Mấy năm gần đây trong giang hồ đều bàn tán về Dương Châu Tử Du sơn trang. Chuyện kì lạ thứ nhất họ nhắc tới là tên trang được đặt theo tên tự của phụ thân trang chủ. Chuyện kì lạ thứ hai là khi mọi người biết đến sơn trang này cũng chính là lúc thiếu niên trang chủ Tử Du danh chấn võ lâm. Chuyện kì lạ thứ ba cũng là chuyện được nói đến nhiều nhất là thế hệ trước của Tử Du sơn trang. Lãnh Thanh trước đây là con của một góa phụ, cuộc sống của hai mẹ con họ vô cùng cực khổ. Bỗng một ngày nọ xuất hiện một nam nhân dễ nhìn, luôn đối xử tốt với mẹ con y, chính là Triệu Phỉ Khanh. Ban đầu Lãnh Thanh cũng không thích Phỉ Khanh, nhưng thời gian lâu dài cũng bắt đầu có sự chuyển biến trong tình cảm, chỉ có một điều là vẫn gọi hắn là Triệu ca mà thôi. Sau khi mẫu thân chết, Lãnh Thanh cùng Triệu Phỉ Khanh nương tựa vào nhau mà sống, nhưng trong lòng y luôn sợ hắn sẽ rời bỏ y, vì chính bản thân y từ lâu đã không muốn mất hắn, tình cảm trong lòng y đã chuyển biến quá nhiều. Nhưng giữa họ là thân phận phụ tử, làm sao đến được với nhau. Hơn nữa trong lòng hắn cũng chỉ có một mình mẫu thân của y thì phải làm sao? Thời gian sau này hai người cứ ở bên cạnh nhau, chăm sóc lẫn nhau, liệu có thể có chuyển biến tốt đẹp trong tình cảm không? Đoạn tình cảm này thật khiến người ta cảm thấy ngược tâm. Mời các bạn cùng theo dõi.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:40
Ám Dạ Lưu Quang | Ngược | Hoàn thành
Nếu biết trước yêu là sẽ đau, chẳng có ai tình nguyện hãm sâu vào như thế. Nếu biết trước, yêu chính là tự cứa vào trong trái tim mình những vết dao, liệu có ai tình nguyện chịu tổn thương? Người ta bề ngoài mạnh mẽ dứt khoát, nói yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu, nhưng mà, nào đâu có ai biết trong thâm tâm họ đang suy nghĩ điều gì? Một khắc rồi lại một khắc, yêu lại càng yêu, say lại càng say, những lời tự thức tỉnh bản thân chỉ là những lời hư vô.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:41
Thế giới xung quanh dù có tươi đẹp thế nào trong mắt cậu cũng trở nên xấu xí, còn tình yêu trong lòng cậu dù ngọt ngào bao nhiêu cũng trở nên đau khổ, còn cậu ở trong hắn khi đó, cuối cùng tình yêu cũng chỉ là những lời nói dối để trả thù thôi sao.Vì một gia tộc đã lụi tàn mà chôn theo biết bao nhiêu sinh mệnh, nhưng người mà cậu gọi là ông vẫn chưa từng dừng lại, Cơ gia, chẳng biết từ bao giờ cái tên ấy chỉ còn nhuốm màu đau thương và chết chóc, người đã đi rồi coi như thanh thản, vậy còn người ở lại, làm sao dứt khỏi nỗi bi ai. Cậu từ hình ảnh của những giấc mộng phiêu lãng mà luôn luôn kiếm tìm hình bóng hắn, cái dáng người cao ngạo, thuần khiết, cậu chẳng biết người nọ là ai, chỉ nhớ rằng mỗi khi thấy cái bóng của hắn là lại thấy tình yêu đến say đắm trỗi dậy, mà sâu kín bên trong lại là bi thương cùng áy náy không rõ nguyên do.Rồi khi tìm được thì sao? Hắn vẫn luôn luôn muốn trở về, vẫn luôn luôn nhớ quê nhà da diết, nhưng mà rốt cuộc vẫn là trở về không được. “Của ngươi? Ta không phải đồ vật. Chính ngươi áp đặt ta, trói buộc ta, bức ta đến không thể thở nổi. Cho nên, kiếp này hay kiếp sau, dù có biến thành ma quỷ, ta cũng không bao giờ buông tha ngươi! Bởi vì, tòng thúy chí chung, ta cũng không phải là tất cả của ngươi.”
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:41
10 năm trước, chỉ vì một lời nói dối mà tình cảm sư đồ của bọn bắn tan thành mây khói. Chuyện tình cảm của hắn đối với Bách Lý Hàn Băng bị vạch trần, bị thiên hạ người người dị nghị, thì thầm to nhỏ, vô phương khống chế. Sau 10 năm , bàn tán đã giảm bớt , tình cảm của họ biến đổi lại trùng phùng. Vốn hắn tưởng rằng đã mơ hồ quên được chuyện cũ, đột nhiên trong một ngày đêm lại bị hồi ức quấn lấy, trở lại như một đoạn phim ngắn rõ nét, đau thương in sâu trong lòng.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:42
"Thanh Huyền" của tác giả Kawalu viết về câu chuyện tình của cặp đôi Thanh Huyền và Trán Hàn. Thanh Huyền, hắn là con nuôi của thành chủ Úc Hành Vân. Ngay từ bé đã được Úc Hành Vân huấn luyện trở thành một sát thủ giết người không gớm tay, không chớp mắt. Không dừng lại ở đó mà cuộc sống của Huyền không dễ dàng như vậy. Không những Huyền là sát thủ mà còn là tiết dục công cụ cho chính cha nuôi của mình. Những trận cường bạo, đánh đập đã khiến thân thể Huyền ngày càng suy nhược, ngày nào cũng ho khan. Ở tại nơi địa ngục tăm tối đó, nhưng lại hé lên một tia hy vọng nhỏ nhoi. Con trai của Úc Hành Vân, tức Úc Khi Phong, vì coi Huyền như đệ đệ ruột thịt nên Khi Phong luôn quan tâm chăm sóc đến Huyền. Nhưng mà một đại thiếu gia ngày đêm sống trong nhung lụa như Khi Phong đâu có thể hiểu được những khó khăn mà Huyền đã phải trải qua ?Từ bé hắn đã chịu mọi đau khổ, tủi nhục, để rồi khi nhận được yêu thương như vậy, hắn đều đem cả trái tim giao cho Khi Phong, vậy mà Khi Phong lại bỏ trốn đến bên người con gái mà hắn thương. Trái tim này đã chết, Huyền như một con rối chỉ biết nghe lời, đến ngày Úc Hành Vân trúng gió rồi phế liệt, Huyền lên kế vị thành chủ. Chính cái cuộc sống này đã khiến Huyền trở thành một ma đầu giết người không ghê tay, ai coi thường, lăng mạ Huyền đều giết. Chỉ trừ một người - Trác Hàn.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:45
Sự mâu thuẫn trong tình bạn làm cho mối quan hệ của chúng ta trở nên phức tạp, càng rõ hơn nó bộc lộ lại những gì ẩn sâu mà ta muốn giấu kín... Đó là câu chuyện buồn mà đời học sinh ít nhiều ta gặp phải... Một cô gái mang trong mình sự mặc cảm đối với bản thân, tự ti, càng sợ dèm pha của miệng lưỡi xã hội. Những lời nói vô tình càng làm cho người con gái ấy khốn khổ. Còn có một cô gái mang sự tự cao, kiêu kì , và một cô gái mang tính cách cá tính đầy tự tin.Chúng ta sinh ra, đều mang trong mình những mặt nạ khác nhau che giấu đi xúc cảm thật của chính mình. Chính thiên thần là như vậy, luôn đem cái mặt nạ tươi cười, hạnh phúc, mang đến cho người khác niềm vui chan hòa hay những điều tốt đẹp nhất, nhưng thực sự, thiên thần cũng có lúc buồn, có lúc khóc, nhưng không phải trước mặt mọi người, mà là tự giấu kín trong lòng mình, chẳng để cho ai biết. Và chính lúc ấy, những thiên thần, cần một bàn tay đưa ra cứu vớt lấy, đưa họ ra khỏi vũng lầy của sự u buồn.Thiên thần, đó chính là vẻ ngoài với vỏ bọc ánh sáng của sự vui vẻ, nhưng lại là bóng tối của bên trong tâm hồn, khi mang nhiều nỗi buồn không tên mà thiên thần luôn phải tự mình giấu đi. Và họ chẳng biế được, thiên thần cười nhiều như vậy, là vì đã trưởng thành rồi, đã chịu đựng quá nhiều nên mới có thể thành thạo mà diễn một vai người vui vẻ trước mặt mọi người. Cười nhiều, không có nghĩa là người đó vì đang hạnh phúc, thật sự, họ đang rất buồn và cần lấy cái cớ để tự an ủi bản thân, họ cần vòng tay sẵn sàng đưa ra che chở họ.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Cậu là Lâu Thế Tuần, 20 tuổi, học tới quốc trung thì bỏ, nhà có 3 người: cha mẹ và một tiểu muội. Muội muội Lâu Thế Tuyết – 16 tuổi, bị mẫu thân bức làm gái mại dâm, sau đó không lâu thì tự sát. Trước đó hai tuần, hắn bị bán vào đằng tổ – là nơi chuyên buôn bán nam hài, cung cấp cho những người giàu có mua vui. Cậu có một đôi mắt đen láy, chói sáng như hắc thủy tinh, nhưng trong đó lại tràn đầy phòng bị cùng nghi hoặc.Còn hắn, Thương Minh Tương, là là đế vương đến từ hắc ám. Một nam nhân có đôi mày rậm cương nghị, con ngươi màu nâu thâm thúy, sống mũi thẳng, độ dày vừa phải cực kỳ gợi cảm, cằm dưới hơi có râu, không tạo vẻ nhếch nhác mà chỉ tản ra mùi vị nam tính cùng hơi thở cường hãn không kiềm chế được. Ngũ quan như tạc có một cỗ khí thế cường ngạnh khiếp người, nam nhân có ngũ quan sâu đậm, lơ đãng phát ra khí thế cùng khí phách ngay cả nam hài cách y xa vài thước cũng đều có thể cảm giác được, đó là loại hơi thở cường hãn chỉ thuộc về mình y. “Ta cứu ngươi, ngươi phải đáp ứng điều kiện của ta. Điều kiện của ta là: Từ nay về sau, ngươi chỉ thuộc về một mình ta – Thương Minh Tương, lặp lại lời ta nói một lần. Từ nay về sau, thân thể của ngươi, linh hồn của ngươi, sinh mệnh của ngươi, tất thảy, tất thảy, đều thuộc về ta, chỉ có ta không cần, không có chuyện ngươi không cho”. Đó là những lời hắn lạnh lùng nói với cậu trong cái đêm định mệnh lạnh lẽo ấy, nó minh chứng cho việc thân thể và sinh mệnh của cậu đã không còn là của chính mình. Đời này, kiếp này, hắn chỉ còn có thể sống trong sự ngược đãi của người kia…
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Thiên Nhai Khách | Ngược | Hoàn thành
Truyện Tùy Ái Trầm Luân là tựa truyện hay thuộc thể loại đam mỹ ngôn tình hiện đại, ngược, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm, HE. Kế về anh chàng Am Dược sinh ra tâm tính thiện lương, tệ thay lại bị câm, vốn lại là đứa trẻ sống nhờ trong cô nhi viện Thánh Tâm, vì một lí do bạc mệnh rằng nó cực kì xinh đẹp mà bị người ta làm nhục khi chỉ vừa mới lên mười tuổi. Chịu đủ mọi khổ sở cùng khinh thường, bị vũ nhục, bị hành hạ và đối đãi một cách hà khắc.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Định mệnh bắt đầu từ khi nào? A, dường như là khi ta cùng y gặp gỡ. Sơ yếu lý lịch của y như sau: Ôn Gia Dật, hai mươi ba cái xuân xanh, đang là thần tượng ngôi sao nổi tiếng, một cái bộ dạng hoàn hảo liền đem nữ sinh các loại mê đảo đến quên lối về. Ở trước mặt fan ca nhạc cùng điện ảnh còn có phòng viên, đích thực là một nam nhân tính tình tốt bụng, gần gũi cho dù có là đối mặt với các đồng sự trong công ty thì mác “nam nhân tốt trăm phần trăm” cũng không bị tháo dỡ. Duy chỉ trước mặt ta, y căn bản không phải người, là ông chủ chết tiệt của ta! Nhớ lại cái sự ngu dốt của bản thân vào năm năm trước, ta đọc được một trang quảng cáo tuyển bảo mẫu, yêu cầu hoàn thành chương trình học trung cấp, thời gian không bị giới hạn, chịu cực chịu khổ được, lương ưu. Thế là, ta liền đăng ký tham gia. Thần kỳ gõ cửa, ta được may mắn tuyển chọn. Công ty an bài ta chiếu cố một người mới, chính là Ôn Gia Dật. Từ một bước khởi đầu sai, đến khi vạn kiếp bất phục, ta cũng không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận và tuân theo. Nhiệm vụ của ta là làm bảo mẫu cho y, đến cuối liền biến thành nô lệ của y. Liệu chuyện tình của họ sẽ diễn biến thế nào? Mời các bạn theo dõi tác phẩm Bảo Mẫu!
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:49
Bạn đang đọc truyện Sủng Vật Của Thiếu Gia Ác Ma của tác giả Dê. " Khốn kiếp, cậu ngồi lên cho tôi!" "Hàn Thiên ...... Tôi.... Tôi... xin lỗi. Không phải..... Cố ý..." Hoa Vũ từ dưới nền nhà khó khăn chống tay ngồi dậy, liếm giọt máu rỉ ra trên môi, run rẩy nói, cái tát vừa rồi chỉ như lướt qua mà đã khiến cho cậu như chết đi sống lại. "Thiếu gia, xin ngài đừng nóng giận, Hoa Vũ nhỏ người bất cẩn, còn đang bị sốt, nên không cẩn thận đổ súp vô người thiếu gia, tôi...tôi sẽ lau cho ngài ngay..."Lão quản gia đứng một bên sớm đã lo lắng đến đổ mồ hôi, nhưng bản tính thiếu gia thế nào lão biết rõ, chỉ nói đỡ mấy lời cho hài tử kia mà lão dường như đã dùng hết can đảm cả đời mình. Cái mạng già này thật sự sống khó khăn! " Quản gia, muốn bảo vệ cho thứ này? Có phải ông thấy mình sống đủ lâu rồi không??" Hàn Thiên kéo chiếc ghế lại trước mặt Hoa Vũ, ung dung ngồi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua người lão quản gia khiến lão rét run, tự biết mình đã quá phận, cúi đầu không dám nhìn thiếu gia lâu thêm chút nữa. Lão còn quý cái mạng lắm.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa? và Thiên Đường Quá Xa, Nhân Gian Thì Gần.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thẩm Dạ Diễm | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khốn Lưu của tác giả Thẩm Dạ Diễm. Chu Hồng lấy ra cái bật lửa, châm một điếu thuốc lá, giả bộ như không thèm để ý, nhìn xung quanh.Trên đường, người qua lại không nhiều lắm, mỗi người đều mang dáng vẻ vội vàng, trong cơn mưa tuyết xuân hàn lạnh giá này ai cũng muốn nhanh chân tìm kiếm một nơi ấm áp, nghỉ ngơi một chút.Hắn hút vài hơi, tiện tay vứt nửa điếu thuốc lá còn lại trên mặt đất, chậm rãi bước đi thong thả vào một con ngõ nhỏ tối tăm.Một chiếc xe màu đen đang đậu ở chỗ đó.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm Anh Chỉ Cần Em của cùng tác giả.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Hoàn Kết Hậu Đê Điều Đích Nhưng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Lâm Thúc, Thu Lưu Ta Đi của tác giả Hoàn Kết Hậu Đê Điều Đích Nhưng. Lâm Nghiên chăm chú sửa sang hoa trang trí trên bàn, hít một hơi thật sâu, sau đó hài lòng nhìn ngôi nhà mà mình đã chỉnh trang cả một ngày. Hôm nay là sinh nhật của a Dương, lúc nãy a Dương gọi điện nói hôm nay sẽ có nhiều rất bạn học đến dự sinh nhật của hắn, nên Lâm Nghiên dĩ nhiên khẩn trương không ít, từ sáng sớm bận đến bây giờ mới xong, nhìn trái nhìn phải kiểm tra lại một lần, rất sợ có một lỗi nào đó.Đây không vì điều gì khác, mà bởi vì đây là lần đầu tiên Lâm Dương dẫn các bạn cùng lớp đến tổ chức sinh nhật ở nhà, một người làm ba như y thế nào cũng không thể quá qua loa.Đến khi thấy hài lòng rồi mới bưng cơm nước đã sớm chuẩn bị xong dọn lên bàn ăn, ánh đèn được phủ một miếng giấy trang trí tỏa ra ánh sáng ấm áp, vô cùng xinh xắn. Lâm Nghiên nhìn đồng hồ thấy cũng không sai biệt lắm, liền lên lầu vào phòng mình mở cửa sổ ra nhìn xuống dưới lầu, qua khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào vui vẻ của các thiếu niên, thiếu nữ cách đó không xa.Ngoài ra, bạn đừng bỏ lỡ truyện cùng thể loại như: Cùng Lão Đàn Ông Nhà Giàu Kết Hôn Trước Yêu Sau hay Trọng Sinh Chi Dược Thiện Phường.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Người Trước Mắt của tác giả Tạp Yến. Ngô Vũ mang theo vài món đồ đi vào phòng khách liền thấy Lý Minh Khê từ trên lầu đi xuống, hắn nhìn người kia chỉ có kiện áo sơ mi trắng, tóc tai ngổn ngang, khuy áo trước ngực không cài lộ ra rõ ràng mấy cái dấu hồng hồng. Gương mặt xinh đẹp nháy mắt kinh ngạc, Lý Minh Khê theo bản năng kéo lại áo sơ mi, sau đó lễ phép đi tới gọi một tiếng "Vũ ca". Sắc mặt Ngô Vũ lạnh nhạt, trong lòng lập tức lôi Phương Sùng Viễn ra mắng một trận từ đầu tới đuôi, ngoài mặt sóng lớn không sợ, hỏi, "Tài xế ở bên ngoài? Cần tôi đưa cậu về không?" Lý Minh Khê vội vã xua tay, "Không cần không cần, cảm ơn anh, tài xế ở bên ngoài là được rồi." "Cũng được, cậu đi ra cửa sau, nhớ che mặt, vạn nhất đừng để bị chụp được." "Vâng, cảm ơn anh, vậy tôi đi trước." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ta Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo của cùng tác giả.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Mai Tử Hoàng Thời Vũ | Ngược | Hoàn thành
Một buổi chiều tối mùa hè oi bức, không khí như một cái lồng hấp. Tiểu khu Hoa Quế thuộc khu phố cũ của Thất Đảo, tựa như những khu phố cũ khác, phòng ốc cũ kỹ phủ đầy rêu mốc, tiếng người huyên náo cả ngày. Căn nhà số 203 tổ 3 tiểu khu Hoa Quế là một hộ gia đình bình thường. Thời điểm này, trong không gian nhỏ hẹp buồn chán, nóng bức tràn ngập hương bị cơm nước ngọt ngào mê người. Ninh Hạ đầu đầy mồ hôi nhanh nhẹn đem đĩa rau xào từ phòng bếp nhỏ hẹp đến phòng khách: “Bà ngoại, ăn cơm thôi.” Bà ngoại ngồi trên sô pha, ôm một cái gối nhỏ, liên tục kéo kéo đường viền hoa, tựa như không có nghe thấy lời cô. Thẩm Ninh Hạ đến gần bà, khẽ gọi: “Bà ngoại ăn cơm thôi, cháu làm món sườn xào chua ngọt mà bà thích nhất đó.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Cao Đài Thụ Sắc | Ngược | Hoàn thành
Từ Nhâm đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dịch Triệt lúc này đang cởi nửa thân trên kiên trì làm một vị “người sắt độc nhất trong phòng”, hắn khóa cửa lại rồi cởi bao tay ra, xoa xoa đôi bàn tay. “Cậu cố ý ở trước mặt tôi khoe khoang cơ bắp có phải không?” Từ Nhâm ngồi xổm xuống bên cạnh Dịch Triệt, cười nói, “Nghe nói khi trận đấu kết thúc người Nga sẽ tổ chức cuộc thi chạy lõa thể để chúc mừng chiến thắng, vinh quang của đất nước đều dựa vào cậu đó!”Dịch Triệt không để ý tới đối phương, tập trung tinh thần, động tác chống đẩy được làm vô cùng tiêu chuẩn. Từ Nhâm bĩu môi, như thông lệ bắt đầu thưởng thức cơ thể mỹ nam trước mắt, hỏi một câu “Cậu lạnh không?”, sau khi nhận được câu trả lời “Không lạnh”, Từ Nhâm cảm thấy mình đúng là rảnh quá mới quan tâm tên này, bỏ lại một câu “Nhàm chán” rồi ngồi trước bàn kiểm tra hộp mail.“Tôi đệt!” Vẫn còn cách mục tiêu ba cái chống đẩy nữa, Dịch Triệt bị tiếng rống của Từ Nhâm làm cho chấn động, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút – Từ Nhâm người này bình thường dù có bức xúc cỡ nào cũng không nói tục như thế này.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành
Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vi Dịch Kiệt theo những người khác lên thành thị làm công nhân, còn được gọi là nông dân công. Quê của cậu bần cùng, nghèo khổ, thanh niên trai tráng đều phải tha phương mưu sinh khắp nơi kiếm sống, ở lại đều là những người già yếu. Cậu cũng không ngoại lệ. Năm năm trước, khi vừa mới tốt nghiệp trung học, Vi Dịch Kiệt được tỷ tỷ giới thiệu, vào làm công nhân ở một công trường. Thường ngày ở công trường, Vi Dịch Kiệt chủ yếu là phụ trách cắt thép cùng đổ bê-tông cement, ngẫu nhiên cũng sẽ phụ trách khuân vác vật liệu xây dựng. Năm năm qua, Vi Dịch Kiệt đối với cuộc sống này đã thành thói quen, bình thường làm chung cùng nhân viên tạp vụ.Mà chuyện duy nhất làm cho cậu phiền não không thôi chính là công trường không có nữ nhân. Tuy rằng bên cạnh công trường có một “nhà nghỉ” dành cho dân công đến khi cần. Nhưng Vi Dịch Kiệt là người có học, thành thật phúc hậu, chưa từng qua đó tìm nữ nhân. Còn hơn tiết dục, Vi Dịch Kiệt hy vọng có thể sớm tìm được một cô gái thật tâm yêu cậu, có lẽ là cậu so với những người khác ở công trường có học qua vài năm sách vở. Vi Dịch Kiệt còn nhớ rõ hắn từng đọc một quyển sách bìa đã rách nát không sao đọc nổi tên trang bìa, cậu đọc được một câu chuyện tình yêu thực cảm động, từ đó cậu luôn mong mình có thể tìm được một tình yêu như vậy.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
"Thác Luyến" của tác giả Điển Y viết về những câu chuyện xoay quanh những con người nắm trong tay quyền hành, lại muốn đánh đổi tất cả mọi thứ để có được cái mà mình mong muốn. Một con người, vốn là một hoàng đế uy nghi, oai phong lẫm liệt, nhưng lại vì một người con gái hắn yêu mà đánh đổi cả tình cảm huynh đệ ruột thịt, lẫn ngôi vị hoàng đế cùng đất nước. Hắn tưởng rằng có thể cùng nàng, người hắn yêu thương đến tận tâm can, vĩnh viễn sống yên tĩnh tại một nơi có phong cảnh hữu tình, nhưng trớ trêu thay, những việc làm đằng sau lưng hắn của nàng, cũng chỉ là lừa dối hắn. Nàng vô tình quất vào tim hắn một đòn roi thật đau, thật chua chát.Còn một người, bản thân cũng chính là một vị hoàng đế, chỉ vì ấn tượng từ thuở nhỏ mà bày mưu lập kế, chỉ hòng chiếm đoạt được người kia, đem về làm vật sở hữu cho riêng mình. Còn có một người nữa, bản thân là vương gia, nhưng lại yêu chính ca ca ruột thịt của mình. Để rồi, hắn phải đau đớn đến thân tàn phế liệt, khi phát hiện ra chính ca ca yêu quý của mình bán đứng. Nhưng hắn lại ngu ngốc vẫn yêu thương vị ca ca ấy, chỉ cần có được ca ca, đến hy sinh cả đất nước của mình, hắn cũng cam lòng.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
KobiPuculu | Ngược | Hoàn thành
Mấy hôm nay cứ mưa hoài, lúc thì lâm râm, lúc thì trắng xóa cả bầu trời, lúc thì trời còn lất phất vài tia nắng mà cũng mưa nữa … Thích lắm, nó thích ngắm mưa mọi lúc - mọi nơi - mọi điều kiện, đâu đó trong cơn mưa làm nó nhớ tới cái gì đó mà bản thân nó cũng không biết nữa! Nhưng mà nó vẫn cứ nhìn, cứ tìm kiếm, biết đâu trong thoáng qua nó sẽ tìm được một mảnh ký ức nào đó len lỏi trong từng hạt mưa kia … Haizzz, nó có thể ngắm mưa cả ngày mà không biết chán, nhưng mà càng nhìn càng buồn sao đó!
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Quất Tử | Ngược | Hoàn thành
Yêu là yêu thôi, nhưng tại sao lại cứ phải rơi lệ? Lệ rơi hoài, rơi mãi, lòng người cũng như thế, giống một hố sâu không đáy, giống như trời đất bao la, không ai có thể khám phá ra nó một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất. Tình yêu, đây chính xác là một ẩn số khó có lời giải đáp. Giữa tình yêu và tham vọng, ta nên nghe theo điều gì? Có quyền cao chức trọng là có trong tay tất cả mọi thứ. Nhưng ngoại trừ tình yêu! Người ta có thể làm nên từ hai bàn tay trắng, nhưng mất đi tình, thứ còn lại nhận được chính là sự cô đơn. Mang danh là người đứng đầu, cao cao tại thượng đứng trên vạn người, nhưng thực chất hắn lại vô cùng nhỏ bé, vô cùng cô đơn.Hắn cũng biết yêu, nhưng không biết cách thổ lộ. Hắn có trái tim, nhưng lý trí lại đánh gục hết thảy mọi niềm tin. Hắn muốn tin tưởng vào tình yêu nhưng lại sợ hãi. Hắn buông bỏ, nhưng lại không nỡ cách xa. Hắn khiến y phải đau, hắn khiến y phải khổ sở. Nhìn hai mắt chảy dài hai dòng lệ của y, tim hắn như bị ai đó cào cấu bóp nghẹn. Đau, đau đến tê tâm liệt phế, nhưng hắn lại kiên quyết muốn buông tay. Buông tay? Có phải là hân bị sai lầm hay sao?
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15