Ma Ma Ma | Đô thị | Hoàn thành
Park Yuchun bây giờ không thể so với trước kia được, lúc còn trẻ, chưa kết hôn chưa có con cái, nên nếu có thêm chút công việc thì hắn cũng không oán hận gì. Nhưng bây giờ, một đại đội con nhỏ còn chưa tính, ở nhà lại còn có oan gia ngọt ngào không khiến người ta bớt lo kia. Tuổi càng lớn, nên không thể như lúc trẻ mà làm bạt mạng được. Đối với Park Yuchun hiện tại mà nói, cuộc sống chính là con trai cả Inhwan cầm bài thi toán cho hắn ký tên, chính là Eun Sung đòi hắn mua cho nó con búp bê barbie số lượng có hạn, chính là đêm không thể ngủ vì bắt được con bé Eun Chae lại trộm bỏ đồ vật vào miệng… Chính là bảo bối ngọt ngào của hắn bưng bát canh quên bỏ muối cho hắn ăn. Tất cả đều bình yên như vậy, nhưng tất cả cũng chân thật như thế.Lúc còn trẻ, khi nghe Kim Junsu nhà hắn gọi hắn là “chú Park”, Park Yuchun có cảm giác khoảng cách rất lớn, nhiều năm sau đã không còn gọi nữa. Nhưng mấy năm nay, khi yêu yêu, rất ít khi cậu cũng gọi hắn là “chú Park”, không ngờ lúc này lại khơi dậy hoàn toàn dục vọng muốn chinh phục của Park Yuchun.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô và Lục Văn Bân vừa mới tân hôn, Lục Văn Bân vì vấn đề sức khỏe mà ra nước ngoài chữa bệnh, vẫn chưa chạm qua cô, nhưng cô sao có thể phản bội anh, để cho một người đàn ông xa lạ cướp đi trong sạch của cô một cách trắng trợn? Vân Khuynh nghĩ mà bi thương, trong đầu thậm chí có ý muốn chết, nhưng sau khi cơn đau đớn lúc ban đầu qua đi, động tác của người đàn ông trở nên dịu dàng nhưng nhiệt liệt, vậy mà dần dần khiến cô cảm nhận được một loại cảm giác khó nói nên lời. Giống như một mảnh lông vũ nhẹ nhàng mềm mại lướt qua làn da mềm mại, mang đến một trận run rẩy ngứa ngứa, có chút sợ, lại cảm thấy rất dễ chịu.Lại giống như linh hồn đang bay lên từ trong biển mênh mông, rơi xuống, lại lần nữa bay lên...... Còn giống như bỗng nhiên sa vào trong hư không to lớn, khát vọng được lấp đầy, chỉ có bị lấp đầy, mới có thể được thỏa mãn...... “Ưm...... Tốt......” Dễ chịu.Lời nói xấu hổ mở miệng hóa thành lời yêu kiều trong vô thức, Vân Khuynh không làm chủ được mình mà áp sát cơ thể của mình vào người đàn ông, lạc vào trong tình cảm nam nữ chưa hề trải nghiệm qua......Động tác của người đàn ông làm cho sóng nước không ngừng dập dềnh, tiếng nước ào ào cùng tiếng va chạm ba ba, như ma chú lọt vào tai Vân Khuynh.
64.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cố Từ Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là khu đường cái không người, dân cư thưa thớt, không có động vật, không có gió, không tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có vài cọng cỏ lạc đà khô cằn cắm rễ trên sa mạc gập ghềnh. Nhiệt độ bên trong xe việt dã tương đối thích hợp, Diêu Bảo Châu một tay giữ tay lái, tay kia mở một lon cà phê. Khoảng cách với điểm đến còn 600 km, đường cái thẳng tắp, dường như nối thẳng lên bầu trời, người lái xe cũng không nhịn được có cảm giác khí phách trước nay chưa từng có.Tốc độ xe gần 180 mã, Diêu Bảo Châu vẫn còn đang tăng tốc, dù sao trong phạm vi tầm mắt ngoài xe của cô bên ngoài không có thứ gì. Nhưng vào lúc này Diêu Bảo Châu lại bỗng nhiên nhìn thấy xa xa xuất hiện một "vật thể không rõ ", Diêu Bảo Châu giảm tốc độ xe, nhìn thấy bên cạnh đường cái có một người đứng đấy, hơn nữa chuyện quỷ dị là bên cạnh người này không có xe.Bên ngoài xe nhiệt độ mặt đất gần 70 độ, không khí vô cùng khô nóng, nếu như không được bổ sung hơi nước, người bình thường ở trong đó mấy giờ cũng sẽ bị chết khát, chưa đến một ngày cái sa mạc này có thể hong ngươi thành một cỗ thây khô. Diêu Bảo Châu thật sự không nghĩ ra tại sao lại có một người cô đơn chiếc bóng xuất hiện trên sa mạc. Xe càng ngày càng gần, người đàn ông kia chậm chạp mệt mỏi vẫy tay về phía Diêu Bảo Châu.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cật Phạn Phạn Phạn | Ngược | Hoàn thành
Trên bờ cát, một đám nhóc con quay chung quanh một pháo đài xây bằng cát... Ánh mắt sùng bái của bọn nhóc đều lạc trên một người. Đó là một thiếu niên nhỏ tuổi, mặc áo ngắn tay, một cái quần đùi ngắn, tóc quăn xù ngăn ngắn che trên đầu, mắt to màu xanh lam lóe lên ánh sáng linh động, khuôn mặt trắng nõn còn mang theo chút trẻ con. Đây chính là Ai Nhĩ Duy Tư chín tuổi. Năm năm trôi qua, Ai Nhĩ Duy Tư từ một nhóc con béo phì trở thành một vương tử xinh đẹp. Nhóc có rất nhiều tài lẻ, hết thảy hài tử ở đây đều sùng bái nhóc. Ai Nhĩ Duy Tư rất thích nơi này, thích cảm giác được người khác sùng bái, ngoại trừ thỉnh thoảng nhớ tới ông bà, bá bá, Mập Mạp, còn có Lộ Đức. "Đây là pháo đài do anh làm, tòa pháo này được gọi là "Pháo đài Duy Tư", anh chính là chủ nhân của pháo đài này." Tiểu thiếu niên tự hào nói. "Em muốn làm thủ vệ!" Một tiểu tử gầy yếu giơ tay nói, trên gương mặt hồng hồng xuất hiện biểu tình thẹn thùng. "Em làm đầu bếp!" Một đứa bé khác nói. Ai Nhĩ Duy Tư lấy giấy bút, nghiêm túc ghi chép. "Chủ nhân nhỏ, cậu có cần một người quản gia không?"
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
AnyRead | Ngôn tình | Hoàn thành
Xin chúc mừng, bạn có thai rồi, em bé đã được hai tháng. Mục Hoan trong chiếc áo khoác dài màu trắng đưa kết quả trong tay cho cô bạn gái thân thiết nhiều năm của mình - Tần Vũ Nhu, mỉm cười và nói: Bạn nên báo tin vui này cho bạn trai của bạn biết đi. Tần Vũ Nhu lại cau mày, mắt đỏ hoe. Mục Hoan mình muốn bỏ đứa bé này.Tại...tại sao vậy? Mục Hoan bối rối. Trong ấn tượng của cô, Tần Vũ Nhu và bạn trai của cô ấy đã yêu nhau được hai năm rồi còn gì. Tần Vũ Nhu cắn chặt môi, trên khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ yếu đuối: Mục Hoan, mình không thể để con mình là một đứa con ngoài giá thú được...Ý của câu nói này rất rõ ràng, Mục Hoan đưa tay ra và nắm lấy tay cô ấy, và nói bằng giọng chân thành: Nhưng bạn phải biết rằng bạn đã bỏ mấy lần rồi, lần này còn bỏ nữa, sau này liệu có mang thai được hay không cũng khó nói...
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiêu An Tô | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên trong phòng thay quần áo nhỏ hẹp, Cố Vãn hạ thấp giọng quát lớn, cô giùng giằng muốn tránh khỏi sự đụng chạm của người sau lưng, nhưng lại cảm nhận được bàn tay to lớn của người nọ đã kéo khóa kéo bên trên áo cưới mình ra, dò xét vào, sờ thân thể của mình như ngựa quen đường cũ. Giống như ngày ngày đêm đêm ba năm qua. Cho tới bây giờ Cố Vãn cũng không nghĩ tới, lúc chính mình sắp bước lên thảm đỏ, kết hôn, người này sẽ đến!Thân thể mềm mại không kìm được run lên, thân thể từng bị dạy dỗ vô số lần đã nhạy cảm cực hạn, hoàn toàn không tiếp nhận nổi sự đụng chạm như vậy. Vừa là tình dục, cũng vừa là khuất nhục! "Bạc Lương, buông tôi ra! Hôm nay là hôn lễ của tôi, anh đừng quá làm bậy!" Cắn răng để cho lý trí của mình trở lại, lạnh lùng quát. Nghe được hai chữ "hôn lễ", đôi mắt thâm thúy của người đàn ông phía sau co rút nhanh, cười lạnh, gia tăng lực tay, nhấc váy cưới của cô lên, động thân tiến vào."A ~ " Cố Vãn đau đến kêu lên. "Vãn Vãn, sao rồi? Có phải áo cưới không dễ mặc không, có muốn anh vào giúp em không?" Ngoài cửa, Trình Phi đang chuẩn bị đi vào xem cô lại nghe thấy tiếng la, quan tâm hỏi. Hốc mắt Cố Vãn đỏ bừng, nhuộm nước mắt.Người chồng mà cô sắp đi lên thảm đỏ đang ở bên ngoài, mình lại bị người đối đãi thô bạo như thế này ở bên trong! Cố Vãn muốn kêu lên, nhưng chợt người đàn ông phía sau cúi đầu, đè cô lên tường, hung hăng làm nhục cô từ phía sau.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Đạm Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiếp trước, lần đầu A Uyển nhìn thấy sư phụ của mình đứng dưới gốc đào, những cánh hoa đào đung đưa trong gió, lúc đó nàng không biết rằng trái tim ngây thơ, non nớt của mình đã lạc nhịp mất rồi. Bất chấp tất cả, bất chấp sự tổn thương, đau từ tận cõi lòng, đau đến tận xương tủy vẫn một lòng chung thủy dành tình yêu cho sư phụ của mình. Dẫu biết rằng tình cảm này sẽ không được đáp trả, nhưng nàng vẫn cố chấp gửi nó đi xa. Nhưng nàng không biết rằng, thời gian không làm cho trái tim người khác rung động, mà gây ra phản ứng phụ sẽ cảm thấy phiền phức. Sư phụ nàng quả thật là một người vô tâm. Trong lòng bao giờ cũng có một nỗi niềm “Sư phụ, rốt cuộc phải làm sao chàng mới có thể yêu thiếp? Vì sao trước đây chàng đồng ý cưới thiếp?” câu hỏi này vốn dĩ không bao giờ có hồi đáp, bởi nàng không dám hỏi, vĩnh viễn cũng không dám, cho đến lúc chết vẫn một lòng mang theo. Ngày gặp lại chàng cũng là lúc hai người họ đã trải qua một vòng luân hồi, không biết mấy ngàn năm nhưng nàng đã quên mọi thứ ở kiếp trước, hoàn toàn buông bỏ. Kiếp trước chàng là kẻ không có trái tim thì kiếp này người không có trái tim lại là nàng. Người vô tâm lần này cũng là nàng? "Ta tự hỏi, chàng có bao giờ cảm thấy hối hận khi yêu một người vô tâm, giống như ta trước kia, ôm tâm trạng vọng tưởng để rồi đã mang một nỗi hận trường kỳ..."
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tuyết Ma | Ngôn tình | Hoàn thành
Minh Nguyệt nàng vốn là một kẻ chuyên đi đào trộm mộ, báu vật từng qua tay nàng kể ra cũng không ít, bao nhiêu năm nay hành sự không có vấn đề ấy vậy mà có khi bị lời nguyền của những ngôi mộ đó vận vào thân, kết cũng là thân một nơi mà linh hồn lại xuyên về một nẻo, thay vì đầu thai lại ở kiếp khác, nàng lại được gửi tới vào thân của một nữ tử có cái tên Mộ Tuyết, từ đấy bắt đầu những việc không ai ngờ tới. Mộ Tuyết là tiểu thư của phủ tướng quân bị người ta đồn thổi là dung mạo xấu không ai bằng, thực tế cũng chỉ vì trên mặt nàng mang một vết đao chém mà thôi. Ấy vậy mà lại khiến cho đương kim thánh thượng nổi lên hứng thú lập nàng làm phi, chẳng qua cũng chỉ vì tò mò không biết nàng ra sao. Không được thánh thượng ân sủng, Minh Nguyệt giờ đây đã trở thành Mộ Tuyết, từng bước từng bước tìm cách sống sót trong thâm cung lạnh lẽo, đoạt lấy ánh mắt của đế vương, nhưng chính nàng, cũng tự tay khiến cho hạnh phúc của mình rời xa. Nữ nhân như nàng, luôn luôn khiến cho đàn ông bị hấp dẫn, chỉ là làm gì có mấy ai khống chế được nàng, nàng lạnh lùng, nàng kiêu ngạo, nàng thông minh, nàng khiến cho tâm đế vương thấp thỏm không yên, lại khiến cho hắn vừa yêu vừa hận. Hai con người, giữa họ tồn tại rất nhiều khúc mắc mà không chỉ một lời là sáng tỏ, liệu rốt cuộc có thể ở bên nhau được hay không, cũng chỉ trông đợi vào duyên số.
37.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phiền Lạc | Xuyên không | Hoàn thành
Thanh Ti, người như tên gọi, xinh đẹp động lòng người lại có một cái nét gì đấy rất thanh nhã, trong trẻo tựa như loài u lan sống trong rừng sâu thăm thẳm. Ông trời đối xử với cậu cũng quá tệ bạc, trong một đêm tất cả mất hết đều không còn lại thứ gì, cha mẹ không, tài sản không, để đến mức độ Thanh Ti bị người ta đen bán vào lầu xanh trở thành tiểu quan bị người ta xem thường. Trận hỏa hoạn cướp đi của cậu mọi thứ ấy, còn khiến cho cậu mãi mãi cũng không thể nói nên lời, đứa trẻ cứ như vậy lặng yên tiến vào kiếp phù du. Yêu một người, rồi lại hận một người. Yêu là vì người ta tốt với mình một chút, sủng ái mình một chút, sau đó liền đem hết lòng hết dạ ra để khiến người ta vui vẻ, nguyện dùng cả đời này phục vụ bên gối hắn, tránh cho hắn những ngày quạnh hưu. Hận là vì người kia đã từng nói lời ngon tiếng ngọt, đã từng cho cậu nếm trải được hạnh phúc của việc được chở che, ấy thế mà chính hắn lại là kẻ dồn cậu đến đường cùng. Hắn khi đó rõ ràng có thể giết cậu, có thể kêu người rút xương lọc da cậu, ấy vậy mà lại chọn cách làm cho Thanh Hi nhục nhã, chỉ là hắn tính nhầm rồi, cậu một bước lại một bước, cơ thể ngã vào trong khoảng không, trước lúc đó còn nở một nụ cười sáng lạn coi như lời tạm biệt cuối cùng, tạm biệt để được giải thoát khỏi những khổ đau khó người chịu thấu này. Cũng chính khi ấy vô tình Thanh Hi rơi vào khoảng không gian hỗn độn, được đưa đến một thế giới khác, gặp gỡ những con người khác. Lần này liệu cậu có dám trao đi sự tin tưởng cùng tình yêu thương của mình lần nữa, để đổi lại một tấm chân tình.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Long Nhược Đình đã từng là Cửu vương gia cao cao tại thượng, hắn là người có khả năng kế vị cao nhất, cũng được quần thần hết sức ủng hộ. Chỉ là ở cái chốn hoàng cung tưởng đẹp đẽ xa hoa lại là nơi tranh đấu khôn cùng này, chuyện ngươi hôm nay rực rỡ sáng chói, ngày mai đã bị đẩy xuống vực sâu vạn trượng không thiếu, hắn cũng chẳng phải là ngoại lệ. Long Nhược Đình ngây thơ nghe lời của năm đó, bị chính hoàng huynh của mình hãm hại, ngôi vị hoàng đế mất trắng, phe cánh ủng hộ bị diệt sạch, còn sót lại duy nhất một mình hắn bị giam lỏng ở Chỉ Thúy uyển dần dần bị người ta lãng quên. Cuộc sống ở nơi này thực nhàm chán, hằng ngày hắn chỉ có thể, đánh đàn, hoặc làm vài thứ lặt vặt, sức khỏe và cả tinh thần từng giây từng phút đều bị tổn hao mài mòn, đúng là đã làm cho hoàng huynh của hắn vui mừng không ít. Chỉ là trong thâm tâm hắn vẫn là một cỗ quật cường và thù hận, hắn không muốn chịu thua, hắn mong có thể thoát khỏi lồng giam tráng lệ này để được thấy một chân trời tự do mới. Cũng tại nơi đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp mặt Ngô Ảnh Trạch – một vị khách không mời mà tới. Ban đầu xuất phát điểm, họ đều lợi dụng nhau, coi nhau trở thành đồ chơi, thành đối thủ, chỉ là ngày qua tháng lại, có những thứ dần dần thay đổi, cảm xúc cũng cứ như thế bị lay động theo.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Giang Hồ Bất Kiến | Xuyên không | Hoàn thành
Liêu Thần hắn được mọi người biết đến như một kẻ thắng nhân sinh, ai ai cũng hướng đến hắn bằng đôi mắt ai mộ và sùng bái, người ta nhìn thấy đó là sự cố gắng của hắn, người ta nhìn thấy là tài hoa của hắn, người ta nhìn thấy là cái vẻ bên ngoài hào nhoáng đẹp đẽ bao bọc quanh hắn. 15 tuổi, hắn nghỉ học để bắt đầu làm việc trong công ty của dòng họ, 17 tuổi hắn bị người người thân thích của mình xóa tên và tống cổ ra khỏi nhà, nguyên nhân duy nhất đó là hắn come out.Hắn chính là đi lên từ hai bàn tay trắng, không có vốn liếng, không có quan hệ, vậy mà lại lập nên được công ti Liêu thị vang danh toàn quốc, 27 tuổi, hắn có thể ngẩng cao đầu mà nhìn lại quá khứ của mình, chỉ là trong lòng hắn chưa từng thực sự thấy vui. Chẳng hiểu sao, sống trong sự sung túc và đủ đầy, hắn vẫn không tài nào tìm thấy được hạnh phúc, tình cảm gia đình đối với hắn chỉ là phù du, có cũng được, không có cũng chẳng sao, cái hắn muốn là một ai có thể trao cho hắn hơi ấm, hắn thèm cảm giác gần gũi, thèm cảm giác an yên, thèm cái mà rất nhiều người bình thường đều có ấy, chỉ là mãi hắn vẫn chưa thấy được. Tình cờ làm sao, trong một phút giây lơ đãng, Liêu Thần liền đồng ý thiết lập khế ước với một âm thanh kì lạ, được kinh qua rất nhiều thế giới, dần dần, hắn bỗng thấy trái tim mình hình như đang rung động, rung động bởi một cái tên, một dáng hình.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thập Cửu Dao | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu cần phải có thử thách mới có thể bền vững và ngày càng trở nên tâm đầu ý hợp. Cuộc đời của ai cũng vậy, không phải triệt để hoàn hảo, cũng không ai có thể may mắn hoàn toàn. Nhưng cái gì cũng tồn tại hai mặt của nó. Mối tình ấy, tựa hồ giống như con dao hai lưỡi, vừa giết chết trái tim con người, vừa thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương trong lòng của con người. Công và thụ không cùng một thế giới. Nói cách khác, thụ là trúc yêu, còn công là truyền nhân của dòng dõi mà thụ bảo vệ. Đem lòng yêu công, thụ quyết định tu luyện để biến trở thành con người, ở cạnh công, cùng với công trải qua những tháng ngày êm đềm nơi trần thế. Thế nhưng, đời thật không như là mơ. Nếu như không có bất cứ hiểu lầm nào xảy ra, mọi việc đã khác, trái tim của cả công và thụ cũng sẽ không phải chịu đựng những tổn thương sâu sắc đến như thế. Công yêu thụ là tình cảm chân thành, thụ cũng đồng thời gửi gắm tấm chân tình nơi công. Thế nhưng, thử thách vẫn là thử thách, đâu ai biết trước được điều gì sẽ xảy đến? Đến được với nhau hay không, tất cả đều phải phụ thuộc vào sự nỗ lực, cố gắng không ngừng của cả hai, vươn tới nơi chân trời của hạnh phúc.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Dương Tiểu Bạch | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Phiên Dịch Viên Của Tổng Giám Đốc Độc Tài là tựa truyện hay, dí dỏm và độc đáo thuộc thể loại ngôn tình. Câu chuyện là bức tranh tình yêu thú vị, kịch tính và pha lẫn nhiều tiếng cười của anh chàng tổng giám đốc đẹp trai. Từ khi còn ở ghế nhà trường phổ thông thì trong lòng của Vân Thiên Nhược đã yêu thầm Trình Dật Hàn, tuy nhiên cô luôn giấu kín đến khi tốt nghiệp. Vào năm 19 tuổi, Vân Thiên Nhược đã quyết định lấy hết can đảm tỏ tình nhưng cô bị từ chối. Lúc ấy Vân Thiên Nhược cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, bởi mối tình đầu thất bại. Đến khi cô 23 tuổi, Vân Thiên Nhược là phiên dịch viên. Trình Dật Hàn là tổng giám đốc của công ty.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Chu Tiếu Y | Ngôn tình | Hoàn thành
"Bản cung bảo ngươi quỳ xuống, có nghe hay không!" Lông mày Cáp Đức phi nhíu một chút, vỗ mạnh tay xuống tay cầm của ghế. "Bà bà, ta đói, ta thực sự rất đói." Tần Hàm Hương tựa hồ không có nghe Cáp Đức phi nói, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trái cây trên bàn. Nói xong, nàng nhét bàn tay nhỏ bé vào trong miệng, nước bọt chảy ròng, thần thái lúc này giống hệt một đứa bé ba tuổi, giống như si ngốc. Cáp Đức phi kinh ngạc một chút, mạnh mẽ đứng dậy, thong thả đi xuống hai bước, vòng quanh Tần Hàm Hương quan sát một phen, đôi mắt chợt lóe, nói: "Bản cung nghe nói Băng Tuyết quốc Hàm Hương công chúa thông minh cực điểm, hôm nay sao lại như một đứa ngốc thế này?" Vừa nói xong, phấn y tỳ nữ đứng ở bên người Cáp Đức phi, dừng một chút, cử chỉ thong dong nói tiếp: "Bẩm nương nương, nô tỳ nghe nha hoàn hồi môn của Hàm Hương công chúa nói, trên đường tới đây, bọn họ gặp kẻ cướp. Đầu Hàm hương công chúa bị trọng thương, tâm trí trở thành giống như đứa trẻ ba tuổi."
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tô Tố | Ngôn tình | Hoàn thành
Hàn Tử Tây trong một gian phòng không mở đèn. Tiếng giày da đánh trên nền đất, theo tiết tấu rõ ràng, cùng với tính tình của hắn rất giống nhau, lười biếng không đếm xỉa tới. Thiếu gia đã trở lại. Năm tám tuổi, cô lấy thân phận con dâu nuôi từ bé gả cho anh, nhưng anh lại nhẫn tâm đặt cho cô một địa vị khác chỉ là một con chó tôi nuôi theo bên người mà thôi.
22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tuyết Linh Chi | Ngôn tình | Hoàn thành
Uất Lam sắc mặt đầy hoảng hốt nằm trên chiếc giường thấp sang trọng đặt trên hành lang dưới ánh nắng mặt trời, ánh nắng giữa trưa hè, thế mà trên nàng còn mặc một bộ váy áo hoa bằng một loại gấm rất dày. Từ ba năm trước, khi nàng và em trai bị rớt xuống hàn đàm, cơ thể liền hình thành một bệnh lạ, sợ lạnh, cơ thể không thể chịu lạnh, không thể chạm vào bất cứ thứ gì lạnh giá, nếu không sẽ đau đớn như bị kim đâm, dao cứa. Cha đã mời vô số danh y cho hai chị em, chỉ tính riêng nhân sâm ngàn năm thôi trong ba năm này ăn cũng phải trên dưới trăm cây rồi …
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Dịch Tu La | Ngược | Hoàn thành
Anh là người đàn ông mà hắn muốn cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời. Nhưng hiện tại, những lời anh nói lại rất nhẹ nhàng...bình thản...lại là lưỡi dao găm sắc bén cứa nát trái tim cô. Anh mang đến cho hắn nụ cười, rồi lại tàn nhẫn kết thúc bằng những giọt nước mắt... Anh mang đến cho hắn hạnh phúc, rồi lại vô tình giẫm nát nó trong nỗi đau thương... Anh nhẹ nhàng đi vào cuộc sống của hắn như một cơn gió mát, sau cùng lại là cơn bão táp mưa sa cuốn trôi đi tất cả... Anh muốn rời bỏ hắn, người mà có đôi lúc đã khiến cho anh phải rung động.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nhân vật chính Thi Vô Đoan là một cậu bé với sự nổi tiếng khi sinh ra đã có ba thứ trong người : không sợ, không giận, không vội. Ngay từ nhỏ cậu đã chẳng có khiếm khuyết gì nên mới tạo ra ba đặc trưng như vậy, một cậu bé hoàn hảo. Phải, nó rất hoàn hảo.... Nhất là về độ nghịch như quỷ của nó.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Lê Hoa Yên Vũ | Ngược | Hoàn thành
Bạn công ý quá là dễ sợ, là một người bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích. Còn bạn thụ là tỷ phu của bạn công, sau khi công chúa vợ bạn và hoàng thượng mất thì ủy thác đứa em trai aka bạn thụ lại cho bạn. Lúc ý bạn công mới mười hai tuổi nhưng đã rơi vào lưới tình với anh này và đã bắt đầu lập mưu tính kế với ảnh.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Hải Ốc Nam Nhân | Ngược | Hoàn thành
Là con người, ai cũng phải có quyền tự do của riêng mình. Nhưng quyền tự do của Bạch Trung Dật đạt ở mức độ con số âm. Hắn đã là một nam nhân hai mươi hai tuổi, nhưng cuộc đời của hắn lại có những thăng trầm gây nên những cảm xúc uất nghẹn.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15