Họa Gia Gia | Ngôn tình | Hoàn thành
Lưu Hàn Trạch lấy điện thoại trong túi quần, nhấn nút nghe vẻ mặt ảm đạm bỗng chuyển sang nhíu mày. Khi nghe điện thoại xong nhìn Cố Mai Nhàn nằm trên giường bệnh với ánh mắt phức tạp, chần chừ mấy giây mới mở lời: "Tiểu An ở nhà mới ngủ một mình không quen, tôi phải qua đó" Cố Mai Nhàn gắt gao bấu chặt ga giường, cười khổ nhìn anh, Tư Duệ An nhanh như vậy đã gọi điện cho anh rồi? "Cô ấy không còn nhỏ nữa biết tự chăm sóc cho mình, Trạch, ở lại với em chỉ đêm nay thôi...""Bệnh tình của cô cũng không nghiêm trọng, bác Trương sẽ chăm sóc cho cô" Lưu Hàn Trạch, một chút quan tâm anh cho em cũng khó như vậy? Em là vợ anh hay cô ấy? "Rốt cuộc là em quan trọng hay cô ấy quan trọng...em mới là vợ hợp pháp của anh, cô ta chỉ là tiểu tam có tư cách gì mà anh quan tâm.Cô ta không biết xấu hổ dành chồng người khác, cô ta không xứng..." ChátÂm thanh thanh thúy vang lên, Cố Mai Nhàn sờ bên má sưng đỏ, kinh ngạc nhìn Lưu Hàn Trạch, anh cư nhiên lại đánh cô vì người phụ nữ kia. Trước giờ dù anh luôn đối xử lạnh nhạt với cô cũng chưa từng ra tay đánh cô. Ha ha, Cố Mai Nhàn cô như thế nào lại có kết cục này, cô...thật sự thua rồi... "Cô nói cô ấy không xứng, vậy cô xứng sao, nếu không phải lúc trước cô cứu tôi trong vụ hỏa hoạn đó, một cái liếc mắt tôi cũng không muốn cho cô, Cố Mai Nhàn cô cho là vợ của tôi thì ăn nói ngông cuồng như vậy, cô so với Tiểu An cái gì cũng không bằng"
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Cuộc sống của Lăng Từ Nhật xoay quanh những câu chuyện về cuộc sống, những cung bậc học trò cũng như là về ... tình yêu... - Này nhóc!! - Gì đấy?? - Gọi là anh cái nào!! - Ông chỉ hơn tôi nửa năm thôi. Muốn tôi gọi là anh thì... đợi đến khi ông là người yêu tôi thì hẳn nói!!...Dương Khánh Nam nhìn Lăng Từ Nhật, nheo nheo mày, cười nham hiểm... - Được rồi!! Là do nhóc nói đấy nhé!!!
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Truman Capote | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô cũng được coi là một tiểu thư gia đình khuê các, tính tình hiền lành lại ngoan ngoãn. Sống trong nhung lụa từ nhỏ, từ bé đã phải học lễ nghi, được ăn hay không được ăn những thứ này đều đã phải học qua, nên nói câu gì, không nên nói câu gì cũng đều đã qua dạy dỗ. Cuộc sống của một tiểu thư gia đình giàu có vốn không phải là đơn giản như mọi người hay tưởng tượng. Mọi hành động hay những cử chỉ nhỏ nhặt nhất đều sẽ bị mọi người trong thiên hạ.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Thượng Thả | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Oai Nị Mật Đường của tác giả Thượng Thả. Luôn luôn thong dong tự nhiên thiếu nữ nhĩ tiêm bỗng dưng nhảy hồng, tránh ra thiếu niên tay liền muốn chạy.Chỉ là dung lễ đã sớm dự đoán được sẽ có một màn này, trong tay tơ hồng không biết ở khi nào lại quấn lên hai người chỉ gian.Thanh tuyển soái khí bạch y thiếu niên nhẹ nhàng cười rộ lên, tiếng nói mát lạnh: "Đều nhìn cái gì? Mười mấy năm trước liền đính hôn từ trong bụng mẹ, ở bên nhau sớm muộn gì sự."Dân quốc thời kỳ giấy hôn thú thượng có như vậy một đoạn lời nói:Hỉ kim nhật xích thằng hệ định, châu liên bích hợp.Bặc tha niên bạch đầu vĩnh giai, quế phức lan hinh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Đáng Yêu Hơn Cả Đường của cùng tác giả.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Miêu Lôi Đặc | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mãi Ái của tác giả Miêu Lôi Đặc. Mặc dù lần đầu chạm mặt không mấy hài hoà nhưng Hoàng Phủ Lãng ỷ vào môt thân võ nghệ, nhanh chóng trói buộc tay chân mềm yếu của tiểu thiếu gia kiaĐã vậy còn thuận tiện chặn miệng không cho người ta la lên, miệng đối miệng, tiểu thiếu gia không tiền đồ, cũng bị mê hoặc, cả người đều mềm mại ra.Chỉ đích danh muốn thuê hắn làm bảo tiêu, hừ! Đùa giỡn? Ai đùa ai còn chưa biết đâu!Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Thì Ra Tui Đáng Yêu Đến Vậy hay Huyền Học Đại Sư Lại Đang Nỗ Lực Chia Tay.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Khương Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành
Gió đầu hè mang theo hơi say ấm áp, ánh nắng ngoài cửa số nhẹ nhàng chiếu vào phòng, hai giờ chiều, hành lang bệnh viện yên tĩnh. Trong phòng trực ban của y tá, hai cô y tá trẻ tuổi cầm điện thoại di động, cô y tá kia đưa điện thoại cho bạn tốt, cố gắng nhỏ giọng nhưng giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn: Mau xem đi, đồ mới ra đó. Trên bức ảnh là hình trang phục cưới của một đôi nam nữ, khuôn mặt tinh xảo, trai tài gái sắc nhìn vô cùng xứng đôi.Trương thiên vương mặc đồ này nhìn đẹp quá. Nữ y tá tóc ngắn nói: Đẹp trai đến mức không để cho người ta sống nổi. Kiều thiên hậu cũng đâu có thua kém! Cũng sắp 40 tuổi rồi, sao có thể đẹp như vậy được, chăm sóc thật tốt. Cô ấy thật hạnh phúc, đã ly hôn mà cũng gặp được người đàn ông tốt như vậy, bây giờ còn mang thai, không biết kiếp trước cô ấy đã tích bao nhiêu công đức nữa. Nếu tôi mà là cô ấy thì tốt rồi. Y tá tóc ngắn ôm mặt, vẻ mặt xa xăm nói.Nhỏ tiếng chút. Y tá tóc ngắn ngắt lời: Để y tá trưởng nghe được thì không hay đâu.Cô y tá nhỏ nhún vai, không nói gì nữa. Phòng bệnh cuối hành lang, bức màn cửa bị kéo kín mít, trong phòng không bật đèn, điều hòa thổi vù vù, đi vào chợt giống như đi tới một căn nhà xác im lặng, thời tiết tháng sau lạnh phát run.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoa Y Xuy Địch Nhân | Sắc | Hoàn thành
Mấy ngày kế tiếp, Mục Dã cũng không có rời đi. Cả ngày cậu đều bên cạnh Tùng Trạch, dùng phương thức ôn nhu nhất thương yêu anh, chăm sóc anh, bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đều nghĩ ra biện pháp để anh được thoải mái hưởng thụ nhất. Hai người có lúc làm tình, Tùng Trạch trước sau như một đều rất phối hợp, nhưng hai người đều hiểu ý nhau không ai nhắc lại chuyện lần trước.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mạch Mầm | Ngôn tình | Hoàn thành
Hôm nay, là buổi tham quan cuối cùng trước khi tốt nghiệp Cao Trung. Từ Nghiên do để quên đồ ở tiệm ăn, phải quay về lấy, cho nên thời điểm lên xe buýt trễ hơn người khác. Chỗ ngồi phía trước đều đã đông nghẹt, cô chỉ đành đi về phía cuối xe, cố gắng xơi dịch một đống hành lý mới tìm được một chỗ ngồi tạm ổn, cô đơn ngồi xuống.Ngưỡng cổ ra nhìn về phía trước, một đám người đang đùa giỡn ầm ĩ, một thanh niên cùng với đám người ngồi ở phía đầu xe chính là bạn trai cô, Lý Húc. Vừa đánh bài, vừa nói chuyện phiếm, chơi tới quên trời quên đất. Quên mất sự tồn tại của người bạn gái này, vừa nãy lên xe trễ, cô cũng cố tình đi đến bên cạnh hắn, đi qua đi lại vài lần, nhưng cũng bị lơ tiệc, thậm chí không thèm nhìn cô đến một cái.Thực tế chứng minh, trong lòng cô thực sự rất khổ sở. Bắt đầu từ hai tuần trước, cô nhìn thấy một tấm hình Lý Húc đang cùng một cô gái ra ngoài dạo chơi, còn quá đáng hơn là để cô nhìn thấy một tấm hình thân mật.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thập Cửu Dao | Sắc | Hoàn thành
Tụng Nhiên là một cậu họa sĩ minh họa truyện thiếu nhi. Vừa mới đi làm, cậu đã đến thành phố S dốc sức làm việc, lăn lê bò toài ngã vấp rất nhiều năm, cuối cùng cũng ký được hợp đồng dài hạn với mấy nhà xuất bản. Bởi vì chăm chỉ, lễ phép, giao bản thảo đúng deadline mà các cô các dì trong ban biên tập rất thích cậu, coi cậu như con trai, thường xuyên nói muốn giới thiệu bạn gái cho bạn thanh niên ngoan tích cực có chí tiến thủ Nhiên Nhiên. Có điều cậu luôn cười cười đáp không cần, cứ để tùy duyên đi. Đùa à, cậu là gay đấy, không thể làm hại cô nương vô tội nhà người ta được. Xu hướng tính dục của Tụng Nhiên là trời sinh, không cách nào đảo ngược lại được. Hơn hai mươi năm qua dù cậu không có thời gian yêu đương, cũng chưa từng thật sự thích ai. Nhưng trong những giấc mộng xuân, bóng dáng mờ ảo vùi mình cày cấy lau mồ hôi trên người cậu không ngực không mông, tuyệt đối không phải là con gái, điểm ấy cậu vẫn vững tin không hề nghi ngờ.Tụng Nhiên độc thân, vẫn chưa có bạn đời. Lúc vừa đến thành phố S, cậu nhìn thấy một đôi tình nhân đồng giới đang nắm tay sóng vai trong tàu điện ngầm. Điều này đã mang đến một tín hiệu sai lầm cho cậu, khiến Tụng Nhiên nghĩ rằng giới gay nơi này cũng bình thường công khai như đôi tình nhân kia. Thế là cậu lấy dũng khí đến gay bar trà trộn một đêm, nhưng lại chạy trối chết vì những bộ trang phục diêm dúa đầy ắp dục tình và không khí động dục trụy lạc nơi đây. Từ đó cậu cắt đứt suy nghĩ tìm kiếm bạn đời thông qua cách này.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lạc Lạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi người phụ nữ ấy đi cô khẽ thở phù, làm sao bây giờ cô lỡ nhận lời rồi có lẽ đã bị số tiền lớn ấy làm mờ mắt mình rồi quả thật nó hơn rất nhiều số tiền hàng tháng cô kiếm được, cô phải làm sao đây..... Cao Mộc Nhi một vị bác sĩ tâm lý trẻ tuổi gần đây cô khá nổi tiếng trên truyền hình và đó là lý do người phụ nữ giàu có quyền lực ấy tìm đến cô, bà ta để lại một tấm thẻ. "Tập Đoàn Dương Thị có tiếng nhất nước""Tiêu rồi, lỡ mà không làm được chắc sẽ chết trong tay họ mất, Mộc Nhi khóc trong bụng mở điện thoại lên gọi cho người bạn của mình. "Sao? Dương Thị? Bà điên à sao để dính tới họ, nghe nói họ có người con trai nhưng bị gay đấy..... mà gia đình họ nói chung là đừng nên dính tới sẽ có án mạng xảy ra nếu bà không làm được đó!!!" "Chết tôi rồi phải làm sao đây?" "Trời ơi bà đúng là bị tiền làm mờ mắt mà" "Không ít đâu một tháng 500 triệu, số tiền mà mơ tớ cũng không thể mơ được nay lại có cơ hội như thế sao không thử"
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Đại Thanh Q3 | Sủng | Hoàn thành
Lâm tổng sáng sớm lại xách hai quầng mắt thâm đi làm, ngồi trong văn phòng thở dài. An An đi vào đưa tài liệu, tri kỷ đưa cái đệm trên ghế sô pha cho cậu: “Lâm tổng à, cơ thể không thoải mái thì nên lót thêm cái đệm.” Lâm Mộc Nam nhìn cái đệm, lại nhìn An An: “… An An này… Con gái mới bây lớn không nên đầu óc đen tối như thế…” An An lườm một cái: “Lâm tổng, em hai mươi lăm rồi…” Lâm Mộc Nam gật đầu: “Nhỏ hơn anh.” An An từ trên xuống dưới đánh giá hai mắt của cậu: “Không, Lâm tổng, anh mới chỉ có năm tuổi.” An An nói xong liền chống nạnh, cực kỳ ngông cuồng nói một câu: “Nào nào nào, kêu chị một tiếng đi.” Lâm Mộc Nam chậm rãi động ngón tay, kéo tài liệu đến trước mặt: “Dì ơi.”
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Diệp Lạc Giang Hồ | Linh dị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Quỷ Phu Trời Cho của tác giả Diệp Lạc Giang Hồ. Mười tám năm sau, Lâm Trường Tư một vị sinh viên bình thường, được Lâm Trang đến cửa cầu hôn, không thể không thực hiện lời hứa năm xưa, ký kết minh hôn với cái xác khô trăm năm……Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ta Ở Lãnh Cung Trồng Trọt hay Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Kỳ Thập Nhị | Đam mỹ | Hoàn thành
Em quay cuồng – trong mơ hồ, mới vừa đứng dậy thì thiếu chút nữa lại cắm đầu trở lại. Đây hình như là lần đầu tiên tôi say đến lê tê phê như vậy đấy. Moẹ nó cái thứ rượu này đúng là vừa hại thân lại còn hại hồn nữa, tôi cảm thấy giờ hồn tôi vẫn đang phương trời nao chưa lao trở về đây này, người cũng vẫn đang lơ lửng như trên mây. Giường là giường của tôi, trần nhà cũng là trần nhà của tôi, and sặp pờ rai, quần áo cũng vẫn là quần áo tôi mặc hôm qua luôn.Chả có nhẽ có tồn tại câu chuyện sau khi say khướt lại xảy ra một cuộc gặp gỡ tươi đẹp với một anh đẹp zai rồi được ảnh bếch về nhà để làm cái lọ cái chai với nhau? Không tồn tại! Nhưng mà cái đậu má nó nếu hôm nay tỉnh dậy mà không phải đang dính người trên giường của tôi, thì tôi thể nào cũng bị dọa chết khiếp mà lao đầu xuống sông tự tử đấy. Quý dzị muốn hỏi tại sao ư? Thế thì lại phải hỏi một chút chuyện ngày hôm qua của tôi.Tất cả đều là do cái cha khách hàng mập *** chết tiệt kia cố sống cố chết mà chuốc rượu tôi, chưa kể ổng còn thật sự chuốc tôi say mèm luôn. Ủa vậy tại sao tôi lại về nhà được nhỉ? Trên tủ đầu giường có một cốc nước, để tôi nghiên cứu coi, chắc không bị ai hạ độc đâu nhỉ? Không phải, ai mắc cái giống gì mà đi hạ độc tôi, có ý đồ gì? Vị thặc nà ngọt. Này hẳn không phải là chuyện tôi có thể làm ra đâu, vì dù sao thì tôi cũng chỉ nhớ đến cái cảnh tượng mình say khướt rồi ôm bạn ‘biu ti phun’ đến đất trời rung chuyển thôi, chứ đừng nói đến chuyện kế tiếp, bởi vì tôi đây một xíu xìu xiu cũng không có nhớ.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Cái đêm mà Cảnh Doãn quyết định theo đuổi Khang Sùng ấy, y xuống tay ngoan độc, thắng thừng cắt luôn mái tóc dài vắt vẻo trên cổ thành cái đầu lủn củn mười phân. Y không ra chỗ thợ cắt tóc mà dùng luôn cây kéo thợ may ở hộc ngăn kéo, soi gương trong buồng tắm, phải một nhát, trái một nhát, cắt đến là sung sướng. Mẹ y Nguyễn Nghiên sáng sớm hôm sau mới phát hiện, sữa đậu nành mới mua bụp cái lênh láng trên thềm, mấy giọt còn bắn xa đến tận dép lê trong nhà. Tay bà xách bánh quẩy với túi ni lông lủng liểng, rít chói tai: “Chuyện giời gì thế này?!”“Đừng hét, đừng hét, mới sáng sớm mà.” Cảnh Doãn cầm cây lau nhà ra lau, hương sữa đậu nành thơm ngọt bồng bềnh trong hành lang. Lúc cây lau nhà hút no nước, y xách đi nhà vệ sinh, Nguyễn Nghiên lại rầy: “Đang yên đang lành cắt gì mà cắt hả!” Vặn nhỏ âm lượng hơn chút, bởi vì bà nghe thấy tiếng nhà họ Trần cách vách mở cửa, nên cố ép giọng xuống thấp, đầy mùi xem chuyện vui. “Lãnh đạo phê bình con.” “Định lừa mẹ anh đấy à?”“Không muốn nuôi nữa thì cắt phắt đi thôi.” Cảnh Doãn ra khỏi nhà vệ sinh, tay áo ngủ xắn cao để lộ cánh tay thon dài, đón bữa sáng từ tay Nguyễn Nghiên mang đến phòng bếp, làm bộ không muốn đả động gì đến chủ đề này nữa. Nguyễn Nghiên đành đi trũng nước rửa sạch dép lê, kiên quyết không tha y: “Tôi không tin. Thằng nhóc nhà anh chắc chắn là thất tình. Thất tình mới khác thường như vậy.”
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hàng Bát Kiều | Đam mỹ | Hoàn thành
Nghiêm Khánh Sinh cố không lau mồ hôi, không lên tiếng, gật gật đầu. Ông chủ biết anh nghe thấy được, liền khoan thai trở về tiền thính, người què này không nói phương diện khác, làm việc thành thật ra sức, yên tâm cực kì. Nghiêm Khánh Sinh khi còn bé từng gặp tại nạn, trong nhà nghèo, không có tiền cho anh đi chữa trị, thành ra chân để lại tật, đi thì vẫn đi được, chạy thì chạy không được. Dần lâu hàng xóm láng giềng trẻ con quê nhà cũng bắt đầu gọi anh là người què, danh hiệu đó kết bạn với anh được ba mươi hai năm, tính cả năm nay, so với mẹ của anh sống chung với anh thời gian còn dài hơn.Mười một giờ ba phút, mấy trăm vỏ bánh sủi cảo chỉnh tề xếp ở một bên, Nghiêm Khánh Sinh đứng lên, đỡ bàn duỗi cánh tay dài lấy bao lô cũ của mình, quay người lại, bà chủ đang đứng ở cửa, bưng đĩa sủi cảo có tư có vị mà ăn. Anh buổi tối cũng ăn, trong nồi có vỏ bánh, có sủi cảo phá, nhân bánh còn sót trong nồi, anh uống năm chén lớn, nếm thử nhân bánh thịt bò ở ngoài. Sủi cảo phá: bánh bị vỡTổ chức sinh nhật có thức ăn mặn, còn là "Thịt cao cấp", anh đã thỏa mãn. Nghiêm Khánh Sinh chậm rãi hướng phía cửa quẹo qua đi. "Ai, ngươi đợi đã, tháng này tiền công cho ngươi." Bà chủ đặt cái đĩa, móc trong túi tiền ra. Sáu trăm đồng.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lái xe một đêm, Triệu Vũ mệt mỏi dụi mắt. Những ngày mưa mùa đông luôn đặc biệt ẩm thấp, trên cửa xe bám đầy hơi nước. Lão Vương ngồi bên ghế phụ đã sớm ngủ đến quên trời quên đất, mãi khi xe qua trạm thu phí, Triệu Vũ quay cửa xe xuống, khiến không khí lạnh ùa vào mới đánh thức được ông ta. Sau khi nộp xong lộ phí, xe tải tiếp tục chầm chậm lăn bánh, lão Vương nốc một ngụm trà đặc lên tiếng hỏi “Sắp đến chưa?”
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thật | Đô thị | Hoàn thành
Đập vào mắt hắn là tấm biển phủ đầy bụi trước cửa, nhìn xuyên qua lớp mạng nhện dày đặc có thể lờ mờ thấy được hai chữ “Hướng phủ”. Trước khi đến Tống Duy đã tra cứu kĩ càng rồi, nơi này là một thôn cùng họ, bởi vì nằm ở nơi khỉ ho cò gáy nên vẫn còn giữ lại một số hủ tục xưa cũ, chẳng hạn như định kì phải cúng tam sinh (2) cho tổ tiên ở nhà cũ. Mà bây giờ bên chân Tống Duy chính là mớ nhang cúng còn chưa cháy hết, vẫn còn lập lòe ánh lửa đỏ. Bốn bề im lặng chết chóc, khung cảnh làm người ta không rét mà run. “Thật thoải mái…” Tống Duy khẽ khàng nói, âm giọng nhừa nhựa ngấy ngấy như đầu lưỡi dính đường.Hắn biết, mình vô cùng hứng thú với nơi này. Mặc dù nói nơi này là nhà thờ tổ tiên mà thôn họ Hướng vô cùng tôn sùng, nhưng trong miệng người bên ngoài thì đây lại là một chỗ vô cùng quái đản, hoặc là một địa chỉ cần phải tránh xa. Đặc biệt, trên một trang web kín, nó luôn chễm chệ trong top bảng xếp hạng những địa điểm đáng sợ nhất. Một nơi khơi gợi được tò mò như vậy nhưng do một phần bị vây quanh bởi rừng núi trắc trở, một phần vì thôn dân không cởi mở nên ngoại trừ thỉnh thoảng có dân phượt nghe đồn mà đến thám hiểm thì hầu như quanh năm chẳng có ai đặt chân đến quấy rầy.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Mật Duyệt | Ngôn tình | Hoàn thành
“Triều đại pháp luật quy định, thiếp thì không thể trở thành thê tử (vợ)." Hắn ôm nàng càng chặt hơn, "Cho nên ta chưa từng muốn thu nàng làm thông phòng, bởi vì trong lòng ta, nàng chỉ có thể là vợ của ta." Không phải nha hoàn thông phòng, cũng không phải thiếp thất, chỉ có thể làm chính thê thôi. "Chàng ngốc, cưới nha hoàn làm vợ, chàng sẽ bị người cười cả đời cho xem." Phương Hàm không thể không cảm động, hắn thổ lộ so với lời tỏ tình đều thật xúc động. "Dù sao ta hiện nay cũng là Phò mã, em rể Hoàng Thương không phải sao?" Kiều Bách Dung cười đắc ý. "Dạ, dạ, Phò mã gia ngài thông minh nhất!" Phương Hàm buồn cười đưa tay muốn bóp mặt hắn, lại bị hắn bắt được, đưa tới bên miệng hôn. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn một thật lâu, đột nhiên cười nói: "Nhưng thiếp cũng thông minh quá chứ." "Hả?" "Thiếp thật sự yêu một nam nhân đối tốt với thiếp, sau đó lại gả cho Phò mã tốt, còn chưa đủ thông minh sao?" Nàng nghịch ngợm nháy mắt với hắn. Về những chuyện kiếp trước, tất cả ném xuống sông hết đi. "Quả thật rất thông minh." Kiều Bách Dung cười đồng ý, cũng cúi đầu hôn nàng. Phương Hàm nhu thuận nhắm mắt lại, đáp lại nhiệt tình của hắn. Nàng tin tưởng, công chúa cùng phò mã thông minh, dùng cơ trí của bọn họ giải quyết hết trở ngại trong tương lai, hạnh phúc như thế này mãi mãi.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tống Vũ Đồng | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng tên Phong Linh, là một đứa trẻ không cha không mẹ được gia đình hiện tại nhận về nuôi. Trước đây vợ chồng nhà họ Phong dù có cố gắng thế nào cũng chẳng thể có con được, vậy nên cuối cùng bất đắc dĩ mới phải nhận Phong Linh, đâu ngờ rằng mới nuôi nàng được mấy ngày liền nhận được tin vui, đứa bé sau đó sinh ra chính là được sủng ai hết mực. Chỉ là thật không ngờ rằng, khi hai đứa trẻ đều đến tuổi trưởng thành cũng là lúc có chuyện xảy ra. Phong Vân là người có vận tốt, lại hợp với đứa con ốm yếu của nhà họ Long, thế nên bởi vì cảm tình giữa hai nhà cũng như ân nghĩa không tài nào quên được mà Phong lão gia chủ đã tính đồng ý mối hôn sự này, như việc đó lại không được phu nhân phê chuẩn. Cuối cùng vì để trả ơn cha mẹ Phong Linh quyết định mang thân này gả đi thay em. Ban đầu cứ nghĩ rằng cuộc sống nơi xứ người hẳn là rất khổ cực, không có cha mẹ thương yêu chiều chuộng cùng đứa em gái hoạt bát của mình bên cạnh, nàng hẳn là sẽ rất khó thích nghi. Nhưng sau này khi đã về làm dâu nhà người ta, nắm tháng nàng trải qua cũng cực kỳ vui vẻ. Tuy họ lấy nhau không phải vì tình cảm, nhưng từ cái nhìn đầu tiên Phong Linh đã biết mình nguyện ý ở bên hắn cả đời, dù cho hắn có yếu ớt thế nào đi chăng nữa nàng cũng sẽ dùng chính mình mà che chở cho hắn. Còn hắn dưới sự ôn nhu chăm sóc của nàng, chính là dần dần hảo cảm tăng lên, đối với nàng luôn luôn rất cưng chiều sủng ái.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Nhược Bàn | Ngôn tình | Hoàn thành
Trọng sinh giống như một cơ hội để người khác có thể thay đổi những điều ở kiếp trước. Nhưng không ngờ là tưởng mình biết hết mọi chuyện sẽ diễn ra cũng không đoạn đường chỉ cần một chút thay đổi nhỏ liền có thể nảy sinh những điều không thể lường trước. Cố Thiền kiếp trước được tiên đoán là sẽ giữ ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, trên dưới triều đình đều mong chờ. Thế nhưng Tĩnh vương Hàn Thác lòng dạ không lường lại có thể giết chết đệ đệ của mình soán ngôi, cưỡng đoạt em dâu làm hoàng hậu của mình. Cố Thiền có phước làm mẫu nghi thiên hạ nhưng chẳng được hưởng, không bao lâu đã hương tiêu vãn ngọc. Kiếp trước xem như đoản mệnh, kiếp này có thể trọng sinh trở lại, Cố Thiền chỉ một lòng mong muốn có thể an nhàn bên gia đình, người thân khỏe mạnh, không vướng vào những tranh đấu của hoàng cung. Nhưng thế sự không như nàng nghĩ, Hàn Thác thế nào đối với nàng lại dây dưa không dứt, bám theo nàng tựa như đối với nàng là một lòng một dạ. Cố Thiền đối mặt với Hàn Thác không ngừng chủ động tìm cách thân mật với nàng lại không biết phải làm như thế nào. Một đời sống lại cũng không biết trước được sự tình sẽ ra sao. Kiếp này của Cố Thiền sẽ trải qua như thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi.
24.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00