Thiên Lý Hành Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cho dù trái với đạo trời, cho dù người ngoài bàn tán, người ta muốn vẫn chính là ngươi.Những lời đó là trong một cuốn sách kể về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, xúc động lòng người, đau thương không ngớt, đến chết không đổi, khiến hậu thế vẫn còn bàn tán say sưa.Chạng vạng tối, thành Nam Tô của Lung Quốc dần dần chìm trong ánh chiều tà đỏ như trái trần bì, mờ ảo như một giấc mộng, màn đêm dần dần bao phủ khắp nơi, tiểu thành với hàng vạn gia định cùng các bờ ruộng ngang dọc dần dần lên đèn, ánh sáng từ ngọn đèn từng cái từng cái thắp lên lập lòe tạo thành các đường quanh co uốn lượn. Trên đường người đi kẻ lại, tiếng rao bán hàng rong hòa lẫn trong bóng đêm, chiếc lồng bánh bao nhỏ tỏa khói trắng khiến khung cảnh xung quanh đó trở nên mờ mịt. "Nương, con muốn ăn bánh bao."Tiểu nữ hài một thân tiểu sam màu vàng, búi tóc có cái bông hoa nhỏ màu đỏ tươi, kéo tay mẫu thân đứng bất động trước sạp hoành thánh. "Ngọc nhi đừng nháo, đào kép kia sắp biểu diễn rồi, chậm trễ sẽ không tìm được vị trí tốt," mẫu thân thở dài kéo tay nàng đi, ngẩng đầu nhìn kịch viện cách đó không xa, nhìn thấy nam nhân đang khoác áo dài, phụ nhân trang điểm lộng lẫy, từng người từng người đi vào trong viện, trên mái hiên cửa viện có treo dải lụa màu đầy màu sắc trong bóng đêm trở nên thật mơ hồ, "Ngọc nhi bữa tối con đã ăn rồi mà, có muốn đi xem hồ ly tinh kia nữa không? Nghe nói diễn rất hay."
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
JFang | Ngôn tình | Hoàn thành
“Thế giới bên trong và bên ngoài phòng Hồi sức cấp cứu, trước giờ luôn là hai ranh giới sống chết rõ ràng.” “Đôi tay này không thể tiếp tục cầm dao nữa, cô chỉ có thể chuyển nghề thôi”. “Bà nhẫn tâm chặt gãy cánh của cô, châm lửa đốt cả bộ lông vũ trắng tinh thuần khiết không vướng bụi trần, gieo vào trong lòng nữ thiên sứ một sự nhục nhã khó tả, triệt để đánh gục tự tôn và kiêu ngạo của cô.”
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cao Đài Thụ Sắc | Ngược | Hoàn thành
Từ Nhâm đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dịch Triệt lúc này đang cởi nửa thân trên kiên trì làm một vị “người sắt độc nhất trong phòng”, hắn khóa cửa lại rồi cởi bao tay ra, xoa xoa đôi bàn tay. “Cậu cố ý ở trước mặt tôi khoe khoang cơ bắp có phải không?” Từ Nhâm ngồi xổm xuống bên cạnh Dịch Triệt, cười nói, “Nghe nói khi trận đấu kết thúc người Nga sẽ tổ chức cuộc thi chạy lõa thể để chúc mừng chiến thắng, vinh quang của đất nước đều dựa vào cậu đó!”Dịch Triệt không để ý tới đối phương, tập trung tinh thần, động tác chống đẩy được làm vô cùng tiêu chuẩn. Từ Nhâm bĩu môi, như thông lệ bắt đầu thưởng thức cơ thể mỹ nam trước mắt, hỏi một câu “Cậu lạnh không?”, sau khi nhận được câu trả lời “Không lạnh”, Từ Nhâm cảm thấy mình đúng là rảnh quá mới quan tâm tên này, bỏ lại một câu “Nhàm chán” rồi ngồi trước bàn kiểm tra hộp mail.“Tôi đệt!” Vẫn còn cách mục tiêu ba cái chống đẩy nữa, Dịch Triệt bị tiếng rống của Từ Nhâm làm cho chấn động, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút – Từ Nhâm người này bình thường dù có bức xúc cỡ nào cũng không nói tục như thế này.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Ba Lợi | Ngôn tình | Hoàn thành
Lòng buồn bực. Thở không ra hơi. Ta chợt hít một hơi, lại bị sặc một hớp nước khiến đầu váng mắt hoa, nước lạnh như băng khiến ta từ từ tỉnh táo mấy phần. Hình ảnh trước mắt từ từ rõ ràng, lại chỉ có thể nhìn thấy mờ tối đen như mực, từ từ mới nhìn rõ vách đá màu đen trên đỉnh đầu, ta giật giật thân thể, phát hiện mình không thể động đậy... Đây là đâu? Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng vang nhỏ bé, dường như có gì đó đang tới."Không biết tự lượng sức đi tìm Cỏ Hóa Hình gì chứ, giờ thì hay rồi, nửa chết nửa sống, ta thấy đạo hạnh ngàn năm cũng không đủ cứu mạng ngươi! Nhanh dẫn tỷ tỷ ngươi về, đừng chết trong động phủ của ta, nếu truyền đi, đến lúc đó Lam nương tử ta sao có thể đặt chân ở Yêu Giới!" Trong giọng nữ nhân bén nhọn cay nghiệt ồn ào kia, hình ảnh trước mắt ta từ từ khôi phục rõ ràng.Giường đá lạnh như băng phía dưới truyền đến cảm giác lạnh lẽo, bốn phía còn có vài mạng nhện xám trắng, còn có một cái kén lớn được bọc bởi một đống tơ nhện, xương cốt trắng xóa trên đất hết đống này đến đống khác, ta không khỏi lạnh cả người. Đầu còn choáng, ta cố gắng nhớ lại những ký ức hỗn loạn kia.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành
Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cô mặc chiếc váy cưới trong ngày tân hôn của mình. Mà ngày này cũng là ngày đầu thất của chị cô. “Cô vẫn mong được gả cho tôi cơ mà? Vì thế mới không từ mọi thủ đoạn tự tay giết chết chị ruột mình, tâm nguyện của cô đã như vậy, tôi cũng phải cất công chọn ngày lành tháng tốt rước cô về mới phải lễ.” Gã đàn ông nhìn cô mặc váy cưới quỳ trước mộ, khinh thường và lạnh lùng trong đáy mắt.Trong mắt anh, cô chính là một ả tiện nhân bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cô sảy thai, chất độc ngấm vào khiến cổ họng cô nghẹn cứng, còn bị đứt cả gân tay. Sợ! Không đủ can đảm để yêu nữa, cô chọn cách rời đi. Anh xuất hiện trước mặt cô, Thẩm Y Ngôn, anh yêu em. Anh nhẹ nhàng ấm áp, anh nghĩa vô phản cố, cô dần dần cảm động. Nhưng, khi người chị đã mất bỗng nhiên quay trở lại, anh nên làm gì?
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phương Nấm | Xuyên không | Hoàn thành
Mở mắt ra, Bạch Nhược phát hiện mình đang nằm trên giường. Y nhớ lại, vừa rồi mình bị một người đàn ông đâm dao vào bụng. Nhưng hiện tại lại không thấy đau. Người phụ nữ trung niên bên cạnh nhìn thấy y tỉnh liền kinh hỉ gọi "Thanh nhi, con tỉnh rồi, Lữ đại phu, Thanh nhi tỉnh rồi ". Thầy lang y từ bên ngoài tiến vào, ông ngồi xuống bắt mạch cho Bạch Nhược."Phu nhân an tâm, tiểu công tử đã qua cơn nguy kịch, lão phu đi kê và thang thuốc để y bồi bổ" "Đa tạ đại phu " bà quay sang nói với Bạch Nhược. "Thanh nhi con nghỉ ngơi đi, nương đi làm chút gì đó để con lót dạ. Con đã hôn mê ba ngày, hẳn là rất đói đi". Bà vuốt tóc y, cười hiền hậu, thấy y định mở miệng liền ngăn cản:" Được rồi, đừng nói chuyện, hiện tại nghỉ ngơi đi, ngoan"
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Bách Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn sẽ làm gì khi người mà bạn yêu thầm suốt nhiều năm đột nhiên nói với bạn là anh ta muốn kết hôn? Rồi đến ngày bạn quyết định rời khỏi anh ta thì anh ta lại nói là yêu bạn và nhất quyết giữ bạn lại? Nếu bạn chưa có câu trả lời, hãy đọc tác phẩm này để cùng chia sẻ nỗi niềm đó với bạn thụ Tô Dung của chúng ta.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Hách Hách Nhất Tiếu | Tiên hiệp | Hoàn thành
Tây Cảnh Tiên Môn luôn là thánh địa Nhân tộc tu tiên hướng tới, từ lúc tổ tiên Khương thị dựng nên đến nay đã trải qua ngàn năm, bây giờ lại biến mất ở trong biển lửa đầy trời này, sao có thể không khiến người ta nghẹn ngào thổn thức. "Tại sao?" Một nữ tử áo đỏ cầm kiếm đứng thẳng ở trước sơn môn, nhìn sư môn bị ngọn lửa cắn nuốt, cũng không nhịn được nữa quỳ rạp xuống, trên mặt trắng nõn lẫn vết máu, mồ hôi và bụi đất, sợi tóc xốc xếch, nhưng vẫn không che giấu được dung mạo khuynh thành của nàng."Ngũ sư thúc, chúng ta nhanh đi thôi, nếu không chờ ma đầu kia đến sẽ không kịp nữa." Một đệ tử áo trắng vừa dứt lời, trước ngực đã xuất hiện một lỗ thủng máu đỏ chót, thậm chí hắn còn chưa kịp kêu cứu đã ngã xuống đất, ngay sau đó vô số tên lông trắng bay vụt qua bầu trời tràn ngập khói dày đặc, đệ tử tiên môn không kịp né tránh người này tiếp ngươi kia ngã xuống vũng máu.
3.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
A Hắc Tang A | Ngược | Hoàn thành
Một con đại bàng tuyết đậu trên tảng đá cạnh hồ, con mắt màu hổ phách cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh. Nước chảy “Ào” một tiếng, có người từ trong mặt hồ tràn đầy vụn băng mãnh liệt nhô đầu lên, giống như thình lình xuất hiện, đập tan sự yên lặng trong thung lũng này, con đại bàng tuyết kia dồn sức vỗ cánh bay lên. Đôi mắt xanh lam nhìn chăm chú con ác điểu bay về phía không trung, nó vọt thẳng lên bầu trời, từ một dải xanh thẳm kẹp giữa thung lũng dần dần biến thành một chấm nhỏ màu xám, chậm rãi biến mất.Thanh niên nhìn theo bóng con đại bàng tuyết kia cho tới khi nó hoàn toàn biến mất, dường như lúc này mới chợt nhớ tới tình cảnh của mình. Hắn bắt đầu vỗ nước, hai tay sải ra, bơi về phía bờ hồ. Thời tiết rất lạnh, gần như ngay cả hơi thở cũng ngưng tụ thành băng. Thanh niên lõa thể, da của hắn trong nước hồ lạnh như băng lộ ra màu sắc tái nhợt, môi thâm tím bất thường, song động tác lại cực kỳ tiêu chuẩn, hắn bơi như một con cá đối trong nước, di chuyển rất nhanh về phía bờ hồ, phía sau thậm chí không có bọt nước. Tất nhiên bản thân hắn cũng là một con “cá đối” đủ mạnh mẽ và cường hãn, ít nhất sẽ không bởi vì nhiệt độ này mà bị đông cứng trong băng, không thể động đậy giống như tiêu bản thí nghiệm.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phù Phong Lưu Ly | Ngôn tình | Hoàn thành
Tư Mã Vanh bị đau tỉnh, khoảnh khắc lấy lại tinh thần chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới đau đớn vô cùng, còn cho rằng mình ngã xuống bậc thang ngoài cửa điện bị lửa mạnh thổi quét đi, sắp lao xuống Hoàng Tuyền gặp Diêm Vương, nhưng chưa đầy một lúc thì phát hiện sự khác thường. Trên người đau đớn vẫn còn, nhưng không bỏng rát, xung quanh không nóng, ngược lại thấy hơi mát, hơn nữa hai chân sớm chết lặng cũng có cảm giác, điều này thật sự là một việc kỳ lạ hiếm có. Chóp mũi ngửi thấy mùi cỏ khô và bùn đất, Tư Mã Vanh ý thức được mình đang nằm trên đất, cố sức mở mắt ra, thấy được một mắt cá chân trước mắt, rất nhanh lại thấy một khuôn mặt trẻ tuổi ghé sát vào.“Á? Hắn không chết!” Người trẻ tuổi trước mặt lộ vẻ vui mừng và ngạc nhiên, đầu ngón tay đâm thẳng xuống chóp mũi hắn, “Các ngươi xem đi!”Tư Mã Vanh cho rằng mình gặp người tốt bụng, hai tay chạm xuống đất muốn giùng giằng đứng lên, nhưng đột nhiên lại bị người ta hung hăng đạp một phát xuống người, sau lưng đau đớn, lần nữa nằm úp sấp xuống đất, thiếu chút nữa đã nuốt phải bùn.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cố Từ Vi | Ngôn tình | Hoàn thành
Đây là khu đường cái không người, dân cư thưa thớt, không có động vật, không có gió, không tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có vài cọng cỏ lạc đà khô cằn cắm rễ trên sa mạc gập ghềnh. Nhiệt độ bên trong xe việt dã tương đối thích hợp, Diêu Bảo Châu một tay giữ tay lái, tay kia mở một lon cà phê. Khoảng cách với điểm đến còn 600 km, đường cái thẳng tắp, dường như nối thẳng lên bầu trời, người lái xe cũng không nhịn được có cảm giác khí phách trước nay chưa từng có.Tốc độ xe gần 180 mã, Diêu Bảo Châu vẫn còn đang tăng tốc, dù sao trong phạm vi tầm mắt ngoài xe của cô bên ngoài không có thứ gì. Nhưng vào lúc này Diêu Bảo Châu lại bỗng nhiên nhìn thấy xa xa xuất hiện một "vật thể không rõ ", Diêu Bảo Châu giảm tốc độ xe, nhìn thấy bên cạnh đường cái có một người đứng đấy, hơn nữa chuyện quỷ dị là bên cạnh người này không có xe.Bên ngoài xe nhiệt độ mặt đất gần 70 độ, không khí vô cùng khô nóng, nếu như không được bổ sung hơi nước, người bình thường ở trong đó mấy giờ cũng sẽ bị chết khát, chưa đến một ngày cái sa mạc này có thể hong ngươi thành một cỗ thây khô. Diêu Bảo Châu thật sự không nghĩ ra tại sao lại có một người cô đơn chiếc bóng xuất hiện trên sa mạc. Xe càng ngày càng gần, người đàn ông kia chậm chạp mệt mỏi vẫy tay về phía Diêu Bảo Châu.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cật Phạn Phạn Phạn | Ngược | Hoàn thành
Trên bờ cát, một đám nhóc con quay chung quanh một pháo đài xây bằng cát... Ánh mắt sùng bái của bọn nhóc đều lạc trên một người. Đó là một thiếu niên nhỏ tuổi, mặc áo ngắn tay, một cái quần đùi ngắn, tóc quăn xù ngăn ngắn che trên đầu, mắt to màu xanh lam lóe lên ánh sáng linh động, khuôn mặt trắng nõn còn mang theo chút trẻ con. Đây chính là Ai Nhĩ Duy Tư chín tuổi. Năm năm trôi qua, Ai Nhĩ Duy Tư từ một nhóc con béo phì trở thành một vương tử xinh đẹp. Nhóc có rất nhiều tài lẻ, hết thảy hài tử ở đây đều sùng bái nhóc. Ai Nhĩ Duy Tư rất thích nơi này, thích cảm giác được người khác sùng bái, ngoại trừ thỉnh thoảng nhớ tới ông bà, bá bá, Mập Mạp, còn có Lộ Đức. "Đây là pháo đài do anh làm, tòa pháo này được gọi là "Pháo đài Duy Tư", anh chính là chủ nhân của pháo đài này." Tiểu thiếu niên tự hào nói. "Em muốn làm thủ vệ!" Một tiểu tử gầy yếu giơ tay nói, trên gương mặt hồng hồng xuất hiện biểu tình thẹn thùng. "Em làm đầu bếp!" Một đứa bé khác nói. Ai Nhĩ Duy Tư lấy giấy bút, nghiêm túc ghi chép. "Chủ nhân nhỏ, cậu có cần một người quản gia không?"
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
AnyRead | Ngôn tình | Hoàn thành
Xin chúc mừng, bạn có thai rồi, em bé đã được hai tháng. Mục Hoan trong chiếc áo khoác dài màu trắng đưa kết quả trong tay cho cô bạn gái thân thiết nhiều năm của mình - Tần Vũ Nhu, mỉm cười và nói: Bạn nên báo tin vui này cho bạn trai của bạn biết đi. Tần Vũ Nhu lại cau mày, mắt đỏ hoe. Mục Hoan mình muốn bỏ đứa bé này.Tại...tại sao vậy? Mục Hoan bối rối. Trong ấn tượng của cô, Tần Vũ Nhu và bạn trai của cô ấy đã yêu nhau được hai năm rồi còn gì. Tần Vũ Nhu cắn chặt môi, trên khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ yếu đuối: Mục Hoan, mình không thể để con mình là một đứa con ngoài giá thú được...Ý của câu nói này rất rõ ràng, Mục Hoan đưa tay ra và nắm lấy tay cô ấy, và nói bằng giọng chân thành: Nhưng bạn phải biết rằng bạn đã bỏ mấy lần rồi, lần này còn bỏ nữa, sau này liệu có mang thai được hay không cũng khó nói...
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Kim Bính | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong gần mười chín năm cuộc đời của Tôn Hồi chỉ trải qua ba chuyện lớn: Chuyện thứ nhất là năm tám tuổi cô từ quê lên thành phố; chuyện thứ hai là năm cô mười bảy tuổi, chị gái Tôn Địch gả cho một anh nhà giàu đẹp trai; chuyện thứ ba là năm mười tám tuổi cô thi đỗ vào khoa Sinh, đại học Giang. Có điều cái này không phải là điểm quan trọng, mà quan trọng là anh rể nhà giàu đẹp trai của Tôn Hồi khen thưởng cô ba vạn, đây là khoản tiền 'kếch sù' đầu tiên cô có được trong đời.Giờ, cô sắp trải qua chuyện lớn thứ tư. Khi đó, Tôn Hồi mua bốn cây cần tây từ trong tay bác gái ở nhà ăn, cô ngồi trên ghế nhựa cắn 'rau ráu', nhai nhai được chục cái thì thật sự không thể nuốt nổi nữa, cô lại nhổ vào trong khay cơm. Tạ Kiều Kiều và Thái Nhân Duy ngẩn tò te. "Mùi vị thế nào?" Thái Nhân Duy tò mò. Tôn Hồi đáp với vẻ thâm thù đại hận: "Mày thử xem!", rồi đưa cọng cần tây qua cho cô bạn. Thái Nhân Duy vội vàng xua tay. Tôn Hồi 'phì phì' vài phát, nhổ bã cần tây ra và cầm canh lên uống một ngụm.Tạ Kiều Kiều ngưỡng mộ tinh thần thực nghiệm của Tôn Hồi, cô nàng lùa cả mấy miếng cơm còn lại vào trong, bàn tay rảnh rỗi giơ lên ngón cái. Tôn Hồi to gan lắm. Sau Tết âm lịch, cô tăng năm, sáu cân, trên mặt nhiều thêm một lớp thịt nõn nà. Không biết nghe được từ đâu là ăn cần tây thì mặt có thể gầy đi, vừa tan học cô liền chạy ngay đến nhà ăn tìm kiếm, cũng chẳng sợ còn dính thuốc trừ sâu.
19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Vô Danh tiền bối | Ngôn tình | Hoàn thành
Sở Thế Kiệt không thương tiếc mà nói, sau những cú va chạm mạnh mẽ, anh ấy thả lỏng người cô ấy ra. Hạ Thất Thất như một con rối bị đứt chỉ, hai đầu gối ngã quỵ xuống nền gạch lạnh buốt vì không còn sức lực nào trụ nỗi nữa. Sở Thế Kiệt không quan tâm đến sự bất lực của Hạ Thất Thất, vừa choàng áo bông lên vừa nói, “Hạ Thất Thất, hôm nay là trừng phạt cô, nếu sau này cô còn dám diễu võ dương oai trước mặt Tiểu Nhã lần nữa thỉ tôi sẽ cho cô nếm mùi đau đớn hơn thế này nữa.!”Cánh cửa phòng tắm bị anh ấy phất ra phía sau. Hạ Thất Thất tay nắm chặt trụ cột của vòi sen, từ từ đứng dậy, nước ấm từ vòi sen chảy xuống người cũng không thể làm trái tim cô ấy ấm lại. Tiểu Nhã... Hàn Nhã... đứa bạn thân chung phòng với Hạ Thất Thất, lại là một đóa hoa sen trắng mang lại cho cô một đã kích to lớn. Hôm nay, cô chỉ tình cờ gặp Hàn Nhã ở siêu thị, ngay cả một chút tỏ ra đắc ý còn không có thì đã bị Hãn Nhã mách lẻo với Sở Thế Kiệt rồi. Đã bao nhiêu lần, Sở Thế Kiệt vì Hàn Nhã mà trừng phạt cô ấy, từ thân thể đến trái tim cô ấy. Bụng cô ngày càng đau hơn Trán cô đổ cả mồ hôi hột, tử cung co rút lại theo từng cơn đau, cô ấy hoảng loạn nhìn xuống chân mình, là máu, máu không ngừng chảy ra ngoài.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tran Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Lúc Nhã Lạc thức dậy chỉ mới có 5 giờ rưỡi, cô muốn ngủ thêm nhưng ngủ không được. Cô đi tới cạnh bàn trang điểm, vuốt ve mái tóc dài này của mình. Cô còn nhớ anh nói anh thích nhất là mái tóc của cô. Chỉ vì một câu nói của anh mà cô luôn giữ gìn bộ tóc này như châu báu. Chiếc lược nện trên mái tóc đen dài, một vài sợi tóc rơi ra. Nhã Lạc nhíu mày, cô chưa bao giờ bị rụng tóc. Sao hôm nay có thể … Nhã Lạc không nghĩ nhiều, cô thay đồ bước xuống lầu.Đập vào mắt cô là hình bóng của một cô gái đổ dài trên chiếc ghế sofa. Nhã Lạc bước tới, nhìn thẳng vào gương mặt của cô ta. Trịnh Hàm hướng cặp mắt như hổ nhìn vào Nhã Lạc. Tựa như muốn ăn tươi nuốt sống cô, lúc đi ngang qua cô. Anh đạp cô một cái, cô liền ngã xuống. Đầu đập vào cạnh bàn.Nhã Lạc cảm thấy đầu óc choáng váng. Nhã Tư Ý thế mà lại giết chính con của mình chỉ để hãm hại cô. Rốt cuộc cô ta có thể tàn nhẫn đến mức nào chứ … Trịnh Hàm về đến nhà, chỉ thấy Nhã Lạc nằm bất tỉnh bên chiếc bàn. Anh thoáng lên tia đau lòng, nhưng lại nhanh chóng biến mất. Trịnh Hàm bước qua cô như không có chuyện gì. Anh cứ bỏ mặc cô cho cô nằm đấy.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiêu An Tô | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên trong phòng thay quần áo nhỏ hẹp, Cố Vãn hạ thấp giọng quát lớn, cô giùng giằng muốn tránh khỏi sự đụng chạm của người sau lưng, nhưng lại cảm nhận được bàn tay to lớn của người nọ đã kéo khóa kéo bên trên áo cưới mình ra, dò xét vào, sờ thân thể của mình như ngựa quen đường cũ. Giống như ngày ngày đêm đêm ba năm qua. Cho tới bây giờ Cố Vãn cũng không nghĩ tới, lúc chính mình sắp bước lên thảm đỏ, kết hôn, người này sẽ đến!Thân thể mềm mại không kìm được run lên, thân thể từng bị dạy dỗ vô số lần đã nhạy cảm cực hạn, hoàn toàn không tiếp nhận nổi sự đụng chạm như vậy. Vừa là tình dục, cũng vừa là khuất nhục! "Bạc Lương, buông tôi ra! Hôm nay là hôn lễ của tôi, anh đừng quá làm bậy!" Cắn răng để cho lý trí của mình trở lại, lạnh lùng quát. Nghe được hai chữ "hôn lễ", đôi mắt thâm thúy của người đàn ông phía sau co rút nhanh, cười lạnh, gia tăng lực tay, nhấc váy cưới của cô lên, động thân tiến vào."A ~ " Cố Vãn đau đến kêu lên. "Vãn Vãn, sao rồi? Có phải áo cưới không dễ mặc không, có muốn anh vào giúp em không?" Ngoài cửa, Trình Phi đang chuẩn bị đi vào xem cô lại nghe thấy tiếng la, quan tâm hỏi. Hốc mắt Cố Vãn đỏ bừng, nhuộm nước mắt.Người chồng mà cô sắp đi lên thảm đỏ đang ở bên ngoài, mình lại bị người đối đãi thô bạo như thế này ở bên trong! Cố Vãn muốn kêu lên, nhưng chợt người đàn ông phía sau cúi đầu, đè cô lên tường, hung hăng làm nhục cô từ phía sau.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Đạm Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiếp trước, lần đầu A Uyển nhìn thấy sư phụ của mình đứng dưới gốc đào, những cánh hoa đào đung đưa trong gió, lúc đó nàng không biết rằng trái tim ngây thơ, non nớt của mình đã lạc nhịp mất rồi. Bất chấp tất cả, bất chấp sự tổn thương, đau từ tận cõi lòng, đau đến tận xương tủy vẫn một lòng chung thủy dành tình yêu cho sư phụ của mình. Dẫu biết rằng tình cảm này sẽ không được đáp trả, nhưng nàng vẫn cố chấp gửi nó đi xa. Nhưng nàng không biết rằng, thời gian không làm cho trái tim người khác rung động, mà gây ra phản ứng phụ sẽ cảm thấy phiền phức. Sư phụ nàng quả thật là một người vô tâm. Trong lòng bao giờ cũng có một nỗi niềm “Sư phụ, rốt cuộc phải làm sao chàng mới có thể yêu thiếp? Vì sao trước đây chàng đồng ý cưới thiếp?” câu hỏi này vốn dĩ không bao giờ có hồi đáp, bởi nàng không dám hỏi, vĩnh viễn cũng không dám, cho đến lúc chết vẫn một lòng mang theo. Ngày gặp lại chàng cũng là lúc hai người họ đã trải qua một vòng luân hồi, không biết mấy ngàn năm nhưng nàng đã quên mọi thứ ở kiếp trước, hoàn toàn buông bỏ. Kiếp trước chàng là kẻ không có trái tim thì kiếp này người không có trái tim lại là nàng. Người vô tâm lần này cũng là nàng? "Ta tự hỏi, chàng có bao giờ cảm thấy hối hận khi yêu một người vô tâm, giống như ta trước kia, ôm tâm trạng vọng tưởng để rồi đã mang một nỗi hận trường kỳ..."
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Đường Nhất Trương | Xuyên không | Hoàn thành
Nhâm Hoài Phong hắn không phải là người của thế giới này. Hắn là vì xuyên sách mà qua. Điều này, cứ ngỡ như chỉ là một giấc mộng, đâu ai ngờ lại chân chân thực thực hiện ra trước mắt như vậy. Hơn nữa, hắn lại chính là người trải qua cái dường như không tưởng đó! Nhưng số phận bi thảm vẫn là bi thảm, vì cớ gì hắn lại chỉ là một nhân vật qua đường trong cuộc đời của nam nữ chính? Không những vậy, lại còn đem lòng đi yêu một tên nam phụ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kì thực cái tên nam phụ này cũng rất đẹp trai! Nhâm Hoài Phong hắn thích!
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15