Cô Đảo Trên Không

Hôi Cốc | Đam mỹ | Hoàn thành

“Tha nhân là địa ngục.*”Chu Vân trọng sinh trở về thời điểm trước khi mạt thế ập đến, hắn đã lựa chọn rời xa đám đông, quay về cố thủ trong tòa nhà cô độc của mình.Nhưng lần này, hắn hy vọng mình có thể giữ lại Quan Viễn Phong. Khát khao trở nên mạnh mẽ, bắt đầu từ việc muốn bảo vệ một người.Em cố thủ một góc trên hòn đảo giữa biển mây, trăng sao là khách qua đường.“Trên hòn đảo cô độc giữa không trung ấy, ta là độc nhất vô nhị, không gì sánh bằng.”Rồi anh đến, vì anh, em nguyện xây cả một tòa thành. “Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng chân chính, đó là sau khi nhận ra chân tướng của cuộc sống vẫn yêu nó thật tha thiết.”Hướng dẫn đọc truyện:Giai đoạn đầu Công bị tàn tật, sau này sẽ hồi phục;Truyện điền văn mạt thế, kiểu mưa dầm thấm lâu, giai đoạn đầu tích trữ hàng hóa, ở nhà trồng rau, lặng lẽ thăng cấp, giai đoạn sau xây dựng căn cứ, tình tiết và tuyến tình cảm đều chậm;Bối cảnh trong truyện này là hư cấu, thiết lập di dân căn cứ Hỏa Tinh chỉ nhằm tránh né các vấn đề nhạy cảm, để thuận tiện cho việc triển khai tình tiết cốt truyện, không cần phải đào sâu xem có phù hợp với logic thực tế hay không;Tất cả các thiết lập về nghề nghiệp, vật giá, thành phố, địa lý, thời tiết, chủng loài v.v… đều được đặt ra theo nhu cầu tình tiết, không hoàn toàn tương ứng với thực tế;Truyện này lấy bối cảnh trong giai đoạn đầu mạt thế, dị năng giả mới thức tỉnh nên năng lực còn tương đối yếu, do đó vẫn sẽ bị các thế lực quyền quý trong căn cứ, những kẻ nắm giữ quân đội, vũ khí và các tư liệu sản xuất khác từ trước mạt thế, liên hợp, lợi dụng, nuôi dưỡng, chèn ép, nhưng trong tương lai sẽ hình thành tầng lớp quyền quý mới.Tóm tắt một câu: Trong mạt thế, cảm giác an toàn là trên hết.Lập ý: “Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng chân chính, đó là sau khi nhận ra chân tướng của cuộc sống vẫn yêu nó thật tha thiết.”CP: Công chỉ huy x Thụ bác sĩ.Nhân vật chính: Chu Vân, Quan Viễn Phong | Nhân vật phụ: Tần Mộ, Tần Thịnh….

40.20 Vạn chữ | 2026-01-20 11:52

Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Vân Trung Điện | Tiên hiệp | Hoàn thành

Thẩm Thiên rất phiền muộn.Hắn xuyên việt rồi, xuyên qua đến một thế giới tu tiên.Trở thành Thập tam hoàng tử nước Đại Viêm ở Đông Hoang trong thế giới tu tiên này.Tai sao hắn lại xuyên qua trở thành hoàng tử rồi còn phiền muộn nữa?Ha ha.Bởi vì tên hoàng tử mà hắn xuyên vào này là một “đống nấm mốc tuyệt thế thiên hạ”!

36.00 Vạn chữ | 2026-01-20 14:25

Chuyện Về Bố Tôi Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mẹ Tôi

Đông Nhật Ngưu Giác Bao | Ngôn tình | Hoàn thành

Hai nhà Trình – Thiệu có mối thù truyền kiếp, nhưng ít ai biết được cụ thể là mối thù gì.Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”Trình… Cẩn Lan?!Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.Cô bé rất thích đôi mắt của anh.Giống hệt mắt của cô bé.Thật đẹp.

30.00 Vạn chữ | 2026-01-20 12:10