Tình yêu không phải dễ dàng, luôn phải chịu được nhiều đau đớn thua thiệt. Yêu là hạnh phúc nhưng cũng là khổ đau, nhiều niềm vui nhưng cũng đẫm nước mắt. Mấy ai yêu mà hạnh phúc vẹn tròn từ đầu tới cuối bao giờ. Vì yêu con người ta có thể hi sinh tất cả, bất chấp tất cả chỉ để yêu, thậm chí là đánh đổi cả tính mạng.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:16
Hậu Vũ Đẳng Thiên Tình | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Gian Nan Của Nữ Tài Xế Cùng Nữ Lão Bản của tác giả Hậu Vũ Đẳng Thiên Tình. Hầu Vũ Tình mới từ nước ngoài trở lại, tiếp nhận sự nghiệp khổng lồ của phụ thânTrong đời luôn có chút trùng hợp như vậy, là duyên phận để cho hai người gặp phải.Tử Nhan trở thành tài xế của Vũ Tình, chuyện xưa từ nơi này bắt đầu.Kết cục ở chung một chỗHai người có thể ở cùng nhau rất không dễ dàng, hy vọng tất cả mọi người quý trọng người bên cạnh.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Tình Địch Luôn Trêu Tôi hay Chủ Nhà Ơi, Cúp Nước Rồi
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Tam Nguyệt Đồ Đằng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khiết Phích của tác giả Tam Nguyệt Đồ Đằng. Lúc Tiêu Đồng xuống máy bay đã là một giờ sáng. Chuyến bay này không nhiều người, đa số lại có bạn bè hay người thân tới đón, ra khỏi sân bay đều tản đi hết, chỉ còn trơ lại mỗi Tiêu Đồng kéo theo hành lý đứng ven đường, chờ xem có xe taxi nào trùng hợp đi ngang qua để nàng đi nhờ một đoạn không. Nàng dựa vào cột điện bên đường, nhìn xung quanh, trong đêm tối đừng nói là xe, ngay cả một bóng người cũng không có, không biết phải chờ tới khi nào. Trời đã vào cuối thu, đêm sâu thăm thẳm, đột nhiên gió nổi lên, lạnh lẽo thấu xương, Tiêu Đồng chỉ mặc mỗi váy ngắn không tay, không khỏi rùng mình một cái, nàng chà xát hai bên cánh tay mình, giậm giậm chân, giày cao gót va chạm với mặt đất phát ra hai tiếng vang trầm đục, vọng xa dần rồi chìm nghỉm vào màn đêm, cuối cùng, chỉ còn lại tiếng côn trùng trong bụi cỏ ven đường là âm thanh duy nhất đáp lại nàng. Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Tình Địch Luôn Trêu Tôi hay Chủ Nhà Ơi, Cúp Nước Rồi
21.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:18
Bất Thị Tri Canh | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dư Ôn của tác giả Bất Thị Tri Canh. Mùa xuân ở các vùng ven biển luôn đến sớm, còn chưa bước vào tháng ba, khí trời A thị đã bắt đầu trở nên ấm áp, chỉ có gió đêm lúc hừng đông mới có vài điểm lạnh lạnh.Trong màn đêm, vài người thanh niên ăn mặc đơn bạc bước ra khỏi quán rượu xa hoa. Một luồng gió lạnh thổi tới, bọn họ dồn dập bước nhanh chân hơn, đi vào một trong hai chiếc xe đang đậu bên ngoài kia.Người đứng cuối đang hút thuốc trên bậc thang, nghiêng đầu, giọng hàm hồ gọi về phía cửa: "Thẩm Du Tu?"Nếu yêu thích những câu chuyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Xuyên Thành Cẩm Lý Tiểu Phu Lang hay Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:20
Bạn đang đọc truyện Thiện Cơ của tác giả Minh Dã. Mưa rơi suốt đêm qua, hiện tại dù chỉ còn lất phất nhưng chưa thấy dấu hiệu tạnh, bên trong ngôi nhà cỏ từng giọt nước rơi lộp độp, khiến gian phòng đơn sơ vô cùng ẩm ướt, cảm giác dính nhơm nhớp, tựa hồ không có một chỗ nào khô ráo. Nếu như không khí có thể đem ra vắt khô, chắc hẳn A Chấp cũng sẽ có vài chậu nước. A Chấp đang rất đói bụng, nếu trời không mưa, nàng đúng là có thể đi lên núi tìm chút gì để ăn, một ít quả dại, hoặc là đặt bẫy, cho dù không bắt được động vật lớn thì cũng ngẫu nhiên có thỏ hoang chuột rừng. Ngoại trừ thợ săn, người bình thường rất ít khi đi vào chỗ núi sâu đầy rẫy thú hoang. A Chấp nghĩ đến số mình cô độc nhưng thật sự không chịu nổi cái đói, đành đi vào trong núi.Kỳ thật ở nhà nàng vẫn có chút lương thực, ngày thường nàng không nỡ ăn, đến khi thật sự đói không chịu nổi nữa, mới lấy một ít ra nấu. Mấy ngày qua bởi vì mưa lớn nên không thể ra cửa, A Chấp chỉ có thể nấu chút cháo, cũng chưa bao giờ dám thả nhiều ngô vào, tựa như hiện tại, nàng nắm một ít ngô, luyến tiếc cho nên run tay làm ngô rớt trở lại trong bình. Sau đó nàng bỏ thêm đậu và vài chén nước vào nồi, đây là thức ăn của nàng cả ngày hôm nay.Nếu là fan của Minh Dã, bạn có thể đọc thêm truyện Cung Khuynh hoặc Niên Niên Hữu Dư.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:20
Cẩm Phong | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chưởng Ôn của tác giả Cẩm Phong. Mặc dù mọi người đều nguyện chết dưới bóng hồng, nhưng khí thế mạnh mẽ, cao lãnh của cô khiến vô số kẻ chùn bước.Còn có một đại mỹ nữ điềm tĩnh, chức nghiệp thẩm phán. Nhưng khiến người khác chú ý nhất chính là sự tư tin, an tĩnh, lẫn quyết đoán của cô, dường như quanh thân cô ccos một ánh hào quanh rực rỡ vậy.Mọi người ngưỡng mộ cô, nhưng càng nhiều hơn là tôn trọng, kính nể cô.Cô oai phong một phương, khí phách nhưng không mất vị nữ nhân, thù địch nguy cơ bủa vây bốn phía. Cô, là làm thế nào phá kén hồi sinh?Nàng phong tình vô hạn, tài học tướng mạo không thể soi xét, ẩn tài giấu mình, vì người như thiêu thân lao đầu vào lửa, trầm luân sâu hãm.Hai người vốn không quan hệ, rồi lại cố tình vô ý mà gặp nhau. Hai người bởi vì âm mưu tính kế mà tới gần nhau, nhưng ai có thể nói đó không phải duyên trời định?Nhìn cô làm thế nào vượt qua sóng gió chông gai một lòng báo thù, mượn đao giết người? Nhìn nàng trung thành nghĩa khí chấp pháp làm thế nào một kiếm đem người thương yêu bức đến tử lộ, giữa chính nghĩa, thân tình, ái tình sẽ lựa chọn con đường nào?Nếu yêu thích thể loại bách hợp, bạn đừng bỏ lỡ Phu Nhân Tại Thượng hay Ngã Vi Ngư Nhục.
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Sắp tới chính là kì thi đại học đang gần kề, mà Vân Lạc Kiều lại là một học sinh bình thường không giỏi giang, ngoan nhưng học dở. Vậy nên, cậu quyết định đi tìm Tô Chiêm, học sinh học giỏi nhất lớp đến hỏi bài. Và giáo viên sắp xếp luôn cho hai người ngồi cùng bàn với nhau, để tiện trao đổi học tập. Cậu thì chăm chỉ, nỗ lực học ngày học đêm, nhưng kết quả vẫn cứ chẳng khấm khá hơn được bao nhiêu. Còn Tô Chiêm anh, trên lớp chỉ có ngủ và chơi, chỉ có chơi và nói chuyện, ấy thế mà điểm số vẫn cứ là cao nhất lớp, à cao hẳn nhất trường. Đời quả là bất công, khi một người cố gắng từng ngày mà chẳng có thành quả gì, khi một người lại chơi suốt ngày không chịu nỗ lực mà cũng giành được thành công to lớn. Đời là bể khổ. Nhưng cậu không biết, rằng anh đang có một thứ tình cảm đặc biệt dành riêng cho mình, là tình cảm của nam đối với nữ. Nhưng cho đến khi ngày liên hoan cuối năm, cậu mới biết mình đã bị dụ dỗ. Ngày liên hoan ấy, cả lớp đều ăn mừng tụ tập, và cậu cũng hòa vào cuộc vui ấy mà uống đến say mèm, để anh là con sói, dẫn cậu về nhà của anh, cởi đồ của cậu ra và, chỉ vậy thôi, một đêm sau những ngày học hành vất vả là được như vậy đó.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Hựu Lam Hựu Lam | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Không Ai Cứu Tôi của tác giả Hựu Lam Hựu Lam. Tôi là một Alpha.Nửa kia của tôi cũng vậy.Nghe có chút ngược lại với đạo nghĩa, dù sao thì A với O mới là bản chất của xã hội, nếu không cũng là AB, BO, BB yêu nhau, hiếm có hai người đàn ông là Alpha ở bên nhau. Hơn nữa, chúng tôi bên nhau cũng gần mười năm rồi.Siêu đấy chứ.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Phong Lộng | Ngược | Hoàn thành
Ngày hôm nay huy hoàng là vậy, đến ngày mai lại trở thành kẻ lang thang. Đó là vận mệnh của mỗi người, sự thay đổi của thời thế là cái mà con người phải đối mặt. Muốn sinh tồn phải biết cách vượt qua nó. Hà Quân Duyệt là con trai út của Hà gia, một gia tộc hắc đạo. Từ khi sinh ra y đã nhận được bao nhiêu tình thương của mọi người, được nâng niu trong lòng bàn tay, hưởng hết sủng hạnh của nhân gian. Dưới sự chở che của cha và anh trai, Hà Quân Duyệt là một viên ngọc quý, nhưng từ khi không còn họ nữa.Hà Quân Duyệt là một kẻ trắng tay. An Nhiên - người mà y yêu thương cũng chính là vệ sĩ của y đã dùng mọi thủ đoạn để trở thành tân vương, kẻ đứng đầu gia tộc hắc đạo. Quân Duyệt lúc này không nơi nương tựa, phút chốc y giống như người bị cả thế giới ruồng bỏ. Y quyết định chạy trốn, tìm nơi mai danh ẩn tích, quên đi quá khứ kia, quên đi mối tình khắc cốt ghi tâm với An Nhiên. Nhưng hắn lại không có ý định buông tha cho y, hắn phát lệnh truy nã y. Hắn muốn đưa y về là vì hắn yêu y hay hắn muốn giết y để diệt trừ hậu họa sau này? Quân Duyệt từ nhỏ đã được chở che và bao bọc, y cái gì cũng không biết liệu có thoát khỏi sự truy nã của An Nhiên? Tình cảm mà Quân Duyệt dành cho An Nhiên có khiến hắn tỉnh ngộ, bước ra khỏi sự u mê? Mời các bạn cùng theo dõi.
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Bá Tước E | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vườn Hồng Của Leoches của tác giả Bá Tước E. Gió từ eo biển St. George thổi tới mang theo hơi muối, làm dịu đi thị trấn nhỏ ở phía đông nước Anh.Trên đường đi tôi đã tưởng tượng ra quê hương của Mary trông như thế nào: nhất định là vô cùng đẹp đẽ, vô cùng dễ thương, không phải là đô thị huyên náo, không có những người trát đầy son phấn; không khí nơi đó hẳn là mát mẻ, tràn đầy mùi cỏ và hương thơm hoa dại; người ở nơi đó đều hiền lành giống như nàng, khi tôi chậm bước đi dạo ở quê hương nàng, còn có thể từ các câu chuyện của những lão già mà hình dung ra khuôn mặt tươi cười của nàng lúc ấu thơ.Nhưng lúc tôi đến đây, là lúc trời chạng vạng mưa phùn.Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm Vũ Điệu Bảy Lớp Mạng Che của cùng tác giả.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
Tuyệt Tiểu Oa Oa | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ai Nguyện Cùng Ta của tác giả Tuyệt Tiểu Oa Oa. Chu Tư Viễn nhàn nhã ngồi vào bàn làm việc, tường kính thủy tinh phản chiếu ánh sáng vô cùng tốt khiến cho căn phòng rộng lớn càng thêm sáng sủa dễ chịu. Nhấm nháp một ngụm cà phê Blue Mountain mới pha, cầm bản sơ yếu lý lịch lên, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười hiểm độc: “Rất tốt, Lâm Dĩ Chân, cuối cùng cậu cũng đến.”Hắn tiện tay ấn điện thoại: “Gọi Lâm Dĩ Chân vào phỏng vấn.”Lâm Dĩ Chân nghĩ mãi vẫn không hiểu sao bản thân mình có thể được một công ty quảng cáo nổi tiếng thế giới tuyển dụng. Chỉ dựa vào tấm bằng đại học và một vài kinh nghiệm làm việc, vậy mà lại đánh bại cả những nghiên cứu sinh đang học trong trường. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nối Lại Mối Tình Đầu hay Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:22
| Ngược | Hoàn thành
"Nhân gian đa tình" viết về chuyện tình có hơi ngược của cặp đôi Du Nguyệt và Vân Mộng. Du Nguyệt, bản thân y vốn là con của một nhà nông nghèo, có tận bảy cái miệng ăn, ngay cả cái ăn cái mặc cũng vô cùng túng thiếu. Y nguyên là con thứ trong gia đình, thân là nam nhân, lớn lên ngoài khí chất của một nam tử, cũng có chút tư sắc dễ nhìn của một nữ tử. Nhưng cũng không có gì lấy làm đặc biệt. Một nhan sắc nếu không gặp lâu sẽ dễ quên, một chút tư sắc không thể khiến người ta nhớ hoài. Năm ấy, mùa màng thất bát, lương khô, thực phẩm cũng không còn, y cam nguyện bị bán cho một thương nhân, nhà bớt được một miệng ăn. Nào ngờ, y bị bán vào một nơi, lúc trước mù chữ nên không biết, sau này biết được đó chính là "Du Xuân Lầu". Tại đây, y đã được rèn luyện trở thành một tuyệt đại danh kỹ thanh lâu, có sở thích ham uống rượu, có tính cách lì lợm. Ngày đó y gieo tú cầu lựa chọn khác nhân, không may rơi vào tay hắn. Duyên nợ tương hội, tư cầm gieo vào tâm một kiếp khó quên. Nghĩ rằng mối duyên này rơi vào bế tắc, chỉ không ngờ trong đêm đại yến mừng thọ hắn, y bỗng dưng xuất hiện, lại rơi vào tầm mắt hắn. Chỉ tiếc rằng hắn bây giờ đã quên hết tất cả. Đại nạn không chết. Trải qua sóng gió, duyên nợ tương phùng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:25
Cậu ta có bệnh, một loại bệnh chữa không được, bởi vì trong mắt cậu ta tình yêu không khác nào bạo lực, cũng đồng nghĩa với việc thương tổn. Cậu ta chưa bao giờ tự kiềm chế trên cơ thể anh cả, cứ nhìn vết máu ứ đọng từ trên mặt xuống dưới người anh là biết anh đến cùng đã phải chịu đựng biết bao nhiêu bạo ngược rồi...Anh không trốn đi, không vì cái gì cả, chỉ là một năm trước tên ấy đã đánh gãy gân chân anh rồi, cướp đi khả năng cất bước chạy trốn của anh, hiện tại anh chỉ có thể đi từ từ một đoạn đường rất ngắn, nơi này lại là văn phòng cao nhất của hắc bang, là phòng chuyên dụng của lão đại, ai cũng không cứu được anh, mà anh, cũng không cứu nổi cậu ta nữa rồi...Anh bị giam ở đây bao lâu rồi, anh cũng đã không còn nhớ nổi, anh đã sớm quên đi mất thời gian cụ thể... Cậu ta phá hủy cơ thể vốn không được đẹp của anh, cũng đồng nghĩa với việc cậu ta phá hủy cuộc đời vốn không mấy tươi sáng của anh. Nếu lúc ấy anh không nhặt cậu từ trong đống rác, nếu khi ấy anh không phát hiện trên người cậu đầy rẫy vết thương, nếu lúc ấy anh không nói ra câu nói như thế, nếu khi ấy anh để cậu nhận cú điện thoại kia, thì có phải tất cả những thứ này sẽ không phát sinh không? Cuộc gặp gỡ của họ quá mức hí kịch hóa, kết cục của họ cũng quá mức hắc ám hóa, Tàn Sinh ơi Tàn Sinh... Đã như vậy thì chúng ta cứ cùng nhau chịu được bệnh ngược cùng tình yêu đắm say của đối phương vậy, không sao cả, phá hủy thì cứ phá hủy đi, anh không đau lòng đâu.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:26
Mộc Thược Tỷ Tỷ | Ngược | Hoàn thành
Hứa Trì đã quỳ xuống giữa hai chân anh, liếm lên thân dưới anh, liếm mấy cái lại ngậm lấy, vừa liếm vừa nuốt vào nhả ra. Thẩm Triệt run rẩy toàn thân, ngón tay vô thức luồn vào tóc Hứa Trì, muốn bảo đối phương dừng lại, nhưng rất nhanh, hai mông lại bị hắn nâng lên, bộ vị đi sâu vào trong cổ họng ấm áp, đầu lưỡi mềm mại liếm mút, mông bị nâng lên lại không thể rụt về, chỉ có thể để mặc cho hắn chuyển động, khiến cả người anh run lên. Bùi Ưu vẫn còn nói: “Thật ra từ lần đầu tiên gặp anh, đã cảm thấy anh rất đáng yêu rồi, ngoại hình ưa nhìn, tính tình cũng tốt, chỗ nào cũng tốt cả.” “Bùi Ưu, chúng ta đừng… A… Liên lạc nữa…”
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:27
Nhộng Hiên | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ái Nhân Đích Đại Vô Tình của tác giả Nhộng Hiên. 7 năm, tình yêu ấy đối với ta chỉ là hư vô.7 năm, hắn chưa một lần đem ta đặt vào lòng.7 năm, một thân ta âm thầm chịu đựng.Chính Kỳ, ngươi có một lần động tâm vì ta, ngươi có một lần để mắt đến ta, ngươi đã bao giờ nghĩ đến tình cảm của ta? Nguyên lai vẫn là một chữ "không"Trái tim ta, từ lâu đã rỉ ra máu, chính là ta ngu ngốc, luôn cho rằng ngươi sẽ thích ta, ái ta, Chính Kỳ ngươi, vẫn luôn lạnh như vậy, tàn khốc như vậy, vô tình như vậy, thế mà ta vẫn một lòng ái ngươi, người ta yêu, Chính Kỳ.Ta nặng nề từng bước đến căn nhà lạnh băng quen thuộc, sẽ đau lắm, nhưng ta vẫn cố gắng bước vào. Thân ảnh ngươi cao lớn, lãnh khốc cùng bá đạo đập vào tầm mắt ta. Vẫn như ngày nào, không một cái liếc mắt, trái tim ta cơ hồ nổ tung, hô hấp thực khó khăn.Chính Kỳ, ta khó thở, ngươi đã một lần để tâm?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Lạnh Lùng Hay Ôn Nhu (Đam Tứ Tuyệt) hay Chỉ Là Ảo Giác (Đam Tứ Tuyệt) của cùng tác giả.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:38
Tatchikuro | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tôi Là Cô Gái Trong Lòng Em của tác giả Tatchikuro. Một ngày với Uyển Chi từ lúc nào luôn trở nên rất dài, dài dằng dặc và mệt mỏi rã rời. Dù bản thân cô không hề vận động, không hề có ý thức về chuyện đi làm, thậm chí việc nhà còn không muốn động tới, cô chỉ ở trong nhà, tự cách ly mình với mọi người, Cô đang chạy trốn.Và hôm nay cũng là một ngày như thế, trời đã trải chiều tối, trong căn nhà đó, tranh vẽ treo tứ tung đều bị lật vào tường, chén đũa tấp trong bếp không rửa, ly rượu và bình rượu lăn lóc, quần áo bị xới tung, gạt tàn đầy đầu thuốc. Mấy hộp đồ ăn nhanh vứt trên bàn bếp, còn cửa sổ thì hạ màn.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Giảng Viên Lạc, Em Lỡ Tương Tư Cô Rồi hay Hòa Li Được Chưa?
19.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:38
Bạn đang đọc truyện 65 Ngày Cuối Cùng Yêu Anh của tác giả Nghị Hoè. “Điều trị nghiêm túc còn có thể sống thêm khoảng 3 năm, bỏ qua cơ hội này nhất quyết xuất viện thì nhiều nhất cũng chỉ được 3 tháng thôi, cậu thật sự muốn từ bỏ sao?“Ừm”Giờ đây tôi chẳng còn gì để lưu luyến, tiên sinh mà tôi yêu nhất tối hôm qua nói rất xin lỗi tôi, hắn nói muốn có một đứa con của riêng mình, tôi đúng là không thể nào cho được, tôi để hắn được tư do.Thật đau, không biết đau ở chỗ nào.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vọng Thần Hoa hay Chanh Đá Giữa Mùa Hè.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:43
Văn Tự Ái Hảo Giả 3 | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Không Bạch Hiệt (Trang Giấy Trống) của tác giả Văn Tự Ái Hảo Giả 3. "Khoảng 5 năm trước, mọi hộ gia đình trong toà nhà chúng tôi đều nhận được cái này, có lẽ anh nên mở nó ra"Đỗ Triết tràn đầy nghi ngờ, tờ giấy trong tay dường như ngẫu nhiên bị xé ra, các mép gập ghềnh và nếp nhăn mỏng manh, cẩn thận mở ra, trên tờ giấy xuất hiện 1 nét chữ tinh xảo và hơi lộn xộn."Tôi xin lỗi vì đã làm phiền mọi người, gần đây có mấy người luôn đến nhà tôi 'Với Tư Cách Là Khách'. Tôi rất xin lỗi đã làm phiền. Vui lòng không ra khỏi cửa nếu nghe bất kỳ tiếng động nào từ 9h -> 12h đêm, cảm ơn mọi người, Ngày mai rác cứ để ở trước cửa, tôi sẽ dọn giúp. Tôi thực sự không có nơi nào để đi."Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trà Hoa Hồng hay Tình Yêu Với Thế Thân Của Bá Tổng Đã Ly Hôn.
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:47
Bạn đang đọc truyện Tra Công Nhất Định Phải Ngược của tác giả Tư Đặc. Sau đó...Các tra công: Thật xin lỗi, ta không yêu ngươi, chia tay đi.Lăng An Tu: Ngươi là ai?Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn không nên bỏ qua Đoạt Vị hay Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế.
20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:48
Đao Tri Đạo | Ngược | Hoàn thành
Trì Duẫn cảm thấy tay của mình khẽ run, nhưng vẫn yên lặng gật đầu, cố gắng mỉm cười. Cầm số đồ đạc không nhiều lắm trong tay, Trì Duẫn chần chừ trên bậc cửa vào một lát, ba chữ "Em đi đây" như nghẹn ở cổ họng, cuối cùng anh vẫn không nói gì, hắn sẽ không quan tâm, cũng tựa như hắn chưa bao giờ quan tâm đến anh. Trì Duẫn không ồn ào không quấy nhiễu rời đi như vậy, Tiết Trích Dạ cũng chẳng mảy may ngạc nhiên, đây là thỏa thuận giữa hai người, hắn chấp nhận Trì Duẫn làm người yêu hắn, kì hạn là đến ngày Trì Mặc trở về.Tiết Trích Dạ tin tưởng bản thân là một người tình tốt, ít nhất không bao giờ keo kiệt về mặt vật chất, mặc dù Trì Duẫn chưa bao giờ đòi hòi gì ở hắn. Bờ môi khẽ thành nụ cười tàn khốc, Tiết Trích Dạ nhìn bóng hình Trì Duẫn cầm ô chậm rãi rời đi qua tấm cửa sổ sát đất, đánh cái tách. Cậu ta hẳn phải cảm ơn hắn, nếu không phải cậu là anh trai của Trì Mặc, thì sao hắn sẽ chạm được đến cậu ta? Tiết Trích Dạ, tổng tài Tiết thị, muốn chơi dạng người thì chả có, Trì Duẫn, chỉ là một người bình thường nhất thấp hèn nhất trong đó mà thôi. Tiết Trích Dạ uống một ngụm sâm panh, lạnh lùng bật ra tiếng cười. Nghe nói mẹ ruột Trì Duẫn là một ả gái điếm, con trai của gái điếm, quả nhiên chả khác là bao, đều thuộc loại dạng chận xin người khác đè mình cả thôi.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54