Phù Hiên Vân Vọng | Trọng sinh | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Giả Thế Tử Chân Phò Mã của tác giả Phù Hiên Vân Vọng. Nàng vốn cương liệt, vì vậy dứt khoát chấm dứt sinh mạng, cũng kết thúc nỗi đau lẫn tuyệt vọng này, gieo mình xuống sông Thanh Hà.Nhưng có lẽ ông trời cũng không đành lòng nàng, hoặc là mẫu thân trên trời linh thiên, để nàng sống lại lần nữa.Hiện giờ nàng trở về năm mười tuổi khi ấy, và nàng thề rằng, nàng phải sống thật tốt, và càng phải tốt hơn, vui vẻ hơn, rực rỡ hơn tên nam nhân kia gấp ngàn lần.Nhưng mọi chuyện không đi theo nàng dự đoán.Bởi vì nàng lại trở thành Tương Vương Thế tử Lạc Tử Phong, sau đó lại thay thế thân phận kiếp trước của tên nam nhân kia, trở thành Phò mã của Cảnh Dung công chúa. Còn có rất nhiều chuyện vô căn cứ dần dần phát sinh...
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Bích Thủy Mai Lạ | Xuyên không | Hoàn thành
Từ thế kỉ 21 xuyên không về thế giới cổ đại dưới hình hài một thái tử của một quốc gia bị diệt vong, Chung Như Thủy không bao giờ ngờ được rằng mình sẽ vướng vào mối tình ở thế giới này mãi không cắt đứt được. Sợ – sợ có một ngày ta yêu người rồi phải rời xa người, sợ một ngày nào đó ta yêu người nhưng người lại rời ta mà đi….Cuối cùng rồi Như Thủy cũng quyết định quên đi nỗi sợ kia và ở lại với Phong Hàn Bích
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
Tử Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ xa xưa lưu truyền, nếu giết chín trăm chín mươi chín người liền có thể đắc đạo, hơn nữa có thể làm môn hạ của Đông hải long cung, trở thành long tử long nữ. Nàng bây giờ mang thân hình của một con rắn nhỏ và mộng ước có thể biến thành hình người trong cho đẹp đẽ.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:53
susuho9 | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Một cô gái đã bình thường lại tính tình khép mình sẽ rất thiệt thòi! Bắt đầu từ năm 18 tuổi, Trần Minh Hà tôi đã nghĩ như vậy. Tôi hồi còn học sinh là một đứa con gái đầu to mắt cận, khuôn mặt bình thường đến mức cũng chỉ vừa đủ để không coi là xấu. Lại cộng thêm tính tình lười giao tiếp với mọi người xung quanh đã khiến tôi thành công trở thành một mọt sách điển hình. Từ đó tôi lại có thêm năng lực tàng hình. Trên lớp nhiều khi các bạn học quên mất còn có một đứa ngồi cuối lớp là tôi, giáo viên nếu không phải có tên tôi trong danh sách lớp chắc cũng không nhớ ra gọi tôi lên bảng trả bài. Hàng xóm xung quanh thi thoảng đụng mặt tôi sẽ ngẩn ra một lúc để nhớ xem có gặp qua con bé này chưa. Nhìn vào có vẻ đáng thương nhưng tôi lại rất thoải mái với cuộc sống như vậy vì tôi thích một mình, ngoại trừ chăm sóc em trai tôi không nghĩ mình có lí do gì cần phải liên hệ với cuộc sống bên ngoài. Nhưng khi qua 18 tuổi, không còn được nhận trợ cấp của họ hàng, tôi có ý thức quan trọng về việc kiếm tiền, thật nhiều tiền để nuôi em trai. Vậy nên tôi đành phải từ bỏ cuộc sống làm người tàng hình tươi đẹp kia mà " hòa nhập với xã hội ". Từ khi thi đỗ đại học, bắt đầu học năm nhất đại học tôi đã phải cố thay đổi hoàn toàn để trở thành một người hướng ngoại như người ta nói. Mỗi năm tôi lại khác một chút, ăn nói hoạt bát hơn mấy phần, theo đó gu thời trang cũng bớt quê mùa hơn trước.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Cha mẹ cô vốn yêu thương chị gái cô hơn cô, mọi điều tốt đẹp đều dành cho chị. Chính vì vậy họ lại không đành lòng bắt chị ấy lấy người mà mình không yêu nên đã ép buộc cô phải lấy anh thay chị mình. Cô đã từng nghĩ có thể cuộc sống sau hôn nhân của cô sẽ hạnh phúc hơn nhưng trớ trêu thay anh lại hận chị gái cô người phụ nữ mà ngày xưa khi anh không có sự nghiệp đã bỏ anh đi. Đêm tân hôn ra sức chiếm đoạt cô bằng cách đau đớn không thể nào diễn tả được, cô có thai cùng lúc hiểu lầm giữa anh và chị gái cô được dẹp bỏ. Anh yêu chiều, nhu tình hết hạn để bảo vệ chị gái cô..
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Hắc Sắc Địa Bản | Khoa huyễn | Hoàn thành
Nhìn hai người vừa đi vừa cãi ầm ĩ, Giang Lạp mỉm cười. Lại trở về bàn tiếp túc xử lý đống sổ sách. Ngay mai thu xếp về Vu Địa Bảo, nên xử lý đống việc này không thể để chậm trễ được. Còn Biệt nhị công tử thì y vẫn lên kế hoạch về lại Vu Địa Bảo thì tiếp tục… khụ, là yêu thương hắn thật nhiều. Không vội. Nghĩ đến Biệt Phong Khởi, Giang Lạp không khỏi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.Hắn từng ngồi trên cao, kiêu căng tự phụ, cũng từng bị rơi xuống phàm trần mang đầy oán hận. Hắn từng nóng vội tham lam với quyền thế công danh, cũng từng yêu hận tình cừu che mờ đôi mắt. Từng sung sướng và từng tuyệt vọng khổ đau. Giữa các loại tư vị cay đắng ngọt bùi không đủ nói cho người ngoài biết. Nhưng mà mây đen tản dần, bốn mùa rõ rệt, rảnh rỗi lại ngắm gió mây nhè nhẹ, thưởng thức hoa nở rồi tàn, sao lại không phải là một lại cảnh giới chứ?
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Trần Đức là con một của ông chủ tập đoàn X. Một tập đoàn chuyên về đấu thầu và xây dựng quy mô lớn tại Sài Gòn và các tỉnh phía Nam. Mẹ đẻ của cậu tên Hà. bà mất khi cậu mới 12 tuổi. Cha cậu có đi bước nữa, nhưng do một số vấn đề về sức khỏe mà không có con thêm. Do đó, người mẹ kế để dành được địa vị trong gia đình mà đối với cậu nuông chiều hết sức có thể, cũng là mong cậu có thể coi bà như người mẹ thứ hai- bà Lan Cha cậu bận rộn suốt ngày đêm. Mẹ kế lại luôn luôn sẵn sàng vung tiền chiều theo cậu. Thực sự, những điều này chính là một phần nguyên do khiến cho Trần Đức mới 20 tuổi, đã trở thành tay ăn chơi khét tiếng trong giới trẻ Sài Thành. Tính cách du côn, xăm hình, chơi đá, đua xe, gái. Đều có đủ Nó dường như, lại trái ngược hoàn toàn với nụ cười rạng rỡ mà ấm áp của cậu. Đôi môi dày dặn khi đã mỉm cười, hẳn sẽ làm cho biết bao kẻ cứ thế mà si mê.Đáng lý, trong những kẻ ấy. Không nên có Thành Khải. Thành Khải sinh ra trong một gia đình kinh doanh vải vóc nhỏ ở thành phố Nam Định. Có ba mẹ thương yêu và một cậu em trai khá nghịch ngợm kém Thành Khải 4 tuổi – Thành Vũ. Sau khi học hết lớp 12, cậu trải qua một biến cố lớn trong cuộc đời. Quá đau lòng, lại không thể để bố mẹ biết. Cậu đăng ký thi vào một trường đại học thật xa nhà - Sài Gòn. Cậu ra sức vừa học vừa làm, vừa để trang trải cuộc sống của mình, nhưng cũng chính là để chôn vùi cái thứ mà hàng ngày hàng đêm, cậu đều muốn quên đi: Cậu - là Gay.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Thượng Quan Hạo Nguyệt | Tiên hiệp | Hoàn thành
Thế gian có nói: Thiên Đế có chín người con, đại thái tử là tù ngưu Hoàng Long hóa thân thành, tướng mạo đẹp đẽ, am hiểu âm luật, quả thực là ăn chơi trác táng thành tính, khiến cho Cửu Trọng Thiên không được yên bình. Ngày đó thiên cẩu ăn mặt trời, lại nhìn thấy ánh lửa ngút trời, nhân gian đồn đại: Là đại thái tử quyết định trời quá tối, liền lật đổ đài lửa của Hỏa Thần Chúc Dung, đốt một nửa Nam Thiên Môn.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Sắc Như Không | Ngược | Hoàn thành
Tại Kỳ Nghệ Bình Châu Tây Bắc, Cừ Dương thành khi đó là nơi sản xuất ra rất nhiều mỹ tửu, ở trong thành có không ít cửa tiệm buôn bán rượu lớn nhỏ, trong đó nổi danh nhất chính là Thành Nam An gia, nhà bọn họ có bí phương gia truyền ủ ra Cửu Uấn Xuân Tửu*, được triều đình ngự dụng cống rượu, An gia cũng vì vậy mà trở nên nổi tiếng về sự giàu có. Một gia tộc giàu có, một người thịnh vượng sẽ không tránh khỏi có chút việc riêng, An gia cũng không ngoại lệ.Nghe nói An gia mấy đời trước đồng thời xuất hiện hai vị công tử am hiểu tửu nghiệp, khi đó An lão gia không biết nên an bài như thế nào, cho đến khi sắp chết vẫn không thể quyết định người thừa kế, đến cuối cùng lão gia vừa chết, hai huynh đệ liền vì việc kế thừa mà đứng lên tranh giành, kết quả ca ca bởi vì một chút sơ sẩy mà bị đệ đệ đánh bại, đệ đệ vì bảo vệ chính mình và địa vị của con cháu sau này, đã cùng ca ca phân gia, đuổi ca ca và người nhà của y ra khỏi Cừ Dương thành. Từ đó, An gia chia thành Bản gia và Phân gia, người Bản gia vừa sinh ra đã có quyền thừa kế An gia, mà Phân gia vĩnh viễn chỉ có thể chịu danh hiệu “người thất bại”, ăn nhờ ở đậu…….
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tần Tam Kiến | Ngược | Hoàn thành
Rất nhiều lúc tôi cảm thấy sinh mệnh thật không có ý nghĩa, thế nhưng hiện tại khi nhìn lại, tôi lại cảm thấy nó có ý nghĩa trọng đại. Tôi trải qua nhiều chuyện như vậy, tuy rằng chúng cũng như tiền tài, sống không có, chết lại chẳng thể mang theo. Chỉ có thể vào thời điểm gần đất xa trời lấy ra hồi tưởng. Rất đáng giá.Cho tới bây giờ tôi vẫn biết mắt nhìn đàn ông của mình thật sự rất kém. Cái này thể hiện rõ ở việc đời tôi hỗn loạn qua nhiều ngày như vậy nhưng cho đến bây giờ lại vẫn luôn cô độc, không một ai ở bên tôi đến lúc này. Tôi viết xuống những dòng này vào thời điểm đã không còn là thanh niên tuổi trẻ khí thịnh, các bạn có lẽ cũng sẽ không tò mò với tuổi tác của tôi đâu, thế nên tôi cũng sẽ không nói nhiều. Thời gian quả thực kì diệu, thời gian của con người lại càng kì diệu. Tôi đã sống nhiều năm, cũng gặp gỡ nhiều người, nhưng giờ lại chỉ còn một mình kể chuyện xưa cho các bạn. Tôi đã trải qua hai lần tình ái, so với rất nhiều người là ít đến đáng thương. Tôi là đồng tính luyến ái, sinh hoạt so với người dị tính luyến hoàn toàn khác biệt. Nếu kể chuyện xưa cho mọi người thì phải nói từ lúc bắt đầu, vậy nên một vai chính khác trong chuyện xưa của tôi sẽ phải rất lâu mới xuất hiện.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Nhận được điện thoại của Lý Nhược Vân khi Loan Hoan đang trong một quán rượu ở thị trấn nhỏ sát biên giới Nga – Ukraine nghe hát uống rượu, chính xác mà nói, là Lý Nhược Vân gọi điện thoại cho anh trai cô, chẳng qua là lúc này, cũng không biết Lý Nhược Tư cùng bạn gái của anh ta đi nơi nào rồi, Lý Nhược Vân gào lên ở trong điện thoại: Cứu mạng. . .Hoan, cậu mau tới cứu tớ!Hiển nhiên, Lý Nhược Vân tiểu thư không sợ trời không sợ đất gặp phải chuyện phiền toái. Cô rời trấn nhỏ đi đến địa điểm Lý Nhược Vân chỉ định mất hơn một giờ đi xe, hơn một giờ sau, Loan Hoan liền nhìn thấy xe của Lý Nhược Vân. Vừa lúc màn đêm vừa buông xuống, sắc trời đen như mực hạ xuống làn tuyết trắng xoá, xe của Lý Nhược Vân dừng ở ven đường, trên mái xe đã có một lớp tuyết mỏng manh bao trùm. Nơi này hoang tàn vắng vẻ, rốt cuộc là Lý Nhược Vân lái xe đến nơi đây như thế nào? Loan Hoan có chút tò mò.
22.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiễm Việt vừa mới kết thúc một cuộc họp kéo dài, đầu có hơi đau, vì vậy ngồi lại tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, cũng không vội vã rời đi. Những người khác đã thu dọn xong tài liệu, từ từ rời khỏi phòng họp. Một lúc sau, có một dì công nhân vệ sinh vào quét dọn, thấy trên ghế chủ vị còn người ngồi, cũng sợ hết hồn, không biết có nên tiếp tục quét dọn không. Nhiễm Việt mở hai mắt ra, có chút thất thần yên lặng mấy giây, mới cầm lấy văn kiện trên bàn, đứng dậy đi ra phòng họp.Giày da đế thấp đạp lên gạch men bóng loáng, tạo nên tiết tấu cộc cộc vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Lúc đi qua phòng làm việc của tổng giám đốc, phát hiện Tần Trí Dật không ở bên trong, chắc là lại đi đâu phóng túng đến quên mất chuyện đi làm rồi. Khóe miệng Nhiễm Việt gợi lên một tia cười lạnh, nghĩ thầm Tần Trí Dật không tới làm việc cô càng bớt phiền. Mới vừa nghĩ tới đây, Tần Trí Dật lại gọi điện thoại đến. Anh ta ở bên kia cà lơ phất phơ nói: “Trợ lý Nhiễm, hiện tôi có chút việc, sẽ không đến công ty, cuộc họp vẫn thuận lợi chứ?”Giọng Nhiễm Việt bình thản trả lời: “Mọi việc thuận lợi.” “Nếu mẹ tôi gọi điện thoại đến tra hỏi công việc, cô biết phải làm sao chứ.” Tần Trí Dật không yên tâm dặn dò cô. Nhiễm Việt tập mãi thành thói quen trả lời: “Tôi biết rõ.” Vì vậy Tần Trí Dật hài lòng thỏa mãn cúp điện thoại, để bận rộn cái mà anh ta gọi là “chuyện nghiêm túc” đấy.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Chấp Thông Nhất Căn | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa thu dần trôi qua, thành phố Ngân nghênh đón đợt khí lạnh đầu tiên của mùa đông. Những chiếc lá khô rơi đầy trên đất, bị gió cuốn đi, mang theo một làn gió lạnh. Tiếng chuông kết thúc tiết học cuối vang lên, cửa kính trong suốt nơi phòng học, xuất hiện những thân ảnh mờ ảo. Trên hành lang phòng học, từng âm thanh không ngừng vang lên, nào là tiếng thu dọn sách vở, tiếng cười nói, quang cảnh xung quanh trở nên náo nhiệt.Tiết học cuối kết thúc đã là xế chiều, cũng đã đến giờ ăn tối của mọi người, hiện giờ thời tiết bắt đầu chuyển mùa, trời dần chuyển tối, trường học được xây dựng rất lâu đời, không có điều hoà, ngay cả máy sưởi càng không cần nghĩ đến. Bạn cùng phòng Bùi Anh không ngừng lên tiếng oán giận, sắp cuối khoá mới bắt đầu lo lắng. “Chi Chi, chút nữa chúng ta cùng nhau đi ăn cơm nhé? Không biết hôm nay nhà ăn có món gì nhỉ?”“Có lẽ hôm nay không được, ngày mai là cuối tuần, tớ phải quay về nhà.” Giọng nói Thiên Chi rất êm tai, còn mang theo chút ngọt ngào. Bùi Anh nghe đến đây, đột nhiên dùng mu bàn tay đặt vào trán mình, chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn Thiên Chi nói, “Ôi tớ quên mất, tớ quên hôm nay cậu phải về nhà, nhớ không lầm thì cậu từng nói, một tuần phải về nhà một lần đúng không?”
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Yuki No Hana | Teen | Hoàn thành
Pằng… "Lôi xác của hắn ta đem cho cá sấu trong hồ ăn đi” Người thanh niên bắt chéo chân, bàn tay lắc lắc ly rượu whisky đỏ 1970, gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ, sau khi giết chết tên đàn em vừa phản bội sau thi vụ vận chuyển hàng hóa đến Ả Rập, không chút thương tiếc hắn phủi sạch quần áo đứng dậy.Trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc súng, trên trần nhà chỉ còn vang lên tiếng quạt trần, bụi bặm gần như bay phảng phất trong không khí tạo cảm giác âm u lạ thường, hắn ta nhếch môi. “Sòng bạc” “Dạ thưa vẫn ổn” “Vũ khí” “Đã qua mặt được cảnh sát quốc tế, vận chuyển an toàn đến Mỹ”
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Teresa Medeiros | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô là đại tiểu thư của gia tộc phép thuật. Từ bé đã có khả năng thiên phú đối với phép thuật. Cô cũng đã được chọn là người kết thừ truyền thống của thế giới này từ khi lọt lòng mẹ. Vì đến đời của cô, ông cha đều nhận ra sức mạnh tiềm ẩn sâu trong con người cô đang dần dần được bộc phát mạnh mẽ mà ở các đời khác không thể bào có được.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
William Makepeace Thackeray | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng, là một cô gái thân phận thấp hèn, sống trong tủi nhục, bị người đời khinh rẻ, điều đó khiến nàng có quyết tâm thay đổi, có khát vọng được đặt chân vào giới thượng lưu một lần trong cuộc đời này. Một cô gái chỉ đi làm rửa bát, giặt quần áo cho các gia đình quý tộc liệu có thể đạt được ước mơ viển vong kia không?
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Bất năng phát nha đích chủng tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Hắn là một con quỷ sống ngàn năm ẩn cư trong một ngôi làng nhỏ bé. Cũng chính là một con quỷ mà nhiều người muốn giết chết nhất. Hắn cười nhạt, cứ hễ là quỷ đều phải chết ư, trong khi hắn còn chưa động chạm hay là hại đến nhân dân bách tính trong làng. Nói hắn là quỷ, người ta cứ nghĩ dung mạo của hắn trông rất ghê tởm, nhưng không phải như vậy. Dung mạo hắn không khác gì con người, thậm chí còn đẹp hơn cả con người. Từng đường nét góc cạnh đều rất rõ nét, càng làm nổi bật lên vẻ đẹp tà mị của hắn.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Bùi Trà My | Ngôn tình | Hoàn thành
Điệp thơ thẩn đi lại trong sân trường. Có thể là do hôm nay gió mùa đông bắc về nên trời hơi rét, chứ giờ xuân cũng sắp qua rồi. Kéo cổ áo lên cao, nó bước vào trong sân trường. Mấy cây hoa lũ bạn lớp cô mới trồng cách đây một năm giờ đã lớn lên rồi. Hoa nào cũng rất đẹp, lũ bạn này cũng biết trồng đấy chứ.Điệp nhìn lên cây hoa mang tên mình - hoa điệp. Cây hoa điệp lúc nào cũng dịu dàng đứng ở một góc sân trường, đến hè nó lại nở ra những bông hoa vàng ấm áp màu nắng hạ. Đã có mấy bông bắt đầu nở rồi đấy, Điệp nhủ thầm. Giá như rằng Điệp là nữ thần hoa, nó sẽ úm ba la biến cho cây hoa luôn ra bông suốt bốn mùa.Cuối cùng thì cái Thanh cũng về. Đúng là, lúc nào cũng chỉ thích ăn quà vặt là giỏi! Bắt người ta chờ mãi từ bấy đến giờ. Kìa coi đi! Trên tay cầm hết ô mai rồi lại đến sấu dầm, miệng lại rau ráu bim bim, sao mà ăn lắm thế không biết? Vậy mà vẫn có được dáng đẹp, cái Thanh này sao mà tài hơn cả tài! Điệp mặt buồn xo, nó định cãi gì đó nhưng nhìn cả lớp ai cũng làm được bài đành im lặng. Ai bảo nó kém môn này chứ? Bài kiểm tra vừa rồi chắc hẳn Điệp chỉ được 6, 7 điểm là hết cỡ.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
HienPhan2805 | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô nói giọng rất lạnh làm Huy hoảng hồn. Anh cứ tưởng cô nghịch ngợm, trẻ con lắm hóa ra cũng có lạnh à. Anh thấy hơi có lỗi nên lúc nói chuyện mặt hơi hơi cúi.Mãi đến lúc sau bố Linh mới nói: "Huy à, con lên nói chuyện với Linh đi."Huy mở cửa bước vào. Căn phòng toàn màu trắng. Trên chiếc giường trắng, Linh đang nằm ngủ yên. Anh ngồi bên cô. Anh thấy cô cũng rất xinh, rất cute, cũng ngố lắm, muốn cắn cho một phát. Nghĩ vậy, Huy đặt môi mình lên môi cô và hơi liếm láp, tham lam cắn nhẹ bờ môi mềm mại ấy.Linh hơi hé mắt rồi cũng tỉnh hẳn. Trước mặt cô là gương mặt khá quen. Cô mở to mắt. Huy bịt chặt tai lại. Anh cứ tưởng cô sẽ hét toáng lên. Nào ngờ, Linh búng nhẹ mũi Huy và cười tươi: "Anh đừng lo! Em không hét đâu. Bỏ tay ra đi. Dù sao sáng nay em va phải anh, giờ coi như hòa nhé" - Linh giơ bàn tay nhỏ xinh ra trước mặt Huy. Huy nhìn Linh mà ngây cả người. Anh thích cái biểu hiện đáng yêu này của cô nhóc. Linh rất khác những đứa con gái anh từng gặp. Không hề la mắng, chửi bới anh là đồ yêu râu xanh, mà lại nói rất nhẹ nhàng. Thấy Huy không trả lời, cô lo lắng hỏi: "Anh ổn không?" "A...anh ổn". Bỗng Huy ôm Linh vào lòng, nói nhỏ: "Anh.Xin.Lỗi.Nhóc.Nhé!"
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Minh Nguyệt Thính Phong | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong văn phòng làm việc của tập đoàn Hằng Viễn, Cao Ngữ Lam vừa đi công tác về. Cao Ngữ Lam là một chuyên viên hoạch định hoạt động tiêu thụ của phòng thị trường. Cô làm việc ở công ty này hơn một năm. Công việc rất bận rộn, thường phải làm thêm giờ, đi công tác như cơm bữa. Nhưng công ty có quy mô lớn, có thể học hỏi thêm nhiều nghiệp vụ, lương lậu cũng không tồi, vì vậy Cao Ngữ Lam rất hài lòng với công việc của mình. Bây giờ là năm giờ chiều, thời điểm sắp tan tầm. Cao Ngữ Lam vừa xuống máy bay, cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Vì muốn tổng hợp lại nội dung đã thương lượng trong chuyến công tác nên Cao Ngữ Lam đến thẳng công ty. Cô quay đầu nhìn, là Ôn Sa, nhân vật nổi tiếng trong công ty.Cô Ôn Sa này đứng đầu bảng về nhan sắc ở công ty, thành tích nghiệp vụ mỗi tháng luôn dẫn đầu. Về mặt quan hệ hay đối nội đối ngoại, Ôn Sa cũng không nhất thì nhì. Vì vậy, cô ta quả thực là nhân vật nổi tiếng trong công ty. Lúc này, Ôn Sa đi nhanh về phía Cao Ngữ Lam. Cô không biết cô ta có việc gì tìm mình, cô định mở miệng hỏi thì bất chợt bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp ở bàn bên cạnh. Cao Ngữ Lam chưa kịp phản ứng đã bị Ôn Sa ôm chặt vào lòng.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55