Bàn Đạt Phỉ Phỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ai Không Yêu Người Đó Là Chó của tác giả Bàn Đạt Phỉ Phỉ. Cô cũng chả ham gì của anh ta ngoài tiền, anh ta thì lo trước khỏi hoạ, cảnh cáo cô đừng mơ tưởng tình yêu của anh ta, nhưng anh ta sẽ cho cô mọi thứ cô muốn.Ấy chà, thế thì tốt quá rồi!Cô cũng chỉ có thể giả vờ một chút cho anh ta thoả mãn, sau đó thì mạnh ai nấy sinh hoạt.Mãi cho đến khi Hạ Ngôn, mối tình đầu của cô xuất hiện, mọi thứ mới thay đổi.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Tình Nhân Bí Mật Của Cậu Tôi hay Bước Thật Chậm Về Phía Anh.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
W Tòng Tinh | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Two của tác giả W Tòng Tinh. Một hôm nọ, Xà Cương nghỉ học, Đằng Cận đem bài tập qua nhà Xà Cương, nhận lời nhờ vả của bạn ấy, sau đó là một tình huống khó nói và ngại ngùng vô cùng....Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nghiện Ngủ hay Phóng Đãng Thoát Tục của cùng tác giả.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nguyên Đại Mã | Khoa huyễn | Hoàn thành
Dưới bầu trời sao giữa hè, gió lạnh thổi nên làn điệu du dương êm tai, tiếng nhạc đơn giản lặp lại nhiều lần, con suối lạnh chảy róc rách như thấm vào ruột gan. Trong thôn trang ánh đèn sáng ngời, thiếu niên cao lớn đẹp trai ôm lấy cô gái cậu ta thích, họ khiêu vũ không theo kiểu cách nào trong tiếng nhạc, nhưng lại là những bước nhảy vui sướng say mê.Đợi khi khúc nhạc kết thúc, những người bạn chờ đợi ở xung quanh tuôn ra, huýt sáo, thét lên, cười to... Phá vỡ sự yên tĩnh đắm chìm trong tiếng nhạc trước đó. "Aubrey, làm hay lắm thằng nhóc!" Một người trong đó hưng phấn mà ôm lấy nam chính hôm nay, vò rối mái tóc mà cậu ta đã chải chuốt cẩn thận: "Cô gái xinh đẹp nhất thôn chúng ta là của cậu rồi!"Nam chính — Aubrey cười sang sảng, thân mật ôm lấy từng người bạn đến chúc phúc, sau đó mang theo mái tóc ngắn giống như cái ổ gà, khó khăn nhón chân lên, thò đầu ra từ trong đám người nhiệt tình, nhìn về phía chỗ bóng mờ ở bên cạnh chỗ đất trống. Nơi đó có một người đang đứng, nếu không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ qua.
42.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Phong Hoa Tuyết Duyệt | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngày ngả về chiều, những dãy đèn nê-ông đỏ vàng rực rỡ chập chờn sáng lên như hàng mốc biểu trưng cho thành phố. Hoa gạo đỏ thắm rụng dày trên mặt đất, bánh xe kéo nghiến qua thảm hoa đỏ để lại một khoảng sặc sỡ nhàu nhĩ khó coi. Đường Thập Nhất liếc nhìn dưới chân, vừa vặn lọt vào mắt là mớ hoa rụng bị dày xéo đến không còn nhìn ra màu sắc vốn có nữa, hắn nhíu mày, không muốn bước xuống xe.“Tiến lên chút nữa đi, nhanh nhanh lên!” một người đàn ông trung niên đậm người chạy vượt lên xe kéo, ông ta móc khăn tay ra lau mồ hôi trên trán rồi bảo phu xe kéo lên chỗ sạch sẽ hơn đằng trước, đoạn quay lại nói với Đường Thập Nhất, “Thiếu gia, qua bên đó sạch hơn cậu hẵng xuống.”“Khách sạn Ái Quần lớn thế này mà trước cửa cũng không biết quét dọn cho sạch, chẳng bằng đến rạp Bình An xem hát cho xong.” Đường Thập Nhất phủi phủi bộ đồ Tây ca-rô thời thượng trên người. Ngũ quan hắn thâm thúy, vốn nên là một chàng thanh niên sáng sủa tinh anh vậy mà lại tự biến mình thành bộ dạng ăn chơi đàng điếm, đuôi mắt trời sinh hằn một nếp mảnh dài chỉ càng khắc sâu thêm tướng mạo đa tình phong lưu của một cậu ấm nhà giàu.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Tu Thất | Xuyên không | Hoàn thành
Lực chiến đấu chỉ là phụ, dị năng tại tận thế lại là đồ bỏ, là kẻ chuyên đi kéo chân người khác. Trong một trận chiến giữa 2 không gian dị năng, bị khe nứt thời không hút vào đưa đến đại lục hoang dã không một bóng người. Chu yếu ớt – vốn được sinh ra với bộ não hung tàn quỷ súc, ấy vậy lại bị nhét vào trong thân thể yếu ớt nhu nhược kiều hoa! Mông tiểu công – Tướng quân, ngài rất nghịch thiên!Tác giả: Tướng quân, cả ngày giúp người ta tắm rửa còn không quên rửa cả chim nho nhỏ nữa, thật sự là đại trượng phu sao? Còn có, này nhóm ngồi lê hóng hớt, gặp qua thụ nào yếu ớt như vậy chưa?
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Tĩnh Thủy Biên | Sủng | Hoàn thành
Lâm Mộ chàng hảng hai chân ngồi trước kính hóa trang, trên người cậu chỉ mặc mỗi cái váy yếm của Lâm Triều, chị cậu đứng sau lưng vén túi lưới tóc giả, khom lưng cẩn thận đội lên đầu cậu. Lâm Mộ hướng về phía kính ra dấu thủ ngữ:【Nóng quá.】Lâm Triều bĩu môi, đưa tay ra dấu cực nhanh: 【Nóng cũng phải đội, tóc giả không dính chặt vô dễ bị nhìn ra lắm.】Lâm Mộ trợn trắng mắt, nhỏ giọng than thở một câu con gái đúng là phiền toái, bị Lâm Triều cốc đầu một cái.Lâm Triều nheo nheo mắt, mấy ngón tay trắng nõn tựa như lưỡi đao bén ngót chầm chậm ra dấu thủ ngữ 【Chị nhìn thấy em đang nói gì đó, nhóc lừa đảo.】 Mấy khu dân cư lớn bên Quận Đông mỗi tháng đều sẽ tổ chức một lần đại hội giao lưu dành cho các nhóm người đặc biệt. Lâm Triều tham gia được vài lần liền không chịu đi nữa, mới đầu Lâm Mộ cứ tưởng là có người ăn hiếp chị mình, sau mới biết là do cô nàng này mấy tuần trước tự một mình lén nhận công việc hướng dẫn chơi cờ, đúng lúc trùng với giờ đại hội giao lưu bên đây.
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành
Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chí Vô Ý | Đam mỹ | Hoàn thành
Thật ra, hắn không để lại ấn tượng tốt với tôi lắm, tôi còn nhớ lần đầu tiên gặp hắn, hắn ngồi trong phòng họp, vừa hút thuốc vừa loay hoay với bài interview test. Tôi phải đón xem đoạn phim quãng cáo của công ty sẽ được chiếu trên TV 3h chiều nay. Cái phòng họp rộng thênh thang mà chỉ có 2 người, tôi đứng ngồi không yên, chẳng biết phải làm gì. Tôi cũng là con nghiện thuốc, hắn đang hút là loại thuốc tôi đã từng hút trong suốt 4 năm đại học, mùi vị quen thuộc ấy đang thoang thoảng, khiến tôi không sao ngồi yên. Nhưng quy định của công ty cấm hút thuốc trong giờ làm việc. Và tôi cũng đã từng hứa với các nữ đồng nghiệp không bao giờ để lại mùi vị của thuốc lá, nên tôi phải kiềm chế lại kiềm chế. Hắn đúng là ngốc thật, bài test đơn giản vậy mà ngồi cặm cụi hết 40 phút, hắn đang định đốt điếu thuốc thứ 4, tôi thật sự không thể nào chịu đựng được nữa, tôi chỉ lên cái bảng trên tường: "đây là môi trường văn phòng, vui lòng không hút thuốc.""vậy... vậy... cuối cùng anh cũng nói chuyện với tôi rồi." cái nụ cười đắc chí của hắn, tôi ghét cay ghét đắng hạng người tự tin quá mức như hắn. Từ khi hắn bắt đầu bước vào công ty, tôi đã ghét dáng vẻ tự tin ngạo mạng của hắn. Thậm chí tôi nghe chị Trương bên phòng nhân sự bảo rằng thời gian phỏng vấn cũng do chính hắn yêu cầu, trong lúc phỏng vấn thì huyên thuyên lý luận hết nửa ngày. Theo tôi nghĩ, những tên mới tốt nghiệp đại học như hắn, càng cố thể hiện sự tự tin quá mức càng thể hiện sự thiếu chính chắn.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Lục Lộ Lộc | Sủng | Hoàn thành
Hồ Viễn Hàn cùng Trình Vân Hành là một đôi thanh mai trúc mã không bình thường. Từ nhỏ đến lớn, hai người đều nhìn nhau không thuận mắt, không có việc gì liền đánh nhau. Kết quả có một lần không cẩn thận đánh tới trên giường, lại không cẩn thận đã mang thai, lại không cẩn thận bị phát hiện. Là một thương nhân thành công, Hồ Lương Tùng có một thái độ thập phần cởi mở đối với nhân sinh. Nhưng về vấn đề quan hệ nam nữ lại phi thường bảo thủ, tuyệt không cho phép trong nhà mình xảy ra chuyện chưa lãnh giấy kết hôn mà đã làm cho con gái nhà người ta to bụng. Vì thế, Hồ Viễn Hàn ngày hôm đó liền bị kêu trở về nhà, giờ phút này đang quỳ gối trong chính viện nhà mình mà tỉnh táo lại. Nhân tiện tiếp thu bão táp giáo huấn. "Mày cái đồ hỗn trướng! Làm bậy! Quả thực chính là làm bậy!" Hồ Lương Tùng tức giận đến chỉ nghĩ muốn đạp hắn một phát.Ai ngờ đụng phải người sai khen ngược. Chẳng những không có chạy nhanh nhận sai, ngược lại linh quang chợt loé, kích động cầm tay Trình Vân Hành, lâm thời làm một cái qua loa mà lại thần thánh quyết định. "Vân Vân, con chúng ta tên gọi là Hồ Lai Lai thế nào?" Lúc này Hồ Lương Tùng không hề cùng hắn khách khí nữa, tiện tay nhặt lên một cành cây khô, trực tiếp hướng trên người hắn mà đánh. Một màn này lại vừa lúc bị cách vách Diệp Định Chương đang ngồi uống trà trên ban công nhìn thấy.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lăng Lam Ca | Xuyên không | Hoàn thành
Ta tức giận xù lông cấu xé Izumin một trận ra trò, những lúc như thế bọn người hầu chỉ đứng một bên xem vui, không hề giúp đỡ hay cầu cứu thay cho Izumin. Izumin nổi tiếng sắt đá thế nhưng cưng chiều hai đứa nhỏ hết mực, cứ khư khư bế chúng nó trên tay, chúng nó muốn làm gì thì làm. Cho tới một ngày, bọn nó bỏ lung tung vào thuốc mê của ta, sau đó đem đi rải thử nghiệm vào đoàn sứ giả Babylon đang ở Hitaito đề nghị liên minh khiến cho bọn họ mém tí nữa là an giấc ngàn thu, hắn mới nhận ra mình đã giáo dục con cái sai phương pháp.
31.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
10 giờ tối, bên ngoài cửa khách sạn hào nhoáng, xa hoa, Giản Vi quần áo mỏng manh mời chào mỗi vị khách đi qua trong gió lạnh. " ca ca, muốn về sao?Tôi lái xe thực sự rất ổn..." " dì à, muốn thuê lái xe không?" " thúc thúc, muốn...A!". Giản Vi lời nói còn chưa nói xong, thì đột nhiên bị một bàn tay phía sau đẩy mạnh, cô thân thể gầy yếu bị đẩy đến nỗi loạng choạng, suýt nữa té ngã.Mau chóng định thần, ấn đường khẽ nhíu lại, liền thấy mấy người đàn ông khuôn mặt dữ tợn nhìn mình như thể muốn ăn tươi nuốt sống. Mấy người đàn ông đó cô đều biết, họ cũng là những người lái xe thuê giống cô. Trong đó có 1 tên vạm vỡ mặt không nén nổi tức giận chỉ vào cô mà quát lớn:" tiểu nha đầu, không hiểu quy củ giang hồ có phải không, cố tình muốn chiếm hết người sao?"
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bà Thủy, một người phụ nữ với hơi thở yếu ớt nắm lấy bàn tay của con gái mình. Hãy hứa với mẹ, chăm sóc cho các em, các con phải sống thật tốt đừng đi theo con đường cũ của mẹ. Cô bé ko nói được lời nào, miệng không ngừng bậc ra những tiếng nấc chỉ có thể gật đầu đồng ý. Người phụ nữ mỉm cười rồi nhắm mắt, đôi tay buông rơi. Mẹ...mẹ ơi.Hà bật dậy mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả khuôn mặt, cô nhìn ra tấm cửa sổ, ngoài trời mưa đang rơi tí tách từng hạt trút xuống mái tôn của căn phòng trọ Hà đang ở. Mẹ ơi... Con xin lỗi... Hà đưa tay ôm lấy gối gục đầu mà khóc. Những hình ảnh vừa rồi là chuyện xảy ra của 10 năm về trước, khi đó Hà mới chỉ là cô bé 15 tuổi. Cái tuổi mộng mơ cùng bạn bè cắp sách đến trường thì Hà bị mọi người kì thị. Không một ai trong xóm dám đến gần hay tiếp xúc với Hà chỉ vì mẹ cô bị HIV. Nhớ lại quãng thời gian trước kia của Hà..Hà vốn là người miền trung, lại sinh ra trong một gia đình nghèo khó lại đông anh em. Năm cô 13 tuổi ba theo người phụ nữ khác bỏ lại bà Thủy năm đó chỉ mới 35 tuổi cùng Hà và 3 đứa con nhỏ. Ban đầu bà Thủy cũng xin làm nhiều công việc khác nhau nhưng nhà đông con dù làm bao nhiêu cũng ko đủ lo cho 4 đứa con vậy nên bà đã quyết định đi làm gái đứng đường với suy nghĩ " đời mình chẳng còn gì để mất,ko thể để các con sống đói khổ như vậy được".
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, những giọt hồ môi ướt đẫm cả tráng lăn dài xuống khuôn mặt của tôi. Đã 10 năm trôi qua nhưng những cảnh tượng ấy cứ như vừa mới xảy ra, mỗi đêm chỉ cần chợp mắt là cơn ác mộng của 10 năm về trước cứ như 1 thước phim tua chậm trong tiềm thức đưa tôi về với quá khứ đau đớn ấy.Đưa tay ôm lấy gối đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm nhớ lại. Lệ ơi... Mau lên con... Bố đang đợi ( mẹ lệ). Con xong rồi đây ạ ( lệ nói). Cô bé đeo chiếc balo trên vai vội vội vàng vàng chạy xuống cầu thang. Bố đợi lâu lắm rồi đấy. Đi thôi con ( mẹ lệ). Vâng ( lệ). Cả gia đình ngồi vào chiếc ô tô sang trọng rời khỏi nhà hướng ra ngoại ô. Nhìn hàng cỏ xanh mướt, những cây hoa dại mọc bên đường Lệ buột miệng kêu lên. Woa... Cảnh ở đây đép quá...
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trong sân trường vang lên tiếng đàn dương cầm phát ra từ radio nghe thật êm tai, báo hiệu thời gian tan học đã đến. Một đám học sinh trung học từ các tòa nhà dạy học gần đó chạy ùa ra, ba năm kết bạn giờ đây mỗi người một hướng.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Nguyên Viện | Ngôn tình | Hoàn thành
Thương Nguyệt quốc, ở phía nam, bốn phía đều là biển. Nhưng binh lực của Thương Nguyệt quốc cũng không cho phép khinh thường. Nghe đồn, Thương Nguyệt quốc xưa nay lấy nữ hoàng trị quốc. Nữ hoàng Thương Nguyệt đương nhiệm năm ấy mười hai, vẫn còn là một đứa nhỏ, bên người có ba vị huynh tỉ trợ giúp, nay đến tuổi kết hôn, đang chuẩn bị chọn một ý trung nhân.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Bắc Đằng | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Nữ Hoàng Tuyển Phu của tác giả Bắc Đằng là một truyện đặc sắc thuộc thể loại Xuyên Không. Truyện kể về nàng có thân phận là nữ tổng giám đốc của tập đoàn Hàn Thị. Nhưng lại có cơ hội xuyên không về thời cổ đại vào xác của công chúa Hàn quốc, nữ hoàng tương lai.
36.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Hàn Huyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu đau nhức, mắt muốn mở ra cũng không nổi rồi. Lộ Khiết thử cố gắng một chút ai ngờ lại thành công. Cô ngồi dậy vươn vai một chút! Vừa mở mắt ra, trời ơi, đây là đâu vậy? Toàn là những đồ vật của thời cổ đại! Mình vừa đi chơi với bạn cơ mà! Tại sao bây giờ lại ở cái nơi quái quỷ này. Chắc chắn là mình đi lộn phim trường cổ trang nào rồi! Cô đứng dậy quan sát xung quanh thấy bên ngoài cô người, cô nhón chân nhẹ nhàng đi qua đó. Cô mở cửa ra rồi nói:"Cho tôi hỏi, đây là phim trường nào vậy? Phim trường của mấy người hiện đại đến mức không có máy quay và ekip luôn hả? Siêu thế!"Cô gái bên ngoài cửa đột nhiên nhảy cẩng lên vui mừng oà khóc:"Thái tử phi! Rốt cuộc người cũng tỉnh rồi! Huhu...Người đau chỗ nào không...Nhã Thị đó, ra tay cũng quá đáng lắm! Hại người ra nông nỗi này....!" Lộ Khiết cười ha hả nói:"Trời ơi, cô ở đâu mà diễn hay thế! Diễn viên mới hả? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô? Mà cô diễn cũng đạt ghê luôn á! Bây giờ tôi chỉ muốn đi ra khỏi chỗ này, cô làm ơn chỉ đường giúp tôi cái! Diễn vậy đủ rồi á!"Mặt của cô nô tỳ hoang mang, diễn viên gì chứ, thái tử phi não bị úng nước hay sao vậy trời. Cô ta khóc to hơn:"Hạ Tâm...Hạ Tâm thấy thái tử phi...thái tử phi có cần nô tỳ đi tìm đại phu không ạ? Nô tỳ biết, biết thái y là người của thái tử, không nên tin tưởng...Ông ta không biết đã làm gì với thái tử phi...bây giờ người quên mất nô tỳ....huhu!l
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Duy Đao Bách Tích | Ngôn tình | Hoàn thành
Lâm Trí, học vị thạc sĩ, đang học tiến sĩ. Đêm ngày đảo lộn, lấy cà phê thay cơm, làm việc nghỉ ngơi không có quy luật, bất ngờ ra đi trong đêm chạy deadline bản thảo luận văn tiến sĩ, lúc ấy mới hai mươi tư tuổi. Tiến sĩ vật lý Lâm Trí mất sớm ở tuổi hai tư phát hiện mình đã sống lại, quay ngược về năm 1924, trong một ngôi nhà thư hương môn đệ ở Thiệu Hưng, ngoài kinh hãi ra thì có phần… mừng rỡ khôn xiết.
30.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Mộ Dung Yên Nhi | Ngôn tình | Hoàn thành
Ba tháng trước, Thế tông hoàng đế Nạp Lan Hiến Vân thông cáo khắp các quận huyện “Tuyển vương phi cho hoàng thái tử”. Hàng trăm quan lại chỉ cần trong nhà có nữ nhi trên mười tuổi, từ muội muội, con gái, cháu gái đều tự tiến cử, đi cùng ta còn có hàng trăm thiên kim của danh gia quan lại. Tất cả các nàng ấy đều được Tổng quản thái giám – Lý Thọ công công thu xếp ở lại trong Đông cung. Còn những người bậc trung như ta được xếp tận “Lan Lâm Uyển”, nơi đây chỉ có 8 sương phòng đối diện nhau mà ởChúng ta tại nơi này trong suốt mười ngày mà học tập lễ nghi cung đình, sau đó sẽ được đưa đi yến kiến thái tử điện hạ để tuyển chọn ra một thái tử phi và hai thứ phi. Số còn lại không được chọn sẽ được chuyển tới Sương Tâm điện để ba vị vương gia tuyển chọn, những ai không được chọn sẽ phải làm cung nữ, đây chính là quy củ của Kỳ quốcĐây là lý do khiến nhiều bậc phụ mẫu vẫn không muốn đưa con mình vào cung tuyển phi. Đến cuối cùng, ta vẫn bước chân vào con đường tuyển phi này, chấp nhận từ bỏ tất cả chỉ vì khao khát được tự do. Không ngờ hôm nay có ngày được bước chân vào cung đình nguy nga tráng lệ, nhưng trong tâm vẫn không có gì là quá hạnh phúc như tưởng tượng
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22