Tĩnh Thủy Biên | Đam mỹ | Hoàn thành
Giang Thâm húp một thìa cháo, hàm hồ nói câu “Không đâu”, Đàm Linh Linh quay đầu cầm hộp Bách Tước Linh mình thường dùng, mở nắp quẹt một ít bóp mặt cho con trai. Hai người chỉnh đốn xong thì chuẩn bị ra ngoài, Đàm Linh Linh mang rất nhiều đồ ăn, Giang Thâm đi theo xách giúp một nửa, trong trấn có tuyến xe vào trong thành, ba khối tiền một người, tính toán tiền vốn, bớt đi đồ cần tặng thì vẫn có lời. Đàm Linh Linh dặn dò con trai đừng ngủ gà ngủ gật trên xe nếu không sẽ đè nát măng, xuống xe thì mua một bao kẹo sữa Thỏ Trắng nhét vào túi áo bông của Giang Thâm.“Lát nữa mà chán quá thì cứ ngậm ăn.” Đàm Linh Linh đi tới con phố trước mặt, phía Bắc xa xa chính là cung văn hóa lớn nhất thành phố, “Đi vào chớ có chạy lung tung, hiểu chưa?” Đầu lưỡi Giang Thâm cuốn lấy viên kẹo, nở nụ cười tươi, “Hiểu rồi ạ.”Cung văn hóa thành phố thật sự rất náo nhiệt, đối với một Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chỉ có thể chạy trong bùn lầy lần đầu tiên vào xem thì cảm thấy rất mới lạ, Đàm Linh Linh không biết có bản lĩnh gì mà có thể đưa đồ ăn cho những giáo viên cố định trong đây, chạy một vòng từ trên xuống dưới, mắt Giang Thâm cũng choáng luôn rồi.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hoa Ngộ Nha | Sủng | Hoàn thành
Có một thiếu gia thụ ngoan ngoãn dịu dàng dễ thương, chính xác là một bé ngoan phẩm học kiêm ưu (phẩm chất và học tập đều rất ưu tú), thông thạo đủ thứ cầm kỳ thi họa, bẽn lẽn hiền lành giống như quả bóng nhỏ màu trắng. Nhưng cậu có một bí mật động trời. Cậu thích một tên Ngưu Lang (1). Mà lại còn là chiêu bài của night club.Chiêu bài thường rất đắt giá, nhưng mà tiểu thiếu gia lại không có gì ngoại trừ nhiều tiền. Sau đó liền nhờ bạn gay hỏi thăm xem chiêu bài công thích kiểu người gì, kim chủ phải như thế nào thì mới có thể bao nuôi được hắn. Kết quả công không phải là chiêu bài Ngưu Lang, mà hắn lại là ông chủ của club Ngưu Lang, cho nên thông tin hỏi thăm bị sai lệch…Bạn gay bi thương nói cho cậu biết, chiêu bài công ưa thích mẫu người cuồng dã (điên cuồng hoang dại), càng cuồng dã càng tốt.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chung Dục | Lịch sử | Hoàn thành
Trên con phố sau Khai Phong Phủ có một tiểu viện bỏ hoang, gần đây có người dọn đến, hàng xóm láng giềng tò mò không thôi. Tiểu viện này trước đây không ai ở, vì nó so với những nhà xung quanh nhỉnh hơn đôi chút. Tiểu viện tinh xảo, dù là mua hay thuê thì giá cả cũng không rẻ. Chỉ là người có năng lực mua sẽ không nhìn trúng tiểu viện có hai căn nhà này, ở không đủ, mà người không có năng lực, muốn thuê cũng cảm thấy quá nhỏ, không lời.Vậy nên, tiểu viện này luôn bỏ hoang. Chỉ là, gần đây hàng xóm phát hiện viện nhỏ này có dấu vết người ra vào. Có kẻ tò mò còn cố ý đi tìm người môi giới hỏi người quen, quả nhiên, có người đã thuê tiểu viện này rồi. Tuy người môi giới không nói cụ thể về việc cho thuê, chẳng qua như thế cũng đủ rồi. Chỉ là, bọn họ biết thì biết, lại chưa từng nhìn thấy người bên trong ra ngoài, càng đừng nói đến việc người kia cùng mọi người hàn huyên. Cho nên, người trong tiểu viện có thể là một người thích yên tĩnh, hoặc vốn dĩ là một quái nhân?Tô Ngọc Tuyết ngồi trong tiểu viện lại thoải mái nằm trên chiếc giường thấp dưới gốc cây hoa quế, đang nhắm mắt tận hưởng sự tự tại, yên tĩnh lúc bấy giờ. Cô còn thi thoảng mò mứt ngọt trong khay hoa quả trên bàn nhỏ bên cạnh, bỏ vào trong miệng, vô cùng thỏa mãn.[Túc chủ, cô phải làm nhiệm vụ rồi! Đừng lãng phí thời gian nha!] Giọng hận rèn thép không thành vang bên tai cô, nhưng trừ cô ra, ai cũng không nghe thấy. Tô Ngọc Tuyết hệt như không nghe thấy, vẫn đang tận hưởng thời gian tươi đẹp của mình.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Ngưu Bì | Ngôn tình | Hoàn thành
Tuyết vừa rơi, trên con đường nhỏ rợp bóng cây, tuyết đã đọng một tầng thật dày, người người đạp lên phát ra tiếng sột soạt, nghe rất vui tai. Lúc này, Linh Vận đang đi con đường bên trong sân trường. Hôm nay cô mặc một chiếc áo phao bánh mì lông vũ màu trắng, xung quanh cổ là một chiếc khăn quàng màu đỏ thẫm, mái tóc dài hơi xoăn nhẹ phía sau được vén lên. Cô gái một mét năm mươi tám đi trên nền tuyết trắng, tất cả đều tràn đầy tinh thần phấn chấn của tuổi trẻ, không hoạt bát thì cũng hồn nhiên.Anh trai nhờ cô đi mua dầu gội đầu giúp mình, lúc đầu cô không đồng ý. Thế nhưng bỗng nhiên nhớ ra mình có chuyện cần nhờ anh trai giúp đỡ, cô mới thể hiện ra bộ dạng hăng hái đi đến siêu thị trong khuôn viên trường. Thứ sáu tuần trước, vào tiết tự học buổi tối, bạn học cùng lớp Đoạn Tinh Vũ tỏ tình với cô. Cậu nói diện mạo của cô xinh đẹp và đáng yêu, tính cách cũng tốt, hi vọng cô có thể làm bạn gái của cậu.Trước giờ Linh Vận chưa có bạn trai, đây cũng là lần đầu tiên có người theo đuổi, lại nghe người ta nói cô đáng yêu xinh đẹp. Trong lúc nhất thời, đầu óc đã bị những lời đường mật làm mê muội, không cẩn thận suy nghĩ mà đã đồng ý người ta. Chủ nhật, người nhà Đoạn Tinh Vũ đến. Cô là bạn gái cậu nên Đoạn Tinh Vũ dẫn về nhà cùng nhau ăn bữa cơm.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
An Tựu | Ngôn tình | Hoàn thành
Thấy bạn mình phản ứng như vậy, Tiêu Quả Quả rất vừa lòng, nhảy nhót tới chỗ Tống Kiếm Hà - cô bạn cùng phòng kiêm tác giả tiểu thuyết trên mạng, "Nhị Nha, cậu đã khỏe chưa? Tiểu Vi gọi điện tới giục 2 lần rồi đấy!" Tống Kiêm Hà ngẩng mặt lên khỏi laptop, cả người trông như một u hồn, đến cả giọng nói cũng trở nên mơ hồ kì lạ, "Các cậu đi chơi đi, mình không đi đâu, 1 tiếng nữa là tới 12h rồi, mình còn 3000 chữ nữa cần viết... Tròn Tròn à, đừng có nhảy nhót, ký túc xá của chúng mình đã cũ đến độ sắp trở thành di vật khảo cổ rồi, mỗi lần cậu bật lên bật xuống như con thỏ, đều khiến mình sợ khu nhà này sẽ tan tành mây khói trong khi cậu vẫn còn đang cười nói đấy..."Khóe miệng Tiêu Quả Quả giật giật, "Làm ơn lần sau chê mình cũng đừng ví dụ đáng sợ như thế? Còn nữa, đừng, gọi, mình, là, Tròn, Tròn!". Vũ hội hóa trang đã sớm bắt đầu, lúc này ở cửa vào chỉ còn lại người của Hội Học Sinh. Hôm nay Thẩm Nham mặc quần trắng, áo trắng, tóc dài đen như mực, mặt mũi trắng trẻo như ngọc, nhìn bộ dáng ngọc thụ lâm phóng đó, 2 con mắt hình trái tim của Tiêu Quả Quả sắp bắn ra ngoài tới nơi rồi. đang hưng phấn vẫy gọi, lại nhìn thấy anh ta đột nhiên giữ chặt tay một nữ sinh, sau đó hai người bắt đầu cãi vã. Hử? Nữ sinh kia...... Hình như là Diệp Vi......
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tữ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Cúp điện thoại với thư ký Lý, Viên Thái Bách liền quay đầu nhìn Chân Mạt. Thấy gương mặt cô ửng đỏ trông rất đáng yêu, nhìn chỉ muốn cúi xuống hôn thật sâu nhưng nghĩ kỹ Viên Thái Bách vẫn kiềm chế cái khát vọng này. “ Cuộc đối thoại này tôi nghĩ em đã nghe rõ ràng rồi. Tôi có thể cho em thay đổi quyết định “. Trái tim đập rộn ràng như đang nhảy nhót trong lồng ngực, Chân Mạt cũng không hiểu vì sao cô lại có cảm giác vui sướng này. “ Tổng thống, tôi không từ chối anh mà là cự tuyệt anh “.Viên Thái Bách mặt không biến dạng, bộ dạng như một thầy giáo bắt đầu giảng bài cho Chân Mạt.“ Mạt Mạt, từ chối và cự tuyệt trong trường hợp này nghĩa không khác gì nhau. Cả hai từ này đều có nghĩa là em không muốn làm người phụ nữ của tôi không phải sao? “. Lúc này Chân Mạt quả thực không biết đáp thế nào, đầu óc không ngừng xoay chuyển nghĩ đối sách nhưng thật tiếc não cô bây giờ hoàn toàn như một cô robot đồ chơi hết pin, không thể sử dụng được.Chân Mạt cảm thấy bản thân mình quá mức vô dụng. Khi còn học đại học năm nào cô cũng giành học bổng hạng nhất nhưng đến khi làm viên dịch viên bên cạnh Viên Thái Bách thì giống hệt như người mất não.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
10 giờ tối, bên ngoài cửa khách sạn hào nhoáng, xa hoa, Giản Vi quần áo mỏng manh mời chào mỗi vị khách đi qua trong gió lạnh. " ca ca, muốn về sao?Tôi lái xe thực sự rất ổn..." " dì à, muốn thuê lái xe không?" " thúc thúc, muốn...A!". Giản Vi lời nói còn chưa nói xong, thì đột nhiên bị một bàn tay phía sau đẩy mạnh, cô thân thể gầy yếu bị đẩy đến nỗi loạng choạng, suýt nữa té ngã.Mau chóng định thần, ấn đường khẽ nhíu lại, liền thấy mấy người đàn ông khuôn mặt dữ tợn nhìn mình như thể muốn ăn tươi nuốt sống. Mấy người đàn ông đó cô đều biết, họ cũng là những người lái xe thuê giống cô. Trong đó có 1 tên vạm vỡ mặt không nén nổi tức giận chỉ vào cô mà quát lớn:" tiểu nha đầu, không hiểu quy củ giang hồ có phải không, cố tình muốn chiếm hết người sao?"
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Dayandog | Ngôn tình | Hoàn thành
Gần giữa trưa, điện thoại Lương Xuân Vũ vang lên, ông chủ cũ Thái Kế Thành gọi. “Tiểu Xuân, hôm nay cuối tuần em có đi làm không? Có thời gian không? Bên anh mới có mấy cái xe tới mà lại có mấy người vừa nghỉ, nay làm không hết việc!” Lương Xuân Vũ túm một nhúm tóc trên đầu mình, nhìn đồng hồ “Đợi em ăn cơm trưa xong rồi qua” Thái Kế Thành vội vàng la lên “Đừng! Anh đã gọi cơm hộp rồi, cho em thêm một phần, em cứ tới đây là được!”“Biết rồi, em đến ngay, cúp máy nhé” Cô thu dọn sơ qua rồi xách túi xuống lầu đi đón xe buýt. Lúc rảnh rỗi chờ xe tới, Lương Xuân Vũ lấy di động mở nhạc, đeo tai nghe lên. Lát sau, xe bus số 50 từ từ ngừng lại. Đây là con đường chính tới trung tâm thành phố, giữa trưa đứng bóng, người trên xe không nhiều cũng không ít. Ghế đều có người ngồi, Lương Xuân Vũ nắm tay vịn đứng trên xe. Cô lên xe là trạm dừng, khoảng cách xe buýt ngừng giữa các trạm rất gần, mấy trạm tiếp theo đều có người lục tục đi lên.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Brenna Hu | Ngôn tình | Hoàn thành
Đã hơn tám giờ tối tại thành phố hoa lệ của nước Mỹ - Los Angeles. Hà Hoa Tử vừa trở về nhà sau buổi ăn tối. Không như mọi hôm, tối nay cô bị người ta cho leo cây nên phải đi ăn một mình. Người có hẹn đi ăn cùng cô đêm nay lại bận việc, vậy nên bỏ rơi cô ở quán ăn quen thuộc của hai người.Cô vừa cất giày vào tủ thì nghe tiếng gõ cửa dồn dập không ngớt. Trong lòng Hà Hoa Tử lúc này chợt nổi lên sự lo lắng, giờ này ai lại đến tìm mình chứ? Hoa Tử đi đến, nhìn qua camera an ninh thì thấy người gõ cửa là Dương Việt Bân. Lòng cô trở nên an tâm, thở phào nhẹ nhõm rồi đi đến mở cửa.Nhìn thấy dáng vẻ Dương Việt Bân vô cùng sốt sắng. Dường như có chuyện gì đó rất quan trọng nên mới chạy đến tận đây. Hoa Tử chưa kịp hỏi chuyện gì thì Việt Bân đã đi thẳng vào nhà và rót nước uống. Cô cũng đã quen với sự tự nhiên của anh mất rồi, chẳng buồn la mắng. Hoa Tử lúc này dùng giọng điệu hời dỗi, nói với anh:
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trương Huệ | Ngôn tình | Hoàn thành
Mẹ của con bé không phải là đã chết, mẹ của con bé chính là tham giàu mà bỏ hai bố con anh đi từ lúc nó chỉ mới mấy tháng... Anh đã nói dối con bé là mẹ của nó đi làm, chỉ có như vậy thì trái tim bé nhỏ của nó mới không bị tổn thương... Người con gái hôm nay anh gặp thực sự rất giống mẹ của con bé, đến chính bản thân anh lúc đầu nhìn còn có chút ngỡ ngàng thì nó gì đến con bé...Ngày đó khi anh mới gặp mẹ của bé Bông, anh cùng người phụ nữ ấy cũng có mối tình vô cùng đẹp, nhưng đến khi anh và cô ta kết hôn rồi sinh ra bé Bông thì cô ta bắt đầu thay đổi... Cô ta liên tục đòi hỏi những điều vô lý mà bản thân anh không có cách nào đáp ứng... Đến khi Bé Bông được 8 tháng tuổi thì cô ta rời bỏ. Chỉ khi ấy anh mới hiểu được giá trị của đồng tiền nó lớn lên lúc như thế nào. Anh đã cố gắng lao đầu vào làm việc, cố gắng rồi cố gắng không ngừng nghỉ suốt mấy năm trời. Cuối cùng thì anh cũng có được sự nghiệp cho riêng mình..Bây giờ thì anh không thiếu tiền nhưng anh lại cảm thấy ghê sợ những người phụ nữ, anh chỉ coi Họ là một món đồ chơi để giải trí không hơn không kém. Bản thân anh không hề nghĩ đến chuyện sẽ yêu thương một người nào đó. Cái sự tổn thương kia nó đã quá lớn, gần như đã bóp chết trái tim lạnh giá của anh mất rồi....
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tiểu Thất Tể Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lòng Trung Thành Của Anh của tác giả Tiểu Thất Tể Tử. Thời điểm tôi kết hôn với Chu Tùy là khi anh ấy phải thực hiện một nhiệm vụ quan trọng.Không có tuần trăng mật, cũng chưa hoàn thành trọn vẹn hôn lễ.Tôi ở một mình trong căn phòng trống, ngay đêm đó cô bạn thân gọi điện bảo tôi ra ngoài chơi mạt chược.Hai người họ muốn tiết kiệm tiền nên đã đặt một khách sạn nhỏ, vừa chơi mạt chược vừa có thể ở lại ngủ luôn.Tám giờ tối, tôi len lén đẩy cửa bước vào.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Cho Anh Quay Về hay Sau Khi Bị Mối Tình Đầu Từ Hôn.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tự Phong | Võng du | Hoàn thành
Lương Tu Ngôn sau khi tốt nghiệp đại đã vào công ty này làm mệt chết mệt sống, ngay cả thời gian kết bạn gái đều không có, khiến vấn đề sinh lý đều dựa vào bàn tay phải vạn năng của mình giải quyết. Sao tìm một người phụ nữ đây? Lúc Lương Tu Ngôn tự hỏi vấn đề này vừa vặn thấy trong TV một quảng cáo võng lạc du hí loại mô phỏng hiện thực, oa, bên trong nữ NPC đều mặc cực gợi cảm a, có lolita tung xòe, lộ ra hai chân thon dài của các chị gái hoàng gia, hoàn toàn là loại hình cậu thích nha. Còn có tên trò chơi này tên là “Dâm đãng nhân sinh”. Hoàn toàn liền thích hợp cậu loại otaku cô đơn lạnh lẽo mà.Lương Tu Ngôn lập tức mua trò chơi cùng mũ giáp về, trang bị hoàn thành, đội mũ giáp, khẩn cấp tiến vào trò chơi. Nhưng có thực sự bước vào trò chơi là sẽ gặp được nữ nhân không ? Nếu thật thế thì tại sao cậu ta lại liên tục bị tên Mạc Hạo Vũ kia dày vò làm chuyện dâm đãng hết lần này đến lần khác chứ. Truyện mở ra một thế giới võng du, khiến người đọc có thể tưởng tượng và thích thú. Võng Du Chi Dâm Đãng Nhân Sinh là một truyện võng du đam mĩ được đánh giá là mới lạ và độc đáo. Mời bạn đọc cùng đọc truyện để cảm nhận.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
| Sắc | Hoàn thành
Đã yêu nhau thì còn ngại gì mà không bày tỏ, nếu tình yêu của kẻ trưởng thành thiếu đi tình dục chẳng khác nào ly nước lã uống đỡ khát chứ không có mùi vị, như chiếc bánh ngọt mà thiếu mất đường sữa vậy. Truyện chẳng có gì ngoài H+ cũng chẳng dư dả gì ngoài H+ cho nên một người yếu lòng tuyệt nhiên không nên xem, sẽ tổn thọ, rất tổn thọ đấy.Chuyện kể về hắn và y bọn họ là phụ tử, chẳng qua là dâm một chút, hai người cùng có cảm tình với nhau, từ một chút nhỏ cho đến lớn, họ dùng cả khoảng thời gian bên cạnh nhau cũng chỉ để hâm nóng tình yêu này. Có chút sai lệch với luân hồi đạo lý, nhưng hắn nguyện lòng y cũng đem hắn vào lòng, an an mà sủng nịnh, hảo hảo chăm sóc. Đến khi cả hai có tình cảm lớn hơn, họ bắt đầu tập tành chuyện người lớn, giang sơn dù có quay lưng chống đối, thì họ vẫn luôn ở bên cạnh nhau, trao cho đối phương thứ ngọt ngào nhất trong tình yêu này chính là sự khoái lạc từ dục vọng, cơ thể dấy lên từng xúc cảm và nhịp điệu yêu thương nồng đậm.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hàn Huyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu đau nhức, mắt muốn mở ra cũng không nổi rồi. Lộ Khiết thử cố gắng một chút ai ngờ lại thành công. Cô ngồi dậy vươn vai một chút! Vừa mở mắt ra, trời ơi, đây là đâu vậy? Toàn là những đồ vật của thời cổ đại! Mình vừa đi chơi với bạn cơ mà! Tại sao bây giờ lại ở cái nơi quái quỷ này. Chắc chắn là mình đi lộn phim trường cổ trang nào rồi! Cô đứng dậy quan sát xung quanh thấy bên ngoài cô người, cô nhón chân nhẹ nhàng đi qua đó. Cô mở cửa ra rồi nói:"Cho tôi hỏi, đây là phim trường nào vậy? Phim trường của mấy người hiện đại đến mức không có máy quay và ekip luôn hả? Siêu thế!"Cô gái bên ngoài cửa đột nhiên nhảy cẩng lên vui mừng oà khóc:"Thái tử phi! Rốt cuộc người cũng tỉnh rồi! Huhu...Người đau chỗ nào không...Nhã Thị đó, ra tay cũng quá đáng lắm! Hại người ra nông nỗi này....!" Lộ Khiết cười ha hả nói:"Trời ơi, cô ở đâu mà diễn hay thế! Diễn viên mới hả? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô? Mà cô diễn cũng đạt ghê luôn á! Bây giờ tôi chỉ muốn đi ra khỏi chỗ này, cô làm ơn chỉ đường giúp tôi cái! Diễn vậy đủ rồi á!"Mặt của cô nô tỳ hoang mang, diễn viên gì chứ, thái tử phi não bị úng nước hay sao vậy trời. Cô ta khóc to hơn:"Hạ Tâm...Hạ Tâm thấy thái tử phi...thái tử phi có cần nô tỳ đi tìm đại phu không ạ? Nô tỳ biết, biết thái y là người của thái tử, không nên tin tưởng...Ông ta không biết đã làm gì với thái tử phi...bây giờ người quên mất nô tỳ....huhu!l
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Từ Từ Đồ Chi | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Viên Tiên Sinh Luôn Không Vui của tác giả Từ Từ Đồ Chi là câu chuyện vui nhộn và hài hước. Viên tiên sinh luôn yêu đơn phương rất nhiều lần nhưng đều bị thất bại. Trịnh tiên sinh cao 1m86, thích các cô nàng da trắng ngực to đã hơn 30 năm, không cẩn thận yêu phải Viên tiên sinh da nâu ngực phẳng, đã vậy còn cao tới 1m89, từ đó về sau không thể không cùng giày độn đế làm bạn, ngày ngày sống chung hòa thuận.Cả hai vị tiên sinh đều sinh ra mê gái nhưng kết quả lại là đến với nhau, khi kết quả chẳng có con ma nữ nào thèm rước, có lẽ do tiêu chí của cả hai vị tiên sinh trên quá cao. Hay do duyên số đã bắt họ không thể yêu một nữ nhân, chỉ có thể thuộc về nhau. Nhưng cũng tốt, cả hai thuộc về nhau, thêm sắc màu cho cuộc sống nhàm chán trải qua bao nhiêu năm. Chính đối phương còn lại, đã làm cho người kia trở nên độc nhất vô nhị. Không cần xinh xắn, ngực to, không cần mông to đỏng đảnh. Chỉ cần có tiểu cúc hàng đêm rạo rực đã đủ lắm rồi.
18.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lý Truyện Ngôn | Xuyên không | Hoàn thành
Đứng ở trước mặt cậu âm dương quái khí là Đào Hân, oan gia trong nghề, họ vẫn luôn ngứa mắt đối phương. Bây giờ cậu nghỉ việc rồi, tên đó đến đây hẳn là muốn leo lên đầu cậu đây mà. Lê Hạo nhịn không được chửi thầm chết tiệt. Tuy rằng rất muốn một đấm đánh nát cái mũi giả của người đối diện. Nhưng đánh người thì phải bồi thường, cậu chỉ còn cách nhịn xuống. Nhìn bên cạnh, mới phát hiện phía sau Đào Hân là một thanh niên đứng khúm núm. Thanh niên cao gầy, cộng thêm mi thanh mục tú, cũng được xem là dễ nhìn. Đáng tiếc chỉ biết khúm núm sau tên này, bộ dáng như con chim cút, hỏng cả hình tượng.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
domoto1987 | Đam mỹ | Hoàn thành
Có một con lang mắc mưu lão nông dân thông minh, rồi bị trói tứ chi, tống vào bao tải. Khi đã chui đầu vào bao, nó mới kinh hoàng phát hiện mình bị lừa! Kì thật nó vốn là hạng khôn ngoan cỡ nào ha! Chỉ vì bị lão Triệu Giản Tử kia một tiễn bắn thủng đùi, mất máu làm đầu hoa óc váng, ngất ngất ngây ngây, cứ thế mà sập bẫy.Triệu Ưởng, tức Triệu Giản Tử là vị tông chủ thứ 8 của họ Triệu, một trong Lục khanh của nước Tấn (sáu gia tộc quyền thần giữ chức “khanh” của nước Tấn thời Đông Chu, Trung Quốc) và là tổ tiên của quân chủ nước Triệu thời Chiến Quốc sau đó. Sinh thời, Triệu Ưởng đã ban hành nhiều chính sách cải cách để làm cho họ Triệu hưng thịnh. Những cải cách của ông được đánh giá là sánh ngang với những biến pháp vĩ đại thời Chiến Quốc sau này, như biến pháp của Ngụy Văn hầu, Thương Ưởng hay Triệu Vũ Linh vương.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Diễm Tuyết Tuyết | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Võ Lâm Đại Hội nửa tháng sau, mười tám tháng năm, Phi Ưng Bảo cử hành. Nguyên bản võ lâm đại hội vốn là ba năm tổ chức một lần, dành cho các vị võ lâm nhân tài có cơ hội xuất hiện thi triển tài nghệ, tuyển ra người mới kiệt xuất cho ngôi vị Minh Chủ. Sau khi Tần Chính kế nhiệm chức Minh Chủ, nhân sĩ võ lâm các phái liền chủ trương Võ Lâm Đại Hội từ ba năm một lần sửa thành một năm một lần. Tần Minh Chủ đương nhiên không đồng ý, phụ trách mời dự họp võ lâm đại hội là nhiệm vụ của Minh Chủ, một năm một lần, phiền toái chết được.Thế nhưng Tần phủ Đại chủ tử Ngụy Kỳ Nhi lại không phản đối, định ra quy củ: chỉ có đánh bại một trong bảy vị chủ tử của Tần phủ mới có tư cách khiêu chiến Minh Chủ để lấy Minh Chủ vị. Hai năm trước là do Nhị chủ tử Triển Quần Ngạo, Thất chủ tử Nam Cung Kiệt trấn trạm, có thể nói chỉ cần một người đã đủ hộ giữ quan ải vạn người không sợ. Tần lão gia được dịp nhàn hạ, dành hết thời gian thưởng ngoạn chim chóc.Nhưng năm nay lại có thay đổi, nghe nói Tứ chủ tử Tư Đồ Sĩ Thần không thể tham dự đại hội võ lâm lần này, tức là nhân sĩ các phái có thể trực tiếp khiêu chiến với Minh Chủ.
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Đại Đao Diễm | Đam mỹ | Hoàn thành
Kiều Khả Nam và Tô Phái đã bên nhau ba năm. Lần đầu tiên gặp gỡ, họ đang là những thanh niên vừa bước qua tuổi đôi mươi, nhờ tham gia một buổi họp mặt bạn bè mà quen biết nhau. Tô Phái sở hữu gương mặt ôn nhuận thanh tú, mi mục như họa, mang theo khí chất nhã nhặn của dân trí thức.Đặc biệt là đôi mắt đen láy trong suốt, dường như có thể nhìn thấu vào chỗ sâu nhất trong tâm hồn bạn. Được rồi, Kiều Khả Nam vừa nhìn thấy người ta, liền bị rung rinh. Mặc dù đi kèm với quyết định tay nắm tay nhau bước vào một mái nhà chung của hai người, là những việc khó tránh khỏi như củi dầu mắm muối giấm tương trà….. Nhưng Kiều Khả Nam vẫn trước sau như một đặt Tô Phái vào vị trí quan trọng nhất cho đến hôm nay, hắn tận mắt chứng kiến Tô Phái ngoại tình….Trên chiếc giường bọn họ mỗi ngày đầu ấp tay kề bây giờ là hai thân ảnh, Tô Phái đang làm tình cùng một người đàn ông cao to vạm vỡ. Kiều Khả Nam nhìn xuyên qua khe cửa, chỉ thấy hông người đàn ông kia như động cơ đóng cọc, liều mạng nhắm vào phiến mông trắng hồng của người nằm dưới đâm a đâm. Còn Tô Phái thì rên rỉ hưởng ứng ư ư a a, sung sướng la hét: Anh yêu, đúng chỗ đó, mạnh thêm chút… Cả phòng đầy cảnh dâm mỹ, xuân tình bốn phía bắn tứ tung, đáng tiếc lại thừa ra một khán giả bất đắc dĩ là hắn. Kiều Khả Nam chết trân tại chỗ, mồ hôi lạnh ròng ròng chảy ướt lưng, toàn thân trên dưới có cảm giác ghê tởm như bị ốc sên dính khắp người.
13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22