Thiên Nhai Khách | Ngược | Hoàn thành
Sinh ra ở chốn hoàng cung, những tưởng là hoàng tử thì sẽ được vua yêu thương cưng chiều. Nhưng cuộc đời của Tâm Nguyệt - cửu hoàng tử lại đi từ thương tâm này đến nỗi đau khác, từ bé đã phải chịu đủ cực hình và nhục hình. Thân là cửu hoàng tử nhưng địa vị của hắn so với thái giám còn chẳng bằng. Cảnh tra tấn dã man, cảnh tang thương máu chảy diễn ra ở chốn thâm cung không vì tranh quyền đoạt vị mà chỉ vì chữ hận của Huyền Vũ đế đã gieo lên người cửu hoàng tử. Suốt 14 năm trường, hắn phải nhận hết bao nhiêu sự sỉ nhục, khinh bỉ, chưa từng có một ai đứng ra che chở cho hắn, bảo vệ hắn bằng tình thương ấm áp. Kể cả những vị huynh trưởng khác, đối với từng trận đòn roi Phụ hoàng giáng xuống người hắn đều như xem một vở kịch hay không hồi kết. Mà Huyền Vũ đế đối với hắn chỉ muốn giày vò, khiến hắn sống không bằng chết, như thế mới có thể tiêu đi mối hận trong lòng. Liên tục chịu đủ cảnh ngược đãi tàn khốc, sự cường bạo tàn nhẫn của phụ hoàng, Tâm Nguyệt hắn cơ hồ đã chẳng còn muốn sống, tâm cơ hồ chẳng còn tia hi vọng được cứu rỗi. Hắn quả thực thương tâm đến cực điểm, người phụ thân thân sinh ra hắn, không ngờ lại hận hắn đến xương tủy. Thế giới này chỉ còn sự lạnh lẽo, tuyệt vọng ôm lấy hắn theo năm tháng. Cái kết nào cho cuộc đời không có tình thương của hắn? Mời các bạn cùng theo dõi.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Tiêu Lộ | Ngôn tình | Hoàn thành
Không còn xa lạ với những câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã đầy ngọt ngào nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Thời Gian Như Hẹn của Tiểu Lộ là một tác phẩm thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc, có bối cảnh truyện lãng mạn, sống động, để lại không ít dư âm trong lòng đông đảo bạn đọc. Trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày, cô chủ động cầu hôn anh. Thời gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả đời. Anh và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành phố. Cận Thời Xuyên thừa nhận, anh chỉ là một tên lính, không quyền uy, chẳng hứa hẹn. Từ Lai mỉm cười diễm lệ, anh không phải là một tên lính. Anh là người hùng của cô, còn cô là cuộc đời của anh. Trọn đời trọn kiếp, mãi mãi đồng tâm. Thời gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa nhòa, ước định đặt sẵn một ngày nên duyên. Cận Thời Xuyên: Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện? Từ Lai: Muốn trở thành người xứng với anh.Một câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết. Mời các bạn cùng theo dõi!
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Chung Hiểu Sinh | Đam mỹ | Hoàn thành
Được mấy người yêu đối phương mà vừa vặn đối phương cũng yêu mình. Gặp phải chân tình thì phải biết nắm giữ, chớ sợ sẽ quá say mê mà từ bỏ. Đạo lý này không phải ai cũng có thể hiểu ngay. Lý Yêu Yêu là một tên đạo mộ, lại là một cặp đôi tiểu công tiểu thụ với nhà khảo cổ Tô Di. Tô Di có bệnh hen suyễn, ở bên Lý Yêu Yêu bệnh tình sẽ thường hay đột phát, cứ 3-5 ngày lại vào bệnh viện một lần. Vậy mà Tô Di vẫn cứ yêu cái tên Lý Yêu Yêu thất thường và khó hiểu kia. Có lần, Tô Di phát bệnh nhập viện, Lý Yêu Yêu nhẫn tâm bỏ Tô Di lại bệnh viện rồi rời đi. Tô Di ra viện bỏ biết bao công sức đi tìm hắn, cuối cùng cũng gặp được hắn lại nói không yêu Tô Di nữa. Ở bên nhau từ lúc lên đại học, lại từng bị Lý Yêu Yêu đè xuống không biết bao nhiêu lần, Tô Di đâu thể để hắn đi như vậy, cuối cùng là bắt hắn về nhà mình. Nhưng Lý Yêu Yêu rốt cuộc có chịu ở yên như vậy không? Buồn cười nhất là chính hắn sau này lại trở về mếu máo khóc với Tô Di, thề sẽ không bao giờ chạy trốn Tô Di nữa. Chuyện gì đã xảy ra? Một nhà khảo cổ ôn nhu, một tên đạo mộ không bình thường. Tình yêu của họ sẽ vượt qua trở ngại, tìm được cái kết viên mãn. Chỉ vì Tô Di nhà ta rất bao dung độ lượng. Mời các bạn cùng theo dõi.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Trần Phan Trúc Giang | Ngôn tình | Hoàn thành
Buồn đời con Tít đi xuống sân sau, chỗ có cái xích đu lúc nhỏ ba nó làm cho chị em nó chơi. Ngồi đong đưa, nó dựa vào sợi dây thừng chắc mấy lớp. Nó năm nay 18 rồi, không nói quá đẹp gái cũng thuộc dạng nhì ba trong ấp. Học vừa hết lớp 9 má nó cho nó nghỉ, bá nói: " Ui con gái học làm gì cho nhiều, mốt xách đít đi về nhà chồng có đem không cái chữ được đâu ". Nên thế là nó nghỉ học. Tội nghiệp con nhỏ, hồi đi học nó toàn được giấy khen. Nói lấy chồng lại nhớ tới chị hai nó, con Rồi. Con nhỏ lớn hơn nó có 2 tuổi, tướng tá không xinh như con Tít nhưng được cái có duyên lắm. Mà khổ lấy phải thằng chồng sáng xỉn chiều say, một ngày nó đánh cho mấy lần.Có vài khi bị đánh quá con Rồi chịu không nổi, ôm đồ về nhà bà Tám ở định là bỏ chồng. Mà bà Tám tánh kì, lần nào con nhỏ về bả cũng quăng đồ ra sân đuổi về nhà chồng. Trời. Có lần con Rồi bị thằng chồng nó đánh gãy cái chân, mà má nó còn kêu ông xe ôm đầu ngõ chở nó về trả cho chồng nó. Thương lắm, con Tít phải đưa chị nó đi qua nhà ông Tều, cho chị nó ở đỡ. Sau thằng chồng anh nó qua chửi quá, nó đành cho chị nó về lại bên chồng. Có mấy khi nhà giỗ quoải, lúc rãnh rang chị em nó ngồi thủ thỉ. Con Rồi toàn khuyên nó sau này lớn chút đi thành phố làm, đừng ở lại quê để má nó bắt gả cho trai làng. Ấy vậy mà nó chưa kịp đi thì đã bị bắt gả, âu chắc do cái số nó rồi. Thôi, nó cũng thương má nó lắm, bả đánh đề thiếu tiền tụi giang hồ, tụi nó vô nhà quậy mấy chập, má nó bị đánh bầm tím tay chân. Trả hiếu cho má nó lấy thằng Bụi cũng được, nó bị khùng chắc không đánh người như thằng anh rể của nó đâu. Nghĩ vậy cũng được, tụi con gái trong xóm nó đứa nào sau này cũng giống nó thôi. Nên nó nghĩ cũng không có gì tủi thân cho lắm.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Trang Nguyễn | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi thường nge các bà, bác mợ ngày xưa dạy rằng " thà chết trẻ hơn làm lẽ ma". hồi nhỏ tôi cũng chẳng quan tâm lắm chỉ thấy ghét mấy bà mẹ kế sau khi nge vài câu truyện cổ tích hay dân gian. Đại loại người ta xây hình tượng bà mẹ kế kẻ nào cũng ác, không là yêu tinh cũng là dì ghẻ. Lớn lên mẹ tôi lại bảo " chớ có dây vào đàn ông đã từng đổ vỡ. bất kể anh ta đáng thương thế nào. Bởi một khi vợ đã không ở được thì chắc hẳn là có nguyên nhân. anh ta không có tật thì nẹ anh ta cũng sẽ thuộc loại tắc te. Nói chung là 10 thằng vợ bỏ thì 9 thằng có vấn đề ". Tôi không hoàn toàn đồng tình. Nhưng cũng chả mấy quan tâm. Nhưng xin phép cho tôi được kể câu chuyện về 1 người đàn bà làm lẽChị tên là Lê Thị Thu. cái tên cũng nhẹ nhàng đơn giản như tính nết của chị. năm 37 tuổi chị mới cưới anh Hùng là hàng xóm nhà tôi. Anh này 40 tuổi. vợ cũ nge nói theo trai nên họ ly hôn. khi ấy tôi chưa về làm dâu ở đây nên không rõ. chỉ biết anh Hùng ở không đã chục năm nay và vợ cũ để đứa con trai ở với anh.đến bây giờ nó cũng đã 15 tuổi. Chẳng biết lí do chị ta cặp bồ là gì. đơn giản vì tham giàu mà theo gã kia hay như người ta đồn anh Hùng " yếu ". nhưng cách anh Hùng sống ai cũng phải khen là " khá đẹp " tính anh ôn hòa dễ mến, chịu khó lại sạch sẽ. Hôm anh sang mời cưới chồng tôi hỏi.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Pugongying | Ngôn tình | Hoàn thành
Reng…Reng…Reng.. Với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, An Nhiên lười biếng lăn một vòng trên giường, định ngủ tiếp thì tiếng chuông điện thoại reo lên, miễn cưỡng nhấn phím nhận cuộc gọi, giọng cô uể oải: A lô!.. Cô nương, chưa ngủ dậy nữa hả?- Giọng nhỏ Minh bên kia sang sảng khiến An Nhiên muốn tỉnh ngủ. Đang định ngủ tiếp thì bị ai kia phá đám nè, có chuyện gì mà gọi sớm zậy bà. Dậy đi cà phê zới tui nè, tiện thể có chuyện muốn nói với bà đó. Nhanh lên, nửa tiếng nữa tui qua chỗ bà đó nha.Nửa tiếng, sao mà kịp.. nè… Chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã tắt máy, “trời ơi, điên quá đi, chủ nhật của mình” miệng vừa lầm bầm An Nhiên vừa đẩy chiếc chăn ra khỏi người ngồi dậy Hà Minh đúng là con nhỏ đúng giờ, 30 phút sau đã nghe tiếng xe của nhỏ ở ngoài cổng, An Nhiên cũng đã chuẩn bị xong, cô mặc chiếc quần cộc với áo thun, chân mang đôi giày lười đã “có tuổi”, cô nhẹ nhàng ngồi sau xe của Hà Minh: Có chuyện gì mà hôm nay gọi tui sớm vậy hả? Có biết hôm qua tui ngủ trễ lắm hông?Nghe cái giọng phụng phịu pha chút giận dỗi của An Nhiên, Hà Minh bật cười: Trời ơi, bà giống bà cô già lắm rồi đó, chủ nhật tuần nào cũng ngủ nguyên ngày hông chán sao? Hôm nay tui nhất định phải lôi bà ra ngoài đó, chứ hông để bà chết già ở nhà tui thấy cắn rứt lắm. Tào lao quá nha- An Nhiên véo nhẹ vào hông Hà Minh khiến cô nàng kêu oai oái- Thôi thôi, đau, tai nạn bây giờ.- Đừng có xạo, nhéo vậy là còn nhẹ đó, diễn sâu quá đi.Sau câu nó đó cả hai cùng bật cười giòn giã. Hà Minh dừng xe ở quán café quen thuộc của hai người, như thường lệ An Nhiên gọi một ly cà phê sữa đá cũng không quên gọi cho Hà Minh một ly sinh tố xoài, đồ uống khoái khẩu của Hà Minh.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:04
Dương Thụy | Khác | Hoàn thành
Nhiều người hỏi sao tôi cứ thích viết truyện lấy bối cảnh ở trời Tây xa xôi. Sài Gòn đầy nắng, nơi tôi được sinh ra, trải qua thời thơ ấu êm đềm và một tuổi trẻ sôi động. Vậy tại sao Sài Gòn lại không thể trở thành bối cảnh chính trong sách của tôi? Tôi cũng đã phân bua, những bối cảnh phương xa luôn có một sức hấp dẫn khó cưỡng lại, khiến mỗi lần bắt đầu một câu chuyện, tôi lại rơi ngay vào "vòng xoáy" của những vùng trời thơ mộng xa xôi nào đó. Thế rồi một ngày mưa tầm tã, bầu trời Sài Gòn xám xịt sũng nước nhấn chìm những con đường đầy xe. Tôi đứng trên văn phòng một cao ốc giữa trung tâm thành phố, nhìn qua khung kính đang bị những hạt mưa quật thật mạnh. Tôi thấy lòng chùng xuống, xúc động sâu xa. Sài Gòn của tôi đang ở dưới kia, cùng với nhà thờ Đức Bà, bưu điện trung tâm, những tán cây xanh của công viên nhỏ chạy dọc theo một con đường dẫn đến Dinh Thống Nhất. Trong cơn mưa đầu mùa mạnh mẽ, Sài Gòn bình thản đón nhận, để rồi trời cũng rất nhanh tạnh, nắng cuối ngày ửng lên, tỏa ánh cam ấm áp. Sau cơn mưa, trời lại sáng. Sài Gòn lạc quan và mạnh mẽ biết bao.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tang Lý | Linh dị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Âm Duyên Kết của tác giả Tang Lý. Chỉ là lại gặp khúc chiết, nàng lại vô tình gả cho một ma nữ hung tàn ác độc, chịu bao đau khổ khi đối phương tìm tới nhà tính sổĐây quả là một câu chuyện thương tâm!Trong 'Mẫu Đơn Đình' có nói: "Tình không biết từ khi nào thì bắt đầu, vừa nảy mầm liền đâm sâu. Kẻ sống có thể chết, mà người chết vẫn có thể hồi sinh. Sinh mà không thể cùng tử, tử lại không thể cùng sinh, là một loại dằn vặt tra tấn.".*Mẫu Đơn Đình: là một vở kịch nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Do nhà soạn kịch thời Minh – Thang Hiển Tổ viết năm 1598...... Nhiều người nói sống chết do trời, yêu hận do người.Âm dương có thể đoạn tuyệt, nhưng ái tình sẽ là vĩnh viễn.Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Trường Phượng Khuynh Nhan của cùng tác giả.
25.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Xuân Phong Dao | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Nam Phụ Phá Sản của tác giả Xuân Phong Dao. Trần Triển suy nghĩ đối sách để ứng phó tình cảnh khó khăn hiện tại, sau đó nảy ra một ý,..hay là viết tự truyện, biết đâu lại phất lên.Hắn hồi ức lại cả đời của nam phụ, sau đó viết ba bộ truyện《 Nhật kí sám hối: Tình cảm nảy sinh và sự sa đọa của một thiếu niên thời kì phản nghịch》, 《 Những năm tháng tôi một lòng một dạ hãm hại ảnh hậu 》, 《 Lấy trứng chọi đá: Tôi nhiều lần bôi nhọ tổng giám đốc giàu có vì hận người giàu 》...Trong đó bộ 《 Nhật kí sám hối 》vừa đăng đã gây ra náo động không nhỏ, tạo nên sóng to gió lớn trên mạng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh của cùng tác giả.
28.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Xin thề là không ngược!!! | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nghe Nói Ốc Sên Đẻ Được Trăm Trứng của tác giả Xin Thề Là Không Ngược. Lúc hai con ốc sên gặp nhau, sẽ là một cuộc chiến khốc liệt về giới tính để đối phương trở thành người mang thai.“Ai mang thai?”“Cậu.”“Tôi làm sao?”“Mang thai.”“…Y học mới phát hiện ra một loại u tên mang thai à?”Nếu yêu thích đọc đam mỹ, bạn có thể tìm đến Thương Tiến Tửu hay Thủ Lĩnh Ám Vệ Xuất Đạo Ở C Vị.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tô Tô Tô Ngữ | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đám Mây Nhỏ Ngoan Ngoãn của tác giả Tô Tô Tô Ngữ. Khi cậu tầm mười mấy tuổi, vòng tay đột nhiên không dùng được nữa, cậu hoang mang, hụt hẫng, cảm giác như bị toàn thế giới bỏ rơi, một mình lạc lõng,Sau đó có người tháo vòng tay của cậu ra, nắm lấy tay phải của cậu."Về sau không cần phải lo vòng tay hết pin," anh ôm Vân Xuyên từ sau lưng, nhỏ giọng thì thầm, "Từ nay về sau, anh chính là tai của em."Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trò Chơi Sinh Tồn Búp Bê hay Làm Trà Xanh Ở Trường Quý Tộc Anh Quốc.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Mễ Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cương Thi Niên Niên của tác giả Mễ Hoa. Ta là một con cương thi.Thi cốt của ta đã treo trên ngọn cây ở đồng hoang hơn hai trăm năm, hút hết nguyệt lượng âm khí của đất trời.Thần Dạ Du* nói, nếu ta sống sót qua ngày mười ba tháng năm của năm Kỷ Mão thì ta sẽ có thể tu luyện mà không cần hóa cốt, trở thành yêu quái của một vùng, không phải vào thiên đạo luân hồi.Ta đắc chí cực kỳ, vắt óc suy nghĩ muốn chọn một hang động đẹp đẽ trong núi để làm tiên ở Lộc Ổ.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Phượng Đường Hoàng Hậu hay Anh Trai Nuôi, Đến Bao Giờ Anh Mới Yêu Em.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Đại Phúc Đoàn | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Quán trà của Đan Tung rất náo nhiệt, nhất là vào sáng sớm. Chính vì vậy mà Bạch Nhược Khê cảm thấy ầm ĩ cực kỳ, hai cái lỗ tai ong ong, hắn hận không thể dùng đôi đũa trong tay hướng cái nguyên nhân gây ồn kia mà phóng nhưng đã muộn, chỉ quay đầu nhìn Đan Tung đang thích ý cười lớn, sao không đi vào phòng trong ăn chúc đi.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tích Hòa | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện bắt đầu với khung cảnh Giản Hinh ép Trâu Hạo Minh cưới mình, nhưng cô không chịu nói nguyên nhân. Anh này thì đi làm về mệt, lại đang lúc công việc gấp gáp, ảnh không đồng ý. Hai người giằng co, nữ chính đòi chia tay. Tổng cộng, trong 1 tháng họ chia tay nhau 2 lần, lần đầu nữ nói trước, lần sau là nam. Sau đó là quá trình chia xa. Lúc này thì nữ chính có người theo đuổi.Anh nam phụ đã ở bên nữ chính rất nhiều, trong suốt thời gian nữ chính độc thân.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tổng Công Đại Nhân | Ngôn tình | Hoàn thành
Mạnh Uyển - thiên kim tiểu thư tướng phủ đời trước bốc đồng, đi theo tình yêu sai lầm, huỷ hôn với Tam điện hạ, bỏ trốn cùng môn khách của phụ thân nàng. Mà đã là tình yêu sai lầm thì làm sao có được kết cục viên mãn? Nàng không thể có con và bị nhà chồng đuổi ra khỏi phủ. Nhưng người ta hay nói, bất cứ việc gì xảy ra đều có nguyên do của nó. Và có lẽ trời cao để cho nàng trải qua những đau khổ như vậy, để đến những giây phút cuối cùng trước khi nhắm mắt nàng mới có thể nhìn ra chân tình.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Thập Tam Xuân Hạ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đổng Nghiễn là cựu đại đội trưởng của đội phòng chống tội phạm, ông có một người con gái nuôi tên Đổng Mặc và một cậu học trò giỏi, Ôn Hành Viễn. Năm xưa, bởi vì những sai sót của ông trong một vụ án đã khiến kẻ gánh tội thay phải chết trong tù, kẻ phạm tội thì nhởn nhơ trước vòng pháp luật, cố gắng tìm cơ hội trả thù. Sợ hắn sẽ ra tay với Đổng Mặc, Đổng Nghiễn đem con gái của mình giao cho Ôn Hành Viễn. Đổng Mặc và Ôn Hành Viễn vốn không thân với nhau, hai người cách nhau những 11 tuổi. Hồi còn bé Đổng Mặc hay được anh đưa cơm, thường gọi anh một tiếng "chú Ôn", nhưng cũng chỉ có vậy. Sau này khi Ôn Hành Viễn chuyển công tác xa, cả hai không gặp nhau nữa. Lúc gặp lại là khi Đổng Mặc đang truy bắt tội phạm, nhảy xuống từ ban công tầng hai đạp phải Ôn Hành Viễn đang đi chợ ở phía bên dưới. Kết quả, chú Ôn già bị gãy 2 cái xương sườn. Để chọc ghẹo Đổng Mặc, Ôn Hành Viễn bắt cô phải chịu trách nhiệm, thế nhưng Đổng Mặc ngu ngốc tưởng thật nên lấy câu "lấy thân báo đáp" làm trọng khiến chú Ôn phải giật mình, nhưng nhanh chóng đồng ý. Ôn Hành Viễn nghĩ đây là cách tốt nhất để bảo vệ Đổng Mặc. Thế là hai bạn trẻ thành công kết hôn trong im lặng. Sau đó Ôn Hành Viễn vì công việc phải lên thành phố A, cả hai không gặp nhau nữa. Một tháng sau, Đổng Mặc được điều vào tổ trọng án của thành phố A, làm việc dưới trướng Ôn Hành Viễn. Chú Ôn nay là đại đội Ôn này tuy nổi tiếng là người khắt khe, nhưng lúc nào cũng bảo vệ Đổng Mặc như gà mẹ ấp gà con, tình cảm hai người cứ thế mà nhẹ nhàng phát triển.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Mãn Tọa Y Hoa Thắng Tuyết | Đam mỹ | Hoàn thành
Đứng trước thử thách, cám dỗ của danh vọng đã khiến người ta rất khó để giữ cho bản thân mình nguyên vẹn chứ đừng nói là bảo vệ thêm tình yêu và lý tưởng của mình. Mà trên đời cũng có những kẻ có thể làm được điều đó. Lục Vân Phong là chủ tịch tập đoàn khách sạn rất nổi tiếng. Lên được vị trí này ắt hẳn anh chính là con người vô cùng ưu tú, có bản lĩnh và có chính kiến. Sầm Thiếu Hiên là nhân viên gác cổng khách sạn của Vân Phong. Hiện tại là vậy nhưng trong quá khứ anh đã có một thời rất huy hoàng. Anh trước đây là một đội trưởng đội hình cảnh, vì điều tra một tập đoàn tham ô hối lộ mà bị người ta hãm hại đến mức phải từ chức. Lục Vân Phong biết được điều này liền muốn giúp anh đứng lên một lần nữa, trở về vị trí vốn dĩ thuộc về anh. Lục Vân Phong là con người chân thật và nghĩa khí, đứng trước Vân Phong, Thiếu Hiên luôn có cảm giác tin tưởng, cho rằng có thể dựa vào người con trai này. Nhưng tình yêu và chặng đường của họ phải đối mặt với rất nhiều hiểm nguy, thử thách của hiện tại và áp lực từ khắp nơi. Một người hào hiệp thẳng thắn, một người chính nghĩa có khí chất, giữa họ có chung một mục tiêu, một đạo đức sống. Tin chắc rằng họ có thể vượt qua mọi nghịch cảnh. Mời các bạn cùng theo dõi.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Lý Mộ Tịch | Ngôn tình | Hoàn thành
Anh là một thiếu niên dáng người cao gầy, lồng ngực khỏe mạnh cường tráng. Sắc mặt hơi tái, da dẻ cứ như quanh năm chôn vùi trong sương tuyết không thấy ánh mặt trời vậy, nhìn lành lạnh không có chút ấm áp nào. Vẻ mặt sâu xa khó đoán đi cùng với cặp lông mày hếch cao, đôi con ngươi đặc biệt đen nhánh thâm sâu, gương mặt rõ ràng tái nhợt nhưng lại mang nét sắc sảo kỳ lạ khó hiểu, tựa như sông núi nước non xinh đẹp giữa bóng chiều tà hoàng hôn.Còn cô dịu dàng ôn nhu, tựa như một đoá hoa của trời xuân.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Trường Vũ Trụ | Ngôn tình | Hoàn thành
Hôm nay Tưởng Hiểu Lỗ lại đi muộn, đã là lần thứ ba trong tháng này. Dạo trước thì vì đi muộn mà cô gọi xe, mắt kém lên nhầm xe bất lương, tài xế không thành thật, cố ý đi đường vòng, hai người xảy ra cãi vã, Tưởng Hiểu Lỗ lại là người mạnh mẽ, làm ầm ĩ tới đồn công an, vật vã tới nửa đêm mới được ra.Dịu dàng, khoan thai? Vốn không phải những từ mà bạn có thể dùng để hình dung về Tưởng Hiểu Lỗ. Tùy ý, lười biếng, hấp tấp, bừa bộn, ầm ĩ, mới chính là những từ chuẩn xác để nói về cô. Công việc của cô nói dọa người cũng rất dọa người, là một quản lý khách hàng của công ty tín thác (1) trên phố tài chính nổi tiếng Bắc Kinh, trước đây là một nhân viên nhỏ được tuyển vào, lăn lộn mấy năm, thành tích không tệ, năm ngoái được thăng chức quản lý, đãi ngộ tăng gấp đôi, chuyên giúp người khác quản lý tài sản.Lý Triều Xán là hàng xóm Tưởng Hiểu Lỗ, là một thanh niên có chí, hiện đang làm công an ở một đồn công an phường. Ân oán tình thù giữa cậu và cô bắt đầu từ năm cô sáu tuổi theo mẹ chuyển đến khu dân cư này. Lý Triều Xán cầm khẩu súng của cha, ngắm phía xa xa rồi bóp cò, một tiếng vang lên, cô bé cục mịch ôm trán ngã trên đất, đó là hoàn cảnh mở đầu cho câu chuyện giữa cô và Lý Triều XánThanh mai trúc mã thì không đúng, oan gia ngõ hẹp thì chưa đến mức, chỉ là Lý Triều Xán cùng Tưởng Hiểu Lỗ giống như hai đường thẳng, tuy không cắt nhau nhưng vẫn luôn hiện diện bên cạnh nhau, không thể biết được liệu có ngày nào đó hai đường thẳng đột ngột xuất hiện giao điểm hay không? Mời các bạn cùng theo dõi truyện.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05
Tứ Chích Cước | Đô thị | Hoàn thành
An Thế Duy, chính là "hình mẫu lý tưởng" đối với tất cả đàn ông. Gia thế hiển hách, tài lực hùng hậu, có một người vợ ôn nhu hiền thục mỹ lệ trang nhã, cuộc sống gia đình hạnh phúc mỹ mãn, mà bản thân hắn, tuổi trẻ tài cao, anh tuấn tiêu sái, hơn ba mươi tuổi đã có công ty luật sư cho riêng mình, thanh danh lan xa, tỏa sáng như mặt trời ban trưa. Những lời ca tụng hoa mỹ có thể nghĩ đến, đều có thể dành cho hắn. Mạc Phi là tình nhân được hắn bao nuôi ở khuê phòng, vĩnh viễn không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Cậu biết bản thân mình không thể cùng người đàn ông này cả ngày hoang dâm vô độ như vậy, bằng không đến cuối cùng người bị sụp đổ sẽ chỉ là chính mình. Thế nhưng Mạc Phi lại không thể chủ động rời đi, cuối cùng, chỉ có thể ngày qua ngày sắm vai một tình nhân trung thành, mặc cho hắn gọi liền tới đuổi liền đi, một lòng phục vụ hắn. Nếu như đây là một canh bạc, thì Mạc Phi đã thực sự thua đến không còn một chút tôn nghiêm. Cậu yêu người đàn ông đang bao dưỡng mình, An Thế Duy. Nhưng hắn, chỉ là mê luyến thân thể cậu mà thôi. Mạc Phi nghĩ mình thật sự đã hết thuốc chữa rồi. An Thế Duy, ba chữ kia đã trở thành một mũi dao nhọn chắn ngang trong lòng. Sau khi bị mũi nhọn đó khoét sâu đến không còn gì rồi bị vứt đi như một đôi giày cũ. Hạn sử dụng của tình nhân là bao lâu? Mười năm? Chín năm? Hay là tám năm? Ngay cả những nữ nhân kiều mị thướt tha đều không thể thoát khỏi số phận bị bội tình bạc nghĩa, huống chi Mạc Phi lại là nam nhân Ai bảo cậu đã yêu một người đã có gia đình, ai bảo cậu yêu An Thế Duy. Hắn sẽ tình nguyện vứt bỏ danh vọng, quyền lực, vì cậu sao? Không, không đời nào. Bất quá, kết cục thê thảm dành cho một tình nhân như cậu, thế nào cũng là xứng đáng.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 19:05