Trang chủ Thể loại Ngôn tình Đại Nam Tử - Tiểu Nàng Dâu

Chương 21

  Mà vào ngày này Trần

  thị do là thông gia cho nên cũng đến làm khách nhà Triệu gia, thừa dịp

  lúc Chu Mạch không bận việc, nhanh chân bước lên hỏi nàng bà nên đưa

  tiền mừng là bao nhiêu. Từ sau khi Chu Mạch ra chủ ý làm mầm đậu, Trần

  thị hiện tại đã có thói quen có chuyện gì cũng tìm Chu Mạch ra quyết

  định, trong tiềm thức bà cảm thấy hiện tại khuê nữ tương đối lợi hại.

  "Nương, chuyện này. . . . . Con cũng không biết phải đưa bao nhiêu cho hợp lễ,

  trước kia lúc nhà lão đại có Tiểu Thúy cùng nhà lão tam có Triệu Băng

  nương đưa bao nhiêu?"

  "Đứa nhỏ này, lúc lão đại có Tiểu Thúy con

  còn chưa vào cửa thì lấy đâu ra tiền mừng. Còn Triệu Băng thì có đưa hai mươi văn tiền, khi đó cha con còn tại thế. Haizz…!" Gợi lên chuyện

  thương tâm, Trần thị không tránh khỏi thở dài.

  Chu Mạch vội vàng

  kéo lão nương ra khỏi ưu thương: "Nương! Mẹ con ta đang bàn chuyện tiền

  mừng, nương nhắc chuyện cũ làm chi! Con vừa hỏi thăm, nhà mẹ đẻ vợ lão

  tam cho ba mươi văn tiền, nương cũng cho giống họ đi."

  Trần thị

  nghe xong gật đầu nói: "Cũng được, gia cảnh chúng ta cùng nhà mẹ đẻ Hứa

  thị giống nhau, tiền mừng nên đưa giống nhau, đưa nhiều hơn thì làm bọn

  họ khó coi, đưa ít không chừng còn làm cho bọn họ chê cười Chu gia chúng ta."

  "Ách. . . . ." Chu Mạch thầm nghĩ, nương của nàng suy nghĩ

  hơi nhiều thì phải, nàng thì lại không suy nghĩ xa như vậy. Bất quá nghe Trần thị nói như vậy, cảm thấy cũng có cái lý, dựa vào tính tình Tôn

  Thị sĩ diện lại thích kết thân với người có địa vị cao, nếu hôm nay Trần thị đưa ít hơn một văn tiền so với nhà mẹ đẻ Hứa thị, bà bà sẽ cho nàng coi sắc mặt của bà vài ngày.

  Sau khi mẹ con hai người bàn xong

  chuyện tiền mừng, Trần thị lại đưa cho Chu Mạch hai lượng bạc, nói đây

  là tiền lời hơn một tháng bán mầm đậu, bà tự làm chủ chia làm ba phần,

  một phần dùng để mua đậu, một phần đưa Chu Mạch, một phần bà giữ lại.

  Chu Mạch cũng không khách khí, nhận lấy tiền. Sau đó còn nhắc nhở Trần thị

  nhất định phải thay nước thường xuyên nếu không mầm sẽ không mọc dài ra

  được. Còn phải mua nhiều thịt một chút để bồi bổ cơ thể, đặc biệt phải

  mua xương hầm canh cho Chu Bình uống, lúc sáng nàng có gặp Chu Bình cảm

  

  thấy so với lần trước gặp thì đã cao hơn một chút, đoán chừng chắc là do một hai tháng nay thân thể đã được tẩm bổ. Dù sao thời điểm đứa trẻ

  mười mấy tuổi là lúc thân thể phát triển chiều cao, chỉ cần dinh dưỡng

  nhiều hơn một chút, sẽ phát triển cao lớn.

  Chu Mạch nói xong lại

  thầm suy nghĩ, chờ Trần thị đưa tiền cho nàng thêm hai ba lần nữa nàng

  sẽ không nhận tiếp nữa, bởi vì nàng không có dịp dùng đến tiền. Nhiều

  nhất thì hàng tháng nàng chỉ mua một lần vải dệt cùng kim chỉ về may vá, hiện nay dưới sự chỉ đạo của Lưu tẩu tử, Chu Mạch đã có thể may được

  quần áo, tuy phải mất năm sáu ngày mới có thể may được một cái. Nhưng so với việc thêu thùa, thì thôi tha cho nàng đi, nàng thật sự không bỏ

  được tay của chính mình, bởi vì chỉ cần nàng cầm chỉ để thêu thì sẽ

  hướng vào tay của mình mà đâm vào. Bất quá nàng cảm thấy trình độ của

  bản thân hiện tại đã đủ, sẽ không bỏ thêm công sức đi học thêu làm gì.

  Đang lúc Trần thị cùng Chu Mạch tụm đầu nói chuyện, Hứa thị tiến vào hối

  thúc Chu Mạch nhanh tay trộn rau một chút, các nam nhân đều đã ngồi vào

  bàn chuẩn bị nâng ly.

  Trần thị thấy thế vội vàng rời khỏi phòng

  bếp, Chu Mạch giả vờ không thấy sự khinh thường trong mắt Hứa thị đối

  với nương mình. Trong lòng nàng cười lạnh một chút, cô không phải chỉ có một người cha nghèo kiết hủ lậu làm tú tài thôi sao, có gì hay mà ở đó

  coi thường người lao động như chúng tôi.

  Tuy nghĩ thế nhưng tay

  vẫn không ngừng làm, nàng làm bốn loại rau trộn, một là củ lạc trộn

  hoàng kim để nhắm rượu, rau trộn dưa chuột, ngó sen trộn mật ong, đậu hủ trứng bắc thảo. Hai món sau đều là nàng lần đầu tiên làm, bất quá hương vị cũng không tệ.

  Cùng bốn rau trộn còn có sáu món ăn nóng: mầm

  đậu xào, thịt bằm xào ớt xanh, cá trích kho tàu, còn có trứng xào cà

  chua, rau chân vịt xào, gà nấu khoai tây. Món cá trích kho tàu cùng món

  gà nấu khoai tây đều là lần đầu tiên Chu Mạch làm, do trước kia Chu Mạch đã từng được nếm qua nên khi nấu hương vị còn ngon hơn một chút, nghĩ

  đến những loại nguyên liệu dùng để nấu ăn này không có ô nhiễm, lại

  không chứa chất phụ gia linh tinh gì đó.

  Rau dưa đều là trồng

  trong sân nhà hoặc là ngoài ruộng; cá trích là do lão đại cùng lão tam

  hai ngày trước thả lưới ở trên sông; thịt heo, thịt gà cùng trứng đều là Triệu Bá Tuyền đi trấn trên mua, bởi vì Tôn Thị thích sạch sẽ, không

  thích nuôi gà trong nhà.

  Bất quá trải qua tiệc rượu lần này, do

  Tôn Thị đau lòng khi phải bỏ tiền mua gà cùng trứng gà, cho nên ồn ào

  muốn mua hai con gà mái về nuôi, về sau nếu trong nhà có khách đến chơi

  sẽ không cần phải đi mua trứng gà nữa.

  Thực đơn là do Chu Mạch

  cùng Tôn Thị bàn bạc mà chọn món, vốn Chu Mạch đề nghị món thịt nướng,

  đầu sư tử kho tàu đều bị Tôn Thị trực tiếp phản đối, những món đó phải

  tốn rất nhiều thịt heo, mà nói trắng ra là do phải tốn nhiều tiền mua

  thịt mà thôi.

  Những món đó bị phản đối thì cũng thôi đi đằng này

  món rau trộn thịt đầu heo, thịt kho tàu cũng bị Tôn Thị lắc đầu phản đối thì Chu Mạch cũng hết lời để nói, nguyên nhân là do đầu heo thì không

  được lên mâm, thịt kho tàu thì rất tốn dầu. Không được lên mâm? Ừ thì

  không được lên mâm. Chu Mạch thở dài một tiếng!

  Trải qua không

  dưới năm lần khơi thông, mẹ chồng con dâu rốt cục cũng quyết định được

  thực đơn, Chu Mạch đem những gì cần mua nào là dầu muối tương dấm, thịt, trứng cái gì cần mua cũng liệt kê viết ra giấy đưa cho bà bà, Tôn Thị

  tay cầm giấy mà sửng sốt nửa ngày. Ánh mắt quỷ dị nhìn Chu Mạch: "Vợ lão nhị à, nhà chúng ta chỉ có lão tam là được đi học nên biết được vài

  chữ, còn cô thì không có biết chữ!"

  Nói xong ánh mắt quái dị nhìn Chu Mạch, cẩn thận mấy cũng có sai sót, Chu Mạch thế nhưng đã quên

  chuyện này. Chủ yếu do tới nơi này đã lâu, nàng đã sớm buông lỏng tâm

  phòng bị. Lúc trước nàng có đi tìm lão tam xin một ít giấy bút để vẽ

  tranh cho nên lần này mới có giấy mà dùng. Với lại trước kia nàng luôn

  được cha nàng bắt luyện chữ cho nên nàng có thể một tay dùng bút lông

  viết được chữ phồn thể xinh xắn.

  Trong giờ phút nguy cấp, Chu

  Mạch suy nghĩ rất nhanh, tìm được vài cái cớ, cuối cùng lựa chọn một cái cớ mà nàng tin tưởng có thể thuyết phục được bà bà. "Nương, lúc nhỏ con thường đi trộm đến trường tư thục trong thôn chúng ta, nằm sấp ngoài

  cửa sổ học trộm một khoảng thời gian, cho nên có biết vài cái chữ."

  Tôn Thị nghe xong dời đi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nàng, nhưng trong lòng

  vẫn là không có trăm phần trăm tin tưởng lời của nàng, chẳng qua nhớ tới tiệc rượu sắp đến, cho nên đè xuống nghi hoặc trong lòng. Cầm bạc đưa

  cho lão đại cùng lão tam, dặn dò những thứ cần mua cho bọn họ một lần,

  mới bảo bọn họ đi trấn trên mua. Đương nhiên bà cũng không nói cho bọn

  họ biết bảng danh sách là do Chu Mạch liệt kê viết ra.

  Thật ra

  lúc Chu Mạch đề nghị những món có thịt là có tư tâm, kể từ sau ngày

  thành thân của Triệu Thu Diệp cho đến bây giờ, đã hơn một tháng nàng

  chưa được nếm qua một miếng thịt nào.

  Làm nàng bất ngờ là, trong

  bữa tiệc nhà mình, tuy trong lúc nàng nấu có nếm qua một chút, nếm được

  vị thịt mà nàng mong muốn bấy lâu. Nhưng khi làm xong thì tất cả các món đều đã được dọn lên nhà trên đãi khách, nàng lại phát hiện chừa lại cho nàng chỉ có một ít dưa chuột với rau chân vịt mà thôi.

  Nguyên

  lai những vị khách hôm nay tới dự tiệc rất ít khi nhìn thấy những món ăn có thịt cho nên cũng không cố giữ mặt mũi nữa, đặc biệt là những vị

  khách nữ, thời điểm thức ăn được dọn lên là không có mấy người dè dặt,

  càng miễn bàn đến những đứa nhỏ ngồi chung bàn, người người như sói như

  hổ, có người còn không cần dùng đến đũa, trực tiếp dùng tay mà bóc.

  Nhìn nhà trên hỗn độn mất trật tự như vậy, Chu Mạch mất hứng không còn muốn

  ăn cơm, nàng trở về phòng bếp cầm cái bánh bao ở trên bàn gặm, còn phải

  tỏ ra vui vẻ với bảy cô tám dì mời nàng đến ăn, tuy rằng đã không còn gì để ăn.

  Mặc kệ thế nào thì bữa tiệc chín ngày đầy hỗn loạn cùng

  vô cùng náo nhiệt cũng kết thúc, Tôn Thị thật vừa lòng, Lí thị thật vừa

  lòng, mọi người cũng đều rất vừa lòng, chỉ trừ Chu Mạch cùng Hứa thị

  phải ở trong phòng bếp rửa chén do khách để lại.

  "Nhị tẩu, tẩu

  nói xem người nhà mẹ đẻ đại tẩu thật là ngang tàng, không phải chỉ là

  sinh được đứa con trai thôi sao." Hứa thị oán giận nói. Nàng sở dĩ dám

  nói với Chu Mạch như thế, thứ nhất là nhận thấy Chu Mạch không phải là

  người khua môi múa mép, thứ hai là cho dù Chu Mạch có đâm thọc nàng với

  bà bà, Tôn Thị cũng sẽ không nghe những lời nàng ta nói. Hứa thị hiện

  tại rất rõ ràng, trước khi đại tẩu sinh con trai nàng là nàng dâu trong

  nhà được cưng chìu nhất, bởi vì nàng có một phụ thân là tú tài, nhà

  chồng luôn luôn lau mắt mà nhìn nàng, lúc trước nàng không phải mó tay

  vào việc gì, nhưng từ lúc nàng sinh ra một nữ nhi, thái độ bà bà đối với nàng có thay đổi, đặc biệt từ lúc Lí thị mang thai, bản thân nàng phải

  nếm khổ cũng không ít.

  Chu Mạch nghe xong những lời oán giận của

  Hứa thị, cũng chỉ mỉm cười: "Những chuyện này cũng không có hề gì, dù

  

  sao trong ba nàng dâu chúng ta chỉ có đại tẩu sinh con trai. Đừng bận

  tâm, sau này cô còn có cơ hội sinh được con trai mà." Nói xong vùi đầu

  rửa chén, nàng không muốn gia nhập đội ngũ lên án công khai Lí thị đâu,

  lúc này nàng mà nói một câu Lí thị không tốt, có khả năng ngày mai Lí

  thị sẽ đứng ở trong sân mà mắng chửi nàng.

  Sau bữa tiệc chín ngày của cháu đích tôn Triệu gia - Triệu Lai Phúc, cả nhà liền chuẩn bị bắt

  đầu thu hoạch vụ thu. Chuẩn bị sẽ gặt năm mẫu lúa mì trước cho nên Triệu Đại Ngưu liền đem mười cái liềm mài lại cho bén.

  Kỳ thực hiện

  tại đã là đầu tháng chín, có rất nhiều nhà đã thu hoạch xong lúa mì của

  họ, lúa mì vụ thu trồng khoảng ba đến bốn tháng thì thu hoạch cho nên

  vào khoảng tháng tám thì gặt, nhưng do Triệu gia phải vội vàng nghênh

  đón Triệu Lai Phúc giáng sinh, cho nên vụ thu hoạch phải chậm mất nửa

  tháng.

  Nhưng đêm trước ngày thu hoạch Triệu gia lại xảy ra một

  chuyện. Thời điểm ăn xong cơm chiều, thừa dịp mọi người đều ở nhà, Triệu Bá Tuyền tìm Triệu Đại Ngưu ầm ĩ đòi ở riêng, mà Lí thị đang ở cữ nghe

  được tin tức, cũng không ngại thân thể đang yếu bước xuống giường vì

  trượng phu đòi ở riêng mà phất cờ hò reo đến trợ oai.

  Triệu Đại

  Ngưu thấy vợ chồng lão đại ầm ĩ liền sững sờ, những người khác cũng ngơ

  ngẩn theo. Họ hoàn toàn không ngờ vào lúc này mà nhà lão đại lại đòi ở

  riêng.

  Nơi này có một quy luật con cái trong nhà sau khi thành

  thân sẽ được ở riêng, mà Triệu gia chậm chạp chẳng phân nhà nguyên nhân

  chủ yếu là do lão nhị Triệu Trọng Sơn vắng mặt. Tuy trong lòng mọi người càng ngày càng biết rõ Triệu Trọng Sơn sẽ không thể trở về nhưng lại

  không nghĩ đến trong lúc này lại ở riêng, bởi vì chỉ có thể ra riêng là

  trước hoặc sau vụ thu hoạch mà thôi.

  Do sau vụ thu hoạch có đầy

  đủ lương thực, nếu ở riêng sẽ được chia theo đầu người, trước vụ thu

  hoạch thì chủ yếu là mọi người đều nhàn rỗi không có chuyện gì làm, các

  trưởng bối trong tộc cũng tương đối có thời gian để đứng ra phân chia.

  Đã từng trải qua các loại chiến trường tranh chấp cãi nhau nên Tôn Thị là

  người phản ứng đầu tiên, một người khôn khéo như bà thật sự nghĩ không

  ra, vì sao vợ chồng lão đại trong lúc Triệu gia đang đắm chìm trong

  không khí vui mừng vì có cháu đích tôn lại đòi ở riêng, bà liền nghiêm

  mặt hỏi vợ chồng Triệu Bá Tuyền: "Nói, sao vợ chồng mày lại đòi ở riêng

  trong lúc này?"

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận