Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 106

  Sau khi rửa sạch, Na Tra lại đeo Càn Khôn Quyển lên trên cổ, giơ Hỗn Thiên Lăng hưng phấn kêu lên: "Lên!"

  Vòng xoáy ầm ầm dâng lên phía trên giống như một hòn đảo ở dưới biển dâng lên, nước biển vô lượng cuồn cuộn, một bên dâng lên còn một bên xoay tròn, tốc độ càng nhanh, hình thành một Thủy Long Quyển thông thiên triệt địa, hạ tiếp đại hải, trên cả tầng mây, Thủy Long tộc tựa như một con hồng long đang nhanh chóng xoay tròn.

  Tiếng cười ha ha truyền ra từ trong Thủy Long Quyển, Na Tra cưỡi một con cá mập bay lượn xung quanh bên trong Thủy Long Quyển.

  Trong quân doanh Đông Hải Long Cung, một tiểu hài tử mười mấy tuổi mặc khôi giáp giống như đang bước bộ, áo choàng tung bay, bộ dáng tiểu đại nhân nghiêm túc.

  Ầm ầm! Nước biển chấn động càng ngày càng kịch liệt, hình thành dòng nước ngầm bao trùm tiểu quân doanh.

  Tiểu Ngao Bính nhíu mày một chút, ngẩng đầu nhìn về phía trên, long nhãn nhìn thấu đại hải vạn trượng, nhìn rõ ràng Thủy Long Quyển khổng lồ trên mặt biển.

  Một binh tôm từ bên ngoài doanh trại chạy vào, nửa quỳ trên mặt đất hoảng sợ nói: "Không tốt, không tốt, Dạ Xoa Tuần Hải Lý Cấn bị một Nhân tộc đang vui đùa dưới nước đánh chết.”

  Tiểu Ngao Bính giận dữ quát to: "Đánh chết Dạ Xoa Tuần Hải của Đông Hải Long Cung ta, lá gan thật lớn, điểm binh đi qua.”

  Binh tôm do dự một chút, nói: "Điện hạ, chuyện này có cần phải thông tri cho bệ hạ hay không.”

  Tiểu Ngao Bính ngẩng đầu ưỡn ngực, kêu lên: "Phụ hoàng và mẫu hậu đều đi Tam Quang Tiên Đảo làm khách, hiện tại Đông Hải Long Cung do ta thủ hộ.” Trong tay hắn xuất hiện một cái trống da nhỏ, ‘tùng tùng tùng’ dùng sức gõ trống da.

  Một đám binh tướng hỗn loạn chạy tới, có kình lực sĩ mập mạp, có binh tôm gầy gò, có binh cua vung kìm, còn có các loại binh tướng đầu cá, toàn bộ hải sản hỗn tạp.

  Tất cả binh tướng đều nửa quỳ trên mặt đất, lộn xộn kêu lên: "Bái kiến điện hạ!"

  Tiểu Ngao Bính nghiêm túc nói: "Các ngươi phải gọi ta là Đại tướng quân.”

  Tất cả binh tướng vội vàng hô: "Bái kiến Đại tướng quân!”

  Tiểu Ngao Bính quát: "Chúng tướng sĩ đứng dậy! Dắt tọa kỵ của ta tới.”

  Kình lực sĩ vội vàng chạy về phía bên cạnh, một lát sau dắt theo một con thủy thú khổng lồ.

  Tiểu Ngao Bính xoay người lên thủy thú, trong tay xuất hiện một thanh Phương Thiên Họa Kích. Hắn vung lên hưng phấn kêu to: "Các huynh đệ, theo ta giết địch!" Sau đó hưng phấn dẫn đầu xông ra ngoài.

  Binh tướng loạn thất bát tao tất cả đều oa oa hò hét, theo sát Tiểu Ngao Bính.

  Oanh! Ầm! Ầm! Đại hải rung chuyển, sóng cao như núi, gió cuốn mây đen, toàn bộ thiên địa trong nháy mắt liền ảm đạm xuống.

  Trên đầu sóng xuất hiện rất nhiều binh tướng Long Cung, cầm đầu chính là tiểu Ngao Bính tư thế oai hùng hiên ngang, giáp bạc khoác lên mình, họa thích lóe sáng.

  Vòi rồng ‘ầm ầm’ xoay tròn cũng ngừng lại, thân ảnh Tiểu Na Tra hiện lên trong vòi rồng, nhìn sóng lớn hét lên: "Người nào lộng thủy phía trước?”

  Tiểu Ngao Bính quát: "Tiểu yêu ma vậy mà lại đánh chết Dạ Xoa Tuần Hải ở Đông Hải ta, ngươi xưng danh trước.”

  Na Tra nhất thời giận dữ kêu lên: "Ngươi là yêu ma, ngươi mới là yêu ma, cả nhà ngươi đều là yêu ma, tiểu gia là Na Tra, nhi tử thứ ba của tổng binh Trần Đường Quan Lý Tĩnh, phụ thân ta trấn thủ nơi này, là người đứng đầu một trấn. Ta ở đây nghỉ mát tắm rửa, có liên can gì gì tới hắn mà hắn dám đến mắng ta, ta đánh chết hắn thì như thế nào?”

  "Thật là một tên lưu manh, lại ngang ngược vô lý như thế, ngươi dám đánh chết Đông Hải Dạ Xoa thì đền mạng cho tiểu gia."

  “Giết!”

  “Giết!”

  ...

  Vô số binh tướng Long Cung đều giết tới Na Tra.

  Na Tra cười ha ha kêu lên: "Đến được thì tốt, để cho các ngươi nhìn bản lĩnh của tiểu gia.”

  Hỗn Thiên Lăng đột nhiên vung lên, Thủy Long Quyển khổng lồ sụp đổ tạo thành nước biển cuồn cuộn, ném về hướng chúng binh tôm tướng cua. Ầm! Vô lượng nước biển đập xuống, trên mặt biển nhất thời mưa to trút xuống, đại hải dao động, tất cả tôm binh cua tướng đều bị đập đến gần chết.

  Tiểu Ngao Bính từ trong nước biển cuồn cuộn lao ra giết tới hướng Na Tra.

  Na Tra hưng phấn kêu lên: "Được!" Sau đó cầm Hỏa Tiêm Thương đánh về hướng Tiểu Ngao Bính, thanh âm chiến đấu vang lên không ngừng, hai đạo thân ảnh nhỏ tung hoành trên mặt biển.

  …

  Trong Điểu Sào trên Tam Quang Tiên Đảo, quang mang lóng lánh ngũ quang thập sắc, hồ bơi bên trong đạo cung nổi lên một đài cao, bên cạnh là hơn mười người đang cười, ăn linh quả uống linh tửu, cao đàm khoát luận.

  Trên đài cao Dương Giao đang hát: "Sư phụ nói trong mưa gió chút đau đớn này tính là cái gì, lau khô nước mắt đừng sợ, ít nhất chúng ta còn có mộng..."

  Bạch Cẩm ngồi bên dưới khẽ giật mình, nhìn sang Ngao Quảng đang ngồi bên cạnh thấy hắn đang lắc lư theo tiếng nhạc thì chỉ biết lắc đầu.

  Bạch Cẩm cười nói: “Ngao Quảng, sao không dẫn theo đám nhỏ của ngươi đến đây?”

  Ngao Quảng tùy ý trả lời: “Mang bọn hắ đến làm cái gì? Phiền muốn chết, khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi bọn hắn vài ngày, đương nhiên là mang theo phu nhân đến thư giãn một phen."

  "Ngươi không sợ bọn họ gặp chuyện gì nguy hiểm sao? ”

  "Hà hà, không phải là có lão đại ở đây sao? Lão đại đã cho bọn họ bảo vật hộ thân rồi thì ta còn lo lắng cái gì, hơn nữa nơi này chính là Đông Hải, là địa bàn của Tiệt Giáo, kẻ nào không có mắt lại dám đến đây gây chuyện?”

  Chương 416: Tiểu Ngao Bính cáo trạng

  Bạch Cẩm im lặng nhìn hắn, hỏi với giọng hoài nghi: “Bọn hắn thật sự là con ruột của ngươi sao?”

  Ngao Quảng lập tức quay đầu lại khẳng định: “Đương nhiên là thật! Lão đại, ngươi có thể nghi ngờ đạo đức loài rồng của ta nhưng không thể nghi ngờ khả năng của ta được1”

  Long Mẫu bên cạnh lại nói: “Chuyện đó cũng chưa chắc."

  Ngao Quảng lập tức trợn tròn mắt, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Long Mẫu.

  Long Mẫu liền nở một nụ cười tươi rồi nói: “Lừa ngươi đó."

  Lúc này Ngao Ngao Quảng mới thở phào một hơi, tiếp tục nghe nhạc.

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía phương Tây, trước tiên thử xem độ khó của việc thay đổi Phong Thần lượng kiếp như thế nào đã, sau đó mới có thể xác định bản thân có thể tham dự đến mức độ nào, nếu thay đổi một tiểu thế giới mà đã khó khăn trùng trùng thì hắn vẫn nên tắm rửa sạch sẽ rồi chờ chết đi!

  …

  Một quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống ngay trên Đông Hải, Na Tra đứng giữa quả cầu lửa ấy, tay hắn cầm Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao đâm vào phía trên Họa Kích đè Ngao Bính rơi xuống phía dưới.

  Ầm... Quả cầu lửa đâm sầm xuống mặt biển, nước lửa va chạm với nhau, hơi nước cực nóng xen lẫn ánh lửa đồng loạt phun trào.

  Gào... một đầu Kim Long dài trăm thước lao ra từ giữa đám sương trắng.

  Na Tra đạp chân lên Phong Hỏa Luân, cầm Hỏa Tiêm Thương bám sát theo sau.

  Kim Long cúi đầu phun ra một cột nước đen kịt, “ào” dòng nước xối xả lập tức nhấn chìm Na Tra xuống biển.

  Ngay sau đó, Hỗn Thiên Lăng từ trong biển rộng lao ra, nó linh hoạt giống như một con linh xà lao đến quấn lấy Ngao Bính.

  Ngao Bính vội vàng tránh né, lại có một vòng sáng tròn đột nhiên bay tới, “bốp” một cái, đánh thẳng vào đầu rồng của Ngao Bính, đánh cho Ngao Bính lảo đảo, đầu như nở hoa.

  Hỗn Thiên Lăng nhân cơ hội này xông đến trói chặt cả cơ thể của Ngao Bính.

  Na Tra lao ra khỏi biển, bay lên đầu rồng, hắn giơ cao Hỏa Tiêm Thương rồi cười ha hả: “Thì ra là một con rồng con à. Cũng được! Rút gân rồng của ngươi làm cho cha ta một bộ áo giáp đi.” Dứt lời liền đâm xuyên Hỏa Tiêm Thương vào cổ rồng.

  Ngao Bính thấy thế lạnh toát cả người, vội vàng kích phát bảo vật hộ thân do Thánh sứ ban cho, hắn hoảng sợ kêu to: “Đại bá cứu ta!"

  Ầm! Trên người hắn bỗng tỏa ra một luồng kim quang lóng lánh, Hỗn Thiên Lăng lập tức mất hết uy lực bị kim quang hất bay, Na Tra cũng hét lên một tiếng thảm thiết rồi bị luồng kim quang ấy đánh bay ra thật xa, nện người xuống bãi cát rồi vạch ra một vết dài trên đó.

  Grao... Kim long lập tức chui xuống biển.

  Na Tra nhũn người nằm im trên bãi cát, hắn giãy dụa đứng dậy, nhổ hai ngụm cát ra khỏi miệng rồi lẩm bẩm: “Con rồng kia sử dụng sức mạnh gì vậy? Mạnh quá đi mất!”

  Hắn lảo đảo đứng dậy, nghỉ một hồi mới cầm lấy Hỗn Thiên Lăng đi về phía Trần Đường Quan.

  …

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm thu hồi ánh mắt, tiếp tục nói đùa với mọi người.

  Hai ngày sau, Tiểu Ngao Bính xông vào Điểu Sào, hắn trực tiếp nhào về phía Long Mẫu rồi nằm úp xuống ngực Long Mẫu mà gào thét đến thất thanh: “Mẫu hậu, có người bắt nạt ta! Mẫu hậu phải báo thù giúp ta!"

  Tiếng cười nói vui vẻ trong Điểu Sào nháy mắt dừng lại, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tiểu Ngao Bính.

  Long Mẫu an ủi: “Nói cho mẫu hậu nghe chuyện ra làm sao?”

  Tiểu Ngao Bính ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nói: “Mẫu hậu, sau khi các người rời khỏi Long Cung, hài nhi ta liền gánh vác trọng trách bảo vệ Long Cung. Mấy ngay trước có một nhân loại nhỏ tuổi ỷ vào bản thân có pháp bảo đặc biệt nên đã khuấy động Vô Lượng Hải Thủy của Đông Hải, khiến Long Cung dao động, còn đánh chết Dạ Xoa Tuần Hải. Ta thấy vậy nên đã dắt theo đại quân dưới trướng giao chiến với tên khốn khiếp kia, đánh đến nỗi trời đất tối tăm, biển rộng gầm gào, nhật nguyệt thất sắc. Lúc hài nhi định bắt nó giao cho phụ hoàng xử lý thì yêu ma kia đột nhiên lấy ra một pháp bảo hình vòng tròn đánh lén hài nhi, nếu không có Hộ Thân Chi Lực mà đại bá cho ta thì có lẽ hài nhi đã không gặp được người nữa rồi.”

  Ngao Quảng nhíu mày nói: “Vậy mà có yêu ma đến Đông Hải gây sự, chẳng lẽ bọn hắn không biết Đông Hải là địa bàn của Tiệt Giáo sao?”

  Bạch Cẩm chậm rãi nói: “Ta biết lai lịch của kẻ này."

  Tất cả mọi người đều nhìn về phía Bạch Cẩm, mơ hồ có chút kinh ngạc. Ồ! Nhân loại này có lai lịch như thế nào mà lại có thể kinh động đến sư huynh?

  Tiểu Ngao Bính cũng nhìn về phía Bạch Cẩm, vội vàng kêu lên: “Đại bá, hắn có lai lịch gì vậy? ”

  Nói xong lại tức giận kêu lên: “Chờ ta tu luyện xong nhất định phải tìm hắn trả thù, phải dùng trường thương đâm lên người hắn một trăm cái lỗ mới hả."

  Bạch Cẩm nói: “Tuy rằng thực lực của hắn không quá cao nhưng lai lịch lại không đơn giản, hắn chính là Oa Hoàng Thiên Linh Châu chuyển thế, đệ tử của Thái Ất Chân Nhân bên Xiển giáo, lần này hắn đến cũng là ứng lượng kiếp."

  Sắc mặt Ngao Quảng trong nháy mắt lặng đi, hắn thì thầm: “Lượng kiếp, Xiển giáo đang định lấy Long tộc ta làm quân cờ để mở màn lượng kiếp sao?”

  Vân Tiêu đăm chiêu: “Có lẽ là muốn khiêu khích Tiệt Giáo của ta."

  “Tức là Nữ Oa nương nương cùng Nguyên Thủy Thánh Nhân đều có tính toán sẽ khai đao với Đông Hải Long tộc ta sao? Ngao Quảng chợt ớn lạnh trong lòng, vội vàng hỏi: “Lão đại, hiện tại ta nên làm sao bây giờ? Lão đại, người nhất định phải giúp ta!"

  Chương 417: Na Tra lại gây họa

  Bạch Cẩm trầm ngâm một hồi rồi nói: “Nếu ngươi ra tay thì chỉ sợ sẽ trực tiếp khiến Thái Ất ra mặt. Hiện tại ngươi trở về rồi hãy đi tìm Lý Tĩnh, kể cho hắn nghe về hành vi của Na Tra, sau đó cứ ngồi yên mà chờ thời cơ."

  Ngao Quảng liên tục gật đầu nói: “Được! Đi thôi phu nhân."

  Ngao Quảng và Long Mẫu mang theo Tiểu Ngao Bính nhanh chóng rời đi.

  Cuộc thi Hải Ca hoàn toàn kết thúc, tất cả mọi người ai về nhà nấy.

  Bên kia, trong Trần Đường Quan, bị Ngao Quảng đến tận nhà làm ầm ĩ và uy hiếp nên Lý Tĩnh đành phải liên tục xin lỗi, bồi thường một lượng lớn kỳ trân dị bảo, hứa hẹn sẽ giải thích thỏa đáng với Đông Hải Long tộc sau thì Ngao Quảng mới chịu bỏ qua.

  Sau đó Lý Tĩnh đã trách mắng và trừng phạt Na Tra thật nặng một lần, cũng nghiêm khắc ra lệnh cấm không cho hắn ra ngoài.

  Sau nửa tháng nhàm chán, Na Tra leo lên thành lâu, hùng hùng hổ hổ kêu lên: “Lão Long Vương không có đạo đức, có bản lĩnh thì ra đây đánh nhau với tiểu gia một trận đi nào, tới cửa mách lẻo thì có bản lĩnh chắc!"

  Đột nhiên, hắn nhìn kĩ vào một chỗ rồi reo lên: “A, nơi này lại có một bộ cung tên."

  Trên thành lâu có một cái bàn thờ bằng đá, trên bàn thờ bày một cây cung lớn và ba mũi tên dài, chính là bảo vật Chấn Thiên Cung của Trần Đường Quan.

  Na Tra bước lên trước cầm lấy Chấn Thiên Cung, sau đó lại lắp mũi tên bằng thép tinh luyện vào, hắn đứng từ xa xa giương cung về phía đông, cất giọng phẫn uất: “Lão Long Vương, xem mũi tên này của ta có thể bắn chết ngươi hay không."

  Hắn dùng sức kéo căng dây cung, dây cung càng ngày càng cong.

  Na Tra cố hết sức lẩm bẩm: “Cung này cũng nặng đấy."

  Cung kéo được nửa vòng tròn, hắn đột nhiên buông tay, một tiếng “vút” chấn động giống như sấm rền vang lên khắp bầu trời trên Trần Đường Quan tạo thành một cơn gió lớn xẹt qua thành lâu, hóa thành một vệt sáng bay vút ra xa.

  Na Tra khum khum tay nhìn về phía đông, cười ha ha nói: “Cung này lại có thể bắn xa như vậy, lẽ nào cũng là một vật báu? Vậy cũng coi như có duyên với ta."

  Trên Khô Lâu Đảo, từ lần trước được Bạch Cẩm dặn dò, Thạch Cơ vẫn luôn có chút bất an, gần đây lại càng bồn chồn hơn nên vẫn ở lì trong động phủ, hiếm khi ra ngoài.

  Bên ngoài động phủ, hai đồng tử đeo kiếm trên lưng đang đứng thẳng.

  Một đạo quang mang sắc bén hiện lên, thị nữ bên trái đột nhiên bay ngược ra ngoài, bị một mũi tên dài đóng “phập” vào vách núi, máu tươi theo tảng đá chảy xuống.

  Một thị nữ khác cuống quýt chạy vào trong động phủ, kinh hoảng kêu lên: “Không hay rồi nương nương, không hay rồi, Bích Vân trúng tên rồi."

  Thạch Cơ sải bước từ trong động phủ đi ra, nhìn đồng tử Bích Vân bị đóng đinh trên vách núi, nàng tức giận đến nỗi cả người phát run, cơn tức xông thẳng lên đầu, nàng giận dữ quát to: “Là ai?”

  

  Ầm ầm!

  Một hầu tử khổng lồ như một ngọn đồi nhỏ đứng dậy từ phía sau núi, trên đầu nó đeo một chiếc vòng vàng, tay cầm gậy sắt nhìn về phía tây.

  Thạch Cơ phẩy tay, mũi tên dài vừa ghim vào người của đồng tử Bích Vân lập tức bay ngược ra rồi rơi xuống bàn tay của Thạch Cơ.

  Thạch Cơ bóp một ấn quyết chỉ về phía mũi tên, mũi tên dài bay vút một cái, xông thẳng về phía Tây.

  Dù đang nổi cơn tam bành nhưng Thạch Cơ vẫn duy trì được một chút lý trí, nhớ tới lời dặn dò của sư huynh lúc trước, lập tức quát lên: “Vô Chi Kỳ, đi theo ta!"

  Quanh người của Vô Chi Kỳ nổi lên một loạt gợn sóng rồi biến mất trong không gian.

  ......

  Trên thành lâu tại Trần Đường Quan, Na Tra tiếp tục giương cung bắn tên, một mũi tên lần này lại hướng về phía nam. Vút… Một vệt sáng xẹt qua phía Nam.

  Na Tra cười ha ha, có vẻ rất hài lòng nắm chặt cây cung trong tay: "Mũi tên này khá đấy."

  Hắn đột nhiên cảm thấy sau lưng mình ớn lạnh, vội vàng di hình đổi vị trí. Phập! Một mũi tên dài cắm sâu vào vị trí Na Tra vừa đứng, cắm lên trên tường thành.

  Na Tra xoay người, giận dữ quát to: “Quân trộm cắp ở phương nào lại dám đánh lén tiểu gia?”

  Cuồng phong bỗng nhiên nổi lên, cuồng phong cuốn theo mây đen, che khuất Trần Đường quan.

  Lý Tĩnh và quan viên Trần Đường Quan vội vàng chạy ra khỏi phủ đệ, bọn hắn nhìn lên phía bầu trời vừa biến ảo, sắc mặt vô cùng khó coi, vô số dân chúng cũng đang nghị luận sôi nổi.

  Một người đàn ông trung niên cất giọng lo lắng: "Tổng binh, thế này là thế nào?”

  Lý Tĩnh bay lên trời, hắn đứng giữa Trần Đường Quan, cao giọng quát to: “Cao nhân phương nào giá lâm Trần Đường Quan? Xin hãy hiện thân một lần."

  “Lý Tĩnh!” Một giọng nói thật lớn vang vọng khắp bầu trời.

  Thạch Cơ từ phương đông sải bước đi tới, nàng đội Bạch Cốt Pháp Quan trên đầu, mặc Cốt Linh Pháp Y, khí chất vừa trong trẻo vừa cao ngạo nhưng trong mắt dân chúng phía dưới, cả người Bạch Cơ treo đầy xương trắng, trông có vẻ hết sức khủng bố, tựa như yêu ma. Toàn bộ Trần Đường Quan trong phút chốc trở nên hỗn loạn, vô số dân chúng đều hốt hoảng chạy trốn, ai nấy vội vã lẩn vào nhà riêng của mình.

  Na Tra giận dữ quát to: “Thứ khốn khiếp, dám đánh lén tiểu gia, ngươi đi chết cho tiểu gia!" Hắn đạp lên Phong Hỏa Luân, tay cầm chắc Hỏa Tiêm Thương xông đến chỗ Thạch Cơ.

  Lý Tĩnh vội vàng kêu lên: “Na Tra, ngươi dừng lại cho ta."

  Chương 418: Thạch Cơ đối đầu với Thái Ất Chân Nhân

  Trong lòng Thạch Cơ lập tức bùng lên một ngọn lửa cuồng bạo, nàng khẽ giơ ngón tay, mây đen lên bầu trời xoay tròn tạo thành một bộ xương thật lớn, đầu lâu há mồm xông về phía Na Tra.

  Na Tra hét lớn: “Muốn cắn tiểu gia, tiểu gia ta phải tháo cái đầu lâu của ngươi xuống trước đã."

  Na Tra xông thẳng vào cái đầu lâu ấy, một tiếng nổ thật lớn vang lên trên không trung, một bóng đen bám đầy ánh lửa rơi xuống đất giống như thiên thạch rơi xuống từ trên cao, đâm sầm vào thành trì, lún xuống cả đất sâu, đến cả con đường lát đá xung quanh cũng bị luồng lực quá mạnh này đập nẩy lên không.

  Khuôn mặt của Lý Tĩnh cứng ngắc lại, tuy thằng con của mình thường xuyên kiếm chuyện nhưng lại có bản lĩnh kinh thiên động địa, thế mà bây giờ lại không đấu lại kẻ vừa đến.

  Lý Tĩnh hít sâu một hơi, cung kính nói: “Không biết quê quán của tiên tử ở chốn nào? Vì sao lại đến Trần Đường Quan của ta?”

  Thạch Cơ phẩy tay một cái, Chấn Thiên Tiễn vừa đâm xuyên thành lâu chớp mắt liền hiện ra, nàng lại vung tay lên, Chấn Thiên Tiễn bay vọt về hướng Lý Tĩnh, cuối cùng dừng lại lơ lửng trước mặt hắn.

  Thạch Cơ cất giọng lành lạnh: “Đây chính là vật của Trần Đường Quan các ngươi?”

  Lý Tĩnh biến sắc, kinh hô: “Chấn Thiên Tiễn!"

  Chấn Thiên Tiễn còn mang theo vết máu, nhìn là biết vừa mới sát sinh, lại liên hệ với việc vị tiên tử đáng sợ này đột nhiên tìm tới cửa, Lý Tĩnh biết ngay đã xảy ra chuyện gì, cả Trần Đường Quan này, kẻ có thể kéo căng Chấn Thiên Cung trừ hắn ra cũng chỉ có Na Tra.

  Sắc mặt Lý Tĩnh xanh mét, hắn phẫn nộ thét lên: “Thằng nghịch tử này."

  Thạch Cơ lạnh lùng nói: “Lý Tĩnh, nhi tử ngươi vô cớ bắn chết đồng tử của ta, chuyện này nên tính như thế nào?”

  Sắc mặt Lý Tĩnh thay đổi liên tục, chậm rãi khom lưng quỳ gối trên không trung, dập đầu kêu lên: “Lý Tĩnh dạy con không có được, đồng ý dùng một mạng trả lại một mạng, xin tiên tử tha tội cho đứa nhỏ đáng thương kia của ta."

  Quan viên Trần Đường Quan đều kinh hãi kêu lên: “Đại nhân!"

  Dân chúng Trần Đường Quan thấy vậy cũng lao ra khỏi nhà, tất cả ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đồng loạt kêu lên: “Đại nhân!"

  “Đại nhân, ngài không thể chết được!”

  “Đại nhân!"

  “Đại nhân!"

  ......

  Na Tra trèo ra khỏi cái hố vừa rồi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, hắn không tin nổi mọi chuyện, hét lên: “Cha!"

  Ân phu nhân cũng bay lên trời, quỳ gối bên cạnh Lý Tĩnh, vội vàng kêu lên: “Tiên tử, không liên quan đến tướng công của ta, hắn bận rộn quân vụ, hoàn toàn không bận tâm đến việc trong nhà. Là ta, đều là ta không biết dạy con, kính xin tiên tử thả cho phu quân và hài tử của ta, ta bằng lòng đền mạng."

  Na Tra đứng phía dưới lập tức nổi cơn thịnh nộ, hắn phóng lên trời, Càn Khôn Quyển vạch ra một luồng sáng bạc bị Na Tra ném vào người Thạch Cơ, hắn gào thét giận dữ: “Dám uy hiếp cha mẹ ta, ngươi đi chết đi.”

  Lý Tĩnh đột nhiên ngẩng đầu, phẫn nộ kêu lên: “Na Tra!"

  Thạch Cơ nghiêm khắc quát: “Còn dám tái phạm!" Nàng vung ống tay áo, một luồng sáng bạc xẹt qua tầm mắt, cả không trung chỉ trong nháy mắt đã đóng băng, Na Tra cũng bị giam cầm trong Huyền Băng, người vẫn giữ nguyên tư thế đang nhảy lên, tay cầm Càn Khôn Quyển, khuôn mặt gằn lên dữ tợn.

  Từ sau khi đi theo Bạch Cẩm, có được vô số tài nguyên tu hành nên tu vi của Thạch Cơ đã tiến xa hơn cả miêu tả trong thần thoại kiếp trước, từ vạn năm trước đã bước vào Đại La chi cảnh, nếu Linh Châu Tử đang trong thời kỳ toàn thịnh thì còn có thể ngang tay chứ hiện tại thì kém xa.

  Thạch Cơ nhìn Na Tra đã bị đông cứng, nói: “Tuổi còn nhỏ lại hung ác như vậy, lớn lên thì còn thế nào nữa, hôm nay ta sẽ dạy bảo ngươi một hồi, cho ngươi sớm đầu thai, kiếp sau hãy ngoan ngoãn mà tu hành." Trong tay nàng xuất hiện một thanh tiên kiếm.

  Ân phu nhân kêu lên thất thanh: “Không cần!"

  “Dừng tay lại!” Một tiếng hét lớn cắt ngang bầu trời, vô số những sợi tơ nhỏ của phất trần từ trên trời rơi xuống người Thạch Cơ.

  Khuôn mặt Thạch Cơ hiện lên vẻ hoảng sợ, vội vàng lui về phía sau, nhưng một luồng tàn ảnh xẹt qua không trung, trong nháy mắt xuất hiện cách xa đó hàng trăm dặm.

  Những sợi phất trần chạm vào Huyền Băng, Huyền Băng liền nát bấy, Na Tra thoát khỏi vây khốn, lập tức phóng lên trời tránh xa khu vực Huyền Băng, hắn ngẩng đầu, hét lên vui vẻ: “Sư phụ!”

  Lý Tĩnh và Ân phu nhân cũng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy có một lão đạo cầm phất trần đang đứng trên đỉnh mây.

  Na Tra lập tức tố cáo: “Sư phụ, lão thái bà độc ác này muốn giết đồ nhi.”

  Thái Ất Chân Nhân nói: “Thạch Cơ sư muội, lấy lớn hiếp nhỏ là tác phong Tiệt Giáo của ngươi sao?”

  Thạch Cơ lạnh lùng nói: “Đạo huynh, Tiệt Giáo ta theo đuổi hai chữ đạo lý, tu đạo giảng lý, làm sai ắt phải chịu phạt. Na Tra ỷ vào thần binh lợi tiễn mà bắn chết đồng nhi Bích Vân của bần đạo, còn muốn ỷ vào pháp bảo tấn công ta, hôm nay ta không thể tha cho hắn được. Đạo huynh, giao Na Tra cho ta thì sau này chúng ta còn có thể vui vẻ nhìn mặt nhau, mọi chuyện cũng coi như không có gì, nếu đạo huynh cố chấp bảo vệ hắn, chỉ sợ xôi hỏng bỏng không, ngược lại không hay.”

  Na Tra tức giận gầm thét: "Đáng ghét! Lãi thái bà xấu xa hung ác, ta giết đồng tử của ngươi bao giờ? Là tiểu gia làm, ta liền nhận, không phải ta làm, cũng đừng hòng nói xấu đổ lên đầu ta."

  Chương 419: Xích Khào Mã Hầu, Vô Chi Kỳ!

  Thạch Cơ vung tay lên, Chấn Thiên tiễn nháy mắt bay về phía Na Tra. Na Tra đồng thời quay người, ngay lập tức nắm Chấn Thiên tiễn vào trong tay, có thể nhìn thấy phía trên còn vết máu mờ nhạt.

  Thạch Cơ quát lên chói tai: "Mũi tên này có phải là do ngươi bắn ra hay không?"

  Na Tra tiện tay quăng Chấn Thiên tiễn ra, hoàn toàn không thèm để ý mà nói: "Cầm một mũi tên đã muốn nói là do ta giết? Ta còn muốn nói là ngươi trộm mũi tên của ta để vu oan cho ta đấy! Đồ bà già hung ác như ngươi vừa nhìn đã thấy không phải là người tốt lành gì."

  Sau đó hắn dương dương đắc ý ngẩng đầu nhìn Thái Ất Chân Nhân kêu lên: "Sư phụ, người nói xem con nói có đúng không?"

  Lão thái bà hung ác? Trên mặt Thạch Cơ hiện lên vẻ lạnh lẽo, cất lời: "Lúc này còn dám ngụy biện sao, đáng chết!"

  Trong tay Thạch Cơ hiện ra một cái khăn tay. Khăn tay được ném ra, trong nháy mắt đã hóa thành một Tiên Thiên Bát Quái Vân Đồ cực lớn hiện lên ở phía trên Trần Đường Quan, tám phương vị đều hiện lên thần linh tôn kính uy nghiêm, trước ngực mỗi vị thần linh đều mang một phù tự, theo thứ tự là càn, chấn, khảm, cấn, khôn, tốn, li, đoái, biểu thị cho thần thủ hộ tám phương thiên địa.

  "Ỷ lớn hiếp nhỏ, thật sự đáng ghét, hôm nay hãy để ta lĩnh giáo một chút thủ đoạn của sư muội." Thái Ất Chân Nhân tay cầm Tiên Kiếm bay thẳng lên trên.

  Ầm ~

  Ầm ~

  Chấn động từ trận chiến truyền đến từ trong không trung, khí thế chiến đấu kinh khủng làm trời rung đất chuyển, kiến trúc phòng ốc của Trần Đường Quan liên tiếp sụp đổ ầm ầm trong dư âm chiến đấu, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi.

  Lý Tĩnh vội vàng khiếp sợ kêu lên: "Cứu người, nhanh cứu người đi!"

  Binh lính từ trong thành trì xông ra, vội vàng đi cứu giúp bách tính.

  "Thạch Cơ đừng vội ầm ĩ hăm doạ, kiếp số của ngươi đã tận!" Ngọc Đỉnh Chân Nhân từ trong hư không đi ra, tay cầm Trảm Tiên Kiếm đánh tới phía chiến trường.

  Đột nhiên một cây gậy sắt từ không trung đánh ra, đánh vào đầu Ngọc Đỉnh Chân Nhân. Ngọc Đỉnh Chân Nhân vội vàng biến hóa thế kiếm.

  Keng! Kiếm và gậy va chạm, một trận dư âm quét ngang qua, Ngọc Đỉnh Chân Nhân lập tức bay ra ngoài rồi đâm sầm vào bên trên cổng thành, trong chớp mắt đã khiến cho thành lâu của Trần Đường Quan sụp đổ.

  Vô Chi Kỳ đầu đội kim cô, nhấc lên gậy sắt đi ra từ trong hư không, cười khùng khục quái dị cất lời: "Đệ tử xin được dạy bảo!"

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân bay ra từ bên trong thành lâu vỡ vụn, ngưng trọng quát, hỏi: "Ngươi là ai?"

  "Xích Khào Mã Hầu, Vô Chi Kỳ!" Vô Chi Kỳ nháy mắt liền bay vào trong chiến trường, gậy sắt to lớn quét ngang một cái.

  *Chú thích: Xích Khào Mã Hầu hay còn gọi là Hoài Thủy Vô Chi Kỳ, là một thủy quái ở thời kỳ Bàn Cổ, xưng là Thủy Viên Đại Thánh. Khả năng khống chế nước của Xích Khao thật sự rất đáng sợ, ngay đến Đại Thánh Quốc Sư Bồ Tát cũng phải kiêng nể nhiều phần.

  Ầm ~ Thái Ất Chân Nhân cũng bị oanh sát khiến hắn phải liên tiếp lui về phía sau.

  Ngọc Đỉnh Chân Nhân bay thẳng lên về phía Vô Chi Kỳ. Trảm Tiên Kiếm chém xuống, sát khí kinh người bùng nổ.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  Chín đầu Hoả Long mang theo biển lửa khổng lồ lao về phía Vô Chi Kỳ mà đánh giết.

  Vô Chi Kỳ kêu lên kỳ quái: "Thạch Cơ, pháp bảo của đối phương lợi hại, mau gọi đại đội chấp pháp."

  Thạch Cơ thanh lãnh nói: "Ngăn lại giúp ta một người là đủ rồi."

  "Ăn của Lão Không ta một gậy!"

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  Bốn thân ảnh vặn vẹo chém giết ở trên không, dao động từ trận chiến làm xoay vần thiên cơ, hỏa vũ rơi xuống vẩy vào Trần Đường Quan, châm lên lửa lớn.

  Lý Tĩnh quỳ gối trên không, ngẩng đầu tuyệt vọng nói: "Tại sao lại có thể như vậy?"

  Bi phẫn kêu lên: "Đây là trời muốn diệt Trần Đường Quan của ta sao?"

  Ầm!

  Ầm!

  Đông Hải nhấc lên từng cơn sóng biển khổng lồ, nước biển nổ lên hóa thành mưa to tanh nồng trút xuống Trần Đường Quan. Cuồng phong càn quét, mây đen cuồn cuộn, toàn bộ Trần Đường Quan đều chìm trong màu đen kịt.

  Lửa lớn tại Trần Đường Quan rất nhanh đã bị cuồng phong mưa rào dội xuống dập tắt, vô số dân chúng đứng trong mưa to bi thương không thôi.

  "Grao!" Một đầu Kim Long to lớn mây xuyên qua đen. Kim Long cúi đầu nhìn Lý Tĩnh quát: "Lý Tĩnh, hài nhi của ngươi đại náo Đông Hải, giết chết Tuần Hải Dạ Xoa Lý Cấn, làm bị thương hài nhi của ta, hôm nay ngươi nhất định phải cho ta một lời giải thích."

  Ầm! Thái Ất Chân Nhân từ trong không trung rơi xuống, búi tóc tán loạn, rất chi là chật vật.

  Thạch Cơ cũng bay xuống thấp, gầm thét kêu lên: "Na Tra giết đồng tử của ta, hôm nay không gì có thể cứu vãn nổi ngươi*."

  Trong lòng Na Tra dâng lên một nỗi hoảng sợ, dưới chân lảo đảo lùi lại hai bước, không nhịn được mà hét lớn: "Sư phụ!"

  Sắc mặt Thái Ất Chân Nhân thay đổi, gầm lên: "Lượng kiếp đã bắt đầu, lúc ấy tứ giáo thiêm áp 'Phong Thần Bảng', sư phụ ta lệnh cho ta giáo hạ đồ chúng, giáng sinh xuất thế, phụ tá minh quân, hoàn thành sát kiếp. Na Tra chính là Oa Hoàng Cung Linh Châu Tử tạ thế, tiếp nhận phù mệnh Nguyên Thủy chưởng giáo, gây nên đều là số trời. Giống như các ngươi không buồn không lo, không nhục không vinh, gặp dịp tu trì. Vì sao vô cớ khinh thường tự làm tổn thương nhã đạo? Còn không mau mau thối lui!"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận