Miêu Lôi Đặc | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mãi Ái của tác giả Miêu Lôi Đặc. Mặc dù lần đầu chạm mặt không mấy hài hoà nhưng Hoàng Phủ Lãng ỷ vào môt thân võ nghệ, nhanh chóng trói buộc tay chân mềm yếu của tiểu thiếu gia kiaĐã vậy còn thuận tiện chặn miệng không cho người ta la lên, miệng đối miệng, tiểu thiếu gia không tiền đồ, cũng bị mê hoặc, cả người đều mềm mại ra.Chỉ đích danh muốn thuê hắn làm bảo tiêu, hừ! Đùa giỡn? Ai đùa ai còn chưa biết đâu!Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Thì Ra Tui Đáng Yêu Đến Vậy hay Huyền Học Đại Sư Lại Đang Nỗ Lực Chia Tay.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
An Ni Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Lý Tự Khanh của tác giả An Ni Vi. Tô Mạch Ức từ trước đến giờ nghe được nhiều nhất là câu “xin đại nhân tha mạng”Nhưng làm sao hắn ngờ được có một ngày, cũng câu ấy, tại một nơi vắng lặng, chút ánh sáng leo lét, từ miệng một người khác thốt ra, ngữ khí mềm mại, e sợ lại khiến hắn mềm lòng đến vậy!Mười hai năm giả nam, mười năm học tập gian khổ.Thật vất vả mới bước lên được con đường hình ngục, Lâm Vãn Khanh một lòng muốn lật lại vụ án chết oan của Tiêu gia năm xưa.Nhưng nàng gặp phải một nam nhân rất khó tính.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Loạn Thần của cùng tác giả.
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Ký Ức Ngữ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cực Hạn Triền Miên của tác giả Ký Ức Ngữ. Thành phố Thịnh Châu, một thành phố nổi tiếng thế giới về sòng bạc, nơi đây là thiên đường trong mơ của đám nhà giàu phất lên sau một đêm, mỗi ngày đều có vô số người mang cả đống tiền lớn đổ vào thành phố này. Nó thỏa mãn một bộ phận những người chỉ trong một đêm thăng quan tiến chức, giàu lên nhanh chóng trở thành người thượng lưu, nó cũng khiến cho vô số người tán gia bại sản, vợ con ly tán, có người căm thù nó, cũng có người vô cùng thích sắc màu như truyện cổ tích của nó.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Rượu Ấm Cắn Lê hay Thiên Sư Hạ Sơn.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
fujiwara | Đô thị | Hoàn thành
Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun xéo.Mọi người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đây(lâu lâu phải kể công một chút), nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy phát ghét. Làm đầu tắt mặt tối mới đủ sức trả tiền lời từ món nợ mà cha tôi vay từ một nhà băng nổi tiếng cho vay nhiều nhưng có lãi suất cao mỗi tháng. Còn món tiền chính thì càng lúc càng tăng lên. Thật đau cái đầu...
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Khương Ngọc | Ngôn tình | Hoàn thành
Gió đầu hè mang theo hơi say ấm áp, ánh nắng ngoài cửa số nhẹ nhàng chiếu vào phòng, hai giờ chiều, hành lang bệnh viện yên tĩnh. Trong phòng trực ban của y tá, hai cô y tá trẻ tuổi cầm điện thoại di động, cô y tá kia đưa điện thoại cho bạn tốt, cố gắng nhỏ giọng nhưng giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn: Mau xem đi, đồ mới ra đó. Trên bức ảnh là hình trang phục cưới của một đôi nam nữ, khuôn mặt tinh xảo, trai tài gái sắc nhìn vô cùng xứng đôi.Trương thiên vương mặc đồ này nhìn đẹp quá. Nữ y tá tóc ngắn nói: Đẹp trai đến mức không để cho người ta sống nổi. Kiều thiên hậu cũng đâu có thua kém! Cũng sắp 40 tuổi rồi, sao có thể đẹp như vậy được, chăm sóc thật tốt. Cô ấy thật hạnh phúc, đã ly hôn mà cũng gặp được người đàn ông tốt như vậy, bây giờ còn mang thai, không biết kiếp trước cô ấy đã tích bao nhiêu công đức nữa. Nếu tôi mà là cô ấy thì tốt rồi. Y tá tóc ngắn ôm mặt, vẻ mặt xa xăm nói.Nhỏ tiếng chút. Y tá tóc ngắn ngắt lời: Để y tá trưởng nghe được thì không hay đâu.Cô y tá nhỏ nhún vai, không nói gì nữa. Phòng bệnh cuối hành lang, bức màn cửa bị kéo kín mít, trong phòng không bật đèn, điều hòa thổi vù vù, đi vào chợt giống như đi tới một căn nhà xác im lặng, thời tiết tháng sau lạnh phát run.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hoa Y Xuy Địch Nhân | Sắc | Hoàn thành
Mấy ngày kế tiếp, Mục Dã cũng không có rời đi. Cả ngày cậu đều bên cạnh Tùng Trạch, dùng phương thức ôn nhu nhất thương yêu anh, chăm sóc anh, bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đều nghĩ ra biện pháp để anh được thoải mái hưởng thụ nhất. Hai người có lúc làm tình, Tùng Trạch trước sau như một đều rất phối hợp, nhưng hai người đều hiểu ý nhau không ai nhắc lại chuyện lần trước.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mạch Mầm | Ngôn tình | Hoàn thành
Hôm nay, là buổi tham quan cuối cùng trước khi tốt nghiệp Cao Trung. Từ Nghiên do để quên đồ ở tiệm ăn, phải quay về lấy, cho nên thời điểm lên xe buýt trễ hơn người khác. Chỗ ngồi phía trước đều đã đông nghẹt, cô chỉ đành đi về phía cuối xe, cố gắng xơi dịch một đống hành lý mới tìm được một chỗ ngồi tạm ổn, cô đơn ngồi xuống.Ngưỡng cổ ra nhìn về phía trước, một đám người đang đùa giỡn ầm ĩ, một thanh niên cùng với đám người ngồi ở phía đầu xe chính là bạn trai cô, Lý Húc. Vừa đánh bài, vừa nói chuyện phiếm, chơi tới quên trời quên đất. Quên mất sự tồn tại của người bạn gái này, vừa nãy lên xe trễ, cô cũng cố tình đi đến bên cạnh hắn, đi qua đi lại vài lần, nhưng cũng bị lơ tiệc, thậm chí không thèm nhìn cô đến một cái.Thực tế chứng minh, trong lòng cô thực sự rất khổ sở. Bắt đầu từ hai tuần trước, cô nhìn thấy một tấm hình Lý Húc đang cùng một cô gái ra ngoài dạo chơi, còn quá đáng hơn là để cô nhìn thấy một tấm hình thân mật.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thập Cửu Dao | Sắc | Hoàn thành
Tụng Nhiên là một cậu họa sĩ minh họa truyện thiếu nhi. Vừa mới đi làm, cậu đã đến thành phố S dốc sức làm việc, lăn lê bò toài ngã vấp rất nhiều năm, cuối cùng cũng ký được hợp đồng dài hạn với mấy nhà xuất bản. Bởi vì chăm chỉ, lễ phép, giao bản thảo đúng deadline mà các cô các dì trong ban biên tập rất thích cậu, coi cậu như con trai, thường xuyên nói muốn giới thiệu bạn gái cho bạn thanh niên ngoan tích cực có chí tiến thủ Nhiên Nhiên. Có điều cậu luôn cười cười đáp không cần, cứ để tùy duyên đi. Đùa à, cậu là gay đấy, không thể làm hại cô nương vô tội nhà người ta được. Xu hướng tính dục của Tụng Nhiên là trời sinh, không cách nào đảo ngược lại được. Hơn hai mươi năm qua dù cậu không có thời gian yêu đương, cũng chưa từng thật sự thích ai. Nhưng trong những giấc mộng xuân, bóng dáng mờ ảo vùi mình cày cấy lau mồ hôi trên người cậu không ngực không mông, tuyệt đối không phải là con gái, điểm ấy cậu vẫn vững tin không hề nghi ngờ.Tụng Nhiên độc thân, vẫn chưa có bạn đời. Lúc vừa đến thành phố S, cậu nhìn thấy một đôi tình nhân đồng giới đang nắm tay sóng vai trong tàu điện ngầm. Điều này đã mang đến một tín hiệu sai lầm cho cậu, khiến Tụng Nhiên nghĩ rằng giới gay nơi này cũng bình thường công khai như đôi tình nhân kia. Thế là cậu lấy dũng khí đến gay bar trà trộn một đêm, nhưng lại chạy trối chết vì những bộ trang phục diêm dúa đầy ắp dục tình và không khí động dục trụy lạc nơi đây. Từ đó cậu cắt đứt suy nghĩ tìm kiếm bạn đời thông qua cách này.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Đại Thanh Q3 | Sủng | Hoàn thành
Lâm tổng sáng sớm lại xách hai quầng mắt thâm đi làm, ngồi trong văn phòng thở dài. An An đi vào đưa tài liệu, tri kỷ đưa cái đệm trên ghế sô pha cho cậu: “Lâm tổng à, cơ thể không thoải mái thì nên lót thêm cái đệm.” Lâm Mộc Nam nhìn cái đệm, lại nhìn An An: “… An An này… Con gái mới bây lớn không nên đầu óc đen tối như thế…” An An lườm một cái: “Lâm tổng, em hai mươi lăm rồi…” Lâm Mộc Nam gật đầu: “Nhỏ hơn anh.” An An từ trên xuống dưới đánh giá hai mắt của cậu: “Không, Lâm tổng, anh mới chỉ có năm tuổi.” An An nói xong liền chống nạnh, cực kỳ ngông cuồng nói một câu: “Nào nào nào, kêu chị một tiếng đi.” Lâm Mộc Nam chậm rãi động ngón tay, kéo tài liệu đến trước mặt: “Dì ơi.”
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Kỳ Thập Nhị | Đam mỹ | Hoàn thành
Em quay cuồng – trong mơ hồ, mới vừa đứng dậy thì thiếu chút nữa lại cắm đầu trở lại. Đây hình như là lần đầu tiên tôi say đến lê tê phê như vậy đấy. Moẹ nó cái thứ rượu này đúng là vừa hại thân lại còn hại hồn nữa, tôi cảm thấy giờ hồn tôi vẫn đang phương trời nao chưa lao trở về đây này, người cũng vẫn đang lơ lửng như trên mây. Giường là giường của tôi, trần nhà cũng là trần nhà của tôi, and sặp pờ rai, quần áo cũng vẫn là quần áo tôi mặc hôm qua luôn.Chả có nhẽ có tồn tại câu chuyện sau khi say khướt lại xảy ra một cuộc gặp gỡ tươi đẹp với một anh đẹp zai rồi được ảnh bếch về nhà để làm cái lọ cái chai với nhau? Không tồn tại! Nhưng mà cái đậu má nó nếu hôm nay tỉnh dậy mà không phải đang dính người trên giường của tôi, thì tôi thể nào cũng bị dọa chết khiếp mà lao đầu xuống sông tự tử đấy. Quý dzị muốn hỏi tại sao ư? Thế thì lại phải hỏi một chút chuyện ngày hôm qua của tôi.Tất cả đều là do cái cha khách hàng mập *** chết tiệt kia cố sống cố chết mà chuốc rượu tôi, chưa kể ổng còn thật sự chuốc tôi say mèm luôn. Ủa vậy tại sao tôi lại về nhà được nhỉ? Trên tủ đầu giường có một cốc nước, để tôi nghiên cứu coi, chắc không bị ai hạ độc đâu nhỉ? Không phải, ai mắc cái giống gì mà đi hạ độc tôi, có ý đồ gì? Vị thặc nà ngọt. Này hẳn không phải là chuyện tôi có thể làm ra đâu, vì dù sao thì tôi cũng chỉ nhớ đến cái cảnh tượng mình say khướt rồi ôm bạn ‘biu ti phun’ đến đất trời rung chuyển thôi, chứ đừng nói đến chuyện kế tiếp, bởi vì tôi đây một xíu xìu xiu cũng không có nhớ.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Cái đêm mà Cảnh Doãn quyết định theo đuổi Khang Sùng ấy, y xuống tay ngoan độc, thắng thừng cắt luôn mái tóc dài vắt vẻo trên cổ thành cái đầu lủn củn mười phân. Y không ra chỗ thợ cắt tóc mà dùng luôn cây kéo thợ may ở hộc ngăn kéo, soi gương trong buồng tắm, phải một nhát, trái một nhát, cắt đến là sung sướng. Mẹ y Nguyễn Nghiên sáng sớm hôm sau mới phát hiện, sữa đậu nành mới mua bụp cái lênh láng trên thềm, mấy giọt còn bắn xa đến tận dép lê trong nhà. Tay bà xách bánh quẩy với túi ni lông lủng liểng, rít chói tai: “Chuyện giời gì thế này?!”“Đừng hét, đừng hét, mới sáng sớm mà.” Cảnh Doãn cầm cây lau nhà ra lau, hương sữa đậu nành thơm ngọt bồng bềnh trong hành lang. Lúc cây lau nhà hút no nước, y xách đi nhà vệ sinh, Nguyễn Nghiên lại rầy: “Đang yên đang lành cắt gì mà cắt hả!” Vặn nhỏ âm lượng hơn chút, bởi vì bà nghe thấy tiếng nhà họ Trần cách vách mở cửa, nên cố ép giọng xuống thấp, đầy mùi xem chuyện vui. “Lãnh đạo phê bình con.” “Định lừa mẹ anh đấy à?”“Không muốn nuôi nữa thì cắt phắt đi thôi.” Cảnh Doãn ra khỏi nhà vệ sinh, tay áo ngủ xắn cao để lộ cánh tay thon dài, đón bữa sáng từ tay Nguyễn Nghiên mang đến phòng bếp, làm bộ không muốn đả động gì đến chủ đề này nữa. Nguyễn Nghiên đành đi trũng nước rửa sạch dép lê, kiên quyết không tha y: “Tôi không tin. Thằng nhóc nhà anh chắc chắn là thất tình. Thất tình mới khác thường như vậy.”
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Hàng Bát Kiều | Đam mỹ | Hoàn thành
Nghiêm Khánh Sinh cố không lau mồ hôi, không lên tiếng, gật gật đầu. Ông chủ biết anh nghe thấy được, liền khoan thai trở về tiền thính, người què này không nói phương diện khác, làm việc thành thật ra sức, yên tâm cực kì. Nghiêm Khánh Sinh khi còn bé từng gặp tại nạn, trong nhà nghèo, không có tiền cho anh đi chữa trị, thành ra chân để lại tật, đi thì vẫn đi được, chạy thì chạy không được. Dần lâu hàng xóm láng giềng trẻ con quê nhà cũng bắt đầu gọi anh là người què, danh hiệu đó kết bạn với anh được ba mươi hai năm, tính cả năm nay, so với mẹ của anh sống chung với anh thời gian còn dài hơn.Mười một giờ ba phút, mấy trăm vỏ bánh sủi cảo chỉnh tề xếp ở một bên, Nghiêm Khánh Sinh đứng lên, đỡ bàn duỗi cánh tay dài lấy bao lô cũ của mình, quay người lại, bà chủ đang đứng ở cửa, bưng đĩa sủi cảo có tư có vị mà ăn. Anh buổi tối cũng ăn, trong nồi có vỏ bánh, có sủi cảo phá, nhân bánh còn sót trong nồi, anh uống năm chén lớn, nếm thử nhân bánh thịt bò ở ngoài. Sủi cảo phá: bánh bị vỡTổ chức sinh nhật có thức ăn mặn, còn là "Thịt cao cấp", anh đã thỏa mãn. Nghiêm Khánh Sinh chậm rãi hướng phía cửa quẹo qua đi. "Ai, ngươi đợi đã, tháng này tiền công cho ngươi." Bà chủ đặt cái đĩa, móc trong túi tiền ra. Sáu trăm đồng.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tả Mộc Trà Trà Quân | Đam mỹ | Hoàn thành
Lãnh thổ Hướng Thiên quốc bao la, con dân đông đảo, người nắm quyền trị quốc có cách, bách tính không gặp phải nỗi khổ chiến loạn, sinh hoạt cũng an cư lạc nghiệp, dân phong thuần phác. Ở phía nam Hướng Thiên quốc, có một huyện nằm trong mạng lưới sông ngòi, đường phố xây bên sông, phòng ốc dựa theo hướng nước mà chế ra, tạo thành diện mạo đặc biệt phía trước là ngõ hẻm, mặt sau là đường sông, mà bên trong huyện rất nhiều cầu, có thể nói là thuỷ bộ song song, huyện này chính là huyện Hợp Thuận.“Ta nói chứ Đặng gia, bà vội vội vàng vàng đi nơi nào thế?” Một người phụ nhân trung niên mặc quần áo màu lam nhạt gọi phụ nhân ục ịch đang vội vội vàng vàng lướt qua trước mặt nàng. Phụ nhân ục ịch đang gấp rút lên đường, đột nhiên bị gọi lại, cũng có chút tức giận, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn lên, lại là người nhà chồng tương lai của chất ca nhi nhà mình, trên gương mặt béo vội vã chất đầy nụ cười. “Ôi, trách ta sốt ruột gấp rút lên đường, nên không nhìn thấy đại thẩm, còn không phải là vì sắp đầu xuân sao, tính đi tiệm vải Triệu ký mua chút vật liệu, làm vài bộ đồ mới cho trẻ con trong nhà!”Chất ca nhi kia của mình thật vất vả mới tìm được nơi dừng chân, nàng cũng không thể làm hỏng chuyện. Nói tới Hướng Thiên quốc, ngoại trừ hán tử cùng nữ nhân ra, còn có sự tồn tại của “Ca nhi”, bề ngoài của bọn họ tương tự như hán tử, nhưng khác nhau cũng rõ ràng, phàm là ca nhi, ở mi tâm đều sẽ mọc ra một nốt ruồi son, cũng chính là nốt ruồi mang thai, vóc người của bọn họ cũng gầy, nhỏ hơn so với hán tử một chút, tướng mạo thượng phần lớn là loại tuấn tú.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Vũ Lạc Khinh Trần | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Pháo Hôi Trọng Sinh của tác giả Vũ Lạc Khinh Trần. Sau đó, hắn cùng với Hệ thống Pháo hôi nghịch tập cùng xuyên qua các thế giới làm nhiệm vụ.Hắn trở thành đủ loại nhân vật pháo hôi, vì cốt truyện hy sinh, mà hắn nhiệm vụ chính là giúp họ thực hiện tâm nguyện, sẵn tiện vả mặt vai chính lẫn vai ác, trở thành tồn tại họ không thể ngờ tới, càng không thể nào vứt bỏ hay quên đi, chân chính thành bạch nguyệt quang trong lòng họ.Ta vì ngươi mà chết, bé nhỏ không đáng kể, nhẹ tựa lông hồng.Nhưng lại muốn ngươi ghi nhớ một đời, khắc cốt ghi tâm, chỉ cần nhớ lại liền đau thấu tâm can...Nếu yêu thích Vũ Lạc Khinh Trần, bạn có thể đọc thêm truyện Tối Cường Kinh Kỷ Nhân (Người Đại Diện Xuất Sắc Nhất).
21.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Lái xe một đêm, Triệu Vũ mệt mỏi dụi mắt. Những ngày mưa mùa đông luôn đặc biệt ẩm thấp, trên cửa xe bám đầy hơi nước. Lão Vương ngồi bên ghế phụ đã sớm ngủ đến quên trời quên đất, mãi khi xe qua trạm thu phí, Triệu Vũ quay cửa xe xuống, khiến không khí lạnh ùa vào mới đánh thức được ông ta. Sau khi nộp xong lộ phí, xe tải tiếp tục chầm chậm lăn bánh, lão Vương nốc một ngụm trà đặc lên tiếng hỏi “Sắp đến chưa?”
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
5 Ngốc | Xuyên không | Hoàn thành
Diệp Cốc Thanh nghĩ mãi mà không ra, chẳng qua là đang ở trong phòng làm việc của mình ngủ một giấc không ngờ đã biến thành một người khác, đã đến một thời không lạ lẫm, những thứ này cũng thôi đi, mình lại đặc biệt trở thành một tên ma ốm bệnh tật liên miên?! Không nên lừa bố mày như vậy a!Diệp Cốc Thanh ở thời đại này thật chẳng khác nào tiểu mỹ thụ xinh đẹp yếu ớt, năm nay vừa tròn mười tám. Thân thể Diệp Cốc Thanh yếu ớt nhiều bệnh, vì hắn mà người trong nhà đã mời đến không ít đại phu, tốn không ít tâm tư cùng sức lực, nhưng mà cơ thể vẫn một mực không thấy khởi sắc. Thật vất vả kéo dài đến mười tám, rốt cuộc bị một trận phong hàn mà lần nữa nằm xuống. Dược thạch không thể cứu, Diệp gia cũng không còn cách nào, cuối cùng đành phải dùng phương pháp mê tín xung hỉ, để chữa bệnh cho hắn. Diệp Dốc Thanh đêm tân hôn với tân giai nhân không nghĩ tới vừa mở che đầu ra lại là một nam nhân. Hơn nữa còn là ma đầu khét tiếng?! Diệp Dốc Thanh cảm thấy đây tuyệt đối là do phương thức mở mắt của hắn không đúng rồi!! Không phải nói đối phương là ma đầu giết người không gớm tay sao? Như vậy người trước mắt, quần áo nửa mở, đôi mắt ngập xuân đây nhất định là bị ai đó đánh tráo rồi!!
11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Tống Vũ Đồng | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng tên Phong Linh, là một đứa trẻ không cha không mẹ được gia đình hiện tại nhận về nuôi. Trước đây vợ chồng nhà họ Phong dù có cố gắng thế nào cũng chẳng thể có con được, vậy nên cuối cùng bất đắc dĩ mới phải nhận Phong Linh, đâu ngờ rằng mới nuôi nàng được mấy ngày liền nhận được tin vui, đứa bé sau đó sinh ra chính là được sủng ai hết mực. Chỉ là thật không ngờ rằng, khi hai đứa trẻ đều đến tuổi trưởng thành cũng là lúc có chuyện xảy ra. Phong Vân là người có vận tốt, lại hợp với đứa con ốm yếu của nhà họ Long, thế nên bởi vì cảm tình giữa hai nhà cũng như ân nghĩa không tài nào quên được mà Phong lão gia chủ đã tính đồng ý mối hôn sự này, như việc đó lại không được phu nhân phê chuẩn. Cuối cùng vì để trả ơn cha mẹ Phong Linh quyết định mang thân này gả đi thay em. Ban đầu cứ nghĩ rằng cuộc sống nơi xứ người hẳn là rất khổ cực, không có cha mẹ thương yêu chiều chuộng cùng đứa em gái hoạt bát của mình bên cạnh, nàng hẳn là sẽ rất khó thích nghi. Nhưng sau này khi đã về làm dâu nhà người ta, nắm tháng nàng trải qua cũng cực kỳ vui vẻ. Tuy họ lấy nhau không phải vì tình cảm, nhưng từ cái nhìn đầu tiên Phong Linh đã biết mình nguyện ý ở bên hắn cả đời, dù cho hắn có yếu ớt thế nào đi chăng nữa nàng cũng sẽ dùng chính mình mà che chở cho hắn. Còn hắn dưới sự ôn nhu chăm sóc của nàng, chính là dần dần hảo cảm tăng lên, đối với nàng luôn luôn rất cưng chiều sủng ái.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Đinh Đông Nhất | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau này tỷ tỷ vào cung, ca ca gia nhập quân doanh. Cuối cùng, không biết vì sao mà tỷ tỷ lại tự sát, ca ca sung quân nơi biên cương, cha mẹ bị bắt vào đại lao. Còn nàng, trên đường cùng đám nha hoàn nô tài chạy trốn năm đó, nàng đã mất mạng do xe ngựa đâm vào vách đá. Không ngờ rằng, kiếp trước xuyên không đến đây, bây giờ trời xui đất khiến thế nào mà nàng lại một lần nữa được sống trong thân thể của Lâm Tam Tư, bị điều đến Ninh vương phủ làm nha hoàn. Vì được trọng sinh, nên nàng biết trước số phận Ninh vương không sớm thì muộn cũng sẽ suy vong, nàng quyết tâm thay đổi số phận bằng cách xin đến làm nha hoàn cho thái tử, với hi vọng sau này cứu được gia đình thoát khỏi nghịch cảnh. Vị thái tử kia tên là Hoắc Dực, là vị hoàng tử thứ ba, cũng là người máu lạnh vô tình nhất, hai năm trước vì mưu phản nên bị nhốt trong phủ thái tử, các nữ quyến trong phủ thì bị đuổi đi hết, chỉ để lại một bà lão sáu mươi tuổi.Hoàng thượng vì nể tấm chân tình với mẫu thân hắn nên vẫn không hủy bỏ ngôi vị thái tử của hắn. Một thái tử điện hạ hiên ngang anh dũng, không ai bì nổi của năm đó, giờ lại phải sống cô đơn ở nơi này, thoạt đầu khi vừa nhìn thấy hắn cô độc dưới cây ngô đồng, trái tim nàng đã dấy lên thương cảm xót xa. Người ta hay nói, lửa gần rơm lâu ngày cũng bèn, còn nàng với hắn, nàng ngày đêm chăm sóc, kề cận hắn, tiếp thêm cho hắn niềm tin vực dậy vươn triều, thống lĩnh giang sơn. Liệu có đủ để chiếm được trái tim sắt đá của hắn, khiến hắn ôm nàng vào lòng một lòng bảo vệ. Câu trả lời sẽ có trong Sủng Phi Đường, mời các bạn cùng đón đọc.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Thược Thi Khấu | Ngôn tình | Hoàn thành
Ai da, chẳng qua nàng chỉ thiếu thốn tiền bạc một chút, cho nên xuống núi hành tẩu giang hồ, nàng liền tham lam một chút. Một chút, chỉ một chút mà thôi! Nhưng mà, có đánh chết nàng cũng không thể ngờ tới, nàng cướp ai không cướp, lại phải đối mặt với tên đại ma vương độc ác này. Hắn dám chiếm tiện nghi của nàng không nói, lại còn liên tục chê bai nàng thân hình không cân đối, không thỏa mãn để cho mặc sức hắn ôm!
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Ngôn Tử Mạch | Ngôn tình | Hoàn thành
Nàng cũng chẳng hiểu tại sao mình lại xuyên không, đã vậy lại còn bi thảm không thể nào bi thảm hơn, trở thành nữ phụ văn? Thôi rồi thôi rồi! Thảm rồi thảm rồi! Theo như kịch bản, nữ phụ chính là có cái kết bi thảm nhất, bị các nam chính và nàng nữ chính ức hiếp đủ đường, sống không bằng chết.
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00