Nhóm 4.0 | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiếng lá cây xào xạc. Miên Tú bon bon chạy trong khu rừng vắng, vừa chạy, vừa ngoái đầu lại phía sau. Bộ pijama trắng rách tươm. Đôi chân trần không còn chút cảm giác, dẫu những vết trầy xước đã chằng chịt và hằn sâu, vì phải chạy một quãng đường dài. Tất cả chỉ còn là những nhịp thở vội, đứt quãng và run rẩy. Cô cố gắng lấy lại hơi để tiếp tục cho đoạn đường chưa biết điểm dừng của mình. Sau lưng, ở phía xa, một nhóm người đang truy đuổi, tiếng bước chân, âm thanh xào xạc ngày một lớn hơn, gần hơn, rõ ràng hơn... Tuyệt vọng, kiệt sức, nhưng đôi chân gầy guộc không cho phép chủ nhân của nó dừng lại; bởi dừng lại đâu phải chỉ kết thúc đoạn đường này, mà là, dừng tất cả! Ánh đèn đường phía trước le lói lọt qua kẽ lá, chiếu lại gần, như rọi cho Miên Tú một hy vọng không thành hình. Bước chân nhanh hơn, Miên Tú chạy băng qua khu rừng, bỏ mặc âm thanh rượt đuổi đầy đe dọa vẫn vọng đều từ phía sau.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Sơ Ảnh Lưu Ly | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Rất Yêu Anh là một tựa truyện hay thuộc thể loại ngôn tình, sủng. Truyện xoay quanh một thiếu nữ bưu hãn nhiệt tình trêu chọc một người con trai mắc chứng bệnh tự kỷ phong bế chính mình. Cô là Trần Lập Hạ mạnh mẽ, năng động đã hai mươi bảy tuổi mà vẫn chưa chịu lấy chồng, mẹ cô suốt ngày bắt cô phải đi xem mắt, cô quá đỗi mệt mỏi với việc này. Còn Ngôn Dĩ Luật cùng Ngôn Dĩ Khoan là hai anh em và là hàng xóm lâu năm của nhà họ Trần, người anh tên là Ngôn Dĩ Luật, người em tên là Ngôn Dĩ Khoan. Mẹ Trần đều dùng đại Ngôn tiểu Ngôn để gọi hai anh em bọn họ, khi còn bé Trần Lập Hạ thường xuyên đến nhà họ Ngôn để ăn chực, cũng coi như một nửa con gái nhà người ta.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Sáng Lạn Như Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Mỹ nữ trong thanh lâu không phải những con hình nhân búp bê, không có biểu cảm. Nàng khác họ, nàng ngoài nhan sắc, nàng có linh hồn, xúc cảm, biết hỷ nộ ái ố. Nàng có sức sống mãnh liệt, đôi lúc bướng bỉnh đến đáng yêu, mà dường như tất cả các cảm xúc của nàng đều liên quan tới hắn ta.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Lý Tả Ý | Ngôn tình | Hoàn thành
Tựa truyện có lẽ hơn lạ và người ta nghĩ ngay đến một bài quảng cáo bán hàng hay một bài đăng tin về từ thiện, nhưng thật ra thì không phải như vậy. Quần áo cũ như một cái gì đó trừu tượng về ký ức, về những đó đã từng rất đẹp rồi trở nên cũ kỹ, dù vậy nó cũng từng có khoảng thời gian huy hoàng nhất, được người mang trên mình, cùng họ trải qua vui buồn lẫn lộn.Câu chuyện kể về những ký ức của nữ nhân vật chính, là thanh xuân của cô cũng là cái gì đó vừa vui vừa buồn, có thể phụ nữ không có thùng dụng cụ, không có bồn cầu tự hoại, hay thậm chí là bàn trang điểm nhưng cô ấy nhất định phải có một tủ quần áo. Nói cách này hay cách khác, đó là nơi để cô ấy cất giữ những thứ quý giá nhất, thanh xuân là khoảng thời gian yêu thương nồng đậm, rồi hoài bão với lý tưởng cao cả, nhưng tất cả rồi cũng sẽ êm đềm khi ta đến một độ tuổi nào đó. Quần áo cũ so với quần áo mới chẳng khác gì nhau mấy, vì chúng cũng từng là mới, từng được yêu thương đến mức nào.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Cậu tỉnh lại trong một ngày đẹp trời, nắng xuyên qua ô cửa sổ nhảy nhót vào phòng bệnh. Trong phòng là anh đang đút cháo cho cậu ăn, còn bác sĩ thì vừa rời đi. Cậu trông đờ đẫn, ngơ ngác đến lạ. Mắt hướng về khoảng không vô định, chẳng chịu ăn miếng cháo nào. Anh lo lắng, anh yêu cậu... vậy mà cậu lại yêu người khác. Cậu vì người đó mà bị hôn mê hơn hai tuần nay. Còn anh là người đã đưa cậu đến bệnh viện, chăm sóc cậu suốt những ngày qua. Anh yêu cậu, cậu biết chứ. Nhưng cậu đã lỡ thương người đó đến đau lòng vẫn thương. Anh và cậu thật giống nhau, đều đơn phương một người không thuộc về mình.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Thiên Phật Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Tiểu hài tử đáng thương Y ân từ nhỏ đã bị mù, chịu sự ghét bỏ cùng hắt hủi của mọi người xung quanh nhưng lại không oán không giận, một tiểu hài tử hiểu chuyện như vậy thật khiến người ta thương xót. Y n cũng chỉ muốn cảm nhận được tình thương yêu của phụ thân như bao đứa trẻ khác nhưng chỉ là vô vọng, tiểu hài tử không biết phụ thân trông như thế nào, đang ở đâu mà chạy tới ôm chân làm nũng. Chỉ là còn nhỏ như vậy đã phải chịu cảnh lòng người máu lạnh, tiểu nam hài đáng thương bị chính người mình vẫn luôn kêu là mẫu thân kia đem bán cho bọn buôn người.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Samymaily | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ tình yêu sét đánh, tình cảm của Shade và Fine trở nên sâu đậm hơn khi Shade và Fine được ở gần nhau. Sau mỗi giờ học, Shade luôn dành thời gian để ở bên Fine, chăm sóc cho cô cùng cô tạo nên khoảng thời gian đẹp nhất giữa hai người. Anh luôn bên cô, yêu thương, chiều chuộng cô, tạo cho cô cảm giác an toàn và thoải mái nhất. Shade quan tâm Fine từ những điều nhỏ nhặt nhất như mặc áo cho cô khi trời lạnh, mua bánh kem cho cô… Và tất nhiên, anh cũng ghen tuông rất đáng yêu khi thấy những “vệ tinh” khác xung quanh cô. Đáp lại tình cảm nồng nhiệt của Shade, Fine cũng yêu thương, chăm sóc anh khi bị bệnh rất chu đáo. Nhưng không một tình yêu nào là không phải trải qua sóng gió cả. Tình yêu của Shade và Fine phải trải qua thử thách như nào, họ sẽ cùng nhau vượt qua nó ra sao, hãy theo dõi truyện để tìm được câu trả lời.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Cố Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô đã từng âm thầm trốn tránh nhìn anh, âm thầm yêu anh. Cô đã từng hèn nhát yêu anh dù biết không nên. Cô đã dành cả thanh xuân để mơ, để nhớ, để yêu và để thương anh theo cách trìu mến mà chỉ riêng cô dành cho anh. Cô cực kì yêu anh, cực kì thích anhc nhưng anh lại không thích cô. Đó là thời thanh xuân cô đã dùng cả trái tim để chung thuỷ với anh, ngắm anh từ xa cũng đã là hạnh phúc, nhưng đó là hạnh phúc ngớ ngẩn, tình yêu ngu ngốc mà cô có được. Nhưng một lần, cô tình cờ nghe được anh nói chuyện với một người khác, nói về cô, những lời anh nói ra, như dao găm vào trái tim cô khiến nó từng mảnh bị vỡ vụn. Khóc trong mưa không còn gì khổ hơn bằng, nhưng khóc khi không có mưa, cũng là một loại cảm xúc cô đơn khó tả, vì thiếu mưa, thay thế cho những giọt nước mắt của mình, mưa, khiến người không nhìn thấy ta đau khổ, mưa xoá nhoà kí ức. Cô cũng đau khổ khong khác gì mưa, nhưng mưa vẫn kêu tanh tách, như một bản nhạc piano sâu lắng, dịu dàng. Cô lựa chọn bỏ đi, tránh xa anh, tránh xa quá khứ và tránh xa thời thanh xuân. Khi cô đi rồi, anh mới nhận ra là mình yêu cô rất nhiều. Anh hối hận khi đã nói những lời như vậy để rồi cô nghe được. Chuyện sẽ đi về đâu? Anh và cô có lại được ở bên nhau?
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Thư Hương Tiểu Trúc | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Ai Yêu Ai Trước là tựa truyện thuộc thể loại teen ngôn tình. Truyện viết về tình yêu tuổi học trò hết sức đáng yêu và trong sáng. Tình yêu trên thế gian này rất nhiều loại, nhưng buồn cười nhất là bạn không biết mình đang yêu đối phương. Hai nhân vật trong truyện cũng như vậy, cả hai đều có tình cảm với nhau nhưng lại không nhận ra được điều đó. Ai yêu ai trước? là một câu hỏi khó trả lời...Bởi vì tình yêu đó bắt đầu từ đâu?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Anchan | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh - người đàn ông điển trai tựa như một vị thần dũng mãnh, là chỗ dựa mà cô muốn nắm lấy cả đời. Cứu cô một mạng, cô nguyện trao thân cho anh, trao tấm chân tình của một người con gái để đền ơn. Đối với cô, anh là một đấng cứu thế giúp cô vượt qua những tháng ngày đen tối đầy tổn thương kia. Trao thân mình cho anh, cô không hối hận. Dành tặng cho anh cả linh hồn, cô sẽ không một lời oán thán. Bởi vì cô yêu anh! Trong mắt cô, người đàn ông này chính là chỗ dựa vững chãi bao bọc cô cả đời. Người cũ tìm đến cửa? Cô không sợ, cũng sẽ không bận tâm tới! Anh ta thì đã sao? Hại cô suýt mất mạng, hành hạ cô giãy đạp quằn quại trong đau đớn. Cô hận! Người đàn ông này,cô hận anh ta đến tận xương tủy! Bước qua người cũ, đến với người đàn ông khác, đó là một bước ngoặt trong cuộc đời cô,cũng là mốc dấu quan trọng trong đời của vị ân nhân cứu mạng kia. Là cô tự động trao thân cho anh, hiến dâng trái tim cho anh, hà cớ gì mà anh phải buông tay? Đừng mơ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Phùng Bổ Đích Ngoa Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Em Là VIP Duy Nhất Của Anh của tác giả Phùng Bổ Đích Ngoa Tử. Anh vẫn nằm trên giường, lặng lẽ chờ đợi các tiêu đề giải trí của thế giới. Cùng lúc đó, xa phía bên kia đại dương, ở Úc, Nguyễn Tĩnh Xu đang cau mày liếm vết thương ở đầu ngón tay. Cô chớp chớp mắt, máu rơi trên ngọc đã biến mất, cô bị hoa mắt sao? Hay giống như các bài viết trên mạng, có thể mở ra tùy thân không gian? Thật đáng tiếc, ngoại trừ máu đã biến mất, ngọc bội không có bất kỳ phản ứng nào. Nguyễn Tĩnh Xu cười cười, tự giễu mình.Quả nhiên là nhìn lầm rồi, nhất định thời gian gần đây quá mệt mỏi nên mới có suy nghĩ kỳ lạ đó. Tiểu thuyết thật không đáng tin a! Trong mắt nhiều người, Nguyễn Tĩnh Xu được xem là một người chiến thắng. Bố mẹ là kỹ sư cao cấp, mặc dù gia đình không phải đại phú đại quý nhưng cũng tính là giàu có. Nguyễn Tĩnh Xu có vẻ ngoài trầm lắng, tuy cô không đẹp bằng đại mỹ nhân trong giới giải trí nhưng cũng được coi là một giai nhân thanh tú. Từ nhỏ, Nguyễn Tĩnh Xu đã là một đứa trẻ ngoan. Sau khi tốt nghiệp trung học, cô nộp đơn vào một trường đại học Úc. Từ năm 18 tuổi đến bây giờ đã 26 tuổi, cô vẫn luôn ở Úc.Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ở lại làm giảng viên. Ở nước ngoài có danh phận, mua nhà, mua xe, cô cũng được coi là bạch phú mỹ. Trên thực tế, Nguyễn Tĩnh Xu không hoàn mỹ như mặt ngoài của cô. Sau khi vào lớp khoa học tự nhiên ở trường trung học, cô tự thấy rằng mình học không giỏi, điểm số liên tục giảm. Bố mẹ cô liền lấy tiền tiết kiệm trong nhiều năm ra cho cô đi du học. Vì sự khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ, sau một thời gian dài xuất ngoại, Nguyễn Tĩnh Xu vẫn không thích ứng được. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân và Vợ Ngọt.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Mục Dã Dương Dương | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đô Thị Dị Văn Lục Chi Ma Lâu Quỷ Ảnh của tác giả Mục Dã Dương Dương. Trong bụi lau sậy bên ngoài cửa sổ đã có hai thiếu niên đang chờ cậu. “A, anh Tuấn Tuấn, anh Mao, hai anh hứa cho xem rồi nha, làm em ngóng dài cả mắt đây này.” “Suỵt.” Anh Tuấn Tuấn ra hiệu im lặng, kéo Đản Đản chạy ra hướng ngoài thôn. “Nói nhỏ thôi.” Anh Mao lén lén lút lút hết nhìn Đông tới nhìn Tây. Ba người lặng lẽ đi trong bụi lau sậy suốt một đoạn đường. Bọn họ vòng qua một cây đại thụ, đẩy ra tầng tầng cỏ dại, để lộ ra một cái động.Anh Mao rón rén tuột xuống. Đản Đản lập tức đuổi theo, anh Tuấn Tuấn thì đi sau lưng cậu. Đường đi bên trong động quanh co khúc khuỷu, chờ khi chân chạm đất, anh Mao đánh hộp quẹt, lúc này Đản Đản mới thấy rõ xung quanh nơi chật hẹp này là những bức tường bằng phẳng. Giống như một nhà đá. “Đồ các anh nói đâu?” Đản Đản không vui, mấy ngày trước cậu nghe hai người này nói bọn họ phát hiện một ngôi mộ cổ. Rất có thể bên trong có rất nhiều vàng bạc châu báu, bán đi rồi không chừng sẽ giàu to.Mà sau khi giàu rồi, bọn họ sẽ không còn trải qua cuộc sống cực khổ này nữa. Đản Đản cũng muốn giàu to, vì thế cậu quấn lấy bọn họ không tha. Các thiếu niên mười hai tuổi ngây thơ chất phác, dựa trên nguyên tắc có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, bọn họ chấp nhận mang Đản Đản cùng đi đào vàng bạc châu báu. Nhưng không có vàng bạc châu báu, bọn họ chỉ phát hiện hộp chiếc hộp nhỏ. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng rất hay mà bạn đừng bỏ lỡ như Trò Chơi Của Gã Hề và Con Đường Bá Chủ.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Hồ Dữu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Người Yêu Cũ Thấy Tôi Ăn Lẩu Một Mình của tác giả Hồ Dữu. Tiêu chuẩn đánh giá một nhà hàng lẩu của Diệp Dương là nước chấm có vừa miệng hay không. Với cô, nước chấm là linh hồn của món lẩu. Diệp Dương kiên quyết không bao giờ ghé lại một nhà hàng lẩu không biết tự pha nước chấm tới lần thứ hai. Nước tương vừng của “Lộc Minh Yến” vị vừa êm, vừa mang cái cốt thuần chất, lại thơm nức. Dầu vừng, dầu tỏi cũng thơm ngon. Trộn cả hai lại, rắc thêm vài cọng rau thơm, mấy nhúm hành lá, Diệp Dương có thể ăn vã nửa bát. Vậy nên mỗi lần người ta chỉ lấy một bát, còn cô phải hai tay hai bát. Người ta lấy hai bát, cô phải ăn sạch bốn bát. Diệp Dương tay phải bưng một bát, tay trái bưng một bát trở về bàn. Chợt cô lại liếc thấy có đôi nam nữ trẻ tuổi đang bước vào quán. Vốn cô cũng không để ý lắm, nhưng rất nhanh sau đó đã phát hiện ra có gì đó không ổn. Diệp Dương quay đầu lại để xác nhận, chưa đầy hai phút đã nhận ra, trái tim cô chợt hẫng. Cô vội dời ánh nhìn đi. Mắt nhìn thẳng, cô trở về bàn mình.Diệp Dương từng tưởng tượng ra cảnh hội ngộ với người yêu cũ. Họ sẽ gặp nhau ở quán cà phê, ở rạp chiếu phim, ở hiệu sách, ở nhà hát, hay ở công viên… Ở những nơi thơ như trong phim. Khi ấy cả hai đều đã là những con người trưởng thành, bao dung, vô tình gặp lại nhau cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Đầu tiên họ sẽ ngạc nhiên, rồi chào hỏi trò chuyện, tâng bốc khen ngợi nhau. Nếu có thời gian họ sẽ tìm chỗ để uống ly cà phê, nói về chuyện năm đó, kể cho nhau nghe chuyện của mình về sau. Còn nếu không có thời gian thì hai người hai hướng, không bao giờ gặp lại nữa. Nếu yêu thích thể loại này, bạn cũng nên đọc thêm các truyện như Hoa Hồng Của Lương Hiện hay Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Điềm Mộc Từ | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nhặt Được Một Chú Cún Con Mông Vểnh của tác giả Điềm Mộc Từ. Rời xa thành phố lớn nhộn nhịp, Kim Mậu đi công tác ở nơi khác. Ngày mưa tắc đường nên tài xế đành lái đường vòng chạy thẳng ra ngoại ô, còn Kim Mậu thì ngồi trong xe mở điện thoại xem những tin tức sốt dẻo gần đây. Đột nhiên tài xế phanh gấp một cái! “Có chuyện gì vậy?” Kim Mậu đẩy gọng kính, thong dong hỏi.Trái ngược với sự bình tĩnh của anh, giọng điệu của tài xế có chút thấp thỏm: “Thiếu gia, hình như vừa rồi có một cái bóng, tôi… tôi không thấy rõ, tôi… hình như tôi tông phải cái gì rồi.” Tài xế lo rằng mình không cẩn thận đâm phải trẻ nhỏ, vội vàng xuống xe thì thấy hóa ra là một chú Corgi. Trời mưa rất lớn, một con Corgi bỗng nhiên băng qua đường cái, chân thì ngắn người thì nhỏ, tài xế căn bản không kịp phanh nên tông luôn vào nó.Thằng nhóc bị đâm không nhẹ, ngã trên mặt đất không nhúc nhích nổi, một chân cũng bị thương chảy máu. May là không phải đụng trúng trẻ con, việc cũng không phức tạp như vậy nữa. Tài xế nam vốn định tự mình xử lý song Kim Mậu lại bước xuống xe. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Kiều Nữ Lâm Gia và Bí Mật Thức Tỉnh.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lam Mân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời của tác giả Lam Mân. Cô có một tuổi thơ giống như mọi người bình thường. Cô có cha mẹ, gia đình cô không quá khá giả, một tổ ấm chỉ có 3 ngườ. Họ luôn mang đến cho cô hạnh phúc, mang đến hơi ấm , họ luôn bao bọc cô, nhưng khi cô lên 5, vì một lần cô đòi mẹ đi chơi ở công viên mà khôbg may có người giết nhầm mẹ cô, khiến cô bị người ba đã từng hết mực yêu thương căm ghét . Nhưng rồi đến năm cô 16 tuổi.1 tháng trước hôm sinh nhật tuổi 16 của cô : Cô đang đi học về trên con hẻm như mọi ngày, khác lạ là hôm nay trời tối lại không bật điện , nhưng vì tối nay trăng sáng. Cô đang đi thì bị một cái gì đó ngáng chân, ngã xuống, lúc cô quay thì lại nhìn thì là một người đàn ông. Ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn, ngũ quan của hắn thật tuyệt vời, sống mũi cao, lông mi dài, lông mày như được dập khuôn, đôi mắt màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt hắn luôn toát ra vẻ lạnh lùng. Nhưng hắn đang thở gấp và tay giữ chỗ gần ngực. Cô nhìn xuống chỗ hắn đang giữ chặt liền nói : \- Anh làm sao mà bị chảy máu nhiều như vậy? Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chuyện Tình Của Tổng Tài và Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Mèo Lười | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Trai Động Phòng Nào của tác giả Mèo Lười. "Anh trai! Sau này lớn lên, Ân Ân nhất định sẽ lấy anh trai làm chồng!" Một cô bé khoảng tầm 10 tuổi gì đó nói với một chàng trai anh tuấn đang đứng ở trước mặt. "Tại sao lại muốn lấy anh làm chồng?" "Vì Ân Ân rất thích anh trai, Ân Ân muốn sau này anh trai chỉ được là của Ân Ân mà thôi". Nhưng kết quả cô bé chỉ nghe thấy Lăng Tĩnh Thiên cười khẽ, anh đưa bàn tay vò lấy quả đầu của cô cất giọng trầm thấp lên. "Hai chúng ta là anh em, cho nên chúng ta không thể lấy nhau được!"Nghe vậy cô bé liền phản bác. "Nhưng chúng ta đâu có phải là anh em ruột đâu?" "Như thế cũng không được" "Tại sao lại không được chứ? Rõ ràng là cô Lâm nói sau này lớn lên em có thể lấy anh trai được mà!" "Ân Ân phải đi hỏi cô Lâm lại mới được!" Lăng Tĩnh Thiên nhìn cô đang lạch bạch chạy ra khỏi phòng, bàn tay đang cầm bút cũng ngưng lại. Anh cười trừ lắc đầu, rõ ràng tư tưởng như thế cũng chỉ có người lớn truyền lại cho cô bé mà thôi... Ân Ân!Cô tên là Lăng Mạt Ân, đã tròn 10 tuổi rồi. Quả thật như cô nói, cô chỉ là một đứa con nuôi, năm lúc 9 tuổi cô được Lăng Viễn nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi về. Ở trại trẻ, cô không có bạn, nhiều lúc lại còn bị bắt nạt. Cho nên cô chỉ có thể tự chơi một mình, ngồi im lặng ở một chỗ nhìn các bạn khác chơi đùa. Bất ngờ cô lại được Lăng gia nhận nuôi. Lần đầu tiên cô thấy Lăng Tĩnh Thiên, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời đó của anh cứ như soi chiếu trong tâm hồn của cô. Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Biến Yêu Thành Cưới và Miêu Ái Xuyên Không.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Cưng Chiều Vợ Hết Mực của tác giả Zuki. Cô mở cửa đứng dựa vào tường , chắc họ đang lên đỉnh nên không để ý đến xung quanh , cô mệt mỏi nhìn họ tỏ ý cười. " Tiểu tam , mông phải ưỡn cao lên nữa , nè nè rên bằng giọng gió ấy nó mới phiêu ". Họ giựt mình dừng hoạt động. " Nhìn cái gì ? Tôi nói cô á , này tiểu tam bộ lần đầu ngủ với trai sao mà tệ thế ? Tôi bảo này , mông phải ưỡn cao lên nữa rên phải bằng giọng gió nó mới phiêu ". Hắn mở to mắt nhìn cô , bắt đầu bất anChẳng phải cô ấy nói đi công tác một tháng ư ? Mới hai tuần mà... " Cô là ai ?" Ả ta cố tình hỏi , cọ cọ ngực vào hắn, hắn vội đẩy ả ra. " Tôi là ai ? Tôi là bà cố nội của hắn " Cô ngán ngẫm nói liếc xéo hắn. Bà cố nội ? Sợ còn hơn thế nữa. " Anh yêu cô ấy là ai vậy anh yêu ?" Cố tình hỏi lại ư ? Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng cực hay như Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng và Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Marshmallows | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Vợ Nhỏ Thành Hư của tác giả Marshmallows. Viên Ly thở hồng hộc đi, cô đã đi một đoạn đường thật dài rồi, vẫn không thấy bất kỳ tòa nhà nào, ngước mắt nhìn xung quanh, cũng chỉ nhìn thấy núi và cây, không hề có một bóng người, cô ngừng lại, hai tay chống hông, sắc mặt đầy mệt mỏi và tức giận. Cô dùng sức đá đá vào tảng đá ở dưới chân, lúc này cô đang ở nơi chim không đẻ trứng, đường núi gập ghềnh, cô dừng xe nhỏ ở chân núi, cô buộc phải dựa vào hai chân để đi tới."Nhà thư pháp gì chứ! Muốn bồi dưỡng tính tình cũng không cần trốn vào rừng sâu hoang vắng như thế!" Hại cô tìm gần chết. Hôm nay lúc cô ngủ say, chẳng biết là mấy giờ, ông chủ gọi một cuộc điện thoại đánh thức cô, muốn cô tìm một nhà thư pháp tên là Tư Phong, không biết rốt cuộc ông chủ muốn gì, nhưng mà khi cô nhìn thấy ông chủ fax tác phẩm của nhà thư pháp, ngay lập tức tế bào ham ngủ biến mất, toàn thân cô vì nghệ thuật mà có chút sôi sục.Bức thư pháp đó tuyệt đối là tác phẩm có giá trị cao, chẳng qua trước tiên cô cần phải tìm được người nọ, đồng thời đưa anh ta và các tác phẩm đang giữ trên tay, mang đi giám định và xem xét, để bọn họ xác nhận trước khi thu mua. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Đương Không Bằng Học Tập và Khuynh Thế Thiên Tài - Gemma.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Xem mắt? Cái giới thượng lưu này cũng thật là nhiều trò! Nhưng mà phải chịu thôi, ai bảo chính mình sinh ra trong gia đình quý tộc để làm gì? Cho nên, phàm mà nói, tất cả, đều chẳng có cái gì là hết thảy hoàn hảo cả, chính vì thế, cuộc sống của chúng ta rất cần những người có đủ ưu điểm để che lấp đi những thiếu sót mà ta chưa có. Đời người, thật giống như một đường thẳng với nhiều ngã rẽ! Yêu thì sao? Yêu có gì mà không đúng? Vậy thì cứ yêu thôi! Hơn hết, càng yêu lại càng say, khó lòng mà thoát ra được.Anh trầm ổn như thế, thế nhưng lại phải cưới con nhóc mới chỉ có mười tám tuổi vắt mũi chưa sạch này? Anh đâu phải bảo mẫu? Ây, nhưng mà con bé này cũng xinh ấy chứ? Mang về làm công cụ ấm giường, chắc là cũng không đến nỗi tệ! Nói thì nói như thế, nhưng tình yêu mà, chẳng có thể nào biết trước được điều gì, anh lại yêu cô vợ nhỏ này của anh từ lúc nào cũng chẳng hay. Dường như mỗi khi không nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô mà xinh đẹp của cô anh lại cảm thấy nhớ. Cái cảm giác này bức anh khiến cho anh phát điên! Cô có phải là bùa mê không? Hại cho anh không thể chịu đựng được mà cứ say...
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
❄_Vong Tiện_? | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cậu Hầu Nhỏ Của Vương Tổng của tác giả Vong Tiện. Mẹ Nhất Bác: "Nhất Bác à, ba mẹ đi công tác vài bữa nữa sẽ về, con có cần gì thì nói với quản gia nha". Nhất Bác không nói gì, nằm trùm khăn kín mít, anh chán rồi, không muốn nghe nữa. Từ nhỏ đến giờ vẫn cứ như vậy bỏ mặc anh cho quản gia, quăng mớ tiền đó cho quản gia rồi đi, suốt ngày cứ công việc, công việc........rồi anh cũng không biết anh là con của quản gia hay là con của họ nữa.....nếu đã bỏ anh như vậy thì sinh anh ra làm gì chứ?Mẹ anh không nghe anh trả lời bà rất buồn nói với chồng: " Em thấy cứ để con ở nhà một mình mãi tội con quá, hay chúng ta tìm một người bạn cho nó đi ". " Ừm......anh thấy em nói cũng đúng, nhưng tìm ở đâu bây giờ? " ba Nhất Bác thắc mắc. " Em nghĩ rồi, chúng ta đến cô nhi viện em và anh hay từ thiện, ở đó có bé Tiêu Chiến rất dễ thương nha! và còn thông minh lanh lợi nữa chứ.....em rất thích cậu bé đó, em tin Nhất Bác cũng sẽ thích ". " Được chúng ta đi thôi ".Thế là hai người đến nhận nuôi cậu ngay, trên xe bà cứ ôm nựng cậu mãi. Bà đưa cho Tiêu Chiến một. Tấm ảnh của Nhất Bác rồi nói. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hoa Tâm Tổng Giám Đốc và Chỉ Muốn Có Em.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55