Bạn đang đọc truyện Long Thành Oán của tác giả Tư Thố. Bên kênh đào Kinh Hàng, người đánh cá đầu đội nón lá vành trúc, người mặc áo tơi sắp xếp lại giỏ trúc, thu dây câu đã thả nãy giờ. Gió lạnh phất qua mặt sông, người đánh cá khẽ rùng mình, siết chặt áo tơi trên người, thầm nghĩ: Đã sang tháng ba rồi mà vẫn rét căm căm như vậy, về nhà nhất định phải uống bát canh gừng để xua tan khí lạnh trên người mới được. Nghĩ thế, tay cũng nhanh hơn, định bụng lên bờ.“Ông lão, xin hỏi phía trước là phủ Thường Châu đúng không ạ?” Một giọng nói trầm ấm chợt vang lên. Người đánh cá ngẩng đầu, phát hiện một con thuyền lá nhỏ đã dừng trên mặt sông trước mặt từ lúc nào, một nam tử cao lớn đứng thẳng trước mũi thuyền. Nam tử kia mặc áo lam, hông đeo đai lưng bạch ngọc, tay cầm dù giấy, không nhìn được rõ tướng mạo. Giữa màn mưa bụi mịt mờ, hòa cùng cảnh sắc Giang Nam, tạo nên một bức họa tuyệt đẹp.Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Bị Trúc Mã Enigma Lừa Hôn hay Yêu Trong Thù Hận.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:20
VyVy1905@ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Hợp Đồng Định Mệnh: Ngược Chiều Yêu Thương của tác giả VyVy1905. Người đàn ông lạnh mặt, đôi mắt đen lạnh xoáy thẳng vào cô gái ngồi đối diện cất giọng trầm thấp:“Là học sinh cấp ba không lo học hành lại đi bán thân?”Cô gái nhỏ run rẩy trước bộ dáng băng lãnh của người đàn ông, đôi môi hồng nhạt mấp máy, giọng nói nghẹn ngào lo sợ:“Thật xin lỗi vì đã giả mạo hồ sơ nhưng tôi rất cần tiền để chữa bệnh cho mẹ nên mới làm như vậy. Xin anh hãy tin tưởng, tiền anh đưa tôi hôm đó tôi sẽ trả lại không thiếu một đồng, mong anh đừng giết tôi…”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Sủng Bảo Bối Thành Nghiện hay Chấp Niệm Tình Yêu: Ông Xã Quá Tuyệt Tình của cùng tác giả.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Tê Vụ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thiên Giới Chúng Ta Có 365 Con Gà, Tự Hào của tác giả Tê Vụ. Bỗng nhiên được người chú ý, nàng gà sợ hãi, e dè, tuân thủ bổn phận, làm hết chức trách, nghiêm túc làm việc.Thế là cứ đều đặn, mỗi ngày nàng gà cho ra một quả trứng.Một năm sau…Toàn Thiên Giới có 365 chú gà con vàng béo lông xù xù.Gà con lan tràn, nhận được các bên khiếu nại.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Bắt Em Về Làm Vợ hay Ngài Fred! Tại Sao Là Em?
3.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Ô Ngang Vi Vương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nguyện Nếu Có Kiếp Sau của tác giả Ô Ngang Vi Vương. Hoàng thượng tứ hôn, phong ta làm Thái tử phi, hắn kháng chỉ, lấy a tỷ ta làm vợ.Hắn nói a tỷ thiện lương không tranh với đời, ngày sau còn có hắn bảo hộ. Còn ta tâm cơ trùng trùng, khiến hắn ngay cả nhìn cũng chê bẩn mắt.Sau này, ta vinh quang xuất giá. Hắn lại ở giữa phố ngăn kiệu hoa, đáy mắt hồng hồng hỏi ta “Tiểu cô nương trên Đào Hoa sơn năm đó là nàng, đúng không?”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Tân Nương Của Thần Linh hay Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Snowday | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã của tác giả Snowday. Nhưng anh cũng chỉ dám để nó tồn tại ở đó mà thôi, chưa từng dám thổ lộ,Anh chưa bao giờ nghĩ, có một ngày, em lại nói với anh, “Vừa nhìn thấy anh, trái tim em đã đập rộn rã.”Đây là câu nói ngọt ngào nhất mà anh từng nghe thấy.Vậy nên… “Mong em hãy luôn duy trì nó nhé.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Không Hề Đáng Yêu hay Không Ngờ Thầy Giáo Là Chồng Em.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Hữu Nhân Vô Phẩm | Đô thị | Hoàn thành
Kiều Mạch – gei công khai. Anh có một cuộc sống bình thường như bao người khác, việc làm ổn định, căn hộ riêng, chung sống với “gấu”. Tuy nhiên từng người bạn trai lần lượt xuất hiện trong đời anh đều không được bình thường, vì số mệnh anh đã an bài, luôn gặp & yêu phải người mắc bệnh thần kinh với nhiều dạng khác nhau.Thụ đầu tiên là Trác Tuấn Vũ. Lúc đầu cặp với nhau rồi về nhà sống chung cũng bình thuờng. Nhưng từ khi quen Trác Tuấn Vũ, anh cảm giác mình luôn bị một ai đó theo dõi rình rập, bất kể làm việc gì ở nơi đâu, anh đều không thể thoát khỏi ánh mắt người kia. Điều này làm cho anh hết sức đau đầu, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, đêm về mất ngủ bất an. Anh mới tìm đến sự giúp đỡ của Đinh Thu Vinh là người bạn thân lâu năm, kết hợp với cảnh sát Lý cuối cùng phát hiện ra kẻ cuồng theo dõi bấy lâu chính là người yêu thân cận nhất của mình, hung thủ bị bắt rồi bị tống thẳng vào nhà thương điên.Sau khi bắt được Trác Tuấn Vũ, người bạn thân Đinh Thu Vinh cũng là người luôn trợ giúp Kiều Mạch – bất ngờ thổ lộ với anh. Thế là hai người thành một cặp về chung nhà. Đinh Thu Vinh chuẩn nhân thê thụ, chăm sóc anh tận răng nhất là về khoảng ăn uống. Chung sống được một thời gian anh cũng dần nhận ra có gì đó sai sai… Và… Cá nhân mình thấy dạng bệnh tâm thần của Đinh Thu Vinh là kinh tởm nhất trong tất cả các dạng bệnh ở truyện này :)))))), đọc xong mình nghỉ ăn thịt mất mấy ngày :)). Cuối phần này tất nhiên Đinh Thu Vinh cũng được cảnh sát Lý đưa vào nhà thương điên.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Công ty giải trí phát triển nhanh nhất mấy năm gần đây chính là Truyền thông Ái Giản, nhưng mà trong giới thì cũng chỉ được xem là như vậy thôi. Bởi vì các diễn viên dưới trướng tuy rằng về cơ bản đều từng đoạt giải, các tác phẩm truyền hình cũng khá tốt, nhưng mà có vẻ là hơi coi trọng danh tiếng, về mặt nhân khí thì hơi kém.Sếp tổng của công ty cũng là nghệ sĩ, nhưng mà bây giờ không nhận nhiều phim nữa, chỉ có khi nào gặp được tác phẩm cực kỳ yêu thích mới nhận, sếp tổng cũng không thường xuyên xuất hiện, cho nên một khi xuất hiện thì tức là công ty có chuyện quan trọng. Khi đồng hồ hiển thị mười giờ, màn hình lớn bên ngoài tòa nhà đổi thành một đoạn phim quảng cáo, đoạn phim màu trắng đen, khung cảnh lần lượt là sân trường, phòng học, sân thượng, thư viện, phòng học đàn và chiếc xích đu dưới tán cây. Phim phong cách vườn trường nhưng lại có cảm giác ảo não, mỗi một địa điểm lần lượt xuất hiện một chàng trai, sau đó dần dần biến mất, cuối đoạn phim hiện lên một từ —— Delete.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Cam Thảo Sài Hồ | Sủng | Hoàn thành
Cho dù Đinh Đinh có khóc lóc ồn ào như thế nào đi nữa, ba mẹ vẫn rời đi rồi. Đinh Đinh là một con chuột đồng nho nhỏ, là đứa con duy nhất của chuột ba và chuột mẹ. Chuột ba và chuột mẹ vẫn còn rất trẻ, năm nay là lần đầu tiên sinh con. Những năm gần đây thảo nguyên bị con người từng bước xâm chiếm, thức ăn có thể tìm được thì ngày càng ít đi, vậy nên chuột mẹ chỉ sinh một đứa con.Lúc mới sinh ra Đinh Đinh vừa nhỏ vừa yếu, không lớn hơn hạt đậu phộng được bao nhiêu. Nhưng mà chuột ba và chuột mẹ đều vô cùng quan tâm và chăm sóc con của chúng, theo Đinh Đinh lớn lên từng ngày, thân thể nó cũng càng ngày càng tốt, đôi mắt đen bóng sáng ngời, da lông là màu vàng nhạt xinh đẹp.Chuột ba và chuột mẹ rất rất yêu thương Đinh Đinh, chúng muốn được mãi mãi ở bên cạnh nó. Nhưng mà thân là chuột đồng trách nhiệm lại ngăn cản chúng nó làm như vậy. Mặc dù Đinh Đinh vẫn còn nhỏ, nhưng cũng đã đến tuổi phải rời đi ba mẹ. Chia ly rất là đau khổ, nhưng mà chỉ có như vậy thì Đinh Đinh mới có thể được rèn luyện đầy đủ, trở thành một con chuột đồng khỏe mạnh và gan dạ.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nặc Danh Thanh Hoa Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngày xửa ngày xưa, tại vùng biển nọ, có một Hải yêu thích ca hát. Nhưng vì hắn ca hát quá nhiều, thôn dân không thể chịu được, vì vậy quyết định dùng độc để hắn không phát ra tiếng được nữa. Đây là một chuyện xưa bi thương. Ca hát muốn mệnh/ tự luyến/ Hải yêu công x nói lời hung ác/ bắt cá không nhiều lắm/ phóng khoáng/ Người thụ. Niên thượng, tuổi chênh lệch lớn, mấy trăm tuổi.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Sơ Tán Ngân Hà | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tiểu hồ ly Hồ Tiểu Bì sau khi đã vượt qua khảo hạch, trang bị kiến thức, tài nghệ toàn thân, như nguyệnn được xuống núi. Mục đích xuống núi là gì? Chính là dùng trù nghệ của bản thân khiến nhân loại nể trọng, tiếp theo chính là đi tìm bạn đời a. Hiện giờ hắn chính là đầu bếp nổi tiếng nhất ở một khách sạn năm sao...Vậy mà lại có một người dám nói đồ ăn của hắn có vấn đề!? Nàyyyy, dù đây là một người soái đến mức mù mắt người, nhưng cũng không thể bịa đặt, nhạo báng đồ ăn hắn làm ra nha.Hồ Tiểu Bì sợ hãi: Vấn đề ở đâu? Nam nhân: Mùi vị. Hồ Tiểu Bì khóc: Không thể. Nam nhân: Không tin? Đến nhà ta, ta cho ngươi tâm phục khẩu phục. CP: Tay nghề nhất lưu* thần bếp hồ ly thụ PK bá đạo nam thần luật sư công. (*nhất lưu一流:bậc nhất) Một cuộc thi về trù nghệ cùng tài hùng biện. Tag: Yêu sâu sắc, Chế phục tình duyên, Mỹ thực, Ngọt văn
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nguyên Cẩn | Đô thị | Hoàn thành
Gần đây Lục Tự để ý đến một người. Là một… cậu nam sinh nhỏ. Dáng vóc cậu ấy không cao bằng anh, khoảng một mét bảy lăm, vóc người có hơi gầy. Da rất trắng, ở dưới ánh mặt trời trong suốt như là thủy tinh vậy, chạm vào là vỡ. Khuôn mặt cậu nam sinh nhỏ đó rất đẹp. Đường nét nhu hòa, ngũ quan tinh xảo, gương mặt đàn hồi trắng tựa như lòng trắng trứng vậy, trông cùng lắm mới chỉ là một đứa trẻ mới thành niên. Sở dĩ anh để ý đến cậu ấy là vì đã mấy ngày nay hôm nào Lục Tự cũng bắt gặp cậu trên đoạn đường về nhà.Không đến nỗi là một đứa trẻ nghèo đáng thương không có nhà để về đấy chứ? Lục Tự cũng không muốn quản việc không đâu, nói không chừng đứa nhỏ kia là một nhóc rảnh rỗi không có chuyện gì làm mà sống lãng phí thời gian. Vì mỗi ngày cậu ấy cũng mặc một bộ khác nhau, thêm nữa nhìn trông cũng không phải đồ rẻ. Vậy nên tổng kết lại, cậu chàng đó trông giống một cậu thiếu gia hơn. Cũng không biết ngày qua ngày cùng một thời gian cùng một địa điểm, cậu chàng đó đứng ở đấy làm gì.Lục Tự phát huy cái trí tưởng tượng mà thỉnh thoảng lại mất tích không thấy tăm hơi của anh. Giờ đang là dịp nghỉ hè có thể cậu nhóc đang chờ ai đó. Có lẽ là chờ tụi bạn, hoặc là chờ cô bạn gái, cũng có thể là… Mà thôi, mặc kệ đi. Đã nửa tháng trôi qua. Có lẽ là đã hơn, hoặc là cũng chưa đến, hôm nào lúc Lục Tự tan làm về cũng thấy đứa trẻ đó. Ngay dưới gốc cây ngô đồng già ở ngã tư đối diện Đào Cảnh Uyển. Một người không nghịch điện thoại di động cũng không nói năng gì cả.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Xuân Nhật Phụ Huyên | Đam mỹ | Hoàn thành
Nhạc Minh Tâm bắt đầu đi làm ba năm, luôn làm ở ban sơ trung, mấy tháng trước, trường học để cậu nhận dạy lớp một. Tiết thể dục của lớp một, thật giống như một đám gà con được thả ra, Nhạc Minh Tâm sứt đầu mẻ trán hơn một tháng, mới miễn cưỡng rèn được chút nề nếp. Chờ đến khi thật sự đàn áp được đàn tiểu ác ma này, mới phát hiện là trong số các bạn nhỏ này cũng có bạn nhỏ rất đáng yêu.Ngày đó cậu tan làm, phát hiện có một cô bé ngồi lẻ loi trên bậc thang ở cổng trường, cô bé để mái bằng, tóc tết hai bên, ôm đầu gối nhìn ra ngoài cổng trường, chẳng ai đến đón cả. Nhạc Minh Tâm nhận ra cô bé chính là học sinh ở một trong các lớp cậu dạy, tên là Khang Tiểu Cần, cậu đi tới rồi ngồi xuống hỏi: “Sao con còn chưa về?”Khang Tiểu Cần nhìn thấy Nhạc Minh Tâm thì như thấy cứu tinh, môi liền mím lại, hai mắt ngập nước lại rưng rưng không rơi nước mắt, thật sự rất đáng thương. “Thầy Nhạc, không ai đón con cả ….” Khang Tiểu Cần nức nở nói. Nhạc Minh Tâm bị cô bé dọa sợ, vội vàng an ủi: “Ba mẹ con đâu, số điện thoại bao nhiêu, để thầy gọi thử xem.” Nhân viên bảo vệ nhô đầu ra từ trong phòng trực nói: “Thầy Nhạc, tôi đã gọi qua rồi nhưng điện thoại của ba cô bé vẫn tắt máy.” “Vậy còn mẹ con đâu?” Nhạc Minh Tâm hỏi. Khang Tiểu Cần cúi đầu không nói lời nào, Nhạc Minh Tâm cũng không biết phải làm sao bây giờ, ngồi xổm vậy rất mỏi nên cậu đứng dậy, ai ngờ Khang Tiểu Cần nghĩ là cậu phải đi, sợ tới mức ôm lấy chân cậu: “Thầy Nhạc, thầy dẫn con về nhà đi ạ.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Cao Đài Thụ Sắc | Đam mỹ | Hoàn thành
Quán trà Ngụy Khải Minh mới mở có chút thú vị. Mạnh Tân Đường cầm một điếu thuốc, đưa tay vờ chỉ vào bảng hiệu treo trên đỉnh đầu. “Cái tên này là cái gì vậy?” Trên bảng hiệu viết hai chữ: Liễu Đường. Kiểu chữ rất cứng, nhìn kĩ có thể tìm thấy chút dấu vết của Mễ Phất trong đấy, có lẽ là moi từ đại gia đương đại nào đó.“Này là cậu không có kiến thức rồi đấy.” Ngụy Khải Minh cười rất đắc ý, mắt cũng híp cả lại, “Người hiện đại đều thích học đòi văn vẻ, thứ mà quán trà tôi bán chính là cảm giác, đặt cái tên càng quái, càng khiến người xem không hiểu, người ta càng cảm thấy chỗ của cậu có văn hóa, có chiều sâu.” Mạnh Tân Đường lắc đầu cười khẽ, làn khói ở đầu ngón tay vẽ ra một vòng cung nhỏ: “Ra là vậy, cậu đặt bừa một cái tên, lừa người.”Hai người lại trêu đùa mấy câu, bước vào quán trà. Mới bước vào cửa liền nghe thấy từng tiếng “ông chủ Ngụy” lanh lảnh.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Sơn U Đại Khả Ái | Đam mỹ | Hoàn thành
Lâm Gia và Khương Xá cùng nhau lớn lên ở cô nhi viện. Có lẽ vì một người giường trên một người giường dưới, nên quan hệ cả hai khá hoà hợp. Cô nhi viện tuy đông, nhưng không khỏi cảm giác cô đơn của những đứa trẻ thiếu đi hơi ấm gia đình. Khi mà nhà nhà sum vầy, vui vẻ nói cười, cô nhi viện lại tối đen. Ngoại trừ Khương Xá và hai cô bé ra ngoài chưa quay lại thì bọn trẻ trong phòng đều đã đi ngủ.Lâm Gia người lạnh như băng trốn ở trong chăn không dám ngủ, tim đập bình bịch. Hôm nay viện trưởng dẫn theo mấy người mặc âu phục mang giày da đến, dì quản lý bảo bọn họ đều là những người có tiếng tăm, căn dặn lũ trẻ phải nghe lời, nếu không sẽ bị trách phạt.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Ngõ nhỏ Hoa Liễu, triêu ca mộ huyền, trời ngả về chiều, sắc trời chưa tối hẳn, nhưng đèn lồng chiếu sáng đã được bật lên từng cái một, ánh sáng mờ ảo, khiến cảnh vật mông lung ảm đạm. Thanh Nhạc Phường nằm ở cuối con phố, đi tản bộ chưa tới một dặm, đã bị tiếng hò hét khiến cho đinh tai nhức óc.“Tiểu nhị, một bát vải ngâm nước gạo.” Từ trong quầy đi ra, Trần Nhị sắp xếp lại bàn ghế, sinh ý của hắn đã tới rồi, “Hôm nay đến sớm thế?” Hắn đem hai bát sứ đặt lên bàn, lại đặt thêm một ấm trà thô. Đây là món mới được khách của quán rất thích thú, nước gạo trắng không vị phối hợp với các loại hoa quả, trộn vào ăn kèm với nhau, vị ngọt vừa phải, vị kia khách miễn cưỡng trả lời: “Tối nay có khách.”Trần nhị: “Ai u, là khách mới sao? Cũng dám gọi Cận ca nhi của chúng ta?” Cận ca nhi nghiêng người liếc nhìn: “Tại mấy người ngày nào cũng lắm chuyện, quấy nhiễu việc làm ăn của ta.”
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Chí Vô Ý | Đam mỹ | Hoàn thành
Thật ra, hắn không để lại ấn tượng tốt với tôi lắm, tôi còn nhớ lần đầu tiên gặp hắn, hắn ngồi trong phòng họp, vừa hút thuốc vừa loay hoay với bài interview test. Tôi phải đón xem đoạn phim quãng cáo của công ty sẽ được chiếu trên TV 3h chiều nay. Cái phòng họp rộng thênh thang mà chỉ có 2 người, tôi đứng ngồi không yên, chẳng biết phải làm gì. Tôi cũng là con nghiện thuốc, hắn đang hút là loại thuốc tôi đã từng hút trong suốt 4 năm đại học, mùi vị quen thuộc ấy đang thoang thoảng, khiến tôi không sao ngồi yên. Nhưng quy định của công ty cấm hút thuốc trong giờ làm việc. Và tôi cũng đã từng hứa với các nữ đồng nghiệp không bao giờ để lại mùi vị của thuốc lá, nên tôi phải kiềm chế lại kiềm chế. Hắn đúng là ngốc thật, bài test đơn giản vậy mà ngồi cặm cụi hết 40 phút, hắn đang định đốt điếu thuốc thứ 4, tôi thật sự không thể nào chịu đựng được nữa, tôi chỉ lên cái bảng trên tường: "đây là môi trường văn phòng, vui lòng không hút thuốc.""vậy... vậy... cuối cùng anh cũng nói chuyện với tôi rồi." cái nụ cười đắc chí của hắn, tôi ghét cay ghét đắng hạng người tự tin quá mức như hắn. Từ khi hắn bắt đầu bước vào công ty, tôi đã ghét dáng vẻ tự tin ngạo mạng của hắn. Thậm chí tôi nghe chị Trương bên phòng nhân sự bảo rằng thời gian phỏng vấn cũng do chính hắn yêu cầu, trong lúc phỏng vấn thì huyên thuyên lý luận hết nửa ngày. Theo tôi nghĩ, những tên mới tốt nghiệp đại học như hắn, càng cố thể hiện sự tự tin quá mức càng thể hiện sự thiếu chính chắn.
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:21
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
10 giờ tối, bên ngoài cửa khách sạn hào nhoáng, xa hoa, Giản Vi quần áo mỏng manh mời chào mỗi vị khách đi qua trong gió lạnh. " ca ca, muốn về sao?Tôi lái xe thực sự rất ổn..." " dì à, muốn thuê lái xe không?" " thúc thúc, muốn...A!". Giản Vi lời nói còn chưa nói xong, thì đột nhiên bị một bàn tay phía sau đẩy mạnh, cô thân thể gầy yếu bị đẩy đến nỗi loạng choạng, suýt nữa té ngã.Mau chóng định thần, ấn đường khẽ nhíu lại, liền thấy mấy người đàn ông khuôn mặt dữ tợn nhìn mình như thể muốn ăn tươi nuốt sống. Mấy người đàn ông đó cô đều biết, họ cũng là những người lái xe thuê giống cô. Trong đó có 1 tên vạm vỡ mặt không nén nổi tức giận chỉ vào cô mà quát lớn:" tiểu nha đầu, không hiểu quy củ giang hồ có phải không, cố tình muốn chiếm hết người sao?"
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Lê Thúy Diễm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bà Thủy, một người phụ nữ với hơi thở yếu ớt nắm lấy bàn tay của con gái mình. Hãy hứa với mẹ, chăm sóc cho các em, các con phải sống thật tốt đừng đi theo con đường cũ của mẹ. Cô bé ko nói được lời nào, miệng không ngừng bậc ra những tiếng nấc chỉ có thể gật đầu đồng ý. Người phụ nữ mỉm cười rồi nhắm mắt, đôi tay buông rơi. Mẹ...mẹ ơi.Hà bật dậy mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả khuôn mặt, cô nhìn ra tấm cửa sổ, ngoài trời mưa đang rơi tí tách từng hạt trút xuống mái tôn của căn phòng trọ Hà đang ở. Mẹ ơi... Con xin lỗi... Hà đưa tay ôm lấy gối gục đầu mà khóc. Những hình ảnh vừa rồi là chuyện xảy ra của 10 năm về trước, khi đó Hà mới chỉ là cô bé 15 tuổi. Cái tuổi mộng mơ cùng bạn bè cắp sách đến trường thì Hà bị mọi người kì thị. Không một ai trong xóm dám đến gần hay tiếp xúc với Hà chỉ vì mẹ cô bị HIV. Nhớ lại quãng thời gian trước kia của Hà..Hà vốn là người miền trung, lại sinh ra trong một gia đình nghèo khó lại đông anh em. Năm cô 13 tuổi ba theo người phụ nữ khác bỏ lại bà Thủy năm đó chỉ mới 35 tuổi cùng Hà và 3 đứa con nhỏ. Ban đầu bà Thủy cũng xin làm nhiều công việc khác nhau nhưng nhà đông con dù làm bao nhiêu cũng ko đủ lo cho 4 đứa con vậy nên bà đã quyết định đi làm gái đứng đường với suy nghĩ " đời mình chẳng còn gì để mất,ko thể để các con sống đói khổ như vậy được".
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Trang Buby | Ngôn tình | Hoàn thành
Xuân về rộn khắp muôn nơi, tại khuôn viên phía Đông thành phố, biệt thự nhà họ Đặng lộng lẫy nằm bên con suối nhỏ trong suốt quanh co, từng thảm cỏ xanh mượt trải dài... giữa sân vườn. kiều thanh, chúng ta chia tay đi! tại sao lại chia tay, chúng ta đang rất tốt đẹp mà. anh sắp lấy vợ.. Câu nói của anh khiến cô chết lặng,cô rơi nước mắt, đôi bàn chân tựa như chẳng thể nào bước được nữa..Anh trêu em đúng không Dũng? Anh trêu em phải không? ( cô hét lên). Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô rồi thở dài, anh nhấn mạnh từng chữ. anh.. phải..lấy..vợ. lấy người môn đăng hộ đối với anh, lấy một cô gái tiểu thư đài các cao xa chứ chẳng thể nào là một cô gái quán bar như em phải không? anh...?? Cô đưa bàn bám vào hai bả vai anh rồi xoay người anh lại, hai ánh mắt chạm vào nhau, nhấn mạnh từng từ mộtĐặng Đình Dũng, nếu như ngày hôm nay, anh nhìn vào mắt em và nói, anh đã hết yêu Vương Kiều Thanh này, thì em chấp nhận buông tay, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.. Kiều Thanh? Em biết là anh không làm được vậy mà.. vậy tại sao chúng ta lại chia tay khi vẫn còn yêu?? Tại sao?? Nói rồi cô ôm anh thật chặt, nước mắt cô rơi liên hồi.. Anh biết là chúng ta không thể xa nhau được mà, làm sao chúng ta có thể sống thiếu hơi nhau được phải không? Huống hồ anh đâu yêu cô gái đó, tại sao anh lại đồng ý lấy cô ta.. đây đâu phải Dũng mà em quen?
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22
Tuyết Li | Xuyên không | Hoàn thành
Bạch Tuyết Thường mở to mắt và giật giật cơ thể, cũng may không có gãy xương. Cô mở ba lô bên cạnh ra, bên trong cũng không có đồ gì hư hỏng. Dao găm Thụy Sỹ, ống nhòm, túi ngủ, ba bộ quần áo thay đổi, hai cái váy dạ hội dài và một ít đồ cần thiết trong khi du lịch. Cô lấy di động ra phát hiện không có tín hiệu có chút thất vọng. Trước tiên phải đi ra khỏi sơn cốc này mới được. Nếu không trời tối thì sẽ phiền phức.Cô đeo ba lô lên, tìm chỗ bằng phẳng đi. Bạch Tuyết Thường đi bộ một tiếng mới ra tới khe sâu lại bị một khu rừng ngăn lại, đang suy nghĩ không biết có nên tiến vào khu rừng hay không đột nhiên có một bóng đen cao lớn chui ra. Đó là một người đàn ông dùng da thú che phần phía dưới, mái tóc dài rối bời đang bay sau đầu. Trên tay cầm một gậy gỗ nhọn, thân thể tráng kiện, làn da màu đồng, cơ bắp nổi cuồn cuộn. Khuôn mặt kiên nghị được điêu khắc ra giống như người châu Âu, con ngươi màu xanh dương lộ ra biểu cảm lạnh lùng bước đến.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:22