Ảnh Vệ Xuyên Đến Thật Dễ Nuôi

Bản Sắc | Ngôn tình | Hoàn thành

Yến Thanh Vi là một nữ cảnh sát có dây thần kinh thô. Thế mà, trong một lần tình cờ, cô lại nhặt về được một viên ngọc. Viên ngọc ấy mang tên Thập Tam. Chẳng những đẹp trai ngời ngời, cao to phong độ, lại còn luôn miệng gọi cô là chủ nhân. Hóa ra người mà cô nhặt về là ảnh vệ từ quá khứ xuyên đến. Trùng hợp là cô có dung mạo và khí chất giống chủ nhân của anh nên hiển nhiên anh xem cô như trời, nói gì nghe đó, rất vâng lời và nhận định sinh mạng của anh nằm trong tay cô.

26.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Xuyên Thành GD Làm Sao Bây Giờ?

Bắc Âm Thật | Ngôn tình | Hoàn thành

Song Hee Eun được cha mẹ nuông chiều mà lớn lên, chí ít trước 5 tuổi một mình cô độc bá thiên hạ, đương nhiên khi em trai cô được sinh ra thiên hạ này vẫn là của cô. Lần đó, nếu không phải vì cứu con mèo ngu ngốc không sợ chết kia thì cô đã không phải lâm vào tình thế khổ sở như thế này. Song Hee Eun có chút không thể tiếp nhận sự thật này, nhưng khi cô duỗi hai tay ra đặt trước ngực của mình, cảm giác vùng đất bằng phẳng kia, ngoại trừ cơ ngực còn có chút co dãn, cô hoàn toàn nhận mệnh, cô Song Hee Eun biến thành một người đàn ông. Còn là một người đàn ông không tầm thường, cũng đã định trước đường đời sau này của cô cũng sẽ không được bình thường rồi.Cô biết chỉ cần linh hồn của mình còn ở trong thân thể này một ngày, bên kia mình nằm trong bệnh viện cũng không tỉnh lại, như vậy ngày từng ngày người nhà của cô sẽ bị tra tấn tinh thần. Vì thế, cô phải tìm cách trả lại thân xác này cho chủ nhân, trở lại làm Song Hee Eun của trước kia. Nhưng phải làm sao khi cái nhân vật GD Kwon Ji Yong kia đang sống dưới lốt con mèo kia, lại còn có suy nghĩ sẽ “xử” cô thật đẹp.

11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Trăng Khuyết Cong Cong

Thập Thanh Yểu | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Trăng Khuyết Cong Cong của tác giả Thập Thanh Yểu. Cô làm theo, sau đó bắt gặp được hình ảnh trăng non, một vầng sáng cong cong nhu hoà trên bầu trờiTrăng khuyết cái vào mắt, nhớ không kịp.“Em có thích món quà gì không? Sắp tới là sinh nhật của em rồi. Anh sẽ tặng quà cho em.”Lâm Ý Chiêu nói: “Mặt trăng đi, trăng khuyết cong cong. ”Lộ Dương: “Được rồi, ngày mai anh sẽ hái mặt trăng xuống cho em. ”Một lời hứa tình cờ của chàng trai không chỉ được cô tin tưởng mà còn thực sự ứng nghiệm.Anh mỉm cười và hỏi, “Thế nào? Trăng khuyết có cong không? ”Cô gật đầu: “Cong”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Dưới Biển Có Sao Không của cùng tác giả.

1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Sư Phụ Con Yêu Người

Bỉ Ngạn Vong Xuyên | Tiên hiệp | Hoàn thành

Nàng là con gái thứ của một ông quan lớn trong triều, địa vị cao quý là vậy, nhưng nàng luôn thuần khiết, tốt bụng, yêu những thứ nhỏ bé và trong sáng. Nàng được học y thuật bởi một sư phụ, vô cùng hảo soái, vô cùng lạnh lùng, vô cùng tài giỏi, cao cao tại thượng. Hắn là sư phụ của cô, bản tính chẳng đâu vào đâu, cứng ngắc. Hắn dạy nàng học y thuật từ những ngày đầu tiên, nàng không hề muốn đi theo y hệt phương trâm trong sách, nàng muốn sáng tạo, muốn phát triển và tìm tòi, nàng vô cùng năng động và lém lỉnh thử hết các loại y dược này đến y dược kia, cho ra loại thuốc tốt hơn. Nhờ hắn, mà nàng trở nên vô cùng giỏi y thuật, nhưng cũng nhờ nàng, mà cuộc đời của hắn có thêm bảy màu của ánh cầu vồng toả sáng. Một người là sư phụ, một người là đồ đệ, bỗng họ có tình cảm nam nữ với đối phương từ bao giờ. Họ yêu nhau rồi, nhưng lại bị cái gọi là rào cản ngăn cách. Phụ thân của nàng không cho nàng yêu và gặp hắn, vì thân phận của hắn chỉ là một thái y trong cung, không có gì lớn. Như hoa bỉ ngạn, có đỏ của máu nhưng cũng có trắng của sự thuần khiết.

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Nữ Phụ Là Tử Thần - Teen

NTNO ABU | Xuyên không | Hoàn thành

Truyện Nữ Phụ Là Tử Thần – Teen là tựa truyện hay, thú vị và đặc sắc thuộc thể loại xuyên không, truyện teen. Lương Khải Vy - Lycoris radiate (25 tuổi) là 1 chủ tịch công ty LKV - mang tên của nó chuyên về các đá quý kim cương. Ngoài ra còn là 1 bang chủ tàn khốc giết người không gớm tay chỉ cần nhắc tới Băng Lycoris radiata mọi người đã rùng mình đặc biệt hơn chưa ai thấy được khuôn mặt của Lycoris radiata hoặc nụ cười chỉ cần ai thấy được sẽ chết không toàn thây.

4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Ngồi Khóc Trên Cây

Nguyễn Nhật Ánh | Teen | Hoàn thành

Lớn lên một chút, tôi bạo dạn hơn hẳn, đã dám mở mắt nhưng không bao giờ đủ can đảm nhìn xuống lòng sông. Cúi nhìn xuống, tôi sợ hãi cảm thấy không phải dòng nước đang trôi mà chính là cây cầu đang trôi. Cảm giác đó làm tôi lảo đảo, chếnh choáng như người say. Lần đó, nếu chú Thảo đi phía sau không kịp đưa tay tóm lấy tôi, tôi đã rơi xuống dòng nước đang chảy xiết kia.Thoáng đó mà đã xa rồi. Chú Thảo đã mất trong một mùa mưa, sau một cơn tai biến. Con đường từ đường quốc lộ dẫn về làng đổ bê tông từ nhiều năm trước, nhưng nửa chừng thì ngoài huyện bảo hết tiền, chả hiểu tại sao. Thế là từ đường quốc lộ ngoặt về làng chỉ có bảy cây số đường phẳng. Bảy cây số còn lại vẫn là con đường đất đỏ lồi lõm, mùa nắng xe nảy tưng tưng, mùa mưa bánh xe bị bùn gói kín, không nhúc nhích được.Chú Thảo người gầy gò nhưng huyết áp cao, cô Út Huệ bảo thế. Vào giữa mùa mưa năm đó, huyết áp chú có lúc lên gần 200. Chú bị đứt mạch máu mũi, máu chảy ướt cả ngực áo. Nhưng thím Lê không chuyển chú đến bệnh viện được.

11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57

Thường Nga

Thẩm Nhạn | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Thường Nga của tác giả Thẩm Nhạn. Trán bỗng đau nhói như kim châm, Tạ Bất Hối hoàn hồn.Ngước mắt lên, mẹ đang cầm khăn nhúng nước lau cát bụi dính trên vết thương cho nó, trong tiếng quất roi vùn vụt của roi mây và tiếng bạn chơi cùng kêu khóc, cử chỉ của mẹ càng có vẻ dịu dàng hơn.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều hay Xin Lão Tổ Tông Hãy Cố Gắng Làm Người.

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Niệm Dao Dao

Further | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Niệm Dao Dao của tác giả Further. Ta cưỡi ngựa đi xem những mầm nhỏ vừa gieo, chợt một đội thiết kỵ xông tới phá vỡ buổi sáng yên lành. Ta vọt tới trước mặt bọn họ, chỉ vào một người trông có vẻ khí thế nhất mà chửi ầm lên.Hắn lại không tức giận. Ngược ánh mặt trời, cái bóng của hắn che trọn lấy người ta. Hắn cúi đầu, cười hỏi: “Người Hán à? Ở đâu tới thế?”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi hay Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Mỹ Nhân Sư Phụ Cùng Tiểu Đồ Đệ

Ôn Phong Như Cựu | Sủng | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Mỹ Nhân Sư Phụ Cùng Tiểu Đồ Đệ của tác giả Ôn Phong Như Cựu. Vốn dĩ ở núi sâu rừng già hẳn phải không người quấy rầy, cố tình Cố Khinh Ca võ công cao cường, giang hồ khó có địch thủ, thay sư phụ trả thù đem giáo chủ giang hồ đệ nhất tà giáo giết chết.Vì thế giang hồ các đạo nhân mã đều tới quấy rầy Cố Khinh Ca, trong nhà không hài tử muốn chính mình bái sư học trộm, trong nhà có hài tử muốn đem hài tử đưa tới học nghệ.Ai ngờ Cố Khinh Ca này tính tình thanh lãnh cao ngạo, ai đều không thấy, chỉ cho mọi người một cái bóng dáng khinh phiêu phiêu bạch y.Nhưng hắn vẫn là thu Sở Tương Xuyên.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ hay [ABO] Sau Khi Kết Hôn Tôi Thật Thơm.

2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy Hiểm

Cát Tường Dạ | Ngôn tình | Hoàn thành

Có những thứ tưởng chừng như xa vời, thoát khỏi tầm mắt ta. Có những thứ tưởng chừng vươn tay ra là có thể nắm giữ, nhưng nó lại tan biến hòa vào hư không. Có những thứ, khi ta khao khát cũng sẽ không đến, nhưng đến khi buông bỏ, nó lại sát bên ta không rời. Cô đã từng yêu anh. Trước đây, và cho đến hiện tại vẫn yêu. Nhưng đáng tiếc, cho dù cô đã cố gắng như thế nào, anh cũng chỉ một mực coi cô là em gái, mãi mãi không hơn. Tại sao? Cả đời cô đều hướng ánh mắt về phía anh, giống như bông hoa hướng dương luôn nhìn về phía mặt trời tỏa nắng, nhưng sao anh không quay đầu lại nhìn về phía cô lấy một lần? Là anh tàn nhẫn cự tuyệt cô, có đúng hay không?

72.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Tiền Duyên Kiếp Này Gặp Gỡ

Trần Phan Trúc Giang | Ngôn tình | Hoàn thành

Ngồi bật dậy, đây chẳng phải là nhà ba mẹ cô dưới huyện sao, sao cô lại nằm ở đây? Còn nữa, kia chính là bộ đồng phục của công ty trước kia cô đã từng làm mà? Hay..hay...không thể nào như thế được...làm sao làm sao cô có thể sống lại cơ chứ? Không! Rõ ràng cô là đang sống lại, sống lại ở cái tuổi 22! Đây chính xác là hôm cô sẽ đi phỏng vấn ở tập đoàn Tiêu thị, cách ngày cô nguyên sinh 4 năm 5 tháng....Vén chăn chậm rãi bước xuống giường, Thượng Vũ một lần nữa nhìn ngắm xung quanh một cách đầy nhung nhớ. Phải nói là đã bao lâu rồi cô không về thăm nhà? À là kể từ khi cô bị tập đoàn Tiêu thị từ chối, sau đó nghe lời của tên cặn bã Trương Lân đi tỉnh X lập nghiệp. 4 năm rồi, cô xa ba mẹ, xa quê hương, xa gia đình, đổi lại là cái chết tức tưởi không kịp trăn trối! Cô hận, hận tên đàn ông đó, hận cả gia đình anh ta, hận nhất là con đàn bà ác độc. Chính bọn họ là những kẻ ác nhân dồn cô vào con đường chết.Cô yêu hắn, lo toan mọi thứ tất cả cho hắn, lặng lẽ làm một hậu phương vững chắc lo chu đáo từ gia đình hắn đến cái ăn cái mặc hằng ngày của hắn. Thậm chí có lần cô suýt bị đối tác cưỡng bức vì đi xin hợp đồng cho công ty mà hắn gầy dựng. Để rồi khi hắn có tất cả trong tay thì đổi lại việc hắn muốn từ bỏ đầu tiên nhất lại là cô.

6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Vô Hạn Trọng Sinh

Yên Chi Đằng | Trọng sinh | Hoàn thành

Hắn biết mình là một tên không ra gì. Lăn lộn trong xã hội bao lâu nay, luôn luôn cô độc, phải khiến bản thân mạnh mẽ tàn bạo, phải hung hăng hiếu chiến... Mặc dù hắn đã quen rồi, nhưng có một người anh em kề vai sát cánh, Sài Lập Tân thật sự rất cảm kích. Hắn cuối cùng chết trong biển lửa. Trước khi ra đi, hắn cảm thấy cả đời này thật sự có lỗi với Hứa Tấn Giang, người anh em tốt của hắn.

11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Mùa Xuân Của Chó Độc Thân

Hồng Thứ Bắc | Trọng sinh | Hoàn thành

Thu Xích Tây đã chết. Chết trong Ngày độc thân. Giống như mọi ngày, 11h khuya cô mới quay về chung cư, ghé cửa hàng tiện lợi mua một thanh chocolate với ý định chống đói. 12h đêm, Thu Xích Tây đang ngồi trên sofa chợt thấy ngực quặn đau. Ngay tại khoảnh khắc đó cô hoảng hốt nghĩ cuộc đời mình không lẽ kết thúc ở đây. Quả nhiên, vừa mở mắt đã thấy như qua mấy đời, Thu Xích Tây trôi nổi trên đám người đông đúc trên đường. Cúi đầu nhìn mình không có thân thể, Thu Xích Tây không kích động, chỉ lẳng lặng cảm nhận xem mình có thể điều khiển cơ thể được không.Cô biến thành ma? Thu Xích Tây ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, tay cô không bị cháy bỏng như truyền thuyết vẫn nói. Chỉ có người đi đường không ngừng đi xuyên qua cơ thể cô nhắc nhở cho cô biết – cô không còn là con người.

10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58

Ông Chồng Lớn Tuổi

Hoahongnohoa | Sủng | Hoàn thành

Sau đó không ngừng phun châu nhả ngọc, đem hết vốn liếng văn chương ca ngợi vị bác sĩ ấy, hận không thể đóng gói cháu mình dâng lên tận miệng cho bác sĩ yêu dấu. Dụ Trừng bị tụng đến nhũn não suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng không chịu nổi ánh mắt thiết tha của ông nội, đành dứt khoát ném vấn đề cho người trong cuộc còn lại. "Nếu bác sĩ Dương đồng ý, cháu cũng không ý kiến gì nữa!"Suốt thời gian ông nội nằm viện, Dụ Trừng mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm chút cho ông. Dù mỗi ngày có thể gặp Dương Tấn Hoài đến hai, ba lần, nhưng trong suốt nửa năm, nội dung trao đổi giữa hai bên cũng chỉ nằm gói gọn trong bệnh tình của ông. Có lẽ không phải chỉ là do tác phong chuyên nghiệp, Dụ Trừng cảm thấy nguyên nhân còn là do tính cách y thật sự lạnh nhạt. Vì vậy khi biết Dương Tấn Hoài vậy mà lại đồng ý hôn sự này, Dụ Trừng khờ khạo từ trạng thái "chờ gả" một phát biến thành "hàng đã gả đi miễn trả lại".Rửa bát xong cậu bắt tay vào nấu cơm. Lúc vừa tan học, Dụ Trừng nhắn tin cho Dương Tấn Hoài, biết được hôm nay y không phải trực, cũng không có ca giải phẫu nào. Vì thế, cậu liền mua thức ăn nhiều hơn một chút dẫu sau trước giờ cậu cũng đã quen việc lo cơm nước cho cả hai người rồi. Thức ăn đã sơ chế sẵn, canh cũng đang nấu trong nồi. Chỉ còn đợi Dương Tấn Hoài về đến, cậu liền bắt chảo làm một món xào, mấy phút sau là có thể ăn cơm.

10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Bàn Thờ Trinh Tiết Của Kỹ Nam

Tán Quan | Sắc | Hoàn thành

Có điều sau khi lên xe, cậu mới phát hiện bên trong đều là người quen: “Lão đại? Tần Hàn?” Tần Hàn ngồi ghế lái, gật đầu với cậu qua gương chiếu hậu. Bạch Ninh Sinh ngoái đầu, nhìn gương mặt phức tạp của Lạc Quỳ Nguyệt, “Quỳ Nguyệt thật dễ dàng tìm ra.” 

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Kỳ Huyễn Dị Điển

Nguyệt Hạ Tang | Đô thị | Hoàn thành

Thế giới này so với thế giới trong nhận thức của chúng ta tựa hồ không quá giống nhau. Bởi vì bối cảnh sinh hoạt khác nhau, mỗi ngày tiếp xúc thông tin khác nhau, nên nhận thức của mỗi người về thế giới này cũng khác nhau. Vì thế, người người đều cho rằng " Thế giới " trong nhận thức của mình là "Thật " nhất. Sau đó thì sao ? Mọi người có thể thông qua các phương thức môi giới khác để biết về "Thế giới của người khác".Như báo chí, tạp chí, TV... Vậy có thể có một thế giới hoàn toàn khác với thế giới của mình. Khác ở chỗ... nó giống như một cái thế giới hoàn toàn khác biệt! Nhưng là vì mỗi ngày, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy, nên mọi người đều đã xem là chuyện đương nhiên mà tiếp nhận sự tồn tại của " Thế giới khác". Mặt khác cũng có một số nhóm người không tự mình thể nghiệm qua sinh hoạt thực tế, cũng không có nhìn qua thế giới trên ti vi hay tạp chí, nên đối với tuyệt đại đa số người như thế mà nói, nó chính là một "Thế giới không tồn tại".

59.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Âm Dương Phu Phu

Mạch Bách Tang | Khoa huyễn | Hoàn thành

Cứ nghĩ sư phụ của mình là một lão gàn, điên điên khùng khùng, thế mà thật sự lại có bản lĩnh bắt quỷ về nhà ở rể. Có ai lại hãm hại đồ đệ như vậy không, lại còn gả cậu cho vị Đại thiếu vừa đột tử của Trần gia!Khúc Tiểu Duẫn: Đại ca, em bán nghệ chứ không bán thân, hay là để em rót nước bưng trà, làm trâu làm ngựa cho anh, anh xem có được không? Trần đại thiếu: Tôi chỉ thiếu có mỗi một người vợ thôi.

10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Kiều Phu Lang Nhà Thợ Săn

Tả Mộc Trà Trà Quân | Đam mỹ | Hoàn thành

Lãnh thổ Hướng Thiên quốc bao la, con dân đông đảo, người nắm quyền trị quốc có cách, bách tính không gặp phải nỗi khổ chiến loạn, sinh hoạt cũng an cư lạc nghiệp, dân phong thuần phác. Ở phía nam Hướng Thiên quốc, có một huyện nằm trong mạng lưới sông ngòi, đường phố xây bên sông, phòng ốc dựa theo hướng nước mà chế ra, tạo thành diện mạo đặc biệt phía trước là ngõ hẻm, mặt sau là đường sông, mà bên trong huyện rất nhiều cầu, có thể nói là thuỷ bộ song song, huyện này chính là huyện Hợp Thuận.“Ta nói chứ Đặng gia, bà vội vội vàng vàng đi nơi nào thế?” Một người phụ nhân trung niên mặc quần áo màu lam nhạt gọi phụ nhân ục ịch đang vội vội vàng vàng lướt qua trước mặt nàng. Phụ nhân ục ịch đang gấp rút lên đường, đột nhiên bị gọi lại, cũng có chút tức giận, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn lên, lại là người nhà chồng tương lai của chất ca nhi nhà mình, trên gương mặt béo vội vã chất đầy nụ cười. “Ôi, trách ta sốt ruột gấp rút lên đường, nên không nhìn thấy đại thẩm, còn không phải là vì sắp đầu xuân sao, tính đi tiệm vải Triệu ký mua chút vật liệu, làm vài bộ đồ mới cho trẻ con trong nhà!”Chất ca nhi kia của mình thật vất vả mới tìm được nơi dừng chân, nàng cũng không thể làm hỏng chuyện. Nói tới Hướng Thiên quốc, ngoại trừ hán tử cùng nữ nhân ra, còn có sự tồn tại của “Ca nhi”, bề ngoài của bọn họ tương tự như hán tử, nhưng khác nhau cũng rõ ràng, phàm là ca nhi, ở mi tâm đều sẽ mọc ra một nốt ruồi son, cũng chính là nốt ruồi mang thai, vóc người của bọn họ cũng gầy, nhỏ hơn so với hán tử một chút, tướng mạo thượng phần lớn là loại tuấn tú.

11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Những Ngày Lão Công Minh Hôn Bắt Tôi Đào Mộ

Kim Phỉ | Đô thị | Hoàn thành

Trên không trung bỗng nhiên lất phất mấy bông tuyết rơi xuống, đây là trận tuyết đầu mùa năm 2017. Lục Du vươn tay hứng lấy bông tuyết kia, bỗng nhiên thấy trên trời xuất hiện một tia chớp, tiếp theo là nghe cửa nhà ầm một tiếng. Lục Du sửng sốt, sau đó lập tức chạy ra mở cửa. Toàn bộ ngã tư đều mất điện, bốn phía vang lên âm thanh chửi mắng. Thế nhưng Lục Du bây giờ hoàn toàn không để ý đến mấy thứ đó.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59

Nhất Thưởng Tham Hoan

Nhất Thưởng Tham Hoan | Xuyên không | Hoàn thành

Cả người như tan rã, Lâm Hoài ngơ ngác nhìn trần nhà Kiền Minh Điện….. hình như….. lúc làm…. hắn có nói cái gì đó? Đau quá...... Không chỉ có thân thể...... đầu cũng đau, vừa suy nghĩ đầu liền đau như búa bổ. “Khá hơn chút nào chưa? Ta không chú ý tiết chế… còn đau lắm sao?” Lâm Lam Đế bộ dáng ăn no đến thỏa mãn. Nhìn chỉ muốn đánh cho. “Còn…..” Vừa mới nói một chữ, Lâm Hoài không nhịn được ho khan. Cổ họng rất đau.“Hoài nhi….!” Lâm Lam Đế nét mặt ảo não, hắn không nên xúc động muốn Lâm Hoài ở đây, thân thể Lâm Hoài quá yếu, làm bên ngoài đã là gánh nặng, mà chính mình kích động lại không thể tiết chế, khiến Lâm Hoài bất tỉnh suốt một ngày mới tỉnh lại. Cọ cọ ở hõm vai Lâm Hoài, Lâm Lam Đế vẻ mặt vui sướng. Vật nhỏ nhà hắn không bỏ đi nữa, còn nhớ rõ lúc vật nhỏ rên rỉ nói sẽ không rời bỏ hắn nữa. ….Hắn ta cao hứng như vậy… không phải lại đang suy nghĩ biến thái gì chứ?? Lâm Hoài giật mình. “Hoài nhi…… Đừng đi.”

10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59