Hoa Lý Tầm Hoan | Ngôn tình | Hoàn thành
Nóng. Trong người tựa như đang có lửa đốt nóng bừng bừng. Lục Quý Trì không nhịn được mà kéo kéo cổ áo, muốn giật cái cà vạt vướng víu kia ra. Song không có cà vạt, cũng không có nút thắt, vải dệt trong tay mềm mượt, có cảm giác giống như là tơ lụa. Nhưng rõ ràng hắn vừa tham gia tang lễ của lão ba khốn nạn, còn chưa kịp thay bộ đồ tây trên người mà?Trong phút chốc Lục Quý Trì trở nên thư thái, nhưng rất nhanh lại mơ hồ. Người khó chịu tựa như bị thiêu cháy, đặc biệt là “nơi nào đó” càng ngo ngoe rục rịch, tựa như muốn nổ tung. “Tham kiến điện hạ”, bỗng nhiên có làn hương thoang thoảng xộc vào, một giọng nói e lệ ngượng ngùng vang lên, “Ôi! Tại sao mặt điện hạ lại đỏ như vậy, có chỗ nào không thoải mái ư?”Điện hạ? Cái quái gì vậy? Lục Quý Trì ngẩn người, nỗ lực mở to đôi mắt nặng trĩu, nhưng mà trước mắt chỉ có một khoảng bóng đêm mơ hồ, ngẫu nhiên có vài ngọn đèn dầu thoảng qua, tựa hồ ở rất xa. Đây là đâu? Không phải hắn đang trên đường lái xe về nhà sao?
24.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lemmm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bọt Biển của tác giả Lemmm. Hai người ở bên nhau cũng chỉ vì hai gia đình đã có ước hẹn, dù cô muốn phản đối nhưng nhà họ Từ đã giúp công ty của ba cô không phải rơi vào đường cùng, nên cô cũng chỉ có thể nhượng bộ.Thêm một lý do khác, cô cho rằng như vậy cũng có thể nhanh chóng quên đi người cũThời gian bên nhau có lẽ cũng đã khiến tình cảm với đối phương dần thay đổi.Nhưng khi mà cô tưởng rằng mọi thứ đã có thể bắt đầu lại thì những điều không mong muốn liên tiếp ập đến.Hôn nhân chính thức kết thúc khi cô mất đi đứa con đầu lòng và hắn là kẻ gián tiếp gây ra.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Giam Cầm Vì Yêu hay Ma Phi Khó Tán Tỉnh.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
JJ@大丽花茶 | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhìn khuôn mặt chìm vào ngủ say của Diệp Liên Ý, Ôn Nam vẫn không thể nào hiểu nổi tại sao hắn lại ngăn cản cuộc phẫu thuật, lựa chọn giữ lại đứa bé trong bụng cô... Lẽ nào là bởi vì trong tình thế cấp bách cô hét lên tiếng "Nam" kia sao? Năm năm rồi. Tròn năm năm, Ôn Nam chưa từng được nghe lại cô gọi hắn như vậy. Trong phút chốc, Ôn Nam bị hồi ức ràng buộc, khi bác sĩ chuẩn bị đưa dụng cụ vào thân thể cô thì hắn xông vào phòng phẫu thuật, yêu cầu bác sĩ dừng tay.Hắn không biết giữ lại đứa bé này là đúng hay sai nữa. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, giờ khắc biết được Diệp Tiểu Ý mang thai, trong tim hắn chợt lóe lên một niềm vui. Không biết bao nhiêu lần hắn đã từng mong muốn cô và hắn có một đứa con. Nhưng bây giờ... Dù Diệp Liên Ý vẫn đang ngủ say nhưng lông mày vẫn nhíu lại, nước mắt rơi đầm đìa xuống gối, trong cơ mê cô gào hét: "Đừng mà, đừng bỏ đứa bé đi..."
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trương Lạc Minh | Ngôn tình | Hoàn thành
Không có nhà đã khổ tâm, mua nhà lại càng khổ tâm. Tôn Anh Hùng ông đây bị trúng sét ái tình của quản lý bộ phận kinh doanh nhà đất Lam Thiếu Bằng rồi. Di chứng của việc bị sét đánh là ông mày mơ mơ màng màng đâm đầu đi mua nhà ở công ty nhà đất của Lam Thiếu Bằng. Về sau ông phát hiện mình thua lỗ, vì vậy ông lại càng khổ tâm cái căn nhà của ông. Khổ tâm theo đuổi quản lý bộ phận kinh doanh, khổ tâm đủ thứ việc trên trời dưới đất… Đậu xanh rau má, thế này là thế nào? Định ngày lành tháng tốt đi đòi phí bồi thường của công ty, nhưng mà…“Thật xin lỗi, ban giám đốc công ty của chúng tôi đã quyết định như vậy đấy.” Lam Thiếu Bằng nói. Ông không thèm khách khí giữ chặt cánh tay Lam Thiếu Bằng, cười tà vô cùng lưu manh, “Không trả tiền thì cậu liệu mà lấy thân gán nợ đi!”Câu chuyện được dẫn dắt theo ngôi kể của một anh công tên là Tôn Anh Hùng. Ngày trước, anh là đỉnh đỉnh đại ca trong chốn giang hồ, nhưng vì tâm nguyện của chị mình mà cải tà quy chính, trở thành lương dân, làm lụng vật vã cả đời để nuôi cháu trai và em trai. Cũng do sự lơ lửng pha trộn của lương dân và lưu manh nên anh ngông khỏi nói, luôn xưng là “ông”, và câu cửa miệng của anh lúc nào cũng là đậu xanh rau má, mặc dù đi đâu cũng bảo mình là người dân thiện lương chăm chỉ:v . Rồi một ngày nọ, anh gặp tình yêu sét đánh của đời mình, Lam Thiếu Bằng, và tiếp đó là những chuỗi ngày dở khóc dở cười nhưng không kém phần ấm áp. Tuy câu chuyện chủ yếu theo ngôi kể thứ nhất nhưng vẫn xen kẽ hài hoà với góc nhìn của anh thụ và người kể chuyện, vui tươi hóm hỉnh.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nhất Thời | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nuông Chiều Riêng Em full (đã hoàn thành) của tác giả Nhất Thời. Mười năm trước, trong đêm mưa to. Bánh xe ô tô ma sát trên con đường đầy nước, hạt mưa chảy dọc theo thành xe văng tung tóe khắp nơi. Trong khoảnh khắc, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, kèm theo đó, mưa rơi càng dữ dội hơn, mưa vỗ lộp bộp lên chiếc xe BMW đang lao như điên trong màn mưa. Những đám mây đen bao phủ kín bầu trời, đến một tia sáng ánh trăng cũng không thể lọt qua.Con đường trơn trượt, cơn mưa lớn làm ánh đèn đường nhòe đi, người tài xế trên xe toát mồ hôi, thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu. “Bà chủ, bà có ổn không?” Gương mặt dì* bên cạnh tràn đầy lo lắng, một bên nhẹ nhàng xoa bụng của phu nhân, vừa hỏi. Nếu yêu thích thể loại sủng, bạn có thể đọc thêm Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé hay Ôn Nhu Bại Hoại.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tử Sa Hồ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương Tử full (đã hoàn thành) của tác giả Tử Sa Hồ. “Vương gia, tiểu thư đang đánh các vị tiểu thư khác trong sân” Người nào đó ngó ra cửa, cảm nhận được ánh nắng chói chang “Đem hết bọn họ ra sân phơi nắng, phơi nắng”. Và vì thế, các vị tiểu thư kia đành kéo nhau ra phơi nắng dưới ánh dương quang rực rỡ... “Vương gia, tiểu thư bảo là người không đến”. “Giờ này đang làm gì?” “Thu dọn hành trang”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chưởng Hoan hay Trêu Chọc Hôn Nhân.
55.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
9 giờ sáng, thời điểm mọi người đều bận rộn trong công việc của mình. Có người đang làm việc chăm chỉ, có người lại vừa ngủ muộn nên trễ giờ làm, lo sợ lại bị ông sếp già khó tính la mắng. Cùng là một buổi sáng, có người tất bật ngược xuôi lo công việc của mình. Nhưng cũng có những người, hiện tại trong lòng tràn đầy háo hức và chờ đời người thân của mình.Cùng thời điểm này, tại sân bay quốc tế ở thành phố F lại kín người. Dòng người tấp nập vào vào ra ra là chuyện đương nhiên tại sân bay. Nhưng, mọi lời bàn tán xôn xao liền xuất hiện khi nhìn thấy một người đàn ông đang đẩy hành lí. - Anh ấy là ai vậy? Thật nổi bật. Là minh tinh nào sao? Ôi, đẹp trai quá! Xem mũi anh ấy cao chưa kìa?
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
Vào một ngày đẹp trời, người đàn ông đang nằm ngủ trên giường. Nghe tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Anh ta ngồi dậy hẵn rồi vươn tay cầm lấy điện thoại trên bàn lên và trả lời điện thoại: " Có chuyện gì? " Giọng nói lạnh lùng vang lên làm cho người ở đầu dây bên kia có phần sợ hãi. " Giờ này cậu còn chưa đến công ty sao? Biết hôm nay là ngày gì không?Hôm nay có mấy em gái đến xin việc đấy " Người ở đầu dây này vẫn không động tĩnh gì, im lặng nghe người bên kia nói. " Giao quyền lại cho cậu ". Nói rồi, anh ta tắt điện thoại rồi bước chân xuống giường. Đi thẳng vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt rồi thay y phục. Sau khi đã ăn mặc chỉnh tề. Anh ta bước xuống nhà. Tất cả người làm đều cung kính cúi chào và đồng thanh nói:
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Thiên Đình là tổng tài Triệu thị. Anh muốn gì là có đó, không ai có thể ngăn cản được việc làm của anh. Lúc nào cũng vậy, lạnh lùng vô cảm. Lưu Tĩnh tìm đến anh, và anh đã đồng ý. Giữa họ không có tình yêu, chỉ vì lợi ích của cả hai nên đành phải chấp nhận giao dịch. Cô là dụng cụ làm ấm giường cho Triệu Thiên Đình. Còn anh là kim chủ của Lưu Tĩnh. "Cô muốn li hôn?" "Đúng vậy."Lưu Tĩnh vội ném một phần hồ sơ xuống trước mặt Triệu Thiên Đình, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ánh mắt sâu hút kia. Bình thường cũng bình tĩnh. Triệu Thiên Đình hờ hững cầm phần hồ sơ kia lên, thấy rõ ba chữ "đơn li hôn" trên giấy cũng không nao núng. Từ khi nào Lưu Tĩnh lại được phép đưa ra đề nghị này? Cô muốn lộng hành ư? "Tôi chơi chưa chán, có muốn cô cũng đừng hòng đòi li dị." Vội ném thứ trên tay xuống, Triệu Thiên Đình lạnh lùng lên tiếng. Đâu đó vẫn có một khí thế độc tôn, bắt người khác phải nghe lời mình tuyệt đối.Chưa chán? Lưu Tĩnh là thứ để người khác chơi đùa sao? Đúng là như vậy, cô như một con rối, ai muốn làm gì cũng được, nhiệm vụ của cô chính là phục tùng anh. Những ngày chung sống với nhau sau khi đăng kí kết hôn đối với Lưu Tĩnh chỉ là dày vò, đau khổ. Cô đã cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, nhưng có lẽ mọi thứ đã chạm tới giới hạn của cô, không chịu nổi nữa rồi. Thừa nhận mình đã yêu Triệu Thiên Đình, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ cô chỉ có hận anh. Tất cả là do anh, anh không tin tưởng cô, anh bỏ mặc cô khi bị ả Tố Tư xô té ngã. Chính anh đã bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại một lần.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nguyễn Ngọc Ngà | Ngôn tình | Hoàn thành
" Mẹ mày, đề đóm cho lắm rồi bán nhà. Đàn bà phụ nữ không biết vun vén cho gia đình, còn ngu". Tiếng ba dượng cô gào lên nghe thật đinh tai nhức óc, ngày nào cũng thế, ba dượng và mẹ của cô cũng phải cãi nhau vài chặp như vậy. Đặc biệt là hôm nay khi nghe tin bà chủ nợ ở trên thành phố về lấy tiền lãi thì hai người họ lại càng rối,người này đổ lỗi cho người kia, cái nhà cứ thế ầm ĩ cả lên. Quỳnh Hoa tặc lưỡi thở dài, bỏ đi ra ngoài nhưng sau lưng còn còn tiếng thét lên không kém của mẹ cô." Tao đề đóm thì đã sao nào,chứ cái thứ mày lại tốt đẹp quá. Mày đi làm đưa được đồng nào về nuôi vợ con hay không? Hay là suốt ngày rượu chè,bài bạc, gái gú. Mày với tao như nhau cả thôi, đừng có ngồi đó mà trách ai." " Vậy bây giờ mày tính sao, tiền đâu mà trả cho người ta đây?" " Tao không tính, có giỏi thì chết mẹ cho xong, cái mạng già này ai muốn xử sao thì xử, tao chán lắm rồi. Con Hoa đâu, Hoa...Hoa....Tao gọi mày nghe không vậy?" Cô núp sau bụi cây chuối, cũng không thoát nổi bà, nhà cửa chật hẹp, vườn tược không có. Khuôn mặt chán chường, cô lủi thủi bước vào trong." Mẹ gọi con" " Tao không gọi mày thì gọi ai? Mày nghe cho rõ đây, hôm nay mà tao có mệnh hệ gì thì tự đi làm mà nuôi thân, lớn rồi...không ai nuôi mày mãi được đâu. Đừng có quen thói từ lúc nhỏ được ba mày nuông chiêu mà làm biếng, nghe hông?" " Dạ,con biết rồi mẹ. Con cũng không muốn ở trong cái nhà này thêm nữa đâu"
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trường Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Nam giật mình tỉnh giấc, nhìn xung quanh nó ngơ ngác một hồi. Hình như nó chợt quên đi rằng nó đã không còn ở với ông bà ngoại nữa. Nó đang nằm trên một cái giường rộng, một căn phòng sạch sẽ với nền sơn trắng tinh, bất chợt tay no đụng phải một thứ gì đó khiến nó tỉnh hẳn, nó quay sang bên cạnh. Cái Hạnh em gái nó vẫn đang ngủ, lúc này mới là 6h sáng. Kéo cái chăn đắp ngang người cho em gái nó mở cửa phòng đi xuống cầu thang. Ngôi nhà 3 tầng khang trang, rộng rãi, căn phòng hai anh em nó đang ở nằm ở tầng 3 sát phòng thờ cúng tổ tiên. Bước xuống tầng 2, hôm nay là chủ nhật nên mọi người đều chưa dậy. Khẽ đưa chân đặt xuống cầu thang tầng 1, đang bước được nửa đường nó vội rụt chân lại. Ở dưới căn phòng ngay gần chân cầu thang tầng 1 là giọng của bố nó: Con nó mới về em đừng làm gì ầm ỹ. Hiện tại hai đứa nó chỉ có anh là người thân duy nhất. Anh cũng đã nói chuyện với em rõ ràng từ trước rồi còn gì. Bố nó đang nói chuyện về hai anh em nó với cô Hường, vợ sắp cưới của bố nó. Đột nhiên nó giật nảy người khi nghe giọng cô Hường chua loét, cô đang nói như cố ý gào lên để đánh thức mọi người dậy:Toàn vác nợ vào thân, tự nhiên từ đâu phải nuôi báo cô hai đứa. Anh nghĩ nhà này thừa tiền chắc. Của chồng công vợ, em nghĩ cũng là nghĩ cho anh. Không phải dễ dàng mà có được cái cơ ngơi này. Sao bao năm hai đứa nó không nhận bố mà giờ lại nhận. Đúng là tiểu yêu mà, được thêm cái gia đình vợ cũ anh nữa. Rặt một lũ xúi bẩy..
23.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Hằng | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi mặc chiếc áo mưa mỏng che hờ trên người, ngồi trên chiếc xe máy cà tàng chạy nhanh dưới trời mưa bão, gió kèm theo mưa không ngừng quật mạnh vào mặt tôi đau rát, tôi nắm chặt tay lái, lái xe trong vô thức,đường phố chỉ còn lại mình tôi không khác gì một con thần kinh khi cư nhiên ra ngoài vào lúc thời tiết mưa bão như thế này, nhưng tôi nào có muốn như vậy?Hôm nay chính là ngày cưới của tôi, đêm nay vốn dĩ là đêm tân hôn của tôi? Thay vì được ở trong chăn êm nệm ấm với chồng, tôi lại phải chạy 1 mình dưới cơn mưa lạnh ghê người chỉ vì cái lí do cô em chồng bị chồng đánh, em chồng tôi tên Trang, nó lấy chồng hơn 1 năm nay, không hiểu vì sao 2 vợ chồng nó lại gây nhau trong ngày đám cưới của tôi, kết quả chồng nó đánh nó một bạt tai, nó giận dỗi bỏ đi từ chiều giờ không thấy về, mẹ chồng tôi lo lắng phát điên lên, cuối cùng chính tôi, cô con dâu mới nhận nhiệm vụ đi tìm em chồng về, chồng tôi cũng có ngăn không cho tôi đi vì bên ngoài đang có bão, nhưng tôi không đi thì mẹ chồng tôi lại đòi lao ra ngoài tìm con gái, chồng tôi nói để anh đi thì bà ngăn lại với lí do anh đang bị cảm cúm, cuối cùng vẫn là tôi đi, thế đấy ngày đầu tiên đặt chân về làm dâu của tôi nó diễn ra như vậy đấy.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Bản Lật Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Giới truyền thông đều muốn giật tít những scandal của những minh tinh trong giới giải trí để thu hút độc giả. Và một trong những đề tài hay được thảo luận, suy đoán, thậm chí hơi có ý đồ bôi nhọ chính là việc tân ảnh đế Phong Kính không chấp nhận làm việc sau 12 giờ tối. Mặc dù ngoại hình xuát sắc, năng lực diễn xuất cũng rất chuyên nghiệp, tính cách cũng không tồi, nhưng quy tắc này của anh cũng khiến mọi người chia ra hai chiều ý kiến, nửa tò mò thông cảm, nửa chê bai, đặt điều. Nhưng dù dư luận xào xáo thế nào đi chăng nữa, anh vẫn không thay đổi. Gần đây Giang Nhiễm cảm thấy chú chó nhà mình hơi kỳ lạ, bình thường cô ôm ấp hôn hít, chó nhà cô đều cực kỳ vui vẻ lại lanh lợi, thế mà dạo này, cô vừa ôm hôn một tí, chó nhà cô như thể hóa đá vậy. Cứ đến 12 giờ đêm, nam chính sẽ hoán đổi linh hồn với chó nhà nữ chính. Đến 6 giờ sáng thì đổi lại.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mạn Miêu (Martina) | Ngôn tình | Hoàn thành
Mối tình thầy trò từ xưa đến nay vốn chịu nhiều áp lực. Nhưng một mối tình nhẹ nhàng, sâu lắng trong "Tiểu Đan của giáo sư" đem đến một cảm giác khác, nhiều cung bậc cảm xúc trộn lẫn cùng vị ngọt ngào, xen lẫn đắng nồng vẫn được thể hiện rõ nét, tựa như ta nhâm nhi một tách cà phê nâu vào những buổi chiều trầm lặng.Chu Nhã Đan - sinh viên năm nhất đang lơ ngơ giữa dòng người đi ngược xuôi. Trường đại học hóa ra lớn thế này sao? Cô chẳng biết đi đâu hết. Xa xa nhìn thấy một chàng trai mặc quần áo giản dị, trông có vẻ giống giáo sư trong trường. Cô chạy lại hỏi:" Giáo sư! Giáo sư! Thầy có thể chỉ em tới phòng C không?"Vị giáo sư này quay sang nhìn, dáng người cao cao, hơn cô phải một cái đầu, anh đứng ngược sáng, gương mặt hết sức điển trai! Vị giáo sư trả lời với giọng trầm thấp:" Sinh viên mới?" Cô gật đầu lia lịa, anh nhìn thẳng, bắt đầu sải bước:" Theo tôi." Cô đuổi theo anh, chăm chú nhìn bước chân nhanh thoăn thoắt của người phía trước để rồi đâm rầm vào người ta. Anh quay xuống:" Tới nơi rồi." Chu Nhã Đan cúi gập người:" Cảm ơn giáo sư!" Ngẩng đầu đã chẳng thấy bóng dáng đâu, người này có thuật di chuyển tức thời chăng?
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mèo Con Tai Cụp | Ngôn tình | Hoàn thành
Là nhị tiểu thư của Lâm gia, nhưng mọi người không ai công nhận cô điều đó cả. Gia đình ghét bỏ, cô tốt hơn một chút cũng chỉ có danh phận nhị tiểu thư. Tất cả người làm trong nhà không ai tôn trọng xem cô là nhị tiểu thư của họ. Bởi cô chính là con riêng của Lâm Dương và tình nhân của mình Ngọc Hoa, mẹ cô qua đời vì tai nạn, vì cũng là con mình nên ông ta mang cô về cho cô một danh phận. Nhị tiểu thư.Mẹ kế và chị cả không ưa gì là cô. Luôn làm khó cô, từ nhỏ cô đã bao giờ nhận được sự yêu thương từ cha mình? Không hề ông ta cũng như họ, chán ghét cô vậy. Lâm Giai Ninh là chị gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng chính là đại tiểu thư của Lâm gia. Cô ta cũng là một đại minh tinh nổi tiếng trong showbiz. Là nữ thần trong lòng của tất cả mọi người.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mèo Con Tai Cụp | Ngôn tình | Hoàn thành
Tại khu vui chơi đông người nhộn nhịp kia, có một người đàn ông tuổi đã ba mươi nhưng lại mang một vẻ đẹp lạ thường. Gương mặt tuấn mỹ như một bức tượng điêu khắc do trời sinh đã ban cho, từng đường nét trên gương mặt ấy không thể nào miêu tả được, nó còn hơn cả hai từ " hoàn hảo " đối với anh. Dáng vẻ cao to, trên người luôn toát lên một khí chất hơn người.Là chủ tịch của một tập đoàn lớn, tập đoàn đứng đầu Châu Á cũng là người đứng đầu giữa Hắc Bạch lưỡng đạo. Với cái tên Tịch Mộ Thần, khi ai đó nhắc đến tên anh không ai là không thể không biết đến người đàn ông này. Bản thân vốn rất không thích đến những nơi nhiều người đông đúc như thế này, vì anh nghĩ điều này thật sự rất phiền phức. Nhưng vì " Bà Xã Nhỏ " rất thích đến đây chơi, đặc biệt hơn đó là muốn đến những nơi này cùng anh. Cô đã ra sức nài nỉ anh cùng cô đến khu vui chơi mới mở này nhưng anh nhất quyết không đồng ý không đi là không đi. Cô nhịn nhục, đến bước đường cùng cô đã trao đổi với anh một việc. Nghe xong điều này ánh mắt anh sáng lên và cũng đã đồng ý cùng cô đến đây chơi
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Úy Không | Ngôn tình | Hoàn thành
Giang Mạn đẩy cửa văn phòng ra, phòng làm việc gồm ba người, lúc này đây hai người đang ngồi trước bàn có bộ dạng giống như những con ma không ngủ vài ngày, đối diện với máy tính ngáp liên tục."Hai người sao vậy? Lại bị Lão Vương tra tấn hả?" Giang Mạn lấy ra hộp quà mang về, cười đưa cho hai người. "Ú uầy! Em nhớ chị muốn chết." Chương Tiếu Tiếu trông thấy cô mắt liền sáng lên, vừa phấn khích nhận lấy hộp qùa ăn vặt đặc biệt, vừa than vãn, "thật không phải mà? Mấy ngày nay chị không ở đây, ngày nào lão Vương cũng bắt chúng em chết chìm trong tăng ca, hôm qua thảo luận chủ đề bản thảo mới, mãi đến hơn mười giờ lương tâm lão ấy mới trỗi dậy mà thả người."cô ấy đối diện với Bành Việt đang ngóc đầu nhìn Giang Mạn, cười nói: "không phải chị nói sáng nay mới về sao? Thế nào mà lại đi làm luôn vậy? Cũng không nghỉ ngơi hai ngày thật tốt, quay về đồng nghĩa với lại phải bắt đầu tiếp tục công việc ma quỷ." Giang Mạn cười: "Tôi cũng muốn vậy, nhưng về đến nhà mới vừa ăn cơm xong, đã bị lão Vương gọi điện thoại kêu tới, nói là lo nghĩ về việc tôi đi huấn luyện mười ngày, nghiệp vụ buông lỏng rồi, kêu mau chóng quay lại quan sát tiết mục thu âm mới." Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. cô vừa nói xong, cửa văn phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, một cái đầu bóng loáng như đặc vụ ở Địa Trung hải bước vào, cười vui vẻ nhìn mấy người bên trong: "Ai nói xấu tôi đấy?" không chờ ai trả lời, lại a lên một tiếng, " Giang Mạn về rồi à?"
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tây Tây Tiểu Lâu | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong phòng có người. Ánh mắt ép người chiếu rọi trên dưới thân thể cô, lộ ra cảm giác tồn tại rõ rệt, khiến cô không có cách nào bỏ qua được. "Rốt cuộc là ai?" Cố Hướng Tinh lại run run phát ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn mà tinh xảo lộ ra nhiều phần sợ hãi. Chẳng qua là cô nhận được điện thoại của Hướng Tuyết, đến khách sạn đưa quần áo cho cô ta, kết quả vừa vào phòng, đã nghe thấy được mùi hương lạ lùng gay mũi, lúc tỉnh lại, hai mắt hai tay đều bị trói chặt, mà toàn thân cô càng không có một chút sức lực nào.Đang lúc cô suy nghĩ mãi không ra, bỗng nhiên chỗ giường bên cạnh cô lõm xuống một khoảng lớn, Cố Hướng Tinh giật mình, vô thức muốn né tránh, mắt cá chân lại bị một bàn tay to dày thình lình bắt giữ! "Buông tôi ra…buông tôi ra!" Cố Hướng Tinh giãy dụa muốn rút chân ra khỏi tay đối phương, cũng là phí công. Mắt cá chân trơn bóng như ngọc bị nắm ở trong lòng bàn tay, tinh tế vuốt ve, Vệ Đình Quân nhìn gương mặt tái nhợt bên dưới cái bịt mắt của cô, khóe môi mỏng lạnh lẽo từ từ cong lên thành một nét cười lạnh. "Cô sợ tôi?"Giọng nam khàn khàn mà lạnh lẽo truyền đến, khiến Cố Hướng Tinh giật mình, lại không hiểu sao cảm thấy giọng nói của người đàn ông có chút quen tai.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
nó ngồi trên ghế, dáng vẻ ngoan ngoãn nhìn hai người đang lo lắng liền cảm thấy bất an. chẳng nhẽ nó lại gây ra chuyện gì ư? đâu có mà có nó cũng chẳng nhớ nổi đơn giản vì nó gây họa nhiều rồi bao giờ người xử lí cũng là cha nó. " hai người nói gì đi" cứ kéo dài thế này chẳng ổn chút nào " con sắp phải kết hôn" ông trần lên tiếng, giọng khàn khàn đã được tô luyện qua thời gian khiến ông thêm trững trạc và thận trọng. ông cũng đâu ngờ ngày này đến nhanh thế nhưng ông là người trọng tình nghĩa ai tốt với ông ông nhất định cả đời không quên. nếu năm ấy không có gia đình họ thì cũng chẳng có ông bây giờ.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thời Xán | Ngôn tình | Hoàn thành
Thời tiết giữa mùa hạ, hơi nóng bốc lên cuồn cuộn. Bầu trời xanh quang đãng, ánh nắng màu mật ngọt trút xuống xuyên qua ô cửa hóa thành những điểm nhỏ, cảnh vật rõ ràng, sáng tới chói mắt. Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh. Thời Hoan lim dim buồn ngủ, đưa tay chạm vào vali hành lý, ngáp một cái. Cuối cùng cũng tới.Sau khi xuống sân bay, Thời Hoan lấy điện thoại ra, tìm trong danh bạ tên liên lạc là “Trì Nhuyễn”, gọi điện đi. Đối phương cũng không để cô chờ quá lâu, bên trong điện thoại mới vang lên vài tiếng “tút” đã được nối máy. Cô lười biếng mở miệng, “Bảo bối, đến chưa?” Giọng nói ngọt ngào mềm mại của đối phương truyền đến: “Cậu nhanh thế, tớ vẫn còn đang ở trên xe.”“Được thôi, bao lâu nữa có thể đến đây?”. “Năm phút, cậu đứng ở cửa ra sân bay đợi tớ, tớ đến tìm cậu. Cậu đi cùng tớ mua một vài thứ.” Trì Nhuyễn nói xong, bên tai xẹt qua âm thanh rè rè, cô ấy bất đắc dĩ nói, “Bên này tín hiệu kém, gặp rồi nói, cậu chờ tớ một lát.” Thời Hoan gật đầu, đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, cúp điện thoại, cứ thế đứng yên lặng hồi lâu ở cổng ra của sân bay. Thời Hoan vốn định bay thẳng từ Pháp về nước, nhưng hôm qua Trì Nhuyễn gọi điện thoại tới nói là cô ấy đang đi công tác ở Yemen, bảo Thời Hoan rẽ ngang qua đây.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14