Đóm Hóa Lệnh | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Dâu Thế Thân Hoa Phù Dung của tác giả Đóm Hóa Lệnh. Phù Dung vội vã níu lấy tay một gửi bác sĩ mà cầu xin sự giúp đỡ. Hôm nay cô vừa đi học về đã thấy mẹ cô – bà Dung Hoa đã nằm xìu trước cửa. Phù Dung sợ hãi mà đưa mẹ vào bệnh viện, nhưng đến giờ này vẫn chưa có ai đoái hoài gì đến mẹ con cô cả. Người bác sĩ nhìn bộ dáng lam lũ của Phù Dung, bộ quần áo cũ đã ngả màu, gương mặt hốc hác. Ông nhíu mày rồi bước đến bên cạnh giường xem xét bệnh nhân.“Bệnh nhân có bệnh trong người nhiều năm. Tình trạng ngất xìu vì nghỉ ngơi quá ít, tụt huyết áp, máu. Không đủ nuôi dưỡng não bộ. Mau đưa vào phòng phẫu thuật.” Sau một loạt các quy trình kiểm tra, ông quay lại nhìn lướt qua Phù Dung rồi nhìn sang một người y tá ra lệnh. Cô y tá lập tức gật đầu sau đó vội vàng sai người đẩy giường bệnh của bà Dung Hoa vào phòng cấp cứu. Phù Dung mừng rỡ, quẹt đi nước mắt trên mặt chạy theo phía sau mẹ mình.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác và Ngược Em, Yêu Em.
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
WingYing | Dị giới | Hoàn thành
Trần triều Chính Hóa năm thứ hai mươi bốn, Chính Hóa đế băng hà. Tiên đế vốn không có con trai, phải để Tiêu Trọng Nhụ cầm đầu các đại thần Nội Các ủng lập con trai của Tĩnh Vương Trần Quảng lên ngôi vua. Tân đế tuổi xấp xỉ mười hai, sau khi lên ngôi liền lập Tiêu Trọng Nhụ làm Thái phó, cưới con gái dòng họ Tiêu gia làm hoàng hậu. Sau khi Tiêu Trọng Nhụ nhậm chức, hắn liền tru di toàn bộ Phó gia, đem tất cả môn sinh dưới trướng Phó gia đều bắt lấy một mẻ, quét sạch hết các thành phần chống đối trong triều. Chỉ sau ba tháng, toàn bộ triều đình trước sau đã thành bình địa của Tiêu gia.Lúc đó, Trần triều cũng chỉ mới được thiết lập hơn sáu mươi năm, vị vua kế nhiệm Thái tổ là Chính Hóa đế ngu ngốc vô đạo, một năm tuyển tú đến ba lần, đem các nam nữ trẻ tuổi trong dân gian bắt hết vào hậu cung mà hành dâm vô độ, trong triều thì sủng hạnh nịnh thần Tiêu Trọng Nhụ. Tiêu Trọng Nhụ một tay thay Tiên đế chấp chưởng triều chính phải đến hơn ba năm. Sau khi Tân đế lên ngôi, nghĩa quân ở nhiều nơi đồng loạt nổi dậy, Tiêu thái phó lấy trọng binh để đàn áp quân phản tặc, thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Trừ kinh thành Ung Kinh ra, dân chúng ở khắp nơi đều lầm than, tiếng khóc thấu tận trời xanh.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Bồng Lai Khách | Ngôn tình | Hoàn thành
Nôn hết tất cả mọi thứ ra, cuối cùng còn chỉ còn chiếc dạ dày trống rỗng, khoang miệng Chân Chu đắng ngắt, ghé vào chiếc giường sắt chật hẹp, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt. Cô xin thề, sau khi về nhà, cả đời này cô cũng không lên tàu thuyền hay ca nô nữa. Thân chiến hạm bị sóng lớn đập lắc lư, một trận đau đầu hoa mắt lại kéo tới, sắc mặt Chân Chú trắng bệch, năm ngón tay nắm chặt tay vịn nơi đầu giường sắt, trợn to mắt, nghiêng ra ngoài nôn ọe mấy lần nữa, cuối cùng cũng chẳng còn vật gì trong bụng."Em gái, em cứ thế mãi không được đâu, để chị đi tìm lão Lý." Người nói chuyện là chị Chương ngồi cùng chuyến tàu tiếp tế với Chân Chu tới đảo đá san hô ở Đại Hải để thăm chồng. Chị Chương 40 tuổi, sau khi lên tàu được sắp xếp ngồi cùng Chân Chu, tính cách chị cởi mở, nhiệt tình lại hay nói chuyện, lúc đầu mới gặp Chân Chu trẻ tuổi xinh đẹp, thoạt nhìn giống như cô gái mới tốt nghiệp đại học, bước chân vào xã hội không lâu, cứ nghĩ cô đi thăm chồng mới cưới đã phải xa nhau.Sau khi biết cô kết hôn đã được 10 năm, hết kinh ngạc rồi, chị Chương liên tục nói chuyện cùng Chân Chu, một câu em gái, hai câu em gái, có lẽ cùng hoàn cảnh với nhau, khi thấy cơ thể Chân Chu không khỏe, chị Chương chăm sóc cô rất nhiều. Chân Chu biết mình bị say tàu, trước khi lên tàu đã võ trang đầy đủ, chuẩn bị hết các loại thuốc chống say tàu nhưng không có tác dụng.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ma Ma Ma | Đô thị | Hoàn thành
Park Yuchun bây giờ không thể so với trước kia được, lúc còn trẻ, chưa kết hôn chưa có con cái, nên nếu có thêm chút công việc thì hắn cũng không oán hận gì. Nhưng bây giờ, một đại đội con nhỏ còn chưa tính, ở nhà lại còn có oan gia ngọt ngào không khiến người ta bớt lo kia. Tuổi càng lớn, nên không thể như lúc trẻ mà làm bạt mạng được. Đối với Park Yuchun hiện tại mà nói, cuộc sống chính là con trai cả Inhwan cầm bài thi toán cho hắn ký tên, chính là Eun Sung đòi hắn mua cho nó con búp bê barbie số lượng có hạn, chính là đêm không thể ngủ vì bắt được con bé Eun Chae lại trộm bỏ đồ vật vào miệng… Chính là bảo bối ngọt ngào của hắn bưng bát canh quên bỏ muối cho hắn ăn. Tất cả đều bình yên như vậy, nhưng tất cả cũng chân thật như thế.Lúc còn trẻ, khi nghe Kim Junsu nhà hắn gọi hắn là “chú Park”, Park Yuchun có cảm giác khoảng cách rất lớn, nhiều năm sau đã không còn gọi nữa. Nhưng mấy năm nay, khi yêu yêu, rất ít khi cậu cũng gọi hắn là “chú Park”, không ngờ lúc này lại khơi dậy hoàn toàn dục vọng muốn chinh phục của Park Yuchun.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiểu thiếu gia của gia tộc quyền thần đệ nhất thiên hạ ra cửa chơi, tùy tay cứu một tiểu khất cái trọng thương xém chết. Tiểu khất cái nhìn tiểu thiếu gia cao quý kiều nộn xinh đẹp, nói: “Nếu có một ngày ta công thành danh toại quyền khuynh thiên hạ, có thể cưới ngươi làm vợ hay không?” Tiểu thiếu gia nhỏ giọng nói: “Thật ngại quá a, không được.” Mối tình sâu nặng đầu tiên của tiểu khất cái bị tiểu thiếu gia dùng thái độ khó xử lại không mất lễ phép mỉm cười cự tuyệt, nhưng mà vẫn như cũ không buông tay. Hắn rất yêu tiểu thiếu gia, đặc biệt là mông của tiểu thiếu gia.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Huyền Cầm | Ngôn tình | Hoàn thành
Trên thảm trải sàn, trên ghế sofa, ngay cả trên giường vương vãi đầy quần áo, váy của phụ nữ, đồ lót bị xé tan tành, áo sơ mi của đàn ông, cà vạt, quần dài... Không khí trong phòng tràn ngập hơi thở hoan ái. Trên chiếc giường đôi rất rộng kiểu châu Âu, ga giường và chăn gối vẫn giữ nguyên vẻ hỗn loạn sau trận tình ái kịch liệt. Người đàn ông đang ngủ trong tình trạng khỏa thân kia có gương mặt tuấn tú, cơ thể đầy đặn và săn chắc với lồng ngực cường tráng và làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Sau cơn hoan ái điên cuồng, hắn chìm vào giấc ngủ say. Người đàn ông này, cho dù đang ngủ, vẫn để lộ khí chất hoang dã và ngông cuồng như con báo săn nguy hiểm, khiến người ta không dám lại gần.Một phía khác của chiếc giường là một cô gái với gương mặt thanh tú, mái tóc đen nhánh tán loạn phủ lên tấm lưng gầy trắng nõn, nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, con ngươi đen láy được bao trùm bởi tuyệt vọng, mất mát, hoảng sợ, khuất nhục... "Quách Thanh Tú, cô nghe cho rõ đây, con gái nhà họ Quách các cô sinh ra là để cho tôi chơi." "Quách Thanh Tú, tôi chưa từng yêu cô, càng không yêu chị cô, chỉ chơi đùa thôi, tại sao các cô phải tin là thật nhỉ."
41.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cố Từ Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là khu đường cái không người, dân cư thưa thớt, không có động vật, không có gió, không tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có vài cọng cỏ lạc đà khô cằn cắm rễ trên sa mạc gập ghềnh. Nhiệt độ bên trong xe việt dã tương đối thích hợp, Diêu Bảo Châu một tay giữ tay lái, tay kia mở một lon cà phê. Khoảng cách với điểm đến còn 600 km, đường cái thẳng tắp, dường như nối thẳng lên bầu trời, người lái xe cũng không nhịn được có cảm giác khí phách trước nay chưa từng có.Tốc độ xe gần 180 mã, Diêu Bảo Châu vẫn còn đang tăng tốc, dù sao trong phạm vi tầm mắt ngoài xe của cô bên ngoài không có thứ gì. Nhưng vào lúc này Diêu Bảo Châu lại bỗng nhiên nhìn thấy xa xa xuất hiện một "vật thể không rõ ", Diêu Bảo Châu giảm tốc độ xe, nhìn thấy bên cạnh đường cái có một người đứng đấy, hơn nữa chuyện quỷ dị là bên cạnh người này không có xe.Bên ngoài xe nhiệt độ mặt đất gần 70 độ, không khí vô cùng khô nóng, nếu như không được bổ sung hơi nước, người bình thường ở trong đó mấy giờ cũng sẽ bị chết khát, chưa đến một ngày cái sa mạc này có thể hong ngươi thành một cỗ thây khô. Diêu Bảo Châu thật sự không nghĩ ra tại sao lại có một người cô đơn chiếc bóng xuất hiện trên sa mạc. Xe càng ngày càng gần, người đàn ông kia chậm chạp mệt mỏi vẫy tay về phía Diêu Bảo Châu.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tuyết Linh Chi | Ngôn tình | Hoàn thành
Uất Lam sắc mặt đầy hoảng hốt nằm trên chiếc giường thấp sang trọng đặt trên hành lang dưới ánh nắng mặt trời, ánh nắng giữa trưa hè, thế mà trên nàng còn mặc một bộ váy áo hoa bằng một loại gấm rất dày. Từ ba năm trước, khi nàng và em trai bị rớt xuống hàn đàm, cơ thể liền hình thành một bệnh lạ, sợ lạnh, cơ thể không thể chịu lạnh, không thể chạm vào bất cứ thứ gì lạnh giá, nếu không sẽ đau đớn như bị kim đâm, dao cứa. Cha đã mời vô số danh y cho hai chị em, chỉ tính riêng nhân sâm ngàn năm thôi trong ba năm này ăn cũng phải trên dưới trăm cây rồi …
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Dịch Tu La | Ngược | Hoàn thành
Anh là người đàn ông mà hắn muốn cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời. Nhưng hiện tại, những lời anh nói lại rất nhẹ nhàng...bình thản...lại là lưỡi dao găm sắc bén cứa nát trái tim cô. Anh mang đến cho hắn nụ cười, rồi lại tàn nhẫn kết thúc bằng những giọt nước mắt... Anh mang đến cho hắn hạnh phúc, rồi lại vô tình giẫm nát nó trong nỗi đau thương... Anh nhẹ nhàng đi vào cuộc sống của hắn như một cơn gió mát, sau cùng lại là cơn bão táp mưa sa cuốn trôi đi tất cả... Anh muốn rời bỏ hắn, người mà có đôi lúc đã khiến cho anh phải rung động.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vạn Tiểu Mê | Ngược | Hoàn thành
Quyển thượng : cha Tư Tuấn bị ám sát, trước khi chết trao lại quyền thừa kế người đứng đầu tổ chức xã hội đen lớn nhất thành phố. Tưởng rằng sẽ sống theo kiểu "bố thiên hạ" , nhưng ai ngờ việc thừa kế lại làm hại cậu lâm vào tình thế nguy hiểm. Do bang phái phải lệ thuộc vào tập đoàn Sơn Hải ,mà Kỷ Sơn Hải là nghĩa huynh của cha mình nên cậu bị thế lực của Kỷ gia giam cầm. Còn anh họ kết nghĩa của cậu, thái tử Kỷ gia Kỳ Hoán Thần lại coi cậu như tuỳ tùng, không những thế lại còn nảy sinh hứng thú cùng cậu quan hệ. Nhưng bất quá, nam nhân có dã tâm lớn kia lại không chỉ cần mỗi thân thể cậu...
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phong Tử Tam Tam | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng tên Ôn Vãn, là một bác sĩ tâm thần, chồng nàng là Cố Minh Sâm, cuộc hôn nhân của hai người đang trên dốc đổ vỡ. Anh ta khẩn khiết đòi li hôn với nàng, trước đó hai người luôn ở riêng suốt thời gian dài. Và nàng sẽ đáp ứng nhu cầu của anh ta không chỉ để giải thoát cho anh ta mà cũng để nàng được tự do. Để hai người có cuộc sống riêng thực sự không liên quan đến nhau. Hôm đó khi ở bệnh viện Ôn Vãn được chủ nhiệm Mạnh Hành Lương gọi tới giao cho cô một vấn đề cực lớn. Bệnh nhân lần này là người có gia thế khủng, gia đình có thế lực lớn, địa vị cao, nếu như cô không chữa khỏi bệnh cho người đó thì cô sẽ phải chịu hậu quả nặng nề. Nhận cũng không được mà từ chối cũng không xong. Thật khó cho cô quá, tất cả là do tên chủ nhiệm đó lôi cô vào.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Pé Chồn Present | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh Tú nhìn lên. Từ ngày vào nhà này ở gặp ông ấy, được gọi ba hắn rất hạnh phúc. Cho dù không máu mủ huyết thống nhưng cũng là ba. Và lần đầu có người cho phép hắn đòi hỏi với ba làm Anh Tú vừa khóc vừa cười. Mọi thứ có vẻ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Diệu Hằng được bế ra tận cổng mới đủ bình tĩnh nhìn căn nhà như toà lâu đài có sân to như sân bóng đá. Tuấn Kiệt là con nhà giàu thật rồi, lúc ra còn có người tiễn cậu chủ nữa. Hắn đặt nàng ngồi xuống yên chiếc môtô rồi dịu dàng nói… - Về nhà anh nha! Thế này về nhà không được đâu!
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Rùa biết bay | Ngôn tình | Hoàn thành
Khi bắt đầu một mối quan hệ, không ai muốn nó phải kết thúc trong đau buồn, tuyệt vọng nhất là tình yêu. Nhưng đôi khi bạn phải chấp nhận hai chữ định mệnh đến với mình, nó có thể trái ngược với mong muốn của bản thân và còn lại sau cũng sẽ là nỗi đau. Quên đi không phải là xóa hết, vẫn trân trọng nỗi đau, trân trọng cái quá khứ đầy đau buồn đó nhưng phải đạp bỏ đi con người yếu đuối của quá khứ. Tình cũ là gì mà khiến ta bâng khuâng nhớ nhung dài, khiến ta không thể nào quên đi những kỷ niệm một thời mặn nồng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Điển Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở lâu Hoa Xuân Thủy, Phụ Chúc là thanh lâu nổi danh nhất Giang Nam nơi ở của nàng danh kỹ xinh đẹp Mục Hồng Tiêu. Chỉ có sau khi ra một lượng lớn ngân lượng mới có thể nhìn thấy sắc nghệ song toàn Giang Nam danh kỹ trong truyền thuyết.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Noãn Hà | Khoa huyễn | Hoàn thành
“Phương Hách, Phương Hách! Cậu kiên trì một chút nữa, đừng ngủ, đừng ngủ!” Hai tay Hạ Tử Trọng run rẩy dữ dội, băng vải trong tay quấn mấy lần, nhưng vô luận hắn quấn bao nhiêu vòng đi chăng nữa, tựa hồ cũng không có cách nào ngăn nổi dòng máu đỏ sẫm vẫn tuôn ra không ngừng từ ngực Phương Hách. Tại sao? Tại sao? Nếu không phải lúc nãy cậu ấy vì trị liệu cho cái chân gãy của mình mà dùng hết dị năng trị liệu, hiện tại cũng không đến nỗi phải tiêu hao hết tinh thần lực như vậy, ngay cả bản thân cũng không thể tự cứu được…Ba tháng, từ khi người yêu phản bội mình, người vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn cũng chỉ còn một mình Phương Hách. Tay nặng nề rũ xuống trên mặt đất, bị người đuổi giết, bị người phản bội, bị người kết phường cướp mất thứ trọng yếu nhất cũng có thể tạm thời không tính đến, nhưng bây giờ, ngay khi Phương Hách thay hắn đỡ một đòn, bản thân thậm chí ngay cả cầm máu cũng không thể giúp cậu!Vòng tay… Nếu như vòng tay của hắn không bị tên khốn kia cướp mất, trong đó cũng có thể có một ít dược phẩm dùng được! Đáng chết! Bọn họ rõ ràng đã lấy đi thứ duy nhất mà hắn có thể dựa vào, tại sao còn không chịu bỏ qua, nhất định phải đẩy hắn vào chỗ chết mới hả hê?
40.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Tửu Hĩ | Khoa huyễn | Hoàn thành
Sương sớm thấm đượm cỏ xanh, mặt trời lấp ló sau ngọn cây, chim sẻ nhỏ trên cành cây đang run run bộ lông vui vẻ phát ra thanh âm vui vẻ. “Anh trai, khi nào thì anh tới gặp chúng em nữa?” một cô bé ôm một con gấu bông ngẩng đầu, thái độ rất cẩn thận, trong đôi mắt đen láy lộ ra khao khát. Thanh niên bị hỏi được các bạn nhỏ vui vẻ vây quanh, Cố Hoài cười cười: “Cuối tuần đi, đến lúc đó sẽ tặng quà cho các em.” Đây là một viện phúc lợi trẻ em nằm ở ngoại ô thành phố A, Cố Hoài đang giúp đỡ viện phúc lợi này, gần đây vừa mới tu sửa lại một lần, hoàn cảnh cũng mát mẻ thoải mái.Cố Hoài giúp đỡ viện phúc lợi này cũng không có nguyên nhân gì đặc biệt, bởi vì hắn cũng là đứa nhỏ từng được viện phúc lợi này nuôi dưỡng, hiện tại hắn có năng lực nên muốn trả ơn mà thôi. Qua vài ngày nữa, thành phố A sẽ chính thức bước vào mùa đông, Cố Hoài định lần sau tới đây sẽ mua cho những đứa trẻ ở đây mấy bộ quần áo mới, cũng chính là món quà mà hắn đã nói. ở viện phúc lợi thăm hỏi những đứa nhỏ xong, Cố Hoài về tới nhà, ngồi vào bàn mày tính bắt đầu công việc hôm nay.Công việc của Cố Hoài là biên kịch, mặc dù còn trẻ tuổi, nhưng hắn đã là một biên kịch nổi tiếng, trong phòng có rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ khác nhau, hơn nữa mỗi một cái đều rất vinh dự. Nhưng mà cho dù là biên kịch lợi hại như thế nào, thì cũng không thể thoạt được kiếp trì trệ bản thảo, thậm chí là kéo dài, Cố Hoài nhìn kịch bản trên tay mình đã hoàn thành 90% mà đau đầu.
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Bất Tài Như Phó | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nữ Chính Xuyên Sách Trả Thân Thể Cho Ta! của tác giả Bất Tài Như Phó. Bên ngoài cửa sổ thủy tinh, bảng hướng dẫn dưới ánh nắng mặt trời mấy chục năm như một có chút chói mắt, ánh mặt trời ấm áp đầu mùa hè chiếu xuống con đường sạch sẽ, mỗi một ngụm hô hấp đều tươi mát mà thích ý.Nhưng mà, bầu không khí trong bệnh viện lại không thế nào tốt đẹp.Dưới tầng ngầm là nhà xác. Hành lang âm u đen tối an tĩnh đến dọa người. Một đôi vợ chồng trung niên ước chừng năm mươi tuổi tựa sát lẫn nhau, hốc mắt đỏ bừng, thần sắc bi thương. Người vợ che lấy môi phát ra tiếng nghẹn ngào trầm thấp, được chồng khẽ vuốt bả vai, thật là đau xót vạn phần. Đứng bên cạnh của bọn họ là một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám đậm, dáng người thon dài, mũi thẳng đỡ lấy một bộ gọng kính viền vàng, tóc đen ngày bình thường được chải cẩn thận tỉ mỉ lại có chút lộn xộn, môi mím lại chặt chẽ, tay nắm thành quả đấm còn đang run nhè nhẹ. Tinh tế mà nhìn, chỗ vải ngay xương bả vai vẫn còn dấu tích của mồ hôi, rõ ràng là do trong lúc vội vàng chạy tới. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Một Bước Lên Tiên và Anh Ấy Rất Điên.
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Thập Bát Kính | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vượng Gia Tiểu Nông Nữ của tác giả Thập Bát Kính. "Hữu Khánh tẩu tử, Vân nhi thế nào rồi, giờ đã đỡ hơn nhiều chưa?". Bên ngoài sân hàng rào nhà Chương gia, một phụ nhân mặc quần áo vải thô màu lam đi tới, nhìn thấy Chu thị đang ở trong sân cho gà ăn, liền lớn tiếng gọi.Chu thị đang lấy nắm cám gạo trộn với cỏ làm thức ăn cho gà, trong viện chỉ có sáu bảy con gà con cùng hai con gà mái đi lên vây quanh xúm lại mổ nhau, đặt bát sành vỡ trên tay xuống, lau tay mấy cái trên tạp dề, cười nghênh đón:" Nương Xuyên Tử đến à, mau vào ngồi đi, cảm ơn ngươi đã quan tâm, Vân nhi mấy ngày nay đã tốt hơn nhiều rồi."
24.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
thả gió | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nam Sủng Sao? Ta Không Cần của tác giả thả gió. Tiểu Kết, Gia Minh, Hàn Phong, cả ba đều là bạn thân và cùng sát cánh bên nhau sống trong giới hắc đạo. Tình cờ trong lúc làm nhiệm vụ thì bị người trong ban phản bội, cả ba cùng dồn đến đường cùng. Bị sự truy sát của chính người của mình, cả ba đành phải bỏ trốn, nhưng sự việc lại không như họ nghĩ, đường họ chạy là đường chết. \- Chết tiệt! Phía trước là vách núi không chạy được nữa rồi. Giờ phải làm sao.Hàn Phong vừa điều hòa lại nhịp thở quay sang nhìn hai người bạn của mình. Hiện tại mọi thứ dường như đang chống đối lại họ. \- Hết cách rồi, một là đánh hai là nhảy. Mà đánh hay nhảy trước sau gì cũng phải chết. Tụi mày chọn đi. Con người ung dung nhìn hai người bạn mình khoanh tay trước ngực vừa cười vừa nói kia không ai khác là Tiểu Kết. Cái con người mà mỗi lần mỉm cười thì ai cũng biết chả có gì tốt đẹp xảy ra cả. Đến chết cũng không thay đổi được tính cách, một người lúc nào cũng chỉ biết vạch kế hoạch nhưng cái chính là đường rút lui thì chưa bao gì nghĩ đến.\- Tụi mày chọn gì, tao chọn nấy. Nói thật giờ tao đánh không nổi nữa đâu. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa và Vọng Tưởng Cuồng.
26.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Ngày xửa ngày xưa, có một nàng Lọ Lem nết na hiền dịu. Ngày nảy ngày nay, Lọ Lem kiếp trước tái thế, nhưng lại đanh đá không ai bằng. Thời gian làm thay đổi đi tất cả sao? Đúng vậy đúng vậy! Lọ lem của thời đại trước chính là của thời trước. Còn lọ lem của thời hiện đại chính là của thời hiện đại! Phải đổi mới theo "mốt" chứ, có đúng hay không?
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16