Trang chủ Thể loại Đam mỹ Bán Diện Trang

Chương 2

Bán Diện Trang Ánh Vô Tà 7383 chữ 2024-09-02 00:25

   

   Từ hôn với Tiêu Lang — chuyện này truyền ra, e rằng ai nghe cũng phải lẩm bẩm: chẳng lẽ cô nương nhà họ Lý bị điên rồi?

    

   Bởi đây là một mối hôn sự tốt đến nỗi không thể tốt hơn.

    

   Phụ thân Tiêu Lang — Tiêu Xương Minh — chính là Thủ phụ đương triều, nắm đại quyền trong tay, môn sinh trải khắp triều đình.

    

   Có phụ thân mở đường, tiền đồ của Tiêu Lang chắc chắn sẽ hanh thông rực rỡ.

    

   Lại xuất thân từ danh gia vọng tộc, bản thân Tiêu Lang cũng là một thiếu niên như ngọc như ngà.

    

   Huống chi ta chỉ là một cô nương xuất thân quê mùa, dung mạo lại từng bị hủy hoại.

    

   Từ hôn với hắn, e rằng về sau có muốn gả thấp hơn cũng chẳng dễ gì tìm được chỗ t.ử tế.

    

   Nếu không phải điên rồi, thì là gì nữa?

    

   Nói đến hôn ước giữa ta và Tiêu Lang, ở Vân An có thể nói không ai không biết.

    

   Phụ thân ta và phụ thân Tiêu Lang là bạn đồng niên cùng thi Hương, năm đó cùng nhau lên kinh ứng thí. Trên đường gặp mưa lớn, hai người từng phải trú nhờ trong chuồng ngựa.

    

   Mùa xuân năm ấy bảng vàng đề danh, phụ thân ta đỗ Tiến sĩ nhị giáp, được phái đến Vân An làm quan huyện.

    

   Còn Tiêu bá bá thì đỗ cao nhất bảng, trở thành Thám hoa lang, vào Hàn lâm viện, diện kiến thiên t.ử, phong quang vô hạn.

    

   Nào ngờ Tiêu bá bá mới bước vào triều, tính tình cương trực, không biết uyển chuyển, gắng gượng được ba năm thì mấy tấu chương dâng lên đã đắc tội người khác, bị giáng chức, rời khỏi kinh thành. Trùng hợp thay, lại bị điều đến Vân An.

    

   Khi đó phụ thân ta đã có chút nền tảng ở Vân An, còn Tiêu bá bá thì mới đến, lại là người thẳng thắn cứng nhắc, may nhờ phụ thân ta chạy trước chạy sau tìm chỗ ở, dắt đi giao thiệp, lại luôn miệng đỡ lời, giúp ông giữ thể diện. Nhờ vậy, Tiêu bá bá mới dần dần đứng vững gót chân ở nơi ấy.

    

   Phải nói rằng, Tiêu bá bá quả nhiên là Thám hoa lang, học vấn đầy mình, vốn có tài trị quốc, chỉ là không giỏi đối nhân xử thế.

    

   Phụ thân ta ngày ngày khuyên nhủ bên tai, chẳng biết từ khi nào, ông ấy rốt cuộc cũng khai sáng, hiểu ra chốn quan trường chẳng phải chỉ có trắng với đen, còn có những vùng xám cần linh hoạt ứng xử; mà việc kết giao, đẩy đưa, cũng chẳng phải điều gì hèn hạ.

    

   Từ đó, chẳng khác gì tượng gỗ được chấm mắt, Tiêu bá bá bắt đầu làm quan như cá gặp nước, chẳng bao lâu đã truyền ra tin sắp điều về châu phủ.

    

   Nay ở kinh thành, người ta ca tụng Tiêu gia biết giữ nghĩa, trọng lời hứa cũ, lời tốt truyền khắp nơi. Nhưng ta nghĩ, bọn họ hẳn là không rõ, mối hôn sự này rốt cuộc là từ đâu mà có.

    

   Năm ấy, hai nhà giao hảo thân thiết, ta và Tiêu Lang tự nhiên cũng gần gũi, lớn lên cùng nhau.

    

   Ta mãi mãi ghi nhớ ngày hôm đó, đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong mùa xuân năm ấy.

    

   Mấy đứa trẻ chúng ta cùng rủ nhau vào rừng chơi, Tiêu Lang hứng chí, muốn trèo cây hái mơ.

    

   Thiếu niên còn nhỏ, làm việc chẳng biết chừng mực. Hắn trèo lên cây, sơ sẩy một bước, trượt chân ngã xuống. Cành nhánh trong tay lúc rơi thẳng quệt qua má ta.

    

   Hoa rụng ba nghìn cánh, phù dung rơi lệ m.á.u.

    

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Gương mặt ta bị hủy hoại từ ngày hôm ấy.

    

   Lúc tỉnh lại, toàn thân Tiêu Lang đã bị đ.á.n.h đến không còn chỗ lành, bị Tiêu bá bá đè đầu bắt quỳ trước giường ta.

    

   Tiêu bá bá đá hắn một cước:

    

   “Mau nói!”

    

   Tiêu Lang run lên, vừa khóc vừa nghẹn:

    

   “Tang Tang… ta xin lỗi ngươi, ta thề đời này sẽ đối xử tốt với ngươi suốt kiếp.”

    

   Vậy là hôn ước được định đoạt.

    

   Khi đính thân, hai nhà vốn môn đăng hộ đối, lại hiểu rõ gốc gác nhau. Tiêu bá bá năm xưa được phụ thân ta nâng đỡ rất nhiều, con trai ông lại khiến ta bị thương, vì thế mà lời thề cả đời không nạp thiếp cũng được ghi vào hôn thư.

    

   Ai mà ngờ được, hôn sự định chưa được bao lâu, Tiêu bá bá liền thăng chức như diều gặp gió: làm Tri châu, vào Nội các, trở thành quan đứng đầu trăm quan, rất được Thánh thượng sủng tín.

    

   Còn phụ thân ta thì lại nhiễm bệnh kiết lỵ khi trị thủy, c.h.ế.t khi còn tại chức.

    

   Về phần mẫu thân ta, bà có dung mạo đẹp đẽ, nhưng phận góa phụ thì thị phi bủa vây. Thế mà bà không tái giá, chỉ dẫn ta liên tục chuyển nhà, sống lang bạt.

    

   Bà nói: một khi tái giá ắt sẽ phải sinh thêm con, mà có con mới thì khó lòng lo cho đứa cũ. Bà nói ta không còn cha, mặt lại bị hủy, nếu cả bà cũng bỏ ta — thì có c.h.ế.t cũng nên đem đi chiên dầu mười tám lần mới đủ tội.

    

   Vậy nên bà vừa thêu thùa kiếm sống, vừa gắng gượng nuôi ta. Lo ta bị bắt nạt, bà nhờ người quen cũ của phụ thân, mời sư phụ trong nha môn dạy ta quyền cước; sợ ta gả vào nhà quyền quý bị coi thường, bà cố tích cóp sẵn một phần hồi môn cho ta.

    

   Kết quả là… hỏng mắt, bạc đầu, tuổi hơn ba mươi đã buông tay lìa đời — thật chẳng thà bị chiên dầu mười tám lần còn hơn.

    

   Ta có lỗi với mẫu thân.

    

   Chỉ tiếc kiếp này sống lại, thời cơ chẳng đúng — nên vẫn là mất mẹ.

    

   Kiếp trước lúc mẫu thân qua đời, tinh thần đã không còn tỉnh táo.

    

   Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vừa khóc vừa cười.

    

   Khi thì bảo: may mà ta có mối hôn sự tốt, nhà họ Tiêu vốn quen biết từ lâu, Tiêu Lang cũng là do bà nhìn mà lớn lên, dẫu bà có đi rồi thì cũng yên lòng.

   🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰

   🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍

   🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋

   🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

   

   Khi thì lại nói: thật ra trong lòng bà vẫn thấy bất an. Việc thành thân vốn phải môn đăng hộ đối, nay đã chẳng còn tương xứng chút nào.

    

   Ta không muốn bà vì ta mà canh cánh mãi đến phút cuối đời, bèn không ngừng an ủi:

    

   Rằng Tiêu gia là người không bạc bẽo, rằng ta và Tiêu Lang lớn lên bên nhau, lẽ ra sẽ nắm tay nhau đến bạc đầu.

    

   Đến sau cùng, chính ta cũng không biết rốt cuộc là đang nói cho bà nghe — hay đang tự lừa dối chính mình.

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận