Trang chủ Thể loại Ngôn tình Lệ Tổng! Em Mệt Rồi

Chương 17

Lệ Tổng! Em Mệt Rồi Hoa giâys 6000 chữ 2024-09-02 18:42

  Dứt lời , Lệ Phó Thành cũng luồn tay vào xé chiếc váy trên người rơi xuống.

  Tham lam luồn lưỡi vào khoang miệng mà hút hết mật ngọt , anh ngang nhiên như rút đi không khí của cô , trong đó chỉ có sự tra tấn không một chút yêu thương .

  Lệ Phó Thành đột nhiên dừng lại , đưa ánh mắt trêu đùa nhìn xuống toàn thân nhếch nhác của Huỳnh Hứa Giai đang không một mảnh vải che thân .

  Cô đỏ mặt không dám ngước nhìn anh , trong miệng vẫn còn mùi cồn của rượu khiến đầu óc còn trống rỗng mà mơ màng .

  Đột nhiên Lệ Phó Thành cởi bỏ chiếc khăn ở hông xuống , làm lộ ra vật t0 lớn đã sẫm lại.

  Không màng dạo đầu mà tiến sâu vào trong cô .

  Huỳnh Hứa Giai nhất thời chịu sự đau đớn khẽ “ ưm “ một tiếng.

  Khoé mắt đỏ hoe đã đẫm nước mắt từ bao giờ , năn nỉ cầu xin Lệ Phó Thành .

  - Ưm em.

  .

  .

  .

  đau , mau.

  .

  .rút ra đi mà .

  Toàn thân Huỳnh Hứa Giai đã hoảng loạn đến run rẩy , muốn đẩy cũng không được.

  Những kí ức đêm hôm đó ùa về khiến cô thêm hoảng sợ .

  Cô khóc lóc cầu xin nhưng anh vẫn không dừng lại , như đang muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

  

  Rõ ràng là lúc trước anh nói sẽ không động vào cô sao , bây giờ lại.

  .

  .

  Bờ môi Lệ Phó Thành mân mê quyến luyến không rời , từng vết cắn đều hiện rõ lên thân thể gầy trắng nõn.

  Bên dưới vẫn không ngừng ra vào kịch liệt , để lại từng cái đau rát khó chịu .

  - Dừng.

  .

  .

  lại.

  .

  không.

  .

  .

  phải anh yêu.

  .

  .

  Tiểu Du Du hay sao .

  - Nhưng cô mới là vợ tôi , cô còn nợ tôi.

  Tôi nghĩ nếu cứ trả thù cô như vậy thì dễ dàng quá rồi.

  Chuyện giữa hai chúng ta đừng nhắc đến cô ấy .

  Huỳnh Hứa Giai bấu chặt lấy vai anh , môi cũng bị cắn đến bật cả máu .

  - Đau quá .

  Cửa phòng vẫn còn chưa đóng , tiếng vang có thể xuống tận dưới nhà.

  Tuy ở đây không có ai nhưng Huỳnh Hứa Giai vẫn rất lo sợ nếu Tiểu Du Du hay giúp việc đến đột ngột , không phải cảnh tượng này sẽ rất xấu hổ sao .

  - Mau.

  .

  

  .

  đóng cửa vào đi.

  .

  .

  mà .

  Lệ Phó Thành nở nụ cười xấu xa , nhún vai :

  - Cô không muốn mọi người chứng kiến cảnh tượng này sao .

  Huỳnh Hứa Giai lắc đầu , nước mắt thi nhau rơi :

  - Không .

  Cảnh tượng này đã khiến cô nhục nhã lắm rồi , không biết bây giờ mà còn có người đến nữa sẽ thế nào chứ .

  Lệ Phó Thành được nơi m3m mại bao bọc siết chặt hơi nhíu mày , không để ý đến câu nói của cô :

  - Mau thả lỏng nếu không muốn tôi chơi đến thân tàn ma dại .

  Huỳnh Hứa Giai hoảng sợ làm theo , bây giờ mà còn chọc tức anh chỉ sợ sẽ giống như lời anh nói .

  Lệ Phó Thành thừa nhận , cảm giác bên trong cô mang lại rất thoải mái.

  Miệng thở gấp , đôi mắt đỏ ngầu.

  Từng cái luân động đều rất khó khăn .

  Huỳnh Hứa Giai không khóc lóc nữa , nước mắt chỉ giàn giụa vô hồn.

  Thân thể cô bây giờ đã rất mệt rồi , trước sự điên cuồng của anh không còn có sức kháng cự nữa.

  Miệng cũng cắn chặt để không phát ra mấy âm thanh chói tai .

  Phải đến mấy tiếng sau khi thoả mãn rồi Lệ Phó Thành mới buông Huỳnh Hứa Giai ra , trên mặt bàn lẫn dưới sàn còn có chất nhầy nhụa trộn lẫn ít máu.

  Anh phát hiện đây là lần đầu của cô nhưng không quan tâ m đến phòng tắm rửa sạch thân thể .

  Huỳnh Hứa Giai đã kiệt sức ngồi bệt xuống đất , tất cả cuối cùng cũng kết thúc.

  Khuôn mặt cô tái nhợt như muốn ngất đi ngay lúc này , nhưng vẫn cô gắng đến bên giường lấy chăn che đi toàn thân dính đầy mồ hôi đang không mặc gì .

  “ Lệ Phó Thành giá như anh chỉ cần ôm em một chút thôi , em sẽ không đau lòng thế này.

  Nhưng đời này nào có hai từ giá như chứ “ .

  Sau khi Lệ Phó Thành tắm xong , trên người chỉ khoác chiếc khăn tắm ra.

  Đến bên giường khẽ liếc Huỳnh Hứa Giai đang ngủ say rồi rời đi .

  Đến sáng hôm sau cả người cô ê ẩm , đến đi lại cũng trở nên khó khăn.

  Lệ Phó Thành cũng thật là.

  

  .

  .

  Không biết tiết chế một chút sao .

  Huỳnh Hứa Giai vừa mới bước xuống giường đã bắt gặp anh đang ngồi ở bàn , tư thế nho nhã đọc sách .

  - “ Mau uống thuốc loại thuốc này vào , tôi không muốn cô mang thai con của tôi “ Lệ Phó Thành đưa cho cô một vỉ thuốc .

  Huỳnh Hứa Giai trên người quấn chiếc chăn đi đến , phải chống đỡ mãi cô mới bước được mấy bước.

  Đợi sau khi rời khỏi phòng anh cô mới bật khóc , đóng chặt cửa phòng mình lại giải toả hết cảm xúc .

  Trong lòng của cô bây giờ cảm thấy thật lạnh lẽo , bao chua xót ngậm ngùi.

  Mái tóc dài mà cô hay buộc vổng lên phải xoã hết xuống để che đi những dấu vết của cuộc h0an ái đêm qua .

  Hôm nay , Huỳnh Hứa Giai đã xin nghỉ một buổi để nghỉ ngơi.

  Vừa nằm xuống giường đã có tiếng gõ cửa vang lên :

  - Thiếu phu nhân , thiếu gia căn dặn mau xuống ăn sáng để còn uống thuốc .

  - Tôi biết rồi .

  Cô mệt mỏi mở tủ chọn lấy bộ váy dài cao cổ mặc lên sau đó mới mệt mỏi bước xuống lầu .

  Vừa mới đi xuống đã bắt gặp Lệ Phó Thành đang dùng cơm , bên cạnh còn có Tiểu Du Du.

  Thấy cô đi đến anh cũng chỉ liếc mắt một cái rồi dùng bữa .

  - Chai nước đó là thế nào .

  - “ Anh nghi ngờ em đang hãm hại anh “.

  Huỳnh Hứa Giai lên tiếng .

  - Trong đây còn có ai nữa sao ?.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận