Giải Ưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm năm trước, cô được biết đến với biệt danh ‘cô gái xấu xí’. Tính cách yếu đuối, nhường nhịn của năm năm trước khiến cô trở thành một kẻ tùy tiện để người khác mắng nhiếc, chửi bới, dẫm đạp. Đau đớn, thống khổ tất cả đã trở thành động lực để cô thay đổi, để cô cao ngạo đứng dậy trả thù những kẻ đã dẫm đạp cô.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Truyện Tuyết Mùa Hạ (Lớp Học Thiên Sứ) của tác giả Tatsu Bi là câu chuyện tình yêu tuổi thanh xuân tươi đẹp, trong sáng. Nhân vật sẽ kể về một thời ai rồi cũng trải qua một thời niên thiếu, cũng sẽ có những ước mơ, những giận hờn vu vơ trong tình bạn, những rung động đầu đời trong tình yêu non nớt. Những mối quan hệ bạn bè, tình yêu và gia đình, trường lớp sẽ được khắc họa sinh động, rõ nét và vui nhộn xung quanh lời kể của nhân vật nữ chính. Những mối dây ràng buộc đó như vây quanh nhân vật Nhỏ trong truyện . Đan xen giữa tình bạn , tình yêu với nhiều kỉ niệm đẹp
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:50
Long Tỉnh Tuyết Ngư Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành
Tam Thiên là một cây củ cải trắng sinh trưởng ở núi sâu.Chính xác mà nói, nó cũng không thật sự là một cây củ cải, mà là do một củ cải yêu cùng một nhân sâm vượt qua cấm kỵ của chủng tộc mà hạ sinh. Kể ra, đây vốn là một câu chuyện xưa vô cùng cẩu huyết. Nhâm sâm tinh là tinh linh. Loài người có một câu nói dịch ra có nghĩa: Nhân sâm nhìn củ cải, nhìn rất vừa mắt. Cũng chính vào cái ngày này, nhân sâm tinh đã gặp được cây củ cải của đời y.Củ cải yêu cùng nhân sâm tinh yêu nhau, sinh ra một cái mầm củ cải đỏ hỏn tròn vo, nhân sâm tinh vì muốn trở thành yêu tinh để chung sống với ái nhân và con trai mà quyết định cãi lại ý trời, không đến gặp Ngọc Hoàng nhận ban phong, kết quả làm Ngọc Hoàng nổi giận, hạ lệnh tiêu diệt toàn bộ tộc nhân sâm. Củ cải yêu vì muốn thành toàn cho nhân sâm tinh nên âm thầm tự hủy nguyên linh, hòa thành mây khói, vĩnh viễn biến mất khỏi thiên địa. Nhược thủy tam thiên, chích thủ nhất biều. Vậy con tên là Tam Thiên đi. Bởi Tam Thiên là củ cải lai tạp, mà trong tộc nhân sâm chưa từng có chuyện như vậy xảy ra, cho nên, theo lẽ tự nhiên, hắn bị mọi người trong tộc xa lánh. Cuộc sống bị xa lánh gian nan như thế nào người chưa trải qua tuyệt đối không thể hiểu được. Cho đến một ngày, vận mệnh của nó bị loài người thay đổi. Người kia nhẹ nhàng quét đi lớp đất trên người nó, rồi cẩn thận cầm nó trong lòng bàn tay, Tam Thiên thậm chí có thể cảm nhận được người kia dùng ánh mắt ôn nhu mà che chở cho nó. Đem cuộc đời nó lật sang một trang mới…
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
XitrumChoco | Teen | Hoàn thành
Thanh xuân trôi qua tựa như một cơn gió, nhưng đó là cơn gió mát lành, không vướng chút bụi bặm. Tuổi thanh xuân trôi qua để lại những dư vị ngọt ngào thanh khiết. Tình yêu tuổi thanh xuân cũng vậy, nó nhẹ nhàng, sâu đậm, xuất phát từ tình cảm tận sâu trong đáy lòng mình, chứ không toan tính vụ lợi như tình yêu của người lớn.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Độc Liên Hoa | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cha mất, mẹ liền bỏ đi theo người đàn ông khác khiến Nặc Mã không còn ai chăm sóc. May sao có một đại trưởng lão trong thôn đem về nuôi dưỡng. Nặc Mã luôn tin rằng mình sinh ra để thực hiện sứ mệnh to lớn của thần linh nên đã rất chăm chỉ luyện tập võ. Cuối cùng năm Nặc Mã mười bảy tuổi trưởng lão đã giao cho một nhiệm vụ vụ bí mật.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Lý Tả Ý | Ngôn tình | Hoàn thành
Tựa truyện có lẽ hơn lạ và người ta nghĩ ngay đến một bài quảng cáo bán hàng hay một bài đăng tin về từ thiện, nhưng thật ra thì không phải như vậy. Quần áo cũ như một cái gì đó trừu tượng về ký ức, về những đó đã từng rất đẹp rồi trở nên cũ kỹ, dù vậy nó cũng từng có khoảng thời gian huy hoàng nhất, được người mang trên mình, cùng họ trải qua vui buồn lẫn lộn.Câu chuyện kể về những ký ức của nữ nhân vật chính, là thanh xuân của cô cũng là cái gì đó vừa vui vừa buồn, có thể phụ nữ không có thùng dụng cụ, không có bồn cầu tự hoại, hay thậm chí là bàn trang điểm nhưng cô ấy nhất định phải có một tủ quần áo. Nói cách này hay cách khác, đó là nơi để cô ấy cất giữ những thứ quý giá nhất, thanh xuân là khoảng thời gian yêu thương nồng đậm, rồi hoài bão với lý tưởng cao cả, nhưng tất cả rồi cũng sẽ êm đềm khi ta đến một độ tuổi nào đó. Quần áo cũ so với quần áo mới chẳng khác gì nhau mấy, vì chúng cũng từng là mới, từng được yêu thương đến mức nào.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Thiên Phật Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Tiểu hài tử đáng thương Y ân từ nhỏ đã bị mù, chịu sự ghét bỏ cùng hắt hủi của mọi người xung quanh nhưng lại không oán không giận, một tiểu hài tử hiểu chuyện như vậy thật khiến người ta thương xót. Y n cũng chỉ muốn cảm nhận được tình thương yêu của phụ thân như bao đứa trẻ khác nhưng chỉ là vô vọng, tiểu hài tử không biết phụ thân trông như thế nào, đang ở đâu mà chạy tới ôm chân làm nũng. Chỉ là còn nhỏ như vậy đã phải chịu cảnh lòng người máu lạnh, tiểu nam hài đáng thương bị chính người mình vẫn luôn kêu là mẫu thân kia đem bán cho bọn buôn người.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:52
Cố Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô đã từng âm thầm trốn tránh nhìn anh, âm thầm yêu anh. Cô đã từng hèn nhát yêu anh dù biết không nên. Cô đã dành cả thanh xuân để mơ, để nhớ, để yêu và để thương anh theo cách trìu mến mà chỉ riêng cô dành cho anh. Cô cực kì yêu anh, cực kì thích anhc nhưng anh lại không thích cô. Đó là thời thanh xuân cô đã dùng cả trái tim để chung thuỷ với anh, ngắm anh từ xa cũng đã là hạnh phúc, nhưng đó là hạnh phúc ngớ ngẩn, tình yêu ngu ngốc mà cô có được. Nhưng một lần, cô tình cờ nghe được anh nói chuyện với một người khác, nói về cô, những lời anh nói ra, như dao găm vào trái tim cô khiến nó từng mảnh bị vỡ vụn. Khóc trong mưa không còn gì khổ hơn bằng, nhưng khóc khi không có mưa, cũng là một loại cảm xúc cô đơn khó tả, vì thiếu mưa, thay thế cho những giọt nước mắt của mình, mưa, khiến người không nhìn thấy ta đau khổ, mưa xoá nhoà kí ức. Cô cũng đau khổ khong khác gì mưa, nhưng mưa vẫn kêu tanh tách, như một bản nhạc piano sâu lắng, dịu dàng. Cô lựa chọn bỏ đi, tránh xa anh, tránh xa quá khứ và tránh xa thời thanh xuân. Khi cô đi rồi, anh mới nhận ra là mình yêu cô rất nhiều. Anh hối hận khi đã nói những lời như vậy để rồi cô nghe được. Chuyện sẽ đi về đâu? Anh và cô có lại được ở bên nhau?
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Thư Hương Tiểu Trúc | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Ai Yêu Ai Trước là tựa truyện thuộc thể loại teen ngôn tình. Truyện viết về tình yêu tuổi học trò hết sức đáng yêu và trong sáng. Tình yêu trên thế gian này rất nhiều loại, nhưng buồn cười nhất là bạn không biết mình đang yêu đối phương. Hai nhân vật trong truyện cũng như vậy, cả hai đều có tình cảm với nhau nhưng lại không nhận ra được điều đó. Ai yêu ai trước? là một câu hỏi khó trả lời...Bởi vì tình yêu đó bắt đầu từ đâu?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:53
Anchan | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh - người đàn ông điển trai tựa như một vị thần dũng mãnh, là chỗ dựa mà cô muốn nắm lấy cả đời. Cứu cô một mạng, cô nguyện trao thân cho anh, trao tấm chân tình của một người con gái để đền ơn. Đối với cô, anh là một đấng cứu thế giúp cô vượt qua những tháng ngày đen tối đầy tổn thương kia. Trao thân mình cho anh, cô không hối hận. Dành tặng cho anh cả linh hồn, cô sẽ không một lời oán thán. Bởi vì cô yêu anh! Trong mắt cô, người đàn ông này chính là chỗ dựa vững chãi bao bọc cô cả đời. Người cũ tìm đến cửa? Cô không sợ, cũng sẽ không bận tâm tới! Anh ta thì đã sao? Hại cô suýt mất mạng, hành hạ cô giãy đạp quằn quại trong đau đớn. Cô hận! Người đàn ông này,cô hận anh ta đến tận xương tủy! Bước qua người cũ, đến với người đàn ông khác, đó là một bước ngoặt trong cuộc đời cô,cũng là mốc dấu quan trọng trong đời của vị ân nhân cứu mạng kia. Là cô tự động trao thân cho anh, hiến dâng trái tim cho anh, hà cớ gì mà anh phải buông tay? Đừng mơ!
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lượng Nhược Tinh Thần | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nguyện Ý Vì Anh, Chàng Thiếu Niên Câm của tác giả Lượng Nhược Tinh Thần. Tiền Oánh Oánh không có ấn tượng với thiếu niên này, gần mười năm nay cô chưa về nhà cũ ở nông thôn, trong thôn ngoại trừ nhà cậu mợ, tất cả mọi người và mọi thứ, gần như cô đã quên hết rồi. Tiền Oánh Oánh mỉm cười thân thiện với thiếu niên, đang định lên tiếng, thiếu niên bỗng chạy đi, có vẻ rất sợ hãi. “Anh ta là kẻ câm nhà bên, tính tình quái gở. Chị đừng để ý anh ta, anh ta cố ý chạy tới xem chị, nhất định là muốn xin đồ ăn vặt.” Cậu em họ Triệu Tiểu Bân mười tuổi khinh thường nói.“Không được nói xấu người khác như vậy.” Tiền Oánh Oánh dùng ngón trỏ dí đầu cậu em. Khi Tiền Oánh Oánh thu dọn xong đồ đạc, cửa bị gõ vang. Mở cửa, cô thấy thiếu niên vừa nãy mang theo con cá to chừng hai nắm tay, ngập ngừng đứng ngoài cửa, hai tai ửng hồng. “A, chào em.” Tiền Oánh Oánh cười nói. Thiếu niên cúi đầu, không dám nhìn cô, hai tay giơ xâu cá tới trước mặt cô, thấy cô không lấy, bèn quơ quơ xâu cá. “Đây là cho chị à?” Tiền Oánh Oánh hỏi. Cô đưa tay cầm lấy xâu tre, không cẩn thận chạm phải ngón tay lạnh lẽo của thiếu niên. Cậu vội rụt tay về.Thiếu niên lặng lẽ xoa tay vào quần, xoay người định đi, Tiền Oánh Oánh vội gọi cậu lại. “Đợi chút, đừng đi.” Tiền Oánh Oánh lấy một túi kẹo trên bàn, đưa cho thiếu niên, cười nói: “Cảm ơn cá của em, đây là quà đáp lễ.” Nếu bạn yêu thích thể loại này, thì đừng bỏ lỡ những truyện cũng hấp dẫn không kém như Hoàng Hậu Margot và Nụ Hôn Màu Nhiệm.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Mục Dã Dương Dương | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đô Thị Dị Văn Lục Chi Ma Lâu Quỷ Ảnh của tác giả Mục Dã Dương Dương. Trong bụi lau sậy bên ngoài cửa sổ đã có hai thiếu niên đang chờ cậu. “A, anh Tuấn Tuấn, anh Mao, hai anh hứa cho xem rồi nha, làm em ngóng dài cả mắt đây này.” “Suỵt.” Anh Tuấn Tuấn ra hiệu im lặng, kéo Đản Đản chạy ra hướng ngoài thôn. “Nói nhỏ thôi.” Anh Mao lén lén lút lút hết nhìn Đông tới nhìn Tây. Ba người lặng lẽ đi trong bụi lau sậy suốt một đoạn đường. Bọn họ vòng qua một cây đại thụ, đẩy ra tầng tầng cỏ dại, để lộ ra một cái động.Anh Mao rón rén tuột xuống. Đản Đản lập tức đuổi theo, anh Tuấn Tuấn thì đi sau lưng cậu. Đường đi bên trong động quanh co khúc khuỷu, chờ khi chân chạm đất, anh Mao đánh hộp quẹt, lúc này Đản Đản mới thấy rõ xung quanh nơi chật hẹp này là những bức tường bằng phẳng. Giống như một nhà đá. “Đồ các anh nói đâu?” Đản Đản không vui, mấy ngày trước cậu nghe hai người này nói bọn họ phát hiện một ngôi mộ cổ. Rất có thể bên trong có rất nhiều vàng bạc châu báu, bán đi rồi không chừng sẽ giàu to.Mà sau khi giàu rồi, bọn họ sẽ không còn trải qua cuộc sống cực khổ này nữa. Đản Đản cũng muốn giàu to, vì thế cậu quấn lấy bọn họ không tha. Các thiếu niên mười hai tuổi ngây thơ chất phác, dựa trên nguyên tắc có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, bọn họ chấp nhận mang Đản Đản cùng đi đào vàng bạc châu báu. Nhưng không có vàng bạc châu báu, bọn họ chỉ phát hiện hộp chiếc hộp nhỏ. Nếu yêu thích thể loại này, còn có những truyện cũng rất hay mà bạn đừng bỏ lỡ như Trò Chơi Của Gã Hề và Con Đường Bá Chủ.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Quỳnh Phi | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nam Thần Nhà Tôi Tuyệt Không Nam Thần của tác giả Quỳnh Phi. Chịu trách nhiệm làm trưởng ban văn nghệ của đại học lần này là Trang Uẩn và đàn em cùng khoa, cô đàn em nhỏ vừa mới lên chức đã lập tức nhận được nhiệm vụ đầu tiên, chuẩn bị cho bữa dạ tiệc Trung Thu. Trang Uẩn dạo qua hội học sinh năm nhất, năm hai, bởi vì cũng có chút kinh nghiệm đối với phương diện này, thế là nhanh chóng bị cô đàn em kéo tới nghĩ kế cùng.Ra khỏi văn phòng ban văn nghệ, Trang Uẩn đang đi trên hành lang thì nghe được tiếng đàn dương cầm. Anh biết bên cạnh văn phòng có một phòng học kia vẫn luôn bị bỏ trống, hơn nữa còn có một cái đàn dương cầm, nhưng khi phóng tầm mắt nhìn qua ban quản lý đều là những ông tướng thô lỗ, huýt sáo thì còn có thể, chứ đánh đàn dương cầm thì vốn không có khả năng.Trang Uẩn ngây người trong hội học sinh hai năm, vẫn thường xuyên đi đưa văn kiện đến ban văn nghệ bên này, nhưng chưa từng nghe thấy tiếng đàn dương cầm vang lên trong phòng bên cạnh. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Công Lược Không Luồn Cúi Nam Nhân và Nhân Sinh Từ Dò Mìn Bắt Đầu.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Thắm Lê | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hôn Nhân Trong Thù Hận của tác giả Thắm Lê. "Lại mang thai sao?" Hạ Vũ Yến ngồi ngơ ngác trên ghế sofa, sờ cái bụng nhỏ, lẩm bẩm 1 mình. Kết hôn đã 1 năm rồi, đây là lần thứ 3 cô mang thai. 2 đứa con trước, cô vị chồng của mình_Lục Nghệ Văn ép buộc cô phá thai bằng cách tàn nhẫn nhất. Hạ Vũ Yến cười đau khổ 1 tiếng, nhìn vào giấy thoả thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên định. Đứa con này có thể sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi. Nếu mất đi đứa con này nữa thì kiếp này có thể cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ.Cô phải bảo vệ nó, dù cho cô sẽ phải trả bằng mọi giá.... Rắc! Cửa phòng ngủ mở ra, thân hình cao lớn của Lục Nghệ Văn từ ngoài bước vào. Hạ Vũ Yến vội vã đứng dậy, khuôn mặt không son phấn ấy bỗng chốc trở nên trắng bệch: "Lục Nghệ Văn, giấy thoả thuận ly hôn tôi đã ký rồi. Từ bây giờ trở đi, giữa tôi và anh đã không còn bất cứ mối quan hệ nào nữa". Giọng cô trầm ngâm, bàn tay đặt bên người nắm chặt 1 cách căng thẳng.Động tác của Lục Nghệ Văn hơi dừng lại, ngước đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô: "Cô muốn ly hôn sao?" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tôi Là Thầy Khai Quang và Người Hầu! Anh Yêu Em.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Roxie | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Không Yêu Tôi! của tác giả Roxie. Đó là lần cuối cùng đôi bạn thân gọi tên nhau như vậy, nhưng trớ trêu thay lại ở trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đồng Huệ - cô ấy vốn là một sinh viên ưu tú xuất sắc của khoa sân khấu điện ảnh trường Đại Học XX thuộc thành phố A. Gia cảnh giàu có, xinh đẹp và thân thiện. Lần đầu tiên Đường Nhã - cô sinh viên nghèo gặp Đồng Huệ là khi cô đang đi lên thành phố thì bị trộm giật mất túi xách, trong đó có chứa vô số đồ quan trọng.Lúc ấy Đồng Huệ nhìn thấy liền dồn theo hắn qua năm con phố để lấy lại cho cô, cảm động trước sự nhiệt tình của Đồng Huệ khi không ngại đối phương là người xa lạ mà xả thân giúp đỡ. Đồng Huệ trở về thở dốc nhưng cô vẫn nhoẻn nụ cười nhìn cô, Đường Nhã rút trong cặp ra một chai nước lọc, cười nói: “Tên đó chắc hẳn sốc lắm, vì có người đuổi theo hắn tận năm con phố... Cho hỏi vị “đại hiệp” này tên gì? Có số điện thoại liên lạc không để “tại hạ” có thể mời “đại hiệp” đi uống nước khi có cơ hội!”Đồng Huệ uống nước ừng ực, ngồi xuống bên vệ đường cầm điện thoại lên bấm: “ Được thôi! Cô em đây có lòng thì “chị đây “ cũng có dạ, đọc số đi, để tôi nháy máy cho!” - Đồng Huệ hào sảng nói. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ta Với Sư Môn Không Hợp và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Lam Mân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời của tác giả Lam Mân. Cô có một tuổi thơ giống như mọi người bình thường. Cô có cha mẹ, gia đình cô không quá khá giả, một tổ ấm chỉ có 3 ngườ. Họ luôn mang đến cho cô hạnh phúc, mang đến hơi ấm , họ luôn bao bọc cô, nhưng khi cô lên 5, vì một lần cô đòi mẹ đi chơi ở công viên mà khôbg may có người giết nhầm mẹ cô, khiến cô bị người ba đã từng hết mực yêu thương căm ghét . Nhưng rồi đến năm cô 16 tuổi.1 tháng trước hôm sinh nhật tuổi 16 của cô : Cô đang đi học về trên con hẻm như mọi ngày, khác lạ là hôm nay trời tối lại không bật điện , nhưng vì tối nay trăng sáng. Cô đang đi thì bị một cái gì đó ngáng chân, ngã xuống, lúc cô quay thì lại nhìn thì là một người đàn ông. Ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn, ngũ quan của hắn thật tuyệt vời, sống mũi cao, lông mi dài, lông mày như được dập khuôn, đôi mắt màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt hắn luôn toát ra vẻ lạnh lùng. Nhưng hắn đang thở gấp và tay giữ chỗ gần ngực. Cô nhìn xuống chỗ hắn đang giữ chặt liền nói : \- Anh làm sao mà bị chảy máu nhiều như vậy? Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chuyện Tình Của Tổng Tài và Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Mèo Lười | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Trai Động Phòng Nào của tác giả Mèo Lười. "Anh trai! Sau này lớn lên, Ân Ân nhất định sẽ lấy anh trai làm chồng!" Một cô bé khoảng tầm 10 tuổi gì đó nói với một chàng trai anh tuấn đang đứng ở trước mặt. "Tại sao lại muốn lấy anh làm chồng?" "Vì Ân Ân rất thích anh trai, Ân Ân muốn sau này anh trai chỉ được là của Ân Ân mà thôi". Nhưng kết quả cô bé chỉ nghe thấy Lăng Tĩnh Thiên cười khẽ, anh đưa bàn tay vò lấy quả đầu của cô cất giọng trầm thấp lên. "Hai chúng ta là anh em, cho nên chúng ta không thể lấy nhau được!"Nghe vậy cô bé liền phản bác. "Nhưng chúng ta đâu có phải là anh em ruột đâu?" "Như thế cũng không được" "Tại sao lại không được chứ? Rõ ràng là cô Lâm nói sau này lớn lên em có thể lấy anh trai được mà!" "Ân Ân phải đi hỏi cô Lâm lại mới được!" Lăng Tĩnh Thiên nhìn cô đang lạch bạch chạy ra khỏi phòng, bàn tay đang cầm bút cũng ngưng lại. Anh cười trừ lắc đầu, rõ ràng tư tưởng như thế cũng chỉ có người lớn truyền lại cho cô bé mà thôi... Ân Ân!Cô tên là Lăng Mạt Ân, đã tròn 10 tuổi rồi. Quả thật như cô nói, cô chỉ là một đứa con nuôi, năm lúc 9 tuổi cô được Lăng Viễn nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi về. Ở trại trẻ, cô không có bạn, nhiều lúc lại còn bị bắt nạt. Cho nên cô chỉ có thể tự chơi một mình, ngồi im lặng ở một chỗ nhìn các bạn khác chơi đùa. Bất ngờ cô lại được Lăng gia nhận nuôi. Lần đầu tiên cô thấy Lăng Tĩnh Thiên, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời đó của anh cứ như soi chiếu trong tâm hồn của cô. Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Biến Yêu Thành Cưới và Miêu Ái Xuyên Không.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Marshmallows | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Vợ Nhỏ Thành Hư của tác giả Marshmallows. Viên Ly thở hồng hộc đi, cô đã đi một đoạn đường thật dài rồi, vẫn không thấy bất kỳ tòa nhà nào, ngước mắt nhìn xung quanh, cũng chỉ nhìn thấy núi và cây, không hề có một bóng người, cô ngừng lại, hai tay chống hông, sắc mặt đầy mệt mỏi và tức giận. Cô dùng sức đá đá vào tảng đá ở dưới chân, lúc này cô đang ở nơi chim không đẻ trứng, đường núi gập ghềnh, cô dừng xe nhỏ ở chân núi, cô buộc phải dựa vào hai chân để đi tới."Nhà thư pháp gì chứ! Muốn bồi dưỡng tính tình cũng không cần trốn vào rừng sâu hoang vắng như thế!" Hại cô tìm gần chết. Hôm nay lúc cô ngủ say, chẳng biết là mấy giờ, ông chủ gọi một cuộc điện thoại đánh thức cô, muốn cô tìm một nhà thư pháp tên là Tư Phong, không biết rốt cuộc ông chủ muốn gì, nhưng mà khi cô nhìn thấy ông chủ fax tác phẩm của nhà thư pháp, ngay lập tức tế bào ham ngủ biến mất, toàn thân cô vì nghệ thuật mà có chút sôi sục.Bức thư pháp đó tuyệt đối là tác phẩm có giá trị cao, chẳng qua trước tiên cô cần phải tìm được người nọ, đồng thời đưa anh ta và các tác phẩm đang giữ trên tay, mang đi giám định và xem xét, để bọn họ xác nhận trước khi thu mua. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Đương Không Bằng Học Tập và Khuynh Thế Thiên Tài - Gemma.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Xem mắt? Cái giới thượng lưu này cũng thật là nhiều trò! Nhưng mà phải chịu thôi, ai bảo chính mình sinh ra trong gia đình quý tộc để làm gì? Cho nên, phàm mà nói, tất cả, đều chẳng có cái gì là hết thảy hoàn hảo cả, chính vì thế, cuộc sống của chúng ta rất cần những người có đủ ưu điểm để che lấp đi những thiếu sót mà ta chưa có. Đời người, thật giống như một đường thẳng với nhiều ngã rẽ! Yêu thì sao? Yêu có gì mà không đúng? Vậy thì cứ yêu thôi! Hơn hết, càng yêu lại càng say, khó lòng mà thoát ra được.Anh trầm ổn như thế, thế nhưng lại phải cưới con nhóc mới chỉ có mười tám tuổi vắt mũi chưa sạch này? Anh đâu phải bảo mẫu? Ây, nhưng mà con bé này cũng xinh ấy chứ? Mang về làm công cụ ấm giường, chắc là cũng không đến nỗi tệ! Nói thì nói như thế, nhưng tình yêu mà, chẳng có thể nào biết trước được điều gì, anh lại yêu cô vợ nhỏ này của anh từ lúc nào cũng chẳng hay. Dường như mỗi khi không nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô mà xinh đẹp của cô anh lại cảm thấy nhớ. Cái cảm giác này bức anh khiến cho anh phát điên! Cô có phải là bùa mê không? Hại cho anh không thể chịu đựng được mà cứ say...
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
❄_Vong Tiện_? | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cậu Hầu Nhỏ Của Vương Tổng của tác giả Vong Tiện. Mẹ Nhất Bác: "Nhất Bác à, ba mẹ đi công tác vài bữa nữa sẽ về, con có cần gì thì nói với quản gia nha". Nhất Bác không nói gì, nằm trùm khăn kín mít, anh chán rồi, không muốn nghe nữa. Từ nhỏ đến giờ vẫn cứ như vậy bỏ mặc anh cho quản gia, quăng mớ tiền đó cho quản gia rồi đi, suốt ngày cứ công việc, công việc........rồi anh cũng không biết anh là con của quản gia hay là con của họ nữa.....nếu đã bỏ anh như vậy thì sinh anh ra làm gì chứ?Mẹ anh không nghe anh trả lời bà rất buồn nói với chồng: " Em thấy cứ để con ở nhà một mình mãi tội con quá, hay chúng ta tìm một người bạn cho nó đi ". " Ừm......anh thấy em nói cũng đúng, nhưng tìm ở đâu bây giờ? " ba Nhất Bác thắc mắc. " Em nghĩ rồi, chúng ta đến cô nhi viện em và anh hay từ thiện, ở đó có bé Tiêu Chiến rất dễ thương nha! và còn thông minh lanh lợi nữa chứ.....em rất thích cậu bé đó, em tin Nhất Bác cũng sẽ thích ". " Được chúng ta đi thôi ".Thế là hai người đến nhận nuôi cậu ngay, trên xe bà cứ ôm nựng cậu mãi. Bà đưa cho Tiêu Chiến một. Tấm ảnh của Nhất Bác rồi nói. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hoa Tâm Tổng Giám Đốc và Chỉ Muốn Có Em.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55