Song Bích

Cửu Nguyệt Lưu Hỏa | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Song Bích của tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa. Minh Hoa Thường là muội muội trong cặp thai long phượng, bởi vì tượng trưng cho điềm lành lại mất mẹ khi còn nhỏ tuổi nên Trấn Quốc Công vô cùng yêu chiều nàng, nuông chiều nàng tới nỗi bất tài, không có chí tiến thủ, khác biệt hoàn toàn với huynh trưởng song thai nổi danh Trường An.Minh Hoa Thường vốn an tâm sống những ngày vô lo vô nghĩ, mãi tới một ngày, nàng có một giấc mơ, biết được thật ra nàng là thiên kim giả. Hai đứa trẻ bị ôm nhầm, thiên kim thật lưu lạc dân gian, tuy xuất thân bần hàn nhưng cố gắng vươn lên, còn nhỏ đã trở thành tài nữ nổi danh, tạo nên trái ngược rõ ràng với hàng giả nàng đây. Về sau chân tướng phơi bày, thiên kim thật được đón về công phủ, địa vị của thiên kim giả nàng rơi xuống vực sâu rồi lặng lẽ bị hạ độc chết vào một đêm khuya. Minh Hoa Thường có mơ ước lớn nhất là sống tới già sợ tới mức giật mình, thấy chỉ còn một năm nữa là thiên kim thật trở về, Minh Hoa Thường làm người khiêm tốn, nỗ lực lấy lòng huynh trưởng thai long phượng trên danh nghĩa của nàng - Minh Hoa Chương.Nhưng huynh trưởng ưu tú lạnh lùng chẳng để ý tới kẻ vô dụng nàng, Minh Hoa Thường nịnh nọt vô ích, quyết định bỏ cuộc và dõi theo huynh trưởng thật của mình - Trạng nguyên lang Tô Hành Chỉ, Tể Tướng hàn môn ngày sau.Sau lần thứ ba Minh Hoa Thường lặng lẽ chuồn ra ngoài gặp tân khoa Trạng nguyên, vào đêm khuya Minh Hoa Chương xuất hiện trong phòng nàng, thất vọng nói: "Muội muội, không ngờ lòng kiên nhẫn của muội kém như vậy." Bạn cũng có thể đọc truyện cùng thể loại như: Phế Phi Phục Sủng hay Công Chúa Uy Quyền (Đào Yên Thiên Nguyệt).

48.00 Vạn chữ | 2024-09-29 16:12

Mỹ Nhân Bệnh Tật Được Nhiếp Chính Vương Nuông Chiều

Cổ Tinh Nhạc | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Mỹ Nhân Bệnh Tật Được Nhiếp Chính Vương Nuông Chiều của tác giả Cổ Tinh Nhạc. Giang Lạc Dao là đích nữ phủ Nhạc Xương Hầu, từ nhỏ đã được nuông chiều hết mực. Một ngày nọ, có một thầy bói đến cửa, nói rằng nàng có tai ương trong mệnh, trừ phi tìm được một người có hung khí bên cạnh mới có thể chuyển nguy thành an.  Cha nàng nghe xong thì hoảng sợ, vỗ đùi một cái, lập tức đưa nàng đến phủ Nhiếp Chính Vương.  Nhiếp Chính Vương là người nổi tiếng hung bạo tàn nhẫn nhất thiên hạ, lại còn nợ Giang gia một ân tình. Ai ngờ Giang gia lại xoay người gửi gắm con gái cho hắn.  Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu lên, cầm bút viết thư trả lời: “Bản vương không cần con gái ngươi”.  Vừa lúc hắn đặt bút xuống, thì bên ngoài, một cô nương dung mạo tuyệt sắc khoác áo choàng trắng như tuyết bước vào, nhỏ giọng nói: “Lạnh”. Nhiếp Chính Vương cau mày: “Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung”.  Rất lâu sau, Nhạc Xương Hầu vui vẻ đến đón con gái về nhà, không ngờ lại bị từ chối.  Nhiếp Chính Vương sai người nhắn lại —— Con gái ngươi, bản vương giữ lại.  Cùng lúc đó, Nhiếp Chính Vương trong phủ đang dịu dàng dỗ dành: “Bên ngoài lạnh, ở lại trong phủ, hôm nay đừng đi gặp cha nàng nữa, được không?”Nếu yêu thích truyện cổ đại, bạn có thể đọc thêm Mạn Châu Sa Hoa hay Tử Di.

38.60 Vạn chữ | 2024-11-02 23:05

Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ

Thương Hải Nhất Thử | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ của tác giả Thương Hải Nhất Thử. Đại mạc khói lửa mịt mùng, người ngựa nhốn nháo.Lúc tay ăn chơi nhất Tây Chiếu gặp phải thám tử ngốc nhất thiên hạ thì trời đã định họ sẽ viết nên bản anh hùng ca oanh liệt nhất.***"Đại thụ sống ngàn năm trên đời, chết ngàn năm vẫn không đổ, đổ rồi mà một ngàn năm vẫn không mục rữa."Mạc Hàn Yên nhẹ nâng tấm vải trùm dính nước mưa ướt nhẹp trên mũ lên và nhìn về hồ Dương Lâm ở phương xa.Môi nàng mấp máy thốt ra một câu này.Phía sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.Kỳ Tam Lang thong thả lắc lắc đầu, mặt mũi say mê "Òa" một tiếng cực kỳ khoa trương.Thoạt nhìn đã biết tên này là bậc thầy trong việc nịnh hót, "Hàn Yên nhà chúng ta đúng là giỏi, vừa mở lời đã thành thơ."Mạc Hàn Yên chẳng thèm tỏ thái độ, đến con ngươi cũng không động đậy, "Đây không phải lời của ta, là lời ta đọc được trong sách."Kỳ Tam Lang thể phải thực hiện sự nghiệp nịnh hót tới cùng, "Sách viết về hồ Dương Lâm như thế à? Từ nhỏ ta đã đọc sách chung một chô với muội mà sao ta chẳng nhớ gì sất. Vẫn là muội thông minh, là thiên phú dị bẩm chứ gì nữa!"Vừa dứt lời bên cạnh đã có cơn gió lướt qua, tiếu sư muội của hai người là Tống Mê Điệt ôm bụng nhăn nhó vọt về phía hồ Dương Lâm.Nàng mặc một thân màu đỏ, cả người linh hoạt giống con cáo nhỏ trên sa mạc.Nếu yêu thích truyện linh dị, bạn có thể đọc thêm Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương hay Có Một Vị Tiểu Hầu Gia Luôn Chờ Đợi Tôi.

46.00 Vạn chữ | 2024-11-02 23:05