Phức Mai | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Dưỡng Em Thành Vợ Anh của tác giả Phức Mai là câu chuyện ngôn tình sủng nhẹ nhàng. Nhiều khung bậc cảm xúc, nhiều màu sắc của một cặp đôi dễ thương. Hứa hẹn không làm bạn đọc thất vọng. Vì không chấp nhận việc xuất thân từ giàu có, cuộc sống không sầu lo mà biến mình trở nên ngốc nghếch. Phó Nhã Thiến rất có khí phách cắt đứt tiền viện trợ của gia đình, rời nhà trốn đi bắt đầu cuộc sống mới.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:16
Phương Chấn Duẫn Đồng | Khoa huyễn | Hoàn thành
Truyện Âm Dương Giới là câu chuyện thuộc thể loại kiếm hiệp mà được rất nhiều người ái mộ những màn tỉ thí võ công đỉnh cao yêu thích. Thiên địa vạn vật đều phân ra hai mặt âm dương, thế giới cũng không ngoại lệ. Đổng Dật mang theo một quả cổ giới đi tới Âm Linh Giới, để tự xưng Ma Đế lão nhân, tu luyện một loại nghịch thiên pháp quyết, từ nay về sau lâm vào đuổi giết cùng bị đuổi giết khốn cảnh bên trong.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:16
Minh Nguyệt Đang | Ngôn tình | Hoàn thành
Khanh Nhượng Nhượng một cô gái vô cùng xinh đẹp hoạt bát vui vẻ. Hôm nay trong lúc đứng đợi thang máy cô bị một ông chú đụng phải thật đúng là xui xẻo. Đi ngang qua quán cà phê cô dừng lại chợt nhớ đến thanh âm trầm thấp, gợi cảm bên tai mình thì thầm của người con trai cợt nhả kia “Ngày 26 tháng 5 này gặp ở quán Cà phê nhỏ không gặp không về". Làm cô nhớ đến chuyện cách đây ba năm trước.
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:16
Tứ Nguyệt Phong | Đam mỹ | Hoàn thành
Gia đình cậu nghèo, cậu biết thế. Nhưng đối với gia đình nhỏ của mình, cậu liền cảm thấy chính là cực kỳ thỏa mãn. Không có người mẹ mang bầu cậu chín tháng mười ngày, làm sao cậu có thể hi vọng về một tương lai như thế này? Không có công sức khó nhọ của cả gia đình, tiền ở đâu để lo cho cậu ăn học? Chính vì thế, cậu không muốn mình cứ mãi phụ thuộc vào cha mẹ mình nữa! Cậu cần sống một cuộc sống tự lập!
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:16
Lăng Trúc | Ngôn tình | Hoàn thành
Ánh đèn yếu ớt, cờ trắng treo ngược rủ xuống khuê phòng rộng rãi rãi, không có gió, chỉ có giấy tiền vàng mả khói bụi lượn lờ. Huyền Cốc Lão Nhân tức giận mắng chửi người chỉ là hơi dài yếu chút thôi thế mà đám đồ đệ đã chuẩn bị tang lễ cho người. Trong tất cả đồ đệ, Kỳ Vân là người được ông coi trọng nhất. Ông quyết định phó thác nữ nhi duy nhất cho hắn, người làm phụ thân như ông cũng an lòng. Ông cố nắm giữ tay Linh Ngọc giao đến trên tay Kỳ Vân, tha thiết cầu chúc.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:17
Tứ Nguyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô là bạn tốt, cho nên có ý tốt mà thôi, cớ sao lại đột nhiên biến thành "kẻ phá hoại" như thế này? Cô chỉ là thật tâm khuyên nhủ bạn của cô không nên đi theo cái tên cho vay nặng lãi này, vậy mà tự nhiên liền bị anh ta ghi thù? Ô ô, làm việc tốt, nhưng lại vô hình đưa mình vào chốn tử vong! Đây từ đầu đến cuối rốt cuộc là lỗi của cô sao?Thôi rồi thôi rồi, anh ta bắt cô bồi thường bạn gái cho anh! Ô ô, cô chỉ là tiện miệng góp ý, anh ta sẽ không keo kiệt đến nỗi ghi nợ lên đầu cô như thế chứ! Haizz, làm việc thiện một ngày, bị gánh oán cả đời!
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:17
Ernest Hemingway | Khác | Hoàn thành
Buổi hội hè đó là vào năm 1920. Khi ông mới lớp 6, kể lại mọi diễn biến của hội hè đầy sự mạo hiểm và niềm vui ông không thể quên. Năm ấy ông quen một người bạn ở hội hè đó. Bọn họ cùng nhau vượt qua mọi công việc mà phía nhà tổ chức buổi hè đưa ra. Với lối viết cổ kính, ông đã đưa câu chuyện này lên một tầng cao mới, chỉ kể về ông và người bạn đó.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:17
Cố Tây Tước | Ngôn tình | Hoàn thành
Ta giấu ngươi ở nơi sâu nhất trong lòng. Vì sợ một ngày ai sẽ cướp ngươi đi. Ta không dám để ngươi ở cạnh. Mà đem ngươi khảm thật sâu vào xương tủy của ta. Tình yêu là thế, luôn làm cho chúng ta phải sợ hãi. Sống trong hạnh phúc, nhưng cũng là nỗi lo lắng vô biên. Yêu nhiều, lo lắng nhiều, càng ngày càng hãm sâu.Trái tim một người chỉ có thể chứa chấp một người, nếu tồn tại kẻ thứ ba, mối tình xem như đã rạn nứt. Cho nên một khi đã yêu, hãy chung thủy, yêu bằng tất cả sức sống mãnh liệt của con tim mình.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Mạc Tâm Thương | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện thể loại đam mỹ Thế giới chi giá mang nội dung vô cùng hấp dẫn và thu hút. Chuyện nói về chuyện tình cảm đồng tính của một cặp đam mỹ, Tạ Khánh và An Đạt, họ quý nhau bằng tấm lòng và yêu nhau bằng chính con tim của mình. Tuy tình cảm đó không được mọi người chấp nhận nhưng họ vẫn nhẹ nhàng sống những ngày tháng đó.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Tình yêu đối với mỗi người chúng ta luôn là một liều thuốc độc. Nó ngấm sâu vào trong tâm hồn của ta, nó khiến ta phải quằn quại giãy đạp mình trong đau đớn. Và hơn hết, nó khiến chúng ta phải luyến tiếc, nhớ thương. Một người, khi đã chẳng còn gì nữa cũng sẽ đồng nghĩa với việc không có niềm tin, phải chịu bế tắc khổ sở. Vậy phải làm sao để niềm tin được một lần nữa rực cháy?
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Công Tử Hoan Hỉ | Đam mỹ | Hoàn thành
Yêu một người là dù đã xa cách nhiều năm vẫn có thể tự nhiên như thế mà đến gần người, cho người sự ấm áp, chở che và yêu thương vẹn nguyên như ban đầu. Yêu một người là nguyện dùng cả đời này để ngắm nhìn người đó cười, hạnh phúc và an yên. Đó cũng là thứ hạnh phúc vô cùng mà bản thân cảm nhận được khi yêu.Ninh Hoài Cảnh gặp Từ Khách Thu lần đầu tiên khi cậu ta đang trốn trong một góc của Hầu phủ mà khóc, cậu ta khóc đến đáng thương mà lại khiến Hoài Cảnh cảm thấy có chút thú vị. Khách Thu thấy Hoài Cảnh cười mình liền nắm cổ áo cậu, ánh mắt trừng trừng nhìn cậu đe dọa. Lần thứ hai gặp nhau là ở học đường, nhìn cậu con trai năm xưa khóc thút thít nay đã trưởng thành hơn một chút, Hoài Cảnh không kiềm lòng được mà nhìn lâu hơn chút nữa. Từ Thu Khách lúc này là một con mèo quật cường, khép mình không để ai đến gần. Ninh Hoài Cảnh xưa nay chưa từng để ai vào mắt lại một lòng muốn bảo vệ Thu Khách. Hoài Cảnh nhẹ nhàng tiến vào cuộc sống của cậu, cho cậu chút hơi ấm, sự yêu thương và chở che. Không cầu sau này, chỉ mong hiện tại có thể ở bên cạnh Thu Khách. Con người Thu Khách nhiều tổn thương nên cần phải kiên cường, đến nỗi mà tình cảm của người khác cậu cũng không dám nhận. Hoài Cảnh có thể cố gắng đến bao giờ? Mời các bạn cùng theo dõi.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Minh Tinh | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Lão Công Bất Chính là câu chuyện thuộc thể loại ngôn tình.Tưởng là yêu chân thật qua những cử chỉ thân mật tận tình quan tâm nhưng thật chất là sự giả dối, lợi dụng lẫn nhau vì một lý do nào đó hay chỉ là đùa giỡn rồi thẳng tay hạ thấp một người xuống tận cùng thế giới làm cho họ đau khổ thì đó chính là niềm vui của hắn.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Nhĩ Nhã | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Nhan Tiểu Đao đột nhiên phiêu bạt giang hồ, Tiết Bắc Phàm cất công truy đuổi Tiểu Đao. . . . . . Giang hồ trở nên rối loạn. Người phiêu bạt giang hồ sao có thể không có kiếm kề bên, nhưng chung quy có kiếm kề bên nhất định là bản thân có vấn đề. Người đang yêu thoáng qua sao có thể không bị lừa dối, nhưng chung quy để bị lừa dối nhất định là bản thân có vấn đề. Người đang đi đường lớn sao có thể không bị hãm hại, nhưng chung quy bị hãm hại nhất định là bản thân có vấn đề.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Mạn Mạn Hà Kỳ Đa | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Trước Khi Ly Hôn là tựa truyện hay, đặc sắc và lôi cuốn thuộc thể loại đam mỹ. Truyện kể về chuyện tình ngọt ngào, cuồng nhiệt của hai nhân vật đồng tính có vị trí trong ngành điện ảnh. Lịch Phong là vị ảnh đế nổi tiếng, tài năng, xuất chúng lẫn vẻ bề ngoài và khả năng diễn xuất của mình. Cuộc hôn nhân của Hàn Thời thật đáng để lưu tâm. Mặc dù cưới nhau đã ba năm, nhưng theo Mục Gia Ngôn biết thì đến tận bây giờ, Lịch Phong và Hàn Thời vẫn chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Có rất ít người biết – thực ra hôn nhân của hai người chỉ là hôn nhân hợp đồng.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Người cũng như hoa chỉ vì một lần nở rộ, gặp được tri âm liền chết cũng không tiếc. Song biết phải làm sao? Phải như thế nào mới tìm được tri âm, giống như đóa hoa này, được người thưởng ngoạn?
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Lưu Thiên Thiên | Ngôn tình | Hoàn thành
“Ta muốn nói, thế giới này cũng thật ảo diệu. Năm phút trước, ta còn đang nai lưng trên đường lớn đạp xe trong mưa để đi thi, đùng một cái, ta xuyên. Mất năm phút nữa để tự đánh vào mặt mình, xác định đây không là mơ, ta thực muốn khóc ròng. Xuyên thật rồi! Rõ ràng ta đang đạp cấp tốc vì sợ trễ giờ thi đại học. Mưa to lắm. Áo mưa khiến tầm nhìn ta bị vướng. Vì vậy, khi cái ô tô tải lao đến, ta không kịp tránh. Kì lạ là, tưởng rằng sẽ bị xe tải làm cho bẹp dí, nhưng ánh sáng chói mắt của đèn pha đối với một kẻ mù dở cận nặng bị nhiễm nước mưa, không thể thấy dường như ta chính là 1 điều… kì diệu? Ách… Sau khi bị đèn pha chiếu thẳng, ta nhắm mắt, mở ra thì đã xuyên.”Hạ Tịch Mạn yêu Mạc Lương Đình ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng Mạc Lương Đình chỉ coi cô như học muội. Đã như vậy nhưng lại luôn chơi trò mờ ám với cô. Chẳng may xuyên không, Hạ Tịch Mạn cô cứu giúp được một soái ca, liền bị bám theo không rời. Sau đó, cô lại gặp được Mạc Lương Đình phiên bản cổ trang. [ Trích Đoạn]“Còn muốn ngắm tới bao giờ?” Ta tròn mắt. Lại thất thần. Vĩnh viễn không thể thoát cái bệnh hoa si khi nhìn mĩ nam. Ta luống cuống muốn thoát khỏi hắn.“Đừng động.” giọng hắn khàn khàn. Ta cứng ngắc. Khóc ròng. Tại sao có thể quên nam nhân khi tỉnh dậy dễ bị kích thích nhất cơ chứ. Mà hắn lại ôm trong lòng bông hoa xanh tươi mơn mởn là ta đây, không có phản ứng mới là lạ.“Ta không động, ngươi thả ta ra đi.” Ta nuốt nước bọt cười“Để ta ôm nàng một chút.”Ta nằm yên, cứng đờ nhìn trần nhà. A, từ bao giờ ta biết nghe lời thế nhỉ?“Mạn Mạn”“Ừ”“Mạn Mạn”“ơi”“Mạn Mạn”“Ta đây”“Chúng ta thành thân đi”“….”“Không phải nói, ta yêu nàng.”
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Ngô Thị Giáng Uyên | Khác | Hoàn thành
Khó ai ngờ tác giả của những cuốn "Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương", "Sóng xanh" lại có một "tâm hồn ăn uống" rất phong phú. Cô gái đam mê du lịch ấy còn tự nhận mình là "tín đồ" sùng bái chuyện ăn uống. Trên con đường rong ruổi khắp đó đây, ngõ ngách cùng với việc khám phá những vẻ đẹp nguyên sơ của cảnh vật quanh mình, cô đã thưởng thức không ít những món ngon vật lạ ở những nơi mình đã đặt chân qua.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:18
Xuân Thập Tam Thiếu | Ngôn tình | Hoàn thành
Sao Song Ngư không phải là truyện kể về cung hoàng đạo. Song Ngư là đại diện cho sự lãng mạn, cho trái tim đầy nhiệt huyết và tâm hồn biết yêu. Cũng giống như những con người trẻ tuổi ở đây, vừa mơ mộng lại có chút nóng bỏng. Cùng là con người, cùng có tình yêu, nhưng số phận của mỗi người dường như đã được sắp đặt từ trước. Có người hạnh phúc khi được tồn tại trên đời, có người lại đau khổ tột cùng khi không được đón nhận tình yêu.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:19
Hoa nở là vô tình, hoa rơi là hữu ý. Khi một cánh hoa chạm xuống nền đất, cũng đồng nghĩa với việc không thể nào quay trở lại. Con người cũng vậy, một khi nhìn lại quá khứ, muốn vươn tay ra vớt lại chút kỉ niệm cũng chẳng được. Phải chăng, yêu là dày vò nhau trong đau đớn? Hy vọng vào một kết cục tốt đẹp, liệu có thể sao? Khi mà hai người đã vô tình trở thành người của hai thế giới? Hối hận sao? Hối hận thì làm được gì? Đau lòng sao? Đau lòng thì liệu người có thể quay trở lại?
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:20
| Linh dị | Hoàn thành
Âm thân tức là chỉ việc người nam giới chưa lập gia đình do gặp bất trắc mà chết đi, vì sợ người nọ ở dưới suối vàng cô đơn lẻ bóng mà người nhà họ sẽ tìm cho hắn một thiếu nữ đồng trinh cũng bị chết yểu chưa lập gia đình để làm lẽ hợp táng gọi là đắp mộ. Sống không có duyên gặp gỡ, chết đi lại được chung mồ, vậy thì cũng coi như cùng với nhau có chữ phận, đó là tập tục của ngôi làng nơi gia đình Tô Đạo Linh sinh sống. Mẹ của Tô Đạo Linh và A Nhược đều si tình, chết rồi nhưng vẫn không muốn buông tha cho người mình thương, họ luôn cố gắng gọi linh hồn của những người thân thuộc trở về, trái lại, Nguyên Hạo không như thế, anh chỉ mong Tô Đạo Linh được sống nên dặn cậu đã rời đi rồi thì tốt nhất không cần quay trở lại. Vậy mà cuối cùng chuyến xe lửa mà Tô Hạo Linh đi ngày ấy bị lật, tất cả các hành khách không còn một ai sống sót, linh hồn cậu quay trở về làng, đến lúc ấy mới nhận ra thực chất mình đã chẳng còn trên thế gian. “Đạo Linh…” Giọng của gã như từ hư vô truyền đến, không có chút gì mang hơi thở của người, “Anh rốt cuộc lại về đây, về cái trấn chết chóc này. Tôi rõ ràng trước đó đã dặn anh đừng về.” Tay tôi bị gã cầm, nhưng không cảm thấy lạnh, mà cùng chung nhiệt độ. Tôi thở dài, nói: “Tô Ngũ, anh làm sao vậy, nói chuyện kỳ lạ quá.”Gã đột nhiên nở nụ cười, là cười khổ, bên má đã đọng lệ, gã nhẹ nhàng kể: “Mùa xuân năm kia núi lở, thôn trấn chúng ta bị chôn vùi, tòan bộ trấn đã thành trấn ma, hiện tại quay về nơi đây, đều là người chết. Mẹ anh chấp niệm sâu, khiến cha anh cũng sắp tới rồi.” Gã vuốt ve mặt tôi, vẻ mặt vô cùng phức tạp, đau khổ cực kỳ, rồi lại như có chút gì vui mừng, gã lại tiếp tục nói: “Tôi đã bảo anh đi thật xa nơi này, anh tại sao lại quay về? Tới đây, không còn người sống…”
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:20