Further | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Niệm Dao Dao của tác giả Further. Ta cưỡi ngựa đi xem những mầm nhỏ vừa gieo, chợt một đội thiết kỵ xông tới phá vỡ buổi sáng yên lành. Ta vọt tới trước mặt bọn họ, chỉ vào một người trông có vẻ khí thế nhất mà chửi ầm lên.Hắn lại không tức giận. Ngược ánh mặt trời, cái bóng của hắn che trọn lấy người ta. Hắn cúi đầu, cười hỏi: “Người Hán à? Ở đâu tới thế?”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi hay Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mạt Thượng Thượng | Ngôn tình | Hoàn thành
Quen biết nhau qua một trò chơi, hai con người xa lạ cứ như thế mà trong lòng dần dần có thứ tình cảm đang sinh sôi bén rễ. Không phả ai muốn là có thể gặp chân mệnh thiên tử của mình qua game thủ được đâu, người ta phải xuất phát từ cái duyên a! Mà nàng, đồ đệ của sư phụ có chút...ai da, thực sự là không biết làm sao mới có thể diễn tả thành lời nữa! Nói chung là tình yêu của hai người đến với nhau rất tự nhiên! Cùng nhau nhận nhiệm vụ đi đấu với quái thú, cùng nhau kết bái sư trò, thật không ngờ đó chính là duyên kiếp hội ngộ.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tạp Liệt Phu Tư Cơ | Sắc | Hoàn thành
Kha Ngôn còn nhớ, lần trước cùng Lam Đình tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy là vào bảy năm trước. Khi đó hắn vẫn là sinh viên, ba năm qua là lần đầu tham dự liên hoan của lớp, vừa lúc nhận được thông báo đến phòng thực nghiệm của tiền bối, được biết về tin tức thí nghiệm đánh thức tiềm thức đã thành công. Đến ngày đó, hắn tham gia dự án “Kế hoạch đánh thức tiềm thức chìm sâu” đã được khoảng sáu năm. Sáu năm qua, hắn mơ hồ ngăn cách cùng thế giới hiện thực, vô số lần thử nghiệm thâm nhập vào thế giới ý thức tình nguyện viên, khám phá trong dòng dữ liệu hỗn loạn, hy vọng hoàn thiện ý thức của con người, kết nối với máy tính.Xong rồi! Bên trong tin tức của tiền bối chỉ có hai chữ, cộng thêm một dấu chấm than mà ngưng tụ niềm niềm vui dâng trào vô tận. Trong phòng náo nhiệt trong nháy mắt đối với Kha Ngôn đã không còn hứng thú, hắn cầm điện thoại di động đem hai chữ này đọc đi đọc lại nhiều lần, túm lấy áo khoác đi ra ngoài. Ngay lúc đó, một nam sinh khi chất lạnh lùng đẩy cửa tiến vào, hắn không kịp tránh, cùng nam sinh đụng vào nhau. “Wow, … Cư nhiên cũng tới!” Nghe người phía sau nói ra một câu, Kha Ngôn chưa từng nghe thấy âm thanh cùng tên của người này.Lớp trưởng nói: “Kha Ngôn, thật hiếm khi tụ tập nhiều người như vậy, cùng mọi người uống chén rượu lại đi.” Kha Ngôn lòng như lửa đốt, lúc này lộ ra một nụ cười nhã nhặn, nói: “Không được, tôi có việc gấp.”
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
JFang | Ngôn tình | Hoàn thành
Trầm Thư Kính gặp Tịnh vương gia Trác Thiếu Kình vào ngày đầu năm mới năm nàng mười lăm tuổi. Khi nàng theo mẫu thân vào cung vấn an Thái Hậu, vừa bước chân vào Ngự Hoa Viên, ngẩng đầu liền nhìn thấy Trác Thiếu Kình. Y đứng dưới tàn cây hồng mai trong Ngự Hoa Viên, thân cao một trượng khoát lên chiến bào bạch kim, sắc mặt hơi mỏi mệt nhưng nụ cười y dành cho nàng chính là dịu dàng đến khiến nàng không màng tất cả mà trầm luân vào bên trong. Câu đầu tiên Trác Thiếu Kình nói với Trầm Thư Kính, nàng nhớ như in, vẫn chưa hề quên."Thư Kính, nàng thật đẹp, sẽ thật tốt nếu vương phi của ta là nàng".Vì câu nói này, Trầm Thư Kính không ngừng khiến mình đẹp hơn, khiến mình càng tự tin hơn để sánh đôi cùng Trác Thiếu Kình. Nàng từng bước khiến mình mạnh mẽ hơn, từng bước đến gần Trác Thiếu Kình, trở thành trợ thủ đắc lực bên người y. Vì y mà vào sinh ra tử, vì y mà không màng danh lợi, không màng danh phận, không màng sống chết. Trầm Thư Kính sẵn sàng vì y mà uống vào độc dược huỷ dung của Giả gia, chỉ để đổi lấy một viên huyết đan ngàn vàng khó cầu cho y cứu mỹ nhân. Dẫu rằng mỹ nhân đó lại là người nàng vô cùng căm ghét, song vì y muốn, nàng đều cố gắng hoàn thành. Đổi lại là phải huỷ đi dung mạo mỹ lệ của chính mình.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tịch Liêu Nhị Tam | Sủng | Hoàn thành
"Em...em muốn về nhà, em muốn gặp mẹ." "Biết rồi, phiền chết đi được!" "Ô ô ~ ~" "Không cho khóc!" Hạ Kiêu vò vò mái tóc ngắn ngủn, có chút tức giận nhăn mày quát nhỏ. Tiểu thiếu niên ngồi xổm bên cạnh hắn ôm lấy đầu gối, lập tức nghẹn đỏ mặt không dám lên tiếng nữa, chỉ là mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Mặt trời buổi chiều đang ngã về phía Tây, bọn họ trốn ở sau cái giá thiết bị trong sân thể dục của trường học, ánh nắng vàng nhạt bao phủ toàn thân. Thật mẹ nó nóng chết rồi!Hạ Kiêu lau lau cái cằm chảy mồ hôi, cúi người quan sát tình huống bên ngoài, chắc là đợi một lát nữa thì có thể đi. "Mẹ em sẽ lo lắng..." Một bàn tay trắng nõn bắt lấy cánh tay mướt mồ hôi của hắn, Hạ Kiêu quay đầu nhìn bộ dáng tội nghiệp của cậu, cái áo đồng phục màu trắng bị dính lên mấy dấu chân, nhìn qua có chút ác độc, chỉ thấy nước mũi trong suốt chảy ra liền bị hít trở về, Hạ Kiêu lập tức ghét bỏ mà gạt cánh tay cậu ra.Nói thầm một câu: "Đáng đời." Diệp Chân bẹp bẹp miệng vừa muốn khóc, lần này thật sự là không ngừng lại được, chưa được một phút đã khóc lên, càng khóc càng lớn tiếng, nghe thấy thê thảm vô cùng. Toàn bộ sân thể dục trống trải đều bị bao phủ bởi tiếng khóc của cậu, nhiệt độ càng ngày càng cao làm cho Hạ Kiêu sợ tới mức tay chân luống cuống, cũng không dám hung dữ với cậu nữa, vội vàng kéo cậu đứng dậy, thỏa hiệp: "Được, về nhà về nhà, bây giờ liền lập tức trở về."
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Sĩ Đồ Chi Yêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô gái tên là Mạc Ngôn cười nhạt. Nụ cười này còn hơn cả hoa hồng khiến Kỳ Hiên say đắm. Tiếng nói thanh thoát vang lên: “Kỳ Hiên, anh biết rằng với ai tôi cũng như vậy. Hợp thì đến với nhau, không hợp thì chia tay. Không có bất kỳ lý do gì cả. Lúc ban đầu khi anh và tôi ở chung, tôi đã nói với anh sẽ không yêu anh. Hôm nay anh lại chất vấn tôi, không cảm thấy nực cười sao?” Đôi lông mày cô nhíu lại lại càng thêm quyến rũ, mê người. “Không phải.Không phải như thế đâu Mạc Ngôn.Em yêu anh. Nếu không sao em có thể lên giường với anh?”
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Văn Tử Bảo Trứ Bạch Thái | Đam mỹ | Hoàn thành
Đêm qua Hải Đồ mất ngủ, ngồi trên giường cả buổi tối. Sáng sớm lúc 5 giờ, người đại diện Bảo An căn rất chuẩn mà gọi điện cho cậu. Câu đầu tiên chính là: "Thỏ thỏ, trạng thái ngày hôm nay thế nào?" Hải Đồ bảo chẳng ra làm sao hết. Người đại diện bị một câu này làm cho hết cả hồn, anh bèn hạ âm thanh xuống một mức, nhẹ giọng hỏi có chuyện gì xảy ra. "Tim đập nhanh hơn, đầu hơi choáng váng." Hải Đồ sờ ngực nói như thật, đây là hậu quả của việc thức trắng cả một đêm.Nghĩ đến đây,cậu nghĩ biết vậy chẳng làm, tối qua đáng lẽ không nên ngồi xem phim kinh dị mới phải. Nhưng đương nhiên là mạch não của Bảo An không chạy cùng hướng với Hải Đồ, nghe cậu nói vậy anh trái lại thấy yên lòng, an ủi: "Không vấn đề gì, người mới mà, ai cũng phải kinh qua một lần như vậy, chờ sau này cậu quen rồi sẽ ổn thôi." Nói xong anh lại căn dặn Hải Đồ một lượt những việc cần chú ý ở trường quay, nói thao thao bất tuyệt lại còn lộn xà lộn xộn, một câu mà lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.Đến khi cảm thấy không còn gì để nói nữa, Bảo An mới lưu luyến bảo Hải Đồ rằng: "Được rồi, cứ như vậy đi, ở trường quay nhớ phải kính trọng đàn anh, đối xử tốt với nhân viên công tác, có chuyện gì cậu cứ gọi cho anh, anh cúp máy đây, anh Trương của cậu bên kia có chút việc phải giải quyết."
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thảo Đăng Đại Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành
[Tử bất ngữ] là một tạp chí chuyên về đề tài kinh dị, những câu chuyện hư hư thật thật, tuy mơ hồ nhưng lại khiến người đọc lạnh gáy. Từ khi hợp tác với [Tử bất ngữ], An Dạ lúc nào cũng đau đầu về chuyện tìm đề tài cho tác phẩm. Biên tập mới đến, Bạch Hành, lại là người cứng mềm đều không ăn, khiến cho mấy chiêu bài trốn deadline của cô đều không có đất dụng võ. Quá đáng hơn cả, cô muốn đi thực tế lấy tư liệu cho truyện, anh ta cũng một mực đi theo giám sát. An Dạ ôm tâm trạng hậm hực xách ba lô lên và đi, chỉ không biết rằng, chuyến đi này sẽ kéo cả cô và anh chàng tổng biên đẹp trai vào những vòng lặp kì bí không có điểm dừng. Nơi An Dạ đặt chân đến đầu tiên là một căn hộ chung cư cũ kĩ, người từng sống ở đây đều chết trong những vụ thảm án kì lạ. Đây cũng là nơi cô lấy cảm hứng để đặt bút viết những chương đầu tiên trong "Khe hở"."Cho dù tôi không mở mắt ra nhìn, cũng biết cô ta có mặt khắp nơi. Có lẽ cô ta đang vươn hai ngón tay trắng xanh, đốt tay nhỏ dài, giống như hai chiếc đũa trúc bám vào khoảng giữa vách tường và mặt bên ngăn tủ. Trong khe hở kia, một đôi tay đang từ từ vươn ra, toàn bộ thân mình đều chậm rãi chui ra từ cái khe chật hẹp đó, từng chút một.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Lăng Mộc đến nay đã tròn 25 tuổi và chưa có một mảnh tình vắt vai, vì anh là gay, anh thích đàn ông. Từ trước đến nay anh luôn tìm kiếm một nửa còn lại của mình, tìm kiếm một ai đó để làm tình. Rồi anh đặt mua đồ kích dục trên mạng. Gặp được cậu bán hàng vô cùng đẹp trai. Cậu bán hàng chỉ cặn kẽ từng món đồ khiến anh đỏ mặt. Anh bắt đầu thích cậu.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Đỗ Thị Phương Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo của tác giả Đỗ Thị Phương Anh. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một lồng ngực rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé lấy một chữ. Cô do quá tức giận nói như hét: ” Đụng phải người ta không xin lỗi lấy một câu đúng là tên vô lại. “Nếu yêu thích thể loại truyện sủng, bạn đừng bỏ lỡ Anh Trai Tôi Là Người Đại Ác hay Yêu Đương Không Bằng Học Tập
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mạn Tả Thi Thư | Linh dị | Hoàn thành
Được Thẩm gia vô cùng cưng chiều, không hiểu sao công tử Thẩm Trạc đột nhiên phát bệnh tim qua đời. Trong lễ truy điệu, mọi người ai nấy đều để lộ ra sắc mặt ngưng trọng. Vợ chồng Thẩm gia bây giờ chỉ có mỗi một mình Thẩm Sơn Hải có mặt trong đám tang, đứa con trai yêu quý qua đời, Thẩm phu nhân suy sụp đến ngất đi, lúc này vẫn còn đang trong bệnh viện, không ăn không uống, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, dường như muốn đi luôn cùng con trai.Sắc trời u ám, nhưng vẫn không xuất hiện dù chỉ một giọt mưa. Một người đàn ông mặc áo khoác đen đi đến. Những người đứng ở cửa đều là anh chị của Thẩm Trạc, lúc nhìn thấy người đàn ông này, bao nhiêu thù hận trước đây cũng không còn quan trọng nữa, sắc mặt bình tĩnh gật đầu nhìn hắn. Nếu là lúc trước, bọn họ nếu không lạnh lùng hoặc trào phúng chế giễu, thì cũng sẽ tận lực không chú ý đến hắn, giả vờ như không thấy.Bởi vì, người đàn ông này là Chu Phương Nghiễn, là một trong những người… từng theo đuổi em trai của họ. Em trai mỗi lần gặp hắn, tâm tình đều mười phần không vui, làm nhóm anh chị bọn họ tự nhiên cũng đứng trên mặt trận thống nhất với em trai. Chu Phương Nghiễn cả ngày không có việc gì làm, mức sống lại kém, chỗ nào xứng với người em trai mà bọn họ nâng niu trong lòng bàn tay?
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Thiên Mai | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Thịnh Thế Đế Sủng: Đích Nữ Hoàng Hậu là tác phẩm thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, cung đấu hay và đặc sắc. Nàng là đại tiểu thư con vợ cả của Tướng phủ, nhưng bởi vì nàng ra đời khắc chết mẫu thân, từ đó không được phụ thân chào đón, bị vứt bỏ ở trong một ngôi chùa miếu nào đó tự sinh tự diệt.... Mười năm sau được nhớ tới, thì ra là bởi vì Hoàng đế chọn phi, mà đích muội của nàng lại coi trọng Vương Gia lịch sự nho nhã, cho nên để nàng thay thế nàng ta vào cung mà thôi, nói trắng ra là một con cờ vô dụng! Chỉ có điều, nàng thật sự muốn xem người nào có năng lực cầm được con cờ là nàng đây! Ở Tướng phủ, phụ thân thù hận, kế mẫu khẩu phật tâm xà, đích muội xinh đẹp độc đại như rắn rết, một dòng chính nữ không được sủng ái như nàng, so với một đứa nha hoàn cũng không bằng, nhưng đó cũng không sao cả, cho tới bây giờ, chuyện nàng quan tâm đều không phải là những thứ này!Bên trong bức tường cao của Hoàng cung, nguy cơ khắp nơi, tâm tư nàng hoạt bát, thành thạo, lạnh nhạt nhìn hết tất cả thế gian, bề ngoài ôn hòa nội tâm lại lạnh lùng như băng, vào lúc nàng đã xác định suy nghĩ muốn rời đi, là cái gì đã níu kéo bước chân của nàng lại? Đế Vương yêu, độc như anh túc, không biết từ lúc nào... Nàng cũng bắt đầu trầm mê...
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Sable Tắc Bố Nhĩ | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Thoát Bắc Giả là tựa truyện hay, thú vị và dí dỏm thuộc thể loại ngôn tình. Sống trong cùng một thế giới rộng lớn thì chúng mình đã thân như là tay liền chân, như chim liền cánh, như cây liền cành. Mặc dù phải đối mặt với biển lửa kế bên, cô bé nhỏ ơi nào sợ hãi, cô chớ có sợ, chớ có sợ hãi. Bởi bố chúng mình ở nơi đây. Trên thế giới này, liệu ai hạnh phúc hơn mình? Một câu chuyện đẫm máu và nước mắt, khi tình yêu ở bên giây phút này, nhưng chỉ cần ngoảnh đầu một lần, sẽ không còn thấy người cạnh bên ta nữa. Sẽ không còn thấy bóng dáng ai yêu kiều đi cạnh, sẽ không còn thấy môi ai hé nở nụ cười duyên mỗi buổi chiều tà khi thong dong đi lại trên các nẻo đường ngã phố, để thấy cô quật cường trước mọi cơn bão tố mà chúng ta trải qua.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Nhan Huyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Tưởng Tuệ Nghi khẽ nheo mày mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là ánh sáng từ cây nến trên đầu giường đang leo lét cháy, trong phòng lại tràn ngập một mùi hương an thần dịu nhẹ. Nha hoàn Lộ Dao thấy nàng đã tỉnh lại liền bước vội đến bên giường, lo lắng hỏi: Tiểu thư, người tỉnh rồi sao? Người thấy trong người thế nào? Có đau, có khó chịu ở đâu không?-Một tràng hai ba câu hỏi thoăn thoắt nói ra, lời của Lộ Dao lại khiến Tuệ Nghi hơi nhức đầu.Lộ Dao, hôm nay là ngày mấy rồi?-Nàng đưa tay lên xoa huyệt thái dương, thầm nhớ lại những chuyện trong đầu. Tiểu thư, hôm nay là mùng hai tháng năm rồi.-Lộ Dao vừa nói vừa đỡ lấy tay nàng, nhẹ nhàng đấm bóp cho nàng thoải mái. Cả người Tuệ Nghi đau ê ẩm, đặc biệt là phần bụng và ngực. Bụng sao? Nàng bất giác đưa tay lên xoa bụng mình, nơi đó lại phẳng lì.Mới hai tháng trước thôi nơi này của nàng còn hơi nhô cao, trong đó còn mang một sinh linh bé nhỏ nữa. Vậy mà bây giờ, nó lại phẳng ra như vậy, con của nàng... Khóe mắt nàng bất giác chảy ra một giọt nước mắt. Lộ Dao thấy nàng lại sắp khóc nữa liền nói: Tiểu thư, đại phu nói người hãy cố kìm nén đau thương. Nếu người còn khóc nữa mắt sẽ hỏng mất, cơ thể cũng sẽ không phục hồi được đâu!-Lộ Dao dứt lời bèn lấy chiếc khăn con ra lau đi giọt nước mắt trên má nàng.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Tentuine | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhân gian có mấy ai không phải trải qua đau đớn? Trải qua rồi, liệu cuối cùng có dần tàn phai? Cô coi Đường Vi Yên là người bạn mà cô tin tưởng nhất, cuối cùng đổi lại lại chỉ là một nhát dao vô tình. Tình bạn... chấm dứt! Nhìn người phụ nữ mà mình coi là chị em ruột và người đàn ông mà cô xem là cả thế giới đang cùng nhau diễn ra một màn ân ái tại nơi tình yêu của cô vừa mới chớm nở, tim cô thắt lại. Phải chăng cô đã quá ngu ngốc? Quá mù quáng?
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Tống Thanh Thanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong mắt bạn bè, Phong Tiêu Dã là một đặc công thô lỗ lạnh lùng, tính cách nóng nảy. Chơi bời với phụ nữ thì còn có thể, chứ anh làm sao nói chuyện yêu đương được? Một khả năng nhỏ cũng không có! Song có ai ngờ, Phong Tiêu Dã khi gặp người trong lòng của mình lại gấp gáp đến mức ngay cả quá trình theo đuổi cũng lược bỏ, không nói hai lời đã trực tiếp mang người về nhà, hóa thân thành sói hoang, đem Vương Dĩ Cầm nhỏ xinh nhu nhược lên giường giày vò mạnh mẽ hết đêm này đến đêm khác. Nói anh chiều vợ? Anh thừa nhận mình rất chiều vợ. Nói anh bị vợ quản chặt? Anh thừa nhận mình là người đàn ông sợ vợ! Ai dám tin: Phong Tiêu Dã xưa giờ trời không sợ, đất không sợ, thế mà lại bị Vương Dĩ Cầm nắm trong tay, coi lời vợ như thánh chỉ.Vương Dĩ Cầm là một cô gái bảo thủ thẹn thùng. Gợi cảm là gì, cô không hiểu. Lôi kéo đàn ông như thế nào, cô lại càng không biết. Nhưng Phong Tiêu Dã lại cố tình đến gần cô khiến cô chỉ còn cách bị động tiếp nhận. Anh hơi một tí là động dục với cô không nói, còn luôn thích cùng cô lăn qua lăn lại trên giường nữa. Ai biết được, khi cô đang vui vẻ làm người phụ nữ của anh, làm bà Phong hạnh phúc, thì lại có người phụ nữ khác tới cửa, vừa mở miệng đã bắt Phong Tiêu Dã ly hôn!
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Lamhan | Ngôn tình | Hoàn thành
Sáng sớm, ánh nắng len lỏi vào lớp rèm cửa dày cộp chiếu vào căn phòng báo hiệu một ngày mới lại đến. 30 phút sau, một cô gái xinh đẹp mặc đồ công sở đứng trước gương hài lòng nhìn bản thân. Hôm nay là một ngày đặc biệt ngày anh trở về.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Diệp Hề Lương | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô đứng trước gương thử quần áo, sửa sang lại mái tóc lộn xộn, cố nặn ra một khuôn mặt dễ thương. Nói thật, gương mặt cô mặc dù không được xem là xinh đẹp nhưng cũng không quá mức khó coi, vậy mà tại sao đã nhiều năm trôi qua mà ngay cả một đóa hoa đào cũng không có? Ngay cả một cái hoa đào héo cũng không? Từ nhỏ đến giờ, Úc Cẩn cô chỉ có mỗi Hứa Vi Mộ là người bạn mang giới tính nam duy nhất. Anh và cô cùng nhau lớn lên, chính là cái gì thanh mai trúc mã trong truyền thuyết. Bình thường, trúc mã nhà người ta đều che chở, quan tâm, chăm sóc thanh mai đến tận răng, còn tên Hứa Vi Mộ này lúc nào cũng chỉ biết nhăm nhe cười nhạo, đả kích cô, đúng là biến thái mà. Về sau Úc Cẩn mới biết, cô hoàn toàn không được ai theo đuổi, tất cả là vì gã Hứa Vi Mộ này giở trò quỷ. Hơn nữa, Hứa Vi Mộ dường như đã dự liệu mọi chuyện từ trước, dụ cô vào tròng đánh cược, khiến cô ngoan ngoãn ký giấy đăng ký kết hôn, trói buộc cô cả đời. Hứa Vi Mộ nhíu mày nói: "Kết hôn thì được, nhưng trước hết phải kí hợp đồng". Úc Cẩm không ngờ Hứa đại nhân lại nói ra một câu như vậy. Hứa Vi Mộ khẽ cong môi mở miệng: "Nội dung của hợp đồng chỉ có , ĐƯỢC LY HÔN."
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
“Là nước bọt em đấy, thì sao?” Cái câu ngang ngược đó được cô tặng cho thầy giáo của mình. Vốn cái tính không sợ trời đất của cô nên cô buộc miệng nói ra như vậy, sự tinh nghịch của cô đã dẫn đến cho cô tai họa gì đây? Nước Bọt? Anh hỏi lại, ánh mắt ngạc nhiên, khóe môi hơi nhếch lên muốn khẳng định lại sự thật.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Lâm Di An là một cô gái rất bình thường, học lực bình thường, có gia đình bình thường, ba và mẹ cũng rất bình thường. Nhưng… lại có một người anh trai rất không bình thường. Một người anh rất tuấn tú, đẹp trai, là mơ ước của bao cô gái. Ngoại hình, diện mạo lẫn cả học vấn đều vô cùng hoàn mĩ. Là niềm tự hào của ba mẹ cô.Nhưng Di An lại không thích lão, vì lão hay quản chế cô, cằn nhằn cô, ba mẹ thương lão nhiều hơn thương cô. Nhưng may mắn thay là lão đã đi du học, cuộc sống của cô từ đó mới bình yên lại. Trong 2 năm lão đi vắng, cô sống như ở thiên đường. Nhưng mấy ngày gần đây, cô cảm thấy mình không phải do ba mẹ sinh ra... giống giống như là con lợn đem về nuôi vậy! Buồn bực, cô hay bị mẹ càu nhàu. Làm cái gì cũng bị mắng bị chửi,không như lão anh trai của cô, lão được cưng như con trời vậy!Cô rất bình thường, không đẹp, tính tình hơi xấu nhưng cũng được cho là tốt đi? Nhưng vì cái quái gì mà tôi bị đối xử như thế? Bị mẹ chửi cũng đành, vậy mà khi cô chuẩn bị đi tỏ tình với người ta. Lời còn chưa kịp tỏ thì đã bị tạt cho một gáo nước lạnh rồi. Ông trời dường như còn chưa thấy số cô quá đen, nên mới cho thêm vị anh trai trời đánh kia về nước, còn làm thầy giáo của cô, rồi còn nghe lén được hắn ta vốn dĩ không phải anh trai ruột mà là vị hôn phu đã có hôn ước từ nhỏ với cô.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01