Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Đạo Quân

Chương 1620: Khéo léo từ chối (1)

Đạo Quân Dược Thiên Sầu 11458 chữ 2024-09-02 20:40

  “Bởi vì ra ngoài rồi, bọn họ sẽ phải gặp cảnh thẩm tra nghiêm ngặt, sẽ rất phiền phức. Nếu có sÆ¡ suất gì, thà giết nhầm còn hÆ¡n bỏ sót. Không ra ngoài, ngày phép cÅ©ng không được giữ lại, xem như bỏ.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Thời gian mỗi người ra ngoài đều cố định sao?”

  Ngao Phong nói: “Không phải, nếu có nhu cầu thì xin nghỉ. Mỗi năm chỉ được một lần.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Điều này chẳng phải tốt sao. Đến lúc đó ngươi xin nghỉ phép là được.”

  Ngao Phong mở to mắt, tận lá»±c khắc chế tâm trạng cá»§a mình: “Ngươi điên rồi à? Người ra vào đều phải tiếp nhận kiểm tra, làm sao ta có thể mang đồ ra ngoài chứ?”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Đây chính là vấn đề phải giải quyết sau đó, làm sao để mang đồ ra ngoài. Vừa rồi, khi ta tiến vào, ta phát hiện thá»§ vệ cổng không quá nghiêm ngặt, vẫn còn cÆ¡ hội. Chỉ cần qua được cá»­a ải thá»§ vệ kia, đồ sẽ được mang ra ngoài. Ngươi có cÆ¡ hội làm thá»§ vệ cổng hay không? Nếu không, ngươi hãy nói ra tình huống phòng thá»§ lúc đó, ta sẽ nghÄ© cách.”

  Ngao Phong cười khổ: “Điều này không cần nghÄ© biện pháp. Bây giờ ta đang gác cổng đấy.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: ‘Ngươi? Đường đường là đồ tôn cá»§a Thánh Tôn, lại đi gác cá»­a?”

  Ngao Phong nói: “Ngươi còn mặt mÅ©i đi hỏi điều này? Ngươi có biết áy náy là gì không? Cái này còn không phải do ngươi tặng cho ta sao? Sau khi trở về từ hoang trạch tá»­ địa, ngươi cảm thấy ta còn sống thoải mái được à? Bây giờ thì làm việc vặt, đến phiên thánh địa Vô Hư thá»§ vệ thì đẩy ta đi làm. Ngươi đừng nghÄ© nhiều, thá»§ vệ chỉ là báo tin ngoài cá»­a khi có người đến mà thôi. Còn việc mở đóng trận pháp không thuộc quyền quản lý cá»§a ta. Người kiểm tra ra vào cÅ©ng là những người khác.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Ta chỉ cần biết khi đại trận đóng mở, ngươi có ở cá»­a ra vào hay không mà thôi.”

  Ngao Phong nói: “Có, nhưng ta lại không thể ra ngoài, huống chi canh giữ cá»­a không chỉ có một mình ta.”

  Ngưu Hữu Đạo hỏi: “Có mấy người canh cổng?”

  Ngao Phong đáp: “Hai người.”

  Ngưu Hữu Đạo hỏi tiếp: “Cách bao lâu thì ngươi trá»±c luân phiên một lần?”

  Ngao Phong nói: “Ở đây có bao nhiêu nhà thì cứ luân phiên bấy nhiêu ngày. Có chín nhà thì luân phiên chín ngày một lần.”

  “Chín ngày?” Ngưu Hữu Đạo thì thầm, tiếp tục hỏi: “Cá»­a ra vào trận pháp có quy luật mở ra đóng vào hay không?”

  Ngao Phong đáp: “Làm gì có quy luật. Thánh địa lúc nào cÅ©ng có người đến kiểm tra, có quy luật gì có thể nói chứ. Có lúc một ngày mở ra đến mấy lần. Có khi mười ngày ná»­a tháng cÅ©ng chưa mở ra một lần.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Như vậy, chuyện trước mắt chính là một cÆ¡ hội, bởi vì tần suất mở ra hẳn sẽ nhiều hÆ¡n. Nếu không tìm được cÆ¡ hội này, chúng ta đành chậm rãi chờ cÆ¡ hội sau.”

  Ngao Phong hỏi: “Chờ cÆ¡ hội gì?”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Ngươi hãy làm cho ta một chuyện. Ta sẽ để cho Hồ tộc nghÄ© biện pháp đến gần cá»­a. Đợi khi đại trận mở ra, điều ngươi cần làm là truyền tin tức cho Hồ tộc.”

  Ngao Phong giật mình: “Làm sao có thể làm được?”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Ta đã nhớ kỹ vị trí cánh cá»­a rồi. Hồ tộc sẽ nghÄ© cách đến gần cá»­a, có ký hiệu giúp cho ngươi nhận ra. Ngươi hãy lưu tâm quan sát là được. Còn ngươi làm sao nhận được tin tức, rồi làm cách nào truyền ra ngoài, cái này phải phụ thuộc vào ngươi nhìn tình huống mà nghÄ© cách. Bây giờ nói nhiều cÅ©ng vô dụng. Bước hành động kế tiếp, ta sẽ bảo Hồ tộc báo lại cho ngươi biết.”

  “Sau khi nhận được tin, ngươi hãy nghÄ© biện pháp hoàn thành. Ngươi phải trải qua một lần, chuyện kế tiếp ngươi mới có thể nắm chắc. Chỉ cần làm theo lời ta nói, ngươi sẽ hiểu.”

  Ngao Phong nói: “Ngươi nói với ta những thứ này, tại sao ta lại có cảm giác rất mờ mịt.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Cảm giác không quan trọng. Quan trọng là ngươi có làm được hay không. Bây giờ ta không thể trò chuyện với ngươi quá lâu. Ngươi chỉ cần biết, ta không những có thể mang đồ ra ngoài, còn có thể giúp ngươi an toàn thoát thân, mà người cá»§a vườn Vô Lượng còn không phát hiện đồ đã mất.”

  Ngao Phong nói: “Nói thì dễ nhưng hoàn toàn không có khả năng.”

  Ngưu Hữu Đạo nói: “Năm đó, người giang hồ tặng cho Ngưu mỗ ngoại hiệu “trộm gia”, có phải là hư danh hay không, phải làm qua mới biết được. Được rồi, chúng ta nói hÆ¡i lâu. Hãy nhớ lời ta dặn, ta sẽ từng bước chỉ dẫn cho ngươi làm, ngươi không cần sợ. Người khác hỏi, ngươi cứ bảo những gì ta hỏi đều là tình huống xảy ra lúc đó. Ta hỏi những người khác cÅ©ng như vậy. Cáo từ.”

  Dứt lời, mặc kệ phản ứng cá»§a Ngao Phong, hắn quay người rời đi, tìm một nhà khác.

  Sau khi hỏi thăm thêm vài nhà, đang cùng một người khác trò chuyện, đám người Đinh Vệ bước đến.

  

  Bước đến trước mặt Ngưu Hữu Đạo, Đinh Vệ thản nhiên hỏi: “Ngươi định ở lại kiểm tra hay theo ta rời đi?”

  Ngưu Hữu Đạo hỏi: “Bây giờ tiên sinh đi sao?”

  Đinh Vệ từ chối cho ý kiến: “Ngươi có chức trách cá»§a ngươi, ngươi muốn ở lại ta cÅ©ng không miễn cưỡng.” Dứt lời liền bỏ đi.

  Ngưu Hữu Đạo nghe xong, vội vàng ngừng hỏi nhảm, sau đó ra hiệu cho hai người Tần Kha rời đi.

  Hắn đến đây chỉ là để gặp Ngao Phong, cÅ©ng không phải đến tra án thật. Huống chi hắn biết chuyện phát sinh chẳng liên quan gì đến người cá»§a vườn Vô Lượng, cần chi phải tiếp tục lãng phí thời gian ở đây. Vì thế, không cần thiết hắn sẽ không ở lâu.

  Trên đường rời đi, ông cụ tóc bạc đột nhiên hỏi một câu: “Ngưu Hữu Đạo, ngươi có phát hiện vấn đề gì không?”

  Chưa từng gặp mặt lại có thể kêu thẳng tên, có thể thấy được ông ta đã thông qua miệng Đinh Vệ biết được thứ gì đó.

  Ngưu Hữu Đạo nghiêm túc nói: “Tiền bối tốt nhất là không nên hỏi. Có vấn đề gì, ta sẽ trá»±c tiếp báo với Thánh Tôn.”

  Ông cụ tóc bạc nhăn mặt, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định im lặng.

  Đinh Vệ vô thức quay đầu nhìn Ngưu Hữu Đạo, trong lòng âm thầm suy nghÄ©. Chẳng lẽ tên này thật sá»± đã phát hiện được vấn đề gì bên trong vườn Vô Lượng hay sao? Nếu thật sá»± là vậy, mưa to gió lớn sắp bị nhấc lên rồi.

  Y cÅ©ng muốn hỏi Ngưu Hữu Đạo có phát hiện vấn đề gì xảy ra hay không, nhưng Ngưu Hữu Đạo đã nói như thế, y cÅ©ng không dám hỏi thêm cái gì nữa.

  Lúc ra Vô Lượng Viên, một nhóm người lại bị cẩn thận kiểm tra lần nữa, ngay cả Đinh Vệ cÅ©ng đàng hoàng phối hợp.

  Nói chung là người ra vào nÆ¡i đây cÆ¡ hồ phải tay không ra vào.

  Ra Vô Lượng Viên, mắt thấy Vô Lượng Viên rất thần kỳ biến mất, đám người Đinh Vệ trước tiên giá vật cưỡi bay lên không, Ngưu Hữu Đạo lập tức lệnh người đuổi theo.

  Đợi đuổi tới, Đinh Vệ nhìn Ngưu Hữu Đạo hỏi.

  “Sao vậy? Ngươi còn muốn cùng ta đi Đại Nguyên Thánh Địa sao? Ngươi không trở về Vấn Thiên Thành?”

  Sau khi Ngưu Hữu Đạo hỏi xong phát hiện bản thân hỏi phí lời, ai nói đối phương nhất định phải về Vấn Thiên Thành, Vấn Thiên Thành là địa phương Ngưu Hữu Đạo hắn đặt chân, lại không phải điểm dừng chân cố định cá»§a Phiêu Miểu Các, đó chỉ là một bộ ngành dưới tay người ta mà thôi.

  Đinh Vệ không để ý đến hắn, người trá»±c tiếp đi xa, nói chung không có bay về phía Vấn Thiên Thành.

  “...”

  Ngưu Hữu Đạo buồn bá»±c, cảm giác bị Đinh Vệ đùa giỡn, hoá ra trước đó Đinh Vệ muốn cùng hắn rời đi cÅ©ng không phải đồng thời trở về, vẻn vẹn chỉ là cùng rời Vô Lượng Viên mà thôi, cảm giác chính là muốn kéo hắn ra Vô Lượng Viên.

  Ra cÅ©ng đã ra, cÅ©ng không còn cách nào khác, phất tay ra hiệu hai người Tần, Kha đổi phương khác hướng rời đi.

  Quay đầu lại nhìn vết tích cháy khét trên mặt đất, Ngưu Hữu Đạo trêu chọc hai câu.

  “Như thế nào, mở rộng tầm mắt chưa? Toàn bộ tu tiên giới, người có thể đi vào Vô Lượng Viên không nhiều, người may mắn nhìn thấy Vô Lượng Quả càng ít ỏi, đủ để trở thành đề tài câu chuyện cho hai người các ngươi thổi tung trời.

  Kha Định Kiệt cười khổ nói:

  “Trưởng lão nói giỡn, Vô Lượng Quả... loại sá»± tình này coi như chúng ta trở về tông môn cÅ©ng không dám tùy ý nói ra.

  Tần Quan than thở nói:

  “CÅ©ng không biết cẩu vật nào lớn mật như vậy, lại dám hỏa thiêu Vô Lượng Viên.

  Khóe miệng Ngưu Hữu Đạo co giật, ngẩng đầu nhìn trời...

  Trên đường, sá»± tình hai người Tần, Kha lo lắng lại xuất hiện, hai người bị Ngưu Hữu Đạo vứt ở trên đường.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận