Wan | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Tầm Tấn] Trả Lại Áo Hoa của tác giả Wan. Mùa thu năm Chính Đức thứ 49 phá lệ lạnh lẽo đìu hiu hơn những năm trước, Từ Tấn mang bên mình một vài tâm phúc cưỡi ngựa chạy đến Tuyên Vũ môn, nhưng khi nhìn thấy cổng thành đóng chặt, cấm vệ quân vọt lên từ tứ phía vây bọn họ lại thành một vòng, y liền tự biết rằng mọi chuyện đã đến bước đường cùng. Y cùng với trấn bắc tướng quân từ biên ải thắng lớn trở về, nào ngờ kinh thành đã sớm thay đổi cục diện, tiên Đế vì bệnh tình trở nặng mà băng hà, Thái tử tạo phản, Kinh Châu Vương cao tay giương cờ diệt trừ tặc tử, dẫn binh vào thành tiêu diệt quân phản loạn của phe Thái tử, sau ủng hộ Bát hoàng tử chỉ vừa tròn năm tuổi trở thành tân Đế, tự lập nhiếp chính vương, bởi do kiêng dè binh quyền trong tay Túc Vương, thế nên tung một chiêu bắt con ba ba trong bình lớn, lấy danh nghĩa của Thái tử chặn giết sạch sẽ Từ Tấn và đội tinh binh của y ngay trước Tuyên Vũ môn. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ qua Đính Hôn Cùng Bạn Học hay Địa Cầu Online.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:38
Diệp Sáp | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhân Sinh Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ của tác giả Diệp Sáp. Mà cô càng không ngờ, Tần Hải Dao hóa ra là con gái riêng của tổng giám đốc công ty giải trí Nam Dương, bày mưu tính kế, lợi dụng cô, mê hoặc cô, khiến cô trầm mê, sau đó thua hết cả gia tài, công ty phá sản, cửa nát nhà tan.30 tuổi ở trước mặt Tần Hải Dao cùng vị hôn phu, Nguyễn Y Hàm tràn ngập nước mắt nói "Tôi yêu em". Cũng trong một khắc đó, Nguyễn Y Hàm minh bạch tất cả.Cô tâm như tro tàn, truỵ nhai bỏ mình, làm người thổn thức.Thử hỏi, nếu sống lại lần nữa, Nguyễn Y Hàm còn sẽ như thế sao?Nhưng ai cũng không nghĩ tới, Nguyễn Y Hàm thật sự trọng sinh, vẫn là trọng sinh ở tuổi 25, năm huy hoàng nhất trong cuộc đời cô.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Lưu Ly Nguyệt hay Thần Giấm Đệ Nhất Vũ Trụ của cùng tác giả.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:45
Phong Cửu | Trọng sinh | Hoàn thành
Thiệu Hiển mới từ trong đau đớn tỉnh hồn lại, liền thấy một đứa bé bên giường, cặp lông mày nhỏ rậm rạp như bút sáp màu, quả thực không cần nghĩ cũng biết là ai. Chuyện gì đã xảy ra? Lẽ nào từ khi hắn xảy ra tai nạn xe đã nằm liệt giường những mười mấy năm? Vừa tỉnh lại Tiền Sáp Màu đã hạ sinh một nhóc Sáp Màu? Nom dáng dấp kia, nói không phải cậu ta sinh thì cũng chả ai tin.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Phù Hiên Vân Vọng | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Giả Thế Tử Chân Phò Mã của tác giả Phù Hiên Vân Vọng. Nàng vốn cương liệt, vì vậy dứt khoát chấm dứt sinh mạng, cũng kết thúc nỗi đau lẫn tuyệt vọng này, gieo mình xuống sông Thanh Hà.Nhưng có lẽ ông trời cũng không đành lòng nàng, hoặc là mẫu thân trên trời linh thiên, để nàng sống lại lần nữa.Hiện giờ nàng trở về năm mười tuổi khi ấy, và nàng thề rằng, nàng phải sống thật tốt, và càng phải tốt hơn, vui vẻ hơn, rực rỡ hơn tên nam nhân kia gấp ngàn lần.Nhưng mọi chuyện không đi theo nàng dự đoán.Bởi vì nàng lại trở thành Tương Vương Thế tử Lạc Tử Phong, sau đó lại thay thế thân phận kiếp trước của tên nam nhân kia, trở thành Phò mã của Cảnh Dung công chúa. Còn có rất nhiều chuyện vô căn cứ dần dần phát sinh...
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Anh Tuyết Dực | Trọng sinh | Hoàn thành
Tình yêu lúc nào cũng vậy, giống như một liều thuốc độc, chỉ có trái tim của đối phương là liều thuốc giải duy nhất. Cái này quả nhiên là không hề sai. Yêu là cảm giác như thế nào? Bất chấp ánh nhìn của mọi người, giống như con thiêu thân lao vào hố lửa, cuồng si, tham vọng, không cách nào có thể dứt ra được. Tuổi tác? Chênh lệch có làm sao? Phụ tử? Yêu nhau có gì là sai trái? Yêu mà phải lắng nghe miệng lưỡi của người đời, đó mới là thứ tình cảm không xứng đáng.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Trần Thế Chi Thương | Trọng sinh | Hoàn thành
Sư phụ của Tô Thần Dật tên là Tô Thắng, là thần trộm nổi danh ở nước Z(Zhongguo – Trung Quốc), nếu đã được gọi là thần trộm, thì đương nhiên là tay nghề rất giỏi, từ trước tới giờ hễ hắn nhìn trúng cái gì thì cái đó chưa từng sẩy khỏi tay hắn, ở trong giới cũng khá có danh tiếng. Chỉ là mười năm trước Tô Thắng rửa tay gác kiếm, dốc lòng ở nhà nuôi dạy hài tử – Tô Thần Dật.Trải qua mấy chục năm siêng năng dạy dỗ của Tô Thắng, Tô Thần Dật cũng kế thừa không ít bản lĩnh của sư phụ nhà mình. Chính là, Tô Thần Dật thông minh thì có thông minh nhưng mà rất lười nhác, dẫn đến hiện trạng bây giờ, cái gì cũng không tinh, lại luôn sơ suất. Vì thế, ngay ngày y trải qua tuổi hai mươi, y liền bị Tô Thắng tức nước vỡ bờ, một cước đá xuống núi, gọi là rèn luyện.Chỗ Tô Thắng ở là một biệt thự nằm trên núi ở một trấn nhỏ vùng ngoại thành của B thị. Khi Tô Thần Dật đi dọc theo đường núi xuống trấn rồi quay đầu nhìn lại ngồi biệt thự đã sớm biến mất trong tầm mắt, y liền hưng phấn mà tung cái túi trong tay lên rồi chống nạnh: "Con mẹ nó, rốt cuộc ông đây cũng được rời khỏi cái nơi chim không thèm ị này, muahahahaha.... Ui~"
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phi Bảo | Trọng sinh | Hoàn thành
Lần đầu tiên phát hiện hai người trần trụi ngủ trên giường, cậu đánh hai người tơi bời một trận mới ngừng lại, sau đó Lương Mạch Thần hai mắt đẫm lệ giải thích là rượu say loạn tính, cậu tha thứ, chỉ là từ đó về sau, cậu không chạm qua Lương Mạch Thần nữa.Lần thứ hai sau lúc tóm được, Lương Mạch Thần quỳ dưới đất cầu xin cậu tha thứ cũng cam đoan tuyệt đối không có lần sau, cậu lại tha thứ, cũng không phải bởi vì cậu để ý hoặc là còn yêu Lương Mạch Thần sâu đậm, mà do Lương Mạch Thần cùng cậu nhiều năm như vậy, cho dù cảm tình đã nhạt, nhưng không có công lao cũng có khổ lao, lúc đầu khi gây dựng sự nghiệp, Lương Mạch Thần xác thực là trụ cột tinh thần vững chắc của cậu, cho nên tuy thật sự muốn đuổi người đi, nhưng cậu vẫn không làm ra chuyện ngoan tuyệt như thế.Tục ngữ nói sự bất quá tam, không nghĩ tới cậu vừa về nhà xử lý hậu sự của ba, hai người này lại âm thầm lén lút với nhau, vừa hay cậu cũng mệt mỏi, vậy nhân dịp hôm nay giải quyết cho xong mọi chuyện. Tùy tay lật tạp chí trên bàn trà, Lâm Niên bắt chéo chân đỉnh đạc ngồi trên sô pha, một bộ tư thái địa bàn của ta ta làm chủ.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tư Mã Duệ Nhi | Trọng sinh | Hoàn thành
Phượng Khuynh Ca ngơ ngác nhìn khuôn mặt trong gương, yêu diễm, quyến rũ, thành xuân tươi trẻ làm cho cô ghen tỵ. Hết xoa lại nặn, đến tận khi trên làn da trắng nõn xuất hiện thêm một vết máu mới buông tay. Đây là có chuyện gì. Cô nhớ lúc nãy mình đang ngồi trước máy tính, một bên vừa ăn đồ ăn vặt, một bên xem tiểu thuyết. Đó là một bộ tiểu thuyết vừa mới đăng tải, cô liền khẩn cấp vào xem. Khi đọc đến chương nữ chính Tư Mã Xuyến rốt cuộc giải quyết được nữ phụ Phượng Khuynh Ca. Phượng Khuynh Ca nằm trong vũng máu, nói lời sám hối trước khi chết: Tôi sai lầm rồi, tôi không nên đối nghịch với cô.Khi nhìn thấy lời thoại này, đầu tiên Phượng Khuynh Ca ngẩn người ba giây, sau đó lại chửi ầm lên. CMN! Dựa vào cái gì mà nói cô ấy sai rồi. Cô làm sao có sai. Chẳng lẽ yêu nam chính là sai sao? Mọi người thích tiểu thuyết phần lớn là bởi vì thích nữ chính cùng nam chính, còn cô thích bộ tiểu thuyết này là bởi vì nữ phụ Phượng Khuynh Ca. Một phần do tên hai người giống nhau, một phần là bởi vì cô rất thích tính cách của cô ấy.Nói toạc ra Phượng Khuynh Ca là một người điêu ngoa tùy hứng, lại có một chút xíu bệnh công chúa thôi. Nhưng như vậy thì có làm sao. Ai bảo cô thực thích chứ? Phượng Khuynh Ca cúi đầu nhìn hai chân trống trơn của mình. Bên cạnh cũng thiếu đi hai bình truyền dịch. Cô thật hâm mộ Phượng Khuynh Ca như vậy, có thể có được một thân thể khỏe mạnh, sống tự do tự tại.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Vũ Lạc Khinh Trần | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Tướng Quân của tác giả Vũ Lạc Khinh Trần. Trước kia, hắn là một người không học vấn không nghề nghiệp, không làm gì nên hồn, còn nhẹ dạ cả tin, bị người xúi giục, làm ra chuyện ngu ngốc, đi tranh ngôi vị hoàng đế.Nghĩ lại đúng là đầu óc nước vào, bệnh không nhẹĐời này có cơ hội sống lại, hắn thừa dịp mình còn tuổi nhỏ, chạy nhanh nhanh tới bên cạnh hoàng huynh, lấy lòng Thái tử ca ca, thành đệ đệ ngoan trong lòng Hoàng đế tương lai.Đời này không làm tên hoàn khố, mà làm Đại tướng quân, vì đại ca bảo vệ thiên hạ, như vậy có thể bảo trụ tánh mạng đi."Ai! Thái tử đại ca, ngài lão nhân gia đây là muốn làm gì? Làm gì thoát quần áo của ta a?"Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Sau Khi Pháo Hôi Trọng Sinh hay Tối Cường Kinh Kỷ Nhân (Người Đại Diện Xuất Sắc Nhất) của cùng tác giả.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:05
Tô Phức | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trần Hoan của tác giả Tô Phức. Mùa đông năm nay lạnh cực kì, trên khung cửa sổ đã kết một lớp băng thật dày.Ngón tay giữa khẽ chạm lên pha lê, xem từng chút băng tuyết kia hòa tan dưới đầu ngón tay, dường như cậu ghét bỏ băng tan quá chậm, liền giơ tay áp đi lên.Cậu nhìn ảnh ngược bản thân trong gương, áo bông cùng len lông cừu, bụng cao cao phồng lên, được một bàn tay khác che chở, ngăn cách gió lạnh từ bên ngoài thổi tới.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Chim Cút hay Sếp Lúc Nào Cũng Trêu Chọc Tôi.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:06
Vũ Chi Tễ | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Giám Hộ, Xin Phê Chuẩn của tác giả Vũ Chi Tễ. Hai năm đầu tiên trọng sinh:Trác Duyên: Tôi muốn mua một ngôi nhà, anh ký xác nhận đi. Lục Kinh: Ừm.Trác Duyên: Tôi muốn mua một chiếc xe hơi, anh ký xác nhận đi. Lục Kinh: Ừm.Trác Duyên: Tôi… Lục Kinh: Ừm.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nhiếp Chính Vương Hít Mèo Mỗi Ngày hay Xuyên Nhanh Chi Các Ngươi Hà Tất Tìm Đường Chết của cùng tác giả.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:17
Chỉ Ninh | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trẫm Mang Thai Con Của Phản Tướng Kiếp Trước full (đã hoàn thành) của tác giả Chỉ Ninh. Lý Nguyên Mẫn tới lúc chết mới biết, từ đầu cho đến giờ, y chẳng qua cũng chỉ là một con tốt thí mạng cho những âm mưu quyền lực và tham vọng của kẻ khác mà thôi! Thời điểm thành bị phá, y trực tiếp hủy hoại khuôn mặt mỹ lệ khiến y cả đời đau khổ này. Một dải lụa trắng, một đời bi thảm kết thúc.Bỗng chốc trở về niên thiếu, khi nhìn thấy đứa trẻ mồ côi bị đám con cháu vương tôn quý tộc chà đạp trong Dịch U Đình, y nhớ đến gã kiêu hùng - kẻ đầy người là máu công phá cửa thành của đời trước. Lý Nguyễn Mẫn thở dài, lặng lẽ dắt đứa trẻ với gương mặt sưng vù, xanh xao vào cung điện chăm sóc, chỉ mong có thể tẩy bớt lệ khí trên người hắn, để nhân gian bớt tiếng oán than.Nhiều năm sau, Đại tướng quân từ biên cương trở về triều, chuyện đầu tiên không phải là trở về Phủ, mà là lập tức bước vào Nội cung, tự tay cởi giày, hầu hạ bệ hạ tắm rửa. "Thần đã hết lòng vì giang sơn xã tắc của người, mà bỏ lỡ chung thân." Vị tướng quân cao to, uy vũ hơi cụp mắt, loáng thoáng một ánh nhìn sắc bén, nóng bỏng. "Bệ hạ nên trả thần một mối nhân duyên." Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Người Thắng Cuộc hoặc Đại Thúc Ngự Lang Chiến.
23.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:17
Tử Nguyệt Sa Y | Trọng sinh | Hoàn thành
Vốn Hoàng hậu có Hoàng tử, có người thừa tự, là một chuyện rất tốt. Chỉ tiếc, Tiêu Lĩnh thân thể thật sự là quá kém, uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm. Các Thái y ngoài miệng không dám nói, nhưng trong lòng đều rất rõ ràng, vị Hoàng tử này yếu đuối mong manh khó mà nuôi lớn. Tiêu Lĩnh khó có thể vào vị trí Thái tử. Cố Du lại không thể sinh, các phi tần thị quân cũng không có tin tức tốt truyền ra, làm triều thần cùng hoàng tộc lo lắng không thôi. Ngược lại bản thân Tiêu Minh Xuyên đối với việc này cũng không để ý.
28.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:23
Đương Thả | Trọng sinh | Hoàn thành
Hoa Chi không ngờ mình còn có thể tỉnh lại, cậu vùng dậy, thở dốc từng đợt, cảm giác bị tắc thở trước khi chết làm toàn thân cậu run rẩy co giật. Hoa Chi, không, bây giờ phải gọi là Quý Hoài. Cậu nhìn quanh một vòng, phát hiện ra đây là một căn phòng khách sạn sáng sủa sạch sẽ.
38.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Bất Hội Hạ Kỳ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Duyên phận đến, thực ra rất thần kì, đến nỗi khiến bản thân ta không có cách nào có thể kịp thời tiếp nhận. Nếu như nói duyên phận hoàn toàn phụ thuộc vào ý trời, vậy thì nên nói mọi việc đều đã được trời cao an bài sẵn. Ta không có quyền thay đổi, càng không có quyền cưỡng cầu bất cứ điều gì. Mỗi người sinh ra đều đã mang sẵn trong mình một sứ mệnh, cho dù kết cục có như thế nào, cũng chỉ có một khả năng - chính là chấp nhận nó. Có người đã từng nói, chống lại ý trời chỉ có con đường chết. Sự thật là thụ đã chết, nhưng không phải chống lại ý trời. Và thụ trọng sinh! Ừ thì là trọng sinh, nhưng trọng sinh để mà làm cái chó má gì? Thụ không cần, thực sự là không cần!
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Gừng càng già càng cay | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sống Lại, Ta Cảm Thấy Chính Mình Thật Ngon Miệng của tác giả Gừng Càng Già Càng Cay. Hắn tưởng rằng mình không có cha mẹ, nhưng rồi sau này lại có thể gặp lại được thân sinh, cứ tưởng rằng có thể đoàn tụ, bù đắp tình cảm thiếu thốn bấy lâu, nhưng cuối cùng chính là sáu năm tra tấn, không còn hình người.Hắn còn bị đẩy vào nơi phong trần nhơ bẩn, hắn muốn thoát ra, không thể nào không liều mạng tìm một con đường máu,Hắn ôm thù hận, bắt đầu bước lên con đường tranh quyền đoạt vị, cứ ngỡ giúp người nọ đoạt lấy giang sơn rồi sẽ cùng hắn bên nhau tới già, nhưng cuối cùng hậu vị lại thuộc về chị ruột, còn hắn chết tức tưởi trong lao ngục.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Con Riêng Chỉ Muốn Học Tập của cùng tác giả.
28.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Giang Tâm Tiểu Chu | Trọng sinh | Hoàn thành
Hạ Nghiêu là anh thụ, trước kia cậu tỏ tình với Chu Độ thì bị Chu Độ từ chối. Giờ cậu được trọng sinh trở lại thời trung học, cậu quyết không theo đuổi và yêu Chu Độ nữa, vì người không yêu mình nên mình để người được tự do, và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng lại không ngờ, khi gặp lại Chu Độ, anh đã tự nói với cậu là thích cậu, nhưng cậu đã từ chối luôn rằng chỉ coi anh là bạn học. Rõ ràng là anh đã đọc nhật kí của cậu, trong nhật kí cậu viết là rất rất thích anh kia mà. Suốt thời trung học ấy, Chu Độ theo đuổi Hạ Nghiêu còn Hạ Nghiêu dối lòng từ chối. Nhưng anh Nghiêu thích anh Độ kia mà, cuối cùng không dối được nữa đành phải đồng ý. Từ đấy mà cả hai người làm người yêu của nhau. Lúc thì đau cắn rứt lương tâm, lúc thì ngọt sủng đến ám ảnh. Câu chuyện ngọt ngào như kẹo đường, ăn nhiều đến sâu răng, đắng cay như ớt đỏ, đẹp tựa như tranh sao xa.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:32
Linh Chi Chuyên Dụng | Trọng sinh | Hoàn thành
Trên thời giới này tuyệt đối là không hề thiếu những điều bí ẩn, từ lớn đến nhỏ, từ xấu đến đẹp, nhất định đều có thể tồn tại. Chẳng qua, những điều bí ẩn đó nằm ở trong những góc khuất rất nhỏ, rất nhỏ mà thôi, khiến con người ta chưa có đủ khả năng để khám phá ra được nó. Nhưng đôi khi, khi ta bị động, điều kì lạ có thể sẽ xảy ra, một kì tích xuất hiện. Cậu là con người đến từ thế kỉ phát triển tân tiến hơn bao giờ hết, đó là thế kỉ hai mươi hai. Ấy thế nhưng xuyên đến thế kỉ hai mươi này chẳng qua vẫn chỉ là một đứa nhóc chừng 4 5 tuổi, miệng còn hôi sữa, vắt mũi chưa sạch? A? Này là cái tình giống gì? Rõ ràng cậu vẫn đang yên yên ổn ổn sống ở tương lai, vậy mà chớp mắt một cái, đây đã chẳng phải là mơ nữa rồi. Nói sao đây nhỉ? Phải làm sao cho tốt đây? Những người ở đây đều đối xử với cậu phi thường, phi thường tốt! Haizz, suy đi cũng phải tính lại, xuyên không về đây cũng thật thú vị ấy chứ? Đó chính là một trải nghiệm huy hoàng nhất trong lịch sử của cuộc đời cậu! Cắt! Nhưng là, vì cớ gì mà bị đánh cắp mất trái tim thế này? Thật sự là không được ổn cho lắm!
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:33
Tự Từ | Trọng sinh | Hoàn thành
Hạ Trà – ông nội của Hạ Trạch Phương, năm nay đã 59 tuổi, ở một cái tuổi gần đất xa trời. Hắn ngày ngày mong chờ đứa cháu đích tôn của mình lấy vợ rồi sinh con đẻ cái. Vậy mà thằng cháu bất hiếu Trạch Phương không hiểu được tâm tư của ông nội, nằng nặc đòi làm con gái, lại còn đòi tự tử. Vì để cứu thằng cháu yêu quý mà Hạ Trà lại trượt cầu thang té cùng thằng cháu từ tầng 5 rớt xuống. Lúc tỉnh dậy thì thấy mọi người đang làm đám tang cho mình.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:35
Hắc Sắc Phong Tín Tử | Trọng sinh | Hoàn thành
Thế gian loạn lạc, thù trong giặc ngoài đang lăm le xâm lược nước nhà. Ai ai cũng đều sợ hãi. Máu chảy thành sông nhuộm đỏ cả dòng nước trong xanh. Cây cối làng mạc đều bị bom làm cho nổ tung, đất nước trong tình thế ngày cân treo sợ tóc. Anh chính là một tướng quân nhưng khi nhìn thấy thế giặc mạnh mẽ lại không dám ra trận, bỉ người đời phỉ nhục. Ai mà chẳng quý lấy mạng sống của mình, trừ khi kẻ đó muốn chết, nếu không tại sao lại muốn ra chiến trường khốc liệt kia?
43.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:39