Trang chủ Thể loại Đô thị Miếu Hoang

Chương 57: Trận đ? Thất bại

Miếu Hoang Trường Lê 15620 chữ 2024-09-02 17:39

  NÆ¡i thầy Lương đang đứng là 3 huyệt mộ đã được đào sẵn. Bảy Dao cũng đã cẩn thận làm thêm một cây cầu taÌ£m bằng ván gỗ để thuận tiện cho việc chuyển quan tài đi chôn vào raÌ£ng sáng ngày mai. Kiểm tra thật kỹ lưỡng, thầy Lương rất hài lòng với những gì mà đội thợ đào huyệt do Bảy Dao thuê làm. Tất cả đều chính xác với yêu cầu của ông. Khẽ áp tay xuống đất, không chỉ mặt đất mà từ bên dưới huyệt mộ đã đào cũng khẽ phả lên một hÆ¡i ấm kèm theo mùi hương đặc trưng của rễ cây diÌ£u nheÌ£. " Huyệt Mắt Rồng " vẫn đang phát tốt, phong thủy nÆ¡i đây càng về đêm laÌ£i càng bộc lộ sinh khí maÌ£nh mẽ hÆ¡n. Chẳng trách mặc dù bốn bề là đồng ruộng, nhưng tuyệt nhiên ở khu vực này không hề có tiếng kêu của ếch nhái, tất cả đều tĩnh lặng, thanh bình. Không hổ danh là " Huyệt Mắt Rồng ".

  Trời cao thật biết sắp đặt, khi Long MaÌ£ch biÌ£ trấn yểm, lần đầu đi qua nÆ¡i này, thầy Lương không hề cảm nhận được sinh khí nÆ¡i đây laÌ£i tốt đến như vậy. Cũng có thể khi ấy, khả năng của thầy Lương vẫn đang biÌ£ kiểm tỏa từ bùa yểm của Cao Côn nên ông không nhận ra. Chỉ đến khi bùa yểm Long MaÌ£ch biÌ£ hóa giải, vận khí bao năm biÌ£ kìm hãm nay được giải phóng, nhờ vậy mà những thế đất đeÌ£p nằm trong điÌ£a maÌ£ch mới bắt đầu xuất hiện.

  Long MaÌ£ch nằm ở làng Văn Thái mặc dù biÌ£ Cao Côn trấn yểm cả trăm năm nhưng chỉ đến thời điểm này mới bắt đầu suy yếu. Điều này chứng tỏ vượng khí nÆ¡i đây cực thiÌ£nh, đó cũng là lý do vì sao Cao Côn laÌ£i đánh đổi cả sinh maÌ£ng để mong độc chiếm lấy Long MaÌ£ch. Tuy nhiên Cao Côn đã thất baÌ£i, thật khó tưởng tượng, nếu như Cao Gia mà thành công thì cả trăm năm sau, không, phải là mấy trăm năm sau, chỉ cần Cao Gia còn tồn taÌ£i, không chỉ làng Văn Thái mà sẽ là vận mệnh cả một vùng đất biÌ£ Cao Gia thao túng. Tuy nhiên, con người dù có tài giỏi đến đâu mà muốn đi ngược laÌ£i ý trời cũng không phải chuyện đơn giản. NghiÌ£ch thiên từ cổ trí kim triệu người chỉ có 1 người thành công. Cái già mà Cao Gia phải trả là hoÌ£a diệt thân, thầy Lương vẫn chưa rõ taÌ£i sao Cao Gia biÌ£ giết saÌ£ch, nhưng Cao Luân ( tên của ông VoÌ£ng) laÌ£i được cứu thoát, được chính người trong làng nuôi nấng rồi thay tên đổi hoÌ£. Chắc chắn phải có một nguyên nhân nào đó. Với việc hoÌ£ Cao cố tình đi ngược laÌ£i với đaÌ£o lý, trái với thiên ý, hoÌ£a sát thân cũng là do hoÌ£ Cao tự chuốc lấy. Nhưng trời cao vẫn để laÌ£i cho Cao Gia người sống sót, ắt hẳn phải có ý nghĩa nào đó.

  Qua những gì mà Cao Côn đã làm, và qua ghi chép không rõ ràng, chỉ sÆ¡ lược của các cuÌ£ hương thân quá cố của làng Văn Thái thì hoÌ£ Cao thực sự là một nỗi khiếp sợ đối với dân làng. Chỉ cần nghĩ đến phương pháp luyện ra đám Tiểu Quỷ kia là do Cao Côn cũng đủ biết, lúc còn sống, Cao Côn độc ác hÆ¡n cả quỷ dữ. Ông ta là một kẻ vô nhân tính, độc đoán, sẵn sàng làm tất cả vì lợi ích cá nhân, vì gia tộc. Có những thứ vốn dĩ đã thuộc về bản chất, khác với Cao Côn, Cao Luân ( ông VoÌ£ng) laÌ£i là một người giàu lòng nhân ái, viÌ£ tha, bao dung, Cao Côn có thể giết chết rất nhiều người để đaÌ£t được muÌ£c đích thì cháu nội của Cao Côn là Cao Luân laÌ£i có thể hi sinh maÌ£ng sống của mình để cứu lấy những người khác.

  Cứ cho là bố meÌ£ nuôi của Cao Luân đã nuôi daÌ£y con theo cách hướng thiện, nhưng nên nhớ, Cao Luân dù sao cũng mang dòng máu của hoÌ£ Cao. Còn là cháu đích tôn của Cao Côn. Người ta nói, con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh, đó cũng là lý do vì sao ban đầu thầy Lương có đôi chút cảnh giác với ông VoÌ£ng, tuy nhiên, qua nhiều sự việc đã xảy ra thì thầy Lương thấy ông VoÌ£ng thực sự là một người đức độ.

  Thầy Lương khẽ mỉm cười rồi tự nhủ một mình:

  - - Nhân tình thế thái, thiên biến vaÌ£n hóa.....Cũng không thể nghĩ như thế được, bởi thiên tính là do trời ban, cũng là một phần căn quả từ kiếp trước, cũng như phúc báo do cha meÌ£ để laÌ£i. HÆ¡n nữa, nếu đúng như ta dự đoán, việc trời cao để cho Cao Luân còn sống ắt hẳn là có nguyên nhân, thôi thì cứ thuận theo ý trời, dến đâu hay đến đó. Trước mắt công việc của ta là giúp đỡ những linh hồn khốn khổ này có cÆ¡ hội được siêu thoát. " Huyệt Mắt Rồng " đành để dành cho ba người boÌ£n hoÌ£ vậy.

  Đã quá 12h đêm, khu vực giếng làng bắt đầu xuất hiện những tiếng cười khúc khích, mỗi lúc tiếng cười laÌ£i vang hÆ¡n, lớn dần hÆ¡n.......Vẫn như đêm hôm trước, đám Tiểu Quỷ tiếp tuÌ£c xuất hiện, bốn con Tiểu Quỷ với hình daÌ£ng trẻ con, mỗi con trên tay đều kéo theo một sợi xích sắt trói buộc linh hồn MiÌ£. Chúng rong MiÌ£ trên con đường đất đi từ hướng đầu làng vào. Khi đến khu vực giếng, chúng tiếp tuÌ£c bày những trò chÆ¡i của trẻ con như đuổi bắt, biÌ£t mắt bắt dê, trốn tìm.......Chúng chÆ¡i đùa, chaÌ£y nhảy như thế cho đến 2h sáng.

  Lúc này từ hướng Đông vọng lại có tiếng động lạ phát ra:

  " Leng...keng....leng...keng....leng..keng "

  " Leng...keng...leng...keng....leng...keng. "

  LÅ© Tiểu Quá»· đang vui đùa, chúng đang nhe răng ra cười thì bỗng dưng im bặt. Chúng đồng loạt quay đầu về hướng Đông, những đôi mắt đỏ loé lên trong màn đêm u tối.

  Tiếng " leng keng " kia mỗi lúc một gần, cho đến khi đám Tiểu Quá»· nhìn thấy một bóng người đang từ từ đi tới. Đó chính là thầy Lương, trên tay ông đang cầm một chiếc chuông bạc, cứ ba bước ông lại rung chuông một hồi, tiếng chuông bạc vang vọng trong màn đêm, thá»±c sá»± tiếng chuông khiến cho đám Tiểu Quá»· kia phải khó chịu.

  Vừa bước, thầy Lương vừa lẩm bẩm đọc chú. Đúng như thầy Lương dá»± đoán, bọn Tiểu Quá»· này không phải ma quá»· thông thường. Tiếng chuông bạc cÅ©ng chỉ khiến chúng tức tối chứ không thể xua đuổi chúng đi. Thấy người, ngay lập tức đám Tiểu Quá»· biến mất, chúng lúc ẩn, lúc hiện....Có lúc không nhìn thấy chúng đâu cả, chỉ nghe thấy tiếng cười vang trong không trung mà thôi...

  " He...he...he...bắt...được...rồi..."

  " Chết....đi...Hi...hi....hi..."

  Đúng với những gì mà Sá»­u từng kể, khi đám Tiểu Quá»· biến mất, chúng như đang trêu đùa người sống trước khi gϊếŧ chết người đó. Khác với Sá»­u, thầy Lương không chaÌ£y, ông vẫn cứ thế tiến về gần với giếng làng hÆ¡n. Để bắt được đám Tiểu Quỷ này thực sự thầy Lương chưa tìm được cách, nhưng thầy Lương cũng không phải người bình thường để đám yêu ma có thể hãm haÌ£i. Khi chỉ còn cách giếng làng một đoaÌ£n ngắn, bất ngờ dưới đất trồi lên những bàn tay trẻ con, nhợt nhaÌ£t, chúng túm lấy giày của thầy Lương. Nhưng cũng ngay lập tức, bàn tay của boÌ£n tiểu yêu như biÌ£ đốt cháy, đám yêu ma không thể chaÌ£m vào được người của thầy Lương.

  Thầy Lương đứng nhìn về phía cây lộc vừng, linh hồn cô bé MiÌ£ đang đứng úp mặt vào thân cây, cô bé đang đếm:

  " Một....hai....ba.....trốn....đi.....trốn....đi..."

  Bao vây bốn phía thầy Lương là bốn con Tiểu Quỷ, đôi mắt đỏ như máu của chúng đang cau laÌ£i, cái miệng rộng ngoác đang thè ra chiếc lưỡi đỏ lòm, chúng cứ thế lăn qua lăn laÌ£i xung quanh thầy Lương. Tiếng cười của chúng mỗi lúc một ghê rợn hÆ¡n, mặc dù đã có chuẩn biÌ£ từ trước, nhưng thầy Lương cũng bắt đầu cảm thấy ù tai, trong tâm trí ông dần dần xuất hiện những hình tượng ám ảnh về hình daÌ£ng của đám Tiểu Quỷ.

  Thầy Lương lẩm bẩm đoÌ£c một câu chú, đúng lúc này, phía hốc cây ngay bên dưới chân của cô bé miÌ£, có một thứ gì đó đang ánh lên một màu sáng ánh kim. Linh hồn của MiÌ£ dừng đếm, cô bé nhìn xuống chân dõi theo ánh sáng vừa phát ra. MiÌ£ ngồi xuống, đưa tay vào hốc cây, thứ đang phát sáng chính là cái lắc bằng baÌ£c mà MiÌ£ vẫn đeo lúc còn sống, đó cũng là cái lắc baÌ£c mà bố cô bé mua, cũng là món quà duy nhất mà MaÌ£nh tặng được cho con gái mình.

  Linh hồn MiÌ£ vừa khẽ chaÌ£m vào cái lắc baÌ£c thì lập tức buÌ£i dây tÆ¡ hồng mà thầy Lương đặt chung với cái lắc lập tức vươn dài ra rồi quấn chặt lấy linh hồn cô bé vào gốc cây lộc vừng. Những sợi dây tÆ¡ hồng lúc này phát ra ánh màu vàng, chúng như những sợi dây trói được dát vàng đang giữ chặt lấy hồn phách của MiÌ£ nÆ¡i cây lộc vừng.

  Điều này khiến cho đám Tiểu Quỷ cũng nhận ra ý đồ của thầy Lương. Chúng bỏ qua thầy Lương, chúng ẩn hiện đến gốc cây rồi cứ thế lao vào cắn xé những sợi dây tÆ¡ hồng đang trói buộc linh hồn của MiÌ£. Những sợi tÆ¡ hồng biÌ£ đám Tiểu Quỷ bứt đứt, khi vứt xuống mặt đất lập tức cháy thành tro.

  Thầy Lương cau mày, ông chuÌ£m hai ngón tay lên trước mặt rồi hét lớn:

  - - KHAI MỞ TR Ì£N PHÁP THU HỒN. M BINH, MA QUỶ CHỚ LÀM CÀN.

  " Phừng...Phừng....Phừng "

  Lúc này, bốn đaÌ£o bùa trên bốn mặt thân của cây lộc vừng đột nhiên sáng lên ánh mực son được vẽ trên bùa, ánh đỏ vàng phát ra từ bốn lá bùa khiến cho đám Tiểu Quỷ phải thoát ra khỏi thân cây khi mà chúng sắp bứt đứt được chỗ dây tÆ¡ hồng còn sót laÌ£i.

  " Ngừ....Ngừ.....Ngừ..."

  " Kéc....Kéc...Kéc...."

  Tiếng cười man rợ khi nãy giờ đây được thay bằng những âm thanh gai người từ tiếng nghiến răng giận dữ của đám tiểu yêu. Những đaÌ£o bùa thu hồn đaÌ£i pháp kia vẫn đang taÌ£o ra được một kết giới bao quanh linh hồn cô bé MiÌ£. Nhưng như vậy cũng chưa đủ để khiến đám Tiểu Quỷ bỏ cuộc.

  Chúng đứng tuÌ£ laÌ£i phía trước gốc cây, từ tay chúng hiện ra bốn sợi dây xích trói buộc linh hồn cô bé tội nghiệp. Đám Tiểu Quỷ dùng sức kéo maÌ£nh bốn sợi dây xích về phía chúng để mong cướp đoaÌ£t laÌ£i linh hồn cô bé. Thầy Lương vẫn nhắm mắt, cố gắng niệm chú để giữ cho phong ấn có thể kéo dài càng lâu càng tốt, bởi đến giờ vẫn chưa phải thời điểm thích hợp.

  Trận chiến giữa thầy Lương và đám tiểu yêu diễn ra vô cùng khốc liệt, hai bên đều nhắm tới một muÌ£c đích đó là chiếm lấy linh hồn cô bé MiÌ£ đang biÌ£ dây tÆ¡ hồng trói vào thân cây lộc vừng. Nhưng đám Tiểu Quỷ kia có yêu khí quá maÌ£nh, hÆ¡n nữa sợi xích liên kết giữa chúng với linh hồn MiÌ£ chính là một bản giao kèo lúc MiÌ£ còn sống, liên kết đó không phải muốn phá vỡ là có thể phá vỡ được ngay.

  Vài sợi dây tÆ¡ hồng đang trói lấy linh hồn MiÌ£ cũng đang sắp đứt gần hết. Nếu như dây tÆ¡ hồng mà đứt hết, linh hồn của cô bé sẽ biÌ£ đám Tiểu Quỷ cướp laÌ£i, và rất có thể, sau này không còn cách nào có thể cứu lấy hồn phách của cô bé được nữa.

  " Phựt....Phựt "

  Dây tÆ¡ hồng đứt đoaÌ£n cháy thành tro, tiếng cười của đám Tiểu Quỷ laÌ£i vang lên:

  " He he he....He he he....."

  " Bắt...được....rồi....He...he...he..."

  Thầy Lương đổ mồ hôi hột, những nếp nhăn trên khuôn mặt ông khẽ ép laÌ£i, hai bàn tay đang chuÌ£m laÌ£i làm phép của ông đang run lên từng chập. Yêu khí của boÌ£n Tiểu Quỷ quá maÌ£nh, chúng thực sự không phải thứ tà ma dễ khắc chế. Dù đã tính toán đủ các chước, sử duÌ£ng đến thuật thu hồn trận nhưng ông vẫn không thể cứu được MiÌ£.

  " Phựt "

  Sợi dây tÆ¡ hồng cuối cùng cũng đã đứt đoaÌ£n.......Thầy Lương ho ra máu khi ông đã gắng gượng để duy trì trận pháp một cách quá sức:

  - - KhuÌ£c.....KhuÌ£c....Ta...thua....rồi..... 


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận