Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 174

  Bạch Cẩm bắt lấy cánh tay Ngao Khâm, giọng điệu thân thiết: "Ta và Ngao Khâm huynh đệ mới quen mà như đã thân, chúng ta cùng vào đi."

  Ngao Khâm kích động nói: "Đế Quân, như vậy không hợp lễ nghĩa."

  "Bây giờ chỉ nói đến tình riêng thôi."

  Hai người nắm tay nhau đi xuống đáy biển.

  Ngao Quảng ở phía sau, nét mặt dần cứng đờ. Lão đại đối xử với mình không tốt như vậy đâu! Trong lòng trào dâng cảm giác nôn nóng, lão đại sẽ không có mới nới cũ chứ? Ánh mắt hắn nhìn Ngao Khâm dần trở nên bất thiện. Tiểu huynh đệ, đường ngươi đi hẹp lắm!

  Bạch Cẩm và lão Long Vương đi thẳng vào Long Cung dưới đáy biển, phân chủ khách ngồi trong Thủy Tinh Cung.

  Bạch Cẩm nhìn trái ngó phải rồi cười ha ha: "Đừng nói Long Vương không có bảo bối, quả nhiên câu này không sai! Vẻ hoa lệ của Thủy Tinh Cung này còn trân mỹ hơn Đế Cung của ta.

  Ngao Khâm hào phóng nói: "Nếu Đế Quân thích thì ta sẽ tặng Đế Quân Thủy Tinh Cung này."

  Ngao Quảng ngồi bên cạnh, nhíu mày bực bội nói: "Ngao Khâm, ta từng đến Điểu Sào - đạo cung của Đế Quân, tuy bề ngoài không hoa lệ bằng Thủy Tinh Cung nhưng rất giàu có và quý giá, ngay cả những chỗ không bắt mắt cũng có trân bảo. Cái Thủy Tinh Cung rách nát này của ngươi còn không đổi được một chiếc ghế của Đế Quân."

  Ngao Quảng vừa dứt lời, Bạch Cẩm lập tức cười ha ha: "Long Vương nói vậy ta sẽ tưởng thật đấy! Nói không chừng ta sẽ mang một số đồ tốt về."

  Ngao Khâm cười ha hả: "Tuyệt đối không có nửa câu nói dối. Đế Quân thích gì thì cứ lấy, ta tuyệt đối không lật lọng."

  Ngao Quảng ở bên cạnh trợn tròn mắt, các ngươi không nghe thấy ta nói gì à? Hắn u oán nhìn Bạch Cẩm. Lão đại, ngài quá không nể mặt ta rồi đấy.

  Bạch Cẩm mỉm cười duỗi tay chỉ vào một chiếc đèn trên long án rồi cười khẽ: "Chiếc đèn hoa sen này của Long Vương rất độc đáo."

  Ngao Khâm nhìn chiếc đèn hoa sen trước mặt, trong lòng giật thót. Chết tiệt, sao lại quên cất nó đi chứ! Tuy nhiên, ngoài mặt hắn vẫn tươi cười nói: "Ta có một hảo hữu chí giao là Bích Ba Đàm Long Vương, hắn có một nữ nhi tên Vạn Thánh công chúa đã định hôn ước với nhi tử thứ ba của ta là Ngao Liệt. Đèn hoa sen này là lễ vật đính hôn mà Bích Ba Đàm Long Vương đưa tới. Nếu Đế Quân thích thì cứ lấy, hôm khác ta sẽ giải thích với Bích Ba Đàm Long Vương là được, cùng lắm thì ta bị hắn oán trách vài câu mà thôi."

  Bạch Cẩm cười ha ha: "Lão Long Vương nói gì thế, ta nào dám lấy lễ vật đính hôn, nhỡ đâu phá hỏng một mối lương duyên thì sợ là Nguyệt Lão nương nương sẽ cầm gậy đánh ta mất."

  Ngao Khâm sững sờ giây lát, giọng nói tràn đầy hâm mộ: "Không ngờ Đế Quân có quan hệ với Nguyệt Lão, thật khiến người ta hâm mộ!"

  Ngao Quảng bên cạnh trưng ra vẻ mặt vô cảm, ngồi trên ghế nhìn bọn hắn nói chuyện hăng say. Còn muốn trao đổi lễ vật cơ à, ha ha, nhân gian không có chân tình, từ nay về sau ta không bao giờ tin tưởng tình bằng hữu nữa.

  Mãi lâu sau Bạch Cẩm và Ngao Khâm mới lưu luyến chia tay.

  Ngao Khâm nhiệt tình tiễn Bạch Cẩm ra khỏi Tây Hải, đứng trên mặt biển vẫy tay tạm biệt.

  Trên đám mây, nụ cười trên môi Bạch Cẩm vụt tắt, hắn nhíu mày trầm tư.

  Ngao Quảng lạnh lùng cao ngạo đứng trên đám mây bên cạnh, liếc xéo Bạch Cẩm. Vừa rồi ngươi không để ý đến sự tồn tại của ta, ta rất tức giận.

  Đột nhiên Bạch Cẩm cất tiếng hỏi: "Ngao Quảng, ngươi hiểu Ngao Khâm bao nhiêu?"

  Ngao Quảng lập tức cười xòa, kích động nói: "Lão đại, cuối cùng ngươi cũng chịu để ý đến ta rồi, ta rất vui." Làm gì còn dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo nữa.

  Bạch Cẩm bực mình quát: "Nói vào chuyện chính đi!"

  Ngao Quảng nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói: "Trước đây lúc chúng ta còn chưa phải là Long Vương, chúng ta hay chơi chung với nhau. Nhưng thật sự là ta không hiểu rõ con người hắn hiện tại."

  Giọng nói Ngao Quảng ung dung: "Sau khi trưởng thành chúng ta đều có việc riêng, rất ít khi gặp nhau."

  "Sau này tăng cường chú ý Ngao Khâm."

  Sắc mặt Ngao Quảng chợt thay đổi, thái độ nghiêm nghị: "Lão đại, hắn có gì không ổn sao?"

  Bạch Cẩm thong thả cất lời: "Có lẽ Tây Hải Long Cung đã trở thành Tây Hải Long Cung của Phật Giáo rồi."

  Ngao Quảng thốt lên đầy kinh ngạc: "Gì cơ?"

  Ngao Quảng không thể nào tưởng tượng nổi huynh đệ tốt ngày xưa của mình lại nương nhờ Phật Giáo.

  Sau khi nỗi chấn động qua đi, hắn hỏi ngay: "Lão đại, ngài có chứng cứ gì?"

  "Từ việc chúng ta đến Tây Hải, vừa gặp nhau Ngao Khâm đã thể hiện quá nhiệt tình."

  "Nhiệt tình là bất thường sao? Lão đại, ngài là Đế Quân của Thiên Đình, đương nhiên là hắn muốn lấy lòng ngài." Ngao Quảng không kìm được phải biện minh cho Ngao Khâm.

  "Tất nhiên nhiệt tình một chút không phải là vấn đề, nhưng Ngao Khâm nhiệt tình quá mức mới khiến ta nghi ngờ.

  Chỉ vì ta khen Long Cung đẹp mà hắn lại muốn tặng Long Cung cho ta, điều này không phù hợp với tính cách tham tiền của Long tộc các ngươi."

  "Biết đâu hắn chỉ nói đùa thôi? Trước kia Ngao Khâm rất hài hước." Ngao Quảng cố gắng tìm cớ cho Ngao Khâm.

  Bạch Cẩm hỏi ngược lại: "Ngươi có nói đùa kiểu này không?"

  Ngao Quảng lắc đầu trong vô thức: "Không đâu!"

  "Tại sao?"

  "Bởi vì ta sợ lão đại ngài tưởng thật! Nếu ngài tưởng thật thì chẳng phải ta sẽ mất tiêu Thủy Tinh Cung sao? Ta không ngốc!"

  "Nhưng Ngao Khâm đã nói đấy thôi."

  Ngao Quảng sửng sốt, đúng là không phù hợp với bản tính của Long tộc! Ngao Khâm cũng không phải con rồng hào phóng như vậy.

  Chương 751: Ngũ Thải Thần Thạch

  "Ngao Khâm tạo cho ta cảm giác hắn vẫn luôn cố thể hiện nhiệt tình, thân thiết, hữu hảo.

  Nhưng vạn vật trên thế gian hăng quá hoá dở.

  Ngao Quảng, ta hỏi ngươi, nếu ngươi làm việc trái lương tâm ở bên ngoài, ví dụ như đánh bài thua rất nhiều tiền chẳng hạn. Thế thì sau khi về Long Cung ngươi sẽ làm thế nào?"

  Ngao Quảng kho khan một tiếng, ngại ngùng nói: "Ta sẽ mua ít lễ vật tặng thê tử ta, sau đó xoa bóp cho nàng, kể chuyện cho nàng, dỗ nàng vui vẻ, thỏa mãn mọi nhu cầu của nàng."

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Có phải rất quen thuộc không?"

  Nét mặt Ngao Quảng hơi thay đổi, giọng điệu nghiêm túc: "Lão đại, ý ngươi là Ngao Khâm đang chột dạ phải không?"

  Bạch Cẩm gật đầu, nói tiếp: "Còn đèn hoa sen kia nữa. Nếu ta không nhìn nhầm thì đó hẳn là vật phẩm từ Phật Giáo, vậy mà hắn lại nói là tín vật đính hôn của Bích Ba Đàm Long Vương. Phật Giáo dám giành việc với Nguyệt Lão nương nương từ bao giờ thế?"

  Ngao Quảng há hốc miệng, cuối cùng không nói được gì, giọng nói trầm thấp: "Lão đại, những điều này chỉ là suy đoán của chúng ta mà thôi, ta vẫn không tin Ngao Khâm sẽ theo Phật Giáo."

  "Thế thì ngươi phải tự đi điều tra, coi chừng hắn giúp ta."

  Ngao Quảng gật đầu, nghiêm túc nói: "Được."

  "Còn nữa, sắp tới sẽ có một con yêu hầu tiến vào Đông Hải, đến lúc đó ngươi cứ làm thế này..."

  Ngao Quảng gật đầu lia lịa, hai người biến mất trong biển mây.

  ...

  Dưới đáy biển Tây Hải, Ngao Khâm đi vào trong Thủy Tinh Cung, ngồi lên vương tọa.

  Quan Thế Âm Bồ Tát trong Thiên Điện bên cạnh đi ra, lên tiếng nói: "Long Vương, ngươi nên cất đèn hoa sen đi."

  Ngao Khâm nhìn đèn hoa sen, lòng hơi lo lắng: "Đại sĩ, liệu Bạch Cẩm có nhìn ra không?"

  Quan Thế Âm Bồ Tát chỉ vào đèn hoa sen, trên bề mặt đèn hoa sen có từng đạo Phạn văn lưu chuyển. Hắn nói: "Thần vật tự uế, không mở ra thì vĩnh viễn không thể nhìn ra diện mạo thật của nó, chiếc đèn hoa sen này cũng vậy."

  Tây Hải Long Vương thầm cảm thấy may mắn. Vậy thì tốt, không phát hiện ra là tốt rồi.

  Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười lên tiếng: "Cho dù Bạch Cẩm phát hiện cũng không sao, Phật Giáo sẽ bảo vệ Tây Hải ngươi bình an."

  Tây Hải Long Vương yên lòng vững dạ, nói: "Bồ Tát nói hùng hồn quá đấy! Câu Trần Đại Đế chịu một kích toàn lực của Thánh Nhân mà không bại, thực lực đáng sợ như vậy thì ngươi bảo vệ ta kiểu gì?"

  Quan Thế Âm Bồ Tát cạn lời, không hiểu sao đột nhiên trong tam giới lan truyền một tin đồn. Đầu tiên có người đồn cái gì mà Câu Trần Đại Đế chịu một kích của Thánh Nhân mà không chết, sau đó lời đồn ngày càng bay xa, biến thành Câu Trần Đại Đế chịu một kích của Thánh Nhân mà không bại, thậm chí còn biến thành Câu Trần Đại Đế đối đầu trực diện, đại chiến với Thánh Nhân. Thậm chí còn có lời đồn Câu Trần Đại Đế đấu thắng Thánh Nhân một bậc. Tin đồn ngày càng lan truyền rộng rãi, trong mấy lời đồn thổi đó, Bạch Cẩm trở thành cường giả đệ nhất tam giới, tay đấm Hạo Thiên Thượng Đế, chân đạp Như Lai Phật Tổ, Thánh Nhân không ra mặt thì Bạch Cẩm là vương.

  Nhưng Quan Thế Âm Bồ Tát quá rõ Bạch Cẩm có thực lực thế nào. Mấy chục kỷ nguyên trước hai người mới giao thủ, mặc dù Bạch Cẩm lợi dụng sức mạnh của kiếm trận mới được xem là một cường giả trong Nhất Thi Chuẩn Thánh, nhưng chẳng là cái đinh gì trước mặt Nhị Thi Chuẩn Thánh chứ đừng nói chi đến đại chiến với Thánh Nhân, lại còn thắng Thánh Nhân một chiêu. Đây chẳng phải là nói giỡn sao? Lời đồn vô lý như thế mà vẫn có người tin, tiên thần chốn hồng hoang toàn là kẻ ngu mà!

  Quan Thế Âm Bồ Tát nói bằng giọng điệu sâu xa: "Long Vương à, đó là tin vịt thôi, không thể tin."

  "Tất nhiên là có lời đồn không thể tin, nhưng cũng có những tin đồn đáng tin. Bạch Cẩm có thể thống lĩnh đại đội chấp pháp, sao thực lực của hắn có thể yếu được?"

  Quan Thế Âm Bồ Tát chất vấn: "Cho nên Long Vương muốn đổi ý sao? Hiện giờ Phật Giáo đang hưng thịnh đó!"

  Tây Hải Long Vương há hốc miệng, bất đắc dĩ nói: "Chuyện đã tới nước này sao ta có thể đổi ý được? Bồ Tát hứa cho nhi tử ta quả vị Bồ Tát là thật hay giả?"

  "Tất nhiên không phải giả!"

  "Vậy thì hứa chắc nhé!"

  "Chắc chắn Long Vương sẽ không thất vọng." Quan Âm Bồ Tát mỉm cười gật đầu, sau đó nhẹ nhàng bay ra ngoài xa.

  "Nếu Bồ Tát không có việc gì thì tốt nhất là ít đến Tây Hải ta thôi. Nhiều người lắm tai mắt, e là sẽ xảy ra biến cố." Giọng nói của Tây Hải Long Vương vang xa.

  Trên người Quan Thế Âm Bồ Tát tỏa ra một đạo phật quang. sau khi phật quang co nhỏ lại, Quan Thế Âm Bồ Tát đã biến mất không còn tăm hơi.

  ...

  Một năm sau trên Thiên Đình, đêm tối vừa qua mặt trời lại mọc, đó chính là lúc triều sớm.

  Hạo Thiên Thượng Đế ngồi ở chủ vị trên cao, bên dưới lần lượt là bốn đế vị của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi Đại Đế, Đông Phương Thanh Hoa Đại Đế và Tây Phương Câu Trần Đại Đế. Năm vị Đế Quân ngồi trong Lăng Tiêu Bảo Điện, vừa uy nghiêm vừa thần thánh.

  Châu Thiên Tinh Thần, Bát Bộ Chúng Thần và đông đảo thần tướng.

  Ầm! Một đạo kim quang từ Hạ Giới phóng thẳng lên ba mươi ba trọng thiên, làm Lăng Tiêu Bảo Điện chấn động, chúng thần nhao nhao la hét.

  Mặt Bạch Cẩm chợt biến sắc, hắn nhìn xuống Hoa Quả Sơn bên dưới thì thấy đỉnh núi Hoa Quả Sơn đã bị hầu tử phá đá xông ra, thạch hầu đang thăm thú khắp nơi.

  Bạch Cẩm thầm cảm thán trong lòng, Ngũ Thải Thần Thạch có thể làm vật liệu vá trời vốn đã bất phàm, lại còn nằm trên long mạch ở Đông Hải, liên tục hấp thụ linh khí thiên địa suốt nghìn tỷ năm. Hiện tại thạch hầu là một khối ngọc thô, thêm chút tạo hình là có thể chấn động hồng hoang, mai này có hi vọng đạt thành Chuẩn Thánh.

  Chương 752: Lục Thánh định Tây Du

  Hạo Thiên Thượng Đế bình tĩnh cất lời: "Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ, mau đi điều tra."

  Trong chúng thần bên dưới, Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ bước ra, cung kính chắp tay thi lễ đáp: "Vâng!" Sau đó bọn hắn hóa thành hai đạo thần quang phóng ra ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện.

  Chốc lát sau, Thiên Lý Nhãn và Thuận Phong Nhĩ bay về, rảo bước đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện.

  Thiên Lý Nhãn cung kính báo cáo: "Khởi bẩm bệ hạ, ở Hoa Quả Sơn vùng Đông Hải dưới Hạ Giới có một con khỉ phá núi xông ra, kinh động Cửu Tiêu."

  Mão Nhật Tinh Quân bước ra một bước, cung kính thưa: "Bệ hạ, yêu vật dưới Hạ Giới ra đời dẫn tới dị tượng, nhất định là bất phàm. Xin bệ hạ phái thiên tướng bắt nó lại để tránh thành họa về sau."

  Giọng nói lớn của Hạo Thiên Thượng Đế vang lên: "Thứ dưới kia do tinh hoa thiên địa sinh ra, không đến mức kỳ dị."

  "Vâng!" Mão Nhật Tinh Quân không cam lòng lùi về hàng.

  Không lâu sau tảo triều kết thúc, chúng thần đi về, trong Lăng Tiêu Bảo Điện chỉ còn lại Bạch Cẩm và Hạo Thiên Thượng Đế.

  Bạch Cẩm quay đầu nhìn Hạo Thiên Thượng Đế trên chủ vị, nghiêm giọng nói: "Sư thúc, lượng kiếp sắp bắt đầu rồi."

  Hạo Thiên Thượng Đế nói với sắc mặt coi: "Đúng vậy! Phật Giáo đại hưng chắc chắn là một tai họa đối với Huyền môn ta.

  Mặc dù bề ngoài là Chuẩn Đề Thánh Nhân lùi một bước, nhưng Huyền môn ta cũng mất hết thể diện. Hắn giẫm lên vinh quang của Huyền môn ta, đúc thành vinh quang của Phật môn hắn, hơn nữa chúng ta còn phải phối hợp. Bực chết đi được!"

  Bạch Cẩm hỏi bằng giọng điệu mong chờ: "Sư thúc, Đạo Tổ nói thế nào?"

  Hạo Thiên nhíu mày đáp: "Đạo Tổ nói: Phật vốn là đạo!"

  Bạch Cẩm ngơ ngác hỏi: "Nghĩa là sao?"

  Hạo Thiên Thượng Đế trịnh trọng phân tích: "Sau đó ta cũng suy nghĩ rất lâu, xét từ mặt chữ thì câu 'Phật vốn là đạo' nghĩa là Phật hưng thì đạo cũng hưng, nhưng lời nói của Đạo Tổ sao có thể đơn giản như vậy?

  Sau khi trầm tư phân tích, cuối cùng ta rút ra một kết luận. 'Đạo' trong 'Phật vốn là đạo' có hai cách giải thích, một là đại đạo, hai là Đạo Giáo."

  Bạch Cẩm gật đầu theo bản năng.

  Hạo Thiên Thượng Đế tiếp tục phân tích: "Chắc là không phải Đạo Giáo vì Phật Giáo và Đạo Giáo khác biệt quá nhiều, sao có thể 'Phật vốn là đạo' được?

  Cho nên 'đạo' này hẳn là chỉ Thiên Đạo.

  Đại thế sở quy, Phật Giáo đại hưng, tức là Thiên Đạo đứng về phía Phật Giáo, thành Phật vốn là đạo."

  Hạo Thiên Thượng Đế cảm khái: "Đạo Tổ đang nhắc khéo chúng ta, Phật Giáo là Thiên Đạo sở chung, lão nhân gia cũng hết cách."

  "Ài, sư thúc ơi, có phải chúng ta nghĩ quá nhiều không? Có lẽ ý của Đạo Tổ rất đơn giản!" Bạch Cẩm thử dò hỏi.

  Hạo Thiên cười ha hả: "Bạch Cẩm, ngươi ngây thơ quá! Lời nói của Đạo Tổ đại diện cho thiên cơ, phải ngộ mới được, sao có thể đơn giản chứ? Ta lớn lên bên cạnh Đạo Tổ, ta hiểu ý của ngài."

  Trong Tử Tiêu Cung ở Hỗn Độn, Hồng Quân Đạo Tổ hắt hơi liên tiếp vài cái. Hắn xoa mũi, ánh mắt bất thiện, ngươi hiểu cái đinh ấy!

  ...

  Trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Bạch Cẩm cảm khái: "Đến Đạo Tổ cũng bỏ rơi chúng ta sao?"

  Hạo Thiên Thượng Đế gật đầu, bùi ngùi nói: "Đạo Tổ cũng phải đi theo đạo mà! Bạch Cẩm, lượng kiếp này đã định trước là Huyền môn phương Đông chúng ta phải nhẫn nhịn."

  Hai mắt Bạch Cẩm lấp lóe, nhưng ta không định nhẫn nhịn. Hắn lên tiếng: "Sư thúc, ta định tiến hành cải cách Thiên Đình."

  Hạo Thiên Thượng Đế hoàn toàn không quan tâm: "Không cần nói với ta, ngươi cứ làm tùy ý! Chỉ cần không vi phạm thiên điều, còn lại cứ thoải mái."

  Bạch Cẩm chắp tay thi lễ hô: "Tạ ơn sư thúc!"

  Hạo Thiên cất giọng cay đắng: "Không lâu sau hầu tử kia sẽ đại náo Thiên Cung, nếu ngươi không thích thì có thể dẫn theo đại đội chấp pháp bế quan ở ẩn, cứ để ta gánh hết tiếng xấu cho."

  Bạch Cẩm sinh lòng cảm khái, đại náo Thiên Cung à! Đến Như Lai Phật Tổ cũng không làm được nhưng một con hầu tử lại hoàn thành. Sau sự kiện đại náo Thiên Cung, Thiên Đình triệt để trở thành trò cười của tam giới, sao có thể để chuyện này xảy ra?

  Bạch Cẩm đứng dậy nói: "Sư thúc, ta phải về chuẩn bị cho việc cải cách đây."

  Hạo Thiên Thượng Đế gật đầu: "Ngươi về đi!"

  Bạch Cẩm xoay người đi ra ngoài, thân ảnh nhanh chóng biến mất.

  Trên người Hạo Thiên Thượng Đế tỏa sáng, một thân ảnh hư ảo từ trên người hắn đi ra. Thân ảnh ngưng thực giống y chang Hạo Thiên, chỉ có điều khí tức trên người trống rỗng, hữu hình vô thần.

  Hạo Thiên mở lời: "Từ nay trở đi ngươi là Ngọc Hoàng tọa trấn Thiên Đình."

  Ngọc Hoàng Đại Đế chắp tay thi lễ đáp: "Vâng!"

  ...

  Bạch Cẩm rời khỏi Tử Ngưng Điện đi về phía Điểu Sào của mình, trầm tư suốt dọc đường. Vì đại cục, Hạo Thiên Thượng Đế và các Thánh Nhân quyết định liên thủ với Phật Giáo, Thiên Đình và Địa Phủ đều phải nghênh đón thời đại nhục nhã nhất. Bọn hắn cho rằng khoan dung một lượng kiếp là có thể đổi lấy sự bình yên cho Huyền môn, nhưng ảnh hưởng của chuyện này còn nghiêm trọng hơn bọn hắn tưởng tượng. Thậm chí vô số năm sau Thiên Đình và Địa Phủ vẫn bị gán cho cái danh bất tài, chẳng những không biến mất theo thời gian mà còn ngày càng ác liệt.

  Bạch Cẩm đi mãi đi mãi, bước ra một bước thì đột nhiên thân ảnh lập tức biến mất trong Thiên Đình.

  Hắn chỉ cảm thấy hoa hết cả mắt, khi nhìn lại thì thấy mình đã tiến vào Bích Du Cung. Thông Thiên giáo chủ ngồi ngay ngắn trên chủ vị với vẻ mặt nghiêm nghị.

  Bạch Cẩm vội vàng bái lạy, kích động hô: "Sư phụ, ta nhớ người chết đi được."

  Giọng nói lớn của Thông Thiên giáo chủ vang lên: "Bạch Cẩm, ngươi có biết tam giới sắp đại biến không?"

  Bạch Cẩm cung kính trả lời: "Đệ tử biết ạ."

  "Lục Thánh định Tây Du đã được Thiên Đạo tán thành, Tây Du tức là Phật Hưng lượng kiếp."

  Trong lòng Bạch Cẩm dấy lên một nghi vấn, lục Thánh định Tây Du? Chẳng phải Thái Thượng sư bá nói là thất Thánh định Tây Du sao? Sư phụ nhớ nhầm à?

  Chương 753: Vô Tuyến Thương Thành

  Nghi vấn chỉ lướt thoáng qua, Bạch Cẩm lập tức cung kính nói: "Đệ tử biết."

  Trong mắt lóe lên hàn quang, Thông Thiên giáo chủ lạnh lùng hừ mũi: "Nhưng ta không đồng ý, lượng kiếp đến thì mở một con đường máu, cho dù thân vẫn hồn diệt cũng không vứt bỏ thanh danh, đó mới là đệ tử Huyền môn.

  Sau Tây Du, tuy bảo tồn được thực lực của Huyền môn nhưng cũng chà đạp tôn nghiêm của Huyền môn, ta không cần!"

  Vì thế ta muốn ngươi phá hoại Tây Du, suất lĩnh Huyền môn phương Đông chiến một trận với phương Tây, có thể bại chứ không được đầu hàng, thân tử hồn bất diệt, đây mới là thiên địa Huyền môn."

  Bạch Cẩm hiểu ra, quả nhiên sư phụ không đồng ý chuyện Tây Du, đây mới là sư phụ mình -Thông Thiên giáo chủ! Hắn gật đầu, nghiêm túc nói: "Vâng! Đệ tử tuyệt đối không làm nhục sứ mệnh."

  Thông Thiên khựng lại, bất đắc dĩ nói: "Lục Thánh định thiên tâm, chuyện này rất khó, ngươi phải dốc sức thực hiện."

  "Đệ tử hiểu rồi."

  "Ngươi đi đi!"

  Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ rồi xoay người đi ra ngoài, vừa bước ra Bích Du Cung đã trở về Thiên Đình trong nháy mắt.

  Bạch Cẩm đứng trên cầu bạch ngọc, do dự giây lát rồi lập tức chuyển hướng đi đến Đâu Suất Cung.

  ...

  Trong Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân đang ngồi thưởng trà ven hồ nước ở hậu viện, Đại Giác Ngưu thong thả đi trong hồ nước, nước ngập đến thân, nó trở thành thủy ngưu.

  Bạch Cẩm đi tới cạnh hồ nước, cung kính chắp tay thi lễ: "Đệ tử bái kiến sư bá."

  Thái Thượng Lão Quân nở nụ cười: "Bạch Cẩm, ngươi đến rồi, lại đây uống trà với sư bá."

  Bạch Cẩm đứng dậy, sau đó ngồi phía đối diện Thái Thượng Lão Quân: "Sư bá, hôm nay đệ tử tới đây vì có chuyện muốn nhờ vả."

  "Ồ, chuyện gì?"

  "Sư bá, Phật Hưng kiếp sắp bắt đầu, phương Đông ta cũng nên có phản ứng rồi."

  Thái Thượng Lão Quân bưng tách trà lên uống một hớp rồi nói: "Lượng kiếp lần này chư Thánh đã có quyết định, Huyền môn phối hợp với Phật môn có thể khống chế lượng kiếp ở mức tổn thất thấp nhất, không cần chuẩn bị gì hết."

  "Sư bá, ta biết chuyện này, thế nhưng nếu làm như vậy thì Huyền môn ta sẽ trở thành phông nền của Phật Giáo."

  "Phật Giáo đại hưng, đành chịu thôi." Thái Thượng Lão Quân thong thả cất lời, liếc nhìn Bạch Cẩm: "Ta biết tính ngươi, nhất định là ngươi không cam lòng. Nhưng ngươi tuyệt đối đừng làm bậy, tất cả phải lấy đại cục làm trọng."

  Quả nhiên chỗ Thái Thượng cũng không thông. Bạch Cẩm nhếch miệng cười, nói sang chuyện khác: "Sư bá, người cũng biết là từ trước đến giờ đệ tử biết co biết duỗi, người cứ yên tâm! Đệ tử nhất định sẽ không làm bậy."

  "Vậy thì tốt!"

  Bạch Cẩm đảo mắt, nói: "Sư bá, sư phụ ta từng nói trời mưa đánh đồ đệ, rảnh rỗi sinh nông nổi. Đệ tử rảnh rỗi không có việc gì nên định cải cách Thiên Đình."

  Thái Thượng Lão Quân hậm hực cất lời: "Trời mưa đánh đồ đệ, rảnh rỗi sinh nông nổi?

  Thông Thiên hắn dạy ngươi linh tinh gì vậy!"

  "Không quan trọng, mấy cái này không quan trọng. Sư bá, đệ tử muốn cải cách Thiên Đình, cần sự giúp đỡ của người."

  Thái Thượng Lão Quân nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt ngờ vực: "Không phải ngươi muốn mượn danh cải cách Thiên Đình để phá hoại Phật môn Tây Du đó chứ?"

  Bạch Cẩm kêu oan: "Sư bá, trước giờ đệ tử nghe lời nhất mà. Sư bá không cho xía vào chuyện Tây Du, đệ tử tuyệt đối không nhúng tay."

  Hắn giơ hai ngón tay, nghiêm túc nói: "Nếu sư bá không tin thì ta xin thề với danh nghĩa của sư phụ ta. Trong lòng đệ tử, sư phụ là tồn tại giống như phụ thân vậy."

  Thái Thượng Lão Quân vuốt râu cười khẽ. Thề với danh nghĩa của Thông Thiên thì nhất định là thật rồi, hồng hoang chưa có đồ đệ nào dám lấy sư phụ của mình ra đùa giỡn. Hắn cười ha hả nói: "Trong lòng ngươi biết là được. Ngươi cần ta giúp ngươi thế nào?"

  Bạch Cẩm thả tay xuống, cười hì hì nói: "Sư bá, hiện tại ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian đã phân bố khắp tam giới, có rất nhiều tiên thần đi đến đúc tiền.

  Nhưng bọn hắn đều sử dụng tiền như một loại tài nguyên tu luyện, khái niệm tiền giao dịch vẫn chưa được lưu truyền trong đám tiên thần. Vì vậy đệ tử định tiến hành cải cách Tài Bộ của Thiên Đình, xúc tiến kim tiền lưu thông, hướng dẫn tác dụng tiêu phí."

  Thái Thượng Lão Quân liếc nhìn Bạch Cẩm, bật cười sang sảng: "Chút tâm tư nhỏ đó của ngươi mà còn muốn giấu ta? Hướng dẫn tiêu phí cái gì chứ, thật ra ngươi muốn kiếm tiền chứ gì?"

  Bạch Cẩm không ngại ngùng chút nào, vẫn cười khúc khích: "Trời mưa đánh đồ đệ, rảnh rỗi sinh nông nổi, chi bằng kiếm ít tiền chơi."

  Thái Thượng Lão Quân cười ha hả: "Gần đây ta cũng thu mấy đệ tử, Đâu Suất Cung cũng thiếu tiền tài."

  Bạch Cẩm nhịn đau giơ hai ngón tay: "Sư bá, ta chia cho ngài hai phần lợi ích."

  "Ta đường đường là hóa thân của Thánh Nhân, thế mà chỉ đáng giá hai phần thôi à?"

  "Không thì hai phần rưỡi?"

  "Ba phần!"

  Bạch Cẩm đau lòng gào lên: "Sư bá, nhiều quá!"

  "Bốn phần!"

  Lại thêm hả? Bạch Cẩm vội vàng la lên: "Thành giao!"

  Thái Thượng Lão Quân cũng mỉm cười: "Nói đi, ta giúp ngươi thế nào?"

  Bạch Cẩm ủ rũ nhìn đối phương, lòng đau quặn thắt: "Sư bá, ngài ra tay ác thật đấy!"

  Thái Thượng Lão Quân cười sang sảng: "Tất cả cũng vì cuộc sống."

  Bạch Cẩm nói: "Sư bá, sau khi nghiên cứu đệ tử phát hiện hồng hoang rộng lớn, việc giao lưu giữa chúng sinh có nhiều rào cản. Hơn nữa, tiên thần không dễ cho người khác xem pháp bảo của mình, muốn mua cũng không biết mua ở đâu, muốn bán cũng không biết chỗ nào bán. Do đó, đệ tử định luyện chế một pháp bảo tên là Vô Tuyến Thương Thành..."

  Thái Thượng trầm tư chốc lát, sau đó ánh mắt hơi sáng lên. Hắn cất lời: "Món pháp bảo này không có tác dụng với đại năng giả cho lắm, nhưng đối với tiên thần bình thường, thậm chí là con người mà nói, nó đủ để đưa bọn hắn sang một thời đại mới."

  Chương 754: Hầu Vương còn oai hùng hơn lời đồn

  Bạch Cẩm cười ngây ngô: "Đệ tử chỉ muốn kiếm tiền thôi, không nghĩ nhiều như vậy."

  Hắn bày ra dáng vẻ chờ mong: "Sư bá có thể luyện chế không?"

  Thái Thượng Lão Quân mỉm cười: "Không khó! Nhóm lửa đi!"

  Bạch Cẩm vui mừng reo lên: "Vâng ạ!" Hắn lập tức đứng dậy chạy tới Luyện Đan Thất.

  Phụt! Tam Muội Chân Hỏa bùng lên trong Luyện Đan Thất.

  ...

  Trong Luyện Đan Thất, thân ảnh Thái Thượng Lão Quân im hơi lặng tiếng xuất hiện trên Thái Cực Tọa. Hắn vung tay lên, vô số tiên tài thần bảo hiện ra, trôi lơ lửng trên nóc đại điện như những vì sao, mỗi món tiên tài thần bảo đều vấn vít bảo quang.

  Thái Thượng Lão Quân ra lệnh: "Mở lò!"

  Bên cạnh lò bát quái, Bạch Cẩm giơ tay vỗ vào lò. Ong! Lò bát quái phát ra tiếng vang, nắp lò bay lơ lửng trên không, hỏa quang đỏ rực bên trong phun ra ngoài.

  Thái Thượng Lão Quân úp tay, vô số thần bảo rơi từ trên nóc điện xuống, đổ vào trong lò bát quái. Bộp! Nắp lò đóng lại.

  Thái Thượng Lão Quân ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền. Bạch Cẩm ngồi bên dưới, ngoan ngoãn dùng quạt ba tiêu quạt lửa. Bên trong đại điện không có thời gian trôi đi, không biết thời gian.

  ...

  Trong khi đó ở Địa Tiên Giới, Tôn Ngộ Không đã ra biển học nghệ trở về, cũng được xem là một hải quy. Hắn đánh Hỗn Thế Ma Vương bản địa, lấy mất pháp bảo của Ngạo Lai Quốc, uy áp phủ khắp vạn dặm hải vực, trong lúc nhất thời khí thế sục sôi, không ai không phục.

  Một ngày nọ, Tôn Ngộ Không ngồi trên bảo tọa nhìn đám tôn tử tập luyện vũ khí bên dưới, lòng hơi rầu rĩ không vui.

  Một lão hầu bước đến hỏi: "Hoa Quả Sơn chúng ta hưng thịnh như vậy, vì sao đại vương lại buồn rầu?

  Tôn Ngộ Không bất đắc dĩ nói: "Các ngươi gươm nỏ đã thành thạo, võ nghệ đã tinh thông. Phiền nỗi cây đao của ta quá kềnh càng, không hợp ý ta. Không có thần binh như ý, biết làm thế nào đây?"

  Lão hầu bước lên tâu rằng: "Đại vương là Tiên Thánh, không nên dùng binh khí bình thường, song không biết đại vương có thể đi lại trong nước được không?"

  Tôn Ngộ Không đắc ý khoe: "Sau khi nghe giảng đạo, ta có bảy mươi hai phép địa sát biến hóa, học được phép Cân Đẩu Vân thần thông tuyệt diệu; giỏi cả ẩn thân độn thổ, khởi pháp nhiếp pháp; trời cao có lối, đất dày có đường; bước ra mặt trời, mặt trăng không có bóng; đi vào vàng đá không trở ngại, nước không ướt nổi, lửa không cháy được, thế thì đi đâu mà chả được?"

  Trong mắt lão hầu lóe lên một đạo tinh quang, hắn lập tức vui mừng nói: "Đại vương đã có thần thông như thế, thì bên dưới cái cầu sắt của chúng ta là dòng nước thông ra tận Long Cung ngoài Đông Hải.

  Nếu đại vương chịu xuống đó tìm lão Long Vương hỏi xin binh khí, chắc sẽ tìm được món vừa ý?"

  Tôn Ngộ Không nhìn lão hầu, hỏi với vẻ khó hiểu: "Sao ngươi biết đầm nước này có thể thông đến Đông Hải Long Cung?"

  Lão hầu cười khan: "Ta từng nghe Hỗn Thế Ma Vương nói."

  Tôn Ngộ Không nghe vậy, vui vẻ reo lên: "Chúng ta đi thôi!" Hắn lập tức bay vút ra ngoài, lướt qua không trung, lao tõm vào trong nước, rẽ nước đi về phía Đông Hải Long Cung.

  ...

  Trong hậu hoa viên ở Đông Hải Long Cung, Đông Hải Long Vương Ngao Quảng xách một lẵng hoa thủy tiên đi tới trước mặt Long Mẫu, vừa dâng hoa thủy tiên vừa nói lời thâm tình chân thành: "Cô nương xinh đẹp ơi, nụ cười của nàng còn đẹp hơn hoa, nhất cử nhất động của nàng đều chạm tới tâm thần ta. Xin hãy nhận tâm ý của ta, từ nay chúng ta bên nhau đến già."

  Long Mẫu nhận hoa thủy tiên, bình tĩnh cất lời: "Ngươi lại hết tiền rồi à?"

  Ngao Quảng ngượng ngùng nói: "Dạo này ta thường xuyên mở tiệc chiêu đãi huynh đệ trong tứ hải để hoàn thành nhiệm vụ Câu Trần Đại Đế giao phó, khó tránh khỏi tiêu phí hơi nhiều."

  "Báo!" Một tướng lĩnh Giao Long mặc khôi giáp chạy vào, chắp tay thi lễ báo cáo: "Bệ hạ, có một tên hầu tử đánh vào Long Cung."

  Hầu tử? Sắc mặt lão Long Vương hơi thay đổi.

  Long Mẫu cũng lập tức nhíu mày: "Hắn đến rồi à?"

  "Chắc là không sai! Phu nhân, ta đi xem thử." Lão Long Vương đứng dậy đi ra ngoài.

  Hắn đi tới đại điện Thủy Tinh Cung thì thấy một tên hầu tử mặc áo vải nâu trông tùy tiện cẩu thả đang nhún nhảy chạy vào.

  Lão Long Vương vừa nở nụ cười thân thiết nhà nghề vừa nói: "Đại tiên đến từ đâu?"

  Hầu tử nhón chân, cười hì hì đáp: "Ta là Tôn Ngộ Không - vị Thánh Nhân trời sinh ra ở Hoa Quả Sơn, là láng giềng của lão Long Vương nhà ngươi."

  Ngao Quảng hùa theo: "Thì ra là Tôn đại tiên." Hắn chìa tay mời: "Đại tiên, mau vào đi."

  Tôn Ngộ Không tung tăng đi vào trong, gộp hai bước thành ba bước nhảy tót lên long ỷ, sau đó bưng bình rượu uống, cầm tiên quả ăn.

  Lão Long Vương vẫn cười tươi rạng rỡ như không nhìn thấy, còn giơ ngón tay cái ca ngợi: "Từ lâu ta đã nghe danh Hầu Vương của Hoa Quả Sơn có bản lĩnh hơn người, còn là đại anh hào đệ nhất hồng hoang. Hôm nay gặp mặt quả nhiên xuất sắc phi phàm."

  Tôn Ngộ Không sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lão Long Vương, nhếch môi cười to: "Đại anh hào, ta thích cách nói này."

  Hắn đặt mông ngồi xuống long ỷ, cầm một trái linh quả lên cắn một miếng rồi ném bừa đi. Sau đó hắn ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Không sai, ta chính là Tôn Ngộ Không - đại anh hào trên Hoa Quả Sơn."

  Lão Long Vương cười ha hả: "Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt càng thấy mở mang tầm mắt! Hầu Vương còn oai hùng hơn lời đồn, một thân kim mao này toát ra vẻ sang quý."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận