Lòng Tham

Retrospect | Đam mỹ | Hoàn thành

"Tớ... Hay là không đi thì hơn." Hạ Tuyển cực kỳ chậm rãi thu thập cặp sách, nỗ lực trốn tránh lời mời của Thích Nhiên. Thời gian sau khi tan học, đến trần phòng học đều bị tiếng ồn ào của học sinh dội đến sắp lật lên, âm thanh yếu ớt từ chối của y không có đến nửa điểm hiệu quả. Thích Nhiên bướng bỉnh mà đưa tay giúp y nhét sách giáo khoa đang bày trên bàn vào cặp, không được nhân nhượng nói: "Không được, cậu đến giờ vẫn chưa từng cùng tớ đi chơi lần nào."Hạ Tuyển còn muốn từ chối, tay cầm quai đeo cặp không chịu buông tay. Thích Nhiên liếc y một cái, mở miệng trầm giọng hỏi: "Hạ Tuyển, cậu đến cùng có coi tớ là bạn hay không?" Lời này là một đòn chí mạng, chỉ cần nói một câu này, Hạ Tuyển đều đáp ứng tất cả yêu cầu của cậu. Lần này cũng không ngoại lệ, Hạ Tuyển nhìn cậu một phút, sau khi thu thập xong sách vở thì đi cùng Thích Nhiên. Ngược lại với đường về nhà y.Thích Nhiên là người bạn chân chính đầu tiên của Hạ Tuyển. Trước kia, tình bạn đối với y mà nói giống như là mây ngoài chân trời vậy, chỉ cần ngước đầu lên, bất kể là nhìn ở bất kì góc độ nào đều có thể nhìn thấy được, ở đâu cũng có, nhưng đều không thuộc về y. Mà hiện tại y mới chuyển đến, nơm nớp lo sợ thậm chí cảm thấy mình như đi đang đi trên băng mỏng, một chút cũng không biết phải ở chung với bạn mình như thế nào.

12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Nuôi Cá

Thụy Bất Tỉnh | Đô thị | Hoàn thành

Cái tên Âu này là do chú rùa Đại Hải có kiến thức đặt cho, bởi vì Âu có thể thò tay ra sau ôm lấy đuôi mình và cong người tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để thuận tiện cho việc phơi nắng, Âu đã chuyển tới bãi đá ngầm dựa sát biển cạn, còn dắt luôn chú rùa Đại Hải không hề muốn chuyển nhà theo luôn. Rùa biển tiên sinh bị ép phải chuyển nhà thấy rất tổn thương lòng tự trọng, mấy ngày liền không thèm đếm xỉa gì tới hắn, Âu chỉ có thể chơi với cá heo.Cá heo là một người bạn rất tốt, nhanh nhẹn, tính tình hiền lành, hơn nữa sờ cũng rất thoải mái. Nhưng có lẽ do cách nhau vài tuổi, hai bên chỉ có thể giao lưu đơn giản mà không thể nói chuyện tán dóc. Âu như con thoi uốn lượn giữa bầy cá heo, sờ đuôi cá của người ta rồi lắc qua lắc lại. Hắn chơi rất vui vẻ, nhưng chú cá heo bị hắn chộp đuôi thì rất muốn nhảy lên mặt biển vẫy đuôi quăng con ký sinh trùng này bay thật xa. Khó khăn lắm mới làm hắn buông đuôi mình ra, cá heo vừa nhảy lên mặt biển lại bị lôi xuống. Bị người ta ôm quay tận mười mấy vòng, nó chóng mặt tới mức thiếu chút nữa tông trúng con cá heo khác.

4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Ảnh Đế Đầu Óc Hỏng Rồi

Hứa Bán Tiên | Đam mỹ | Hoàn thành

Lương Nhung đứng dậy khỏi ghế, nhìn về phía Tống Ninh đang chuẩn bị rời đi. Tống Ninh chính là bác sĩ tâm lý của hắn. Trên tivi đang phát một đoạn trailer giới thiêu về bộ phim mới nhất của hắn. Đó là bộ phim đánh dấu sự trở lại sau ba năm vắng bóng của Lương Nhung. Bên cạnh tivi là tủ kính trưng bày từng cái từng cái cúp ảnh đế hắn đạt được. Năm nay hắn đã qua ba mươi nhưng toàn bộ giới giải trí đều đang tự hỏi liệu hắn có thể bước lên đỉnh cao sự nghiệp thêm lần nữa hay không?Hắn mặc một bộ áo ngủ rộng rãi, tiễn Tống Ninh ra cửa. Trước khi đi, cậu quay lại nói, “Tình huống của anh đã ổn định rồi, sau này không cần định kỳ tái khám nữa, có chuyện gì thì liên lạc với tôi.”

4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Hải Yêu Hắn Ca Hát Muốn Mệnh

Nặc Danh Thanh Hoa Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành

Ngày xửa ngày xưa, tại vùng biển nọ, có một Hải yêu thích ca hát. Nhưng vì hắn ca hát quá nhiều, thôn dân không thể chịu được, vì vậy quyết định dùng độc để hắn không phát ra tiếng được nữa. Đây là một chuyện xưa bi thương. Ca hát muốn mệnh/ tự luyến/ Hải yêu công x nói lời hung ác/ bắt cá không nhiều lắm/ phóng khoáng/ Người thụ. Niên thượng, tuổi chênh lệch lớn, mấy trăm tuổi.

1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Mỗi Ngày Đều Rất Ngọt

Dạ Thị Thiên Minh | Đô thị | Hoàn thành

Nam nhân kéo kéo cà vạt, giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: - Nghe nói em ở trên. An Ca cuống quýt: - Không, không phải anh yêu anh nghe em giải thích... Thật ra nếu em muốn ở trên cũng không phải là không được. Cố Thanh Viễn từ từ nói. Lời giải thích kẹt lại, - Hể?  Mắt An Ca lập tức lóe lên, chà xát hai tay mong đợi hỏi. - Thật vậy à? Anh chịu ở dưới à? Cố Thanh Viễn nhìn khuôn mặt ngây thơ của người nào đó rất có thâm ý nở nụ cười,Em muốn ở trên tự nhiên là được, anh là một người bạn đời rất săn sóc. Về phần câu hỏi phía sau coi như không nghe thấy. Trưa ngày thứ hai, An Ca xoa cái eo sắp gãy của mình, giận dỗi mắng người nào đó khốn kiếp.

1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Ngô Đồng

Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành

Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.

5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Trấn Nhỏ

Dã Thỏ Địch Khả – DNAX | Dị năng | Hoàn thành

Hắn từ trong mộng tỉnh lại, khí trời sáng sủa, một ngày tốt lành. Điều đầu tiên nhảy vào tâm trí là cơn đói. Hắn nghĩ, hắn nên dậy ăn gì đó. Sinh hoạt phải có quy luật, nếu không mọi thứ sẽ hỗn loạn. Lịch trình thường giống nhau. Sáu giờ rời giường. Tắm rửa. Ăn sáng. Bảy rưỡi ra ngoài dắt chó đi dạo. Hắn có một con chó Malinois chỉ mới một tuổi, lúc nào cũng bay nhảy khắp nơi. Tám rưỡi về đến nhà. Chín giờ bắt đầu công việc. Hắn có một công việc rất được người yêu thích, thợ mộc thủ công.Bên cạnh phòng ngủ của hắn là một phòng làm việc với nhiều loại dụng cụ - máy đục, máy bào, dao cắt, máy cắt, máy mài. Trên kệ có vô số tác phẩm và bán thành phẩm, chủ yếu là cơ thể con người và thỉnh thoảng cũng có động vật. Có lúc hắn sẽ đưa một ít tác phẩm trong đó biếu tặng khu viện dưỡng lão và trung tâm phúc lợi hoặc cho hàng xóm mới tới. Mọi người đều rất yêu thích hắn, hắn cũng rất yêu thích bọn họ. Khi đi dạo ngày hôm nay, hắn bỗng nhiên giật cả mình, tâm trí hắn lóe lên, hắn có một ý tưởng tuyệt vời.Sau khi trở về nhà, hắn rơi vào trầm tư, không ngừng hưng phấn về sự sáng tạo sắp bắt đầu, đồng thời làm nên công tác chuẩn bị. Tiếp hắn từng bước trải qua một ngày, đọc báo, cho chó ăn, giặt quần áo, cắt cỏ, cùng trò chuyện với những người hàng xóm cũng đang tưới nước và làm cỏ trong sân. Chín giờ tối, cún con trèo lên giường hắn.

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Hệ Thống Dịch Thể Nước Hoa (Cao H)

Bất Hạp Thuỵ | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Hệ Thống Dịch Thể Nước Hoa (Cao H) full (đã hoàn thành) của tác giả Bất Hạp Thuỵ. Liên Hân cả người nóng cháy, cơ thể giang thành hình chữ đại, bị treo cao trên không trung, điểm mẫn cảm trên dưới toàn thân ngứa ngáy vô cùng.  Dâm dịch mang hương khí mê người rào rào từ trên rơi xuống, bên dưới một mảnh ngổn ngang, có vô số người đang đứng chỉ trỏ, vừa xì xầm to nhỏ vừa há mồm hứng lấy dâm dịch của cô.Cảnh tượng kích tình lại kỳ quái.  Chỉ là, nam nhân mà cô khao khát trong ảo tưởng lại không bao giờ xuất hiện. Liên Hân nhịn không được, cố gắng vùng vẫy tứ chi, cặp ngực no đủ lắc lư giữa không khí như muốn có người đến đây an ủi. Ai...ai làm ơn tới cứu cô...tiểu huyệt quá ngứa. Giống như có sợi lông chim, đang ở trong chỗ sâu nhất mà phe phẩy.Liên Hân tỉnh dậy từ trong dâm mộng tra tấn chết người, cặp đùi dạng rộng, hai cánh hoa nhấp nháy đóng mở, giống như cái miệng nhỏ đang khóc lóc đòi sữa. Cô thống khổ mà rên rỉ, duỗi tay xoa xoa cửa mình, một tay còn lại đặt ở trên mồm hung hăng cắn chặt, hữu khí vô lực nhỏ giọng cầu xin. "Cầu ngươi, buông tha ta đi..."

22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Cô Ấy Rất Đáng Yêu

Hà Tằng Hữu Mạnh | Ngôn tình | Hoàn thành

Năm giờ chiều, mặt trời đang xuống núi, ngoài cửa sổ là một mảnh màu đỏ rực. Trên hành lang kí túc xá không ngừng vang lên tiếng đóng cửa "ruỳnh ruỳnh". Kiều Hạ dậy rất sớm, giữa trưa đã tỉnh lại nhưng không rời giường mà cuộn người trong chăn ấm áp và ôm một con thỏ bông to đùng, cầm điện thoại lướt weibo.Trong thời gian nghỉ đông, cô nhàn rỗi đến nhàm chán nên đã lấy đại một bút danh viết một đoản ngọt văn đăng trên weibo, không dài lắm chỉ tầm 150000 chữ. Viết xong quyển ngọt văn đầu tiên, cô còn kiếm được một ít tiền tiêu vặt. Kiều Hạ cực kì thỏa mãn, nhưng về phía độc giả thì lại không hài lòng. Nguyên nhân là vì cô viết rất rất rất trong sáng.

14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Chênh Vênh

Hứa Bán Tiên | Đam mỹ | Hoàn thành

Thuở xưa có một ngọn núi, trên núi có một tà giáo, đặt tên là Chênh Vênh giáo. Nghe đồn giáo chủ giáo này giết người không chớp mắt, để luyện thành tà công mà lột da, rút xương, uống máu người sống, không chuyện ác nào không làm. Phàm là người đi qua con đường trên ngọn núi ấy, đều sẽ bị bắt về biến thành chuột bạch cho giáo chủ tà giáo làm thí nghiệm, không một ai may mắn thoát khỏi.Có người hỏi: “Trong giang hồ nhiều hiệp sĩ chính nghĩa như thế, cớ sao không lên núi đánh dẹp?” Người kể chuyện “chậc chậc” hai tiếng: “Ai bảo là không có chứ, chẳng qua tất cả đều có đi mà không có về…” Khách nghe xôn xao: “Giáo chủ này lợi hại như vậy sao!” Bấy giờ, dưới đài có một thư sinh áo trắng trẻ tuổi gấp quạt lại cái “phạch”, nhấc tay hỏi: “Nếu như đều có đi mà không có về, thì sao ngươi biết giáo chủ đó lột da uống máu?”“Chuyện này…” Người kể chuyện vuốt vuốt chòm râu dê, con ngươi đảo một vòng đổi chủ đề, “Vị công tử này rất lạ mặt, tin chắc đây là lần đầu đến Sở Dương nhỉ?” Thư sinh chắp tay cười: “Lần này tiểu sinh vào kinh thi cử, vừa khéo đi ngang nơi này.” “Ai ôi, công tử phải nhớ kỹ, rời xa ngọn núi có đi mà không có về nha.”

7.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

UAAG - Đội Điều Tra Tai Nạn Hàng Không

Mạc Thần Hoan | Đô thị | Hoàn thành

Tôi bắt lấy cánh chim kiên cường, để ngọn lửa và bão lửa thổi bùng thành gió, vượt qua vực sâu nơi Lôi Thần thét gào, kiếm tìm thành trì chan chứa sữa bùi và mật ngọt. Chúa đã lập lời thề với người, rằng bầu trời sẽ là vùng đất hứa của con. Một vụ tai nạn máy bay đã mang đi bao nhiêu tính mạng con người, là đồng đội của ai đó, lại là người thân của ai đó. Mất mát to lớn này, ai có thể gánh vác đây??? Phục Thành là tinh anh trong trong ngành Không quân Trung Quốc, không chỉ thông minh, tuổi còn trẻ mà đã có được chức vị cao -Thiếu tá Không quân trẻ nhất. Anh còn được đặc biệt chiêu mộ tới tổ chức hợp tác đa quốc gia điều tra tai nạn hàng không UAAG (United Aviation Accident Group) làm cố vấn điều tra sự cố máy bay cho các quốc gia trên thế giới. Những lời cầu cứu phát ra từ chiếc hộp đen bị thất lạc, xác máy bay bị tàn phá ánh lên khoảng cách nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Và cả sự thật đến muộn từ bốn năm về trước. Các chuyên gia điều tra sự cố máy bay hàng đầu toàn thế giới đã tụ hội lại như vậy. Chúng tôi phá tan làn sương mù dày đặc, truy tra sự thật để được chao liệng trên bầu trời, ôm lấy tự do. Câu chuyện vừa kịch tính, bất ngờ bởi yếu tố trinh thám, vừa ngọt ngào của đam mỹ. Bạn chần chừ gì mà không đọc ngay nào? 

19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Chứng Vọng Tưởng Được Thầm Yêu

Thiên Hạ Thiên | Sủng | Hoàn thành

Kết thúc khoá học ngày hôm nay, Hà Tất chạy đến WC cạnh ban công trong ký túc xá, anh nghẹn tiểu đến mức vừa bước đến gần cửa phòng, không hỏi mà đã lập tức đẩy cửa vào, vừa đưa tay chạm lên chốt cửa thì đã có một bàn tay ở bên trong giữ chốt cửa lại, giống như là đang vô cùng hoảng sợ. "Đậu Nha, cậu nhanh nhanh một chút cho tôi, bí đến nơi rồi!" Lúc vào cửa anh cũng không nhìn thấy Đậu Dương, Hà Tất liền nghĩ trong này là cậu ấy.Không ngờ bên trong phát ra thanh âm của một người khiến cho Hà Tất cảm thấy đau trứng, "Là tôi." Hà Tất không phải thanh khống, nhưng thanh âm này thật sự hay đến làm người ta đố kỵ, Đây chính là thanh âm được gọi là từ tính mà các nữ sinh hay nhắc đến, nếu không phải còn suy xét đến chủ nhân của thanh âm đó, Hà Tất không ngại nói thêm mấy câu nữa với cậu ta. "Vậy cậu cứ từ từ mà dùng." Hà Tất nhanh chóng quyết định xoay người bỏ đi.

7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Hôm Nay Ông Chủ Lại Ghen

Nhất Bả Sát Trư Đao | Đô thị | Hoàn thành

Cơ thể không ngừng rơi xuống dưới, sợ hãi và bất lực khi không thể túm được vật gì, cùng với đó là cảm giác khó thở mãnh liệt, khiến Mẫn Đăng đang nằm trên sofa bỗng mở mắt ra. Ánh đèn chiếu thẳng vào mắt, toàn thân Mẫn Đăng run lên một cái, sau đó cứng đờ trên sofa, hô hấp gần như dừng lại mấy giây. Nhưng chẳng mấy chốc, ánh đèn màu ấm trong căn phòng, khăn trải bàn trà ấm áp đều làm cho Mẫn Đăng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Ở đây an toàn. Mẫn Đăng thở hổn hển đứng lên, duỗi tay với lấy tách trà uống vài ngụm lớn. Cậu không biết mình ngủ trong bao lâu, trà đã nguội rồi. Cậu nhìn chằm chằm đáy chén trà đơ ra mấy giây, vươn cánh tay đang run ra, cầm lấy mấy lọ thuốc đặt dưới bàn trà.Nhìn viên thuốc trong tay, trên mặt Mẫn Đăng xuất hiện vẻ kháng cự và chán ghét rất rõ ràng. Nhưng chỉ là chuyện trong nháy mắt, cậu lập tức nhíu mày lại, ngửa đầu uống thuốc. Một tách trà lớn nhanh chóng thấy đáy, Mẫn Đăng lại rót đầy một tách, ủ trong lòng bàn tay.

18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Không Quen

Liễu Mãn Pha | Đam mỹ | Hoàn thành

Diện tích gần trăm nghìn mét vuông, trăm năm lịch sử, cất giữ hàng ngàn cuốn sách, là thư viện đại học trâu bò nhất ở thành phố A. Nhân khí ngày thường của thư viện đại học A có thể tưởng tượng được, cho dù có hệ thống hẹn trước tương đối hoàn thiện, chỗ ngồi tốt của phòng học và phòng tự học vẫn cung không đủ cầu. Nhất là sảnh chính yên tĩnh cạnh cửa sổ, có ổ cắm, ánh nắng mặt trời không chiếu thẳng xuống, sinh viên giành nhau cũng có thể đuổi kịp với việc lấy số chuyên gia hàng đầu ở bệnh viện lớn.Lại thêm nhà ăn cách khá xa, thức ăn ngoài không vào được, siêu thị lưu trữ ít thực phẩm tiện lợi, thư viện quy định thời gian sinh viên rời ghế không được nhiều hơn ba mươi phút, đủ loại khó khăn chồng chất, thời gian ăn cơm trưa của đại học A nói là Tu La tràng cũng không quá đáng. Chẳng qua! Có khó khăn, sẽ có cơ hội buôn bán!Hôm nay, khi trong tay Lật Đình xách theo hộp giữ nhiệt khổng lồ khoảng ba tầng đi vào khoảng đất trống nhỏ sau khu C tòa nhà phía Tây của thư viện đại học A, những người tị nạn nhận được tin nhắn thông báo đã đứng đầy dưới cây từ lâu… không, các sinh viên, vừa thấy người tới mỗi người như sói ngửi thấy thịt mắt tỏa ra ánh sáng xanh.

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Trà Cam

Sơn U Đại Khả Ái | Đam mỹ | Hoàn thành

Lâm Gia và Khương Xá cùng nhau lớn lên ở cô nhi viện. Có lẽ vì một người giường trên một người giường dưới, nên quan hệ cả hai khá hoà hợp. Cô nhi viện tuy đông, nhưng không khỏi cảm giác cô đơn của những đứa trẻ thiếu đi hơi ấm gia đình. Khi mà nhà nhà sum vầy, vui vẻ nói cười, cô nhi viện lại tối đen. Ngoại trừ Khương Xá và hai cô bé ra ngoài chưa quay lại thì bọn trẻ trong phòng đều đã đi ngủ.Lâm Gia người lạnh như băng trốn ở trong chăn không dám ngủ, tim đập bình bịch. Hôm nay viện trưởng dẫn theo mấy người mặc âu phục mang giày da đến, dì quản lý bảo bọn họ đều là những người có tiếng tăm, căn dặn lũ trẻ phải nghe lời, nếu không sẽ bị trách phạt.

9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Em Có Thể Bao Nuôi Anh Không?

Hoa Ngộ Nha | Sủng | Hoàn thành

Có một thiếu gia thụ ngoan ngoãn dịu dàng dễ thương, chính xác là một bé ngoan phẩm học kiêm ưu (phẩm chất và học tập đều rất ưu tú), thông thạo đủ thứ cầm kỳ thi họa, bẽn lẽn hiền lành giống như quả bóng nhỏ màu trắng. Nhưng cậu có một bí mật động trời. Cậu thích một tên Ngưu Lang (1). Mà lại còn là chiêu bài của night club.Chiêu bài thường rất đắt giá, nhưng mà tiểu thiếu gia lại không có gì ngoại trừ nhiều tiền. Sau đó liền nhờ bạn gay hỏi thăm xem chiêu bài công thích kiểu người gì, kim chủ phải như thế nào thì mới có thể bao nuôi được hắn. Kết quả công không phải là chiêu bài Ngưu Lang, mà hắn lại là ông chủ của club Ngưu Lang, cho nên thông tin hỏi thăm bị sai lệch…Bạn gay bi thương nói cho cậu biết, chiêu bài công ưa thích mẫu người cuồng dã (điên cuồng hoang dại), càng cuồng dã càng tốt.

6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Nỗi Niềm UKE Xấu

Life | Đam mỹ | Hoàn thành

Chính vì lẽ đó, có thể là cùng một hành động, cùng một sự việc, nhưng nếu nhân vật trong đó là một người có nhan sắc vượt mức khá, mọi người sẽ chủ động đứng về phía người có nhan sắc cao hơn. Thử nghĩ xem, một cô gái bình thường, hoặc có thể nói là xấu xí, và một cô gái đáng yêu cùng làm nũng, bạn sẽ thiên vị ai??? Đáp án rõ ràng quá nhỉ? Cũng cùng ý nghĩa như vậy, nếu bạn phát hiện một người là gay, nhưng người đó quá "đẹp trai", bạn sẽ cảm thấy hai người đàn ông đẹp nhr cùng nhau, cũng là "cảnh đẹp ý vui". Ngược lại, bạn sẽ chỉ trích, chê bai rằng "xấu vậy mà làm gay",....  Tính hướng không do bản thân lựa chọn, chẳng may bạn được sinh ra với giới tính sinh học và tính hướng không phù hợp với nhau, đó cũng không hề là lỗi của bạn. Có lẽ, lỗi là ở nhan sắc của bạn không đủ để người ta bỏ qua cho cái khiếm khuyết của mình mà thôi. Nhân vật chính trong câu chuyện này cũng không may mắn như thế, ngoại hình vừa không bắt mắt, giọng "chua" đặc trưng của miền trung cũng làm mọi người cảm thấy khó có thiện cảm. Là uke nhưng từ bé đến giờ chưa bao giờ nó nhận được một cái nhìn trìu mến của một thằng seme nào, (kể các uke). Còn những cái nhìn ngỡ ngàng đến kinh hoàng về cái nhan sắc “Khủng khiếp” của nó thì thừa rồi. Không cần người khác nhìn và nhận xét, nó tự soi gương và tự đứng tim mấy lần. Cái mặt thì bành to, cái mũi thì tẹt xấu xí, đôi mắt nhỏ xíu đúng kiểu châu á, cái miệng thì chành bành… hic.

9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21

Tiêu Dao Lục

Wang Yiren | Đô thị | Hoàn thành

Diệp Thiên sinh ra ở vạch đích, phụ mẫu là thái thượng trưởng lão, địa vị tối cao tại Thái Hư Thần Cung, Thần Giới Đệ Nhất Tông Môn. Nhân sinh tưởng chừng là một con đường bằng phẳng, nào ngờ vào năm sinh nhật mười sáu tuổi, hắn bị kẻ thù của phụ mẫu ám sát. Vô tình kích hoạt thể chất thần bí nhất thiên địa, Vô Cấu Bảo Thể, Diệp Thiên may mắn giữ được một mạng, dù vậy thân mang trọng thương, một mực rơi vào trạng thái ngủ say.Hai phu thê Diệp Chấn và Tần Khuynh Mộng dùng mười vạn năm truyền thụ sức mạnh, duy trì sinh mạng cho Diệp Thiên, sau cùng hao tận mà chết. Mười vạn năm sau hắn thức tỉnh, trở thành thái thượng trưởng lão trẻ tuổi nhất Thái Hư Thần Cung. Vị thái thượng trưởng lão này không có hứng thú đứng trên vạn người, chỉ thích dạo chơi nhân giới, tiêu dao khoái hoạt. Hắn vượt qua chư thiên vạn giới, đến một thế giới hoàn toàn mới.

12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22

Trực Tuyến Công Cuộc Kéo Dài Mạng Sống Của Nữ Chính

Chung Dục | Lịch sử | Hoàn thành

Trên con phố sau Khai Phong Phủ có một tiểu viện bỏ hoang, gần đây có người dọn đến, hàng xóm láng giềng tò mò không thôi. Tiểu viện này trước đây không ai ở, vì nó so với những nhà xung quanh nhỉnh hơn đôi chút. Tiểu viện tinh xảo, dù là mua hay thuê thì giá cả cũng không rẻ. Chỉ là người có năng lực mua sẽ không nhìn trúng tiểu viện có hai căn nhà này, ở không đủ, mà người không có năng lực, muốn thuê cũng cảm thấy quá nhỏ, không lời.Vậy nên, tiểu viện này luôn bỏ hoang. Chỉ là, gần đây hàng xóm phát hiện viện nhỏ này có dấu vết người ra vào. Có kẻ tò mò còn cố ý đi tìm người môi giới hỏi người quen, quả nhiên, có người đã thuê tiểu viện này rồi. Tuy người môi giới không nói cụ thể về việc cho thuê, chẳng qua như thế cũng đủ rồi. Chỉ là, bọn họ biết thì biết, lại chưa từng nhìn thấy người bên trong ra ngoài, càng đừng nói đến việc người kia cùng mọi người hàn huyên. Cho nên, người trong tiểu viện có thể là một người thích yên tĩnh, hoặc vốn dĩ là một quái nhân?Tô Ngọc Tuyết ngồi trong tiểu viện lại thoải mái nằm trên chiếc giường thấp dưới gốc cây hoa quế, đang nhắm mắt tận hưởng sự tự tại, yên tĩnh lúc bấy giờ. Cô còn thi thoảng mò mứt ngọt trong khay hoa quả trên bàn nhỏ bên cạnh, bỏ vào trong miệng, vô cùng thỏa mãn.[Túc chủ, cô phải làm nhiệm vụ rồi! Đừng lãng phí thời gian nha!] Giọng hận rèn thép không thành vang bên tai cô, nhưng trừ cô ra, ai cũng không nghe thấy. Tô Ngọc Tuyết hệt như không nghe thấy, vẫn đang tận hưởng thời gian tươi đẹp của mình.

15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22

Hiền Thê Ngốc Nghếch

Vụ Thỉ Dực | Ngôn tình | Hoàn thành

Trấn quốc công phu nhân tiếp tục nói: "Hơn nữa năm nay Lương nhi đã 24 tuổi, bình thường nam tử như hắn đến tuổi này đã sớm làm cha và có mấy hài tử rồi, hắn thật vất vả mới quyết định lập gia đình cưới thê tử đi về lo việc nối dõi tông đường, lão gia à, ông nên cao hứng vì nó mới đúng chứ. Huống hồ hôn sự này, lại là hoàng thượng tự mình chỉ hôn, thánh ý thâm sâu, có ai dám nói một câu không được?"Trấn quốc công nghe xong lại cả giận nói: "Nếu không phải nó tiến cung hướng Hoàng thượng cầu ban hôn, hôm nay tân nương tử này sẽ là con gái của danh môn thế gia! Bà xem nó đã cưới loại nữ nhân gì? Cái loại thân phận nữ nhân này, không phải bôi đen Ôn gia ta sao? Ôn gia ta nhiều thế hệ làm quan, há có thể cưới nữ nhân thân phận thấp kém này vào cửa?"Trấn quốc công phu nhân khuyên nhủ: "Lão gia, ông cũng biết tính tình của tam nhi, lời này đừng có nói ở trước mặt nó, tránh nó lại cùng ông cãi nhau, những năm gần đây, nhìn hai phụ tử các người bởi vì hiểu lầm mà càng ngày càng xa cách, thiếp nhìn hai người như thế cảm thấy thật đau lòng. Lương nhi không bao lâu nữa sẽ rời nhà, và chúng ta sống chung với nhau mới phải, lại bởi vì chuyện của Viễn nhi, trong lòng nó có vướng mắc, mà vướng mắc này chưa trừ diệt, nó vẫn sẽ đem chúng ta trở thành địch nhân mà đối đãi. Lão gia, nhiều năm qua chuyện đó là Lương nhi chấp nhất duy nhất, ông nên nhường nhịn nó một lần đi. Hơn nữa cô nương kia bây giờ là nghĩa muội của Túc vương, chỉ cần Túc vương không lên tiếng, ai dám nói nàng một câu không phải?"

35.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22