Âm Mưu Em Chồng

Phạm Hương Lan | Ngôn tình | Hoàn thành

Đêm đông tĩnh lặng, vạn vật chìm vào trong giấc ngủ, trên con đường vắng vẻ, cô gái bé nhỏ với bộ đồng phục nhà hàng nhanh chóng rảo bước về phía trước. Gió đông thổi từng cơn, lùa vào da thịt khiến cô gái bé nhỏ không khỏi rùng mình, cô đưa tay kéo cổ áo cao lên, quàng lại chiếc khăn trên cổ. Reng... Reng...Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, cô gái có chút hoảng sợ, cô cảnh giác nhìn xung quanh rồi từ từ cầm điện thoại từ trong túi xách ra. Trong bóng đêm yên tĩnh, hàng chữ Honey trên màn hình điện thoại lại càng một rõ rệt hơn. Khẽ nhíu mày, cô chần chừ một chút rồi quyết định không nghe mà ấn tắt. Đầu dây bên kia có vẻ rất kiên trì, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc..... Cô gái nọ có vẻ không còn kiên nhẫn được nữa, liền khó chịu ấn nút nghe.

8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Người Yêu Cũ Là Tổng Tài

Littlebunny | Đam mỹ | Hoàn thành

Thẩm Di Hòa choàng tỉnh giấc, cậu cảm thấy không khỏe chút nào. Đã lâu lắm rồi cậu không nhớ đến Trạch Dương. Trong mơ hắn thấy Trạch Dương nói với hắn: - Em muốn phụ tôi? Em nghĩ em được cái quyền đó? Tôi.... Đáng tiếc cậu không thể nghe hết câu bởi vì ngay khi đó bản thân đã bỏ chạy. Thẩm Di Hòa sợ khi mình ở lại thì sẽ bị Trạch Dương đánh. Y vốn dĩ là một kẻ thích sử dụng nắm đấm hơn nói chuyện bằng lời. Sau đó thì trái với những gì cậu nghĩ, Trạch Dương không tìm cậu gây phiền toái. Mỗi ngày lên trường hắn đều lo lắng. Rồi dần dần cậu nhận ra Trạch Dương không còn đến trường, cũng như không đến nhà trọ tìm cậu. Đến khi Thẩm Di Hòa ra trường cũng không còn gặp lại Trạch Dương. Y hoàn toàn biến mất khỏi quỹ đạo sống của Thẩm Di Hòa.Đã năm năm trôi qua kể từ lần chia tay. Thẩm Di Hòa một hai năm đầu còn nhớ Trạch Dương, nhưng sau đó thì cuộc sống xô đẩy làm mờ đi hình ảnh của anh. Mấy ngày gần đây rõ ràng không có bất cứ điều gì gợi nhớ đến Trạch Dương. Có lẽ một điều không tốt sắp xảy ra? Thẩm Di Hòa chợt rùng mình. Mọi ngày đều có thể tồi tệ chứ hôm nay thì không thể. Công ty này cậu làm chính thức mới có hai tháng mà đã thay chủ. Hôm nay chủ mới sẽ đưa ra quyết định những nhân viên nào được giữ lại. Thẩm Di Hòa chỉ là một người thích sống nhàn hạ, công ty đang rất tốt và cậu không muốn ra đường chút nào.

8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Duyên Nợ 2 - Chờ Em Biết Yêu

Lani An Diệp | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Duyên Nợ 2 - Chờ Em Biết Yêu của tác giả Lani An Diệp. Anh cũng chính là giảng viên của trường cô, anh đang chờ cô, đợi cô trưởng thành.Nhưng giữa họ chính là nợ duyên, nghiệt duyên khi bao nỗi bất hạnh của Thanh Du đều là do Thế Quý gây ra.Nợ em một mái ấm một gia đình.Nợ em một mảnh tình vấn vương.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Người Cũ, Ta Còn Yêu của cùng tác giả.

23.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Cưa Nhầm Tổng Tài, Được Chồng Như Ý

Zhou’er Yi | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cưa Nhầm Tổng Tài, Được Chồng Như Ý của tác giả Zhou’er Yi. Nghĩ lại cái tên đàn ông cặn bã mà mình vừa chia tay, thêm cả cái ả trà xanh đeo dính lấy tên kia, cô cảm thấy khó chịu vô cùng, tâm trạng không tốt mới chiếc nào.Hừ, hắn ta nghĩ leo lên nhà quyền quý để ăn sung mặc sướng à?Thế thì tôi phải để cho hai kẻ vô sỉ kia nếm mùi đau khổ mới đượcTôi đây sẽ làm mợ của mấy người, để đến khi cần nịnh nọt thì mấy người cũng phải cung kính với tôi.Không biết lúc ấy Trịnh Thư Ý lấy tự tin ở đâu ra, cô nở nụ cười nhẹ nhàng gõ cửa sổ ghế sau Roll-Royce Phantom.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Đào Hoa Chước Chước, Phồn Tinh Điểm hay Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời.

14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Đừng Khóc Nữa, Làm Vợ Của Anh Đi

Tịch Liêu Nhị Tam | Sủng | Hoàn thành

"Em...em muốn về nhà, em muốn gặp mẹ." "Biết rồi, phiền chết đi được!" "Ô ô ~ ~" "Không cho khóc!" Hạ Kiêu vò vò mái tóc ngắn ngủn, có chút tức giận nhăn mày quát nhỏ. Tiểu thiếu niên ngồi xổm bên cạnh hắn ôm lấy đầu gối, lập tức nghẹn đỏ mặt không dám lên tiếng nữa, chỉ là mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Mặt trời buổi chiều đang ngã về phía Tây, bọn họ trốn ở sau cái giá thiết bị trong sân thể dục của trường học, ánh nắng vàng nhạt bao phủ toàn thân. Thật mẹ nó nóng chết rồi!Hạ Kiêu lau lau cái cằm chảy mồ hôi, cúi người quan sát tình huống bên ngoài, chắc là đợi một lát nữa thì có thể đi. "Mẹ em sẽ lo lắng..." Một bàn tay trắng nõn bắt lấy cánh tay mướt mồ hôi của hắn, Hạ Kiêu quay đầu nhìn bộ dáng tội nghiệp của cậu, cái áo đồng phục màu trắng bị dính lên mấy dấu chân, nhìn qua có chút ác độc, chỉ thấy nước mũi trong suốt chảy ra liền bị hít trở về, Hạ Kiêu lập tức ghét bỏ mà gạt cánh tay cậu ra.Nói thầm một câu: "Đáng đời." Diệp Chân bẹp bẹp miệng vừa muốn khóc, lần này thật sự là không ngừng lại được, chưa được một phút đã khóc lên, càng khóc càng lớn tiếng, nghe thấy thê thảm vô cùng. Toàn bộ sân thể dục trống trải đều bị bao phủ bởi tiếng khóc của cậu, nhiệt độ càng ngày càng cao làm cho Hạ Kiêu sợ tới mức tay chân luống cuống, cũng không dám hung dữ với cậu nữa, vội vàng kéo cậu đứng dậy, thỏa hiệp: "Được, về nhà về nhà, bây giờ liền lập tức trở về."

15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Hai Năm Sau Mang Con Đi Nhận Thân

Tuân Hòa | Sủng | Hoàn thành

Rốt cuộc Mẫn Tuế cũng trả lời lại một tin nhắn chốt hạ, đang muốn duỗi người một cái, tay mới vươn lên eo còn chưa giãn đã nghe thấy một tiếng bi bô “Bá ba”. Cu nhóc dậy rồi. Mẫn Tuế đứng dậy duỗi cái eo lười biếng chưa được kéo căng, đi đến bên giường đối mắt với một cu nhóc tầm khoảng hai tuổi. Gương mặt cu nhóc rất giống Mẫn Tuế, một đôi mắt xinh đẹp mở to tròn, vì mới vừa ngủ dậy nên vẫn có chút mơ màng. Nhìn thấy Mẫn Tuế bé con chủ động vươn đôi tay nho nhỏ muốn ôm ôm.Mẫn Tuế dứt khoát đá dép ra leo lên giường, ôm lấy cu nhóc, “Con trai dậy rồi à?” Mặc dù cu nhóc nghe không hiểu Mẫn Tuế đang nói gì nhưng reo lên một tiếng “A” như đáp lại lời. “Nhóc có đói không? Nhưng con có đói thì cũng hết cách, nhà mình hết sữa bột rồi, phải ra ngoài mua thôi.” Mẫn Tuế nói xong thì hơi ngừng lại, rồi thương lượng với cu nhóc, “Hay chúng ta không uống sữa bột nhé? Ăn chút cháo có được không? Dạo này vật giá lên cao, người ba nhỏ bé của con đây sắp không có tiền mua nổi sữa bột rồi.”Mẫn Tuế không có việc làm. Nói thế nào bây giờ nhỉ, nguồn thu nhập chính của cậu đều dựa vào nhận vẽ tranh, cậu đều nhận những loại rất đơn giản, loại đắt nhất cũng chỉ hơn tám trăm chưa đến chín trăm tệ. Hơn nữa không phải lúc nào cũng có đơn vẽ, một tháng nhận nhiều lắm được hai ba đơn, tổng lại chỉ có hơn hai nghìn tệ. Nếu may mắn cũng có nhận được năm sáu đơn, vậy tháng đó cũng kiếm được hơn bốn nghìn tệ, nhưng nếu không may mắn có khi còn chẳng nhận được đơn nào. Không phải cậu chưa từng nghĩ đến đi tìm một công việc ổn định, nhưng mà trong nhà còn có một cu nhóc phải chăm bẵm nữa.

2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Nhân Vật Trong Game Kinh Dị Đều Yêu Thầm Tôi

Thanh Thang Ô Đông Diện (Mì Udon) | Xuyên không | Hoàn thành

Mưa đêm dai dẳng. "Như mọi mở đầu của các tựa game kinh dị, không thể không lấy cảnh vật chung quanh làm yếu tố gây nhấn, từ đó xây dựng nên một bầu không khí khủng bố." Ở nơi chính giữa con đường, một chàng trai mặc độc chiếc sơ mi phong phanh đứng dưới trời lúc ngả chiều, tạo nên một cảm giác đối lập với cảnh vật xung quanh. Giang Dĩ Lâm chậm rãi nhếch môi, chợt đưa tay, bắt được tờ giấy bị gió thổi bay trong không trung.Hắn tùy tiện xem lướt qua, thì biết được một chút thông tin. Tuyển nhân viên bảo an trực đêm. Tại số 754 phố Kent, tiệm ăn Freddy. "Tiệm ăn Freddy à..." Hắn cất tờ giấy này vào trong người, rồi híp mắt lại. Giang Dĩ Lâm đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh. Không thể không nói, đây thật sự là một chuyện vô cùng kỳ diệu. Mới giây trước thôi, hắn còn đang bị nhốt trong một căn phòng kín bưng, rồi một giọng nói quỷ quái chui vào trong đầu hắn, tự xưng là hệ thống, nó có thể khôi phục trí nhớ của hắn, nhưng, cái giá chính là hắn phải chơi một vài trò chơi nho nhỏ.

20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Ngày Hôm Nay Cũng Không Bá Khí Trắc Lậu

Văn Tử Bảo Trứ Bạch Thái | Đam mỹ | Hoàn thành

Đêm qua Hải Đồ mất ngủ, ngồi trên giường cả buổi tối. Sáng sớm lúc 5 giờ, người đại diện Bảo An căn rất chuẩn mà gọi điện cho cậu. Câu đầu tiên chính là: "Thỏ thỏ, trạng thái ngày hôm nay thế nào?" Hải Đồ bảo chẳng ra làm sao hết. Người đại diện bị một câu này làm cho hết cả hồn, anh bèn hạ âm thanh xuống một mức, nhẹ giọng hỏi có chuyện gì xảy ra. "Tim đập nhanh hơn, đầu hơi choáng váng." Hải Đồ sờ ngực nói như thật, đây là hậu quả của việc thức trắng cả một đêm.Nghĩ đến đây,cậu nghĩ biết vậy chẳng làm, tối qua đáng lẽ không nên ngồi xem phim kinh dị mới phải. Nhưng đương nhiên là mạch não của Bảo An không chạy cùng hướng với Hải Đồ, nghe cậu nói vậy anh trái lại thấy yên lòng, an ủi: "Không vấn đề gì, người mới mà, ai cũng phải kinh qua một lần như vậy, chờ sau này cậu quen rồi sẽ ổn thôi." Nói xong anh lại căn dặn Hải Đồ một lượt những việc cần chú ý ở trường quay, nói thao thao bất tuyệt lại còn lộn xà lộn xộn, một câu mà lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.Đến khi cảm thấy không còn gì để nói nữa, Bảo An mới lưu luyến bảo Hải Đồ rằng: "Được rồi, cứ như vậy đi, ở trường quay nhớ phải kính trọng đàn anh, đối xử tốt với nhân viên công tác, có chuyện gì cậu cứ gọi cho anh, anh cúp máy đây, anh Trương của cậu bên kia có chút việc phải giải quyết."

14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Vị Thái Tử Què Kia Đứng Lên Hôn Ta

Hạng Lục Qua | Xuyên không | Hoàn thành

Trong một gian nhà lá cũ nát, một lão già nằm ở trên giường được tấm gỗ lát thành, mà một đầu treo con ngươi lão hổ bạch ngạch co rúc ở một bên cạnh, lẳng lặng mà trong coi lão nhân. Lão nhân trên giường sắc mặt khô vàng, lồng ngực đơn bạc không ngừng phập phồng, đã là hít vào khí ít, ra khí nhiều. "A Mãn... A Mãn..." Lão nhân khàn giọng mà hô. Chỉ chốc lát, thiếu niên cả người đạo phục đơn bạc đẩy cửa tiến vào. Thiếu niên khuôn mặt tuấn tú, nửa bên gò má lại sưng đỏ, búi tóc mơ hồ có chưởng ấn."Sư phụ..." Thiếu niên e sợ đáp lại. Hắn bước ra một bước, cuối cùng liền dừng chân, sợ hãi đứng ở cạnh cửa. "Ngu xuẩn, đại phu đâu?" Lão nhân ho mãnh liệt vài tiếng, lão đã bệnh đến giai đoạn cuối, ngữ khí lại vẫn thập phần không tốt "Nhanh đi tìm đại phu! Không tìm được... Không tìm được thì không nên quay lại..." Thiếu niên tên gọi A Mãn vội vã liền lùi ra. Tìm đại phu? Đi đâu tìm đại phu đây? A Mãn đi ra nhà tranh gấp đến độ sắp khóc, không biết nên làm thế nào cho phải.Bọn họ không nên xuống núi! Sư phụ hắn là vang danh người tu đạo một phương, mấy chục năm ẩn cư trong núi sâu tu luyện, vô luận quan to hiển quý từ đâu tới muốn mời sư phụ hắn xuống núi, sư phụ đều đóng cửa không gặp. Lần này xuống núi, đây là nển mặt mũi hoàng thượng đi ra ngoài xem bênh cho Thái tử.

18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nhĩ Tổng Thuyết Ngã Bất Cú Ái Nhĩ

Công Tử Hằng | Đam mỹ | Hoàn thành

Tình yêu vốn dĩ rất khó hiểu, khiến người ta càng muốn tìm hiểu lại bất giác lún vào thật sâu. Cậu không hiểu, ở anh có điểm đặc biệt gì hấp dẫn ánh mắt của cậu, lại càng không biết, từ khi nào, cậu đã luôn nghĩ về anh. Cậu chỉ là một người bình thường, có trái tim, có yêu thương. Nào ai nghĩ tới, nhân duyên của cậu lại trắc trở như vậy. Có yêu, nhưng lại không thể tiến bước. Nỗi đau đớn như xé da cắt thịt đó, có mấy ai thấu hiểu?

0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Như Quả Tái Hồi Đáo Tòng Tiền

Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết | Đô thị | Hoàn thành

Sau khi Dung Tịch chết không lâu, y được trọng sinh lại trong thân xác của đệ đệ Trần Tam, những nuối tiếc trong quá khứ lần nữa tìm đến y mà giày vò, lần này được sống lại, y thực sự cầu rằng óc thể một lần nữa truy đuổi theo người đó, khiến cho người đó mãi mãi không bao giờ biết đến hai chữ khổ đau. Kiếp trước là mối nợ của kiếp trước, kiếp này là kiếp này, nhưng duyên tình thì lại nối liền giữa hai kiếp, vậy nên dù cho họ có cố gắng trốn tránh thế nào đi chăng nữa thì đều vẫn phải đối mặt với nhau. Tương lai không biết ra sao, cũng chỉ mong nuôi hi vọng vào kiếp này có thể ở bên nhau, nắm tay nhau và gìn giữ cho nhau một từ hạnh phúc thật trọn vẹn.Nếu như có thể hối hận, hẳn là y sẽ đồng ý đánh đổi hết mọi thứ, chỉ cần hắn không cần phải đau khổ như thế, chỉ cần hắn có thể bình thản mà sống, vậy thì công danh sự nghiệp mà y tốn bao nhiêu công sức mới có thể dành được tuột đi mất cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Còn hắn, nếu có thể, hắn thực mong mình sẽ yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên, giúp cho hắn khỏa lấp nỗi ưu tư trong lòng, không cần cứ phải mãi mãi sống trong sầu thương, phiền muộn và nhung nhớ.

9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Những Ngày Lão Công Minh Hôn Bắt Tôi Đào Mộ

Kim Phỉ | Đô thị | Hoàn thành

Trên không trung bỗng nhiên lất phất mấy bông tuyết rơi xuống, đây là trận tuyết đầu mùa năm 2017. Lục Du vươn tay hứng lấy bông tuyết kia, bỗng nhiên thấy trên trời xuất hiện một tia chớp, tiếp theo là nghe cửa nhà ầm một tiếng. Lục Du sửng sốt, sau đó lập tức chạy ra mở cửa. Toàn bộ ngã tư đều mất điện, bốn phía vang lên âm thanh chửi mắng. Thế nhưng Lục Du bây giờ hoàn toàn không để ý đến mấy thứ đó.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nam Sinh Mấy Anh Chơi Game Thật Lợi Hại

Dịch Tu La | Võng du | Hoàn thành

“Truyền thuyết Tinh Hà” đang là game online thịnh hành nhất hiện nay. Một khi phát hành, loại game chiến lược kết hợp đối kháng đơn chiến* hoặc đoàn chiến* như thế này sẽ khiến lớp thanh niên trẻ tuổi dậy sóng. *Đơn chiến: 1 đấu 1; Đoàn chiến: nhiều nhóm đấu với nhau. Sau khi game ra mắt thành công, đại học Yên Sơn cũng nhanh chóng bị làn sóng “Truyền thuyết Tinh Hà” quét ngang, số lượng người chơi cũng tăng vọt gần như ngang ngửa với game “Hồn đạm OL” nổi tiếng một thời.

16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Về Triều Đường Hành Nghề Y

Hồ Yêu Linh | Đam mỹ | Hoàn thành

Thời tiết tháng bảy tính khí điêu ngoa, nói trở mặt liền trở mặt, mặt trời vừa mới lộ ra đã nhanh rúc vào mây đen, thế rồi lại ở đó toả nhiệt, trêu ghẹo người ta đến nóng nảy khó chịu. Ở biệt viện Ngô gia chẳng có mấy người, chỉ có bọn ve thích náo nhiệt, còn ngại không khí oi bức chưa đủ phiền, bám dính vào cây biểu diễn, ngày một tăng tần suất. Nhẹ nhàng gõ cửa hai lần, Ngô Cửu khom người đặt mâm cơm trên tay xuống, chỉ keo kiệt mà có một đĩa điểm tâm và một bát cháo hoa. Đây là do Ngô phu nhân cố ý dặn dò xuống dưới, người bệnh bên trong không chịu nổi thức ăn mặn, cơm nước cho thiếu gia không được phép dính dầu mỡ.Cửa phòng cọt kẹt một tiếng mà mở ra, lộ ra một luồng sáng lạnh lẽo u ám, trên đất hiện ra bóng của một người cao gầy, giơ xương. "Tiểu thiếu gia, cơm của ngày hôm nay."Lời còn chưa dứt, người bên trong đã run rẩy ho khan, người nọ ho đến kinh thiên động địa, lại chẳng còn chút sức lực nào, tựa như chỉ cúi xuống sẽ chết. Ngô Cửu biết, giờ thế nào cũng không ngăn thiếu gia ngừng ho được, vậy nên hắn chỉ đứng đó nheo mắt cười mỉm tiêu chuẩn nhìn tiểu thiếu gia bụm mặt ho khan, kiên trì chờ y bình phục lại.

24.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Đừng Kỳ Thị Giống Loài

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh | Khoa huyễn | Hoàn thành

Cảm giác của một cậu bé vùng quê bỗng có cơ hội đến thành phố lớn là như thế nào? Chắc chắn sẽ rất phấn khích, thoả sức mơ tưởng về một nơi phồn hoa rực rỡ, đủ thứ loá mắt. Nhưng khi thực sự đến nơi đó, chắc chắc sẽ thấy bỡ ngỡ, lạc lõng và hụt hẫng vì không phù hợp nơi xa lạ này...  Yêu tinh Phù Ly cũng là từ nông thôn đến thành thị, chưa từng biết đến thế giới bên ngoài, cậu còn ngây thơ có thể  đạt được ước mơ lớn nhất là thị đậu công chức, còn có thể ghi tên vào sách nữa...Nhưng mà... Cậu không có bằng đại học, ngay cả bằng tốt nghiệp cao trung còn không có. Vậy nên, không chăm chỉ học hành thì đến yêu quái cũng không tìm được công việc tốt. Đây là một câu chuyện linh dị hài hước dễ thương, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. Phù Ly - Một yêu quái ở nông thôn đã hai nghìn năm không tiếp xúc với xã hội loài người, chỉ vì nhìn thấy vài dòng tin tức, liền cố gắng nỗ lực thi đại học, lấy việc trở thành công chức làm mục tiêu "yêu sinh", vì vậy mà không ngừng phấn đấu. Khi một yêu quái nông thôn mang trên người các loại bảo bối quê mùa gặp phải Boss thành thị Kim Long nhiều tiền, một câu chuyện vừa ly kỳ vừa hài hước chính thức bắt đầu. Hành văn của tác giả thoải mái lại trôi chảy, sinh động thú vị. Dưới ngòi bút của tác giả dù là người hay là yêu đều mang nét đặc sắc của chính mình, hơn nữa còn tràn ngập sức sống, làm cho độc giả có những tràng cười thật thoải mái.

27.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

[Tử Bất Ngữ] Ban Biên Tập Đêm Khuya

Thảo Đăng Đại Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành

[Tử bất ngữ] là một tạp chí chuyên về đề tài kinh dị, những câu chuyện hư hư thật thật, tuy mơ hồ nhưng lại khiến người đọc lạnh gáy. Từ khi hợp tác với [Tử bất ngữ], An Dạ lúc nào cũng đau đầu về chuyện tìm đề tài cho tác phẩm. Biên tập mới đến, Bạch Hành, lại là người cứng mềm đều không ăn, khiến cho mấy chiêu bài trốn deadline của cô đều không có đất dụng võ. Quá đáng hơn cả, cô muốn đi thực tế lấy tư liệu cho truyện, anh ta cũng một mực đi theo giám sát. An Dạ ôm tâm trạng hậm hực xách ba lô lên và đi, chỉ không biết rằng, chuyến đi này sẽ kéo cả cô và anh chàng tổng biên đẹp trai vào những vòng lặp kì bí không có điểm dừng. Nơi An Dạ đặt chân đến đầu tiên là một căn hộ chung cư cũ kĩ, người từng sống ở đây đều chết trong những vụ thảm án kì lạ. Đây cũng là nơi cô lấy cảm hứng để đặt bút viết những chương đầu tiên trong "Khe hở"."Cho dù tôi không mở mắt ra nhìn, cũng biết cô ta có mặt khắp nơi. Có lẽ cô ta đang vươn hai ngón tay trắng xanh, đốt tay nhỏ dài, giống như hai chiếc đũa trúc bám vào khoảng giữa vách tường và mặt bên ngăn tủ. Trong khe hở kia, một đôi tay đang từ từ vươn ra, toàn bộ thân mình đều chậm rãi chui ra từ cái khe chật hẹp đó, từng chút một.

22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Sau Khi Kết Hôn Rốt Cuộc Tôi Cũng Được Ăn No

Bách Hộ Thiên Đăng | Tiên hiệp | Hoàn thành

Mùa hè nóng bức, mặt trời chói chang treo chính giữa bầu trời, nắng cháy rừng rực nướng chín đất đai. Chính vào một trong những ngày nắng nóng nhất ấy, trên đường không mấy người đi lại, ngay cả lá cây ngô đồng ven đường cũng bị phơi cho héo úa, nhạt đi dăm phần xanh biếc.Vân Tử Túc xách mấy cốc trà sữa chầm chậm bước đi dưới ánh mặt trời, so với những người đi đường hối hả, cậu vừa không được trang bị đầy đủ vật dụng chống nắng, vừa không cố gắng lựa chọn những bóng lá sum suê, dường như ánh nắng gay gắt hoàn toàn không ảnh hưởng gì tới cậu, khuôn mặt trắng nõn bị cặp kính gọng đen che khuất gần nửa cũng không có chút dấu vết đổ mồ hôi nào.Đến tiểu khu, rẽ vào căn biệt thự thứ hai từ dưới đếm lên, Vân Tử Túc tới trước cổng, nhấn chuông. Không ai trả lời. Vân Tử Túc lại dùng tay phải đang xách ba cốc trà sữa nhấn chuông một lần nữa, qua hồi lâu, cửa mới được mở ra từ bên trong.

18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Trò Chơi Chết Chóc

Tòng 0 | Linh dị | Hoàn thành

Dư Tô đã vô tình truy cập vào một ứng dụng kỳ lạ trên điện thoại và trong nháy mắt, cuộc sống nhàn tản buồn tẻ đầy bí bách của mình đã hoàn toàn thay đổi. Nhà nghỉ chỉ vào không ra, trò chơi trốn tìm chết chóc, sơn thôn tối tăm tàn ác, những cô gái bị nhốt kín trong tiệm làm đầu... Từng trò chơi khắc nghiệt, căng thẳng tới nín thở hóa ra đều liên kết với thế giới thực.

33.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

A! Kim Dạ Na Lý Hữu Quỷ| Wow! Đêm Nay Nơi Nao Có Ma!

Ảm Nhiên Tiêu Hỗn Đản | Linh dị | Hoàn thành

Bên ngoài mộ huyệt mọi người dạt sang hai bên, không ai dám ngăn lại trước mặt nàng, thậm chí, không ai dám ở tại trước mặt nàng thốt ra dù chỉ một lời. Đám Ân Lâm, Quản Đồng cảm thấy hai chân như nhũn ra không thể nhúc nhích, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn Nữ Oa nhẹ bước, chân không chạm đất rời đi. Đây là năng lượng của thần, nàng sáng thế, nàng diệt thế, không ai có thể ngăn cản. "Như thế nào... Làm sao có thể như vậy?" Quản Đồng rốt cục lấy lại tinh thần, thật dài tức giận, Nữ Oa trọng lâm nhân gian, trong mật thất trống không chẳng có gì, Ân Kiên cùng Hà Bật Học không thấy bóng dáng, còn sống hay đã chết? hay....còn một câu trả lời khác.

5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Chúng Ta Chia Tay Đi (Cẩu Cáo - ADS)

Tu Hoa Ngộ | Đam mỹ | Hoàn thành

Trời mới biết y còn nhỏ hơn người ta vài tuổi. Hơn nữa, từ nhỏ Yêu Hồ đã nổi danh thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Chỉ cần là mỹ nhân, không phân biệt giới tính, nợ không biết bao nhiêu đào hoa, tuyệt đối là đại họa của giới tu chân. Bây giờ thứ đại họa này muốn cưới hỏi, vốn là việc đáng mừng khắp chốn gửi thư chúc phúc. Nhưng đến lúc biết người y muốn rước là quốc sư đương triều Đại Thiên Cẩu đại nhân, tất cả đều cứng họng. Quần chúng vây xem tỏ vẻ - Bông hoa nhài cắm bãi phân trâu, ta nhổ vào! Yêu Hồ là đống phân trâu chứ còn gì nữa."... Mọi người đều biết quốc sư đương triều Đại Thiên Cẩu đại nhân là đệ nhất mỹ nam tử mà. Uyển Thiên Các Chủ xưa nay vốn là phường háo sắc, trong các mỹ nhân đếm không xuể. Thế mà tình cờ một lần nhìn thấy khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn của quốc sư liền động tâm. Uyển Thiên Các là tông phái lớn nhất hiện nay, lại tài đại khí thô, nghe nói lúc cầu hôn mang đoàn xe dài chắn hết tám con phố chính của hoàng thành! Uyển Thiên Các còn hứa hẹn nếu cưới được quốc sư, hàng năm đều sẽ phái hai mươi danh tông sư tới phục vụ hoàng gia." Tiên sinh kể chuyện gõ chiết phiến xuống bàn theo nhịp, vẻ mặt thương tiếc, "Thương thay cho quốc sư đại nhân, vốn là một đại nhân xuất trần tuyệt thế lại bị Uyển Thiên Các Chủ chà đạp. Ông trời đúng là không có mắt!"

6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59