Trang chủ Thể loại Ngôn tình Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 91

  Lumi đặt máy tính lên bàn làm việc, cảm nhận được một ánh mắt âm trầm, laÌ£i cầm lên rồi nheÌ£ nhàng đặt xuống.

  Thượng Chi Đào ngẩng đầu nhìn cô ấy rồi nhìn về phía phòng làm việc của Will, cười khoái chí.

  “Cười cái quái ấy!” Lumi khẽ khẽ kháng nghiÌ£, đặt mông ngồi lên ghế, trông như một quả cà dính sương.

  Thượng Chi Đào gửi tin nhắn cho cô ấy: [Chuyện gì thế này, quý cô Lumi của em chẳng phải đã nói rồi sao? Trên đời này đàn ông đầy ra đấy, dù là rồng ở trước mặt thì cũng phải cuộn mình laÌ£i. Sao bây giờ ngay cả đặt máy tính lên bàn cũng không dám to tiếng vậy nhỉ?]

  [Tiên sư.] Lumi trả lời cô: [Ông anh kia meÌ£ nó quá đáng sợ, nể tình anh ta cứu chiÌ£ một lần, nên chiÌ£ nhiÌ£n đấy.]

  Will từng cứu Lumi một lần.

  Một lần noÌ£ ở dưới cửa công ty, Trương Kình đến làm phiền Lumi, vừa hay biÌ£ Will bắt gặp, ra tay tẩn cho Trương Kình và baÌ£n anh ta một trận. Sau này Lumi nhớ laÌ£i, người đàn ông với dáng vẻ lão cán bộ kia đã quăng túi máy tính qua một bên, lao vào đánh nhau với Trương Kình và tên baÌ£n cÆ¡ bắp lực lưỡng xăm mình tết tóc kia, một đánh hai mà vẫn không thua thiệt chút nào.

  Nguyên văn lời của Lumi là: “Thật sự rất đáng sợ. Chắc là người mà Lừa Ngang Ngược tuyển vào nên cũng giống anh ấy.” Nói thì nói thế, nhưng sau này Lumi không dám trêu choÌ£c Will nữa.

  Thượng Chi Đào nhìn cô ấy rồi thu mắt laÌ£i. Cô đang xem dự án ở chi nhánh. Dự án này cần phải đến một thành phố ở Tây Bắc, phối hợp với cÆ¡ quan nhà nước taÌ£o dựng cÆ¡ sở công nghiệp. Đó là một dự án haÌ£ng S+ của Lăng Mỹ trong năm tới.

  Lumi đẩy ghế sang chỗ cô, thấy Thượng Chi Đào đang xem dự án này thì hỏi cô: “Muốn đi hả?”

  Thượng Chi Đào gật đầu, “Sang năm em muốn thi lên chuyên gia, chiÌ£ Grace bảo với em là số lượng dự án, chất lượng phuÌ£c vuÌ£ và đánh giá tổng hợp của em đều không có vấn đề to tát, có điều, em chưa từng chaÌ£y dự án haÌ£ng S+, cÆ¡ hội này rất khó có được.”

  “Tây Bắc đó!” Lumi véo má cô, “Cô biÌ£ ấm đầu à? Mười bốn tháng chứ không phải mười bốn ngày, cô có biết khi cô quay về cô sẽ có dáng vẻ gì không? Cái mặt trắng nõn này sẽ biến mất tăm, trên má treo hai quả táo đỏ đấy.”

  Thượng Chi Đào cười khanh khách, “Em biết rồi, nhưng em thật sự muốn đi.”

  Cô lấy danh sách nguyện voÌ£ng của cô từ trong ngăn kéo, chỉ cho Lumi xem, “ChiÌ£ xem, em chỉ thiếu mỗi khoản “chuyên gia” nữa là đaÌ£t được nguyện voÌ£ng này rồi!”

  Lumi nhìn danh sách nguyện voÌ£ng kia, nhìn có vẻ đã viết được vài năm, mặt giấy đã cũ sờn, bên trên viết dòng chữ: Những nguyện voÌ£ng phải thực hiện trước 30 tuổi.

  “Được rồi.” Lumi trả laÌ£i danh sách nguyện voÌ£ng cho cô, “Hay là chiÌ£ cũng đăng ký vào dự án này nhỉ, dù sao chiÌ£ cũng rảnh rỗi. Có điều chiÌ£ nghe moÌ£i người nói trong cuộc hoÌ£p phòng tiếp thiÌ£ là, boÌ£n chiÌ£ mỗi tháng chỉ cần qua đó nửa tháng là được, không giống bên em, phải trú laÌ£i đó một thời gian dài.”

  “ChiÌ£ không sợ trên mặt treo hai qua táo sao?” Thượng Chi Đào trêu cô ấy.

  Lumi tặc lưỡi, “ChiÌ£ sợ biÌ£ tên Will đáng ghét kia mắng thôi.” Cô ấy đẩy ghế về chỗ cũ, “Đúng là phiền phức.”

  Thượng Chi Đào nghiêm túc đánh giá khả năng mình đăng ký tham gia dự án này, sau khi cân nhắc thật lâu, cô quyết điÌ£nh nghe ý kiến của Grace. Grace cầm máy hút sữa đi ra ngoài, thấy Thượng Chi Đào đang đi tới thì nói: “Đi nào, đi hút sữa với chiÌ£.”

  Khu dành cho meÌ£ và bé không có người, hình như phuÌ£ nữ làm việc ở Lăng Mỹ đều không có hứng thú với việc sinh con lắm. Grace bắt đầu hút sữa, máy hút sữa kêu ro ro. Thượng Chi Đào nói với cô ấy: “ChiÌ£ Grace, em muốn đăng ký tham gia dự án xây dựng cÆ¡ sở kia. ChiÌ£ thấy em có được không aÌ£?”

  “Tình hình hiện taÌ£i là, có cho thêm tiền cũng chẳng có ai bằng lòng đi đến đó. Tuy là dự án haÌ£ng S+, nhưng nếu xảy ra chuyện gì thì cũng rắc rối, dự án này vừa có sự maÌ£o hiểm vừa có cÆ¡ hội.”

  “Nếu là chiÌ£ thì sao?”

  “Nếu là chiÌ£, chiÌ£ mà hai sáu hai mươi bảy tuổi, độc thân, không vướng bận chuyện gì, chiÌ£ sẽ đi.” Grace nói thẳng suy nghĩ của cô ấy: “Có maÌ£o hiểm, nhưng cũng có cÆ¡ hội. Nhân lúc còn trẻ thì cứ maÌ£o hiểm đi. Chứ còn chờ gì nữa? Chờ đến lúc già sao?”

  Thượng Chi Đào gật đầu.

  Trước kia cô không thích maÌ£o hiểm, từng bước nối tiếp từng bước luôn dặn mình phải vững vàng. Nhưng cũng như Grace đã nói, lúc trẻ không maÌ£o hiểm, chẳng nhẽ phải đợi đến lúc về già? Người trưởng thành phải có khả năng chiÌ£u trách nhiệm với lựa choÌ£n của mình.

  Đến giờ Thượng Chi Đào cảm thấy mình đã có khả năng này.

  Cô quay laÌ£i chỗ làm việc ngồi thêm một lúc, sau đó gửi tin nhắn cho thư ký của Loan Niệm: [Hello, tôi muốn hỏi thăm liÌ£ch trình hôm nay của Luke một chút. Tôi muốn heÌ£n thời gian mười lăm phút để trao đổi một việc với anh ấy.]

  Từ sau Tết Loan Niệm vô cùng bận rộn, thời gian anh ở Bắc Kinh rất ít, thỉnh thoảng có mặt ở công ty thì laÌ£i biÌ£ vô số cuộc hoÌ£p và cuộc heÌ£n lấp kín liÌ£ch, vì vậy thư ký bắt đầu yêu cầu heÌ£n trước để xếp liÌ£ch. Thượng Chi Đào có thể nhắn tin riêng cho anh, nhưng cô không muốn làm thế, cô không muốn vượt ranh giới thêm lần nào nữa.

  [Chờ chút nhé.] Năm phút sau thư ký nhắn laÌ£i: [Buổi trưa Luke có thời gian ba mươi phút. Bây giờ tôi đặt cÆ¡m cho anh ấy, sẵn đặt giúp Flora nhé. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện.] EQ của thư ký cao, cũng không thể để mình Loan Niệm ngồi ăn còn Thượng Chi Đào ngồi nhìn, thế là đặt luôn hai suất cÆ¡m để không ai lúng túng.

  [Được, cảm Æ¡n nhé.]

  Đến giờ trưa, Thượng Chi Đào nhìn thấy Will ra khỏi phòng làm việc của Loan Niệm, quả nhiên thư ký nhắn với cô ngay: [Vào đi, Flora.]

  Thượng Chi Đào đứng dậy đi vào phòng làm việc của Loan Niệm.

  Lúc này đang vào tháng Tư đầu xuân, cô mặc một áo sÆ¡ mi luÌ£a màu mÆ¡, vaÌ£t áo bận trong quần jean ống rộng một cách thoải mái, toát ra cảm giác goÌ£n gàng điềm đaÌ£m. Loan Niệm ngẩng lên nhìn cô, cười với cô, “Ngồi đi.”

  “Cảm Æ¡n.”

  Hình như lâu lắm rồi hoÌ£ không ở riêng với nhau. Lúc ngồi xuống, Thượng Chi Đào nhìn thấy sống mũi hoàn hảo của Loan Niệm khi anh cúi xuống, cõi lòng vẫn còn xốn xang, nhưng không còn mãnh liệt như trước. Có lẽ thời gian thật sự có thể vùi lấp một số thứ.

  Thượng Chi Đào ngồi trước mặt anh, nhận lấy suất cÆ¡m anh đẩy qua cho cô. Thư ký đã đặt suất cÆ¡m có bò bít tết và tôm nõn. Cô mở ra ăn thử một miếng, “Ngon lắm.”

  “Tiền lương không đủ để em ăn đồ ăn ngon đàng hoàng sao?” Loan Niệm chê cười cô. Cô ăn cái gì cũng khen ngon, điều này khiến anh không ưng ý.

  “Miễn cưỡng cũng ăn một bữa ngon mỗi tháng. Thế nên năm nay có thể tăng lương cho tôi nhiều nhiều không?” Thượng Chi Đào nhân cÆ¡ hội đưa ra yêu cầu.

  “Không thể.” Loan Niệm liếc cô một cái, mới sang tháng tư, cô ngồi dưới ánh nắng mà chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi. Sao laÌ£i có người thích ra mồ hôi vậy nhỉ?

  “Tóm laÌ£i em muốn nói gì với tôi?” Loan Niệm ăn một miếng bít tết, đặt dĩa xuống rồi hỏi cô.

  Thượng Chi Đào cũng bỏ dĩa xuống, triÌ£nh troÌ£ng nhìn anh, nói: “Tôi muốn xin được tham gia vào dự án ở chi nhánh Tây Bắc.”

  “Mười bốn tháng, mỗi tháng chỉ được phép về hai ngày, laÌ£i có tính maÌ£o hiểm cao.” Loan Niệm nhắc nhở cô.

  “Tôi vẫn muốn đi.”

  “TaÌ£i sao?”

  Thượng Chi Đào nghĩ giây lát, “Vì tôi còn trẻ, tôi muốn đi maÌ£o hiểm.”

  Loan Niệm nhướng mày, cúi xuống ăn cÆ¡m. Tối qua anh say khướt, sáng dậy chưa ăn gì, lúc này buÌ£ng đói cồn cào. Thượng Chi Đào chia một nửa phần bít tết và tôm nõn của mình cho anh, anh cũng ăn hết.

  Cả hai yên lặng ăn cÆ¡m, Thượng Chi Đào hỏi anh, “Anh sẽ duyệt cho tôi đi chứ?”

  “Tôi không có ý kiến.”

  “Vâng, cảm Æ¡n.”

  “Vậy Luc thì sao?” Loan Niệm bỗng hỏi cô.

  “Đến lúc đó tôi tính tiếp, nếu không được thì tôi dẫn nó theo.” Luc đúng là vấn đề, Thượng Chi Đào bắt đầu cân nhắc tính khả thi khi đưa cả Luc theo.

  “Có thể gửi ở chỗ tôi.” Loan Niệm đề nghiÌ£: “Trước khi em lên đường, em có thể dẫn nó đến nhà tôi để làm quen với môi trường.”

  “Nhưng anh cũng phải đi công tác.”

  “Khu tôi ở có một người chuyên dắt chó đi daÌ£o.”

  “À à, vâng aÌ£.” Thượng Chi Đào cười, “CÆ¡ mà anh có thích Luc đâu.”

  “Em cũng hiểu chuyện đấy.” Loan Niệm uống nguÌ£m nước, thoáng nhíu mày.

  Thư ký gõ cửa, nói: “Luke, đến giờ rồi aÌ£.”

  “Được.”

  Thượng Chi Đào đứng lên, nói với Loan Niệm: “Cảm Æ¡n Luke. Vậy tôi về đăng ký trên hệ thống đây.”

  “Ừ.”

  Thượng Chi Đào ra ngoài mới nghĩ ra hôm nay anh có vẻ không dễ chiÌ£u, cô quay laÌ£i chỗ làm, ngồi một lúc rồi nhắn tin cho anh: [Anh không khỏe sao?]

  [?]

  [Anh cứ nhíu mày suốt.]

  [Đau daÌ£ dày.]

  Gần đây Loan Niệm đi công tác thường xuyên, cường độ công việc rất cao, anh cảm thấy cÆ¡ thể mình dường như gặp chút vấn đề, vùng buÌ£ng có cảm giác hÆ¡i trướng lên, anh đã hỏi bác sĩ Lương xem đó là vấn đề gì. Bác sĩ Lương nghĩ một hồi, nói úp mở. Loan Niệm không có kiên nhẫn, bảo bà có gì cứ nói thẳng. Bác sĩ Lương cười khì, hỏi anh có phải anh có quan hệ tình duÌ£c không lành maÌ£nh. Loan Niệm tức lên cúp máy ngay, sao meÌ£ anh laÌ£i nghĩ anh tùy tiện như vậy? LaÌ£i còn quan hệ tình duÌ£c không lành maÌ£nh, anh sắp sửa xuất gia làm hòa thượng rồi đây. Ngẩng đầu lên nhìn thấy Thượng Chi Đào đang nói chuyện với Lumi, không biết hai người đang nói đến chủ đề bí mật gì đó, mặt Lumi không giấu được cái vẻ nhiều chuyện, Thượng Chi Đào há miệng thành hình chữ 0, có vẻ khá kinh ngaÌ£c.

  Hai người đang buôn chuyện về Will.

  Lumi vô tình quen được đồng nghiệp trong công ty cũ của Will, biết được một chuyện bên lề: Will đã ly hôn được hai năm. Chuyện này khiến Lumi ngaÌ£c nhiên rớt cả cằm, nhưng điều khiến cô ấy ngaÌ£c nhiên không phải là chuyện Will đã ly hôn, mà là: “Trời đất! Một người đàn ông đang hừng hực như hổ mà độc thân được hai năm rồi á? Nguyên nhân ly hôn cũng đáng để suy ngẫm đấy.”

  Thượng Chi Đào thấy khuôn mặt Lumi đầy vẻ xấu xa, sau lưng laÌ£nh toát, “ChiÌ£ điÌ£nh suy ngẫm thế nào?”

  Lumi cười he he, “Có nhớ danh ngôn của bổn cô nương không?” Cô ấy nháy mắt với Thượng Chi Đào, haÌ£ gioÌ£ng nói: “Đánh không laÌ£i người ta thì phải lôi kéo người ta.”

  “... Lôi kéo thế nào?”

  Lumi nhướng mày, Thượng Chi Đào vỡ lẽ, vội vàng khuyên cô ấy: “ChiÌ£ chớ làm bừa, với tính cách thầy đồ của Will, chiÌ£ làm bừa, anh ta còn không xử lý chiÌ£ sao?”

  “Cứ xử lý đi. Có bản - lĩnh - thì - gặp - nhau - trên - giường.” Lumi kéo dài gioÌ£ng, tâm traÌ£ng cực kỳ tốt. Thượng Chi Đào hết cách với cô ấy, chỉ biết thở dài.

  Thượng Chi Đào quay laÌ£i chỗ của mình, bắt đầu nghiên cứu dự án du liÌ£ch haÌ£ng S+ của chính phủ. Đây là dự án do Lăng Mỹ kết hợp cùng công ty công nghệ và chính phủ thực hiện, chính phủ phuÌ£ trách bỏ tiền quy hoaÌ£ch đất đai, Lăng Mỹ và công ty công nghệ phuÌ£ trách thiết kế dự án, cuối cùng xây dựng một khu thắng cảnh hàng đầu cả nước. Việc khảo sát quy hoaÌ£ch và thiết kế trước khi chaÌ£y dự án phải mất nửa năm và mất thêm tám tháng nữa để thi công.

  Đây là một dự án có ý nghĩa.

  Thượng Chi Đào chưa từng tham gia dự án cấp chính phủ, từ trên xuống dưới công ty rất căng thẳng. Loan Niệm đã đến nÆ¡i đó không biết bao nhiêu lần, chỉ mỗi việc xác điÌ£nh phương hướng hợp tác của ba bên thôi đã mất gần nửa năm, các thủ tuÌ£c hợp đồng mới được hoàn thành vào thời gian gần đây.

  Thiết kế sáng tạo của Lăng Mỹ hàng đầu trong giới.

  Dá»± án này cần một giám đốc dá»± án, theo tiêu chuẩn trước đây, lý liÌ£ch của Thượng Chi Đào không đạt tiêu chuẩn, công ty ít nhất phải cá»­ một chuyên gia như Grace làm giám đốc dá»± án, nhưng như Grace đã nói, dá»± án rất khó và không có ai muốn đi.

  Thượng Chi Đào thì sẵn lòng đi.

  Đây là cÆ¡ hội của cô.

  Cô cất danh sách nguyện voÌ£ng của mình vào ngăn kéo, lần sau lấy ra hẳn là cuối năm rồi. Nếu công ty thật sự chấp thuận đơn đăng ký của cô, thế thì cô sẽ lên đường vào tháng Bảy, lúc quay về chính thức đã là tháng Chín năm sau.

  Thời gian trôi qua thật mau. Trước kia khách hàng hợp tác với công ty còn nghĩ cô là cô gái trẻ tuổi, bây giờ đã goÌ£i cô là cô Thượng. Thêm mấy năm nữa, cô sẽ biến thành bà Thượng.

  Thượng Chi Đào nghiên cứu tài liệu về dự án xong, lúc ngẩng đầu lên đã là 10 giờ hÆ¡n. Cô thu doÌ£n đồ đaÌ£c chuẩn biÌ£ về nhà, thấy Loan Niệm guÌ£c đầu trong phòng làm việc.

  Anh chưa bao giờ như thế này.

  Đồng nghiệp trong văn phòng người thì ra về, người thì đi công tác, người thì về nhà làm việc, chẳng còn ai khác ngoài cô và Loan Niệm.

  Cô thấy hÆ¡i lo, nghĩ một lúc rồi đến gõ cửa phòng làm việc của anh. GioÌ£ng của Loan Niệm run run: “Vào đi.”

  “Luke.” Thượng Chi Đào lập tức im bặt, cô nhìn thấy trán Loan Niệm toát mồ hôi hột, “Anh biÌ£ sao vậy?”

  “Đau.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận