Yuuki9999 | Đô thị | Hoàn thành
Nó - Thiên Hương hớn hở bước vào nhà, khuôn mặt vẫn còn đọng lại những giọt mồ hôi. Bây giờ, nó đang rất vui khi nhận được tin mình đỗ vào trường Ikame - một ngôi trường nổi tiếng là dạy tốt, học tốt. Biết được tin, nó đã chạy về thông báo để muốn mẹ vui. Nhưng tìm cả trong và ngoài nhà mà chẳng bóng dáng mẹ đâu. Nó thật vọng, ngồi xuống ghế. Một lá thư được đặt ở bàn, gửi nó.Con gái thân yêu, Lúc con đọc được lá thư này là lúc mẹ đã sang Hàn để làm việc. Mẹ xin lỗi vì đã đi mà không báo trước. Chắc con đang giận mẹ đúng không? Mẹ biết mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Những lúc con vui, con buồn, mẹ đã không nghe con chia sẻ. Những khi con khóc thầm vì nghĩ do mình mà cha mất, mẹ cũng biết nhưng lại không an ủi và động viên con. Từ khi cha con mất, mẹ đã lao vào công việc mà không nghĩ đến những cảm xúc của con. Mẹ chỉ nghĩ nếu có thật nhiều tiền thì con sẽ có cuộc sống no ấm, hạnh phúc. Nhưng sự thật lại không phải vậy. Giờ mẹ mới hiểu thứ con thực sự cần là tình yêu thương, che chở, quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Đó là sự ấm áp, hạnh phúc của một gia đình. Nếu chỉ có đầy đủ vật chất, thiếu tình thần thì sao có thể vui vẻ, hạnh phúc mà sống. Thế mà mẹ lại có suy nghĩ nông cạn như vậy...
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lâm Tri Lạc | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trúc Mã “Cục Nợ” Của Tôi của tác giả Lâm Tri Lạc. Kỳ Lẫm trả lời một cách trật tự, như tập mãi đã quen:"Là phải quan tâm chăm sóc người kia từng li từng tí. Luôn chuẩn bị sẵn kẹo nè, lúc họp thì cho cậu ấy dựa một chút, khi cậu ấy mất ngủ thì ở bên cạnh cậu ấy, cùng cậu ấy ngủ,.."Người qua đường:???? Ủa alo. Chúng ta đang nói về trúc mã chứ có phải “cục nợ” đâu?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chiến Thần Về Nhà Thông Báo Kết Hôn hay Hẹn Ước Mười Năm của cùng tác giả.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Diệp Mặc Lương | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Nhất Thế của tác giả Diệp Mặc Lương. Bắc Địch năm thứ nhất, tân hoàng Tiêu Quân Mặc mới đăng cơ, Binh Bộ Thượng Thư Triệu Như Hải cấu kết ngoại tộc, âm mưu khởi binh tạo phản. Vì phải đánh đuổi quân xâm lược, bình ổn dân chúng, gây dựng uy tín, tân hoàng Tiêu Quân Mặc quyết định ngự giá thân chinh, dẫn theo 20 vạn quân để đánh địch.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ảnh Đế Là Một Đứa Bé của cùng tác giả.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Phi Bảo | Trọng sinh | Hoàn thành
Lần đầu tiên phát hiện hai người trần trụi ngủ trên giường, cậu đánh hai người tơi bời một trận mới ngừng lại, sau đó Lương Mạch Thần hai mắt đẫm lệ giải thích là rượu say loạn tính, cậu tha thứ, chỉ là từ đó về sau, cậu không chạm qua Lương Mạch Thần nữa.Lần thứ hai sau lúc tóm được, Lương Mạch Thần quỳ dưới đất cầu xin cậu tha thứ cũng cam đoan tuyệt đối không có lần sau, cậu lại tha thứ, cũng không phải bởi vì cậu để ý hoặc là còn yêu Lương Mạch Thần sâu đậm, mà do Lương Mạch Thần cùng cậu nhiều năm như vậy, cho dù cảm tình đã nhạt, nhưng không có công lao cũng có khổ lao, lúc đầu khi gây dựng sự nghiệp, Lương Mạch Thần xác thực là trụ cột tinh thần vững chắc của cậu, cho nên tuy thật sự muốn đuổi người đi, nhưng cậu vẫn không làm ra chuyện ngoan tuyệt như thế.Tục ngữ nói sự bất quá tam, không nghĩ tới cậu vừa về nhà xử lý hậu sự của ba, hai người này lại âm thầm lén lút với nhau, vừa hay cậu cũng mệt mỏi, vậy nhân dịp hôm nay giải quyết cho xong mọi chuyện. Tùy tay lật tạp chí trên bàn trà, Lâm Niên bắt chéo chân đỉnh đạc ngồi trên sô pha, một bộ tư thái địa bàn của ta ta làm chủ.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Mộng Tiểu Khê | Tiên hiệp | Hoàn thành
Câu chuyện về kiếp trước kiếp này của Cẩm Thu (Tố Cẩm), thật ra chính là nàng quay trở về lúc nhỏ... Những chuyện vốn đã trôi qua, giờ lại lặp lại một lần nữa. Cứ như vận mệnh muốn nàng phải chọn lựa, phải đi đúng hướng, phải sống thành một cuộc đời khác vậy...“A Thư, đào ở biên giới phía đông nam có hai được không? Chỗ đào kia là chỗ đào ngọt nhất đó, bây giờ mà không đi hai cẩn thận tiểu ngũ vặt sạch.”“A Thư, đến phủ Bạch Chân ở Bắc hoang kéo hắn đến đây với ta đi.”“A Thư, hôm qua ngươi chôn rượu đào hoa xuống hả? Cũng không biết phía dưới còn bao nhiêu rượu ngon lâu năm.”“A Thư, ngươi lại đây, ta thấy ngươi đã lớn rời nên làm ít y phục mới.”“A Thư, sách y ta đưa ngươi nhớ được nhiều không? Lại đây đọc cho ta nghe xem?”“A Thư, đồ ăn ngươi làm không tồi, không ngờ tuổi còn nhỏ mà ngươi đã có tay nghề này rồi.”
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Từ khi sinh ra, nó ở với ông bà ngoại. Nó chẳng biết bố nó là ai, thế nhưng lúc ấy dù cho không có bố nhưng những đứa trẻ con hàng xóm vẫn cho nó chơi cùng. Ông bà ngoại nó vẫn cung kiêng nó trên vai, đi ra cái chợ làng con con, buộc một con cua càng thật to đeo vào dây dứa cho nó dắt đi chơi. Ông bà nó quá nghèo, lại mãi rồi sinh ra được có một mụn con là mẹ nó, Mẹ nó đi làm trên tận Hà Nội, chẳng ai biết mẹ nó làm nghề gì, nhưng vì thế mà ông nó có tiền mua thuốc lào xịn, bà nó có tiền mua thuốc bắc uống đỡ ho, lại xây được hẳn một vách tường nhà cứng cáp che mưa che gió.Tam Đảo mờ sương, Ảo diệu như một chiều mộng đẹp thơ thẩn, từng giàn su su trĩu quả vươn đọt ngọt tay người hái, Xanh mơn mởn một sườn đồi, lại đầy ắp một đĩa su su xào tỏi thơm ngát, trong từng chùm hơi lạnh của mùa đông. Nó, vĩnh viễn cũng không thể quên ngày hôm ấy. Cái ngày mà mẹ nó tóc bị cắt trụi một nửa đầu, trên người đầy thứ mùi hôi thối bị một kẻ được gọi là " vợ lớn" cùng một lũ côn đồ bêu rếu khắp xóm làng. Ngọn khói trên gác bếp nhà ai heo hút rồi. Người ta bảo, mẹ nó là cave. Người ta còn bảo, mẹ nó bị HIV, lây cho chồng của người " vợ lớn " kia, khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lạc Lạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Sau khi người phụ nữ ấy đi cô khẽ thở phù, làm sao bây giờ cô lỡ nhận lời rồi có lẽ đã bị số tiền lớn ấy làm mờ mắt mình rồi quả thật nó hơn rất nhiều số tiền hàng tháng cô kiếm được, cô phải làm sao đây..... Cao Mộc Nhi một vị bác sĩ tâm lý trẻ tuổi gần đây cô khá nổi tiếng trên truyền hình và đó là lý do người phụ nữ giàu có quyền lực ấy tìm đến cô, bà ta để lại một tấm thẻ. "Tập Đoàn Dương Thị có tiếng nhất nước""Tiêu rồi, lỡ mà không làm được chắc sẽ chết trong tay họ mất, Mộc Nhi khóc trong bụng mở điện thoại lên gọi cho người bạn của mình. "Sao? Dương Thị? Bà điên à sao để dính tới họ, nghe nói họ có người con trai nhưng bị gay đấy..... mà gia đình họ nói chung là đừng nên dính tới sẽ có án mạng xảy ra nếu bà không làm được đó!!!" "Chết tôi rồi phải làm sao đây?" "Trời ơi bà đúng là bị tiền làm mờ mắt mà" "Không ít đâu một tháng 500 triệu, số tiền mà mơ tớ cũng không thể mơ được nay lại có cơ hội như thế sao không thử"
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Tịch Liêu Nhị Tam | Sủng | Hoàn thành
"Em...em muốn về nhà, em muốn gặp mẹ." "Biết rồi, phiền chết đi được!" "Ô ô ~ ~" "Không cho khóc!" Hạ Kiêu vò vò mái tóc ngắn ngủn, có chút tức giận nhăn mày quát nhỏ. Tiểu thiếu niên ngồi xổm bên cạnh hắn ôm lấy đầu gối, lập tức nghẹn đỏ mặt không dám lên tiếng nữa, chỉ là mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn. Mặt trời buổi chiều đang ngã về phía Tây, bọn họ trốn ở sau cái giá thiết bị trong sân thể dục của trường học, ánh nắng vàng nhạt bao phủ toàn thân. Thật mẹ nó nóng chết rồi!Hạ Kiêu lau lau cái cằm chảy mồ hôi, cúi người quan sát tình huống bên ngoài, chắc là đợi một lát nữa thì có thể đi. "Mẹ em sẽ lo lắng..." Một bàn tay trắng nõn bắt lấy cánh tay mướt mồ hôi của hắn, Hạ Kiêu quay đầu nhìn bộ dáng tội nghiệp của cậu, cái áo đồng phục màu trắng bị dính lên mấy dấu chân, nhìn qua có chút ác độc, chỉ thấy nước mũi trong suốt chảy ra liền bị hít trở về, Hạ Kiêu lập tức ghét bỏ mà gạt cánh tay cậu ra.Nói thầm một câu: "Đáng đời." Diệp Chân bẹp bẹp miệng vừa muốn khóc, lần này thật sự là không ngừng lại được, chưa được một phút đã khóc lên, càng khóc càng lớn tiếng, nghe thấy thê thảm vô cùng. Toàn bộ sân thể dục trống trải đều bị bao phủ bởi tiếng khóc của cậu, nhiệt độ càng ngày càng cao làm cho Hạ Kiêu sợ tới mức tay chân luống cuống, cũng không dám hung dữ với cậu nữa, vội vàng kéo cậu đứng dậy, thỏa hiệp: "Được, về nhà về nhà, bây giờ liền lập tức trở về."
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Có điều sau khi lên xe, cậu mới phát hiện bên trong đều là người quen: “Lão đại? Tần Hàn?” Tần Hàn ngồi ghế lái, gật đầu với cậu qua gương chiếu hậu. Bạch Ninh Sinh ngoái đầu, nhìn gương mặt phức tạp của Lạc Quỳ Nguyệt, “Quỳ Nguyệt thật dễ dàng tìm ra.”
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tô Cảnh Nhàn | Đam mỹ | Hoàn thành
Lúc Dư Niên bước vào thang máy thì bên trong đã có một người đứng rồi. Hai người chạm mắt với nhau, ngừng hai giây, rồi cùng lúc dời đi. Dư Niên quay người, nhấn nút tầng 42, còn đối phương bị tướng mạo cùng khuôn mặt khiến người khác kinh diễm trước mắt khiến hắn dao động vài phần.Đàn anh Tề Triết đi sau cậu bước vào thang máy cúi đầu, không chú ý tới người đứng trong góc, hắn lo lắng xoa ngón tay, chờ cửa thang máy khép lại mới nhỏ giọng nói chuyện, có chút xấu hổ.“Dư tiểu đệ, anh thực tập ở Giải trí Tinh Diệu còn không có tiếng nói nào, lần này mới chỉ nhìn ảnh của cậu mà người quản lý đã đánh nhịp nói muốn gặp cậu. Chờ một lát tới đó cậu biểu hiện tốt một chút, chỉ bằng khuôn mặt này của cậu thì nhất định có thể đậu...”So với hắn đang căng thẳng thì Dư Niên ngược lại nở nụ cười thoải mái, giống như cảm thấy việc này thật bình thường, cậu cũng hạ giọng, thành khẩn nói, “Cảm ơn anh đã giúp em tranh thủ cơ hội này, nhất định em sẽ nỗ lực.” Tề Triết vội vã xua tay, cà lăm, “Cám ơn gì chứ, anh cũng không có làm gì hết ... Hơn nữa, trước đây cậu đã giúp anh nhiều lần, tính ra phải là anh cảm ơn cậu.” Đầu ngón tay hắn run run, chuyển chủ đề, “Trong ví cậu còn bao nhiêu?” Dư Niên tính toán trong lòng một chút, ăn ngay nói thật, “Trừ tiền vừa mua sơ mi trắng ra còn lại chỉ gần hai trăm.”
27.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Đoàn Mậu Sinh chết rồi, chết trong im hơi lặng tiếng, chết trên giường vợ bé nhà mình. Chuyện vừa thông báo, huyên náo xôn xao toàn bộ Mậu Thành, trên bản đồ Mậu Thành không phải tên là Mậu Thành, nguồn gốc cái tên do dân bản xứ gọi. Mậu, đương nhiên là Mậu trong Đoàn Mậu Sinh. Không ai có thể quản lý nơi này, Đoàn Mậu Sinh một tay che trời, bây giờ vua một cõi chết rồi, chỉ để lại tài sản kếch xù, và ba thằng con trai. Một người do vợ cả đã chết tám năm sinh, hai người còn lại do Vương Trân sinh, là vợ bé Đoàn Mậu Sinh trắng trợn dẫn về nhà không lâu sau khi cưới.Ba người ngồi trong phòng khách, Đoàn Hạc Diên bưng chén trà lườm Vương Trân một cái: “Bố không để di chúc lại, chuyện này giao cho luật sư đi làm đi, Đoàn Hạc Thừa tôi không thể trêu vào, tôi lấy phần tôi là được, các người muốn làm gì đừng lôi tôi vào.”. “Có phải lá gan anh quá nhỏ rồi không?” Đoàn Hạc Đình tựa trên ghế sofa: “Chia tài sản kiểu gì đều là chúng ta chiếm phần hơn, trước kia có bố cho hắn chỗ dựa, giờ bố cũng chết rồi, anh em chúng ta bên nhau, chẳng lẽ không làm hắn chết được?” Vương Trân nhíu mày trừng cậu ta: “Con nói ít thôi.” Vừa dứt lời, hai cánh cửa gỗ dày nặng của nhà họ Đoàn “rầm” một tiếng mở toang hoang. Vương Trân bị dọa đến nỗi run rẩy đứng dậy, dáng vẻ phục tùng rũ mắt quay đầu, nhìn hai người đi tới, nhỏ giọng nói: “Hạc Thừa về rồi.”
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thượng Quan Hiểu Tinh | Linh dị | Hoàn thành
Hồn phách vô tri vô giác, quỷ sai lại nhìn không chớp mắt, thấy có điều ác đều đem từng tội ghi lại, sau đó trở lại trong điện, hồi báo cho phán quan. Phán quan liếm một cái vào bút phán quan rồi ở trên sổ sinh tử vẩy mực múa bút. Chốc lát sau, trình lên cho Diêm La Vương.Lúc này, Diêm La Vương ngồi trang nghiêm trên Diêm La điện trông càng thêm vẻ âm trầm khủng bố. Hai quỷ sai mặt không thay đổi đem hồn phách kia kéo đi. Leng keng leng keng, hướng tầng thứ sáu địa phủ Uổng Tử Thành mà đi. Ra cửa điện là một con đường đá xanh uốn lượn khúc chiết được bao phủ trong sương mù dày đặc. Bên đường thúy trúc, hoa hồng như ẩn như hiện, ngẫu nhiên nghe thấy nơi xa truyền đến một hồi thanh âm quỷ kêu khóc thê lương.Tiếng cười bén nhọn chói tai, hồn phách đi phía sau vẫn vô tri vô giác, tựa như một con chó nhỏ bị người dùng lực kéo đi, lảo đảo đi về trước. Thẳng đến một cửa thành gạch xanh, mới thả chậm cước bộ. Thành này cao vút trong mây, bên trên viết ba chữ lớn màu huyết hồng “Uổng Tử Thành”. Hai quỷ sai đi qua đại môn màu đỏ thẫm, một đường bay qua.Uổng Tử Thành như thường ngày rất náo nhiệt. Trên đường cửa hàng, gia trạch quỷ ảnh trùng trùng, các loại quỷ khóc sói gào, bóng trắng tung bay, một mảnh quỷ khí dày đặc.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Phù Phong Lưu Ly | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Nhiếp Chính Vương của tác giả Phù Phong Lưu Ly. Cứ ngỡ rằng trở thành đích trưởng tử Hầu phủ Tiết Vân Chu, thân phận cao quý, không lo ăn mặc, sinh hoạt, ai ngờ lại đang bị lưu đày.Gia đình cao sang quyền quý đấy, nhưng mẫu thân bị hư, phụ thân âm hiểm.Tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế này, lại còn dính dáng tới hôn sự với Nhiếp chính vương...Một khoảng thời gian sau, lòng Tiết Vân Chu thay đổi, y nheo mắt, kinh hoàng che ngực: Tại sao cử chỉ hành vi của Nhiếp chính vương chỗ nào cũng giống Nhị ca của y vậy!!!Nếu yêu thích Phù Phong Lưu Ly, bạn có thể đọc thêm Quân Lâm Dưới Thành
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Viciousx | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Vong Tiện] Toại Vân Sắc của tác giả Viciousx. Lam Vong Cơ và Giang Trừng đi điều tra trạm giám sát Kỳ Sơn Ôn thị, hết lần này đến lần khác có người nhanh chân đến trước, giết sạch toàn bộ tu sĩ Ôn gia gà chó cũng không tha.Việc này người thì thấy mừng, người thì thấy lo. Với sự lãnh đạo của tứ đại tiên môn thế gia Cô Tô Lam thị, Thanh Hà Nhiếp Thị, Lan Lăng Kim thị, Vân Mộng Giang thị, cuộc chiến Xạ Nhật Chi Chinh nhằm chống lại Kỳ Sơn Ôn thị hoành hành bạo ngược, nhưng đã hơn bốn tháng rồi, vẫn cứ như vậy không có biến chuyển gì rõ ràng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện [Vong Tiện] Ngự Kiếm Tiêu Dao của cùng tác giả.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Nhất Bút Niên Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Phong Đô là giao giới giữa hai nước Hoài Nam và Hoài Bắc. Dưới tường thành cao lớn, là mười vạn binh mã xếp hàng chỉnh tề, mà treo lơ lửng trên tường thành là một nữ nhân cả người toàn máu.
25.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Thập Tứ Khuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Gió đông gào thét, sắc trời mịt mù. Tuyết đông đêm qua chưa tan, trời lạnh buốt. Nhìn ra ngoài từ phía sau rèm kiệu, chỉ cảm thấy hết thảy đều âm u, giữa thành lũy san sát, canh gác nghiêm ngặt, mấy thân tùng bách trải qua đông giá vẫn không tàn lụi có vẻ ảm đạm rõ rệt. Ban ngày mà vẫn thắp đèn trên hành lang, từ xa nhìn lại giống như một dải màu đỏ liên miên uốn lượn, dường như không có điểm cuối. Hai bên là những tòa nhà tường đỏ, móng đá màu xanh trắng, ngói lưu ly màu vàng, được trang trí bằng những bức tranh màu rực rỡ, hình vẽ phần lớn là rồng phượng, tuy rằng hoành tráng, nhưng lại thiếu vẻ tinh thế.Khương Trầm Ngư nghĩ, chung quy nàng vẫn không thích hoàng cung. Nếu năm đó, một đạo thánh chỉ ban xuống, người được chọn không phải tỉ tỉ mà là nàng, thực không biết phải làm thế nào để trải qua cuộc đời dài đằng đẳng trong thâm cung nội viện..... May mà tỉ tỉ khôn khéo hiểu đời, mới có thể thuận lợi được thánh quyền ân sủng. Đương nghĩ đến đây, kiệu chợt dừng lại, phía trước truyền tới một giọng nói: "Trong kiệu có phải Khương gia tỉ tỉ không?".
20.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm | Ngôn tình | Hoàn thành
Nữ nhân xưa luôn chỉ biết yêu người đến ngu ngốc, cũng vì sự sinh tồn của bản thân, sinh ra chính là mệnh khổ không có chút gì trọng lượng ở thế giới phong kiến cổ đại cổ suy. Nhưng nữ nhân uyên bác đủ hiểu chiều sâu của cuộc sống thì không phải mấy ai cũng có được. Phải được sinh ra tiềm năng và mạnh mẽ thì mới có thể đối mặt với thời đại kinh điển này.Nhân vật không phải trong lịch sử chỉ là một nhân vật hư cấu được viết nên bởi óc tưởng tượng và không nhu nhược như những nữ nhân khác. Nam nhân nắm quyền thì đã sao? Nữ nhân cũng là người cũng có cảm xúc của riêng mình, không vì nam nhân chỉ vì mình cho dù không có nam nhân nàng vẫn có thể tồn tại được. Bộ truyện được kể về nữ nhân xinh đẹp tài giỏi, một giọt nước tinh khiết ở biển mặn nhưng không hề hòa vào biển trở nên mặn mà. Những mưu cầu, tính toán lừa lộc xung quanh cứ để đó nàng sẽ từ từ giải quyết hết một thể. Ai đắc tội với nàng đều không thể dễ dàng sống tốt được.
21.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Tentuine | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhân gian có mấy ai không phải trải qua đau đớn? Trải qua rồi, liệu cuối cùng có dần tàn phai? Cô coi Đường Vi Yên là người bạn mà cô tin tưởng nhất, cuối cùng đổi lại lại chỉ là một nhát dao vô tình. Tình bạn... chấm dứt! Nhìn người phụ nữ mà mình coi là chị em ruột và người đàn ông mà cô xem là cả thế giới đang cùng nhau diễn ra một màn ân ái tại nơi tình yêu của cô vừa mới chớm nở, tim cô thắt lại. Phải chăng cô đã quá ngu ngốc? Quá mù quáng?
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Ái Phiêu Đích Dạ | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngôi nhà nhỏ, cuộc sống gia đình lúc nào cũng rắc rối, không yên ổn được gì. Một vấn đề nhỏ bé thôi cũng đủ xây lên một vấn đề lớn, rất lớn và rất đau đầu! Chuyện quan trọng nhất là sinh con để cái, cái gọi là nối dõi tông được cho gia đình kia. Sinh con không phải dễ, phải mang thai chín tháng mười ngày, còn nữa … nối dõi phải là con trai! Sinh con trai, cháu là cháu trai, việc này nó quá đè nén lên một người con dâu rồi. Nếu như … sinh con gái thì sao? Vậy thì sẽ thế nào?
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Dịch Dương Thiên Vy | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhân chi sơ tính bổn thiện, ta giúp người chính là hại chính ta. Và cô chính là hại bản thân mình chỉ là cái hại này cũng có lợi quá đi chứ. Yêu và theo đuổi một cô gái bướng bỉnh, ngang ngược lại còn ngông cuồng đúng là khó khăn. Anh không biết đã trải qua biết bao khổ ải mới rước cô vợ này về nhà được đâu. Bộ truyện này chính là quá trình theo đuổi vợ của tổng tài, và anh được mệnh danh là người đàn ông kiên nhẫn can đảm nhất trong truyện cũng vì cô gái anh yêu chẳng chút tầm thường.Chuyện bắt đầu là khi Bạch Vy Vy chuyển đến nơi mới, chưa kịp tân trang cho ngôi nhà mới thì đã gặp đủ thứ chuyện xui xẻo, không những bị chó rượt, quên mang theo ví còn vì cứu một đứa trẻ mà dây vào bọn bắt cóc. Chúng thẳng tay đập cô một phát quẳng lên xe tối om để đỡ phiền toái còn cô thì thấy phiền đến mức muốn chửi thề. Chỉ là bọn người này muốn làm gì đứa bé trai kia? Và muốn làm gì cô đây phải chăng là giết người diệt khẩu?
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01