A Nguyễn Hữu Tửu | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bất Ngờ Kết Hôn của tác giả A Nguyễn Hữu Tửu. Lâm Tỉ chạy xe như gió đến Tửu Trì Nhục Lâm, cậu xuống xe ném chìa khóa xe trong tay vào ngực của người giữ xe, hai chân dài sải bước đi vào trong quán bar.Ngọn đèn mờ ảo chiếu xuống, luôn có những cô gái gợi cảm mĩ miều cố ý va vào ngực cậu, Lâm Tỉ thong thả giơ một ngón tay đẩy người ra, nhấc chân đi lên phòng riêng ở lầu hai.Người phục vụ đứng ở cửa giúp cậu mở cửa, Lâm Tỉ chậm rãi bước vào trong. Đám bạn đàng điếm lâu ngày không gặp trong phòng đều nhao nhao nhìn sang, Lục Lánh Tinh ngạc nhiên huýt sáo một tiếng, đẩy cậu trai nằm trong lòng ra, “Ui ai đây ta? Đây không phải là Cậu hai Lâm ở trong khuê các bấy lâu của chúng ta sao?”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chẳng Ngừng hay Không Thôi của cùng tác giả.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Thất Lưu | Đam mỹ | Hoàn thành
Yêu trên mạng thì cũng không xấu, dù sao cũng là yêu, dù sao cũng là đối phương chủ động, dù sao bản thân ở ngoài đời cũng đâu có yêu ai. Có thể yêu một người đàn ông trên mạng chính hắn cũng rất bất ngờ nhưng đó vẫn cứ là duyên số của hắn đi. Chu Nam Kinh đã bắt đầu viết văn trên mạng từ bảy năm trước, cho tới nay đã trở thành tác gia có rất nhiều fan hâm mộ, ngay từ cuốn sách đầu tiên đã được độc giả đón nhận, cuốn sách thứ hai thì lại càng nổi hơn. Tuy nhiên cậu chưa từng tham gia các hội nghị, chưa từng tham gia các buổi họp tác giả, có thể nói cậu là một tiểu thuyết gia ít xuất đầu lộ diện. Vậy mà trên đời này lại có một fan cuồng có khả năng xâm nhập vào cuộc sống của cậu, quần cậu tới tả. Người đó là Ôn Hướng Hoa, hắn cực kì thích Nam Kinh, từng gửi tin nhắn qua weibo cho Nam Kinh, khi được anh hồi đáp cậu vô cùng vui sướng, lại còn nhìn thấy Nam Kinh follow weibo của mình nữa. Lúc có người giả mạo Nam Kinh trên weibo, Ôn Hướng Hoa đã không ngại ngần mà mắng kẻ kia một trận khiến cho Nam Kinh khi nhìn thấy không khỏi đặt sự chú ý lên hắn. Những câu chuyện không thể đoán trước cứ xuất hiện trong cuộc sống của cậu ở thế giới mạng, chính vì cậu mà giữa cậu và vị fan cuống kia mới nảy sinh nhiều vấn đề. Một tác giả được yêu thích như Nam Kinh thì sẽ phải xử trí như thế nào trước các fan cuồng của mình đây. Mời các bạn cùng theo dõi.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Thập Thế | Xuyên không | Hoàn thành
Chuyện kể về thời đại của Triều Tiên Vương, dưới sự thống trị của Nguyên triều, Triều Tiêu Vương ở lúc thiếu niên đã từ trong nhà của các vương công đại thần chọn lựa mười mấy mỹ thiếu niên vào cung bồi dưỡng, huấn luyện bọn họ trở thành thị vệ bên cạnh mình. Kỳ thật Vương lúc đó đã phát hiện chính mình chỉ thích nam nhân, cho nên đã lập ra kế hoạch huấn luyện mĩ thiếu niên.Trong số đó có một thiếu niên kêu Hồng Lân, lúc Vương hỏi mọi người như thế nào mới được xem là trung thành, tất cả mọi người đều trả lời nào là vì Vương mở mang bờ cõi, vì Vương bảo vệ quốc gia…Chỉ có Hồng Lân là trả lời có thể vì Vương mà chết. Vì thế thiếu niên Vương đối với thiếu niên này lập tức chú ý, mang hắn theo bên người bồi dưỡng, chậm rãi trở thành tình nhân của mình.Vương cưới Nguyên triều công chúa, đây là một cuộc hôn nhân chính trị, chính là Vương hậu không ngờ lại là thật lòng kính yêu Vương. Nhưng là Vương đối nữ nhân thật sự không thể cái gì cái gì (XXOO), chính là vấn đề hậu tự ngày càng nghiêm trọng, Nguyên triều liên tục tạo áp lực, rất nhiều đại thần tỏ ý muốn đưa cháu của Vương lên ngôi. Vì thế Vương dưới tình huống không biết làm thế nào lại nghĩ ra một chủ ý hoang đường, chính là để ái nhân của mình, Hồng Lân, cùng với Vương hậu sinh một đứa nhỏ. Kỳ thật ý định ban đầu của Vương chính là muốn có một đứa con của ái nhân. Hắn chính là nói: nghĩ muốn có một đứa nhỏ ôn nhu giống Hồng Lân. Hồng Lân liền nghĩ “Được thôi, hoàng thượng muốn bao nhiêu thái tử thì ta sẽ đẻ bấy nhiêu đứa con”.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Kinh Chập | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lục Yên, Anh Yêu Em full (đã hoàn thành) của tác giả Kinh Chập. Có ai từng nghĩ đến cuộc đời mình giống như một bản nhạc êm dịu không hề có tý sống gió nào chưa? Hay lâu lâu cũng nên có vài rắc rối nhỏ không phải để cuộc tình tan vỡ mà họ từ bất đồng để hiểu nhau nhiều hơn. Chia ly mới biết bản thân cần người kia nhiều đến cỡ nào. Câu chuyện này cũng vậy, nam chính trong truyện là Tạ Đạo Niên với tên thân mật là Trường Canh, nữ chính là Lục Yên một cô gái nhẹ nhàng thuần khiết.Đây là câu chuyện vô cùng xưa và đơn giản cực kỳ, chỉ kể về quá trình hai người yêu nhau, Lục Yên theo đuổi Trường Canh khi anh vẫn còn ở độ tuổi tươi xanh và tràn trề nhựa sống nhất. Cô cũng vậy, dành vẻ đẹp và thanh xuân đơn thuần để theo đuổi một người, và không ngờ họ cũng yêu mình. Gặp gỡ rồi quen biết, nói đến chuyện yêu đương. Không có rắc rối nào bám theo, họ kết hôn, sinh con rồi sống một cuộc đời an bình đến cuối đời. Hạnh phúc nắm tay nhau khi đầu bạc răng long, cùng nhau đi qua một khoảng thời gian thật dài để hiểu rằng nhân sinh chính là một đời yên yên yêu nhau.
22.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Hắc Gia Tiểu Hoa Gia | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện là tổng hợp các đoản ngắn kể về cuộc sống vui nhộn của một chàng trai lưu manh và một con mèo ngây thơ, trong sáng. Truyện không chỉ xoay quanh hai nhân vật chính mà còn là những câu chuyện mang tính hài hước và vui nhộn không kém phần thân thuộc.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Hồng Trà Thúc Thúc | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chú Cán Bộ Và Bé Đào Mật của tác giả Hồng Trà Thúc Thúc. Ninh Thư do dự một chút, cuối cùng cậu vẫn vươn tay cầm lấy cốc sữa bò trên bàn, nhấp một ngụm.Sữa bò không còn ấm như lúc đầu nữa.Cậu uống một hơi hết non nửa cốc, sau đó cậu phát hiện Văn Dụ Châu đang nhìn mình.Cậu duỗi đầu lưỡi mềm mại hồng hào ra liếm sữa bò trên viền môi, rồi lại dùng cặp mắt sạch sẽ trong veo của mình, mềm nhũn nhìn người đàn ông ở phía đối diện, nói: “Chú Văn, sữa bò của chú ngon quá.”Văn Dụ Châu: “…”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Bị Hắc Hóa Đại Lão Chiếm Hữu của cùng tác giả.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
Mộc Thanh Kí | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Luật Sư Bí Ẩn Của Sở Thiếu của tác giả Mộc Thanh Kí. Cứ ngỡ rằng cả đời này sẽ chẳng với tới được anh nhưng có lẽ ông trời đã mỉm cười với cô. Giản Duệ Y sắp trở thành vợ của Sở thiếu, cô sắp trở thành Sở phu nhân."Con có đồng ý lấy Sở Chính Kì làm chồng hay không? "" Con... "Nắm lấy bàn tay lạnh buốt của anh, cô đem hy vọng sẽ sưởi ấm nó. Nhưng tại sao càng sưởi nó lại càng lạnh, ngay nơi trái tim anh cũng lạnh đến xé lòng. Cô tự hỏi nơi đó đã từng có chỗ cho cô hay chưa?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sủng Vợ Tận Trời: Phu Nhân Muốn Sinh Tiểu Bảo của cùng tác giả.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nịch Hải | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chiếu Cô Ảnh của tác giả Nịch Hải. Ta không còn ai bảo bọc, không còn có thể nương tựa vào ai được nữa rồi.Lục Viễn, mặc dù hắn ta là thái giám, nhưng nếu là hắn ta, ta nghĩ ta vẫn sẽ thực sự phó thách cuộc đời này cho hắn.Ta muốn sống trong tự tôn, nhưng không ai cho phép ta làm điều đó.Ta chỉ có thể đi đến phòng của hắn, cầu xin hắn thương xót, mong hắn nhớ về tình nghĩa khi xưa.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đi Xa Để Trở Về hay Bình Sinh Hải của cùng tác giả.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Snowday | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã của tác giả Snowday. Nhưng anh cũng chỉ dám để nó tồn tại ở đó mà thôi, chưa từng dám thổ lộ,Anh chưa bao giờ nghĩ, có một ngày, em lại nói với anh, “Vừa nhìn thấy anh, trái tim em đã đập rộn rã.”Đây là câu nói ngọt ngào nhất mà anh từng nghe thấy.Vậy nên… “Mong em hãy luôn duy trì nó nhé.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Không Hề Đáng Yêu hay Không Ngờ Thầy Giáo Là Chồng Em.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chiêu Tài Tiến Bảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mê Vợ Không Lối Về full (đã hoàn thành) của tác giả Chiêu Tài Tiến Bảo. Độ ấm từ sau lưng chậm rãi vây quanh, hô hấp nóng bỏng ở bên tai: “Sợ không?”. Hơi thở xa lạ quanh quẩn bên tai khiến người ta lạnh lẽo đến không dám lên tiếng. Lâm Tử Lạp như cảm giác được người đàn ông hơi khựng lại, sau đó lại vang lên giọng nói của anh: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.” Cô căng thẳng siết chặt hai tay, lắc đầu: “Tôi không hối hận…” Cô đang ở trong thời kỳ xinh đẹp nhất, nhưng…Một đêm này đau đớn mà dài lâu… Cuối cùng nửa đêm về sáng người đàn ông đứng dậy đi vào phòng tắm, Lâm Tử Lạp mới kéo thân thể mệt mỏi, mặc đồ ra khỏi phòng. Dưới lầu khách sạn có người phụ nữ trung niên giới thiệu công việc này cho cô đang đứng đó, thấy Lâm Tử Lạp đi tới, bà ta đưa cho cô một cái túi màu đen: “Đây là tiền thù lao của cô. Bầu trời vẫn chưa sáng khiến hành lang rất im lặng, dưới đất trước phòng phẫu thuật để hai cái cáng cứu thương, vì không đóng tiền nên không được đưa vào phòng phẫu thuật. Lâm Tử Lạp nhìn mà đau lòng không thôi, nức nở nói: “Tôi có tiền, mau cứu mẹ và em trai tôi đi…” Cô nghẹn ngào đưa tiền trong tay cho bác sĩ, bác sĩ nhìn thoáng qua, đưa cho y tá kiểm kê, sau đó mới kêu nhân viên đưa người bị thương vào trong phòng phẫu thuật. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nam Phụ Làm Ấm Giường Cho Em và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu.
370.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hữu Nhân Vô Phẩm | Đô thị | Hoàn thành
Kiều Mạch – gei công khai. Anh có một cuộc sống bình thường như bao người khác, việc làm ổn định, căn hộ riêng, chung sống với “gấu”. Tuy nhiên từng người bạn trai lần lượt xuất hiện trong đời anh đều không được bình thường, vì số mệnh anh đã an bài, luôn gặp & yêu phải người mắc bệnh thần kinh với nhiều dạng khác nhau.Thụ đầu tiên là Trác Tuấn Vũ. Lúc đầu cặp với nhau rồi về nhà sống chung cũng bình thuờng. Nhưng từ khi quen Trác Tuấn Vũ, anh cảm giác mình luôn bị một ai đó theo dõi rình rập, bất kể làm việc gì ở nơi đâu, anh đều không thể thoát khỏi ánh mắt người kia. Điều này làm cho anh hết sức đau đầu, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, đêm về mất ngủ bất an. Anh mới tìm đến sự giúp đỡ của Đinh Thu Vinh là người bạn thân lâu năm, kết hợp với cảnh sát Lý cuối cùng phát hiện ra kẻ cuồng theo dõi bấy lâu chính là người yêu thân cận nhất của mình, hung thủ bị bắt rồi bị tống thẳng vào nhà thương điên.Sau khi bắt được Trác Tuấn Vũ, người bạn thân Đinh Thu Vinh cũng là người luôn trợ giúp Kiều Mạch – bất ngờ thổ lộ với anh. Thế là hai người thành một cặp về chung nhà. Đinh Thu Vinh chuẩn nhân thê thụ, chăm sóc anh tận răng nhất là về khoảng ăn uống. Chung sống được một thời gian anh cũng dần nhận ra có gì đó sai sai… Và… Cá nhân mình thấy dạng bệnh tâm thần của Đinh Thu Vinh là kinh tởm nhất trong tất cả các dạng bệnh ở truyện này :)))))), đọc xong mình nghỉ ăn thịt mất mấy ngày :)). Cuối phần này tất nhiên Đinh Thu Vinh cũng được cảnh sát Lý đưa vào nhà thương điên.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Thụy Bất Tỉnh | Đô thị | Hoàn thành
Cái tên Âu này là do chú rùa Đại Hải có kiến thức đặt cho, bởi vì Âu có thể thò tay ra sau ôm lấy đuôi mình và cong người tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để thuận tiện cho việc phơi nắng, Âu đã chuyển tới bãi đá ngầm dựa sát biển cạn, còn dắt luôn chú rùa Đại Hải không hề muốn chuyển nhà theo luôn. Rùa biển tiên sinh bị ép phải chuyển nhà thấy rất tổn thương lòng tự trọng, mấy ngày liền không thèm đếm xỉa gì tới hắn, Âu chỉ có thể chơi với cá heo.Cá heo là một người bạn rất tốt, nhanh nhẹn, tính tình hiền lành, hơn nữa sờ cũng rất thoải mái. Nhưng có lẽ do cách nhau vài tuổi, hai bên chỉ có thể giao lưu đơn giản mà không thể nói chuyện tán dóc. Âu như con thoi uốn lượn giữa bầy cá heo, sờ đuôi cá của người ta rồi lắc qua lắc lại. Hắn chơi rất vui vẻ, nhưng chú cá heo bị hắn chộp đuôi thì rất muốn nhảy lên mặt biển vẫy đuôi quăng con ký sinh trùng này bay thật xa. Khó khăn lắm mới làm hắn buông đuôi mình ra, cá heo vừa nhảy lên mặt biển lại bị lôi xuống. Bị người ta ôm quay tận mười mấy vòng, nó chóng mặt tới mức thiếu chút nữa tông trúng con cá heo khác.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Thế Hoa Thường | Võng du | Hoàn thành
Việt Nhiên ngồi trên ghế, trầm mặc nhìn bác sĩ. Bác sĩ trước mặt cầm đơn xét nghiệm của cậu, đã suy tư đủ năm phút đồng hồ, tâm tư dường như đã bay đến một thế giới khác vậy. Phút thứ sáu, bác sĩ thả tờ giấy xuống, rốt cuộc nhìn về phía cậu. Việt Nhiên nói: “Tình huống của tôi đến cùng là như thế nào ạ?” Bác sĩ đẩy đẩy kính mắt trên mũi, tiếp tục nhìn cậu. Việt Nhiên luôn cảm thấy ánh mắt kia có chút thương hại, hỏi: “Tôi mắc phải bệnh nan y sao?”Bác sĩ nói: “Không có.” Việt Nhiên nói: “Tôi thật ra chính là Alpha hả?” Bác sĩ nói: “Không phải.” Việt Nhiên nói: “Vậy tôi…” Bác sĩ ngăn cản tư duy đang bay bổng của cậu, nói rằng: “Cậu không bị bệnh, rất khỏe mạnh.” Việt Nhiên nói: “Nếu tôi không bị bệnh, vậy còn phải tới nơi này à?” “Cậu chỉ là tin tức tố có chút đặc biệt, có thể là một loại biến dị, mà bản thân không thành vấn đề gì cả,” bác sĩ tìm từ một phen, “Tôi cho cậu một ví dụ này, cậu xem mấy con mèo đều thích cây bạc hà mèo, tuy rằng nhân loại không cảm thấy mùi vị đó câu nhân, nhưng cũng không có thể bởi vì như thế mà nói cây bạc hà mèo có vấn đề.”
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Bả Sát Trư Đao | Đô thị | Hoàn thành
Cơ thể không ngừng rơi xuống dưới, sợ hãi và bất lực khi không thể túm được vật gì, cùng với đó là cảm giác khó thở mãnh liệt, khiến Mẫn Đăng đang nằm trên sofa bỗng mở mắt ra. Ánh đèn chiếu thẳng vào mắt, toàn thân Mẫn Đăng run lên một cái, sau đó cứng đờ trên sofa, hô hấp gần như dừng lại mấy giây. Nhưng chẳng mấy chốc, ánh đèn màu ấm trong căn phòng, khăn trải bàn trà ấm áp đều làm cho Mẫn Đăng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Ở đây an toàn. Mẫn Đăng thở hổn hển đứng lên, duỗi tay với lấy tách trà uống vài ngụm lớn. Cậu không biết mình ngủ trong bao lâu, trà đã nguội rồi. Cậu nhìn chằm chằm đáy chén trà đơ ra mấy giây, vươn cánh tay đang run ra, cầm lấy mấy lọ thuốc đặt dưới bàn trà.Nhìn viên thuốc trong tay, trên mặt Mẫn Đăng xuất hiện vẻ kháng cự và chán ghét rất rõ ràng. Nhưng chỉ là chuyện trong nháy mắt, cậu lập tức nhíu mày lại, ngửa đầu uống thuốc. Một tách trà lớn nhanh chóng thấy đáy, Mẫn Đăng lại rót đầy một tách, ủ trong lòng bàn tay.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Vụ Thỉ Dực | Ngôn tình | Hoàn thành
Trấn quốc công phu nhân tiếp tục nói: "Hơn nữa năm nay Lương nhi đã 24 tuổi, bình thường nam tử như hắn đến tuổi này đã sớm làm cha và có mấy hài tử rồi, hắn thật vất vả mới quyết định lập gia đình cưới thê tử đi về lo việc nối dõi tông đường, lão gia à, ông nên cao hứng vì nó mới đúng chứ. Huống hồ hôn sự này, lại là hoàng thượng tự mình chỉ hôn, thánh ý thâm sâu, có ai dám nói một câu không được?"Trấn quốc công nghe xong lại cả giận nói: "Nếu không phải nó tiến cung hướng Hoàng thượng cầu ban hôn, hôm nay tân nương tử này sẽ là con gái của danh môn thế gia! Bà xem nó đã cưới loại nữ nhân gì? Cái loại thân phận nữ nhân này, không phải bôi đen Ôn gia ta sao? Ôn gia ta nhiều thế hệ làm quan, há có thể cưới nữ nhân thân phận thấp kém này vào cửa?"Trấn quốc công phu nhân khuyên nhủ: "Lão gia, ông cũng biết tính tình của tam nhi, lời này đừng có nói ở trước mặt nó, tránh nó lại cùng ông cãi nhau, những năm gần đây, nhìn hai phụ tử các người bởi vì hiểu lầm mà càng ngày càng xa cách, thiếp nhìn hai người như thế cảm thấy thật đau lòng. Lương nhi không bao lâu nữa sẽ rời nhà, và chúng ta sống chung với nhau mới phải, lại bởi vì chuyện của Viễn nhi, trong lòng nó có vướng mắc, mà vướng mắc này chưa trừ diệt, nó vẫn sẽ đem chúng ta trở thành địch nhân mà đối đãi. Lão gia, nhiều năm qua chuyện đó là Lương nhi chấp nhất duy nhất, ông nên nhường nhịn nó một lần đi. Hơn nữa cô nương kia bây giờ là nghĩa muội của Túc vương, chỉ cần Túc vương không lên tiếng, ai dám nói nàng một câu không phải?"
35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Sophia Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiểu Duệ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời trong veo buổi sớm, nàng xách giỏ rau, chậm rãi bước vào chợ. Vừa đến đầu chợ đã có mấy đại thẩm niềm nở chào hỏi nàng. Số rau này nàng hái trong rừng, mặc dù không quá tươi ngon nhưng lại rất đắt hàng. Cũng bởi mọi người ở đây thương nàng sống một mình côi cút nên mới mua giúp để nàng được về sớm.Tiểu Duệ sống một mình trong lều cỏ. Hai năm trước, mẹ nuôi thấy nàng lang thang trong núi, mình mẩy bẩn thỉu nên đã đem về. Nhưng mẹ nuôi bệnh nặng đã qua đời gần năm nay, Tiểu Duệ sống một mình côi cút. Nàng không nhớ chuyện trước kia, những ký ức của nàng cực kỳ mơ hồ, mỗi lần cố nhớ lại đều khiến đầu nàng đau đến mức như muốn nứt ra. Đến cả tên họ nàng là gì nàng cũng không nhớ nổi. Chỉ nhớ hình như trước đây thường được gọi là Tiểu Duệ.Tiểu Duệ tính tình vui vẻ, tốt bụng nên mọi người đều rất yêu quý, cũng thường xuyên giúp đỡ nàng. Chẳng mấy chốc Tiểu Duệ đã bán xong giỏ rau, tung tăng trên phố nhìn ngắm các quầy hàng.
20.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, những giọt hồ môi ướt đẫm cả tráng lăn dài xuống khuôn mặt của tôi. Đã 10 năm trôi qua nhưng những cảnh tượng ấy cứ như vừa mới xảy ra, mỗi đêm chỉ cần chợp mắt là cơn ác mộng của 10 năm về trước cứ như 1 thước phim tua chậm trong tiềm thức đưa tôi về với quá khứ đau đớn ấy.Đưa tay ôm lấy gối đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm nhớ lại. Lệ ơi... Mau lên con... Bố đang đợi ( mẹ lệ). Con xong rồi đây ạ ( lệ nói). Cô bé đeo chiếc balo trên vai vội vội vàng vàng chạy xuống cầu thang. Bố đợi lâu lắm rồi đấy. Đi thôi con ( mẹ lệ). Vâng ( lệ). Cả gia đình ngồi vào chiếc ô tô sang trọng rời khỏi nhà hướng ra ngoại ô. Nhìn hàng cỏ xanh mướt, những cây hoa dại mọc bên đường Lệ buột miệng kêu lên. Woa... Cảnh ở đây đép quá...
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trang Buby | Ngôn tình | Hoàn thành
Xuân về rộn khắp muôn nơi, tại khuôn viên phía Đông thành phố, biệt thự nhà họ Đặng lộng lẫy nằm bên con suối nhỏ trong suốt quanh co, từng thảm cỏ xanh mượt trải dài... giữa sân vườn. kiều thanh, chúng ta chia tay đi! tại sao lại chia tay, chúng ta đang rất tốt đẹp mà. anh sắp lấy vợ.. Câu nói của anh khiến cô chết lặng,cô rơi nước mắt, đôi bàn chân tựa như chẳng thể nào bước được nữa..Anh trêu em đúng không Dũng? Anh trêu em phải không? ( cô hét lên). Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô rồi thở dài, anh nhấn mạnh từng chữ. anh.. phải..lấy..vợ. lấy người môn đăng hộ đối với anh, lấy một cô gái tiểu thư đài các cao xa chứ chẳng thể nào là một cô gái quán bar như em phải không? anh...?? Cô đưa bàn bám vào hai bả vai anh rồi xoay người anh lại, hai ánh mắt chạm vào nhau, nhấn mạnh từng từ mộtĐặng Đình Dũng, nếu như ngày hôm nay, anh nhìn vào mắt em và nói, anh đã hết yêu Vương Kiều Thanh này, thì em chấp nhận buông tay, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.. Kiều Thanh? Em biết là anh không làm được vậy mà.. vậy tại sao chúng ta lại chia tay khi vẫn còn yêu?? Tại sao?? Nói rồi cô ôm anh thật chặt, nước mắt cô rơi liên hồi.. Anh biết là chúng ta không thể xa nhau được mà, làm sao chúng ta có thể sống thiếu hơi nhau được phải không? Huống hồ anh đâu yêu cô gái đó, tại sao anh lại đồng ý lấy cô ta.. đây đâu phải Dũng mà em quen?
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tuyết Li | Xuyên không | Hoàn thành
Bạch Tuyết Thường mở to mắt và giật giật cơ thể, cũng may không có gãy xương. Cô mở ba lô bên cạnh ra, bên trong cũng không có đồ gì hư hỏng. Dao găm Thụy Sỹ, ống nhòm, túi ngủ, ba bộ quần áo thay đổi, hai cái váy dạ hội dài và một ít đồ cần thiết trong khi du lịch. Cô lấy di động ra phát hiện không có tín hiệu có chút thất vọng. Trước tiên phải đi ra khỏi sơn cốc này mới được. Nếu không trời tối thì sẽ phiền phức.Cô đeo ba lô lên, tìm chỗ bằng phẳng đi. Bạch Tuyết Thường đi bộ một tiếng mới ra tới khe sâu lại bị một khu rừng ngăn lại, đang suy nghĩ không biết có nên tiến vào khu rừng hay không đột nhiên có một bóng đen cao lớn chui ra. Đó là một người đàn ông dùng da thú che phần phía dưới, mái tóc dài rối bời đang bay sau đầu. Trên tay cầm một gậy gỗ nhọn, thân thể tráng kiện, làn da màu đồng, cơ bắp nổi cuồn cuộn. Khuôn mặt kiên nghị được điêu khắc ra giống như người châu Âu, con ngươi màu xanh dương lộ ra biểu cảm lạnh lùng bước đến.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Cam nhỏ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mẹ Kế Không Dễ Làm của tác giả Cam nhỏ. hật Hạ hai mươi lăm tuổi, cô đang là nhân viên ngân hàng, cả ngày làm bạn với những con số đến nỗi nằm mơ cũng thấy tiền. Căn bệnh đau nửa đầu cũng từ đó mà ra. Mẹ cô có mỗi đứa con gái nên cuống cuồng tìm cách, đông y, tây y đều bắt cô uống hết, không biết do trúng thuốc hay tự khỏi mà chẳng thấy đau nữa. Hai hôm nay lại bắt đầu trở chứng chuyển qua đau ngực.Sau khi qua tai mẹ cô thì căn bệnh đã được đẩy lên một tầm cao mới là triệu chứng của ung thư vú. Bà ấy nhất quyết bắt cô đi khám. "Ngày mai mẹ đi với con, không thể chủ quan được. Con gái con lứa còn chưa cưới chồng mà mắc bệnh này thì cạp đất thôi con à." Nhật Hạ thấy buồn cười nhưng sau khi nghe mẹ cô giảng đạo một hồi thì khuôn mặt méo mó. "Con đi một mình được rồi, mẹ đừng lo quá."Thứ bảy được nghỉ nhưng vẫn phải dậy sớm, Nhật Hạ ăn sáng xong đến bệnh viện, ngay từ cổng đã thấy xe dựng kín chỗ, cô loay hoay mãi chưa tìm được chỗ để xe. Nhật Hạ ngó nghiêng, ở phía làn dành cho xe ô tô vẫn còn trống, một chiếc xe máy nhét vào chắc không ảnh hưởng gì. Cô hí hửng chạy tới. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm và Dục Vọng Đen Tối.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22