Trang chủ Thể loại Tiểu thuyết Mặt Nạ Hoàn Hảo

Chương 5

Mặt Nạ Hoàn Hảo Sherry Thomas 6352 chữ 2024-09-02 00:39

  8

   Ôn Chi Kiều đúng là đứa trẻ ranh, ở Paris nhẫn nhịn lâu như vậy, bảo không nỡ quản cũng chẳng phải, mà bảo quản không nổi cũng chẳng xong!

   Vừa vào cửa đã phát điên, ném sạch đồ đạc Ôn Hữu Việt sắm sửa, cái gì không ném được thì đập nát vụn.

   Hắn vừa phá hoại vừa tức tối, hai tay ra hiệu không kịp: "Anh nói bao nhiêu lần rồi, anh không thích cà vạt nhãn hiệu này, em mua nó làm gì?"

   Tôi chống trán, tốt bụng nhắc nhở: "Đó là đồ tuần trước chúng ta đi mua cùng nhau mà."

   Hắn cứng họng, vò đầu bứt tai.

   Ôn Chi Kiều chưa bao giờ đặt chân vào phòng ngủ này, tối nay lại như muốn chiếm lĩnh không gian, chen chúc trên giường.

   Hắn cuống quýt, cuống đến mức không biết bắt đầu từ đâu, giống như một con ch.ó lạc nhà không người cứu giúp.

   Tôi giơ tay vén áo choàng tắm trên vai, để lộ vài phần xuân sắc, mặc kệ hắn vùi đầu làm loạn.

   Giây sau, hắn dừng mọi động tác, thở dốc, trừng mắt nhìn những dấu vết lộn xộn trên người tôi.

   Tôi khẽ cười, như không hề hay biết, ánh mắt vô tội vỗ vỗ lên mặt hắn: "Sao thế? Quên rồi à?"

   "Ở đây, ở đây, còn cả chỗ này nữa ——?" Động tác của tôi chậm lại, từng chút một chỉ cho hắn xem, mỗi dấu vết đều mới mẻ và tình tứ: "Đều là dấu tích anh để lại đêm qua, không nhớ sao?"

   Tôi tựa vào đầu giường, thong dong thưởng thức thần sắc của hắn, chậm rãi nói: "Đêm qua chúng ta ngủ rất muộn, từ mười giờ tối đến tận ba bốn giờ sáng mới kết thúc. Em phải khen anh đấy, anh thật nghe lời, biểu hiện vừa tốt vừa nhanh, so với lần đầu không biết đã tiến bộ bao nhiêu ——"

   Dưới lời trần thuật hờ hững của tôi, toàn thân Ôn Chi Kiều run rẩy, vành mắt đỏ hoe nhìn tôi.

   Giây tiếp theo, hắn giống như một đứa trẻ, giơ cánh tay lên lau nước mắt thật mạnh.

   Lòng tôi không chút gợn sóng, định tiếp tục lên tiếng thì ngoài cửa vang lên một tiếng động lớn.

   Một sức mạnh to lớn hất văng Ôn Chi Kiều khỏi người tôi, ngay sau đó là một chiếc chăn mỏng bao phủ kín kẽ cơ thể tôi.

   Tôi nheo mắt, thuận tay túm c.h.ặ.t lấy chăn, vẻ mặt thoáng chút hoảng hốt: "Làm gì thế?"

   Ôn Chi Kiều còn vô tội hơn tôi, hắn bò dưới đất, chớp đôi mắt đỏ hoe, khổ sở vì không thể nói chuyện, thần sắc trông như đang hiện lên một dấu hỏi lớn: "Anh?!"

   Ôn Hữu Việt dùng cơ thể ngăn cách tôi và em trai anh ta, chiếc mũ lưỡi trai đen che khuất đôi mày, chỉ nghe thấy giọng anh ta vang lên: "Em nói em yêu nó nhất, em nói dối! Em căn bản không phân biệt được, không phân biệt được ai mới là người cùng em triền miên thâu đêm!"

   "Tuyên Ninh, nó lừa em, anh cũng lừa em, em có quyền được biết sự thật, sau đó thưởng phạt tùy em."

   Kỹ năng diễn xuất của tôi xưa nay vốn rất tốt, chớp mắt đã tích tụ được cảm xúc.

   Tôi chân trần xuống đất, mở cửa phòng, thần sắc lạnh nhạt: "Cút hết ra ngoài!"

   Giữa lúc Ôn Chi Kiều còn đang chấn động, Ôn Hữu Việt khom lưng nhếch môi cười, thuận tay cầm lấy đôi dép lê bên cạnh, cúi người đi vào chân cho tôi.

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  

  🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

   👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

   💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

   💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

   Lần này, ngay cả kẻ ngu nhất cũng phải phản ứng lại được rồi.

   Ôn Chi Kiều đứng bật dậy, vừa ú ớ vừa ra hiệu đầy vẻ không tin nổi: "Anh, anh đang làm gì thế?"

   Hắn trông sụp đổ và tuyệt vọng, như một đứa trẻ không có được kẹo: "Em, em bảo anh giúp em dạy dỗ Tuyên Ninh, em không bảo anh đến làm ch.ó cho cô ta!"

   "Anh đang làm cái gì thế hả? Anh làm cái gì thế này?!"

   "Em biết rồi, anh cố ý đúng không! Ngay từ đầu anh đã cố ý, anh lừa em, đúng không?"

   "Anh nói dối, anh hứa với em rồi, sẽ trả cô ta lại cho em, sao anh có thể lừa em chứ?!"

   Tôi và Ôn Hữu Việt đều là những người có tính kiên nhẫn, bình tĩnh đợi hắn ra hiệu hết một lượt.

   Ôn Hữu Việt mới mở miệng, lộ ra bộ mặt thật chưa từng để lộ trước mặt người đời: là bạc tình, là chiếm hữu, là mỉa mai và dã tâm.

   "A Kiều, em vẫn ngốc như hồi nhỏ." Anh ta cứng rắn nắm lấy tay tôi, cúi đầu nhìn tên câm nhỏ: "Cũng vẫn đơn giản đến đáng hận, luôn tưởng rằng mọi thứ, dù chú có chán ghét vứt bỏ, thì ngày nào đó nhớ ra, mọi người cũng phải tìm mọi cách dâng lại cho em sao?"

   Có lẽ, so với việc anh trai bội ước, sự chán ghét đã che giấu mấy chục năm qua của anh ta lại càng khiến Ôn Chi Kiều luống cuống hơn.

   "Anh, em không hiểu anh đang nói gì."

   Ôn Hữu Việt liếc mắt, thẳng thắn bộc trực: "Từ khoảnh khắc đồng ý giao dịch, anh đã không định quay đầu lại rồi."

   Vài tên vệ sĩ từ ngoài cửa đi vào, Ôn Hữu Việt ra lệnh: "Đưa người về lão trạch, trông coi nghiêm ngặt."

   Còn về tôi, anh ta nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm: "Còn em, em có lựa chọn tốt hơn. Cả nhà họ Ôn hiện tại không ai có thể vượt qua anh, lợi dụng anh, hay giẫm đạp lên anh, con đường phía trước của em sẽ rộng mở hơn."

   "Ninh Ninh, anh không tin em thật lòng yêu tên ngốc đó."

   Ánh mắt anh ta kiềm chế lướt trên mặt tôi, khẽ dùng đầu ngón tay lau đi vết son môi bị Ôn Chi Kiều làm lem luốc.

   "Cho dù anh không nhập cuộc." Giọng anh ta rất khẽ, khàn đục: "Em cũng sẽ đến tìm anh thôi. Tuyên Ninh, dã tâm của em sắp không giấu nổi rồi. Thay vì để em phải làm những chuyện không hay đó, chi bằng để anh làm kẻ xấu, để anh đến quyến rũ em, dụ dỗ em."

   "Mọi tội lỗi, anh gánh."

   Tôi chẳng muốn thừa nhận, nhưng Ôn Hữu Việt thực sự rất thông minh.

   Hoặc giả, ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào biệt thự, anh ta đã chưa từng có ý định ngụy trang.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận