, một sự tồn tại dư thừa.Có lẽ nụ cười của Mục Sở Sở quá mức châm chọc, bỗng nhiên gương mặt Trần Kính Đông cực kỳ khó coi, y như con sư tử nổi giận, xông tới nắm chặt cổ họng Mục Sở Sở. Nháy mắt, lưng cô dán lên vách tường, lạnh lẽo tận xương.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Bản Sắc | Ngôn tình | Hoàn thành
Yến Thanh Vi là một nữ cảnh sát có dây thần kinh thô. Thế mà, trong một lần tình cờ, cô lại nhặt về được một viên ngọc. Viên ngọc ấy mang tên Thập Tam. Chẳng những đẹp trai ngời ngời, cao to phong độ, lại còn luôn miệng gọi cô là chủ nhân. Hóa ra người mà cô nhặt về là ảnh vệ từ quá khứ xuyên đến. Trùng hợp là cô có dung mạo và khí chất giống chủ nhân của anh nên hiển nhiên anh xem cô như trời, nói gì nghe đó, rất vâng lời và nhận định sinh mạng của anh nằm trong tay cô.
26.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
An Ni Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Lý Tự Khanh của tác giả An Ni Vi. Tô Mạch Ức từ trước đến giờ nghe được nhiều nhất là câu “xin đại nhân tha mạng”Nhưng làm sao hắn ngờ được có một ngày, cũng câu ấy, tại một nơi vắng lặng, chút ánh sáng leo lét, từ miệng một người khác thốt ra, ngữ khí mềm mại, e sợ lại khiến hắn mềm lòng đến vậy!Mười hai năm giả nam, mười năm học tập gian khổ.Thật vất vả mới bước lên được con đường hình ngục, Lâm Vãn Khanh một lòng muốn lật lại vụ án chết oan của Tiêu gia năm xưa.Nhưng nàng gặp phải một nam nhân rất khó tính.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Loạn Thần của cùng tác giả.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
NTNO ABU | Xuyên không | Hoàn thành
Truyện Nữ Phụ Là Tử Thần – Teen là tựa truyện hay, thú vị và đặc sắc thuộc thể loại xuyên không, truyện teen. Lương Khải Vy - Lycoris radiate (25 tuổi) là 1 chủ tịch công ty LKV - mang tên của nó chuyên về các đá quý kim cương. Ngoài ra còn là 1 bang chủ tàn khốc giết người không gớm tay chỉ cần nhắc tới Băng Lycoris radiata mọi người đã rùng mình đặc biệt hơn chưa ai thấy được khuôn mặt của Lycoris radiata hoặc nụ cười chỉ cần ai thấy được sẽ chết không toàn thây.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Lại Quỷ Đại Nhân | Sắc | Hoàn thành
Thầy Trương là giáo viên chủ nhiệm ở trường cấp ba XX, nhậm chức đã sáu năm. Thầy Lý muộn hơn hắn hai năm, nhậm chức giáo viên Vật lý đã bốn năm, kiêm giáo viên phụ trách một năm, năm nay là năm thứ hai làm giáo viên phụ trách. Hai vị thầy giáo thông đồng vào cái năm thầy Lý lên làm giáo viên phụ trách, đại khái là giáo viên phụ trách và giáo viên chủ nhiệm phải tiếp xúc với nhau nhiều hơn bình thường, thầy Trương nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng (*), quyết đoán duỗi vuốt sói. (*) nghĩa bóng là gần gũi người có thế lực nên được hưởng lợi lộc trước, có thể tự suy ra nghĩa ngữ cảnh nhé ^^
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Quỷ Tiếu | Trọng sinh | Hoàn thành
Trụ Vương say mê Đát Kỷ, bỏ bê triều chính, tới khi chết đi mới hối. Sống lại một đời, hắn quyết chỉ trở thành mình quân, tái kiến Triều Ca. Nào ngờ bản thân lại dây tới sáu con sói đói, chạy mãi chạy mãi cuối cùng tuyệt vọng thô bạo đem bản thân tắm rửa sạch sẽ leo lên giường, cổ thắt nơ đỏ dâng lên miệng sói. Bầy sói đói mặt đầy dâm dê: " hê hê " Thương Vương Thụ đầy đầu quạ đen lượn qua, nước mắt lưng tròng dâng lên mông nhỏ " Các vị đại gia cầu thương xót " Ba... Ba qua đi, kết quả mông y bị bọn họ thao đến nở hoa hướng dương. Vẫn là Thương Vương Thụ: "... " Y sớm biết cầm thú không có tính người mà! QAQ Lề: đây là truyện nhằm để thoả yy của bản thân tác giả, lưu ý tên địa danh trong đây toàn bịa ra nên thỉnh quý vị ném đá nhẹ tay.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mộng Tiểu Khê | Tiên hiệp | Hoàn thành
Câu chuyện về kiếp trước kiếp này của Cẩm Thu (Tố Cẩm), thật ra chính là nàng quay trở về lúc nhỏ... Những chuyện vốn đã trôi qua, giờ lại lặp lại một lần nữa. Cứ như vận mệnh muốn nàng phải chọn lựa, phải đi đúng hướng, phải sống thành một cuộc đời khác vậy...“A Thư, đào ở biên giới phía đông nam có hai được không? Chỗ đào kia là chỗ đào ngọt nhất đó, bây giờ mà không đi hai cẩn thận tiểu ngũ vặt sạch.”“A Thư, đến phủ Bạch Chân ở Bắc hoang kéo hắn đến đây với ta đi.”“A Thư, hôm qua ngươi chôn rượu đào hoa xuống hả? Cũng không biết phía dưới còn bao nhiêu rượu ngon lâu năm.”“A Thư, ngươi lại đây, ta thấy ngươi đã lớn rời nên làm ít y phục mới.”“A Thư, sách y ta đưa ngươi nhớ được nhiều không? Lại đây đọc cho ta nghe xem?”“A Thư, đồ ăn ngươi làm không tồi, không ngờ tuổi còn nhỏ mà ngươi đã có tay nghề này rồi.”
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Nhu Đề | Khoa huyễn | Hoàn thành
Lách cách. Tiếng động này… hình như là âm thanh xích sắt nhẹ nhàng gõ trên bề mặt kim loại. Lâm Việt đang ngủ mê mệt bị âm vang khiến cho bừng tỉnh, hai mắt nhắm nghiền đột ngột mở ra. Anh đang ngồi trong một căn buồng hẹp, bốn bề đều có ô cửa sổ nhỏ. Nhìn từ cửa sổ đối diện ra ngoài, Lâm Việt có thể thấy mấy thanh thép rỉ sét nối thẳng tới gian phòng này, mà cả gian phòng thì đang chậm rãi di chuyển về phía trước. Là vòng quay khổng lồ.Cabin ngắm cảnh của chiếc đu quay khổng lồ này vô cùng rách nát, rõ ràng đã bỏ hoang lâu lắm rồi. Lớp sơn màu lục ngọc đã sớm bong tróc từng mảng, lộ ra lõi thép bị rỉ sét ăn mòn, cửa kính ám màu xám xịt đè chặt dưới lớp bụi dày chẳng biết đã bao năm không được lau qua, cả cabin treo lơ lửng trên một chuỗi xích sắt, lay lắt đung đưa trong gió mạnh, một đầu dây xích như đánh nhịp không ngừng gõ tấm kim loại dày cui.Bỗng nhiên tỉnh lại tại một nơi quỷ quái, Lâm Việt chỉ cảm thấy như mình đang mơ. Tại sao mình lại ở đây…? Mình chẳng phải đã chết rồi sao?
32.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Yuyuyu1023 | Sắc | Hoàn thành
Tổng giám đốc nhìn bề ngoài có vẻ cực kì tài giỏi, cực kì lạnh nhạt lại có một sở thích không muốn cho ai biết. Anh thích đi xem biểu diễn trực tiếp của ban nhạc Death Metal. Chủ yếu là do bị stress nặng. Lúc đó tổng giám đốc còn chưa chính thức trở thành tổng giám đốc, một người chuẩn mực trong nhóm doanh nhân thành công, một phiên bản súp gà cho tâm hồn sống. (*)Chú thích: Súp gà cho tâm hồn hay Chicken soup for the soul là một tựa sách nổi tiếng của tác giả Jack Canfield, Mark Victor Hansen, đây là tựa sách số một trong việc truyền cảm hứng. Ý chỉ tổng giám đốc là tấm gương truyền cảm hứng cho mọi người.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Zhou’er Yi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cưa Nhầm Tổng Tài, Được Chồng Như Ý của tác giả Zhou’er Yi. Nghĩ lại cái tên đàn ông cặn bã mà mình vừa chia tay, thêm cả cái ả trà xanh đeo dính lấy tên kia, cô cảm thấy khó chịu vô cùng, tâm trạng không tốt mới chiếc nào.Hừ, hắn ta nghĩ leo lên nhà quyền quý để ăn sung mặc sướng à?Thế thì tôi phải để cho hai kẻ vô sỉ kia nếm mùi đau khổ mới đượcTôi đây sẽ làm mợ của mấy người, để đến khi cần nịnh nọt thì mấy người cũng phải cung kính với tôi.Không biết lúc ấy Trịnh Thư Ý lấy tự tin ở đâu ra, cô nở nụ cười nhẹ nhàng gõ cửa sổ ghế sau Roll-Royce Phantom.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Đào Hoa Chước Chước, Phồn Tinh Điểm hay Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Kỳ Thập Nhị | Đam mỹ | Hoàn thành
Em quay cuồng – trong mơ hồ, mới vừa đứng dậy thì thiếu chút nữa lại cắm đầu trở lại. Đây hình như là lần đầu tiên tôi say đến lê tê phê như vậy đấy. Moẹ nó cái thứ rượu này đúng là vừa hại thân lại còn hại hồn nữa, tôi cảm thấy giờ hồn tôi vẫn đang phương trời nao chưa lao trở về đây này, người cũng vẫn đang lơ lửng như trên mây. Giường là giường của tôi, trần nhà cũng là trần nhà của tôi, and sặp pờ rai, quần áo cũng vẫn là quần áo tôi mặc hôm qua luôn.Chả có nhẽ có tồn tại câu chuyện sau khi say khướt lại xảy ra một cuộc gặp gỡ tươi đẹp với một anh đẹp zai rồi được ảnh bếch về nhà để làm cái lọ cái chai với nhau? Không tồn tại! Nhưng mà cái đậu má nó nếu hôm nay tỉnh dậy mà không phải đang dính người trên giường của tôi, thì tôi thể nào cũng bị dọa chết khiếp mà lao đầu xuống sông tự tử đấy. Quý dzị muốn hỏi tại sao ư? Thế thì lại phải hỏi một chút chuyện ngày hôm qua của tôi.Tất cả đều là do cái cha khách hàng mập *** chết tiệt kia cố sống cố chết mà chuốc rượu tôi, chưa kể ổng còn thật sự chuốc tôi say mèm luôn. Ủa vậy tại sao tôi lại về nhà được nhỉ? Trên tủ đầu giường có một cốc nước, để tôi nghiên cứu coi, chắc không bị ai hạ độc đâu nhỉ? Không phải, ai mắc cái giống gì mà đi hạ độc tôi, có ý đồ gì? Vị thặc nà ngọt. Này hẳn không phải là chuyện tôi có thể làm ra đâu, vì dù sao thì tôi cũng chỉ nhớ đến cái cảnh tượng mình say khướt rồi ôm bạn ‘biu ti phun’ đến đất trời rung chuyển thôi, chứ đừng nói đến chuyện kế tiếp, bởi vì tôi đây một xíu xìu xiu cũng không có nhớ.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Cái đêm mà Cảnh Doãn quyết định theo đuổi Khang Sùng ấy, y xuống tay ngoan độc, thắng thừng cắt luôn mái tóc dài vắt vẻo trên cổ thành cái đầu lủn củn mười phân. Y không ra chỗ thợ cắt tóc mà dùng luôn cây kéo thợ may ở hộc ngăn kéo, soi gương trong buồng tắm, phải một nhát, trái một nhát, cắt đến là sung sướng. Mẹ y Nguyễn Nghiên sáng sớm hôm sau mới phát hiện, sữa đậu nành mới mua bụp cái lênh láng trên thềm, mấy giọt còn bắn xa đến tận dép lê trong nhà. Tay bà xách bánh quẩy với túi ni lông lủng liểng, rít chói tai: “Chuyện giời gì thế này?!”“Đừng hét, đừng hét, mới sáng sớm mà.” Cảnh Doãn cầm cây lau nhà ra lau, hương sữa đậu nành thơm ngọt bồng bềnh trong hành lang. Lúc cây lau nhà hút no nước, y xách đi nhà vệ sinh, Nguyễn Nghiên lại rầy: “Đang yên đang lành cắt gì mà cắt hả!” Vặn nhỏ âm lượng hơn chút, bởi vì bà nghe thấy tiếng nhà họ Trần cách vách mở cửa, nên cố ép giọng xuống thấp, đầy mùi xem chuyện vui. “Lãnh đạo phê bình con.” “Định lừa mẹ anh đấy à?”“Không muốn nuôi nữa thì cắt phắt đi thôi.” Cảnh Doãn ra khỏi nhà vệ sinh, tay áo ngủ xắn cao để lộ cánh tay thon dài, đón bữa sáng từ tay Nguyễn Nghiên mang đến phòng bếp, làm bộ không muốn đả động gì đến chủ đề này nữa. Nguyễn Nghiên đành đi trũng nước rửa sạch dép lê, kiên quyết không tha y: “Tôi không tin. Thằng nhóc nhà anh chắc chắn là thất tình. Thất tình mới khác thường như vậy.”
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lê Ngọc Mai | Linh dị | Hoàn thành
Đất nước sau giải phóng, tại vùng thôn quê nọ thuộc bắc bộ có gia đình ông bà H. Gia đình có ba người con, trong đó, người con trai cả vừa học xong lớp 12 thì quyết định nghỉ học đi lính. Một lần nọ về thăm nhà, trên chuyến xe khách, anh gặp được một chú chó nhỏ, không biết từ đâu ra nhưng lại rất quấn quýt anh. Nhìn thấy bộ lông vàng dày và rậm, anh liền gọi nó là Vàng. Duyên số gặp nhau, anh quyết định mang nó về quê để bố mẹ chăm sóc, cũng chính là ông bà H. Không thể ngờ, cũng chính từ đây, gia đình vốn rnbình lặng của anh sẽ phải bước vào một phen sóng gió. Vàng là con chó rnnhư thế nào? Bố mẹ anh đã gặp phải biến cố gì? Ai là người giúp họ vượt rnqua hoạn nạn? Một bức tranh miền quê dung dị của Việt Nam những năm thậprn niên 90 được khắc hoạ chân thực và lôi cuốn trong từng chi tiết.Trongrn "Ma Chó", bức tranh quê ấy còn nhuốm màu kì bí và rùng rợn khi xuất rnhiện những yếu tố tâm linh, ma quái. Hãy cùng bước vào màn đêm kì bí rntrong khu vườn của ông bà H cùng "Ma Chó".
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tu Hoa Ngộ | Đam mỹ | Hoàn thành
Trời mới biết y còn nhỏ hơn người ta vài tuổi. Hơn nữa, từ nhỏ Yêu Hồ đã nổi danh thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Chỉ cần là mỹ nhân, không phân biệt giới tính, nợ không biết bao nhiêu đào hoa, tuyệt đối là đại họa của giới tu chân. Bây giờ thứ đại họa này muốn cưới hỏi, vốn là việc đáng mừng khắp chốn gửi thư chúc phúc. Nhưng đến lúc biết người y muốn rước là quốc sư đương triều Đại Thiên Cẩu đại nhân, tất cả đều cứng họng. Quần chúng vây xem tỏ vẻ - Bông hoa nhài cắm bãi phân trâu, ta nhổ vào! Yêu Hồ là đống phân trâu chứ còn gì nữa."... Mọi người đều biết quốc sư đương triều Đại Thiên Cẩu đại nhân là đệ nhất mỹ nam tử mà. Uyển Thiên Các Chủ xưa nay vốn là phường háo sắc, trong các mỹ nhân đếm không xuể. Thế mà tình cờ một lần nhìn thấy khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn của quốc sư liền động tâm. Uyển Thiên Các là tông phái lớn nhất hiện nay, lại tài đại khí thô, nghe nói lúc cầu hôn mang đoàn xe dài chắn hết tám con phố chính của hoàng thành! Uyển Thiên Các còn hứa hẹn nếu cưới được quốc sư, hàng năm đều sẽ phái hai mươi danh tông sư tới phục vụ hoàng gia." Tiên sinh kể chuyện gõ chiết phiến xuống bàn theo nhịp, vẻ mặt thương tiếc, "Thương thay cho quốc sư đại nhân, vốn là một đại nhân xuất trần tuyệt thế lại bị Uyển Thiên Các Chủ chà đạp. Ông trời đúng là không có mắt!"
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hướng Dương Nhỏ {小向日葵} | Ngôn tình | Hoàn thành
Tại một nhà hàng sang trọng hạng sang trong thành phố S đầy sa hoa này đang diễn ra một buổi tiệc kỉ niệm 10 năm thành lập của tập đoàn lớn Trương Thị! Bên trong sa hoa lộng lẫy đến ngất ngưởng những tầng lớp cao của xã hội đều có mặt ở đây mục đích duy nhất chỉ là được muốn hợp tác với Trương Thị!Một góc khuất nhỏ nếu để ý nhìn rõ hơn sẽ thấy một tiểu mỹ nhân nhỏ nhắn đang trầm tư lẵng lặng đứng nhìn hồ cá nhỏ! Nữ nhân tuy nhỏ nhắn nhưng thân hinh bốc lửa vô cùng! Nhìn vào ai cũng tưởng là cô tiểu thư của gia tộc nào...... - "Thư kí Mộc! Cho hỏi cô có thể uống với tôi một ly không?"_ Một gã trung niên tay cầm ly chứa chất lỏng màu đỏ đưa đến tay cô.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Swalows | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thư Ký Thẩm: Cưới Rồi Hãy Yêu của tác giả Swalows. - Cốc...cốc. - Vào đi. - Thưa sếp, cà phê của anh còn đây là lịch trình làm việc của ngày hôm nay. - Để đó đi. Thẩm Kiều hiểu ý liền đặt xuống bàn rồi xoay lưng định rời đi. Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Mưu Đoạt Phượng Ấn hay Chiến Thần Trấn Quốc.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Diệp Tình | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô là ai? Là bà xã? Là thư ký? Hoặc...cả hai?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tân Miêu | Linh dị | Hoàn thành
Đô Ngư ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, đêm qua dự báo thời tiết bảo hôm nay có mưa, quả nhiên thật sự có mưa. Mưa nói rơi là rơi, trong chốc lát không có vẻ sẽ ngừng. Đúng lúc đến giờ tan tầm, ngoài đường dòng người vội vàng hối hả, Đô Ngư theo thói quen đi xuống nhìn thoáng qua, chiếc Chery Tiggo* thường đậu dưới tầng đúng giờ này mỗi ngày, nay lại không thấy đến nữa. Con người đã trấn hơn nửa tháng đó. À không, con mèo mới đúng, hôm nay rốt cuộc hết kiên nhẫn rồi sao?Hay là kẹt xe, Đô Ngư thầm nghĩ, đóng máy tính lại, ra tận cửa công ty nhìn một lúc, không phải, hình như không đến thật. Đô Ngư thở phào, người ta bảo mèo giỏi nhẫn nại, trước đó y đã chuẩn bị tinh thần trường kì kháng chiến, không ngờ người này chẳng nhẫn nại như y tưởng, bớt được không ít việc.Chạng vạng mưa rơi càng lớn, cái rét lạnh của gió thu bao trùm, từ trạm xe trở về, cả hai ống quần Đô Ngư đã ướt lướt thướt.Vào cửa liền phát hiện đèn vậy mà đã sáng, Đô Ngư còn tưởng mình đi nhầm nhà. Mấy ngày nay ở đây, mỗi lần về y đều phải dùng sức dậm chân, mà dù có vậy, đèn chưa chắc sáng được, còn tuỳ vào may mắn, sao hôm nay lại nhạy khác thường thế. Trời rất lạnh, Đô Ngư cũng lười nghĩ thêm, nhanh chóng chạy vào nhà, thay quần áo khô rồi thổi lửa nấu cơm.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00